phần tiếp nè
Gerlich cười nịnh bợ :
-Em hiểu mà, hoàng đế Siggi. Nghe cú phôn anh gọi là em trình diện gấp. Tuy nhiên em lại không tỉa được mánh nào.
Vua trộm nâng ly lên :
-Cụng ly rồi tao nói. Tao đã có sẵn một danh sách “đánh quả”. Toàn “quả bẫm”.
Malowitz ực một hơi cạn sạch rồi cười hà hà :
-Số trời định tao ở cùng phòng giam với thằng tên là Muller : Nó bị kết án 6 năm và mới vào một tháng chưa nóng đít. Nhưng nó đã “bán” cho tao một cái tin tuyệt vời.
-Giá bao nhiêu, ông trùm ?
-Giá 5000 mark rẻ hề, và phải đưa cho con bồ ruột của nó ở thành phố này. Coi vậy chớ tao đâu có ngu.
Gerlich hoà giọng cười với thằng trộm đàn anh.
-Ừ, thằng Muller xì ra cho tao tên tuổi, địa chỉ của “ba khách hàng”. Ba thằng không dính dáng gì đến nhau nhưng đều ở trong hoàn cảnh cực kỳ đặc biệt. Cả ba thằng thân chủ đều “đặt hàng” Muller tìm cho ra một “tên trộm ngoại hạng”. Mày thừa biết thằng Muller cũng là dân trộm, nhưng vua trộm thì chỉ có một.
Gerlich khoái trá :
-Và “ngài” đang rộng cẳng tự do. Còn ba thằng thuê là ai ?
Malowitz giơ một ngón tay cái :
-Chúng là những thằng điên, mày nghe chưa. Để tao kể từng khách hàng mày sẽ rõ. Thằng thứ nhất là Walter Jeske. Thằng này được thừa kế một tổ hợp công nghiệp bèn bán phăng lập tức. Nó giàu đến nỗi có thể dán kín các bức tường bằng những tờ bạc 1000 mark. Đáng buồn là nó lại mê sưu tập nghệ thuật. Mà đặc biệt là nghệ thuật Ai Cập. Nó thèm đến nhỏ dãi những đồ cổ quý giá hàng ngàn năm được moi lên từ hầm mộ các Pharaong hoặc từ Kim Tự Tháp.
-Ơ, em không hiểu…
-Mày hiểu cái chó gì. Tao chỉ cần mày hiểu thằng Jeske. Nó đang có trong tay đủ thứ đồ cổ ngoài thị trường trừ… những đồ cổ nằm trong các viện bảo tàng. Thử hỏi tài sản quốc gia làm sao nó có được. Nó đang muốn chiếm “tài sản quốc gia” để độc quyền ngắm mới chết. Vì vậy nó sẵn sàng thuê những tay trộm cự phách để thực hiện việc “chôm chỉa” bằng bất cứ giá nào. Mục tiêu là Bảo tàng Ai Cập. Một bảo tàng quốc gia có những thứ mà nó thèm khát.
Gerlich gật gù ra vẻ hiểu biết :
-Em chưa vô trong đó lần nào.
-Cái gì ?
-Là em muốn nói về cái Bảo tàng ấy mà.
-Ừ… ừm…
Malowitz làm thêm một hớp bia cân nhắc xem Gerlich có đáng là cộng sự của gã hay không, trong khi thằng đàn em tóc vàng vẫn vô tư :
-Lão Jeske sẽ trả tiền cho chúng ta hả anh ?
-Ừ, với điều kiện mình phải “cuỗm” được những món trong đơn đặt hàng của lão.
-Còn thằng thứ hai ?
-Thằng này thì cao thủ hơn. Nó là chủ một toà lâu đài khổng lồ gần đây. Lâu đài Falkenstein. Mày biết lâu đài của bá tước Hubert Falkenstein chớ. Toàn những báu vật nghệ thuật số một nhưng… không có tiền.
-Trời đất, lão bá tước ngu quá. Sao không bán mẹ nó đi ?
-Bán cái gì ? Mày “mua” nguyên cái lâu đài hả ? Tao nghi ngờ “trình độ văn hoá” của mày nãy giờ…
-Ơ, không không. Ý em muốn nói là bán trinh kia mà…
-Làm sao lão bán được. Mày phải nhớ rằng những bức tranh được bảo hiểm với giá cực cao.
