📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

TỨ QUÁI TKKG - TẬP 6

3 trả lời, 2.075 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-27 02:35:20lazy_cat>
TỨ QUÁI TKKG



Tác giả: Stefan Wolf
Dịch giả: Bùi Chí Vinh 

 
Tập 6: Đầu gấu lớp 10b
 
Một
 
Ném đá giấu tay
 
Giờ ra chơi chấm dứt. Hồi chuông “tử thần” đã vang lên. Tại sao lại gọi là… “tử thần”? Bất cứ học trò nào của lớp 10A cũng hiểu ngấm rằng thần chết ở đây không ai khác hơn là bà giáo Fredrich Raulo dạy môn tiếng Anh mới đổi về. Cách kiểm tra bài của bà khiến học trò cảm thấy tiếng Anh là thứ ngôn ngữ đáng ghét nhất.
 
Bà Raulo dễ… sợ như thế mà sao Tarzan vẫn đứng tần ngần ở sân trường. Gần một ngàn học sinh đã lũ lượt vào lớp, trừ hắn…

Hắn nhìn cổ tay trống trơn của mình như muốn khóc:
 
-         Mày thấy cái đồng hồ sinh nhật của tao không hả Tròn Vo?
-         Ừ… ừm, đợi tao nuốt… xong đã. Ừ… ừm xong rồi. Giờ thì xin báo cáo với đại ca, tao sực nhớ là lúc nãy đã bỏ nó trên cái ghế dài trong giờ thể thao, đúng không? Cũng nhờ tháo cái đồng hồ ra mà đại ca phá kỷ lục ở môn đẩy tạ… ừ… ừm, nhớ chưa?
 
Cám ơn trời đất và cám ơn… thằng mập. Mắt Tarzan sáng rực. Hắn quay đi và biến mất nhanh như sóc.
 
Còn phải hỏi, cái đồng hồ bị mất chính là quà sinh nhật tuyệt vời mà mẹ Tarzan đã tặng hắn nhân ngày sinh nhật lần thứ 16. Hắn có bổn phận phải giữ gìn nó như giũ gìn gia bảo. Hai phút trước đó, chỉ vì muốn thành tích đẩy tạ thêm 25 centimet, hắn đã quên bẵng thứ của gia bảo dính ở cổ tay mình.
 
Hắn chạy vòngqua khu vườn dành cho giáo viên để đến sân vận động của trường nội trú dù điah điểm chiếc ghế dài chỉ cách chỗ hắn và Kloesen vừa đứng nói chuyện khoảng năm trăm mét đường chim bay. Bởi lẽ mọi học sinh không được bước vô vườn giáo viên với bất cứ lý do gì.
 
 Phước ba đời cho Tarzan, cái đồng hồ vẫn nằm y xì trên ghế. Tuy nhiên lộ trình chạy của hắn lần này không… y xì như cũ. Hắn quyết định làm nhân vật đầu tiên chạy xuyên qua vườn giáo viên. Coi, khu vườn yên lặng như tờ, chắc chắn không học sinh nào dám bước vào. Giờ này, bà giáo dạy tiếng Anh Raulo có lẽ đang đi lại, tay lăm lăm cây thước kẻ…
 
Tarzan đã lọt vào vườn hoa và băng mình qua các bụi cây rậm rạp che khuất tầm nhìn. Ngay khúc ngã ba đường, hắn tự nhiên khựng lại, hình như hai cánh tay vung vẩy của hắn vừa chạm vào một vật đang cử động.
 
Trời ạ, Tarzan hoảng hốt la lên:
 
-         Lạy chúa, cô… Muybo. Em… xin lối.
 
Trước mặt hắn là cô giáo Muyle Borenlo thường được gọi thân mật là Muybo, ba mươi tuổi, đã ly thân và có một đứa con trai, cô đang úp khuôn mặt xinh đẹp trong lòng bàn tay run rẩy. Có lẽ cô đã khóc khá lâu, bằng cớ là chiếc khăn tay màu trắng ướt sũng.
 
-         Lỗi tại em phải không cô Muybo? Em đã đâm sầm vào cô…
 
Tarzan lắp bắp, nhưng hắn biết rằng hắn không phải là thủ phạm làm rơi những giọt lệ của cô giáo. Ai? Có thể là chuyện gia đình chăng?
 
Cô Muyle Borenlo lắc đầu. Giọng nói cô như người bị sổ mũi:
-         Về lớp học nhanh đi, Tarzan. Cô… không sao đâu.
 
Tarzan lưỡng lự. Tuy nhiên chẳng còn lý do nào giữ hắn lại vườn giáo viên. Cco Muybo dạy lớp 10B cạnh phòng học hắn. Còn tại sao cô lại biết rành biệt hiệu Tarzan của hắn? Dễ ợt, ngoài hắn ra còn ai nổi tiếng là vận động viên thể thao số một của trường này…
 
Hắn mở cánh cửa lớp với tâm trạng nặng nề hơn bao giờ hết.
 
Bà giáo Fredrich Raulo đang đợi hắn. Tiếng bà the thé:
 
-         Em vừa ở đâu vè hả Casten?
-         Thưa cô, em để quên cái đồng hồ ở sân vận động…
-         Về chỗ. Tôi không muốn nghe bất kỳ sự giải thích nào. Với tôi là… đúng giờ, hiểu chưa?
 
Tarzan ngồi xuống ghế. Hắn ngán ngẩm ngắm cây thước kẻ đang đập cồm cộp trên bảng. Bà giáo Rauio hoàn toàn trái ngược với cô Muybo khả ái, bà cẩu thả và  xấu xí như một con quạ đeo kính gọng sừng.
 
Không chỉ Tarzan coi bà Raulo là… xấu xí. Mọi học sinh lớp cậu đều đồng ý như vậy. Raulo luôn bước lên bục giảng với một bọ mặt lạnh như nước đá, thù hận học trò như kẻ thù. Đặc biệt, bà “quan tâm” ra trò tới các nữ sinh yểu điệu, trong sổ tay “tử thần” tất nhiên phải có ba cô bé xinh đẹp Loro, Stenla và Gaby. Nhất là… Gaby.
 
Bà Raulo căm ghét con gái từ bao giờ, không ai biết dược. Chỉ biết rằng cô hoa khôi của trường nội trú Gaby Glockner là mục tiêu ưu tiên để trút mọi bực dọc trong ngày.
 
Nào, hãy coi bà Raulo trả các bài kiểm tra. Điểm 1 và 2 hầu như chiếm đa số, trời ạ.
 
Tiếng thằng Karl thì thầm:
 
-         Không đứa nào quá 3 điểm. Bài “Kể một câu chuyện bằng tiếng Anh” này quá dễ phải không Tarzan? Tao 8 điểm.
-         Tao cũng vậy. Ngó thằng Kloesen đang cười tít mắt kìa, có lẽ lần đầu tiên trong đời nó thấy nhiều người học dở ẹt đến thế. Hai điểm muôn năm như nó đã được xem là… thành đạt.
-         Ê, bà ta vốn nghiêng… tình cảm về phía nam nhi tụi mình mà. Ủa…
-         Sao hả Karl?
-         Công Chúa khóc!
 
Ái chà, Tarzan quay qua dãy bàn nữ. Mái tóc vàng của Gaby xõa về phia trước, chỉ thấy đôi vai cô bé rung lên. Trong một giây Tarzan có cảm giác hắn đang buốt ngực. Quả thực hôm nay là một ngày chẳng tử tế gì, mới tức thì đây hắn đã chứng kiến lần lượt hai… phụ nữ rơi nước mắt.
 
Hắn hỏi thật ngỡ ngàng:
 
-         Sao vậy Gaby?
 
Cô Công chúa của TTKG gượng gạo giơ bốn ngón tay với vụ cười méo xệch. Có nghĩa là… 4 điểm. Chúa ơi, Gaby mà 4 điểm thì tương đương cảnh trời sập. Hắn cần chi phải thắc mắc, môn tiếng Anh đối với Công chúa như món kẹo sôcôla hấp dẫn của Tròn vo. Chưa bao giờ cô bé dưới điểm 10. Cả trường nội trú này ai lại không biết Gaby Công chúa là vô địch ngoại ngữ lẫn môn bơi ngửa?
 
Đúng là một tiết học đẫm lệ dành cho… con gái.
 
*
 
Giờ giải lao, tứ quái mở phiên họp ngay. Công chúa phát biểu ngay sau khi chuyền cuốn vở cho ba chiến hữu:
 
-         “Diễn tả chưa đủ ý, nội dung thiếu chính xác, văn phong không phù hợp với yêu cầu đề bài”, mình không tưởng tượng nổi trước một lời phê như vậy.
 
Mặt Tarzan sa sầm:
 
-         Với bà giáo Raulo thì cái gì cũng có thể xảy ra. Bà ta…
 
Máy Tính Điện Tử cũng nhăn nhó:
 
-         Tôi không hiểu nổi tại sao Gaby lại phải gánh chịu sự bất công vô lý cỡ đó. Rõ ràng trình đọ Anh văn của mình và Tarzan đều thua sút Gaby nhưng…
 
Tròn Vo nhún vai như một… ông thầy đầy kinh nghiệm:
 
- Có hai cách để hiểu vấn đề. Thứ nhất, một con quạ đeo kính gọng sừng làm sao mà ưa được những con chim vành khuyên, bà raulo chỉ khoái đám con trai thôi, nhưng trừ thằng Kloesen bụng bự lùn tịt. Thứ hai, chúng ta có thể đưa bài tập của Gaby cho cô giáo phụ đạo của tôi xem thử. Cô Muybo… được chớ?
 
