📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hẹn Sông Hồ!

23 trả lời, 2.319 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 22:17:07Viet duong nhan>
Hẹn Sông Hồ

Sương thu quyện khói xây thành
Nắng chiều bảng lảng mong manh lá vàng
Rã rời một mảnh hồn hoang
Sầu đau ánh mắt ngỡ ngàng bước chân
Tóc xanh nhuốm bụi phong trần
Vai gầy đã trải mấy lần sầu thương
Tư duy trải mấy độ đường
Nữa đêm trắng mộng sầu vương giấc hồ
Mây trời gió núi lô xô
Mười năm dang dở trận đồ kiếm cung
Được thua đâu luận anh hùng
Lăng ngà rối cũng một vùng cỏ Khâu
Trăm năm nữa tiếng cung hầu
Son phai phấn nhạt qua màu hư vô
Vó câu sải dặm trường đồ
Cánh chim ngự trị sông hồ mênh mông

Đông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 22:19:55Viet duong nhan>
Mật Ngọt Hoa Cau

Cò bay nghiêng cánh đồng xanh
Tình tang tang tính cho tình đôi ta
Tứ thân áo lụa mượt mà
Hài thêu cất bước đuôi gà tóc bay
Sáo diều cánh gió say say
Nòi tình xao xuyến đong đầy mắt nhau
Tình anh tôn giáo nhiệm màu
Tình em mật ngọt hoa cau giữa mùa
Anh về vờn bút trong mơ
Còn em cất giọng đưa thơ đăng đàn
Chiều vàng ngọt lịm không gian
Bay bay ẻo lả mênh mang bồng bềnh
Quai thao, hài tía mong manh
Mây vàng, cò trắng trời xanh xanh tình
Hình hài muôn đóa hoa xinh
Em đưa cò lả Bắc Ninh vào hồn
Tình em nhuộm nắng hoàng hôn
Tiếng ngâm cao vút chập chờn thủy tinh
Cò bay nghiêng cánh đồng xanh
Tình tang tang tính cho tình đôi ta

Ðông Anh
 
R

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 22:21:41Viet duong nhan>
Gió Tháng Tư

Tháng Tư gió lạnh xứ người
Tuyết bay trắng núi mưa rơi đầu nguồn
Cuối trời chim mỏi hoàng hôn
Rã rời đôi cánh nỗi buồn tháng Tư
Cuộc đời ảo ảnh còn dư
Quê hương ảo ảnh bên bờ đại dương
Từ em xa cách đôi đường
Cỏ cây cũng thiếu tình thương nhạt nhòa
Tháng Tư ngày nước non xa
Ba mươi năm tưởng hôm qua tật nguyền
Gió mùa Đông Bắc Thái Nguyên
Đưa sang buốt cả Hoàng Liên núi rừng
Nhìn nhau ánh mắt ngập ngừng
Như quen như lạ lưng chừng nước non
Giữa đường ngựa nản chân bon
Tâm tình như đã soi mòn cố hương
Đìu hiu sương lạnh Tầm Dương
Mắt rưng rưng lệ hồn vương men sầu
Đông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 22:09:43Viet duong nhan>
Làm Chim Di Trú

Nhân thế quay cuồng cuộc tỉnh say
Hồ trường nghiêng ngả chén vơi đầy
Hồn thiêng uất nghẹn hờn sông núi
Mộng lớn quay nhìn vẫn trắng tay
Khắc khoải niềm đau tan tác nước
Mài gươm trong suốt cuộc lưu đày
Ai người gục xuống trong cơn lốc
Ai đứng giữa trời xem đất xoay
Hun hút rừng sâu cơn đói lạnh
Khổ sai mòn mỏi tấm thân gầy
Mồ hoang một nấm vùi cô quạnh
Xương thịt làm mồi bón cỏ cây
Cờ máu vàng sao nung nấu lửa
Đang thiêu rụi hết nước non này
Mười năm còn lại miền hoang vắng
Sương khói căm hờn ngun ngút mây
Chủ thuyết đi vào trong ngõ cụt
Phủ trên một lớp xác bầy nhầy
Lao đao trong cảnh hoang vu ấy
Nửa mảnh tâm hồn ngập đắng cay
Chất ngất oan cừu đêm hạ trắng
Tan tành thế sự lá thu bay
Triều dâng sóng cuộn xô trăng vỡ
Từng mảnh chìm sâu đáy biển dầy
Khắc khoải ngàn sau thao thức nhớ
Nỗi sầu vạn kỷ đọng hôm nay
Cuồng si còn tưởng đêm thu bạc
Mộng tỉnh tan tành những ngất ngây
Men đắng nâng lên tình lắng xuống
Con tim trào huyết nhịp cuồng quay
Thuyền nan một chiếc lênh đênh sóng
Sông núi gia tài nửa vốc tay
Mượn biển sua tan niềm thảm khốc
Nhờ trùng dương đập vỡ chua cay
Đi tìm sự sống trong đường chết
Giấn bước lưu vong ruổi tháng ngày
Để lại cho em sầu vạn kiếp
Nỗi u buồn tím ngắt trời mây
Galang cập bến chiều hiu hắt
Trút bỏ sau lưng kỷ niệm đầy
Đêm đếm sao trời trông cố quốc
Làm chim di trú mỏi mòn bay
Năm canh vời vời niềm thao thức
Đất khách quê người lạc gió mây

