<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-09 01:49:46banglang07>


Trích đoạn: banglang07
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)




Trích đoạn: banglang07
LẨU HOA
Này là hoa Bí , hoa Bầu
Kim Châm , So Đũa một màu vàng tươi
Kèo Nèo , Điên Điển rực ngời
Lục Bình tim tím nhẹ trôi bồng bềnh
Hoa Hẹ xinh thật là xinh
Thêm bông hoa Huệ trắng tinh , nõn nà
Hoa Súng cũng đẹp lắm nha
Hoa Cải vàng , tím thật là dễ thương
Dịu dàng hoa Dạ Lý Hương
Xanh hoa Thiên Lý vấn vương lòng người
Hoa Chuối rực rỡ đỏ tươi
Hoa Tỏi* , hoa Mướp mỉm cười với ai ? …
Bây giờ đến loại thứ hai
Nào Tôm , nào Mực , nào Trai , nào Sò
Tôm thì tôm Sú cho to
Thêm “anh” Nghêu sống , còn lo nỗi gì ?
Thác Nác có mặt tức thì
Thêm ít thịt nạc , sợ chi chẳng thành ?
Phải nhớ có mấy củ Hành ( Tây )
Sả bào mấy muỗng , nước dùng mới thơm
Me vắt chừng một trăm gam
Tỏi khô , Hành Tím , bột nêm , rau Cần
Tiêu xay , nước mắm , củ Gừng
Ba muỗng tương ớt – coi chừng quá cay ?
Ớt chín năm trái có ngay
Nước lèo – gia vị vừa tay ngọt lừ
LẨU HOA có thế thôi mừ
Bằng Lăng “sáng tác” quá ư tuyệt vời
Hoa nhiều – khẩu vị từng người
Ưa gì dùng nấy – cuộc đời đẹp tươi ! ….
*
* *
Bây giờ Lẩu nấu xong rồi
Người Lính chịu khó đi mời bạn nha
Các bạn thi hữu gần xa
Xin mời thưởng thức LẨU HOA Lăng “mần” …
BL07
Người lính
LẨU HOA
(Mến tặng tác giả món LẨU HOA đặc biệt)
Nàng Hoa tặng món “Lẩu Hoa”
Lần đầu mới thấy (gần xa chưa từng)
Món này thiệt quý quá chừng
Bao nhiêu tinh túy tưng bừng vào đây
Ngắm hoa lòng đã ngất ngây
Lẩu hoa chưa nếm đã say men tình
Nàng Hoa quả thật là tinh
Chọn toàn hoa ở quê mình mà thôi
Nàng Hoa chắc cháy túi rồi
Mang về từ biển quá trời loài ngon
Nàng Hoa ơi liệu có còn
“Lẩu bằng lăng tím với con cá vàng”?
Bao nhiêu thi hữu trong làng
Đang chờ đợi món của nàng tên hoa
Thoáng nghe nhiều tiếng hít hà
Lẩu hoa đã hết, chủ nhà trốn đâu?
Trích đoạn: banglang07
Người lính
TRĂNG BIÊN GIỚI
trăng đẹp nhất nơi tuyến đầu Tổ quốc
huyền diệu soi đường biên giới, chiến hào
ở bên trăng có muôn vạn vì sao
sáng lung linh giữ yên bình đất Mẹ...
Trích đoạn: banglang07
Người línhNGẨN NGƠ
Trời đêm hát khúc đoàn viên
bao vì tinh tú tự nhiên họp quần
bên nàng tiên nữ tọa vân
thôi miên thi sĩ dưới trần ngẩn ngơ…
Trích đoạn: Người lính
Trích đoạn: banglang07
Người línhNGẨN NGƠ
Trời đêm hát khúc đoàn viên
bao vì tinh tú tự nhiên họp quần
bên nàng tiên nữ tọa vân
thôi miên thi sĩ dưới trần ngẩn ngơ…
Ngẩn ngơ cất bút đề
thơ
Có vì tinh tú ngắm thơ
vui cười
Nét bút thơ lính thật
tươi
Trăng kia cũng ngẩn ngơ người
ngó xem
-kt-


Trích đoạn: banglang07
Thật ý nghĩa khi nhận được món quà này của BL07!
NL cảm ơn Cô giáo thật nhiều!
NL cũng xin gởi tặng cô một món quà cũng tương tự như vậy.
Đó là thân phận của một loài hoa...
Người lính
BÔNG LỤC BÌNH

Trích đoạn: Mac Nhan Son
![]()
Đời anh như đám lục bình
Trôi theo dòng nước linh đinh miệt mài
Mặc cho sóng gió tàn phai
Biết đâu bờ bến đêm ngày lang thang...
-NS-
Lang thang mây bạc gió ngàn
Thương ai lệ nhỏ hai hàng mãi tuôn
Trông theo mỏi cánh chuồn
Cánh chuồn lượn mãi đến phương trời nào???
-kt-
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)


Trích đoạn: banglang07
Người lính
SÔNG QUÊ DẬY SÓNG
sông quê bao lần dậy sóng
CỔ NHÂN trao tặng nghìn tay
sông quê biến thành PHÙ ĐỔNG
nhấn chìm tàu giặc tan thây!