 Karl Máy Tính reo lên lập tức:
 
-         Quá được là đằng khác. Cô Muybo là một trong vài giáo viên xuất sắc của trường. Có lẽ nhờ sự phụ đạo của cô mà mày có một số ý kiến đáng ngả mũ…
 
Gaby cau mày:
 
-         Đừng ghẹo Kloesen như vậy. Mình rất đồng tình với bạn Kloesen về đề nghị vừa rồi. Cô Muybo thừa công bằng để đánh giá. Bạn sẽ giúp mình đưa bài làm này cho cô Muybo thật hở… Tròn Vo?
-         Ờ, ờ…
 
Mặt thằng mập nghệt ra vì… lòng hào hiệp. Nó lim dim mắt ngắm đại ca Tarzan đang gật gù:
 
-         Tốt. Tao sẽ cùng đi với mày. Không phải chỉ vì công việc của Gaby mà còn bởi…
 
Tarzan nói:
 
-         Hồi nãy trong vườn giáo viên tao có gặp cô Muybo khóc nức nở.
-         Sao vậy?
 
Trước vẻ ngạc nhiên của ba quái, Tarzan kể vắn tắt câu chuyện bằng một giọng khá não nùng. Công Chúa lặng người đi, nỗi buồn được chia sẻ của cô bé quá trẻ con so với giọt lệ chịu đựng âm thầm của cô giáo.
 
Gaby lắc dầu quầy quậy:
 
-         Biết ngay mà. Lớp cô Muybo dạy nổi tiếng là một lớp du đãng. Thầy hiệu trưởng đã nhận xét như thế.
 
Tarzan vẫn chưa hết băn khoăn:
 
-         Lỡ cô Muybo chỉ tủi thân vì chuyện… gia đình thì sao?
-         Không có giả thiết đó. Tại bạn không phải là thành viên của lớp đó nên chưa biết. Này nhé, bọn học sinh trong lớp đón cô Muybo bằng cách ngồi quay lưng lên bảng không thèm nhúc nhích, chúng còn đồng loạt cười ầm khi cô nói, chưa kể khi ra bài tập, chúng nhất định đình công không chịu làm. Cô Muybo phải làm gì bây giờ?
 
Kloesen Tròn Vo xen vào:
 
-         Có tới 24 thằng tồi trong lớp. Chúng từng nhốt cô giáo ngoài hành lang bằng ổ khóa riêng.
 
Đúng lúc Kloesen vừa dứt lời, Tarzan nghe thấy tiếng động sau cánh cửa. Nhưng hắn cứ tỉnh bơ không thèm liếc nửa con mắt.
 
-         Phải có thằng cầm đầu, đúng không các bạn? Theo mày là ai hả quân sư?
 
Máy Tính Điện Tử bóp trán chưa tới… ba giây:
 
-Detlepho Becgie và Casin Drechsen. Tao chắc là hai thằng đê tiện này.
 
Mặt Gaby trở nên nghiêm trọng. Cô bé mở to cái nhìn xanh biếc về phía khe cửa. Tarzan nói thật rổn rảng cố tình cho kẻ giấu mặt nghe rõ từng lời:
 
-         Không ai dám chống lại thằng Becgie và Drechsen để chúng tha hồ chỉ huy bọn hèn nhát khủng bố tinh thần cô Muybo. Đẩy một cô gái hiền lành vào chân tường là hành động của bọ du côn.
 
Kẻ giấu mặt lộ diện. Nó rít lên như rắn độc:
 
-         Nói tiếp đi chớ đồ huênh hoang. Tao, thằng Drechsen du côn đây.
 
Tarzan quay lại:
 
-         Chứ sao. Không những mày mà cả thằng Becghe nữa. Tụi bay chỉ giỏi ăn hiếp những người hiền lành.
 
Mắt thằng Drechsen trợn ngược. Coi, thằng nhãi lớn tồng ngồng cỡ 18 tuổi với thành tích hai lần ở lại lớp: một lần ở cấp 1 rồi một lần ở cấp 2. Drechsen thành du đãng không chỉ bởi những điếu thuốc đốt trên môi liên tục trong giờ giải lao, mà bởi thứ vũ khí bí mật giấu trong túi nó. Một bàn tay sắt giống như găng da quyền Anh dành để hạ đối thủ lúc cận chiến. Nó vốn là một “tiểu sát tử” của trường này.
 
Ê, lúc này hai nắm đấm của hắn được chống vào hông.
 
-         Mày muốn nếm mùi bàn tay sắt của tao mà Tarzan.
 
Tarzan cười khẩy:
-         Vì cô giáo Muybo tao xin sẵn sàng. Nhưng chúng ta cần có một bãi cỏ…
 
Drechsen không ngớt gầm gừ:
 
-         Chà, hảo hớn nhỉ. Hãy đặt sẵn một giường cấp cứu trong bệnh viện. Tao…
-         Ôke, nhưng mày đang ở trong lớp tao, không phải sào huyệt của mày. Mời mày ra ngoài, nếu không thì…
-         Đồ… điên khùng. Rồi tao sẽ hướng dẫn chpo mày bài tập “Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”.
 
Drechsen búng tay cái chách. Nó ngửa miệng đón điếu thuốc văng ra từ túi áo và bước đi khệnh khạng. Thằng mập Kloesen có công việc túc thì. Hắn đóng cửa kín mít.
 
Tazan tuyên bố cụt lủn:
 
-         Đã đến tiết Đức văn. Tôi đề nghị ba giờ rưỡi chiều nay gặp nhau ở nhà Gaby.
 
*
 
Sau bữa ăn trưa, Tarzan kẹp hết bốn bài kiểm tra anh văn vào một cái cặp hồ sơ. Một công hai việc, thằng Tròn Vo cũng có giờ học thêm với cô Muybo. Hai giờ đúng, hai kẻ có máu phiêu lưu đạp xe tiến vào thành phố.
 
Cô Muybo sống ở một khu định cư mới, trong ngôi nhà nhỏ có cửa sổ sơn xanh. Khu vườn xinh xắn được bao quanh bởi hàng rào. Kế một chiếc xích đu, một nhóc con thật dễ thương đang lặn lội với con chó chăn cừu mới chừng sáu tháng tuổi.
 
Tròn Vo la lên thật hào hứng:
 
-         Chào Macco và… Benlo!
 
Chú nhóc con Macco có vẻ hài lòng. Chú ẵm con chó lại gần cái bụng… sôcôla của Kloesen tíu tít:
 
-         Phải chào cả hai… người nghe. Con chó Benlo khôn như người vậy đó.
 
Tarzan ngẩn ngở ngắm chú nhóc. Trời ạ, thằng bé có cặp mắt xanh mơ mộng cực kỳ và mái tóc đen nhánh. Có lẽ chú thừa hưởng cặp mắt của mẹ Muybo và mái tóc của người cha đã ly thân.
 
Benlo không cắn đâu anh Kloesen. Nó vồn không thích chó chút nào cũng phải đưa tay đón nhận. Nó thừa hiểu con Benlo sẽ chỉ liếm tập trung quanh cái miệng của nó. Còn phải hỏi, cái miệng đầy mùi sữa bơ và đồ ngọt kia mà.
 
Bây giờ thì chú nhóc Macco bắt đầu thắc mắc về sự có mặt của Tarzan:
 
-         Anh tên gì vậy?
-         Peter!
-         Anh cũng đến mẹ em học thêm như anh Willi Sauerlich hả?
-         Không, anh chỉ muốn nhờ mẹ em một công việc.
 
Hắn đưa cao xấp hồ sơ ghim bốn bài tập tiếng Anh cho chú nhóc quan sát. Đúng lúc đó cô Muybo hiện ra trên ngưỡng của. Cô hơi bối rối khi nhìn thấy Tarzan.
 
-         Chào cô Muyle Borenlo!
-         Mời các em vào trong nhà.
 
Hành lang mát mẻ dễ chịu. Cửa bếp để ngỏ. Một bà cụ chừng sáu mươi đang xếp lại chồng đĩa chén. Có lẽ bà là mẹ của cô giáo Muybo vì cho dù thời gian chênh lệch tới ba mươi năm, cô Muybo vẫn giống bà như tạc. Mắt bà cũng đỏ hoe. Chúa ơi, bà cụ cũng mới khóc ư?
 
Cô Muybo đi vào trước, cô không dân hai quái vào phòng làm việc mà sang phòng khách. Căn phòng được sắp xếp một cách nghệ sĩ, nhưng Tarzn không còn lòng dạ nào để nhìn. Hắn bàng hoàng liếc về ô của sổ lớn sau chộ đặt cây kiểng trông ra vườn.
 
Coi, kính cửa sổ vỡ tan tành.
 
Cô Muybo thở hắt:
 
-         Phòng làm việc của tôi còn tệ hại hơn nhiều. Đủ loại đá đã bay qua cửa sổ như một trận động đất.
 
Tarzan và Tròn Vo há hốc miệng trong khi cô giáo nghẹn ngào:
 
-         Các em ngồi… xuống đi!
-         Tại sao…
-         Chuyện xảy ra sáng nay, khi mẹ tôi cùng bé Macco vào thành phố mua hàng hóa. Hình như có những kẻ nào đó không ưa sụ có mặt của tôi trong ngôi nhà này, mà tôi có làm điều gì xấu cho ai bao giờ. Các em ạ, tôi có cảm tưởng mình đang là nạn nhân của một cuộc khủng bố…
-         Khủng bố?
-         Đây không phải là sự cảnh cáo lần đầu, các em hiểu không? Hôm chủ nhật, cửa sổ bếp bị ném vỡ khi cả nhà đi vắng. Thứ hai, cần ăng ten trên xe hơi của tôi bị bẻ gãy. Chưa nói đến hai lần liên tiếp trong hai buổi tối, tôi nhận được những cú điện thoại nặc danh chửi rủa mình bằng những lời lẽ không thể kể ra cho các em, Lần nào cũng giọng một gã đàn ông. Gã đã che dấu tiếng của gã khiến tôi không sao nhận ra.
-         Cô không báo cảnh sát biết sao?
 
