44 trả lời, 7.447 lượt xem —
Trang 2 / 2
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Loanh quanh cho những nhớ thương
Sưu tầm
Em loanh quanh trong những nhớ thương
Kiếm tìm em
Tìm anh...
Hay điều gì chẳng rõ
Phía ngoài kia giọt mưa đang oà vỡ
Trên những ô cửa kính không màu
Em loanh quanh không biết sẽ về đâu
Những bước chân có điều gì ngăn lại
Không đến được phía cuối con đường
Nơi anh đứng đợi
Chỉ có những lặng im
Em loanh quanh lạc lối kiếm tìm
Hạnh phúc mong manh
Hay những điều hư ảo?
Sao lòng em dông bão
Khi ngoài kia nắng đẹp biết bao nhiêu?
Em loanh quanh giữa ghét và yêu
Cố quên anh, em biết mình đang nhớ
Có tiếng bước chân ngập ngừng ô cửa
Ngỡ anh về...
Sao có bóng người vội vã bước ra đi?
GHÉT
Sưu tầm
Một tiếng cười khanh khách
Phòng nữ múa vọng sang
Anh cau mặt ngừng đàn
Và quát to: Trật tự
Cười thì như chợ vỡ
Nhảy với múa suốt ngày
Anh có con sau này
Quyết cho làm nghề khác
Cô lườm sang phòng nhạc
Rõ ghét cái anh chàng
Chẳng nghĩ lúc mà đàn
Làm người ta mất ngủ
Khi nào cũng nhăn nhó
Dứt khoát con cô sau
Sẽ không làm nghề nhạc
Hai người luôn xung khắc
Thường cố chấp lẫn nhau
Một cử chỉ không đâu
Cũng lọt vào tầm mắt
Một hôm dưới dàn nhạc
Anh bỗng ngước lên nhìn
Ai uyển chuyển dịu dàng
Ôi bao ngày lao động
Kết quả là chính đây
Trên sân khấu có hay
Lòng anh đang xao xuyến
Dây đàn anh lưu luyến
Nghe đầm ấm ngọt ngào
Lòng cô bỗng xôn xao
Say sưa theo điệu nhạc
Và từ sau hôm đó
Họ sánh bước cùng nhau
Anh cúi sát mái đầu
Cùng người yêu anh nói
"Nếu anh có con gái
Nó sẽ múa như em"
Mỉm cười cô tiếp luôn
"Trai em cho học nhạc"
Niềm vui trong khoé mắt
Vằng vặc ánh trăng lên
Ai biết đâu chữ GHÉT
Là nhịp cầu nối duyên

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Lối rẽ
Sưu tầm
Rồi tất cả chìm tan cơn dĩ vãng
Những dại khờ, những lọc lõi phù du
Em bất chợt ngoặc ngang qua lối rẽ
Tôi nuối nhìn lạc lõng cuối trời thu
Ngô đồng ơi xin ào ào trút lá
Bàng bạc chi mấy cánh mỏng bay vèo
Ta quay lại nơi bốn bề oi ả
Mở toang phòng cơn gió chẳng vào theo
Xin lượm chút sợi dài vương trên gối
Khóe mắt nhìn âu yếm thuở thương yêu
Phút mong ngóng tháng năm dài đau đáu
Về đào sâu đem chôn chặt nẻo chiều...
Rồi tất cả tan chìm theo dĩ vãng
Có đành lòng cho kẻ ở người đi
Xòe bàn tay tìm đâu ra lối rẽ
Dành cho nhau ta còn giữ được gì?
Nhớ quê
Sưu tầm
Xa quê rồi, thế là tôi biết nhớ
Con sông quê còn đó những chuyến đò
Chiếc lá cuối thu tôi gửi về nới ấy
Để khi về tôi viết lại bài thơ
Xa quê rồi, tôi đã biết bơ vơ
Cánh chim bay trên bầu trời xa vợi
Chim có biết tôi là hoa dại?