Trích đoạn: banglang07
SỰ TÍCH MỘT LOÀI HOA
Em kể anh nghe truyền thuyết tình yêu
Ngày xửa , ngày xưa có một đôi trai gái
Họ vui sống giữa cuộc đời êm ái
Với tình yêu nồng thắm buổi đầu tiên
Bỗng một hôm , tiếng súng giặc nổ rền
Xóm làng cháy , chim trời không về tổ
Nỗi căm hờn đã biến thành lửa đỏ
Đôi bạn tình chiến đấu ở bên nhau
Biết không anh, họ chết với tình yêu
Ôm trọn trong tim bóng hình Tổ Quốc
Gốc cây nhỏ nơi hai người ngã xuống
Máu nhuộm hồng thành những đóa hoa tươi
Đến hôm nay , bao thế hệ qua rồi
Hoa vẫn đỏ những mùa hè rực cháy
Như lửa tình thủy chung giờ vẫn vậy
Dẫu thời gian đi , đi mãi không dừng
Tháng năm về , hoa nở ngát trời xanh
Em ngắt tặng anh chùm hoa phượng thắm
Để nhớ mãi một tình yêu sâu nặng
Đến muôn đời vẫn đẹp giữa trang thơ
Em sẽ vui cho trọn ước mơ
Sách vở , tình yêu cùng em lên lớp
Lúc nhớ anh , em nhìn lên bất chợt
Hoa sẽ cười nhắc mãi chuyện ngày xưa …
BL07
Người lính
LOÀI HOA KHÔNG TÊN
Anh kể em nghe câu chuyện một loài hoa
Của hôm nay không phải là truyền thuyết
Không chuyện lứa đôi mà tình yêu bất diệt
Phượng cũng ghen hờn màu tím thủy chung
Chuyện giữa đời thường không ở dưới thủy cung
Không chốn bồng lai hay nơi tiên cảnh
Không tỏa hương và sắc màu không óng ánh
Giữa đời thường trong cuộc sống hôm nay
Đất nước mình đang cần lắm những bàn tay
Những khối óc, trái tim đầy nhiệt huyết
Tiếng gọi lương tri ngày đêm luôn quyết liệt
Đến với con người chết lịm hôm qua
Bao con người không cất được tiếng má - ba
Bao tiếng hát vỡ òa như tiếng nấc
Bao ánh mắt vô thần ngày đêm luôn chực tắt
Bao dáng hình người nào phải người đâu
Tim đến với tim chính bởi một nhịp cầu
Lòng nhân ái xoa nỗi đau thể xác
Sự u mê trong những cái đầu rỗng toác
Chỉ tình thương mới có thể lấp đầy
Đó là loài hoa anh muốn kể hôm nay
Loài hoa mọc trên những vành đai trắng
Một loài hoa không tên mãi luôn thầm lặng
Dâng cho đời mật ngọt của tình yêu!
Trích đoạn: banglang07
Người línhVƯỜN HOA ĐẤT NƯỚC
Trích đoạn: banglang07
Ừ THÔI ….
Ừ thôi , bạn bỏ đi rồi
Tôi về nhặt lại khoảng trời ngày xưa
Tôi về nhặt cánh hoa Mua
Gom vào ký ức mấy mùa nhớ thương
Nhện buồn dệt sợi tơ vương
Tôi buồn – nhìn cánh buồm giương càng buồn
Bạn đi , quên cội , quên nguồn
Quên vùng sỏi đá khô cằn chốn quê
Quên đi cả mảnh trăng thề
Quên màu hoa tím , nẻo về còn xa
Quên bè bạn , quên mẹ cha
Chỉ mơ cuộc sống xa hoa , sang giàu
Bạn đi , bỏ lại nhịp cầu
Thuyền đi bỏ lại bến sâu đợi chờ
Tình người như thực , như mơ
Để tôi lạc giữa bơ vơ chợ đời
Để tôi chua xót ngậm ngùi
Một vùng ảo ảnh tan rồi còn đâu ?
Bạn ơi ! Ngày tháng bên nhau
Ta từng hẹn ước ngàn sau tình nồng
Nay đàn đã đứt tơ đồng
Làm sao nối bản nhạc lòng thuở xưa ?...
BL07
Người lính
CON CÒ
Giữa đêm thanh vắng em về
Tôi chưa kịp hỏi tràn trề giọt châu
Chồng con em để ở đâu
(hình mấy năm trước bụng bầu rõ to)
Trong đêm nét mặt âu lo
Hằn sâu đôi mắt, ốm o thân mình
Tôi chưa kịp hỏi sự tình
Em đã vội tránh cái nhìn của tôi
“…Chồng em đã bỏ em rồi
Con em cũng vậy lên trời tìm tiên…!”
Em than bởi một chữ tiền
Mà em quay gót đi liền sang Tây
Em mà biết khổ như vầy
Ngày xưa đâu có bỏ ngay xứ mình
Em nhận là kẻ bạc tình
Nổi trôi tìm ánh bình minh xứ người
Bây giờ em đã hiểu rồi
Miếng cơm, manh áo ông Trời đâu cho
Có thân thì phải tự lo
Ở đâu cũng vậy phải bò kiếm ăn
Chờ chồng chỉ đói nhăn răng
Bên Tây nào phải nghĩa nhân giống mình
Chồng em giở thói yêu tinh
Nên em phải sống một mình cô đơn
Ngày đêm chồng chất tủi hờn
Thân người xứ lạ như đờn không dây
Con em bệnh nặng lâu ngày
Không tiền thang thuốc nên bay về trời
Mình em ở giữa cuộc đời
Giàu sang chẳng thấy, tôi đòi nặng mang
May nhờ gặp được họ hàng
Sang Tây du lịch đã mang em về
Em đi qua mấy con đê
Trong lòng nặng trĩu, ê chề niềm đau
Nếu không mơ cảnh sang giàu
Thì em đâu có đổi màu tình yêu
Sa chân em đã hiểu nhiều
Một lần lầm lỡ vạn điều ăn năn
Bây giờ dẫu có khó khăn
Ao nhà em tắm muôn phần khỏi lo
Một hôm em cất giọng hò
Thương cho số phận con cò lao lao đao
Cành cụt leo ra, leo vào
Cò khác leo tiếp lộn nhào xuống mương!
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
