Đóa hoa vô thường
Hòa đẹp. Một vẻ đẹp kiêu sa và quyến rũ. Xung quanh Hòa có rất nhiều “vệ tinh”. Tấn biết khó có thể tiếp cận Hòa chứ chưa nói gì tới gần gũi. Nhưng anh vẫn kiên trì theo đuổi người đẹp, hy vọng may mắn một ngày nào đó Hòa sẽ liếc cặp mắt xanh để ý tới anh. Trong khi đó, Hòa chỉ coi Tấn như một nơi giải trí tiêu sầu, để sau những cuộc vui chơi mỏi mệt cô lại có một bến bờ yên tĩnh để nghỉ ngơi. Thỉnh thoảng Hòa nháy máy cho Tấn đến đón, tới công viên, hồ nước, rạp chiếu phim, hay bất cứ một nơi nào cô thích, rồi cô bỏ mặc anh đứng tẽn tò một mình giữa thiên nhiên hoang vắng, một mình thả bước dạo bộ ngắm cảnh hoàng hôn, thưởng thức thú vui vãn cảnh một mình và đắm say vào dòng suy tư chỉ một mình cô biết.
Tấn hiểu tất cả. Hiểu mình chỉ là trò chơi giải trí của một cô gái đẹp. Hiểu cả những ý nghĩ thầm kín trong tâm tư Hòa. Có điều, anh vẫn thích được tham gia vào trò chơi giải trí của người đẹp, vẫn tự nguyện làm theo mọi mong muốn của Hòa như một cái máy, bởi trái tim anh đã bị Hòa đánh cắp, anh yêu Hòa và si mê, tôn thờ vẻ đẹp quý phái của cô.
Hơn nữa, ở Hòa có một sức quyến rũ đàn ông khó tránh khỏi, sức quyến rũ cực lớn và cực mạnh làm đàn ông gần như bị tê liệt hoàn toàn ngay từ khi mới tiếp xúc.
Hòa tự hào với khả năng đó của mình. Sức hút từ thân thể cô kể từ đó ngày một phát huy khả năng điều khiển phái mạnh tăm tắp làm theo các mệnh lệnh như đã được lập trình. Kể từ đó, Hòa tự cho mình cái quyền được giao du với tầng lớp các “đại gia”.
Hòa vẫn thường nói với Tấn chẳng chút e dè: “Đẹp để làm gì? Cái đẹp phải được trân trọng và tôn vinh ở đẳng cấp trên”. Hòa nói vậy mà chẳng nghĩ giùm Tấn dù chỉ một chút xíu, rằng Tấn không phải là đại gia, anh thuộc hàng “đẳng cấp dưới” theo quan niệm của Hòa.
Nhưng anh không vì thế mà đem lòng giận Hòa, lại còn nhăn nhăn cười khổ sở: “Đúng thế! Nếu anh có vợ đẹp sẽ nhất vợ nhì Trời”. Hòa bĩu môi xì một tiếng rõ dài: “Vợ đẹp chẳng lấy anh đâu”.
Nghe trúng tim đen của Tấn, nhưng anh chẳng lấy thế làm buồn. Anh làm sao lấy được vợ đẹp. Nhưng sự đời biết đâu đấy. Biết đâu ông Trời lại thương. Một ngày nào đó Hòa bỏ lại đằng sau tất cả những thú vui phù du, quay về với Tấn, về với những tình cảm chân thành, đơn sơ và mộc mạc. Tấn chỉ nghĩ giản dị thế thôi... và hy vọng... một ngày nào đó...
Nhưng ngày đó quả khá xa vời. Bởi Hòa chẳng thật tình với ai bao giờ. Ngay cả đám đại gia thuộc đẳng cấp cao cũng chỉ là phương tiện vui chơi của Hòa. Cô chẳng coi họ ra bạn, cũng chẳng coi họ là người tình. Thích thì gọi điện cho nhau hẹn hò đến vũ trường này, nhà hàng nọ, cuối tuần lại rủ nhau đi chơi xa, picnic, đánh gôn.