Tay gõ hồ trường nghiêng chén rượu
Cờ tàn đổi thế chuyển đông tây
Thiên hà rửa kiếm loang sông máu
Trục đất đang chờ chuyển hướng quay
Sông Dịch vẫn vang lừng chính khí
Hàm Dương còn sợ mũi dao bay
Bình Long hè lửa phơi thây giặc
Thành Huế năm Thân xác ngập đầy
Tưởng đã trôi vào trong dĩ vãng
Vẫn còn khơi động mãi tương lai
Ngàn khơi sóng dậy xô thành quách
Trả lại màu xanh cho cỏ cây
Một ngọn đèn khuya leo lắt sáng
Khơi lên soi tỏ bóng đêm dầy
Đã không được chết khi xung trận
Chân gác đầu non, trăng rọi thây
Nên phải mười năm trong ngục thất
Tuổi son ước vọng tan cùng mây
Oan khiên chồng chất oan khiên mãi
Cay đắng lưu đầy trộn đắng cay
Sao chẳng được làm thân chiến sĩ
Khi lìa trần cờ vẫn cầm tay

Chiều nay nắng ngả sang màu biếc
Biển gọi sương về, gió gọi mây
Sóng lộng muôn trùng khơi nỗi nhớ
Thẫn thờ chuông gióng gọi hồn ai
Hồn em một sớm lìa dương thế
Hy vọng chìm theo sóng phủ dầy
Em chết vì đi tìm sự sống
Biến thành hải điểu vật vờ bay
Làm chim còn có ngày quay lại
Thân phận con người nhập thế xoay
Khắc khoải tìm em trong mộng ảo
Mình ta vò võ suốt canh chầy
Tìm em suốt cả đời suôi ngược
Lạc nẻo vườn hoang cát bụi đầy
Thôi thúc thân đơn tiềm thức gọi
Mộng cuồng nửa chén ngả nghiêng say

Đông Anh
 
:: Bài thơ đã đưa vào TV ::
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-12 00:25:45Viet duong nhan>
TT xin mến chúc nhà thơ Đông Anh bốn câu dưới đây nhân dịp xuân Mậu Tý về, chúc nhà thơ thành toàn chí nguyện trong công cuộc đấu tranh cho Việt Nam tự do dân chủ.
 
 Lạc Việt

Hiển hiện non sông hồn Lạc Việt
Muôn đời nương náu bóng Hùng Vương
Thi văn chấp cánh trên hoàn vũ
Lạc Việt thăng hoa khắp nẻo đường
 
Nhóm Văn Thơ Lạc Việt
R
 
Tôi từ những muôn phần tác hợp --- Ngàn năm rồi từng đợt không nguôi --- Trời cao Đất rộng rong chơi --- Tâm Thơ hai chữ trong đời gieo duyên!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 04:51:39Đông Anh>
Miền Ðông, miền Tây, chênh nhau 3 giờ hẹn, cách nhau 6 giờ bay với khoảng 3000 dặm. Tình yêu như mặt trời mọc phương đông, rực rỡ như ánh mặt trời. Tình yêu ôm mặt trời lặn hướng Tây êm đềm trong giấc ngủ mộng mơ. Tình yêu bên đông tuyết đổ mà tình yêu bờ tây nắng ấm gió hanh. Cách mấy vòng kinh tuyến, sinh hoạt tình yêu cũng lần hồi biến đổi. Yêu thì yêu cuồng, sống thì sống vội, nhưng vẫn cách xa nhau. Một năm chỉ đôi lần như vợ chồng Ngâu gặp nhau trong thổn thức. Thế rồi... một buổi sáng, bên miền tây còn lặng lẽ đêm khuya. Chàng đang vô tư trong giấc mộng thì nàng đã gọi đò sang sông buổi sớm.
Ðường giây viễn liên lạc lõng. Hai bên bờ đông, bờ tây sóng vẫn mơn man đôi bờ cát trinh nguyên.
 
Hai miền Tây miền Ðông
Tình xa cách muôn trùng
Chênh nhau ba giờ hẹn
Vòng kinh tuyến bâng khuâng
 
Trái đất nửa vòng xoay
Lồng lộng gió lùa mây
Tây vào hè nắng ấm
Ðông tàn đông tuyết bay
 
Sáng em lấy mặt trời
Gửi theo áng mây trôi
Về miền Tây xa thẳm
Trao anh trọn nguồn vui
 
Anh muốn là đại dương
Nhờ trăng mang yêu thương
Sóng triều dâng âm điệu
Ru em giấc mộng thường
 
Vào những đêm cô đơn
Anh đưa tiễn sao Hôm
Em chờ sao Mai mọc
Con tim thổn thức buồn
 
Chim ríu rít bình minh
Ðón sợi nắng vàng hanh
Từ miền Ðông em gọi
Anh! Anh! Dậy đi anh!
 
