Nỗi Niềm Đau Xót Suốt Một Đời
Dương Quả Đồng
Phải chi thuở trước tôi không phá thai, thời hôm nay đã có thêm một sinh mạng sống ở cõi đời, cho nên trên cơ bản tôi không có cách gì để làm một bà mẹ tự hào, trong thâm tâm mãi mãi có một điều đau xót đầy hổ thẹn.
Vào tháng 10 năm 1988, tôi đã làm một việc mà suốt đời tôi phải ân hận –– Lúc đó tôi vừa mới tốt nghiệp Trung Học, khi biết mình đã mang thai, trong lòng lo ngại chuyện nầy sẽ làm xấu hổ cho mẹ tôi, thế nên tôi cũng chẳng hề hé môi cho người thân trong nhà hay biết, liền đi tìm cô bạn thân để bàn tính. Cô bạn tức thì mách bảo tôi, cô ấy biết nơi có thể phá thai, chúng tôi bèn cùng nhau đi đến một nhà thương tư. Sau vỏn vẹn 30 phút đồng hồ phẫu thuật, mọi việc kết thúc (kể cả kết liễu tánh mạng một sanh linh).
Sau khi chuyện xảy ra rồi, dạo đó tuy lúc ban ngày chẳng ai để ý thấy tôi có bất kỳ điều thay đổi gì, nhưng mỗi buổi tối tôi đều khóc và nói với cái mạng sống kia những lời xin lỗi, khóc đến ngủ thiếp đi. Lòng tôi một mực cảm thấy áy náy xót xa, tôi thật là có tội với con trẻ. Trãi qua nửa năm sau đó, tâm tư tôi mới từ từ lắng dịu xuống. Cuối cùng tôi chia tay với người bạn trai, bởi vì mỗi khi nhìn thấy người đó, tôi lại sực nhớ đến tôi là một người mẹ tàn nhẫn, tôi đã cướp đoạt quyền sinh tồn của một đứa bé.
Ba năm sau tôi gần như quên bẵng chuyện xưa. Có một chiều tối nọ, tôi và người bạn cùng khóa lúc tan học cùng đi xe đạp về nhà, gặp phải tai nạn xảy ra ở tại ngã tư đường, tôi bị trượt vấp té ngã giữa đường, hậu quả không đáng lo ngại lắm. Nhưng khi tôi vừa đứng dậy bước sang bên lề đường, tôi giựt mình hoảng hốt vì ở ngay con lộ nhìn thẳng qua là ngôi y viện chính là nơi tôi đã đến phá thai. Lúc đó tôi kinh hãi thầm nói:“Thật là một sự quá trùng hợp!”
Lại thêm nửa năm sau, tôi quen người bạn trai mới, anh ấy dẫn dắt tôi đến với đạo Phật, khuyến khích tôi học Phật. Từ sau ngày hiểu Phật pháp, tôi mới biết là mình đã phạm trọng tội lớn nhất trên đời. Dẫu sao không còn có cách gì cứu vãn lại được! Duy chỉ có thể nhờ vào tụng Kinh hồi hướng hoặc tham gia các khóa lễ, lập bài vị cầu siêu cho đứa bé để tỏ lòng ăn năn sám hối của mình. Hiện nay tôi đã kết hôn và sanh con, nhìn thấy con của mình khỏe mạnh trưởng thành, trong lòng tôi thường hồi tưởng là nếu như thuở ban đầu tôi không phá thai, thì hôm nay cũng đã có thể có thêm một sinh mạng đang sống trên cõi đời này! Vì thế tôi hoàn toàn không thể nào tự hào là một bà mẹ, tận đáy lòng tôi vĩnh viễn có một điều đau xót đầy hổ thẹn!
