📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Bụi Tình

10 trả lời, 1.278 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-18 02:15:50Hàn Vũ>
             BỤI TÌNH
      *          *         * 
Hạt bụi nào trên vai áo em tôi
Làm bối rối mái tóc dài óng ả
Hạt bụi nào vừa vương lên đôi má
Để ngại ngần cây răng khểnh cười duyên
                Hạt bụi nào trêu ánh mắt trao nghiêng
                Lặng nhìn nhau với bao niềm hạnh phúc
                Bổng rạng ngời khát khao thèm hạnh phúc
                Thời gian ơi xin đứng lại đừng đi
Hạt bụi nào đọng lại cuối khoé mi
Làm xốn xang một nửa hồn băng giá
Em thanh khiết trinh nguyên thơ ngây quá
Mà tôi thời chỉ là kẻ tha phương
                Em tung tăng tà áo trắng sân trường
                Tôi gặp vội trên bước đường phiêu bạt
                Trong sâu thẳm tơ lòng khe khẻ hát
                ''Hạt bụi nào đả hóa kiếp thân tôi''.
                                                Hàn Vũ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-18 02:13:56Hàn Vũ>
                 TƠ    TÌNH  
         *            *             *
Đừng khóc nửa hởi con tim vụng dại
Buồn làm gì khi tình đã vời xa
Đừng oán trời đừng hờn trách người ta
Đừng tự chuốt vào mình sầu đau khổ
           Trời vào đông lá buồn vương tuyết đổ
           Để mùa xuân cây xanh là trên cành
           Đời bây giờ tơ tình quá mong manh
           Vừa khẻ chạm đả tan thành mây khói
Buồn làm chi chỉ vì dăm câu nói
Phút đùa vui phãng phất ở bờ môi
Cây tình yêu vừ bén rể đâm chồi
Đã vội vã chết khô vì toan tính
           Đừng khóc nửa tình ơi đừng bịn rịn
           Hãy theo ta mà vui bước tang bồng
           Lúc vào rừng khi về lại phố đông
           Lên núi thẵm trông biển đời đen bạc
Hãy cùng ta quay cuồng trong tiếng hát
Cho nhân gian cùng say khúc ru tình
Cho trăm năm chóng tàn mộng phù sinh
Cho ngàn năm tơ tình không vỡ vụn.
                                     Hàn Vũ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-18 02:12:04Hàn Vũ>
          NỮA DÒNG THƠ
     *             *            * 
Ta sống vì em ..... em sống vì ai
Hai nữa dòng thơ ở hai đầu trang giấy
Ray rức nghẹn ngào buồn thương từ đấy
Chãy đến bây giờ bút rảy sầu rơi
             Ta chẵng oán em cũng chẵng trách trời
             Chỉ hận nàng thơ đã đưa đường dẫn lối
             Ta giận ta quá dại khờ nông nổi
             Mang cả cuộc đời đặt trọn vào thơ
Ta sống vì em vì một mối tình vờ
Đễ chờ đợi một cơn mơ không thực
Ta sống vì đâu đó trong lòng ngực
Ta mãi còn đọng một nữa dòng thơ.
                                  Hàn Vũ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-18 02:10:02Hàn Vũ>
         NỢ    TÌNH
   *          *          *
Tôi gạt em rồi người gạt lại tôi
Nợ ân tình trã vay là như thế
Cay đắng chi một nữa đời dâu bễ
Em chẵng vui mà tôi cũng u sầu
         Cuộc đời này ai biết trước được đâu
         Được và mất trong đường tơ kẽ tóc
         Kẻ vui cười còn người thì than khóc
         Nghĩ thế nao cho thấu nợ ân tình
Tôi dối em hay tôi gạt chính mình
Đễ mãi mãi ôm mối sầu thiên cổ
Em oán hờn khoé mi buồn lệ đổ
Tôi cúi đầu nước mắt chãy về tim
         Nợ tình em nên tôi phải đứng im
         Đễ cho em chạy tìm nguồn vui mới
         Em mãi mãi vẫn nằm ngoài tầm với
         Nên đời này tôi không thễ nâng niu
Tát thế nao cho cạn một tình yêu
Gắn làm sao khi trái tim đã vỡ
Tình tôi trã mà cứ hoài nặng nợ
Một lần vay ray rức đến trọn đời.       
                                        Hàn Vũ    
Đăng nhập để trả lời
0
Ta sống vì anh... vì thơ ghép chữ
Hoài dòng yêu từng mẫu tự nâng niu
Cho thật nhiều rồi nhận lấy buồn thiu
Chờ thơ rớt em nhặt về nỗi nhớ
Đừng trách em sao cuộc tình trăn trở
nghiệp duyên trời đã định mấy ngàn năm
Từ hạt bụi xa ...soi sáng đêm rằm
Nên vần chữ đeo mang tình khắc nghiệt
Ta sống vì anh tim yêu tha thiết
Dẫu biết rằng không gặp gỡ tương phùng
Vẫn ngày đêm thầm đợi thương mong
Thơ rơi chữ thăm tiếng lòng gõ nhịp