Anh mong là gió mây
Mang nỗi nhớ miền Tây
Về phương Ðông vời vợi
Thổi tà áo em bay
 
Anh ước là mưa đêm
Ði dạo khắp hai miền
Từng giọt theo từng giọt
Rơi âm thầm hôn em...
 
Anh còn say giấc nồng
Mơ đắm đuối mênh mông
Bên kia trời đã sáng
Sáng rồi... Em sang sông
 
Mây gió không còn bay
Viễn liên lạc đường giây
Từ đôi bờ biển rộng
Miên man sóng vơi đầy
Ðông Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu Em
 
Yêu nhau rồi xa nhau. Ðã toan không gặp nữa, nhưng nỗi nhớ cứ về thôi thúc giữa canh khuya, gọi hồn trong nắng quái. Cho nên quên lại càng nhớ. Dứt lại thêm vương... Dù có dấu, dù muốn xa nhưng tình vẫn còn nguyên đó, vẫn theo sát bên mình.
 
Dấu em, anh đổi chỗ làm
Ðường xa cách biệt muôn vàn đơn côi
Tình mình như cánh thuyền trôi
Nước tuôn sóng dạt, đất trời mông mênh
 
Dấu em, anh sống lênh đênh
Dày đây mai đó cho mình quên nhau
Càng quên càng thấm niềm đau
Con tim hóa đá, nỗi sầu tuyết rơi
 
Dấu em, toan nhắn đôi lời
Chuông reo, reo cả liên hồi không ngưng
Gặp nhau em bảo rằng đừng...
Nhìn nhau chi nữa cho lòng phiêu diêu
 
Dấu em, anh muốn đặt điều
Cho vơi nỗi nhớ chiều chiều dâng cao
Gió Xuân phơ phất hoa đào
Em dâng khao khát dạt dào lòng anh
 
Cho dù đem dấu... mong manh
Tình ta đâu dễ tan tành gió bay...
Ðông Anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 22:30:21Viet duong nhan>
Xuân Xưa Hà Nội
 
Hà Nội ngày tháng cũ cuốn hút tâm tư con người đã có một thời trong tuổi vào yêu. Hà Nội vào thu. Hà Nội đang xuân. Hà Nội ve kêu gọi hè. Tất cả đã làm nên kỷ niệm, một kỷ niệm êm đềm khiến bao luyến tiếc nhớ nhung. Ba mươi sáu phố phường, cùng vài mươi cái ngõ đã làm mòn bao gót giày của những chàng lãng tử. Hà Nội với khung trời lãng mạn đã làm nên sôi nổi những cuộc tình, cho nên bất cứ ngõ nào, phố nào cũng vương vất những yêu thương, cũng gợi nhớ những kỷ niệm. Những mái tóc bềnh bồng, đôi tà áo bay bay, gót hài khua hè phố không bao giờ quên cho được. Hà Nội lại vào Xuân. Xuân bây giờ và Xuân Xưa Hà Nội.
 
Gió xuân như lạc về Hà Nội
Gởi nhớ nhung qua khắp nẻo đường
Chuông gọi chuyến tàu bên phố Huế
Ðưa em về lễ phố Hàng Ngang
 
Em qua Cầu Gỗ lên Thê Húc
Cầu nguyện cho nhau sớm đẹp đôi
Ði giữa hương nồng thơm khói pháo
Chuông rền trống giục sóng đầy vơi
 
Hàng Bông em thích dừng chân nghỉ
Tháo chiếc hài thêu gỡ pháo hồng
Ta dắt tay nhau về Ngõ Huyện
Mưa xuân tưới ướt nụ hôn nồng
 
Chung vai ta đến đền Quan Thánh
Xin Thánh tình yêu mãi vẹn toàn
Theo dọc Cổ Ngư vào Trấn Quốc
Tây Hồ lồng lộng gió đương Xuân
 
Qua đền Voi Phục nghe trừ tịch
Chùa Láng cùng nhau đón tết về
Pháo nổ bùng lên, đào mới chớm
Phố phường chợt tỉnh những cơn mê
 
Ba mươi sáu phố em còn nhớ?
Từ ngõ Châu Long đến Chợ Hôm
Từ bến Thiền Cuông qua Phúc Xá
Nhà em Hàng Ðậu hướng Gia Lâm
 
Mưa xuân buông nhẹ trên Hàng Giấy
Qua phố Sinh Từ lất phất rơi
Cùng hẹn Cửa Nam chiều gió dậy
Ðưa nhau về thư viện Ðường Ðôi
 
Em lên Quán Sứ, anh Yên phụ
Rồi sẽ cùng ra hẹn Tháp Rùa
Xem nước Hồ Gươm trôi Thủy Tạ
Lắng nghe chuông tàu điện đong đưa
 
Sóng đôi xe đạp lên Ðồn Thủy
Nghe sóng reo vui cát nước hồng
Lại cột đồng hồ đo thế kỷ
Kéo dài Tô Lịch những triền sông
 
Về Ô Quan Chưởng nghe cờ phất
Hàng Lọng xênh xang mũ áo triều
Nghiên bút Tràng Thi lều chõng khuất
Bảng đề danh sĩ vắng đìu hiu!
 