Lần này thì Gerlich hiểu ra vấn đề. Gã cười hềnh hệch :
-Có vậy mà ông trùm cứ giấu. Lão già “bảo hiểm chống mất cắp tranh” chớ gì. Nếu những bức tranh bị mất thì lão bá tước tha hồ bộn bạc. Lão vừa lãnh được tiền của hãng bảo hiểm vừa còn nguyên những bức tranh của mình. Chứ sao, lão nhờ tụi mình ăn trộm và giấu giùm lão mớ tranh cà trớn đó. Ái chà, vụ này hấp dẫn đây…
Malowitz thờ phào :
-Cám ơn quỷ sứ. Mày không đến nỗi đần độn lắm.
-Còn thằng thứ ba.
-Thằng này tên là Otto – Emanuel Karpf, cháu nhiều đời của một lãnh chúa sống cách đây 300 năm. Ngài lãnh chúa thuở xưa bị bịnh thấp khớp gần chết phải nhờ các tu sĩ trong nhà thờ cầu nguyện. Lúc khỏi bịnh, ông ta đã hiến cho nàh thờ toàn bộ các tác phẩm nghệ thuật cướp bóc được để… tạ ơn trên. Nhưng hiện nay thằng cháu 300 năm sau của vị lãnh chúa lại nghĩ khác. Nó cho rằng cụ tổ của nó nhờ ngâm mình tắm trên cái đầm nước bùn gần đấy mà… khỏi bịnh, chớ chẳng có phép lạ phép thần gì của nhà thờ cả. Nó nằng nặc đòi lại đống tài sản gia bảo kia nhưng còn lâu các tu sĩ mới trả. Nó đâm đơn kiện nhà thờ ra toà nhưng thất kiện vì… vô lý. Cho đến lúc làm quen với Muller, nó mới thấy một khả năng mới. Nó đã nhờ thằng Muller thuê một “cao thủ” trộm lại cho bằng được những hoạ phẩm mà cụ tổ nó lỡ hiến cho nhà thờ.
Gerlich gật gù :
-Thằng khùng này có tiền không hả sếp ?
-Muller nói rằng nó có. Nó phải trả tiền ra trước khi tụi mình dọn sạch cái nhà thờ.
Gerlich bắt đầu nhấp nhổm. Chứ sao, dịch vụ vĩ đại đã đâu vào đó rồi, nhưng gã tự lượng sức mình cho dù có mặt cả Vua Trộm Malowitz, chúng cũng chưa chắc thành công trong một vụ chớ nói gì tới ba “đơn đặt hàng”. Gã hỏi “hoàng đế” khoét vách :
-Liệu hai chúng ta có “làm” nổi không ?
-Không !
Gerlich vỗ đùi :
-Như vậy là bệ hạ đã chuẩn bị sẵn một “cộng tác viên” thượng hạng ?
-Ừ, không chỉ là một cộng tác viên đơn thuần mà là một tay tổ trong làng đạo chích. Cái thằng mà tao nói có đủ 1001 ngón nghề độc nhất vô nhị. Gac có thể lọt qua song sắt, lỗ thông hơi hẹp như một con rắn và trèo lên tường nhà như một con thằn lằn. Không có gã chúng ta đừng hòng vô nổi Bảo Tàng Ai Cập vốn được trang bị hệ thống báo động tận răng. Mày nghĩ coi, cả một cái bảo tàng khổng lồ chỉ có một đường xâm nhập duy nhất là… ống thông hơi. Tao biết cái ống đó hẹp đến nỗi một con rắn chui vào cũng cảm thấy chật chội. Chỉ một mình gã làm được. Tao chỉ cần gã nhảy vô trong ngắt hệ thống báo động là… a lê hấp, tụi mình sẽ “du kích” theo lối cửa sổ.
Gerlich sửng sốt :
-“Gã” là ai sếp ?
-Người Rắn. Mày nghe “thủng” chưa. Gã là nghệ dĩ xiếc đã giải nghệ có biệt danh Guiseppe - Người rắn. Tên thật gã là Guirther Durrseppe.
-Em chưa nghe bao giờ.
