BƯỚC CHÂN LỮ KHÁCH
Người xa quê từ dạo
Hoa ra nụ trên cành
Người về thăm một dạo
Mùa hè nắng vàng hanh
Ngậm ngùi hoa hé bảo
Đây vườn xanh lá xanh
Bướm vờn quanh vườn vắng
Lá trút gọi nhanh nhanh
Gió đùn quanh cát trắng
Lầu mộng cao xây thành
Người viễn khách dừng chân! Biển gọi
Nắng hạ vàng cành hoa phượng rưng rưng
Đây quê hương chim hót trên cành mừng
Rỉa trái ngọt trên nhành cây thơm bóng lá
Con đường trắng bụi mờ gót lạ
Ngỏ qua thềm lòng lữ khách thấy bơ vơ
Bờ mắt trĩu cay cay khách tự hỏi
Mình về đây có ai đợi ai chờ ?
Và nghèn nghẹn khách trả lời : Tôi lạc bước
Người năm xưa đưa khách từ thu trước
Mùa thu sau đã nhanh bước sang sông
Để vườn mơ ôm nụ mộng chờ trông
Hoa đỏ cánh mở lòng sầu thầm trách
Khách ra đi là xa lòng cách mặt
Một chiều buồn thuyền lao lách xa bờ trôi
Để hoa xưa héo úa không nước bồi
Bàn tay cũ xa rồi vườn hoa mộng
Biển xưa đây vẫn tràn bờ cát trắng
Khung trời xưa vẫn rải nắng hanh vàng
Mùa thu qua rồi đến mùa đông sang
Biễn vẫn hát ngân trầm đôi khúc nhạc
Khách ngoảnh mặt nghẹn ngào trông cơn mưa tí tách
Nghe gió buồn thổi ngược sóng trùng dương
Lá vàng xoay, lá vàng rơi rụng … bay bay
Giọt mưa buồn, lữ khách mắt cay cay
Khách lững thững bước dài qua xóm đạo
Nơi yên lành có trái ngọt vườn xanh
Quê hương ơi tiếng chim hót trong lành
Và biển hát mượt mà câu hò hẹn
Vẫn lời hứa khi trở về trọn vẹn…
Tình chung ơi sao lại vắng chung tình !
Để lữ khách buồn lê gót đăng trình
Từ ngôi đền vang lời kinh cầu nguyện
Khách dừng lại làm con chiên hiền thánh
Mưa vẫn dài giọt nhớ chảy hồn quanh.
-Kha Hán Quân-
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)