Đám nhà giàu thích giao du cùng Hòa cũng bởi sắc đẹp của cô như một món đồ trang sức quý hiếm. Và cô cũng coi họ như một thứ đồ chơi đắt tiền, khác thứ bậc đồ chơi bình dân là Tấn.
Là đồ chơi nên hẳn có những lúc chán. Và những khoảnh khắc đó cô lại trở về với Tấn, trở về với người yêu cô vô điều kiện sau khi đã dạo chơi thỏa thích trên những đám mây phù du.
Nhưng với Tấn cũng vậy, mặc dầu biết anh rất yêu cô và sẵn sàng làm mọi việc chỉ để được gần cô nhưng Hòa vẫn không bao giờ tỏ thái độ tình cảm rõ ràng với Tấn. Cô chẳng coi anh là bạn hay anh trai, chẳng tỏ ra thân hay sơ, nhưng Hòa có bí quyết khiến cho đàn ông phải hy vọng, và chính vì thế họ không rời xa cô. Họ đến với cô vô tư không điều kiện, nhưng cô lại đòi hỏi ở họ quá nhiều.
Hòa bắt Tấn phải dành thời gian cho mình, dành niềm tin yêu hy vọng, dành sự kiên nhẫn chờ đợi đến tận kỳ cùng. Đôi khi Tấn buộc phải vứt bỏ tất cả để đến với Hòa, bỏ lại đằng sau tất cả bận rộn thường ngày của công việc, của những mối quan hệ xã hội, của những lịch hẹn với người này người khác, để rồi Hòa vẫn hờn dỗi: “Sao anh đến trễ vậy?”. “Anh quên nên mải việc hơi lâu. Anh xin lỗi”, Tấn thường vò đầu bứt tai khi phải vòng vo những lý do trễ hẹn. Anh biết, chỉ được phép lặp lại một lần duy nhất, đến lần thứ hai, Hòa sẽ sẵn sàng chán anh để phiêu diêu với những cuộc phiêu lưu của riêng cô.
Tấn nhớ xiết bao cái lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất hiếm hoi được nhận quà sinh nhật. Hôm đó, Hòa hẹn anh ở một quãng vắng đường quanh hồ. Phong cảnh thật yên tĩnh, gợi tình. Tay Tấn run run mở nút dây hộp quà màu xanh biếc. Gói quà bung ra trong đôi mắt ngạc nhiên ngỡ ngàng của anh. Đó là một chiếc cà vạt màu thiên thanh, màu mà anh ưa thích nhất.
Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Hòa, Tấn những muốn ôm chầm lấy cô để nói lời cảm ơn và tỏ bày tình yêu bấy lâu nay anh chôn chặt ở trong lòng, nhưng có ngờ đâu Hòa né người lùi lại mấy bước, rồi cất tiếng cười vang và chạy thật nhanh xa khỏi tầm tay Tấn. Anh hiểu, từ nay và mãi mãi về sau này, Hòa không bao giờ yêu anh và thuộc về anh.
Những tưởng sau lần đó Tấn sẽ bỏ cuộc và không bao giờ gặp lại Hòa nữa. Thế nhưng cũng chính lần tặng quà hiếm hoi duy nhất đó đã để lại trong anh ký ức không thể phai nhòa. Tấn vẫn kiên trì lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời Hòa cho dẫu một ngày kia anh đau khổ tột cùng khi nghe tin Hòa có bạn trai mới.
Đó là một người đàn ông có đầy đủ địa vị, danh vọng, tiền bạc và nhiều tiêu chuẩn đắt giá khác đảm bảo cho tương lai của Hòa. Cô chọn Vinh không chỉ vì vẻ bề ngoài hào nhoáng đó mà còn bởi Hòa đã tìm thấy ở Vinh những điều mà cô không tìm thấy ở những người đàn ông khác. Hai người rất tâm đầu ý hợp.
