<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-15 08:40:34banglang07>
CHỦ NHẬT
Đường mùa đông , thiếu nắng vàng vẫn ấm
Chẳng có hoa vẫn rực rỡ trăm màu
Sắc áo đẹp rồi còn nhớ đến hoa đâu
Bao người qua là bấy nhiêu màu áo
Ngày chủ nhật , một mình dạo phố
Nhìn người ta tấp nập ngược xuôi
Nhìn người ta rạng rỡ , tươi cười
Mình cũng cười mà nghe lòng chua chát
Mình cũng cười mà rưng rưng khóe mắt
Đường phố đông người sao vẫn thấy bơ vơ
Bước chân đi thêm một chút thẫn thờ
Thêm một chút buồn , chút giận hờn vô cớ
Hoa Cúc vàng bỗng rực vàng khắp chợ
Bởi đang buồn nên lại nhớ đến hoa
Áo muôn màu phút chốc bỗng lạ xa
Giờ này quanh ta chỉ có hoa là bạn
Thế mà thôi , buồn nhiều rồi cũng cạn
Đã bao giờ ta cảm thấy mình vui ?
Nhớ hôm nao cũng từng bước ngậm ngùi
Tay ôm bó Cúc vàng đi giữa đường đầy nắng
Cũng người đông mà nghe lòng trống vắng
Và cũng buồn như buổi sáng hôm nay
Hồn bâng khuâng như tỉnh , như say
Ta lạc lõng giữa hàng trăm màu áo
Đường chủ nhật có người nào cất bước
Mà trong hồn trĩu nặng nỗi ưu tư
Lẻ loi đi không kẻ đón người chờ
Theo dòng người như ta đi không nhỉ ? …
BL07




