LHM
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng sống vì anh vì dăm câu chử
Hãy sống vì quá khứ ở trong ta
Đừng thiêu mơ dệt mộng cuối trời xa
Mà lơ đãng đễ nàng thơ buồn khóc
               Anh quen rồi với tháng năm cô độc
               Sống đễ yêu và đễ khổ vì yêu
               Nơi rừng sâu núi thẵm chốn hoang liêu
               Anh dệt mộng cho đời xanh sức sống
Tình thơ sẽ mãi hoài luôn cháy bỏng
Ở trong tim cũa muôn thế nhân sầu
Chẵng một ai viết cho trọn được đâu
Tình muôn thuở là bài thơ bất diệt
             
Đăng nhập để trả lời
0
Bởi không trọn nên kết hoài ngôn ngữ
Hai hạt bụi trần bám chữ nhớ thương
Triệu bài thơ không nói hết vấn vương
Nên em vẽ một thiên đường tìm đến
Em cũng như anh làm thân cô độc
Quá khứ đi rồi ngồi khóc bơ vơ
Bên ngọn đồi không đợi hết chờ
Thơ kết chuỗi hạt dài quên ngày tháng
Chờ anh gieo hạt thơ buồn man mác
Nhặt giọt buồn kết mộng kiếp thi nhân
nếu không anh đời vô vị muôn lần
Thơ vụn rã giấy hồng lem con chữ
Đăng nhập để trả lời
0
Quá khứ ấy tuôn trào muôn triệu chử
Vẫn hằn sâu nơi vực thẵm tâm hồn
Làm sao đây làm sao đễ vùi chôn
Duyên dáng ấy nụ cười thơ ngây ấy
               Hạt anh gieo đâm chồi xanh run rẩy
               Bình minh lên cây héo lá khô cành
               Nhỏ giọt buồn níu hy vọng mong manh
               Đan mộng ảo đợi chờ đêm sương xuống
Đời không anh đời sẽ không phiền muộn
Đời thiếu em niềm vui mất một phần
Cố lên em dù biết kiếp thi nhân
Lắm vất vã bởi miếng cơm manh áo
              