-Mày là thế hệ sau thì biét cái chó gì. Người rắn nghe nói đã bỏ nghề ăn trộm rồi. Có lẽ tao phải dùng bạo lực để ép buộc gã,
Trong lúc âm mưu của hai tên tội phạm thành hình thì Anke không hề biết mảy may. Lòng đầy sung sướng, cô bé định mua vé vào vườn thú cho cả bọn nhưng Tarzan nhẹ nhàng giữ hai tay cô bé :
-Không đâu Anke. Tụi này biết bạn kiếm tiền vất vả ra sao rồi.
Nhưng Anke khăng khăng đòi mua vé. Chúng vừa cười vừa tranh cãi tùm lum cho tới lúc Tròn Vo – Con nhà giàu lỉnh đi. Nó quay lại, vung vẩy mấy cái vé :
-Chậm chân rồi nghe Anke.
Gaby reo lên :
-Tuyệt ! Tuyệt ! Cậu có thể bao thêm một chầu nước ngọt nữa đấy.
Tròn Vo thở dài :
-Ôi ! Con người ta thường bị đàn bà lợi dụng như thế đấy.
Cả đám cười giòn như thuỷ tinh vỡ. Chúng nhường cho Tròn Vo chọn nơi xem trước.
Coi kìa, con hà mã bơi lội nhởn nhơ trong chuồng khiến Oskar hãi hùng. Cái mùi ô uế của con vật khổng lồ tối ngày dầm mình dưới nước bùn này làm Oskar lợm giọng. Nó thích làm quen với những con thú quý phái hơn. Nó sủa ầm ĩ.
Con hà mã nhô lên khỏi mặt nước, há hoác cái mõm khổng lồ. Nước da màu xám bóng láng.
Tròn Vo nói :
-Nó đói. Tớ biết đói thì khổ thế nào mà.
Cuộc viếng thăm sở thú kết thúc bằng giờ tham quan lũ hổ báo ăn và một chầu nước ngọt thoả thuê do Tròn Vo bao tại quán giải khát ở vườn thú.
Tiếng Anke cảm động :
-Mình phải về nhà, chắc là ba mình đã được thả. Mình rất muốn mời Tarzan đến chơi. Ba mình gặp bạn thì hào hứng biết chừng nào…
Tarzan vốn không ưa thích “mít ướt” của con gái. Hắn nói nhát gừng :
-Ờ, ờ… một dịp khác tôi ghé.
Anke không hề biết khi cô thất vọng quay lưng khỏi Sở Thú thì một chiếc xe cảnh sát đang chạy trên quốc lộ Klostertaler. Chiếc xe tấp vào một trạm xăng nhỏ nhoi dọc con lộ. Trạm xăng đìu hiu của gia đình Anke chớ ai.
Viên thanh tra Reichart nói vọng xuống băng sau :
-Tôi rất lấy làm tiếc đã bắt ông. Ông thông cảm với tôi chớ ông Durrmeier ?
Người Rắn gượng cười mệt mỏi :
-Tôi hiểu nghề nghiệp cảnh sát mà.
-Mục tiêu của tôi bây giờ là thằng Priewe láu cá và thằng bạn Papenfub làm chứng gian của nó. Ông đã được minh oan rồi.
Durrmeier mở cửa xe :
-Xin cám ơn đã đưa tôi về tận đây.
-Ồ, không có gì.
Chiếc xe hơi phóng ngược về thành phố bỏ lại Gunther Durrmeier lẻ loi bên lề đường. Ông đứng đó cô độc, buồn bã. Trông ông gầy gò, gần như ốm đói với cặp mắt dịu dàng. Coi, một người phụ nữ có gương mặt xanh mét chạy từ văn phòng trạm xăng ra. Bà ôm chầm lấy ông thút thít khóc :
-Anh Gunther tội nghiệp của em !
Tất nhiên người đàn bà nghèo khổ xinh đẹp chính là mẹ của Anke bé bỏng. Tiếng bà nghẹn ngào :
-Đội ơn Chúa. Vợ chồng con cái đã sum họp trở lại.
Durrmeier ngước mặt nhìn trời :
-Có lẽ chẳng bao giờ anh giũ bỏ nổi quá khứ của mình. Chỉ vì nó mà họ lập tức nghi cho anh.
Người đàn bà mỉm cười. Cánh mũi bà phập phồng vì chứng khó thở, tuy nhiên cặp mắt nai của bà đáng tin cậy làm sao, bà thì thầm :
-Qua rồi, anh Durrmeier. Em nói rằng mọi thứ đã qua rồi.
