TÂM SỰ
NGƯỜI THƯƠNG BINH
Mang vào thân phận phế binh
Làm sao viết được thơ tình thật vui
Nhìn đâu cũng thấy tối thui
Cúi nhìn thân thể ngậm ngùi làm sao
Tâm hồn thể xác đớn đau
Tìm đâu ra cách thế nào lãng quên
Nỗi buồn sâu thẫm không tên
Cuộc sống gian khổ bấp bênh chợ đời
Mất mát hụt hẩng chơi vơi
Gục đầu cam chịu chẳng lời oán than
Chiến tranh gây cảnh tóc tang
Thân trai nợ nước biết phàn nàn ai
Số phần chẳng gặp mắn may
Thôi đành chấp nhận...thở dài buồn hiu
Trái tim còn đập còn yêu
Cho nhiều nhận lấy bấy nhiêu tình sầu
Mấy ai chọn phế binh đâu
Đành tìm mộng ảo mong cầu duyên may...
-NS-
Bao người vĩnh viễn ra đi
Cả hai chiến tuyến – biệt ly đều buồn
Anh về , thương tật một phần
Thì thôi , hãy nghĩ : Mình còn vận may
Đồng đội nằm xuống nơi đây
Vực sâu heo hút , rừng cây mịt mù
Mẹ già khóc đã bao thu
Thương hồn con trẻ phiêu du nơi nào ?
Xương tàn gửi lại núi cao
Ôm bao hoài vọng lẫn vào hư không *
Bao người vợ ngóng trông chồng
Tháng năm mòn mỏi , má hồng phôi pha
Bao người con phải mất cha
Trung thu nhìn ánh trăng ngà bơ vơ
Lệ buồn em nhỏ vần thơ
Mong anh tìm lại ước mơ ngày nào
Xưa kia máu nhuộm chiến bào
Giờ xin xanh lại ngọt ngào niềm vui
Chiến tranh nay đã xa rồi
Đau thương ta mãi chôn vùi thật sâu
Trái tim xin bắc nhịp cầu
Tình yêu hãy nở thắm màu tình yêu
Rồi mai sớm sớm , chiều chiều
Tiếng đàn ai gảy , sáo diều ai bay
Tơ đồng réo rắt mê say
Rượu nồng chung uống ngất ngây men tình
Anh đừng bi lụy một mình
Đừng buồn cuộc sống bấp bênh chợ đời
Công danh – mộng ảo mà thôi
Giàu sang – thì cũng một đời như ai
Đưa em chôn tiếng thở dài
Để anh nhận ánh nắng mai tươi hồng
Tuổi xanh trả nợ núi sông
Muôn đời sử sách ghi công anh hùng
Anh ơi ! Quên hết muộn phiền
Cho thơ bay bổng , ngập tràn niềm vui
Không không sắc sắc mà thôi
Chỉ tình yêu nở giữa đời thiên thu …
BL07
* Huynh ơi !
Lâu lắm rồi M đọc ở trên báo hay ở đâu đó mấy câu thơ của ai đó ( M ko chép lại nhưng M chỉ đọc 1 lần mà nhớ tới bây giờ ) . Mấy câu thơ này nói về những người lính đã hy sinh nhưng chưa tìm thấy ( Mấy câu thơ trên của M là viết theo ý đó ) . Bốn câu thơ ấy thế này :
Anh nằm đâu đó chiều nay
Quê hương man mác màu mây đợi chờ
Ngày đi cha mẹ tính giờ
Nay nằm xuống , biết bến bờ nào đây …
Huynh ơi ! Bài thơ họa với H muội làm theo suy nghĩ của M thôi , ko biết có chỗ nào phạm “luật” ko ? Huynh đọc đi rồi góp ý cho M nhé . Chỗ nào ko được M sẽ sửa lại .
