Con đường vắng ngập tràn bông tuyết trắng
Hàng cây khô run trong nắng mùa đông
Ta một mình bước trên con đường vắng
Trong giá băng vẫn ấm ước mơ hồng.
Ước mơ đó nối hai đầu nỗi nhớ
Một sớm mai trở lại quê nhà
Khát khao đó nóng dần trong hơi thở
Cháy tâm hồn...đất mẹ...quê cha.
Bốc nắm tuyết ta tung vào trong nắng
Nhìn tuyết rơi ta hét vọng không gian
Lũ quạ già tìm mồi trên tuyết trắng
Hoảng hốt bay lên đậu kín cây tàn.
Nơi đất khách bao năm trời xa cách
Chưa một lần trở lại quê hương
Trong sâu thẳm cõi lòng như tự trách
Ta như con nai...ngơ ngác...lạc đường.
Thêm mùa tuyết!thêm một lần lỡ hẹn
Thêm một năm nơi đất khách quê người
Và mơ ước vẫn còn nằm nguyên vẹn
Sưởi ấm lòng ta trong giá lạnh xứ người.
Hàng cây khô run trong nắng mùa đông
Ta một mình bước trên con đường vắng
Trong giá băng vẫn ấm ước mơ hồng.
Ước mơ đó nối hai đầu nỗi nhớ
Một sớm mai trở lại quê nhà
Khát khao đó nóng dần trong hơi thở
Cháy tâm hồn...đất mẹ...quê cha.
Bốc nắm tuyết ta tung vào trong nắng
Nhìn tuyết rơi ta hét vọng không gian
Lũ quạ già tìm mồi trên tuyết trắng
Hoảng hốt bay lên đậu kín cây tàn.
Nơi đất khách bao năm trời xa cách
Chưa một lần trở lại quê hương
Trong sâu thẳm cõi lòng như tự trách
Ta như con nai...ngơ ngác...lạc đường.
Thêm mùa tuyết!thêm một lần lỡ hẹn
Thêm một năm nơi đất khách quê người
Và mơ ước vẫn còn nằm nguyên vẹn
Sưởi ấm lòng ta trong giá lạnh xứ người.
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.