Đang âm thầm lạnh lẽo đợi xuân sang
Xa quê rồi thế là tôi biết hát
Ôi bài ca sao gống quá quê mình
Những bài ca như lòng ta khao khát
Kẻ xa nhà xin gửi lại quê hương
Xa quê rồi, tôi biết thức trắng đêm
Nhớ thương sao giờ ba đang trông ngóng
Đàn em thơ chờ mong người trở lại
Con xa rồi mắt mẹ mòn mỏi trông
Một cánh đồng những dãy núi dòng sông
Bao thênh thang cho lòng tôi ở lại
Những ngày tôi đi sông Hinh xanh gợn sóng
Lâu chưa về sóng có giận tôi không?
(Tặng người ở Phú Yên)

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Xa ngưởi
Hoàng Vân
Xa người rồi mới hiểu mình
Hiểu mình như hiểu cả tình mình xa
Bấy lâu lòng ngỡ phôi pha
Chợt dây tơ đứt - lòng ta hãi hùng
Phím đàn năm ngón còn rung
Người đi bỏ lại vô cùng tiếc thương...
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#35 —
16.08.2008 16:46
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-16 16:47:19Trường Phi Bảo>
Nhật Ký
Ái Khanh
Lạ nhỉ, khi người ta thấy núi
Ai cũng muốn leo lên để chạm mắt trời xanh
Nguời ta bước lên từng con dốc gập ghềnh
Núi cứ cao và trời không tay níu
Lạ nhỉ, khi người ta thấy biển
Ai cũng muốn ra khơi để mong tới đảo hoang
Nhưng trái đất thì vẫn cứ quay tròn
Và khổ cực thì dân mình chịu mãi
Lạ nhỉ, khi tôi nhớ lại thời con gái
Áo bà ba mà sao ai cũng thương
Có những câu thơ ngọt lịm mía đường
May kiến đã tha đi hết rồi để tôi hoài đạo mạo
Lạ nhỉ, khi ngồi bên song cửa
Thấy mình mềm như ngọn gió heo may
Anh à, anh! Anh có biết chiều nay
Em nhớ anh và nói những gì ngơ ngác
Lạ nhỉ, khi mình hờn mát
Đâu bàn tay vuốt hộ tóc mây
Ờ thì tôi, ngày cứ mỗi ngày
Tôi để một phút lang thang viết mấy dòng nhật ký
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Hạnh phúc
Sưu tầm
Đừng nói cuộc đời mình tẻ nhạt
Nhé em!
Hạnh phúc ở trong những điều giản dị
Trong ngày
Trong đêm...
Đừng than phiền cuộc sống
Nhé em!
Hạnh phúc ngay cả khi em khóc
Bởi trái tim biết buồn là trái tim vui.
Hạnh phúc bình thường và giản dị lắm
Em ơi!
Là tiếng xe về mỗi chiều của bố
Cả nhà quây quần trong căn phòng nhỏ
Chị xới cơm đầy bắt phải ăn no
Hạnh phúc là đêm về không có tiếng mẹ ho
Là ngọn đèn khuya soi tương lai em sáng
Là điểm mười đỏ tươi mỗi khi lên bảng
Là ánh mắt một người như lạ... như quen...
Hạnh phúc là khi mình có một cái tên..
Vậy đừng nói cuộc đời tẻ nhạt
Nhé em!
Tuổi mười tám còn khờ khạo lắm
Đừng cố vẽ tô một chân trời xa toàn mầu hồng thắm
Hạnh phúc vẹn nguyên giữa cuộc đời thường.
Câu hát theo chồng
Giã từ câu hát người ơi
Là khi tôi thấy đất trời rỗng không
Em mang câu hát theo chồng
Thuyền tôi đậu nắng trên sông gẫy sào
Thất tình
Lưu Thị Lượng
Thì vẫn ngày qua có gì đâu
Với ai, ta cũng "chẳng gì đau"
Với người, ta vẫn là bạn cũ
Với kia, đầy ắp một cơn sầu

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Yêu mến
Xuân Diệu
Bao nhiêu sầu, ôi sầu biết bao nhiêu
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu!
Một phút gặp thôi là muôn buổi nhớ
Vài giây trông khơi mối vạn ngày theo
Mộng bay chơi nhằm một buổi trời chiều
Gặp tóc biếc: tưởng sắc ngày xưa nở!