Cô Muybo nói như sắp kiệt sức:
 
-         Tôi đã báo. Nhưng họ làm gì được bây giờ, tất cả chỉ là sự ẩn mặt và đe dọa…
-         Còn… chồng của cô? Ông ấy không giúp đỡ gì cô ư?
 
Mặt cô Muybo xanh mét:
 
-         Chúng tôi đang ở trong tình trạng ly thân. Và… ba của Macco không sống ở đây…
 
Tarzan cảm thấy choáng váng. Sáng nay, người phụ nữ dịu dàng này đã khóc nức nở trong vườn giáo viên dể rồi đến buổi trưa cô lại hứng chịu những tai ương khác. Tại sao đời cô Muybo lại toàn những mảnh vỡ?
 
Hắn chưa kịp nghĩ được một câu an ủi thì cô Muybo đã gặng cười:
 
-         Nào, giờ đén phiên các em. Tarzan đến thăm cô có chuyện gì vậy?
 
Tarzan ấp úng:
 
-         Về một chuyện bất công trong chuyện chấm điểm, thưa cô!
-         Đưa tôi coi nào, à, môn tiếng Anh do cô Raulo mới đổi về dạy hả?
-         Dạ, em gom hết bốn bài kiểm tra một lượt. Nhờ cô đọc qua cho tụi em. Trừ Kloesen bị điểm thấp còn em và Karl đều 8 điểm. em không hiểu sao Gaby Glockner, xuất sắc nhất về anh văn trong lần thi sinh ngữ năm ngoái ở trường mình lại chỉ có… 4 điểm?
-         Gaby hả? Tôi có biết cô bé đó. Cô bé xinh đẹp làm sao.
 
Tarzan định nói thêm. Rằng Gaby đã rớt nước mắt như cô vậy, nhưng hắn đã yên lặng, vì cô Muybo đã cúi đầu xuống hết bốn bài tập. Hắn đành giả vờ nhìn ra cửa sổ cho đến khi cô ngước mặt lên:
 
-         Cô giáo Raulo của các em đã sai lầm. Rõ ràng bài của Gaby Glockner rất xuất sắc, bỏ xa các bài kia. Tôi rất tiếc Tarzan ạ, nếu tôi chấm thì có lẽ em chỉ được 6 điểm, bài của Karl có khá hơn một chút. Nhưng Gaby thì… xứng đáng 10 điểm.
 
Tarzan cười sung sướng:
 
-         Tuyệt vời, cám ơn cô. Tụi em chỉ cần sự công bằng. Tụi em không muốn bị lừa dối bời cách chấm điểm thiên vị  làm sai lạc kết quả học tập của mỗi người trong tụi em.
 
Cô Muybo nhíu mày trong… một giây.
 
-         Tôi sẽ nói chuyện lại với cô Raulo. Các em cứ để những cuốn vở lại đây. Còn… Kloesen, bài làm có 2 điểm không buồn sao mà… vẫn cười?
 
Được hỏi đến, thằng mập toe toét miệng:
 
-         Có gì đâu, thưa cô. Bạn bè là trên hết. vả lại em tin ở sự chỉ dạy của cô mà.
 
Đùgs là nó tin ở sự chỉ dạy của cô Muybo. Nó hồn nhiên ở lại học phụ đạo, Riêng Tarzan, hắn phải trở về ngay ký túc xá dù giữa trưa nắng gắt.
 
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-27 02:39:33lazy_cat>
Hai
 
Tarzan mất xe
 
Tarzan đạp xe mà cảm thấy đầu mình nhức như búa bổ. Tại sao tất cả những biến cố lại dồn dập đến với cô Muybo trong một thời gian kỷ lục. Kể từ lúc cô chia tay với người chồng chăng? Và cô đã chia tay với ông ta vào thời điểm nào?
 
Hắn hoàn toàn mù tịt trước đời tư của cô giáo đáng kính trọng đó, nhưng hắn không hề mơ hồ trước sự đe dọa từ đám học sinh du đãng do Beghe và Drechsen cầm đầu. Hai thằng này hiển nhien đanh thực hiện một cuộc khủng bố có ké hoạch, từ lớp học đến nhà riêng, bằng chứng là những mảnh vớ thủy tinh không ngừng tung tóe tai ngay tư gia cô Muybo.
 
Tuy nhiên chúng hành động như thế để làm gì, và thủ phạm của trò chơi man rợ ấy có phải là chúng không, hay là của một kẻ khác nữa? chưa kể đến “gã đàn ông gọi điện thoại”, kẻ đứng dằng sau vụ phá hoại tài sản công dândangs được liệt vô sổ bìa đen vi phạm luật hình sự này,
 
Tarzan đập mạnh tay vào trán. Hắn khát nước muốn khô cổ. Được rồi, trước khi ghé Gaby hắn cần phải thư giãn thần kinh tối thiểu với… một ly nước trái cây.
 
Tarzan dừng lại ở một quán nước thích hợp. Hắn dựng xe đạp trước một bãi trống, khóa vòng cẩn thận. Quán nằm ở tầng dưới, qua những bức tường bằng kính, hắn ngồi trong có thể thưởng ngoạn quang cảnh tấp nập trên quảng trường.
 
Hắn kéo ghế gọi một ly nho và sửng sốt.
 
*
 
Trời đất. Hai thằng Becghe và Drechsen ngồi lù lù ở quán bia đối diện. Chúng xuất hiện từ thuở nào sau cái quầy bia hình vòng tròn chỉ trỏ hắn rồi cười ha hả. Coi, hai thằng không ngồi cạnh nhau, chúng cùng hộ tống hai gã thanh niên khổng lồ như một con đười ươi trong cở thú.
 
Con đười ươi có lẽ cở hai mươi tuổi, mặc một chiếc áo khoác dù bằng da màu dầu hắc dành cho dân chơi mô tô. Gã ung dung phơi bộ ngự trần đầy lông lá, lắc lư trên bộ ngực một vật tròn tráng men to tướng lủng lẳng từ sợi dây đeo cổ. Dưới vành tai trái của gã có một chiếc khuyên thời thượng bằng đồng.
 
Ê, gã đang biểu diễn đòn phép với hàng ria mép tua tủa cúi xuống ly rượu. Gã dùng răng cắn thành chiếc ly và hất lên ực cạn một hơi.
 
Đúng là thầy nào tớ ấy! Tarzan rủa thầm. Hai thằng du đãng mới lớn Becghe và Drechsen khéo chọn một tay anh chị phù hợp với chúng.
 
Hắn ngao ngán uống từng ngụm ly nho… dắng chát. Nào, nghỉ xả hơi rồi thì đến nhà Gaby chứ sao. Hắn đứng dậy tiến về phía ông chư quán đanh lúi húi dưới bếp,
 
Phải mất đến năm phút cho ông chủ xếp lại chồng ly, rẳ tay và tính tiền. Lần đầu tiên Tarzan thưởng thúc một ly nước nho tốn thời gian như vậy. Nhưng cũng không sao, hắn hân hoan bước xuống cầu thang. Cứ nghĩ đến nét mặt Công Chúa rạng rỡ vì được cô giáo Muybo nhận lời nói giúp với bà Raulo về vụ điểm anh văn là hắn thấy lòng mình nhẹ nhõm.
 
Hắn đi ngang qua cửa hàng bia ra ngoài trời. Quảng trường ầm ĩ người và xe cộ. Tarzan đột ngột đứng khựng lại. Hắn không tin ở mắt mình nữa, hai chân hắn chôn tại chỗ: chiếc xe đạp đua của hắn đã không cánh mà bay.
 
Chúa ơi, ngay bãi trống nơi hắn dựng xe lúc nãy chỉ còn tênh hênh chiếc khóa vòng. Tarzan ngó dáo dác, hầu như mọi chiếc xe đạp chiếc xe đạp dựng xung quanh đều không có khóa nhưng chúng chẳng hè sứt mẻ một chút nước sơn.
 
Hắn lượm chiếc khoa vòng lên. Ê, rành rành vết cắt vòng khóa. Thằng trộm xe đã động thủ bằng một chiếc kìm vạn năng hoặc một lưỡi cưa thép. Nó bất chấp quảng trường đông đâor người qua lại để ra tay không tới vài phút.
 
Trong khi Tarzan đã tốn tới năm phút để chờ ông chủ quán nước tính tiền.
 
*
 
Tarzan quay phắt lại để nhìn rõ mục tiêu ở bãi trống này mà không bị che chắn bởi những chiếc xe hơi đang đậu, chỉ có thể từ… quầy bia.
 
Quán bia đồi diện. Becghe và Drechsen lập tức ngó lơ chỗ khác khi Tarzan quay phắt lại. Trước mặt chúng la liệt bình bia và ly rượu, chúng đủ khôn để đối phó một kẻ thù ngay thẳng cỡ… Tarzan
 
“Sao tụi mày cười tao hả hai thằng du đãng?”. Tarzan cuốn chiecs khóa vòng lại nhét vào túi sau. Gã thanh niên có nhân dạng đười ươi dã biến mất như có phép lạ. Gã bốc hơi sau khi đã làm thịt chiếc xe đạp của hắn chăng, chứ cớ gì hai thằng đàn em của gã lại cứ nhơn nhơn cười như người được chứng kiến cảnh trộm xe từ đầu tới cuối?
 
Tarzan đi thẳng vào quán bia. Hắn gần như điên tiết bởi hai cái mép của Becghe và Drechsen đang giật lên khoái trá.
 