Hàng bia Quốc Giám rùa im lặng
Ngựa đá rêu phong đứng cúi đầu
Tiến sĩ xướng danh lừng dĩ vãng
Vẫn còn vang vọng mãi ngàn sau...
 
Ta đang lưu lạc bên trời biển
Chợt gió xuân về ngát khói nhang
Nhớ áo em bay chiều giáp Tết
Tâm tư trùng xuống, lòng mang mang
 
Bao giờ? Biết đến bao giờ nhỉ?
Thổ lộ cho nhau nỗi đoạn trường
Gói gọn hành trang về cố quốc
Cùng em ta dạo khắp quê hương
Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 22:40:32Viet duong nhan>
Người tôi yêu
Người yêu có đôi mắt vời vợi mênh mông để thu cả khung trời trong đáy mắt mà soi tỏ hình anh. Người yêu có đôi môi vừa độ chín gom cả hương hoa trời đất lại cho nụ hôn nồng thắm vô cùng. Từng sợi tóc bay bay trong gió chiều cũng mê hoặc lòng người.
Một ngày gió mưa chìm nổi, giông bão dập dồn khiến người đẹp như em đã nằm trong lòng biển cả. Em đẹp ở trần gian và em cũng đẹp cả ở trùng dương biển động. Em đưa những con tàu tới bến yên vui. Em nối tình thương cho nhân loại. Chỉ một mình em lỡ hẹn hò...
 
Người tôi yêu, mắt long lanh tình tứ
Thăm thẳm hồ thu vời vợi mênh mông
Thu cả khung trời trong đáy mắt
Soi hình anh vô tận vô cùng
 
Người tôi yêu, đôi môi vừa độ chín
Nửa kiêu kỳ, nửa ngưỡng vọng tình yêu
Góp cả hương hoa trời đất lại
Ðể hôn anh hôn sớm hôn chiều
 
Người tôi yêu, gió chập chờn mái tóc
Lượn bềnh bồng gờn gợn dáng mây pha
Ðan từng sợi, tóc làm nên mê hoặc
Ru hồn anh giấc ngủ ngọc ngà
 
Người tôi yêu, nằm trong lòng biển cả
Vì Tự Do, vì bão tố nửa đường
Em chết vì đi tìm sự sống
Vật vờ thân xác giữa trùng dương
 
Người tôi yêu, linh thiêng như ngọn sóng
Ðưa đón con tàu tới bến tự do
Tình thương em nối cho nhân loại
Riêng một hình em lỡ hẹn hò
Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 22:45:50Viet duong nhan>
 
Em Gai Bắc Kỳ


Tôi có người em gái Bắc Kỳ
Ra đời vào lúc nước phân ly
Ôm bầu sữa mẹ đường Nam tiến
Vượt sóng trùng dương khuất lối về

Nắng ấm Sài Gòn em lớn lên
Ô mai hoa lý rót bên thềm
Dòng sông Bến Nghé trôi quanh mộng
Chan chứa ân tình ngọt trái tim

Suối tóc em dài sóng Cửu Long
Còn vương hương ngát cát sông Hồng
Mượt mà Kinh Bắc lời nhung lụa
Phảng phất La Ngà ngọn gió Ðông

Em biết chăng em gạch bát tràng?
Xây hồ bán nguyệt đón em sang
Có nghe tình sử Loa Thành cũ?
Ngọc đá Mỵ Châu hiện bóng nàng

Anh nhớ mùa Thu đường Cổ Ngư
Ước chi mình hóng gió Tây Hồ
Mưa Thu lất phất cài trên tóc
Vai áo nhung huyền đọng ước mơ

Anh bước vào đời, em bé con
Chiều nay tóc trắng ngả hoàng hôn
Và em giờ đã thành thương phụ
Nghe gió Thu qua tiếc mỏi mòn

Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 22:50:32Viet duong nhan>
Tình Yêu Trong Cát
Sandy là cát. Tình yêu xây trên cát như mộng vàng theo gió bay đi. Em nhập vào thơ như dã tràng xe cát, cho tình em ngơ ngẩn. Mai sau có khi nào ngồi một mình nhớ đến tình ta em vẫn chứa chan nòi tình. Triều dâng, sóng dạt thì bờ cát vẫn còn nguyên.
 
