297
Anh thấy gì không anh thấy không
Tôi buồn như núi buồn như sông
Buồn như máu chảy ngoài thân thể
Như khói, buồn tôi, khói viễn vông
Như khói, tình tôi, khói xám xanh
Khi vui cười khẽ nụ mong manh
Lúc buồn trầm tịnh trời không sắc
Duyên cạn tình tôi níu chẳng đành
Duyên cạn người đi anh có hay
Như dâu bể chuyển như mây bay
Riêng khối hồn tôi còn quấn quít
Rượu rót tràn ly chẳng muốn say
Rượu rót đầy rồi anh cạn đi
Hồn tôi vẫn khuyết cánh chim di
Biết đâu trong cõi sầu vô lượng
Tôi đã viên thành dưới cội si…
Anh thấy gì không anh thấy không
Tôi buồn như núi buồn như sông
Buồn như máu chảy ngoài thân thể
Như khói, buồn tôi, khói viễn vông
Như khói, tình tôi, khói xám xanh
Khi vui cười khẽ nụ mong manh
Lúc buồn trầm tịnh trời không sắc
Duyên cạn tình tôi níu chẳng đành
Duyên cạn người đi anh có hay
Như dâu bể chuyển như mây bay
Riêng khối hồn tôi còn quấn quít
Rượu rót tràn ly chẳng muốn say
Rượu rót đầy rồi anh cạn đi
Hồn tôi vẫn khuyết cánh chim di
Biết đâu trong cõi sầu vô lượng
Tôi đã viên thành dưới cội si…