Hắn vào đề liền:
 
-         Tôi muốn hỏi thăm các bạn một chuyện…
 
Becghe giả vờ ngạc nhiên:
 
- Ủa, có chuyện gì? Nghe đồn người hùng Tarzan đã lâu bữa nay mới được giáp mặt. Hiệp sĩ Don Quichotte của băng TTKG lừng lẫy cơ đấy. Sao? Muốn cụng ly làm quen phải không?
 
Thằng Becghe đểu đến thế là cùng. Coi, ánh mắt nó lạnh lẽo, thâm độc làm sao.
 
Tarzan cố gắng nhẫn nhục:
 
-         Tôi vừa bị mất chiếc xe đạp đua, có thể là lúc tôi quay lưng xuống bếp, các bạn…
-         Ồ, thật ư? Quá đau lòng…
-         Các bạn ngồi ở chỗ này có thể nhìn thấy rõ chiếc xe đạp. Tôi muốn biết…
 
Hai đứa nháy mắt với nhau thật khả ố. Becghe vờ vịt nhăn trán như một diễn viên:
 
-         Ái chà, gay nhỉ. Hình như lúc đó tao đang ở trong… cầu tiêu. Còn mày, Drechsen?
 
Drechsen ôm bụng cười như một thằng điên:
 
-         Đời tao chưa bao giờ quan tâm tới xe đạp. Tao quen xài… xe hơi rồi. ai để ý cái khóa bị cắt.
 
Tarzan cắn răng đi một nước cờ cuối cùng:
 
-         Bạn nói dối. Tại sao bạn biết chiếc khóa vòng của tôi bị kẻ gian cắt đứt. Rõ ràng tôi chưa phát biểu điều này.
-         Hơ… ơ, thì… thây kệ mày. Tụi tao không nghe, không thấy, không biết.
-         Nhưng… tụi mày đã dàn cảnh để thằng đạo chích hành động im ru. Được, tao mà điều tra ra thì tụi mày líu lưỡi. Giờ thì đến phiên tao nói: Ê, cái thằng thanh niên lông lá ngồi giữa hai tụi bay tên họ là gì?
 
Hai thằng du đãng tái mặt vì tức giận. Thăng Becghe rít lên rùng rợn:
 
-         Tao sẽ đập cái ly lên đầu mày ngay bây giờ nếu mày xúc phạm đến… Diều Hâu. Cút ngay khỏi bàn tao.
 
Lão chủ quán bia bụng phệ nghe huyên náo chạy lên. Lão đập mạnh hau bàn tay hộ pháp xuống mặt bàn để thì uy. Lão ngó Tarzan trừng trừng:
 
-         Biến ngay thằng nhãi ranh. Mày cần uống rượu hay cần tao nện mày. Không thằng nào được gây gổ với khách của tao, hiểu chớ?
-         Tôi hiểu, thưa ông chủ. Tôi không dư thời giờ ngồi đây để nếm độc dược.
 
Tarzan bước ra khỏi quán. Bàn chân hắn nặng trĩu.
 
Tarzan đi bộ băng qua quảng trường để đến tòa thị chính. Ngay tầng trệt của tào nhà có một đồn cảnh sát thường trực. Hắn tường thuạt lại nội vụ cho một viên cảnh sát gần có mặt tại đó.
 
Người cảnh sát nghe một cách đăm chiêu. Anh ta ghi chép không sót một chi tiết nào.
 
-         Này em, tôi chưa thể hứa hẹn điều gì ở đây. Trong thành phomooix ngày xảy ra hàng chục vụ trộm cắp xe đạp, hiếm hoi lắm mới tìm lại một chiếc. Mà nào chỉ có vậy, mới đây các vụ trộm cắp xe hơi đã trở thành phổ biến. cứ như một bệnh dịch, những chiếc xe hơi liên tục bị mất cắp khiến chúng tôi cũng đau đầu. Thủ phạm các vụ trộm này hình như không chỉ có một người mà là cả một băng nhóm có tổ chức, chuyên thay hình đổi dạng bộ cánh xe hơi rồi thảy ra nước ngoài. Em có nghi ngờ gì nữa không?
-         Sao? Anh định hỏi em về… những chiếc xe hơi ư?
-         À không. Tôi muốn hỏi về đối tượng tình nghi lấy chiếc xe đạp…
 
Tarzan tự nhiên do dự. Không lẽ buộc tội Becghe và Drechsen khi chưa có chứng cớ trong tay? Hoặc mô tả tay anh chị có biệt danh Diều Hâu kia cho cảnh sát nhận dạng khi hắn chỉ có trong túi một cái khóa vòng chưa biết là do ai cắt đứt? xét về mặt lý thuyết, tên đạo chích có thể là một nhân vật khác.
 
Tarzan lắc đầu:
 
-         Tạm thời em chưa có ý kiến gì.
-         Em thận trọng như vậy là tốt. chúng tôi sẽ dựa vào lời khai của em để truy tìm.
-         Cám ơn anh!
 
Tarzan chào viên cảnh sát và… phi nước đại. Bị đẩy đến đường cùng, hắn mới chứng tỏ mình xứng đáng là ông vua không ngai của nghệ thuật chạy nước rút. Tuy vậy hắn vãn đến cửa hàng thực phẩm Công Chúa trễ hơn dự kiến.
 
Trước cửa hàng, bà Glockner, mẹ Gaby đang cân một lô quả anh đào cho bà khách đứng mua.
 
-         Ơ… Tarzan hả cháu, cháu vô trong đi. Gaby và Maria đang ở ngoài sân
-         Dạ!

Tarzan mở miệng thật lễ phép và đi theo một hành lang dài. Ba chữ Maria vang trong đầu hắn vừa thân mật vừa xa lạ. Nào, công chúa đã giới thiệu thế nào về cô bạn này nhỉ? Có phải đó là bà chị Maria người Ý, 18 tuổi, sống cùng cha mẹ ở cuối con đường này không?
 
Coi, hắn mới đặt có nửa bàn chân lên cửa sau thì đã được tràng âm thanh quái đản nghênh tiếp:
 
-         Gấu, gấu, gấu, gấu.
 
Như thường lệ con Oskar đón hắn bằng bốn tiếng sủa đúng truyền thống của TKKG. Đặc biệt chỉ vì vai vế hắn là… đại ca nên mới được đặ ân bốn tiếng “gấu”, chưa thằng Karl Máy Tính chỉ có ba. Thằng mập Tròn Vo hai, và tiểu cô nương Công chúa đương nhiên một tiếng đúng.
 
Tarzan mả động cúi xuống bắt tay con Oskar. Mọt con chuột bạch đang đứng thẳng trên hai cẳng sau bắt chước Oskar chào hắn.
 
Gaby cười khúc khích:
 
-         Con chuột của Maria…
-         Lạy chúa, lỡ Oskar “xực” nó thì sao?
-         Còn… khuya, nhìn con chuột kìa Tarzan.
 
Có bao giờ Công chúa lại nói… trật. Trời ạ, con chuột chẳng những không sợ sệt mà còn nhí nhảnh bò lên chân Oskar. Đén lượt con chó hoảng hồn rút chân lại vì… ngán.
 
Hai cô không nhịn được cười khiến Tarzan cũng thấy trái tim dịu lại. Hắn lóng ngóng đến ngẩn ngơ.
 
-         Đây là Tarzan!
 
Hắn bắt tay Maria sau lời mào đầu của Gaby. Maria có mái tóc dài màu sẫm, gương mặt nhỏ nhắn với đôi mắt bồ câu và đôi môi chúm chím thật xinh xắn. Cô bé bỏng và hợp với Gaby cực kỳ.
 
Bây giờ thì cuộc tra vấn của Công Chúa bắt đầu, Gaby không nén nổi hồi hộp:
 
-         Thế nào hở… người hùng?
 
Tarzan đã phục kích sẵn câu hỏi đó. Hắn kể lại từng chi tiết cuộc thăm viếng của mình yaij tư gia cô Muybo. Hắn hài lòng khi thấy cô bé thay đổi sắc mặt.
 
-         Tuyệt diệu, mình sẽ chẳng bao giờ quên bạn đã làm nghĩa vụ này vì… mình. Tarzan biết không, nếu bị thêm một lần điểm bốn oan ức chắc mình sẽ bỏ môn Anh văn vĩnh viễn. Mình tin ở kết quả cuộc gặp gỡ giữa cô Muybo và bà giáo Raulo. Ôi…
 
Gaby quay qua cô bạn gái người Ý “mi” một cái thật thơ mộng vào má. Tuy nhiên cô có cảm tưởng anh chàng Tarzan hôm nay mất hết vẻ… người hùng.
 
-         Ơ, làm gì mà rầu rĩ vậy hả Tarzan? Không thèm chia vui với mình nữa sao?
-         Cuộc đời là một sự nghịch lý. Lúc Gaby khóc thì tôi cười, lúc bạn cười thì tôi… mếu máo. Này, con ngựa sắt của tôi đã từ giã cái chuồng… nội trú rồi.
-         Trời ơi, chiếc xe đạp đua. Thật không? Bạn làm mát nó ư?
 
Hắn thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Maria lên tiếng trước:
 
-         Có đúng là tại nơi mất xuất hiện một gã anh chị có biệt hiệu Diều Hâu?
-         Chắc chắn là Diều Hâu. Gã là kẻ đáng ngờ nhất.
 
Maria trở nên nghiêm trang hơn bao giờ hết.
 