Vào hạ tuần tháng tư năm 2007, tôi đã nằm mơ trông thấy một Pháp Sư đang xuống tóc cho một vị cư sĩ, và Đại Lão Hòa Thượng Tuyên Hóa đang đi ngang qua gần đó. Tôi rất mừng khi thấy Ngài, liền vội bước theo sau cho kịp. Đến khi Ngài đi vào một ngôi Đại Điện, có hai vị Pháp Sư đang canh giữ tại cửa, trước mặt tôi có một vị cư sĩ định vào nhưng bị ngăn cản; tôi cũng không ngại, chỉ muốn vào đó để theo cho kịp Ngài, ngạc nhiên thay là họ không cản tôi lại.
Sau khi tôi đã vào trong ngôi Đại Điện, không khí bên trong thật vô cùng trang nghiêm êm lặng, nhưng tôi chẳng thấy bóng dáng của Hòa Thượng đâu cả. Lúc ấy lòng tôi rất là lo lắng và nôn nóng, chỉ có một niệm khởi lên trong đầu là: Nếu như để lỡ mất cơ hội nầy, chắc tôi sắp chết mất. Kế đó, tôi cúi đầu quỳ mọp sát đất mà khóc lóc. Khi đó, đột nhiên nghe thấy trên không có tiếng nói vọng lại: “Tha thiết cầu xin sám hối!” Ngay lúc đó tôi liền giật mình tỉnh giấc chiêm bao. Sau khi tỉnh giấc, cảm giác kinh hoàng hớt hãi trong mộng vẫn còn rất rõ ràng như thật, cứ thế mà nước mắt tôi tuôn trào không thể cầm lại được, trống ngực nhảy dữ dội, đó là vào lúc 7 giờ sáng.
Trong trí tôi cứ mãi suy đi nghĩ lại: “Tha thiết cầu sám hối” là gì? Phải làm cách nào mới đạt được “Tha thiết cầu xin sám hối” vậy? Tôi nghĩ đây là cách của Hòa Thượng muốn cứu độ tôi, tôi cần phải trân trọng cái cơ may mình có được và không thể nào bỏ lỡ. Sau đó, tôi gọi điện thoại thỉnh giáo một vị Sư Cô nhờ chỉ dạy tôi nên làm gì để “Tha thiết cầu xin sám hối”? Sư Cô đã từ bi dạy bảo tôi lễ bái “KINH PHẬT THUYẾT PHẬT DANH (Sám Hối Hồng Danh Chư Phật). Thật kỳ diệu là khi tôi gọi điện thoại đến Vạn Phật Thánh Thành thì Thánh Thành đang cử hành Khóa Lễ Bái Sám Vạn Phật và đang lễ tụng Kinh này .
Sau ngày tôi học Phật pháp, ngoại trừ việc sám hối cái nghiệp của tôi đã tạo ra bởi do phá thai, tôi thường hay nghĩ là tại sao tôi chẳng biết Phật pháp sớm một chút? Có thế thì tôi đã không phạm phải tội lỗi tày trời như vầy. Ngài Thượng Nhân đã từng bảo là xứ Đài Loan mang nghiệp sát rất nặng, quá nhiều người phá thai, tôi chẳng may lại từng là một người trong số đó! Tôi có ý muốn đem kinh nghiệm bản thân ra chia sẻ, cảnh thức mọi người rằng nghìn vạn lần chớ nên khinh thường việc phá thai gây tạo nghiệp sát! Lấy điều khổ sở khi phải sanh con lúc chưa được cưới hỏi rồi đem so sánh với cái quả báo của tội sát sanh thì điều khổ sở đó thật ít ỏi chẳng thấm thía vào đâu. Trên đời này chẳng có việc gì là không thể giải quyết được, muôn ngàn lần chớ nên chọn cách phá thai, sinh mạng mất đi rồi thì sẽ không bao giờ có thể lấy lại được! Phá thai rồi dù tôi có muốn quên đi cũng không làm sao có thể quên được, và suốt cuộc đời tôi cũng không có cách gì có thể chuộc lại sai lầm này
Dương Quả Đồng
Phải chi thuở trước tôi không phá thai, thời hôm nay đã có thêm một sinh mạng sống ở cõi đời, cho nên trên cơ bản tôi không có cách gì để làm một bà mẹ tự hào, trong thâm tâm mãi mãi có một điều đau xót đầy hổ thẹn.