-Ừ… em vô nhà đi. Anh sẽ coi trạm xăng. Ủa, Anke đâu hả ?
-Nó đi thăm các bạn học. Tội Anke quá. Đêm hôm qua con bé phải hy sinh một cuộc liên hoan tại nhà bạn Karl nào đó bởi em bị lên cơn suyễn. Em muốn bữa nay nó được thư thả. Nó sớm già trước tuổi chỉ vì…
-Đừng nói nữa em. Anh biết.
Durrmeier ngồi vào bàn giấy. Nỗi buồn của người đàn ông bay mất lúc ông nhìn qua cửa sổ. Cái hố cát trong khu vườn an ủi ông còn hơn châu báu ngọc ngà. Này nhé, tại hố cát hai thiên thần… không cánh : Wolfgang bốn tuổi và Klaus mới sáu tuổi đang mải mê nghịch cát.
Trên bức tường ở văn phòng có một cái gương nhỏ. Durrmeier vốn quen cảnh giác đã cố tình treo nó để quan sát những gì diễn ra trước trạm xăng. Một con thú bị thương phải thường xuyên thận trọng. Người Rắn thừa hiểu được dĩ vãng của mình. Và hôm nay ông không ngờ “dĩ vãng” bị đánh thức bởi chiếc xe Kombi tồi tàn vừa đỗ xịch qua… tấm gương phản chiếu.
Ê, thằng cầm lái chiếc Kombi hùng hổ bước xuống khiến Durrmeier bàng hoàng. Tấm gương lồ lồ nhận dạng gã đang nện mạnh gót chân tiến vào văn phòng. Trời ạ, cái thằng ăn cướp trong đêm khốn kiếp. Chính bộ mặt dị dạng của gã đã chiếu tướng Durrmeier ở quán rượu rồi giơ quả đấm định “thịt” ông ở công viên. Mày muốn gì ở cây xăng của tao hả… tóc vàng ?
Durrmeier nghĩ thầm: “Mày muốn gì ở tao hả ?”. Ông nhoài người trên bàn định chụp máy điện thoại thì… cánh cửa văn phòng mở ra. Tai hoạ khởi sự từ một câu thật… lễ độ.
-Chào ông chủ, tôi…
Thằng tóc vàng nín bặt. Trong chớp nhoáng gã toát mồ hôi đầm đìa. Trời đất, Người Rắn là lão chủ cây xăng kiêm lão già khọm say sưa mà gã đã chọn làm con mồi trong một phi vụ đêm hôm trước.
Miệng Gerlich há hốc. Gã vẫn còn hy vọng rằng bóng tối công viên sẽ che chở cho dung nhan méo mó của mình. Nhưng gã hiểu rằng chờ đợi chuyện đó thật vô ích. Hãy nhìn Durrmeier đang ngó chằm chằm vào vết xước đỏ hỏn trên cổ gã…
Gã giật thót người lúc ông chủ trạm xăng thò tay chộp cái gióng khoá trên thành cửa sổ. Durrmeier kêu lên :
-Tao cấm mày nhúc nhích. Tao đã nhẵn mặt mày. Nào, đứng im đó chờ cảnh sát đến.
Lạy Chúa, cái gióng khoá nặng nề kia có thể làm vỡ đầu nhưng… cảnh sát thì lại càng tệ hại hơn. Gerlich chưa tỏ phản ứng gì thì Durrmeier đã quay số máy của đội săn bắt cướp. Gã hoảng hồn la lên :
-Khoan đã ông chủ. Tôi đến đây với mục đích thiện chí. Bạn của ông đang đứng ngoài kia…
Durrmeier ngừng ngón tay trên vòng số cuối cùng :
-Mày nói sao ?
-Siggi Malowitz !
Mặt Durrmeier đanh lại như thép :
-Hả ? Nó mà là bạn của tao ư ? Nó đã làm tao bị tì vết đến giờ này. Tao sẽ cho nó lẫn mày trình diện cảnh sát.
Gerlich chới với. Gã chẳng dè Vua trộm mất uy tín đến thế. Gã đánh ván bài chót :
-Vậy xin mời ông cứ việc gọi “cớm”. Dễ thôi, tôi có thể bị bắt nhưng ông phải coi chừng. Gia đình ông không yên với Siggi đâu. Chắc anh không lạ.