-         Tôi biết gã. Gã là đại bàng, đầu gấu, trùm sò một băng lưu manh chuyên săn người nước ngoài. Tương tự một tổ chức phát xít, hắn tấn công những ai không phải người Đức. Đàn bà, con gái Diều Hâu cũng không bỏ qua. Chúng cho rằng người nước ngoại quốc cướp việc làm của chúng. Lạy chúa, tui tôi chỉ an phận trong những công việc mà người Đức từ chối. Rõ ràng đó chỉ là một cái cớ phải không các bạn? Một cai cớ cho bọn Diều Hâu chứng minh quyền lực của sự phân biệt chủng tộc. Tội nghiệp anh Fabio…
-         Hả? Fabio? Anh ta là ai?
-         Người bạn trai của tôi, Fabio Leone. Anh ấy đang học nghề trong một lò rèn và không dám ra đường cào buổi tối. Thằng Diều Hâu đã săn anh ấy như săn một miếng mồi ngon. Một trận hành hung chết đi sống lại với mười vết khâu trên đỉnh đầu. Tội nghiệp anh Fabio…
-         Đám đầu trọc mới, bọn tiểu sát tử phát xít, không lẽ chỉ vì Fabio là người Ý…
 
Mặt Maria tự nhiên đỏ ửng:
 
-         Đúng phân nửa thôi Tarzan. Tôi… giải thích thế nào về phân nửa kia bây giờ? Có thể nói… nói như vậy được không: thằng Diều Hâu muốn tôi phải thuộc về gã.
 
Tarzan nghiến răng. Hắn nói như người không còn hơi sức:
 
-         Trời đất. Gã ép chi… thật hết chỗ nói. Mà thôi, dẹp qua chuyện đó. Chị có biết tên học thật của Diều Hâu không hả Maria?
-         Otto Daibondo!
-         Cám ơn chị Maria. Nếu chi đặt niềm tin nơi tôi, chị có thể cho biết gã Diều Hâu sống ở đâu không? Một cái địa chỉ chẳng hạn?
 
Cô gái Ý gật đầu:
-         Tôi và anh Fabio gặp hắn ở phố Phong Cảnh. Cạnh lối vào sân có treo một tấm biển ghi rõ “Otto Daibondo, chuyên phụ tùng xe hơi”.
-         Sao? Cái thằng mất dạy đó giàu đến mức làm chủ một cửa hàng phụ tùng xe cộ?
-         Ồ không, “ông già” của gã. Lão trùng tên họ với Diều Hâu.
-         Ôkê. Nào, Gaby, mình có ý kiến này.
 
Tarzan mím môi kể lại cho Công Chúa về cô giáo Muybo rồi kết luận:
 
-         Chuyện ném đá vào nhà cô Muybo, chuyện mất cắp xe đạp của tôi lẫn vấn đề hành hung người nước ngoài có thể có liên quan với nhau. Bắt đầu từ thằng diều hâu là ra hết.
 
Gaby tròn xoe mắt kinh ngạc:
 
-         Đồng ý, nhưng…
 
Tarzan hướng cái nhìn qua khuôn mặt hiền hậu của Maria:
 
-         Không nhưng nhị gì cả. Tôi cần có mặt tại phố Phong Cảnh ngay tức thì.
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-27 02:42:34lazy_cat>
Ba.
 
Cái gara ma quỷ
 
Đại ca TKKG bách bộ thật nhàn hạ quanh ngôi nhà quét vôi màu xanh lá cây. Phía sau là một gara đủ sức chứa hai chiếc xe hơi có đường trải nhựa dẫn vào tận chỗ. Dường như không có ai ngó ngàng gì đến mảnh vườn xơ xác dưới cái nắng mùa hạ thiêu đốt, mặc mấy bụi dâu tuyệt tự không sinh trái nổi.
 
Rõ ràng các chủng loại xe hơi đều né con đường lồi lõm này. Tarzan ung dung bước gần cổng ngôi nhà, từ đó hắn lặng lẽ nuos sau một thân dẻ cổ thụ. Hắn tập trung quan sát.
 
À á a, gã anh chị đầy máu găng-tơ “Otto Daibondo – Con” có biệt danh Diều Hâu đang lủi ra khỏi nhà theo cửa hông.
 
Coi, gã trang phục quần jean, lết đôi ủng nặng trịch, khoác áo da đen cố hữu, lúc di chuyển hai vai Diều Hâu không ngớt đung đưa như một con đười ươi, bộ mặt dã thú của gã coi có uy làm sao.
 
Gã rút chìa khóa mở cánh cổng bằng thiếc che kín cái gara. Lúc Diều Hâu hất cánh cổng lên Tarzan giật nảy mình. Hắn thầm cảm ơn thượng đé về một báu vật vừa thấy.
 
Nào, trong gara có một chiếc xe jeep, kế bên còn một chiếc xe gắn máy đã tróc gần sạch lớp sơn. Nhưng kia kìa, sau bức tường dưới ô cửa sổ nhỏ, một chiếc xe đạp đua đang dựng đó thật cẩu thả.
 
Tarzan đứng cách xe trên năm mươi mét, tầm nhìn chỉ dính trúng ghi-đông và cái yên xe nhưng chỉ cần một ít phát giác đó, hắn đã cảm thấy mình như được lên thiên đàng.
 
Daibondo đẩy chiếc mô tô hắc hám ra ngoài. Gã đóng cổng, khóa lại và hét lớn với một kẻ nào đó đang lúi húi ở đằng sau nhà:
 
-         Nếu có chuyện, tìm tôi ở nhà hàng Fattoria!
 
Thằng anh chị phóng lên xe như thể một ông chủ lớn tập sự với một chiếc mô tô đời mới nhất. Quả là khôi hài, kệch cỡm giữa lớp sơn đã tróc gần hết và chiếc áo da bảnh bao của hắn. Tuy nhiên gã có là một  thằng hề Tarzan cũng chẳng thèm để ý, hắn cần nhập tâm mấy chữ Fattoria hơn. Nhà hàng Fattora ử? Hắn đã từng đạp xe qua tiệm ăn Ý này nhiều lần.
 
Lúc Diều Hâu Daibondo biến mất. Tarzan tìm hiểu cấp tốc “kẻ đằng sau nhà” bằng cách nhổm dậy… chạy. Hắn rón rén theo mép bên trái để vòng sang phần tường không quay ra sân.
 
Ái chà, từ góc khuất của gara, hắn thấy rõ mồn một người dàn ông kềnh càng như một King Kông chúi đầu dưới gầm chiếc xe hơi hiệu “Porchr” màu đỏ chói. Ông ta quay lưng lại phía hắn.
 
Tarzan dán mũi vào cánh cửa kính thứ nhất trên tường sau gara. Mặt kkinhs thủy tinh đục ngầu vì bụi bặm nhưng cũng đủ cho hắn chết điếng vì… chiếc xe đạp đua của mình. Chiếc xe lù lù hiện ra như có thể sờ vào được.
 
-         Mày làn gì ở đây hở thằng nhãi?
 
Otto Daibondo – Bố bắt đầu ré lên. Trời ạ, hai bố con giống nhau như hai giọt nước. Cũng là bộ mặt ấy, cũng là hàng ria chổi xể tua tủa ấy… được “lão hóa” thêm hai mươi năm. Lão… Kinh Kông xắn tay áo lòi những hình xăm phụ nữ coi rất khả ố. Chiếc mỏ lết trên tay lão vung vẩy. Tarzan đã chuẩn bị trước trường hợp này.
 
-         Tôi cần tìm lại chiếc xe đua, thưa ông dDaibondo!
-         Cái gì? Mày biết cả tên cúng cơm của tao nữa à…
-         Vâng, thưa ông. Và xin báo cho ông rõ: cậu con quý tử của ông đã “thổi” bay chiếc xe đạp của tôi. Anh ta đã dùng kìm vạn năng để cắt khóa vòng đáng mặt một… quái xế. Tôi không thể khoanh tay.
 
Lão Daibondo tru lên như sói:
 
-         Mày điên rồi thằng nhóc người Ý. Mày còn phải học cách làm người ở nước này.
 
Tarzan cười khẩy:
 
-         Ông lú lẫn rồi Daibondo. Tôi không phải người Ý dù tóc có sẫm. Mà ví dụ tôi là người ngoại quốc cũng chẳng sao. Nhân loại đều có nhiệm vụ thông báo với cảnh sát về bọn tội phạm. Thưa ông Daibondo, chiếc xe đạp đua của tôi hiện sờ sờ trong gara xe hơi của ông. Ông nghĩ thế nào?
-         Thế nào hả?
 
Lão liếm mép làm như cuống họng không còn một chút nước bọt. Nhưng lúc khạc nhổ thì lão tông xuống mặt đát dưới chân Tarzan một bãi nước bẩn cực kỳ. Daibondo lầm bầm:
 
-         Tao thách mày đó nhãi ranh. Chẳng ai tin rằng chiếc xe của mày cả…
-         Sao? Không tin à? Tên của tôi rành rành trên miếng kim loại dưới yên xe… Peter Casten.
 
Daibondo – Bố mặt tái nhợt. Tuy nhiên lão chỉ tái nhợt chưa tới vài giây rồi xảo quyệt hơn lúc nào hết:
 
-         Tao sẽ không mở nhà xe ra cho mày hả hê đâu, thằng người Ý chó chết. Tao… tao không có chìa khóa.
-         Ông là kẻ tòng phạm.
 
Tarzan nói từng tiếng một và vờn quanh lão. Coi, những hình xăm trên cơ thể lão Daibondo muốn chồm ra khỏi cơ thể lão để… cấu xé hắn. Hắn nảy sinh một quyết định chớp nhoáng: chạy.
 
Hắn chạy được hơn hai trăm mét vẫn thấy “ông già” của Diều Hâu dán cái nhìn dính chặt sau lưng.
 
