Vẳng Tiếng Buồn Thương
Buồn thương như ở đâu đây
Bâng khuâng kỷ niệm đã gầy đợi mong
Trời cao như đã nắng hồng
Gần xa chỉ thấy hư không lối mòn
Người đi khuất bóng núi non
Trăng đi có lúc cũng còn về thăm
Còn bài thơ dáng nguyệt rằm
Thôi anh xin giữ để nằm gần bên
Mà thầm ráp lại cái tên
Viết câu vần chữ bồng bềnh hương thơ
Xin cho em giọt sầu mơ
Xin cho sóng ập vào bờ nhớ thương
Đi qua chân cát vấn vương
Về nhà rang rát giọt thương trong lòng!
Hồng Quế
Đi ngang nhà thấy thơ anh Dũng đầy tâm sự nên mạo muội ghé lại,
mong không có làm phiền gì anh nhá, mà sao anh ơi! anh làm con gái vậy anh?
Chúc vui....!
Có gì mà phiền chứ "Bâng khuâng nhìn lại" là mượn lời người con gái để viết mà.
Trung Dũng xin có bài gửi lại mặc dù chẳng ăn nhập gì xong cũng xin DongSuoiNgot cảm thông.
Nỗi Buồn Chiến Tranh
Bồi hồi nhớ lại chuyện xưa
Vẫn còn dấu ấn gió mưa ngày nào.
Quên sao được những ngọt ngào
Âm thầm em viết gửi vào trang thơ.
Từng dòng nắn nót suy tư
Mượn màu nắng của mùa thu tỏ bày.
Nhớ anh tha thiết đêm ngày
Lược quên chải tóc, hao gầy bờ vai.
Nhạt nhoà cả ánh sao mai
Chiêm bao thổn thức gọi hoài tên anh.
Tại sao phải có chiến tranh?
Để chồng xa vợ em anh chia lìa.
Tiếng gà đã gáy ngoài kia
Mỏi mòn trông đợi anh về bình minh.
Trung Dũng