Durrmeier quay qua cửa sổ. Trời ơi, hai thằng con bụ bẫm như thiên thần đang vô tư đùa với cát. Chúng vô tội hoàn toàn. Ông liếc mắt xuống bếp. Bà vợ Karola đáng thương đang chuẩn bị món ăn ưa thích của ông. Còn nhìn vào trong gương ? Cái thằng Malowitz chó đẻ ngồi trong chiếc Kombi bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay tàn độc. Nó là một thằng đê tiện trong mọi trường hợp mà ông đã từng nếm mùi từ… 15 năm trước.
Ông chán nản gieo mình xuống ghế. Cái gióng khoá không có mục tiêu nện mạnh xuống mặt sàn. Ông lẩm bẩm :
-Thôi được.
Gerlich vui mừng như vớ được một cái phao giữa biển. Ít ra phải thế chứ. Gã thở phào :
-Tôi sẽ gọi ông trùm Siggi. Bỏ qua vụ tối qua đi… Người Rắn. Rõ ràng lúc đó tôi có biết ông là… Rắn đâu.
Gerlich gào thật nhanh như sợ Durrmeier đổi ý :
-Anh Siggi ơi, vô gấp !
Coi, ông trùm tông cửa xe cười nhăn nhở bước vào văn phòng. Hắn nạt :
-Thằng ngu.
Gã hướng về Durrmeier đầy niềm nở :
-Chào Gunther ! Thế là sau bao năm ta lại gặp nhau. Chà, vợ con rồi sao ?
Durrmeier ngắt lời hắn, chỉ thẳng tay vào Gerlich :
-Cái con chuột chết này định tấn công tao tối qua trong công viên Klostertaler đấy.
Hai con mắt lồi của Malowitz giương lên ngỡ ngàng :
-Sao vậy Herbert ? Mày dám chọn Người Rắn là nạn nhân ư ?
Rồi gã cười lên ha hả :
-Ồ, thật không thể nghĩ ra một trò oái oăm hơn được. Đúng là duyên tiền định. Tôi xin lập lại duyên do… đồng tiền định. Chứ sao, hai người đang sắp sửa cộng tác với nhau lại từng chạm chán nhau như kẻ thù. Hay ! Hay thiệt !
Malowitz nhảy phắt lên ngồi trên bàn. Gã đung đưa cả hai chân :
-Tao vẫn sợ rằng mày mập lên, Gunther à. Mày mà mập là coi như hỏng. Phi vụ sắp tới của chúng ta đòi hỏi mày phải là Gurseppe-Người Rắn. Như hồi xưa. Hà hà, tao và mày sẽ bắt tay nhau trong một “mánh” hết sảy. Chỉ mỗi mình mày mới trườn nổi như con rắn lọt qua ống thông hơi. Hiểu chứ Gunther. Mày chỉ làm việc nửa giờ là dư tiền xài một năm trời.
Durrmeier lắc đầu :
-Mày khỏi thuyết phục tao, Siggi. Tao đã hoàn lương từ lâu. Kể từ sau khi ra tù do tụi bay tố cáo, tao trở thành một công dân lương thiện. Và tao thề trong sạch cho tới lúc nhắm mắt.
Vua trộm Malowitz cười rung cả người. Gã trề môi :
-Thiệt hả ?
Một nét mỉa mai thoáng hiện trên khuôn mặt nham hiểm của Malowitz.
Gerlich cười nịnh bợ :
-Em hiểu mà, hoàng đế Siggi. Nghe cú phôn anh gọi là em trình diện gấp. Tuy nhiên em lại không tỉa được mánh nào.
Vua trộm nâng ly lên :
-Cụng ly rồi tao nói. Tao đã có sẵn một danh sách “đánh quả”. Toàn “quả bẫm”.
Malowitz ực một hơi cạn sạch rồi cười hà hà :
-Số trời định tao ở cùng phòng giam với thằng tên là Muller : Nó bị kết án 6 năm và mới vào một tháng chưa nóng đít. Nhưng nó đã “bán” cho tao một cái tin tuyệt vời.
-Giá bao nhiêu, ông trùm ?
