<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-01 14:54:23hungho_08>
PHIÊN BUỒN CHIA XA
Trăng khuya rớt xuống ngang đầu,
Phố xưa hiu hắt nhuộm màu nhớ thương,
Nước sông lấp lánh mặt gương,
Đò xuôi một chuyến còn vương sóng sầu.
Gió bay cùng cánh hải âu,
Biển xanh gợn sóng thuyền đâu bến chờ ?
Trách chi duyên kiếp hững hờ,
Thuyền xa tách bến hết mơ xuôi dòng.
Gió đưa lá rụng xoay vòng,
Lùa mây về kết chuyện lòng dở dang,
Nhặt từng lá mộng đêm vàng,
Nối thành dòng lệ mơ màng suối thơ...
Đem vào cung nhạc đợi chờ,
Khóc cho số phận nàng thơ bạc phần,
Tơ chùn lạc nhịp phân vân,
Dạo lên khúc nhạc hợp vần ước mơ.
TRăng lên phố thị chiều hôm,
Để ai hoài vọng bồn chồn giấc mơ,
Tầng cao nghiêng bóng trăng mờ,
Xa xa tiếng vạc thẫn thờ lòng đau.
Nhớ thương đếm hết nhịp cầu,
Nhịp mòn lắc lẻo giăng đầu mưa bay,
Nhớ ai khoé mắt u hoài,
Tâm tình ta viết lên bài tình ca.
Hồ Vĩnh Hùng
(Tiểu đệ về thăm Bằng lăng tỷ tỷ đây ! Hu...hu...hu...Nhớ Bằng Lăng tỷ tỷ quá !)
Én xuân lướt dưới tầng mây bạc
Đôi cánh vẫy vùng thả sức bay …
Đôi cánh vẫy vùng thả sức bay …





t




mun' ket' ban. zoi' Bang` Lang do'
)