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-18 05:23:22CÔ ĐƠN>
 
        ĐƯA........ĐÓN
  *             *            *
Tôi đưa tôi ra về ngày hôm nay
Đễ ngày mai tôi buồn tôi lại đến
Giửa biển đời bạc đen không bờ bến
Tôi với tôi một tay chống tay chèo
          Trải mặt đời lắm vất vã gieo neo
          Cho và nhận chưa lần tôi toan tính
          Ai sang cả biết bao người tôn kính
          Hơn tôi chăng kẻ đói rách cơ hàn
Tôi đưa tôi dạo bước cỏi nhân gian
Nếm ngàn đắng muôn cay cho thỏa trí
Thà một thác chứ không sầu bi luỵ 
Nằm co ro rên rỉ một góc trời
          Tôi đưa tôi về tắm lại biển đời
          Ngâm muối mặn cho rắn da chắt thịt
          Nay đưa tôi vào bóng đêm cô tịch
          Mai đón tôi ngày nắng ấm xuân thanh
Một kiếp đời là một kiếp liệt oanh
Sống ngất ngưởng thi gan cùng tuế nguyệt
Còn hơi thở còn yêu đời tha thiết
Lúc xuôi tay nhắm mắt chẳng tiếc gì
          Tạo hóa đời có đến phải có đi
          Sống hay chết tuỳ nghi nơi duyên số
          Được cứ vui mất khổ thì cứ khổ
          Bận tâm chi lo nghỉ chỉ lắm phiền
Tôi trong tôi một phần tỉnh phần điên
Phần đục bẩn hoen mờ phần trong trắng
Cho nhẹ bớt nhận vào thì thêm nặng
Người khôn ngoan ắt hiểu rỏ cội nguồn
          Kẻ dại khờ mới lấy chỉ treo chuông
          Mang hiện tại so đo cầu mãi mãi
          Nếu đường đời luôn phẳng bằng êm ái
          Thì còn đâu thi vị cuộc sống này
Có nhọc nhằn lăn lộn với đắng cay
Mới thấu được cái hay từ được mất
Hảy nhìn đời bằng tâm hồn chân thật
Nụ cười tươi sẻ mãi nở trên môi
          Đừng dệt mơ xây mộng chốn xa xôi
          Mà từ bỏ cái nhỏ nhoi hiện có
          Trăng dù sáng vẩn khi mờ khi tỏ
          Cuộc đời này cũng vậy đó người ơi
Tôi đưa tôi về tắm lại biển đời
Ngâm muối mặn cho bền gan vửng trí
Thà một thác chứ không sầu bi luỵ
Nằm co ro rên rỉ một góc trời.
                                        Hàn Vũ

                  R
Bài thơ đã được đưa vào Thư Viện
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé chơi nhà bạn thấy bạn buồn quá tôi chợt nghĩ đến một nhà hiền triết nào đã nói [ mà tôi quên tên rồi]
 
Mất của cải là không mất gì
Mất sức khoẻ là mất một ít
Mất hy vọng là mất tất cả
 
Tôi cũng đã có một thời buồn chán
 
 
Bá nha xưa
Đập cây đàn thân quí
Cho đến nay
Thế kỷ hai mươi
Tôi làm người không biết mệt
Lang thang tìm
Ván ghép cung đàn thủa trước
Lòng vô vọng
Như trăm nghìn mơ ước
Sém chút gục trước bùn nhơ
Tôi đã dậy
Và trở về nguyên vẹn
Vẫn một đời
Lang thang tìm ván ghép
Cung đàn thủa trước...
 