-Giá 5000 mark rẻ hề, và phải đưa cho con bồ ruột của nó ở thành phố này. Coi vậy chớ tao đâu có ngu.
Gerlich hoà giọng cười với thằng trộm đàn anh.
-Ừ, thằng Muller xì ra cho tao tên tuổi, địa chỉ của “ba khách hàng”. Ba thằng không dính dáng gì đến nhau nhưng đều ở trong hoàn cảnh cực kỳ đặc biệt. Cả ba thằng thân chủ đều “đặt hàng” Muller tìm cho ra một “tên trộm ngoại hạng”. Mày thừa biết thằng Muller cũng là dân trộm, nhưng vua trộm thì chỉ có một.
Gerlich khoái trá :
-Và “ngài” đang rộng cẳng tự do. Còn ba thằng thuê là ai ?
Malowitz giơ một ngón tay cái :
-Chúng là những thằng điên, mày nghe chưa. Để tao kể từng khách hàng mày sẽ rõ. Thằng thứ nhất là Walter Jeske. Thằng này được thừa kế một tổ hợp công nghiệp bèn bán phăng lập tức. Nó giàu đến nỗi có thể dán kín các bức tường bằng những tờ bạc 1000 mark. Đáng buồn là nó lại mê sưu tập nghệ thuật. Mà đặc biệt là nghệ thuật Ai Cập. Nó thèm đến nhỏ dãi những đồ cổ quý giá hàng ngàn năm được moi lên từ hầm mộ các Pharaong hoặc từ Kim Tự Tháp.
-Ơ, em không hiểu…
-Mày hiểu cái chó gì. Tao chỉ cần mày hiểu thằng Jeske. Nó đang có trong tay đủ thứ đồ cổ ngoài thị trường trừ… những đồ cổ nằm trong các viện bảo tàng. Thử hỏi tài sản quốc gia làm sao nó có được. Nó đang muốn chiếm “tài sản quốc gia” để độc quyền ngắm mới chết. Vì vậy nó sẵn sàng thuê những tay trộm cự phách để thực hiện việc “chôm chỉa” bằng bất cứ giá nào. Mục tiêu là Bảo tàng Ai Cập. Một bảo tàng quốc gia có những thứ mà nó thèm khát.
Gerlich gật gù ra vẻ hiểu biết :
-Em chưa vô trong đó lần nào.
-Cái gì ?
-Là em muốn nói về cái Bảo tàng ấy mà.
-Ừ… ừm…
Malowitz làm thêm một hớp bia cân nhắc xem Gerlich có đáng là cộng sự của gã hay không, trong khi thằng đàn em tóc vàng vẫn vô tư :
-Lão Jeske sẽ trả tiền cho chúng ta hả anh ?
-Ừ, với điều kiện mình phải “cuỗm” được những món trong đơn đặt hàng của lão.
-Còn thằng thứ hai ?
-Thằng này thì cao thủ hơn. Nó là chủ một toà lâu đài khổng lồ gần đây. Lâu đài Falkenstein. Mày biết lâu đài của bá tước Hubert Falkenstein chớ. Toàn những báu vật nghệ thuật số một nhưng… không có tiền.
-Trời đất, lão bá tước ngu quá. Sao không bán mẹ nó đi ?
-Bán cái gì ? Mày “mua” nguyên cái lâu đài hả ? Tao nghi ngờ “trình độ văn hoá” của mày nãy giờ…
-Ơ, không không. Ý em muốn nói là bán trinh kia mà…
-Làm sao lão bán được. Mày phải nhớ rằng những bức tranh được bảo hiểm với giá cực cao.
Lần này thì Gerlich hiểu ra vấn đề. Gã cười hềnh hệch :
-Có vậy mà ông trùm cứ giấu. Lão già “bảo hiểm chống mất cắp tranh” chớ gì. Nếu những bức tranh bị mất thì lão bá tước tha hồ bộn bạc. Lão vừa lãnh được tiền của hãng bảo hiểm vừa còn nguyên những bức tranh của mình. Chứ sao, lão nhờ tụi mình ăn trộm và giấu giùm lão mớ tranh cà trớn đó. Ái chà, vụ này hấp dẫn đây…
Malowitz thờ phào :
-Cám ơn quỷ sứ. Mày không đến nỗi đần độn lắm.
-Còn thằng thứ ba.