Yêu em trong buổi trưa nồng
Yêu em cuồn cuộn một vòng đất xoay
Thời gian như thể ngừng quay
Trời cao ý hẳn một giây thẫn thờ
Bây giờ em nhập vào thơ
Bao lâu em vẫn còn ngơ ngẩn tình
Mai sau còn một riêng mình
Khi nao có mộng nguyên trinh tâm hồn
Anh về soi bóng hoàng hôn
Em đi hoang lạnh trong cơn mưa sầu
Tình mình như lạc đâu đâu
Thân mình như úa với màu thời gian
Ðường tình dù lắm gian nan
Thì ta vẫn mãi chứa chan nòi tình
Ðường đời dù có lênh đênh
Chân mây góc biển vẫn mình ngẩn ngơ
Hình em vẫn trụ trong thơ
Triều dâng sóng dạt đôi bờ cát nguyên
 
Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 22:53:42Viet duong nhan>
Xuân Quê Người
 
Từ nơi đất khách, nghe gió về bên cửa bỗng nhớ đến quê hương. Tình quê hương lúc nào cũng dạt dào. Nhớ người, nhớ cảnh. Biết rằng hoa đào năm xưa còn đó, nhưng người xưa nay đâuá? Nơi quê người nhìn bông tuyết bay bay mà nhớ đến Sài Gòn ngợp nắng. Ðón xuân mà lòng theo gió lượn quanh, bên ấy bên này...
 
Nghe gió Xuân về bên cửa
Bỗng lòng cảm thấy hư hao
Quê hương dâng tràn nỗi nhớ
Lá vàng trong gió lao đao
 
Nỗi thương bên trời xa tắp
Nỗi lòng gửi đám mây bay
Nỗi nhớ đong đầy ăm ắp
Nỗi buồn vời vợi men say
 
Quê Mẹ chín chiều nắng đổ
Bóng gầy bên dậu siêu siêu
Còn đâu những câu đối đỏ
Còn đâu tranh giấy hồng điều
 
Hoa đào năm xưa còn đó
Người xưa khuất nẻo dung nhan
Gió đông cười trêu hoa nở
Ðong đưa hương phấn đang tàn
 
Xuân ở quê người tuyết trắng
Mảnh hồn bông tuyết bay bay
Trông về Sài Gòn ngợp nắng
Bỗng dưng bờ mắt cay cay
 
Ai chia Xuân làm đôi ngả
Cho lời thơ ngắt thành hai
Cho lòng khi quen khi lạ
Gió bay bên ấy bên này...
Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-12 00:28:29Viet duong nhan>
Lại Một Lần Say
Chưa say mà tưởng đã say. Thấy hình bóng ai lung linh trong đáy cốc. Uống đi cho men lên ánh mắt, cho mây nổi bềnh bồng, cho trời nghiêng đất lệch, cho đêm nay lịch sử cũng hoang đường.
 
Ngọn đuốc chập chờn đêm họp bạn,
Trăm vò đổi lấy một cơn say,
Ngàn câu thơ đọc trời vô tận,
Từ giải Ngân Hà sao cũng bay.
Ðáy cốc lung linh hình bóng cũ,
Uống đi! Ta rót lại cho đầy,
Men lên ánh mắt, Thu vời vợi,
Men nổi bềnh bồng đỏ áng mây.
Lưng chén quan hà nghe đất lệch,
Gió bay bên ấy, gió bên này,
Tri âm văng vẳng lùa hương gió,
Tri kỷ ngàn đời vẫn dại ngây.
Bút mực quay cuồng ly rượu đắng,
Hoang đường lịch sử suốt đêm nay.
Ðông Anh
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-12 00:31:50Viet duong nhan>
Tìm Lại
Tiên và Tục, không biết yêu ở trên trời hay yêu dưới đất thì yêu nào quyến rũ hơn yêu nào. Ta chỉ thấy khi yêu dưới đất thì quên cả đào nguyên, quên cả cung nga, quên luôn cả vũ hội quần tiên, lại bỏ cả vũ hội nghê thường, bỏ cả tiệc hoa, chỉ còn giữ lấy vòng tay đắm đuối và mê say gờn gợn tấm thân ngà... Yêu nhau đến nỗi bỏ trời, xuống trần thế. Nếu trời cho về cũng chả về đâu. Bởi vì hồn em mãi mãi nhập hồn ta!
 
Gặp lại em đất trời như bừng sáng
Ánh hào quang soi tỏ rạng ngàn hoa
Em chợt đến từ trên cao hiện xuống
Bóng giai nhân lồ lộ dưới trăng ngà
 
Ta đón em như từ muôn kiếp trước
Từ chốn thiên đình rực rỡ nguy nga
Tình Ngọc Nữ Tiên Ðồng xưa vạn cổ
Nay giáng trần em lại đến cùng ta
 
Chốn trần thế ta yêu nhau say đắm
Quên cả Ðào Viên, quên cả Cung Nga
Quên cả những quần tiên vũ hội
Bỏ Nghê Thường, bỏ cả tiệc hoa
 
Chỉ còn lại một vòng tay đắm đuối
Và mê say gờn gợn tấm thân ngà
Ðôi mắt biếc long lanh từ vạn kỷ
Ðưa hồn em mãi mãi nhập hồn ta
Ðông Anh
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-12 00:34:13Viet duong nhan>
Ðọc Thơ
Một chiều thu, đi trong cái mênh mang của trời đất, bỗng tiếng nàng đọc thơ tình trên tần số xa xăm. Gió núi bay về mang theo hơi thở nồng nàn pha giọng trầm ấm si mê đã khiến cho không gian như ngừng lại, suy tư chìm tận đáy hồn để uống từng giọt thơ si...
 