*
 
Tarzan dùng lại ở một trạm điện thoại công cộng. Hắn vừa điều tiết hơi thở vừa lục danh bạ điện thoại có ghi số máy của đồn cảnh sát tại tòa thị chính. Thượng sĩ Kantenbecghe, người đã lập biên bản vụ trộm xe của Tarzan “alô” từ bên kia đầu dây.
 
Tarzan nhanh chóng trình bày các sự kiện và kết thúc:
-         Các anh hãy hành động gấp. em phải chạy lại cửa hàng ohuj tùng xe hơi đó để… quản lý chiếc xe đạp. Lão Daibondo dám làm bất cứ cái gì kể cả việc tẩu tán tang vật. Em cần… theo dõi lão.
-         Tôi tới ngay.
 
Vậy là xong. Tarzan mở cuộc hành trình khứ hồi bằng ohuongw pháp… chạy. Hắn cắm đầu cắm cổ lướt dọc phố Nhà Mới dài vô tận, rẽ tiếp vào phố Phong Cảnh, lao qua một loạt cây dẻ và chưng hửng vì… ngó thấy chiếc xe đạp báu vật của mình.
 
Chiếc xe đạp dựa vào phông-tên nước chễm chệ cách ngôi nhà Daibondo tới hai trăm mét.
 
Tarzan tê tái. Lão Kinh Kông Daibondo định phủi tay một cách dễ dàng đến như vậy ư? Hắn kiểm tra chiếc xe, mọi thứ còn nguyên vẹn. Tốt, giờ thì chỉ có việc đạp xe đến sát ngôi nhà màu xanh lá cây đó, chống một chân xuống vỉa hè và… chờ đợi.
 
Hắn đợi không lâu lắm thì một xe cảnh sát trờ tới. Thượng sĩ Kantenbecghe thò đầu ra khỏi buồng lái hỏi nhỏ:
 
-         Ông Daibondo đã trả lại em chiếc xe rồi à?
 
Tarzan nhăn nhó:
 
-         Không dám đâu, thưa anh.
 
Hắn kể lại trò chơi phủi tay của lão già. Kantenbecghe chỉ biết lắc đầu:
 
-         Hỏng bét, như vậy là ông ta đã gỡ được sợi dây thòng lọng khỏi đầu và được liệt vào tình trạng ngoại phạm. Em biết chứ, chỉ mình em là nhân chứng duy nhất chống lại cái lưỡi của ông ta.
 
Anh ta xuống xe và cùng Tarzan tiến lại chỗ của Daibondo – Bố. Quái thật, lão già tinh ranh tiếp tục lau chùi chiếc xe hơi không tỏ thái độ gì.
 
Kantenbecghe nắn gân lão:
 
-         Em Peter Casten này buộc tội con trai ông ăn cắp xe đạp và ông là tòng phạm chứa đồ gian. Hồi nãy em ấy trông thấy tang vật dựng trong gara và báo ngay điện thoại cho tôi. Tại sao bây giờ chiếc xe lại nằm cạnh phông-tên nước? Tôi muốn ông trả lời…
 
Daibondo lồng lộn như con heo bị chọc tiết:
 
-         Đúng là thằng nhãi ranh có… xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Tôi tống cổ nó không thương tiếc, nó đã nhìn thấy chiếc xe đạp trong gara. Chứ sao, đó là chiếc xe đạp đua của tôi, không phải của nó. Các người không tin cứ việc liếc mắt, nhưng chớ vu oan cho người… lương thiện.
 
Lão khoát tay chỉ về gara mở cửa toang hoác. Viên cảnh sát không còn cách nào khác là quan sát tường tận hiện trường. Trời đất, lão Daibondo đắc thắng lôi ra từ trong gara một chiếc xe đua te tua nằm ở bức tường sau. Sườn xe cũ rích. Lớp thiếc đã bị ăn mòn. Sơn xe đầy những bùn cứng. Những chiếc căm gãy từng khúc còn yên xe thì tơi tả.
 
Rõ ràng đây là một món đồ ve chai không hơn không kém. Lão khỉ đột cười ha hả:
 
-         Mày thấy chưa, thằng nhãi. Tao có… xe đua mà. Mắt mày bị “lé” rồi, hà hà…
 
Mặt Tarzan lạnh như tiền:
 
Tôi đã dự tính trước rằng ông sẽ ném đá dấu tay nhưng không ngờ ông thực hiện nhanh đến thế. Ai lại không biết chính ông đã dắt chiếc xe đạp của tôi dựng ở phông-tên rồi xuống tầng hầm vác chiếc xe cà chớn đáng đặt vào viện bảo tàng thế chỗ trong gara này.Tôi không hiểu với cái món ve chai kia,ông làm sao đi dạo quanh thành phố được?
Lúc này thượng sĩ cảnh sát Kantenbecghe đành…lên tiếng:
-         -Thôi,chấm dứt.
Anh nắm tay Tarzan kéo ra phía ngoài.Một cái nắm tay rắn chắc tin vào sự trung thực của hắn,chỉ có điều Kantenbecghe cảm thấy cặp mắt trung thực đó sắp rách đến nơi.
-         Viên cảnh sát vỗ về:
-         -Đừng bực bội nữa chú bé.Đời là thế.Chúng ta không bắt quả tang tại chỗ thì coi như huề cả làng.Lão cáo già này lợi hại đấy,nhưng có lẽ chỉ là tội phạm loại tép riu.Hãy vui lên vì em đã thu hồi được chiếc xe đạp.
-         -Em không thể cười gượng,thưa anh Kantenbecghe .Lão Daibondo không phải thứ tội phạm tép riu như anh tưởng đâu.Rồi…anh sẽ thấy.Lão ma quỷ như cái gara của mình.

Chiếc xe cảnh sát lăn bánh. Tarzan ngó đồng hồ.Giờ tự học buổi chiều thứ 7 ký túc xá đã khởi sự từ hồi nào. Hắn chấp nhận mang tiếng cúp cua một cách bất đắc dĩ.
Nào,đã mang tiếng thì phải làm việc gì đó cho ra hồn.Vụ trộm xe có thủ phạm cũng như không,giống một cây đinh đóng vào đầu hắn.Hắn sẽ gỡ cây đinh ra bằng cách nào?

Khỏi phải mất công suy nghĩ,Tarzan đạp xe vùn vụt đến nhà hàng Fattoria.Tối thiểu thì cũng nện được thằng láu cá Diều Hâu một trận,bằng không thì đừng hòng mà ngủ được đêm nay.
 
 
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0
Bốn.
 
Tên cầm đầu người Ý
 
Nhà hàng Fattoria có một vỉa hè phía trước rất rộng đủ cho một chiếc phi cơ hạ cánh. Tuy nhiên Tarzan chỉ dám dựa xe đạp vào một bồn hoa cho chắc ăn, không thể để con ngựa sắt bị bố hơi một lần nữa.
 
Hắn đi qua một chiếc xe hơi màu nhũ bạc xuất xứ từ nước Ý. Bên kia bồn hoa chiếc mô tô tróc sơn cổ lỗ sĩ của thằng Diều Hâu đậu ngang ngược như thách thức.
 
Tarzan bước vào tiệm Fattoria thưa thớt khách. Tại cái quầy rượu hình móng ngựa có hai nhân vật ngồi quay lưng ra cửa gật gù. Hắn điểm danh được một nhân vật tức thì, thằng Diều Hâu Daibondo chứ ai, chỉ tiếc là không biết thân thế người dàn ông có vẻ ăn chơi kia. Coi, người đàn ông mặc bộ comple mào kem thật phong nhã, đi găng màu trắng, chiếc khăn lụa xang lam được thắt thật tài tử lấp ló sau mái tóc khá dài. Cả hai gã cùng uống rượu vang.
 
Một cô gái tóc vàng có lẽ là tiếp viên lên tiếng từ sau quầy:
 
- Thưa ông Borenlo, ông có dùng loại nào thêm không?
 
Gã tay chơi tóc dài trả lời rất nhỏ nhẹ:
 
-         Cứ cho tiếp một chai Lugana, cám ơn.
 
Borenlo? Ba tiếng gọn lỏn đó khiến cho Tarzan như chôn chân tại chỗ. Không lẽ người đàn ông có bộ cánh lịch sự đó đã từng là chồng của cô giáo Muybo, trời ạ.
 
May cho Tarzan là cả hai gã Borenlo và Daibondo đều không biết hắn đang đứng sau lưng chúng. Bây giờ thì gã Borenlo có cái tên dặc sệt Ý đó vừa rút tay ra khỏi túi áo. Hai tờ bạc lớn kẹp điệu nghệ giữa các ngón tay. Tarzan thấy ngay chúng là những tờ 500 mark.
 
Gã dúi tiền cho Daibondo và nói:
 
-         Cho đến lúc này, mày đã hoàn thành công việc tao giao. Tạm thời nhận 1000 mark và tất nhiên còn dài dài. Công việc không khó nhọc chớ?
 
Daibondo cười hề hề:
 
-         Tại sao lại gọi là khó nhọc. Em coi nó là chuyện vặt. Này “Ông Thầy”, mụ kia sắp gục đến nơi.
 
Đúng lúc đó, Borenlo quay đầu lại. Ái chà, gã đẹp trai ra phết, mặt nghiêng nghiêng góc cạnh như tài tử Marion Brando, răng trắng ngần, chỉ thấp thoáng dưới đuôi mắt một chút quầng thâm trụy lạc. Cặp mắt đó làm Tarzan khó chịu. Lạnh tanh như than đá.
 
Daibondo cũng bắt chước… Ông thầy. Gã quay người ngó Tarzan chằm chằm. Có điều khác với sư phụ Borenlo, mồm thằng Diều Hâu há hốc.
 