Nửa câu nói, một chút cười, đôi tiếng thở
Tình cờ qua trên miệng mở quá xinh:
Ta ngây thơ vội tưởng họ yêu mình
Về dâng vội cả ân tình thứ nhất
Đương vương chủ ta bỗng thành hành khất
Chỉ vì nghe một lời hứa như chim
Ôi đôi chân! Sao mà chúng hay tìm
Ôi cái ngực! Sao mi thường đập mạnh
Toả thương nhớ để ôm choàng bóng ảnh,
Những chiều thu góp lạnh giữa mù sương
Những đêm đông giạt bước ở trên đường
Gió khuya khoắt dậy cơn buồn lá úa
Sao rải rác như lệ vàng đêm nhỏ
Mưa lơ phơ như dạ khóc âm thầm!
Những mai mong, tối đợi, những trưa cầm,
Đến phong cảnh cũng mượn làm nỗi thảm...
Bao nhiêu sầu! Ôi sầu biết bao nhiêu
Khi yêu tình, khi theo mãi tình yêu?
Xuân Không Mùa
Xuân Diệu
Một ít nắng, vài ba sương mỏng thắm,
Mấy cành xanh, năm bảy sắc yêu yêụ
Thế là xuân. Tôi không hỏi chi nhiềụ
Xuân đã sẵn trong lòng tôi lai láng.
Xuân không chỉ ở mùa xuân ba tháng;
Xuân là khi nắng rạng đến tình cờ,
Chim trên cành há mỏ hót ra thơ ;
Xuân là lúc gió về không định trước.
Đông đang lạnh bỗng một hôm trở ngược,
Mây bay đi để hở một khung trờị
Thế là xuân. Ngày chỉ ấm hơi hơi,
Như được nắm một bàn tay son sẻ ...
Xuân ở giửa mùa đông khi nắng hé;
Giữa mùa hè khi trời biếc sau mưa;
Giữa mùa thu khi gió sáng bay vừa
Lùa thanh sắc ngẫu nhiên trong áo rộng.
Nếu lá úa trên cành bàng không rụng,
Mà hoa thưa ửng máu quá ngày thường;
Nếu vườn nào cây nhãn bỗng ra hương,
Là xuân đó. Tôi đợi chờ chi nữa ?
*
* *
Bình minh quá, mỗi khi tình lại hứa,
Xuân ơi xuân vĩnh viễn giữa lòng ta
Khi những em gặp gỡ giữa đường qua
Ngừng mắt lại, để trao cười, bỡ ngỡ.
Ấy là máu báo tin lòng sắp nở
Thêm một phen, tuy đã mayá lần tàn.
Ấy là hồn giăng rộng khắp không gian
Để đánh lưới những duyên hờ mới mẻ ?
Ấy những cánh chuyển trong lòng nhẹ nhẹ
Nghe xôn xao rờn rợn đến hay haỵ..
Ấy là thư hồi hộp đón trong tay;
Ấy dư âm giọng nói đã lâu ngày
Một sớm tim bỗng dịu dàng đồng vọng ...
Miễn trời sáng, màlòng ta dợn sóng,
Thế là xuân. Hà tất đủ chim, hoa ?
Kể chi mùa, thời tiết, với niên hoa,
Tình không tuổi, và xuân không ngày tháng
Cứ phải là em
Xuân Diệu
Cứ phải là em, chẳng phải ai
Là em, em nữa, chỉ em thôi
Sao người anh quý anh yêu thế
Mà chẳng cùng anh ở suốt đời.
Khéo chi cây sống mà đem chặt
Chặt giữa ngang lưng sự sống còn,
Chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá,
Khác chi hoa nở phải vùi chôn.
Em có bao giờ tưởng tượng xem
Một mình anh sẽ sống không em
Bơ vơ như đã muôn lần chết.
Đã chết nhưng còn phải sống thêm!
Lời ước cùng nhau thuở sánh đôi
Anh còn vẹn vẻ giữ y lời
Rằng không ai thể thay em được
Em vắng, yêu em vẫn suốt đời.
Duy có lòng em vẫn hẹn hò,
Ấy là ân huệ của em cho
Cho anh một đóa hoa tinh túy,
Một đóa hoa lòng chẳng héo khô.

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Lấy chồng đi ... anh đợi
Mai Hồng Niên
Em bảo Duyên trắc trở
Phải đi đò hai lần
Sao cứ băn khoăn mãi
Đợi ngày nào sang sông ?
