<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-02 04:19:48Chân Trời Tím>
Vực thẳm không đầy
Từ khi học mẫu giáo đến đại học, tất cả giáo viên của anh đều là nữ. Khi đi làm thì sếp của anh cũng là phái đẹp... Tất cả bọn họ đều khó tính, anh nghe mắng quen tai rồi. Lâu lâu không nghe họ mắng lại thấy nhớ, nhìn em giận anh lại nhớ đến họ, nhưng quả thật lúc em chau mày trông lại càng quyến rũ hơn gấp bội.
Thật ra thích một người phụ nữ không nhất thiết phải có nhiều lý lẽ, Hoàn là một công tử phong tình và đa tình số một. Bao nhiêu cuộc tình vội vã qua tay anh đều nồng ấm và mãnh liệt như tình yêu đầu của thuở ban sơ.
Anh cũng nổi tiếng là một người đàn ông galăng và lãng mạn. Hoàn không tiếc thứ gì để có thể chiều lòng người đẹp. Miễn là thứ anh thích thì đắt mấy anh cũng mua, khó mấy anh cũng tìm cho kì được, còn không thích thì cho cũng không thèm và điều quan trọng nhất là anh biết rất rõ bản thân mình muốn gì.
Niềm đam mê lớn nhất của Hoàn chính là nỗi vất vả gian truân trên hành trình đi khám phá, chinh phục “miền đất lạ”. Cô gái nào càng khó chinh phục thì càng kích thích tính hiếu kì và lòng quyết tâm theo đuổi đến cùng của Hoàn. Dẫu có phải tốn kém cả về thời gian và tiền bạc cũng không làm lung lạc sở thích “thay đổi khẩu vị” của anh.
Nói về lãng mạn anh nhất định không chịu thua kém ai. Để có một ngày sinh nhật bạn gái thật đáng nhớ, Hoàn đã mất một ngày ròng rã, không ăn sáng, không nghỉ trưa, buổi chiều cũng không đến sân chơi tennít như thường lệ. Anh bỏ công hì hụi tách từng cánh hoa hồng đỏ rồi lấy băng dính hai mặt tỉ mỉ gắn từng cánh lên khắp thân xe và không quên trang trí đồng bộ cho hai chiếc mũ bảo hiểm.
Chờ đến đúng 8 giờ tối, anh xuất hiện trước cổng KTX như một hiện tượng lạ của tự nhiên khiến cho bao nhiêu cặp mắt đỏ dồn cả về hướng đó. Lẽ dĩ nhiên người con gái đó được dạo chơi khắp phố phường trên chiếc xe thật đặc biệt và sẽ đến những nơi đặc biệt không kém trong một buổi tối lãng mạn này.
Không chỉ riêng một ai mà với bất cứ người con gái nào anh thích thì anh đều cố sáng tác rất nhiều “chiêu lạ” để chiều lòng người đẹp cho họ thỏa sự kiêu hãnh trước bàn dân thiên hạ. Thú chơi thật lắm công phu, anh là người không bao giờ nợ tiền người khác nhưng lại nợ tình rất nhiều người con gái, và có lẽ anh trả cả cuộc đời cũng không hết nợ.
Anh tự biện luận cho cái thú “thích phụ nữ đẹp” của mình rằng: “Nợ tiền càng trả càng vơi, nợ tình càng trả không vơi lại đầy”. Quả không sai, biết bao nhiêu cô gái thời nay mơ được ngồi trên chiếc xe máy đẹp, sau lưng một anh chàng đẹp trai như diễn viên Hàn Quốc và đến ăn uống trong những nhà hàng sang trọng để bạn bè nhìn thấy phải tấm tắc cả ngày.
Chỉ cần nhìn thấy cô gái nào bắt mắt là anh có thể theo về tận nhà và bỏ công đưa đón nàng tới lớp. Đối tượng theo đuổi chính của anh là những cô bé tuổi “teen” tóc nhúm đuôi gà hay cùng lắm là sinh viên đại học.
Anh cứ mải đi ngắm hoa trên phố mà quên bẵng mất là trong nhà mình có một “bông hoa rừng” rất đẹp, đẹp một cách hoang dại và thuần khiết. Người hàng ngày là quần áo và đánh giày cho anh trước khi Hoàn dắt xe ra khỏi cửa.
Một cô bé đến ở cùng nhà với anh từ khi còn nhỏ xíu nên dường như sự có mặt của Quàng Thu Thảo không có gì mới lạ. Cô đã trở thành một món ăn cũ rích trong thực đơn hàng ngày, cô luôn tự nhắc nhở: “Mình chỉ là một đôi giày vải chuyên dùng để leo núi, sao sánh với giày da đi trên phố cả ngày không lấm bụi”.
