Anh vô tình không nhớ
Anh có thể vô tình không nhớ nữa
Mình gặp nhau trong đêm đông một thủa
Giữa thành Len chẳng ai đón ai đưa
Sau lần gặp nỗi nhớ lại lưa thưa
Anh đã giết tình em nơi xa xứ
Em không còn nữa trái tim trinh nữ
Yêu và yêu, nhớ chỉ như mơ
Em chỉ biết có những vần thơ
Có phải chăng đó ... làm anh vơi nhớ
Anh đến rồi đi em vẫn ở
Xứ lạnh buồn tuyết lạnh vắng thờ ơ
Em vẫn mong, vẫn nhớ, vẫn chờ
Anh vô tình nên không còn thăm hỏi
Nay đông xưa lại ào về ... anh không nói
Xin kết tuyết trắng thành một vòng hoa lớn
Viếng tình mình trong nỗi nhớ của riêng em
Thả nỗi buồn bên dòng chảy Ne _ Va
Khóc một lúc tiễn tình mình tan biến
Đã hết thật không còn gì lưu luyến
Tình thành Petersburg ai tiếc nuối mà mong
Phong Phong Linh
I WAN'T TO BE LOVED
Đừng làm thương điều mà mình không muốn giết chết.
Cảm giác sợ chết còn đáng sợ hơn chính cái chết.
Đừng làm thương điều mà mình không muốn giết chết.
Cảm giác sợ chết còn đáng sợ hơn chính cái chết.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
