📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

tự tình ...

1 trả lời, 2.812 lượt xem — Trang 1 / 1
tôi không yêu em đâu ... vì em là gió ... thoảng qua đời tôi rất đỗi tình cờ ... em đi vào trong nỗi nhớ rồi vội vã rong chơi... chỉ còn mình tôi trong cơn mê đời...
không biết đã bao lâu tôi không chơi đàn... ngón tay chai ngừng dạo trên cung đàn lạc phím... khúc nhạc vui im lặng... bật khóc... dư âm đọng lại trong hư vô ....
em như khúc nhạc vui quên người nghệ sĩ... như đêm tàn quên mộng mị...
tôi không yêu em đâu... vì em là hoa nắng ... vườn nắng dịu... cánh hoa reo... tôi nhặt cánh hồng bay đặt dưới trời hoa dẻ rụng... em cười như nắng ấm... nắng dịu dàng... nắng mơ màng ... rồi nắng nhạt... chiều nắng tắt... bỏ lại tôi trong đêm vô vọng... đợi chờ 1 bình minh nắng... cho dầu nắng gắt... nắng khát... thiêu đốt tâm hồn thành tro bụi...
không biết đã bao lâu em không hát tự tình... em dạo bước chân thu đi qua mùa hạ... tôi ngồi bên cơn mưa đầu mùa... bỏng rát... mưa cháy lòng quên đánh thức hồn ta...
tôi không yêu em đâu... vì em là mơ... tôi vô tình không thấy giọt mơ trên má em hồng... quên không vén rèm mơ trên bờ môi mỏng ... để em cười lặng thầm ... vội vã buồn trong lúc chia ly
đã lâu lắm rồi tôi chưa mơ... trong bóng đêm tôi đưa tay vào khoảng tối... nắm lấy điều gì vô vọng... rồi nhìn bàn tay... ngơ ngác...
tôi với tay lấy 1 điếu thuốc lá... bật diêm... đêm lập loè... tôi nhìn vào gương... chợt giật mình...
...TÔI ....HOANG ...DẠI...
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0


*** Giấc mơ của lá ***


Hắn là chiếc lá xanh đã lớn tuổi – chút ánh vàng đã hiện trên làn da mệt mỏi nhưng vẫn còn sự sống của lá. Thế nhưng một cơn gió mạnh đã đưa hắn đi xa khỏi nhành. Những cơn gió nhẹ hơn sau đó, như đùa cợt với hắn, đưa hắn đi xa và xa mãi. Hắn vượt ngàn, vượt đại dương, qua vùng biển nước đen sâu thẳm, đến những nơi lạ nhưng hắn có cảm giác đã từng đi qua, đã lặn ngụp trong một kiếp nào. Đúng vậy, hắn đã là một thuyền nhân vượt biển tìm tự do nhưng đã mãi mãi không tìm được bến bờ… Thượng đế thương hại hắn nên đã cho hắn hoá thân thành chiếc lá ở một nước Úc tự do xinh đẹp, nơi người dân hiền hoà, bao dung và yêu quý thiên nhiên… Vậy mà hắn cứ mãi nghĩ về cội nguồn năm xưa. Hình bóng trẻ em với mái tóc đen, da rám nắng chơi đùa, với tiếng cười giòn hạnh phúc luôn ám ảnh hắn. Trong ký ức xa vời của lá, không khí trong lành đượm mùi cỏ non, thoảng nhẹ hương khoai nướng đã gợi nhớ duyên tiền kiếp… Gió đã đưa hắn đến cội nguồn năm xưa.


Buồn thay, mọi thứ đã quá thay đổi: hắn không tìm được bầu không khí mà hắn nhớ da diết; hắn không nghe lại được những âm thanh dịu êm hay thấy lại những nét mặt hạnh phúc, vô tư như thuở nào. Vẫn có tiếng nói, tiếng cười nhưng hắn cảm thấy tất cả đều xa lạ… Hắn gục ngã trong thất vọng tràn trề… May thay, sau khi té ngã, hắn đã làm bạn được với đất. Đất lẻ loi, cô đơn và đã gần tuyệt vọng. Cô đơn vì loài người sống trên đó không hề cảm nhận đất là người thân của mình và cũng không xem đất là cái gì đó gần gũi… Họ không cần hay không muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra với đất… Đất đã thật lẻ loi vì đã không còn người thân. Mọi âm thanh, ngôn ngữ nào cũng xa lạ…


Đất nhoẻn miệng cười. Một nụ cười hiếm hoi. Bạn của đất là chiếc lá sắp khô ráng tìm về cội nguồn. Một tình bạn chân thật nhưng mong manh. Nguyện ước cuối của lá là được chôn trong đất và nếu được tái sanh, sẽ không bao giờ để đất cô đơn hay thất vọng…


Chiếc lá đã được chôn vùi vào lòng đất nhờ sự giúp đỡ của gió. Nhưng nguyện ước làm cho đất khỏi cô đơn là quá lớn, không biết có thể thành hiện thực không khi mà loài người không còn quan tâm đến sự hiện hữu của đất nữa. Dù muốn dù không, đất không thể không cần tình cảm của người để tồn tại.


Khi vô thường đến với đất, lá dẫu có tái sinh cũng chỉ là hư vô…


dohop , trên sa mạc bao la, Úc Đại Lợi, 19/10/2019


📎 Leaf
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
Đăng nhập để trả lời
0