Cách đây khá lâu, Thảo không còn nhớ rõ cái ngày nghe tin cả gia đình cô bị vùi lấp trong bùn của một trận lũ quét làm sạt lở cả một vạt đồi lớn. Cũng may khi ấy Thảo đang theo học nội trú ngoài huyện nên tính mạng được bình an, nhưng còn tương lai thì cũng bị vùi lấp trong đống đổ nát ấy.
Mỗi khi kể chuyện gì với ai, Thảo thường hay mở đầu bằng câu: “Vùng cao quê con...” như một lời tâm niệm về quê hương vùng cao nghèo nàn và lạc hậu trong tâm trí non nớt của cô.
Đúng dịp mẹ Hoàn về thăm quê, bà cảm thương cho số phận cô bé nghèo hiếu học nên đã nhận làm con nuôi và đưa về thành phố để tiếp tục đến trường. Thảo đã rất nỗ lực để đền đáp duyên may và công dưỡng dục của bố mẹ nuôi.
Trong khi Hoàn mải lo đi săn lùng các cô gái đẹp thì Thảo đã tranh thủ quỹ thời gian đó để lớn lên và xinh đẹp hơn gấp bội. Rồi bất chợt Hoàn cũng ngỡ ngàng nhận ra khi còn chưa quá muộn.
Thấp thoáng bóng ai sau rèm trong bộ váy màu hồng nhạt hờ hững buông ngang đùi, chừng đó đủ để lộ ra cặp chân dài của một siêu mẫu. Mái tóc óng mượt buông hờ trước ngực như khiêu khích và cả đôi mắt mơ màng cùng khuôn mặt thanh tú đẹp mà không cần có sự hỗ trợ của mỹ phẩm đắt tiền đang lúng liếng trước gương. Cô giống như buồng cau đang trổ mã khiến cho ai biết ăn trầu cũng đều muốn thưởng thức.
Có một Quàng Thanh Thảo đẹp từ sợi tóc đến đầu ngón chân như thế phải kể đến công chăm sóc từng ngày của mẹ Hoàn. Bà chưa từng nghĩ tới việc Thảo sẽ trở thành con dâu chính thức của mình bởi bà yêu Thảo không khác gì con đẻ. Nhưng Hoàn đã bắt mẹ mình phải thay đổi nếp nghĩ và cách nhìn bởi một quyết định táo bạo: “Con sẽ lấy Thảo”.
Thực ra trong lòng Thảo đã muốn điều đó từ lâu lắm rồi nhưng không có cơ hội để thổ lộ. Cô thầm ghen với biết bao cô gái khác được hưởng đặc ân và sự lãng mạn của Hoàn.
Chỉ cần nhìn thoáng qua chiếc xe của Hoàn là cô biết ngay anh vừa đèo một cô gái mặc váy hay mặc quần. Bởi người ấy mặc váy thì vết giày chỉ có thể in dấu lại ở một bên. Khi anh hớn hở vì chinh phục được mục tiêu mới thì Thảo lại nhốt mình trong phòng hàng giờ để thẫn thờ và suy tưởng.
Những 31 cơn ghen trong thầm lặng ấy cứ âm ỉ chỉ chờ cơ hội là bùng cháy dữ dội. Giờ đã chính thức làm vợ của Hoàn rồi, cô bắt đầu tự cho phép mình kiểm soát trộm các cuộc gọi điện thoại của chồng, một mùi hương không quen vương trên áo Hoàn hay một vết giày lạ vô tình còn in lại trên chỗ để chân.
Một hôm cô tìm được tờ hóa đơn mua chiếc dây chuyền bạch kim có đính kim cương trên mặt bích với giá vô cùng đắt trong cốp xe của chồng. Thảo làm găng giận dữ như muốn cài bộc phá cho nổ tung cả cái tổ ấm vốn không lấy gì làm chắc chắn: “Anh mua thứ đắt cắt cổ này làm tình phí cho con nào? Đúng là tiền anh không thiếu nhưng anh có biết cần phải mất bao nhiêu tiền mới đủ để mua được thành ý của con người không?”.
Mẹ anh nghe tiếng cãi vã vội chạy ra giải thích: “Bố con nó mua cho mẹ để kỷ niệm ngày cưới. Chẳng lẽ khi chọn một người để chung sống cả đời con chỉ cần người ta tốt là đủ thôi sao?”. Trong cuộc đời mỗi con người có lẽ sợ nhất là bị mất phương hướng, bởi khi không có phương hướng thì con người ta rất dễ bị lạc đường.