Ra biển thì mênh mông
Về nhà đi lối hẹp
Con thuyền là gác xép
Cứ bồng bềnh với em
Tháng đúng tuần trăng lên
Cây đến mùa lá đổ
Bao chàng trai đến đó
Đã hẹn rồi vẫn đi
Em chọn tàu hay xe?
Người giàu đều cầm lái
Còn anh thì trống trải
Chỉ có buồn và thơ
Em đi hai lần đò
Nhanh cho qua chuyến trước
Anh nghèo không tới được
Ngồi đợi đò sang sau...
Gửi Mùa Đông
Sưu tầm
Em thả vào chiều từng sợi nhớ mùa đông
Cái lạnh tháng 12 em se lòng đến lạ
Từng nỗi nhớ rơi qua vòm cây kẽ lá
Hờ hững rớt xuống đời
Anh bắt được không?
Bắt được không anh giữa trời đất mênh mông
Khi cuộc đời còn nhiều lo toan trắc trở
Mà tình yêu em chỉ là viên kẹo nhỏ
Một chút ngọt ngào như muối bỏ sông....
Trả lời đi anh kẻo qua hết mùa đông
Đừng để em - tháng 12 ngơ ngác
Rồi xuân sang em thành con chim lạc
Bay giữa trời...bay mãi biết về đâu?!?
Dù Rằng
[color=seagreen]Dù rằng một chữ cũng thơ
Dù rằng một thoáng cũng thừa xót xa
Dù rằng một cánh cũng hoa
Dù rằng một nửa cũng là trái tim
Dù không nói, dù lặng im
Dù sao anh cũng thương đêm nhớ ngày...[/color]
Nguyễn Bính
1961

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Một mình với mùa hạ
Vũ Tùng Khánh
Chẳng còn gì nữa phải không em?
Câu thơ ấy bây giờ ai cất giữ
Bỗng hoang vắng khi qua vườn hẹn cũ
Kỷ niệm khép mình như con dế ngủ im.
Hết mùa hạ rồi hoa dại vẫn không tên
Bong bóng vỡ - sũng chiều cơn mưa đến
Khép nhẹ hàng mi, quá khứ rồi sẽ hiện
Em nghiêng vai cho chiều rụng vào đêm
Chẳng còn gì nữa cả. Chỉ có em
Ngơ ngác đứng giữa hai miền cháy khát
Gió khép mở trong ráng chiều bàng bạc
Ngôi sao xanh nghiêng đậu xuống tay mềm.
Tất cả xa rồi, chỉ còn lại nhẹ êm
Như cỏ ướt dịu dàng, mây huyền thoại
Mùa hạ đi rồi, cơn giông còn nán lại
Và một mình em đứng lặng bên thềm.
EM VÀ TÔI
Phạm Thị Quý [/align]
Em ngụ trong tôi những nỗi buồn, niềm vui,
những hạnh phúc ngọt ngào và nỗi đau mất mát
Em ngụ trong tôi những vuông, tròn, cạnh, góc,
những đường ngang, nét dọc số phận con người
Em ngụ trong tôi sự nghiệt ngã cuộc đời,
phút thăng trầm trên con đường định mệnh
Em ngụ trong tôi bao sắc màu cuộc sống,
nét rực rỡ của mặt trời, sự tăm tối của bóng đêm
Em ngụ trong tôi sự cứng rắn yếu mềm
của trái tim đang nhịp cùng nguồn thông tin trí não
Em ngụ trong tôi những ánh nhìn ngơ ngác
của tuổi hồn nhiên và phiền muộn tuổi già.