Vào tháng 10 năm 1988, tôi đã làm một việc mà suốt đời tôi phải ân hận –– Lúc đó tôi vừa mới tốt nghiệp Trung Học, khi biết mình đã mang thai, trong lòng lo ngại chuyện nầy sẽ làm xấu hổ cho mẹ tôi, thế nên tôi cũng chẳng hề hé môi cho người thân trong nhà hay biết, liền đi tìm cô bạn thân để bàn tính. Cô bạn tức thì mách bảo tôi, cô ấy biết nơi có thể phá thai, chúng tôi bèn cùng nhau đi đến một nhà thương tư. Sau vỏn vẹn 30 phút đồng hồ phẫu thuật, mọi việc kết thúc (kể cả kết liễu tánh mạng một sanh linh).
Sau khi chuyện xảy ra rồi, dạo đó tuy lúc ban ngày chẳng ai để ý thấy tôi có bất kỳ điều thay đổi gì, nhưng mỗi buổi tối tôi đều khóc và nói với cái mạng sống kia những lời xin lỗi, khóc đến ngủ thiếp đi. Lòng tôi một mực cảm thấy áy náy xót xa, tôi thật là có tội với con trẻ. Trãi qua nửa năm sau đó, tâm tư tôi mới từ từ lắng dịu xuống. Cuối cùng tôi chia tay với người bạn trai, bởi vì mỗi khi nhìn thấy người đó, tôi lại sực nhớ đến tôi là một người mẹ tàn nhẫn, tôi đã cướp đoạt quyền sinh tồn của một đứa bé.
Ba năm sau tôi gần như quên bẵng chuyện xưa. Có một chiều tối nọ, tôi và người bạn cùng khóa lúc tan học cùng đi xe đạp về nhà, gặp phải tai nạn xảy ra ở tại ngã tư đường, tôi bị trượt vấp té ngã giữa đường, hậu quả không đáng lo ngại lắm. Nhưng khi tôi vừa đứng dậy bước sang bên lề đường, tôi giựt mình hoảng hốt vì ở ngay con lộ nhìn thẳng qua là ngôi y viện chính là nơi tôi đã đến phá thai. Lúc đó tôi kinh hãi thầm nói:“Thật là một sự quá trùng hợp!”
Lại thêm nửa năm sau, tôi quen người bạn trai mới, anh ấy dẫn dắt tôi đến với đạo Phật, khuyến khích tôi học Phật. Từ sau ngày hiểu Phật pháp, tôi mới biết là mình đã phạm trọng tội lớn nhất trên đời. Dẫu sao không còn có cách gì cứu vãn lại được! Duy chỉ có thể nhờ vào tụng Kinh hồi hướng hoặc tham gia các khóa lễ, lập bài vị cầu siêu cho đứa bé để tỏ lòng ăn năn sám hối của mình. Hiện nay tôi đã kết hôn và sanh con, nhìn thấy con của mình khỏe mạnh trưởng thành, trong lòng tôi thường hồi tưởng là nếu như thuở ban đầu tôi không phá thai, thì hôm nay cũng đã có thể có thêm một sinh mạng đang sống trên cõi đời này! Vì thế tôi hoàn toàn không thể nào tự hào là một bà mẹ, tận đáy lòng tôi vĩnh viễn có một điều đau xót đầy hổ thẹn!