T.T.K.17/3/2008  
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hàn Vũ

Tôi đưa tôi ra về ngày hôm nay
Đễ ngày mai tôi buồn tôi lại đến
Giửa biển đời bạc đen không bờ bến
Tôi với tôi một tay chống tay chèo
Trải mặt đời lắm vất vã gieo neo
Cho và nhận chưa lần tôi toan tính
Ai sang cả biết bao người tôn kính
Hơn tôi chăng kẻ đói rách cơ hàn
Tôi đưa tôi dạo bước cỏi nhân gian
Nếm ngàn đắng muôn cay cho thỏa trí
Thà một thác chứ không sầu bi luỵ
Nằm co ro rên rỉ một góc trời
Tôi đưa tôi về tắm lại biển đời
Ngâm muối mặn cho rắn da chắt thịt
Nay đưa tôi vào bóng đêm cô tịch
Mai đón tôi ngày nắng ấm xuân thanh
Một kiếp đời là một kiếp kiệt oanh
Sống ngất ngưởng thi gan cùng tuế nguyệt
Còn hơi thở còn yêu đời tha thiết
Lúc xuôi tay nhắm mắt chẳng tiếc gì
Tạo hóa đời có đến phải có đi
Sống hay chết tuỳ nghi nơi duyên số
Được cứ vui mất khổ thì cứ khổ
Bận tâm chi lo nghỉ chỉ lắm phiền
Tôi trong tôi một phần tỉnh phần điên
Phần đục bẩn hoen mờ phần trong trắng
Cho nhẹ bớt nhận vào thì thêm nặng
Người khôn ngoan ắt hiểu rỏ cội nguồn
Kẻ dại khờ mới lấy chỉ treo chuông
Mang hiện tại so đo cầu mãi mãi
Nếu đường đời luôn phẳng bằng êm ái
Thì còn đâu thi vị cuộc sống này
Có nhọc nhằn lăn lộn với đắng cay
Mới thấu được cái hay từ được mất
Hảy nhìn đời bằng tâm hồn chân thật
Nụ cười tươi sẻ mãi nở trên môi
Đừng dệt mơ xây mộng chốn xa xôi
Mà từ bỏ cái nhỏ nhoi hiện có
Trăng dù sáng vẩn khi mờ khi tỏ
Cuộc đời này cũng vậy đó người ơi
Tôi đưa tôi về tắm lại biển đời
Ngâm muối mặn cho bền gan vửng trí
Thà một thác chứ không sầu bi luỵ
Nằm co ro rên rỉ một góc trời.

Đọc bài thơ của bạn tôi nhận thấy rất là thi vị bởi có đủ hương vị của cuộc đời. Cảm xúc của bạn như cơn thủy triều dâng lên cao rồi xuống thấp. Bạn cứng rắn nhưng không giấu được nỗi buồn day dứt ở trong lòng... Tôi nghĩ có thể bạn là người buồn nhất và buồn hơn những người đồng cảnh ngộ, Tôi thử để lại vài cảm tác của tôi về bài thơ, mong bạn an tâm và vui nhé!

Ta như nhau dẫm đời chân cát bụi
Có lúc bùn lầy có thuở trinh nguyên
Ta gặp nhau mừng một chút duyên
Tình nghĩa cũ vơi đầy xin giữ lại
Ta đưa ta rời xa vùng thân ái
Lật ngược trái tim thoi thóp thở dài
Khổ cứ khổ bên cõi tạm trần ai
Vui cứ vui đọa đày chi thân xác
Vài câu chuyện ngụm gió chiều man mác
Ngâm thi ca đùa sóng vỗ trùng dương
Dù cuộc đời hai lối rẽ hai đường
Một vết nhớ ghi trong tim tiềm thức
Ta về nhà xốn xang điều hư thực
Cảm xúc tràn trề giữa có và không
Tìm thi vị ta vẻ ngập trời hồng
Đạp chân đất vẫn nghe mình rất thật
Tôi cám ơn tôi con tim chất ngất
Cám ơn người gieo những hạt mầm tươi
Cho tôi thấy đời còn có nụ cười
Tin yêu chớm giữa tình trần cát bụi
Cuộc đời nào cũng có may và rũi
Lời con tim có lúc cũng vụng về
Đừng trách mình sao u tối đam mê
Ngày vẫn sáng khi soi gương nhận diện
Một lằn roi dẫu có khi đau điếng
Vết nhớ lăn trầm rồi sẽ dịu êm
Tôi đi về sờ kỷ niệm êm đềm
Tình cất lại ươm mùa xuân tri kỷ
Mềm thật mềm cuộc tình xa vạn lý
Bức tranh màu tôi cất kỷ vào tim
Ngày vẫn là ngày cơm áo kiếm tìm
Đêm thong thả tuông dòng thơ hoài bão
Ta đưa nhau một khoảng đường mưa bão
nắng lại về trên mái ngói trần gian
Đừng đắng cay mình bao nỗi bẽ bàng
Ân tình đó nằm trong lòng êm ấm
Ta an nhiên với bao cuộc thăng trầm

Trương Bảo Ngọc
Đăng nhập để trả lời
0