Tarzan nghĩ cách ra kiếm chuyện:
 
-         Anh biết tôi phải không Diều Hâu, thấy cái gì ngoài cửa sổ chưa, đó…
 
Chiếc khuyên tai của Daibondo rung tít lên:
 
-         Chú mày nói gì, thằng nhãi vô danh tiểu tốt?
-         Ngó theo tay tôi ra ngoài cửa sổ kìa. Cạnh bồn hoa đẹp đẽ đấy. Một chiếc… xe đạp đua.
 
Daibopndo liếc mắt liền. Cái nhìn gã cụp xuống vì sửng sốt. Tarzan tiếp tục:
 
-         Khỏi ngạc nhiên, Daibondo. Cảnh sát vừa lôi chiếc xe đạp ra khỏi gara xe hơi nhà anh. Daibondo – Bố đã bị tóm cổ vì đồng lõa, còn thủ phạm thì đang có mặt tại đây và không biết bị bắt lúc nào. Ê, một thằng đàn ông được mệnh danh là Diều Hâu, là đại bàng, là đầu gấu… mà lại đi ăn cắp xe đạp thì không xứng mặt anh chị chút nào. Tôi nói vậy đúng không?
 
Hai lỗ tai Daibondo lùng bùng, gã nuốt nước bọt. chưa thằng nhóc nào dám xúc phạm gã nặng nề đến thế trong đời giang hồ. Gã người Ý cũng chẳng hơn gì, gã trợn tròn mắt nới lỏng chiếc khăn lụa quàng cổ.
 
Thằng… Diều Hâu nhảy ào xuống ghế. Tarzan đã vô thế tấn sẵng sàng đợi gã tấn công đầu tiên nhưng mà… không. Daibondo chạy vụt qua mặt Tarzan, gã nói hổn hển như người sắp chết:
 
-         Em phải gọi điện ngay Ông Thầy ơi. Bố em…
 
Gã Diều Hâu biến mất sau cánh cửa.
 
Giờ chỉ còn một mình Tarzan đối mặt Borenlo. Người đàn ông có biệt hiệu Ông Thầy ực cạn ly rượu:
 
-         Mày là ai?
-         Còn… ông là ai, ông là chồng của cô Muybo, đúng không?
 
Gã người Ý nhìn Tarzan gườm gườm:
 
-         Nếu đúng thì sao?
-         Thì thật đáng thương cho vợ ông. Cô Muybo hiền hậu kgoonf thể nào tưởng tượng được rằng ông lại là Ông Thầy của một thằng ăn cắp điếm đàng mạt hạng. Ông biết băng thằng Diều Hâu đã thanh toán những người đồng hương của ông thế nào chưa, tôi muốn nói những người Ý qua dây lập nghiệp. Ái chà, Ông Thầy lại còn giúi cho đệ tử cả ngàn mark vì thành tích khốn nạn ấy. Ông không đáng làm cha của bé Macco…
 
Coi, khuôn mặt của Borenlo biến dạng từ từ. Các cơ thị của gã hình như sưng lên, ở hai mang tai những mạch máu hằn gân thành hình con rắn. Gã gầm thét:
-         Thằng Macco là con trai tao. Tao không muốn ai nhắc đến nó. Nó rồi sẽ sống với tao và… với tao.
-         Đừng mơ mộng hão huyền, thưa ông. Macco chẳng bao giờ xa mẹ.
-         Chó đẻ!
 
Gã Borenlo rít một tràng tiếng Ý. Tarzan đoán chúng chỉ có thể là tiếng chửi thề. Hắn phản ững thật điềm đạm:
 
-         Xin ông phiên dịch thành ngôn ngữ Đức dùm.
 
Đúng lúc không khí đầy ngột ngạt, thằng Diều Hâu đã hầm hàm trở lại.
 
*
 
Gã như muốn chồm len ăn thịt Tarzan:
 
-         Mày là thằng nói láo. Bố tao còn nguyên xi ở nhà. Cái thằng cớm ngây thơ mà mày mang đến đã cút gọn.
 
Tarzan cười khẩy:
 
- Nhưng… mày là thằng ăn cắp. Bằng chứng là mày đã sợ rúm người như một con chó bị đứt đuôi.
 
Ông Thầy không cách gì chịu đựng nổi nữa. Gã lừ mắt nhìn Daibondo ra lệnh:
 
-         Cho nó bay hơi khỏi cửa!
-         Dạ, sư phụ Antonio Borenlo yên tâm.
 
Con đười ươi khệnh khạng xông tới. chưa được hai giây, mông của gã đã bị đập xuống sàn khiến ly tách trên bàn rung lên lách cách. Rõ ràng không một ai nhìn kịp, kể cả Borenlo đang hít hà, chỉ bằng một cú ngáng chân dĩ độc trị độc, thằng anh chị Diều Hau quay mòng mòng và rú lên đau đớn.
 
Tarzan khoanh tay:
 
-Xương cốt của mày không chịu nổi thứ sàn lát đá trong phòng này đâu Diều Hâu. Đây chỉ là đòn tiên khởi cảnh cáo mày. Tao nói cho mày biết: Maria Estate là bà chị của tao. Maria người Ý đó, mày hiểu chớ. Nếu chị ấy và bạn trai chị Fabio Leone có mệnh hệ nào thì mày nhừ đòn. Thân thể mày sẽ dị dạng đến mức độ bác sĩ cũng phải lắc đầu. Mày rõ chưa… con đười ươi?
 
Hắn đưa cái nhìn khinh bỉ chiếu tướng Borenlo và bỏ đi trước cặp mắt thán phục của cô tiếp viên tóc vàng và hai người bồi bàn đang tỏ lòng hâm mộ.
 
Lạy trời, đừng xảy ra một cuộc xô xát nào nữa, Mình đâu phải là một sát thủ. Tại hai thằng du đãng mới lớn kia chứ sao, chúng xúi giục Daibondo đàn anh “thổi” chiếc xe đạp. Hai thằng Becghe và Drechsen, sẽ có ngày hắn “hỏi thăm sức khỏe” chúng.
 
 Lúc Tarzan bước qua tiệm bán phụ tùng xe dạp bên kia đường để mua một chiếc khóa vòng mới thì Borenlo và Daibondo lặng lẽ rời tiệm ăn Fattoria. Ông Thầy khẽ rì rầm trước khi tằng đệ tử nhảy lên chiếc mô tô bẩn thỉu. Riêng Ông Thầy leo lên chiếc Ferrari màu nhũ bạc như một t ay chơi thượng hạng được dời ưu đãi.
 
Tarzan không ngờ chiếc Ferrari đó là của Borenlo. Hắn lầm bầm:
 
-         Trời đất. Gã như một ông hoàng. Chiếc xe hơi đời mới này thuộc về một trong những loại xe đắt tiền nhất.
 
Hắn ngao ngán băng qua đường trở lại phía bồn hoa. Khi hắn vừa móc chiếc chìa khóa vào dưới yên xe thì nghe có tiếng ai gọi giật giọng:
 
-         Ê, bạn nhỏ…
 
Té ra là một trong hai người bồi bàn của nhà hàng Fattoria đang đứng trước cửa giơ tay vẫy. Người đàn ông gốc Ý có bộ ria rậm và dài, hai má phính hệt ông Địa
 
-         Hoan hô chú em, ta vô cùng hãnh diện thấy chú mày tẩm quất Diều Hâu Daibondo một trận ra trò. Tuy nhiên thằng co hồn đó chưa phải là thủ lĩnh. Chú em phải coi chừng Borenlo, tên cầm đầu này ở một đẳng cấp cao hơn nhiều.
-         Cám ơn chú.
-         Chỉ mỗi cú mày mới dám dằn mặt Borenlo ở quán ta, chớ những kẻ khác đừng hòng…
-         Ônh Thầy Borenlo có… uy đến thế sao chú? Thảo nào gã quá bảnh.
-         Còn phải hỏi. Gã là sư phụ trong nghề mua bán xe hơi. Xe mới lẫn xe cũ. Cực kỳ giàu, cực kỳ liều lĩnh. Tiếng Ý của ta gọi là gì nhỉ? Ờ, ờ… gã là mafia thế hệ mới, gớm chưa.Dưới tay Borenlo còn vô số đàn em…
 
Người bồi bàn đứng tuổi đang nói hào hứng bỗng khựng lại ngó dáo dác. Trời đất, hình như nhắc đến tiếng mafia là bất cứ người Ý xa xứ nào cũng nổi… da gà. Tarzan ngán ngẩm, hắn đã từng đọ trong tiểu thuyết hình sự về nguồn cội của mafia nhưng xem ra với một người Ý thì mọi tên lưu manh trộm cắp đều là thành viên của mafia cả.
 
Vấn đề bây giờ là phải trở về ký túc xá càng sớm càng tốt. Hắn đã vắng mặt quá lâu trong giờ tự học. Tarzan nới tật nhẹ nhàng:
 
-         Cháu chào chú, cháu về trường đây. Cắm ơn chú đã cho cháu biết điều đó.
 
Hắn tức tốc đạp xe đi bỏ lại phía sau người bồi bàn tốt bụng.
 
*
Tarzan vừa trèo lên Tổ Đại Bàng chưa kịp nằm lăn ra giường thì Kloesen đã mò tới. Thằng mập có lẽ đã tiêu hóa xong nỗi đau khổ của bài tập làm thêm về tiếng Pháp nên cười tít mắt:
 
-         Tìm thấy xe đạp rồi hả dại ca, hồi nãy tao nghe Công Chúa kể vụ mày bị mất trộm mà hết hồn.
-         Không đơn giản như cái bụng mày đâu Tròn Vo. Ly kỳ lắm.
 
Tarzan kéo cổ thằng mập lại tường thuật không sót một chi tiết nào. Cha, Tròn Vo có vẻ nóng nảy dữ:
 
-         Hai thằng không kiếp Becghe và Drechsen. Tao không ngờ tụi nó thông đồng với đám xã hội đen “mặn” như vậy. Chúng sẽ biết tay… TKKG.
 
