Em bảo duyên kiếp từ lâu
Cho nên đành phải qua cầu sang sông
Phải chăng lời nói thật lòng
Hay là em muốn lấy chồng giàu sang
Gây chi thảm cảnh trái ngang
Tin như sét đánh bàng hoàng xót xa
Bây giờ được gọi bằng "bà"
Lên xe xuống ngựa gấm hoa bạc vàng
Đời anh cơ khổ lầm than
Làm sao xứng đáng với nàng nên duyên
Tất cả cũng bởi vì tiền
Vì nghèo gánh chịu ưu phiền mà thôi
Nhắc chi đến chuyện xa xôi
Cây đa bến cũ... đò trôi ngược dòng
Bỏ ai đêm ngóng ngày trông
Uổng công xúc tép...xổ lồng sáo bay
Thôi đừng than thở chi ai
Lầu son gát tía...trang đài vui đi
Nhớ mây thương gió làm gì
Đừng vờ thương hại thêm bi luỵ lòng...
-NS-
Em không ôm mộng trang đài
Lầu son gác tía , vắng ai , ích gì ?
Kể từ cái buổi chàng đi
Lòng em đau đớn , tái tê trăm chiều
Tìm đâu được bóng người yêu ?
Mỏi mòn tin nhạn , tiêu điều dáng hoa
Nhận lời làm vợ người ta
Là em biết mãi cách xa chàng rồi
Từ đây chẳng có nụ cười
Thơ buồn nhỏ lệ ướp lời nhớ thương
Ai làm đứt sợi tơ vương ?
Ai làm ta phải đôi đường cách xa ?
Ai làm cho bướm lìa hoa ?
Cho con chim sáo bay qua Ngân Hà ?
Đêm đêm dưới ánh trăng tà
Em nhìn lên gốc cây đa tìm chàng
Cung Hằng một dải mênh mang
Đôi vầng mây bạc lang thang cuối trời
Biết là tình đã xa xôi
Tìm đâu cho được cái thời ngày xưa ?
Tìm đâu được những vần thơ ?
Lời yêu chàng viết mộng mơ thủa nào
Em không phụ khó , tham giàu
Vì chàng hờ hững , em đau thế này
Chàng như là cánh chim bay
Em như hoa nắng đã say hương tình
Nhưng rồi một buổi bình minh
Chim bay viễn xứ bỏ mình em thôi
Nâng khăn , sửa túi cho người
Em là cái bóng cả đời lặng câm
Âm thầm lệ nhỏ từng đêm
Giàu sang nhung lụa càng thêm bẽ bàng
Tình xưa giờ đã lỡ làng
Thuyền xưa giờ đã ngược dòng về đâu ?
Chiều buồn rả rích mưa Ngâu
Ngưu Lang – Chức nữ gặp nhau tự tình
Anh ơi ! Chỉ có chúng mình
Từ nay mãi mãi bóng hình cách xa
Tim em thổn thức vỡ òa
Kiếp này vĩnh viễn ta xa nhau rồi ….
BL07