Kinh nghiệm sống.
Từ khi học mẫu giáo đến đại học, tất cả giáo viên của anh đều là nữ. Khi đi làm thì sếp của anh cũng là phái đẹp... Tất cả bọn họ đều khó tính, anh nghe mắng quen tai rồi. Lâu lâu không nghe họ mắng lại thấy nhớ, nhìn em giận anh lại nhớ đến họ, nhưng quả thật lúc em chau mày trông lại càng quyến rũ hơn gấp bội.
Thật ra thích một người phụ nữ không nhất thiết phải có nhiều lý lẽ, Hoàn là một công tử phong tình và đa tình số một. Bao nhiêu cuộc tình vội vã qua tay anh đều nồng ấm và mãnh liệt như tình yêu đầu của thuở ban sơ. Anh cũng nổi tiếng là một người đàn ông galăng và lãng mạn. Hoàn không tiếc thứ gì để có thể chiều lòng người đẹp. Miễn là thứ anh thích thì đắt mấy anh cũng mua, khó mấy anh cũng tìm cho kì được, còn không thích thì cho cũng không thèm và điều quan trọng nhất là anh biết rất rõ bản thân mình muốn gì.
Niềm đam mê lớn nhất của Hoàn chính là nỗi vất vả gian truân trên hành trình đi khám phá, chinh phục “miền đất lạ”. Cô gái nào càng khó chinh phục thì càng kích thích tính hiếu kì và lòng quyết tâm theo đuổi đến cùng của Hoàn. Dẫu có phải tốn kém cả về thời gian và tiền bạc cũng không làm lung lạc sở thích “thay đổi khẩu vị” của anh.
Nói về lãng mạn anh nhất định không chịu thua kém ai. Để có một ngày sinh nhật bạn gái thật đáng nhớ, Hoàn đã mất một ngày ròng rã, không ăn sáng, không nghỉ trưa, buổi chiều cũng không đến sân chơi tennít như thường lệ. Anh bỏ công hì hụi tách từng cánh hoa hồng đỏ rồi lấy băng dính hai mặt tỉ mỉ gắn từng cánh lên khắp thân xe và không quên trang trí đồng bộ cho hai chiếc mũ bảo hiểm.
Chờ đến đúng 8 giờ tối, anh xuất hiện trước cổng KTX như một hiện tượng lạ của tự nhiên khiến cho bao nhiêu cặp mắt đỏ dồn cả về hướng đó. Lẽ dĩ nhiên người con gái đó được dạo chơi khắp phố phường trên chiếc xe thật đặc biệt và sẽ đến những nơi đặc biệt không kém trong một buổi tối lãng mạn này.
Không chỉ riêng một ai mà với bất cứ người con gái nào anh thích thì anh đều cố sáng tác rất nhiều “chiêu lạ” để chiều lòng người đẹp cho họ thỏa sự kiêu hãnh trước bàn dân thiên hạ. Thú chơi thật lắm công phu, anh là người không bao giờ nợ tiền người khác nhưng lại nợ tình rất nhiều người con gái, và có lẽ anh trả cả cuộc đời cũng không hết nợ.
Anh tự biện luận cho cái thú “thích phụ nữ đẹp” của mình rằng: “Nợ tiền càng trả càng vơi, nợ tình càng trả không vơi lại đầy”. Quả không sai, biết bao nhiêu cô gái thời nay mơ được ngồi trên chiếc xe máy đẹp, sau lưng một anh chàng đẹp trai như diễn viên Hàn Quốc và đến ăn uống trong những nhà hàng sang trọng để bạn bè nhìn thấy phải tấm tắc cả ngày.
Chỉ cần nhìn thấy cô gái nào bắt mắt là anh có thể theo về tận nhà và bỏ công đưa đón nàng tới lớp. Đối tượng theo đuổi chính của anh là những cô bé tuổi “teen” tóc nhúm đuôi gà hay cùng lắm là sinh viên đại học.
Anh cứ mải đi ngắm hoa trên phố mà quên bẵng mất là trong nhà mình có một “bông hoa rừng” rất đẹp, đẹp một cách hoang dại và thuần khiết. Người hàng ngày là quần áo và đánh giày cho anh trước khi Hoàn dắt xe ra khỏi cửa.
Một cô bé đến ở cùng nhà với anh từ khi còn nhỏ xíu nên dường như sự có mặt của Quàng Thu Thảo không có gì mới lạ. Cô đã trở thành một món ăn cũ rích trong thực đơn hàng ngày, cô luôn tự nhắc nhở: “Mình chỉ là một đôi giày vải chuyên dùng để leo núi, sao sánh với giày da đi trên phố cả ngày không lấm bụi”.