Nàng đọc thơ tình yêu
Trong buổi chiều nhạt nắng
Mây lãng đãng phiêu diêu
Từng cụm hồng xen trắng
 
Giọng trầm ấm si mê
Thơ nồng nàn hơi thở
Theo gió núi bay về
Bao ngút ngàn thương nhớ
 
Mang hành trang vào đời
Những mối tình si dại
Những tuổi mới ra khơi
Xông pha không quản ngại
 
Ðưa mộng vào thế gian
Ðể trở thành mộng tưởng
Ðem tiếng nói hương quan
Ðể ngăn làn gió chướng
 
Em đọc thơ tình yêu
Cho đời quên sầu hận
Cho trăng sao mỹ miều
Cho nắng tươi cố quận
 
Ta uống từng lời nói
Qua mỗi vần thơ si
Cuộc đời quên mòn mỏi
Thấm từng giọt thơ mê!
Ðông Anh
  R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-12 00:41:36Viet duong nhan>
Mười Năm Tình Biển
Mười năm mối tình khởi đầu từ biển, đã bay qua đất liền, đã vời vợi trên không trung, đã trải bao vườn mộng để tô điểm cho cuộc đời vốn nhiều nỗi đắng cay. Cuộc tình như sóng biển khơi, như trăng đầu núi, theo ánh bình minh và hòa mình trong nắng hoàng hôn để đưa nhau vào tình sử muôn đời.
 
Sóng gọi tình xưa biển ngọt ngào
Trời xanh mây biếc nhớ chiêm bao
Hồng xây lối cũ hoa đan ngõ
Vườn mộng giờ đây vạn kiếp sau
 
Cho đủ mười năm bước khởi đầu
Ðường tình lối mộng có bên nhau
Nghe như sóng gọi từ tâm thức
Tiền kiếp hồng hoang tự thủa nào
 
Xiêm áo hương xông chén rượu nồng
Say men chiều Hạ sáo thu không
Cơn tình e ấp mây đầu núi
Tuyệt đỉnh trời cao những nụ hồng
 
Bóng nhạn nghìn xưa trở lại đây
Cánh nghiêng bên cánh lướt tầng mây
Mười năm một thoáng niềm dâu bể
Ta vẫn trùng trùng với cỏ cây
 
Muôn dặm đường xa một mảnh tình
Hoàng hôn lả bóng nổi lênh đênh
Ngàn năm rào rạt trang tình sử
Sao rọi trăng khuya bóng gợi hình
 
Kỷ niệm mười năm ta với em
Tinh cầu ta dạo bước thần tiên
Tình ta hiện thực trong hư ảo
Em vẫn là em thủa dịu hiền
Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-12 00:46:49Viet duong nhan>
Xuất Hành
Ðầu xuân rong ruổi dặm đường xa
Thành phố San Fran đẹp mặn mà
Soi ánh huỳnh quang đường Market
Vượt tàu điện tử trạm Hayward
Lênh đênh một kiếp người lưu lạc
Phiêu dạt mười phương bóng nhạt nhòa
Mậu Tý du hành Nam tới Bắc
Ðem xuân trở lại sống cùng ta
Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-12 00:45:14Viet duong nhan>
O Huế
 
O xinh nguồn “Huế Rất Thơ”
Âm ba thánh thót bên bờ đam mê
Từ em buông lọn tóc thề
Hoàng cung điện ngọc bốn bề đảo điên
Em về ngày tháng quên tên
Em đi Núi Ngự, Tràng Tiền ngẩn ngơ
Gót hài giông bão thành thơ
Tay ngà đưa phím lên tơ gọi hồn
Rừng thiêng níu ánh hoàng hôn
Môi hồng chia nửa trăng tròn liêu trai
Hương Giang say đắm men đời
Thướt tha liễu Huế,
Ðất trời lên Thơ
 
Ðông Anh
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-12 00:36:54Viet duong nhan>
Trăn Trở Mùa Xuân
 
Năm Mươi Năm, Em là người thế kỷ
Chuyện chúng mình thuộc thế hệ ngày xưa
Trước cổng trường anh đứng tập làm thơ
Nhìn áo trắng hững hờ bên lớp học
Em làm duyên cài hoa vàng trên tóc
Vành nón nghiêng che ánh mắt đưa tình
Bầu trời xanh thêm màu tóc em xanh
Hồng môi má lung linh hoa phượng đỏ
Nhớ những buổi anh đợi chờ trước ngõ
Tiếng ve kêu rộn rã cả trưa hè
Sóng nhạc tình hòa tấu những đam mê
Hừng hực lửa nhưng vụng về non dại
 