-Thằng này tên là Otto – Emanuel Karpf, cháu nhiều đời của một lãnh chúa sống cách đây 300 năm. Ngài lãnh chúa thuở xưa bị bịnh thấp khớp gần chết phải nhờ các tu sĩ trong nhà thờ cầu nguyện. Lúc khỏi bịnh, ông ta đã hiến cho nàh thờ toàn bộ các tác phẩm nghệ thuật cướp bóc được để… tạ ơn trên. Nhưng hiện nay thằng cháu 300 năm sau của vị lãnh chúa lại nghĩ khác. Nó cho rằng cụ tổ của nó nhờ ngâm mình tắm trên cái đầm nước bùn gần đấy mà… khỏi bịnh, chớ chẳng có phép lạ phép thần gì của nhà thờ cả. Nó nằng nặc đòi lại đống tài sản gia bảo kia nhưng còn lâu các tu sĩ mới trả. Nó đâm đơn kiện nhà thờ ra toà nhưng thất kiện vì… vô lý. Cho đến lúc làm quen với Muller, nó mới thấy một khả năng mới. Nó đã nhờ thằng Muller thuê một “cao thủ” trộm lại cho bằng được những hoạ phẩm mà cụ tổ nó lỡ hiến cho nhà thờ.
Gerlich gật gù :
-Thằng khùng này có tiền không hả sếp ?
-Muller nói rằng nó có. Nó phải trả tiền ra trước khi tụi mình dọn sạch cái nhà thờ.
Gerlich bắt đầu nhấp nhổm. Chứ sao, dịch vụ vĩ đại đã đâu vào đó rồi, nhưng gã tự lượng sức mình cho dù có mặt cả Vua Trộm Malowitz, chúng cũng chưa chắc thành công trong một vụ chớ nói gì tới ba “đơn đặt hàng”. Gã hỏi “hoàng đế” khoét vách :
-Liệu hai chúng ta có “làm” nổi không ?
-Không !
Gerlich vỗ đùi :
-Như vậy là bệ hạ đã chuẩn bị sẵn một “cộng tác viên” thượng hạng ?
-Ừ, không chỉ là một cộng tác viên đơn thuần mà là một tay tổ trong làng đạo chích. Cái thằng mà tao nói có đủ 1001 ngón nghề độc nhất vô nhị. Gac có thể lọt qua song sắt, lỗ thông hơi hẹp như một con rắn và trèo lên tường nhà như một con thằn lằn. Không có gã chúng ta đừng hòng vô nổi Bảo Tàng Ai Cập vốn được trang bị hệ thống báo động tận răng. Mày nghĩ coi, cả một cái bảo tàng khổng lồ chỉ có một đường xâm nhập duy nhất là… ống thông hơi. Tao biết cái ống đó hẹp đến nỗi một con rắn chui vào cũng cảm thấy chật chội. Chỉ một mình gã làm được. Tao chỉ cần gã nhảy vô trong ngắt hệ thống báo động là… a lê hấp, tụi mình sẽ “du kích” theo lối cửa sổ.
Gerlich sửng sốt :
-“Gã” là ai sếp ?
-Người Rắn. Mày nghe “thủng” chưa. Gã là nghệ dĩ xiếc đã giải nghệ có biệt danh Guiseppe - Người rắn. Tên thật gã là Guirther Durrseppe.
-Em chưa nghe bao giờ.
-Mày là thế hệ sau thì biét cái chó gì. Người rắn nghe nói đã bỏ nghề ăn trộm rồi. Có lẽ tao phải dùng bạo lực để ép buộc gã,
Trong lúc âm mưu của hai tên tội phạm thành hình thì Anke không hề biết mảy may. Lòng đầy sung sướng, cô bé định mua vé vào vườn thú cho cả bọn nhưng Tarzan nhẹ nhàng giữ hai tay cô bé :
-Không đâu Anke. Tụi này biết bạn kiếm tiền vất vả ra sao rồi.
Nhưng Anke khăng khăng đòi mua vé. Chúng vừa cười vừa tranh cãi tùm lum cho tới lúc Tròn Vo – Con nhà giàu lỉnh đi. Nó quay lại, vung vẩy mấy cái vé :
-Chậm chân rồi nghe Anke.
Gaby reo lên :
-Tuyệt ! Tuyệt ! Cậu có thể bao thêm một chầu nước ngọt nữa đấy.