Tarzan ngồi trên cửa sổ thả hai chân đung đưa:
 
-         Cái đó thì hạ hồi phân giải. Hiện giờ tao nghĩ…
-         Sao?
-         Tao ngĩ gã Borenlo có biệt hiệu Ông Thầy chỉ huy các cuộc khủng bố tinh thần cô Muybo cả tuần nay. Mày nhớ chứ, gã vẫn còn là chồng cô giáo dù họ đã sống ly thân.
-         Ý đại ca muốn nói Borenlo chính là kẻ nặc danh gọi điện thoại cho cô Muybo bằng cách đổi giọng, cũng như sai khiến các đàn em của gã bẻ cần ăng ten xe hơi và ném đá vào nhà? Gã làm như vậy để được lợi ích gì, hai người trước sau gì cũng chia tay, không lẽ gã trả thù vì bị cô Muybo khinh bỉ về tư cách trong quá khứ?
-         Tao chưa thể biết được nguyên nhân, cũng có thể gã trả thù vặt cũng có thể vì một lý do khác. Tao chỉ biết rằng Borenlo đã trả công cho thằng Diều Hâu Daibondo 1000 mark.
-         Vậy là rõ ràng. Sau đó đén phiên thằng Diều Hâu trích tiền thưởng cho hai thằng đàn em của gã, thằng Becghe và…
-         Khoan đã Tròn Vo. Tao nhớ ra rồi. Ông Thầy Borenlo có nói thằng bé Macco là con trai gã và phải sống với gã. Trời ơi chẳng lẽ mọi hành động khủng bố cô Muybo là nhằm vào mục tiêu giành giật thằng bé Macco sao? Mình cần phải “tham khảo” cô Muybo chuyện này…
 
Thằng Kloesen cảm thấy bồn chồn đến độ phải đi qua đi lại. Nào, không khí mát rượi buổi chiều đã ùa vào cửa sổ. Phía tây, mặt trời vừa chạm vạch chân trời. Bìa rừng bắt đầu tắm mình trong hoàng hôn màu nâu. Tren nóc ngoi trường, những cánh én vô tư bay rối rít.
 
Mọi thắc mắc vẫn còn nguyên trong đầu hai quái. Chứ gì nữa, chỉ mười lăm phút tới đây là hai đứa buộc phải xuống phòng ăn để dùng bữa tối.
 
*
 
Y chang thường lệ, cửa phòng ăn diễn ra cảnh chen lấn, xô đẩy của đám đông học trò các lớp lớn 11 và 12. Tarzan là một tronh số ít những học sinh nhỏ tuổi hơn được hưởng ngoại lệ về chuyện không bị ai xâm phạm. Nếu không tin thì cứ thử đụng tới nhà vô địch Nhu đạo là biết mùi mẽ ngay, ai lại chẳng rành hắn đang đương kim quán quân môn judo của trường nội trú?
 
Vậy mà hôm nay Tarzan bị tước mất đặc ân… ngoại lệ. Hắn bất ngờ chới với vì một cú xô mạnh sau lưng làm thân thể đổ ập lên phía trước đụng vào một “người lớn” lớp 12 khiến hai thằng cùng một lượt lảo đảo…
 
-         Xin lỗi bạn…
 
Tarzan vừa mở miệng vừa xoay ngược 180 độ tóm gọn đôi vai kẻ thích khách tức thì. Hắn sửng sốt vì nhân vật cả gan vuốt râu hùm kia là thằng Urrich chết nhát.
 
-         Mày…
 
Thằng Urrich lắp bắp:
 
-         Tôi không cố… tình. Có… có ai đó ngáng chân tôi…
 
Thôi được. Tarzan buông đôi vai gầy đét của nó ra. Hắn chẳng lạ lùng gì Urrich, thằng này dáng thương hơn là đáng trách, bởi Urrich chưa bao giờ dám làm mất lòng bất kỳ ai. Nó đã 16 tuổi mà có thân thể cỡ mới mười bốn.
 
Tarzan tươi tỉnh trở lại và đến bên bàn ăn. Thằng Tròn Vo đã lủi như con lươn trong đám đông chễm chệ ở trên ghế từ hồi nào. Nó thống kê vanh vách:
- Bữa chiều khá đấy. Này nhé, có nước trà, cá nuối cộng khoai tây luộc và dâu tây chan nước sốt.
- Ăn đi, rồi tao nói chuyện cho nghe…
- Cái gì nữa hả đại ca ?
- Tụi mình có thể “nghiên cứu” về thằng Urrich.
- Cái thằng đèn nhà ai nấy sáng đó hả, một đứa vô tích sự, chưa sờ đến gáy đã co rúm.
Tarzan suýt ẩn đầu Tròn Vo xuống đĩa súp :
-         Trời ạ, mày không hiểu gì sao. Nó học cùng lớp với hai thằng đầu gấu tất nhiên là phải rành những vụ chống lại cô giáo Muybo do hai thằng kia phát động.
-         Ờ, vậy thì mày làm đi. Tao tin rằng mày chỉ cần trợn mắt là thằng thỏ đế đó phun ra hết.
Tội nghiệp thằng nhỏ con Urrich. Nó ngồi cách Tarzan ba bàn trong tư thế an phận. Nó không dá chuyện trò với ai, cái miệng nó như á khẩu bởi một miếng xương cá.
Hai quái kiên nhẫn đợi Urrich đứng lên và bám theo nó cấp kỳ. Coi, thằng bạc nhược này không hiểu có linh tính gì mà cứ thập thò không dám di chuyển qua khỏi tấm bảng đen.
Tarzan choàng cái bòng khổng lồ lên khuôn mặt tiều tuỵ của nó:
-         Rảnh chớ Urrich?
Hai bên mép Urrich còn dính đầy sữa chua. Cái thằng… ở bẩn còn hơn cả Tròn Vo. Hai cái mép nó mấp máy :
- Ờ, ờ…
- Tụi này muốn mời bạn lên phòng…
- Ờ… được mà…
*

Ba đứa kéo nhau lên Tổ Đại Bàng. Lần đầu tiên trong đời, Tròn Vo buộc phải áp dụng phép xã giao lịch sự với một thằng nó không gọi là bạn và tất nhiên không thích chút nào. Nó mới bỏ ra bàn mấy thanh kẹo sôcôla chưa kịp mời mọc thì chúng đã chui tọt vào miệng Urrich nhanh như chớp. Tròn Vo giận tái mặt tiếc… của.
Tarzan không thèm để ý tới sự phàm tục của cả hai đứa. Hắn vô ngay… vấn đề.
-         Bạn nghĩ sao về cô Muybo?



Urrich liếm môi và mắt không ngừng liếc sang “bộ mặt tím” của gia chủ Tròn Vo.
-         Cô Muybo à? Cô ấy… ừ, ừm… cô ấy…
- Cô ấy là một giáo viên xuất sắc, một người phụ nữ hiền dịu và thương học trò, đúng không ?
- Ồ, ồ… đúng. Cô Muybo đúng… như vậy.
- Vậy thì đáng lẽ lớp các bạn phải biết trân trọng cô ấy. Chứ sao nữa. Thế mà hiện giờ sự việc đang diễ ra ngược lại. Tôi không hiểu tại sao các bạn lại hùa nhau hành hạ cô giáo của mình, hả ? Đó là chyện khả ố không thể tưởng tượng nổi ở trường này. Cô Muybo đang sợ hãi và kiệt sức.
- Mình chưa hiểu…
- Mày đừng ngây thơ cụ nữa Urrich. Kẻ nào đứng đằng sau vụ khủng bố này, cứ nói tao nghe, đừng ngại…
- Trời ơi, thằng Becghe muốn như thế, thằng Drechsen cũng muốn như thế. Chẳng thằng nào dám đương đầu với chúng, mà đã không dám đương đầu thì phải nghe lời chúng chứ sao.
 Tarzan nhún vai :
-         Chỉ có hai thằng du đãng cò con đủ làm mưa làm gió một lớp tới gần ba chục mạng. Thiệt tao không tin được. Không lẽ thằng con trai nào cũng nhát như mày, giá chót phải có vài đứa mã thượng nữa chớ ?
- Ờ, ờ… thì cũng có. Ba chàng hảo hớn ngoại trừ Frensen, Dippo, Solitso chứ ai. Ba bạn đó không tham gia những vụ khủng bố cô Muybo và lãnh gọn một trận đòn hội chợ thừa sống thiếu chết trong thành phố.
-         Chà… có vấn đề đây.ày biết ai đánh họ không?
-         Becghe và Drechsen. Cộng với ba thằng du đãng chạy mô tô cỡ hai mươi tuổi. Năm thằng quần họ tơi bời hoa lá dưới sự điều khiển của đại ca Diều Hâu. Sau lần ăn đòn đó, ba hảo hớn Frensen, Dippo, Solitso thay đổi hẳn thái độ. Ba thằng này hiện là những đứa tiên phong hành hạ cô Muybo một cách hung hăng nhất. Lạy Chúa, những thằng còn lại trong lớp nhìn tấm gương đám Frensen mà hết hồn. Tất cả đều phục tùng bọ Becghe và Drechsen răm rắp.
 
Urrich vừa kể vừa rùng mình. Nó có cảm tưởng như cái lưỡi hái tử thần của hai thằng du đãng kia đang kề sát cổ.
Tarzan trấn an thằng thỏ đế ngay:
 
- Có tao bên cạnh là mày yên trí. Hình như mai mày có hai giờ Anh văn của cô Muybo phải không? Tốt lắm. Mày sẽ thấy tao bảo vệ mày như thế nào.
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0