Cách đây khá lâu, Thảo không còn nhớ rõ cái ngày nghe tin cả gia đình cô bị vùi lấp trong bùn của một trận lũ quét làm sạt lở cả một vạt đồi lớn. Cũng may khi ấy Thảo đang theo học nội trú ngoài huyện nên tính mạng được bình an, nhưng còn tương lai thì cũng bị vùi lấp trong đống đổ nát ấy.
Mỗi khi kể chuyện gì với ai, Thảo thường hay mở đầu bằng câu: “Vùng cao quê con...” như một lời tâm niệm về quê hương vùng cao nghèo nàn và lạc hậu trong tâm trí non nớt của cô.
Đúng dịp mẹ Hoàn về thăm quê, bà cảm thương cho số phận cô bé nghèo hiếu học nên đã nhận làm con nuôi và đưa về thành phố để tiếp tục đến trường. Thảo đã rất nỗ lực để đền đáp duyên may và công dưỡng dục của bố mẹ nuôi.
Trong khi Hoàn mải lo đi săn lùng các cô gái đẹp thì Thảo đã tranh thủ quỹ thời gian đó để lớn lên và xinh đẹp hơn gấp bội. Rồi bất chợt Hoàn cũng ngỡ ngàng nhận ra khi còn chưa quá muộn.
Thấp thoáng bóng ai sau rèm trong bộ váy màu hồng nhạt hờ hững buông ngang đùi, chừng đó đủ để lộ ra cặp chân dài của một siêu mẫu. Mái tóc óng mượt buông hờ trước ngực như khiêu khích và cả đôi mắt mơ màng cùng khuôn mặt thanh tú đẹp mà không cần có sự hỗ trợ của mỹ phẩm đắt tiền đang lúng liếng trước gương. Cô giống như buồng cau đang trổ mã khiến cho ai biết ăn trầu cũng đều muốn thưởng thức.
Có một Quàng Thanh Thảo đẹp từ sợi tóc đến đầu ngón chân như thế phải kể đến công chăm sóc từng ngày của mẹ Hoàn. Bà chưa từng nghĩ tới việc Thảo sẽ trở thành con dâu chính thức của mình bởi bà yêu Thảo không khác gì con đẻ. Nhưng Hoàn đã bắt mẹ mình phải thay đổi nếp nghĩ và cách nhìn bởi một quyết định táo bạo: “Con sẽ lấy Thảo”.
Thực ra trong lòng Thảo đã muốn điều đó từ lâu lắm rồi nhưng không có cơ hội để thổ lộ. Cô thầm ghen với biết bao cô gái khác được hưởng đặc ân và sự lãng mạn của Hoàn.
Chỉ cần nhìn thoáng qua chiếc xe của Hoàn là cô biết ngay anh vừa đèo một cô gái mặc váy hay mặc quần. Bởi người ấy mặc váy thì vết giày chỉ có thể in dấu lại ở một bên. Khi anh hớn hở vì chinh phục được mục tiêu mới thì Thảo lại nhốt mình trong phòng hàng giờ để thẫn thờ và suy tưởng.
Những 31 cơn ghen trong thầm lặng ấy cứ âm ỉ chỉ chờ cơ hội là bùng cháy dữ dội. Giờ đã chính thức làm vợ của Hoàn rồi, cô bắt đầu tự cho phép mình kiểm soát trộm các cuộc gọi điện thoại của chồng, một mùi hương không quen vương trên áo Hoàn hay một vết giày lạ vô tình còn in lại trên chỗ để chân.
Một hôm cô tìm được tờ hóa đơn mua chiếc dây chuyền bạch kim có đính kim cương trên mặt bích với giá vô cùng đắt trong cốp xe của chồng. Thảo làm găng giận dữ như muốn cài bộc phá cho nổ tung cả cái tổ ấm vốn không lấy gì làm chắc chắn: “Anh mua thứ đắt cắt cổ này làm tình phí cho con nào? Đúng là tiền anh không thiếu nhưng anh có biết cần phải mất bao nhiêu tiền mới đủ để mua được thành ý của con người không?”.
Mẹ anh nghe tiếng cãi vã vội chạy ra giải thích: “Bố con nó mua cho mẹ để kỷ niệm ngày cưới. Chẳng lẽ khi chọn một người để chung sống cả đời con chỉ cần người ta tốt là đủ thôi sao?”. Trong cuộc đời mỗi con người có lẽ sợ nhất là bị mất phương hướng, bởi khi không có phương hướng thì con người ta rất dễ bị lạc đường.
Kinh nghiệm sống.