Vào hạ tuần tháng tư năm 2007, tôi đã nằm mơ trông thấy một Pháp Sư đang xuống tóc cho một vị cư sĩ, và Đại Lão Hòa Thượng Tuyên Hóa đang đi ngang qua gần đó. Tôi rất mừng khi thấy Ngài, liền vội bước theo sau cho kịp. Đến khi Ngài đi vào một ngôi Đại Điện, có hai vị Pháp Sư đang canh giữ tại cửa, trước mặt tôi có một vị cư sĩ định vào nhưng bị ngăn cản; tôi cũng không ngại, chỉ muốn vào đó để theo cho kịp Ngài, ngạc nhiên thay là họ không cản tôi lại.
Sau khi tôi đã vào trong ngôi Đại Điện, không khí bên trong thật vô cùng trang nghiêm êm lặng, nhưng tôi chẳng thấy bóng dáng của Hòa Thượng đâu cả. Lúc ấy lòng tôi rất là lo lắng và nôn nóng, chỉ có một niệm khởi lên trong đầu là: Nếu như để lỡ mất cơ hội nầy, chắc tôi sắp chết mất. Kế đó, tôi cúi đầu quỳ mọp sát đất mà khóc lóc. Khi đó, đột nhiên nghe thấy trên không có tiếng nói vọng lại: “Tha thiết cầu xin sám hối!” Ngay lúc đó tôi liền giật mình tỉnh giấc chiêm bao. Sau khi tỉnh giấc, cảm giác kinh hoàng hớt hãi trong mộng vẫn còn rất rõ ràng như thật, cứ thế mà nước mắt tôi tuôn trào không thể cầm lại được, trống ngực nhảy dữ dội, đó là vào lúc 7 giờ sáng.
Trong trí tôi cứ mãi suy đi nghĩ lại: “Tha thiết cầu sám hối” là gì? Phải làm cách nào mới đạt được “Tha thiết cầu xin sám hối” vậy? Tôi nghĩ đây là cách của Hòa Thượng muốn cứu độ tôi, tôi cần phải trân trọng cái cơ may mình có được và không thể nào bỏ lỡ. Sau đó, tôi gọi điện thoại thỉnh giáo một vị Sư Cô nhờ chỉ dạy tôi nên làm gì để “Tha thiết cầu xin sám hối”? Sư Cô đã từ bi dạy bảo tôi lễ bái “KINH PHẬT THUYẾT PHẬT DANH (Sám Hối Hồng Danh Chư Phật). Thật kỳ diệu là khi tôi gọi điện thoại đến Vạn Phật Thánh Thành thì Thánh Thành đang cử hành Khóa Lễ Bái Sám Vạn Phật và đang lễ tụng Kinh này .
Sau ngày tôi học Phật pháp, ngoại trừ việc sám hối cái nghiệp của tôi đã tạo ra bởi do phá thai, tôi thường hay nghĩ là tại sao tôi chẳng biết Phật pháp sớm một chút? Có thế thì tôi đã không phạm phải tội lỗi tày trời như vầy. Ngài Thượng Nhân đã từng bảo là xứ Đài Loan mang nghiệp sát rất nặng, quá nhiều người phá thai, tôi chẳng may lại từng là một người trong số đó! Tôi có ý muốn đem kinh nghiệm bản thân ra chia sẻ, cảnh thức mọi người rằng nghìn vạn lần chớ nên khinh thường việc phá thai gây tạo nghiệp sát! Lấy điều khổ sở khi phải sanh con lúc chưa được cưới hỏi rồi đem so sánh với cái quả báo của tội sát sanh thì điều khổ sở đó thật ít ỏi chẳng thấm thía vào đâu. Trên đời này chẳng có việc gì là không thể giải quyết được, muôn ngàn lần chớ nên chọn cách phá thai, sinh mạng mất đi rồi thì sẽ không bao giờ có thể lấy lại được! Phá thai rồi dù tôi có muốn quên đi cũng không làm sao có thể quên được, và suốt cuộc đời tôi cũng không có cách gì có thể chuộc lại sai lầm này