Đêm lạnh buồn thả hồn trong gió lạnh
Chạnh lòng ai hiểu thấu nỗi nhớ thương
Trời về khuya nức nở nỗi đoạn trường
Gởi về người mang hết lòng thương nhớ
Gió se buốt mang chút tình hơi thở
Vượt thời gian đắm đuối giấc mộng xưa
Niềm thương yêu nói mấy cũng bằng thừa
Mưa tí tách nghe lòng ai chợt tắt
Xa xôi quá chẳng mong ngày gặp mặt
Đêm trăng tàn vương mãi một hồn đau
Tuy người xa nhưng hoài nhớ đến nhau
Trong tâm tưởng lời thơ và ý nghĩ
Chạnh lòng ai hiểu thấu nỗi nhớ thương
Trời về khuya nức nở nỗi đoạn trường
Gởi về người mang hết lòng thương nhớ
Gió se buốt mang chút tình hơi thở
Vượt thời gian đắm đuối giấc mộng xưa
Niềm thương yêu nói mấy cũng bằng thừa
Mưa tí tách nghe lòng ai chợt tắt
Xa xôi quá chẳng mong ngày gặp mặt
Đêm trăng tàn vương mãi một hồn đau
Tuy người xa nhưng hoài nhớ đến nhau
Trong tâm tưởng lời thơ và ý nghĩ
t=17880