Trước bao điều đang lặng lẽ trôi qua,
sự chuyển vận của thời gian khi trái đất đang xoay trong vũ trụ
Em và tôi, tôi và em tồn tại bên nhau không thể tách rời
Trong khoảng khắc, vĩnh hằng em vẫn lặng lẽ trong tôi[/align] [/align] [/align]Tình Yêu Ấy
Ngô Thụy Miên[/align]
Tình yêu ấy em chẳng bao giờ trách
Chưa đắm say sao đã phụ nhau rồi
Em nhìn anh trái tim em vẫn nhói
Vẫn nghẹn ngào làn nước mắt khô môi
Tình yêu ấy xin cho em giữ lại
Nghìn năm sau dù bia đá có mòn
Em vẫn đếm tháng ngày dài qua vội
Khung trời buồn với sớm nắng chiều buông
Tình yêu ấy em tôn thờ trọn kiếp
Bao giờ em tìm lại ở nơi anh
Thôi cũng đủ một lần yêu chôn kín
Làm sao em qua được khúc rẽ quanh
Tình yêu ấy em trao người rồi đó
Thiên thu buồn mộ khúc khóc đời nhau
Em vẫn đợi trên đỉnh đời băng giá
Tượng đá buồn ngàn năm đứng thương đau[/align]

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Sợi chỉ mong manh
Sưu tầm
"Tình cảm của mình như sợi chỉ mong manh
Mỗi người kéo một đầu chỉ căng sẽ đứt
Chỉ làm sao mà dài vô cực
Vì thế cho nên chuyện của chúng mình ...
Tại sao không lỏng tay cho sợi chỉ trùng
Cho anh và em đỡ phần lo nghĩ
Em cũng định nhưng rồi lại sợ
Em thả tay ra sợi chỉ chẳng còn
Tình cảm chúng mình - Sợi chỉ con con
Anh cố kéo, còn em cố giữ
Em thả tay ra chúng mình - người lạ..."
Lính mà Em
Phạm Tiến Duật
Em trách anh gửi thư sao chậm trễ
Em đợi hoài em sẽ giận cho xem
"Thư anh viết bao giờ anh muốn thế
Hành quân hoài đấy chứ,
Lính mà em!"
Anh gửi cho em mấy nhành hoa dại
Để làm quà không về được em ơi
Không dự lễ Nô- En cùng em được
Thôi đừng buồn em nhé,
Lính mà em!
Ngày nghỉ phép anh cùng em dạo phố
Tay chiến binh đan năm ngón tay mềm
Em xót xa đời anh nhiều gian khổ
Anh mỉm cười rồi nói,
Lính mà em!
Qua xóm nhỏ anh ghi dòng lưu niệm
Trời mưa to, hai đứa nép bên thềm
Anh che em khỏi ướt tà áo tím
Anh quen rồi không lạnh,
Lính mà em!
Anh kể em nghe chuyện trong này
Trăng đầu mùa không đủ viết thư đâu
Thư anh viết chữ mờ nét vụng
Hãy hiểu dùm anh nhé,
Lính mà em!
Ghét anh ghê chỉ được tài biện hộ
Làm cho người ta thêm nhớ thương
Em xa lánh những ngày vui trên phố
Để nhớ người hay nói,
Lính mà em!

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Ta ở trời Tây, nhớ trời Đông
Kim Tuấn
Ta ở trời tây, nhớ trời đông
Nhớ trong sợi khói, cuốn phiêu bồng
Có muôn trùng núi, ngăn người đến
Có một nguồn xa, chia mấy sông
Ta ở trời tây, nhớ trời đông
Nhớ nhau nghìn nỗi, xót xa lòng
Sao ta chợt thấy, men đời đắng
Thấy một mình trong, nỗi nhớ mong
Ta ở trời tây, nhớ trời đông
Nhớ như con nước, trôi thành giòng
Như chim mỏi cánh, bay tìm về núi
Có một mình riêng, hoài ngóng trông
Ta ở trời tây, nhớ trời đông
Nhớ mưa nhòa phiếm, nắng tơ hồng
Nhớ đôi dòng tóc, chia đường gió
Cõi mình ta mù, như hư không.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.827
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
Người này và người đó
Tại sao ta chọn người này mà không là người đó
cũng như giữa nước chanh và tắc đá
vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ
để rồi ta trượt dài xuống vực sâu...
..
Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu
ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ
ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ
ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ
một điều gì đó không thể gọi tên...
…
Tại sao ta chọn người này...có lẽ ta cũng đã quên...
có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng
ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác
ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác
rồi cứ thế bước đi...
…
Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay
người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ
người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ
cho tất cả thương nhớ này...
…
Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...)
ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi...)
…
Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười
hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống
nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng
làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm
…
Giữa người đó và người này...
tại sao ta không chọn người đó
dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!
Nguyễn Phong Việt.

★
★
★
★
★
0