Năm Năm Tư phận nước non ngang trái
Giữa mùa xuân anh cất bước đăng trình
Tuổi vào đời như nắng rọi bình minh
Bao thôi thúc kết tinh thành lý tưởng
Năm mươi năm anh đi tìm hoa phượng
Cho cuộc tình bé dại thuở hoang sơ
Cho mắt môi, cho mái tóc mong chờ
Ðược trang điểm bằng cánh hoa phượng đỏ
Lá thư tình năm mươi năm viết dở
Bằng cuộc đời từng bước lạ thiên di
Tình chúng ta dù chưa có câu thề
Nhưng còn đó một thành trì bất diệt
 
Nơi đất khách hoa đào mang vị tết
Chợt nhớ em trong áo gấm hài thêu
Bước tung tăng trên xác pháo hồng điều
Tình thuở bé giờ đây xa biền biệt
Ðã bao lần anh xông vào đất chết
Ðể tìm em nhưng chỉ thấy hư vô
Và chỉ nghe cơn sóng vỗ đôi bờ
Xa tiếng vọng từ bên trời lãng đãng
Xuân này đây từ quê người im lặng
Tình của mình trăn trở cả mùa xuân
Ðông Anh
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-25 22:17:07Viet duong nhan>
Thơ Tình Tháng Tư
 
Em ơi lại một Tháng Tư
Bao nhiêu mong ước đợi chờ bằng không
Tháng Tư nước chảy đôi dòng
Anh lên mạn ngược em vòng nẻo suôi
Ðường xa đo ánh mặt trời
Tình xa đo sóng biển khơi dạt về
Từ em nếm thử cơn mê
Nhớ thương nối sợi tóc thề dài hơn
Từ khi cây cỏ biết hờn
Chia ly từng cánh mây buồn cuốn theo
Từng manh lá biếc bay vèo
Ngập ngừng gió gọi thông reo trên ngàn
Anh về vướng bụi quan san
Ðầu non trăng úa tuyết tan bao giờ?
Hai mươi năm
mấy lần mơ?
Ba mươi năm
mấy lần chờ bình minh?
Tháng Tư!
duyên phận chúng mình
Cho em,
anh viết Thơ Tình Tháng Tư
 
Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-25 22:18:57Viet duong nhan>
Ngày Tình Yêu
 
Gió về động cánh hoa xinh
Nắng lên nhuộm đóa hoa tình ban mai
Lung linh ánh nến lăng đài
Bỗng dưng Từ Thức thiên thai nhập hồn
Tình yêu như bóng hoàng hôn
Lóe trên đỉnh ngự nỗi buồn đêm đen
Tình yêu như nước đánh phèn
Trong veo mà đã bao phen chuyển mình
Tình yêu như ánh bình minh
Niềm tin ló rạng câu kinh nhà thờ
Tình yêu cả một trời thơ
Tuôn theo giòng nước, hững hờ gió bay
Tình yêu ánh mắt đong đầy
Nhịp tim đứt quãng, cụm mây cuối trời
Tình yêu cơn sóng ngàn khơi
Dâng cao nối tiếp đầy vơi cuộc tình
Chiều nay nhìn cánh hoa xinh
Valentine! Nhớ cõi tình ngàn thu.
 
Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-25 22:22:04Viet duong nhan>
Thơ Gửi người biệt kích

Anh em tôi là những người ở lại
Cũng đi tù, cũng ra Bắc vào Nam
Từng in chân nơi Nghĩa Lộ, Văn Bàn
Tưới mồ hôi xuống Hà Tây, Thanh Hoá
Lũ chúng tôi không phải vài ba đứa
Có hàng ngàn hàng vạn kẻ bại vong
Ðem oan khiên ra rửa nước sông Hồng
Mang uất hận trút trên rừng Yên Bái
Ðứa gục xuống bón cây rừng Bắc Thái
Cho lá xanh, cho rừng cỗi đơm hoa
Ðứa truyền rao chính nghĩa khắp Nam Hà
Cho lẽ phải sáng bừng trong đêm tối
Sức chúng tôi cũng mỏi mòn vì đói
Kiếp lưu đày quên hết cả nhân sinh
Tiếc nuối gì đâu những buổi đăng trình
Nuốt tủi nhục ôm riêng mình hệ lụy
                        * * *
Riêng các anh những người hùng thế kỷ
Nghiêng cánh dù ghé đất Bắc đêm đen
Nghe tên anh vùng hậu địch đảo điên
Làm rung chuyển cả thành trì Bắc Việt
Khi hy sinh không một lời vĩnh biệt
Bao kiêu hùng vẫn là lính vô danh
Sống âm thầm khắc khoải giữa rừng xanh
Vượt sự sống để coi thường cái chết
Thân không màng há ngại gì đói rét
Ðòn hận thù chẳng khuất được trung trinh
Dù biệt giam kẻ địch vẫn giật mình
Loài muông thú sợ oai linh thần điểu
 
Khi sa cơ trong kiếp Sơn Ðầu Khiếu
Có ai đem thành bại luận anh hùng
Lũ chúng ta còn nợ nghiệp kiếm cung
Chưa trả được nên suốt đời ân hận...
Ðông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-29 01:46:09Viet duong nhan>
Khao khát