Rất lâu sau đó Hòa không liên lạc với Tấn, bởi thay thế vị trí của anh bây giờ là Vinh. Tấn biết mình đã bị loại ra khỏi cuộc chơi nên tìm cách liên lạc với Hòa, nhưng trong lòng thì vô cùng e ngại.
Tuy thế chỗ Tấn nhưng vị trí của Vinh trong lòng Hòa khác hẳn với Tấn. Cô chiều chuộng, quan tâm hết mức đến bạn trai, luôn muốn giãi bày tâm sự và trao đổi những khó khăn khúc mắc trong cuộc sống. Hòa tìm thấy ở Vinh một người bạn tâm giao, một người anh trai và một người đàn ông lãng mạn, luôn hiểu và chiều cô hết mực mỗi khi cô yêu cầu.
Thế là từ nay căn nhà nhỏ của Hòa luôn rộn rã tiếng cười, những ngày nghỉ cuối tuần Vinh lại đến nhà Hòa cùng nấu ăn, xem tivi, sắp xếp nhà cửa, giặt quần áo... Đến kỳ nghỉ, cuối tuần sau hai người lại cùng nhau đi xem phim, mua sắm ở siêu thị, tới các cửa hàng thời trang.
Cuộc sống của Hòa bỗng trở nên ý nghĩa hơn rất nhiều kể từ khi cô gặp gỡ cùng Vinh. Hòa quan tâm đến từng bữa ăn, giấc ngủ của Vinh. Cô thầm mến phục Vinh bằng một tình cảm chân thật.
Khác với Tấn, Vinh không bị chinh phục bằng thứ tình cảm như thôi miên. Anh luôn làm chủ được bản thân và luôn chủ động trong mọi tình thế. Thật ra, trong đời Vinh cũng đã từng trải qua hai, ba mối tình. Nhưng tất cả chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ. Những mối tình đó chẳng để lại trong lòng Vinh niềm vui hay nỗi buồn.
Những người phụ nữ đã đi qua đời anh không để lại trong anh nhiều cảm xúc, trái ngược với những tình cảm rõ nét và mạnh mẽ mà Hòa đã đem đến cho Vinh. Anh phải thừa nhận đã bị vẻ đẹp quyến rũ của Hòa làm nên tình yêu sét đánh. Vinh mến Hòa ngay từ ánh mắt đầu tiên.
Một thời gian lâu sau, Tấn vẫn không thể chấp nhận sự thật là đã bị loại ra khỏi vòng đua. Tấn dần hiểu anh đã không là gì cả đối với Hòa trong một thời gian dài. Đến lúc này Hòa đã tìm thấy người bạn thân thiết của cuộc đời cô. Hòa dễ dàng quên ngay những người đàn ông vây quanh nhưng không gây ấn tượng.
Chẳng một lời từ biệt, từ chối, Hòa để mặc cho họ tự hiểu. Tình cảm khi không đạt tới độ chín tạo nên tình bạn, tình yêu sẽ tiêu hủy. Những người đàn ông đến với Hòa và không đạt mục đích yêu đương rồi sẽ tự chia tay. Chỉ còn lại duy nhất Vinh được Hòa thật lòng ưu ái và quan tâm đặc biệt.
Hòa nén lòng chờ đợi giây phút trọng đại trong cuộc đời người phụ nữ. Và giây phút đó đã đến với cô trong một buổi tối mùa thu bầu trời trăng sao vằng vặc. Trên chiếc ghế đá trong công viên vắng vẻ, Vinh ngồi sát bên Hòa và đặt nhẹ tay lên bờ vai. Hòa run rẩy trong vòng tay dần xiết chặt của người đàn ông vạm vỡ. Một nụ hôn nhè nhẹ thoảng qua bờ môi trinh nguyên thơm ngát: “Hòa. Anh yêu em. Em có đồng ý làm vợ anh không?”. Đôi mắt Hòa mở to chớp chớp. Cô mỉm cười bẽn lẽn, nhẹ nhàng
Báo Phụ Nữ