Ta muốn có những đam mê sôi nổi
Cho giòng đời đượm thêm sắc thêm hương
Cho hồn ta khắc khoải giữa canh trường
Ðang khao khát cõi trời thiêng đất lạ
Có trăng mềm trên ngàn cây ẻo lả
Rộn xuân tình chờ đợi gió cuồng si
Có ngàn sao soi lấp lánh diệu kỳ
Như hoa chúc dật dờ bên gối mộng
Có hoa rừng ngọt ngào tươi sức sống
Hé nhụy đài chờ đón bướm ong qua
Em nguyên trinh trên sóng cỏ mượt mà
Làm ngại bước người lữ hành cô độc
Đông Anh
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-02 12:29:25Viet duong nhan>
mây trời gió núi vương vương

Nghe em ở phương trời Tây Ðức
Sống xa nhà rưng rức con tim
Hơn mười năm, anh khắc khoải trông tìm
Thổn thức niềm thương
Dày vò nỗi nhớ
Bồi hồi thương nhớ bóng hình em
Một cuộc phù sinh
Bao cảnh chia lìa
Mối tình nồng bỗng phải phân ly
Ðằng đẵng thời gian đo bằng nước mắt
Tháng năm dài mòn mỏi bước chân đi
 
Giao hưởng tình yêu
Khung trời Bảo Lộc
Nắng trải trên Hoàng Hoa Lộ
Gió lùa ngây ngất hương ngâu
Nương trà một sớm mênh mông biếc
Sương ấp đài hoa gió ngọt ngào
 
Nhớ mái trường xưa
Xanh thảm cỏ, hôm nào
Em tựa đầu vai anh thủ thỉ
chuyện yêu đương
 
Ðêm Giáng Sinh
Văng vẳng chuông ngân huyền diệu
Tan hoà tận cuối trời sương
Hoa đăng gieo tình vĩnh cửu
Tình ta giao động muôn phương
Em mang niềm tin sức sống
Theo anh muôn vạn nẻo đường
Ánh mắt lung linh trong sáng
Ngời lên chất ngất yêu đương
 
Dạ vũ Noel
Tiếng nhạc buông lơi bay bổng
Ta dìu nhau bước nhặt bước khoan
Tóc bay phất phất gió đàn
Môi thoảng hương lan ngào ngạt
Chân quyện vấn vương
Hồn rung sóng nhạc
Dập dồn bát ngát đại dương
Ánh nhạc màu lâng lâng trong ảo mộng
Thân trong thân hơi thở chập chờn tan
 
Ðã mấy mùa hoa nở
Qua thêm mấy mùa thu
Trải bao miền đất lạ
Tình ta trổ trong mơ
Nụ hôn nồng nắng hạ
Sưởi hơi ấm đêm mưa
Nghe giọt mưa trên lá
Nghe tình buồn vu vơ
 
Chiều thu...
Anh theo tiếng vọng sa trường
Hành trang nhẹ bềnh bồng
Lòng nặng chĩu suy tư
Trải mấy mùa trên cao nguyên heo hút
Bóng hình em theo bước anh đi
Mỗi lần thắng gian nguy
Dừng chân bên suối chiều hiu hắt
Nhìn sao rừng nhớ ánh mắt người yêu
Từng giọt mưa nguồn khơi nỗi nhớ
Gió lạnh sương sa lạnh núi đèo
 
Sài gòn đổi chủ
Cây cỏ nghẹn ngào
Phố phường nức nở
Chói loà cờ đỏ lao xao
Ðèn khuya rợn máu đào
Chảy trên đường vô tận
Chứa chất đầy tủi hận
Mây trôi dạt lang thang
Những mãnh thú đi hoang
Rướm máu trên lưng vết bạo tàn
 
Tìm em qua nát tan
Ngôi nhà chết, lạnh lùng cửa khoá
Lá vàng rơi lả tả đầy sân
Cây đào trước ngõ rung trong gió
Hoa rụng bên thềm phủ dấu chân
ẩn hiện mây trôi hình bóng cũ
Mất tình yêu, mất cả niềm tin
 
Ôm tròn cay đắng
Nuốt trọn thương đau
Còn đâu ngọt ngào hơi thở
Còn gì lối cũ đường xưa
Anh sống trong mơ
tám năm trường hận
Mơ về Bảo Lộc mùa thu
Thương người yêu ngây thơ bé nhỏ
Phương trời xa vò võ nhớ quê hương
Nay hai ta hai đường
Nhớ nhau trong khoảnh khắc
Mây trời gió núi vương vương
Anh ở lại quê hương
Dù cho đau thương khắc khoải
Dù cho muôn vàn ngang trái
Miên trường nỗi nhớ niềm thương
 
Trao nhau từng cánh hoa vàng
Vương vương mái tóc gió ngàn chiều thu
Ngọc chìm đáy mộng hồn xưa
Nhân tình bảng lảng trong mơ ráng chiều
 
Ðông Anh
 
R
Tôi từ những muôn phần tác hợp --- Ngàn năm rồi từng đợt không nguôi --- Trời cao Đất rộng rong chơi --- Tâm Thơ hai chữ trong đời gieo duyên!
Đăng nhập để trả lời
0