Tròn Vo thở dài :
-Ôi ! Con người ta thường bị đàn bà lợi dụng như thế đấy.
Cả đám cười giòn như thuỷ tinh vỡ. Chúng nhường cho Tròn Vo chọn nơi xem trước.
Coi kìa, con hà mã bơi lội nhởn nhơ trong chuồng khiến Oskar hãi hùng. Cái mùi ô uế của con vật khổng lồ tối ngày dầm mình dưới nước bùn này làm Oskar lợm giọng. Nó thích làm quen với những con thú quý phái hơn. Nó sủa ầm ĩ.
Con hà mã nhô lên khỏi mặt nước, há hoác cái mõm khổng lồ. Nước da màu xám bóng láng.
Tròn Vo nói :
-Nó đói. Tớ biết đói thì khổ thế nào mà.
Cuộc viếng thăm sở thú kết thúc bằng giờ tham quan lũ hổ báo ăn và một chầu nước ngọt thoả thuê do Tròn Vo bao tại quán giải khát ở vườn thú.
Tiếng Anke cảm động :
-Mình phải về nhà, chắc là ba mình đã được thả. Mình rất muốn mời Tarzan đến chơi. Ba mình gặp bạn thì hào hứng biết chừng nào…
Tarzan vốn không ưa thích “mít ướt” của con gái. Hắn nói nhát gừng :
-Ờ, ờ… một dịp khác tôi ghé.
Anke không hề biết khi cô thất vọng quay lưng khỏi Sở Thú thì một chiếc xe cảnh sát đang chạy trên quốc lộ Klostertaler. Chiếc xe tấp vào một trạm xăng nhỏ nhoi dọc con lộ. Trạm xăng đìu hiu của gia đình Anke chớ ai.
Viên thanh tra Reichart nói vọng xuống băng sau :
-Tôi rất lấy làm tiếc đã bắt ông. Ông thông cảm với tôi chớ ông Durrmeier ?
Người Rắn gượng cười mệt mỏi :
-Tôi hiểu nghề nghiệp cảnh sát mà.
-Mục tiêu của tôi bây giờ là thằng Priewe láu cá và thằng bạn Papenfub làm chứng gian của nó. Ông đã được minh oan rồi.
Durrmeier mở cửa xe :
-Xin cám ơn đã đưa tôi về tận đây.
-Ồ, không có gì.
Chiếc xe hơi phóng ngược về thành phố bỏ lại Gunther Durrmeier lẻ loi bên lề đường. Ông đứng đó cô độc, buồn bã. Trông ông gầy gò, gần như ốm đói với cặp mắt dịu dàng. Coi, một người phụ nữ có gương mặt xanh mét chạy từ văn phòng trạm xăng ra. Bà ôm chầm lấy ông thút thít khóc :
-Anh Gunther tội nghiệp của em !
Tất nhiên người đàn bà nghèo khổ xinh đẹp chính là mẹ của Anke bé bỏng. Tiếng bà nghẹn ngào :
-Đội ơn Chúa. Vợ chồng con cái đã sum họp trở lại.
Durrmeier ngước mặt nhìn trời :
-Có lẽ chẳng bao giờ anh giũ bỏ nổi quá khứ của mình. Chỉ vì nó mà họ lập tức nghi cho anh.
Người đàn bà mỉm cười. Cánh mũi bà phập phồng vì chứng khó thở, tuy nhiên cặp mắt nai của bà đáng tin cậy làm sao, bà thì thầm :
-Qua rồi, anh Durrmeier. Em nói rằng mọi thứ đã qua rồi.
-Ừ… em vô nhà đi. Anh sẽ coi trạm xăng. Ủa, Anke đâu hả ?
-Nó đi thăm các bạn học. Tội Anke quá. Đêm hôm qua con bé phải hy sinh một cuộc liên hoan tại nhà bạn Karl nào đó bởi em bị lên cơn suyễn. Em muốn bữa nay nó được thư thả. Nó sớm già trước tuổi chỉ vì…
-Đừng nói nữa em. Anh biết.
Durrmeier ngồi vào bàn giấy. Nỗi buồn của người đàn ông bay mất lúc ông nhìn qua cửa sổ. Cái hố cát trong khu vườn an ủi ông còn hơn châu báu ngọc ngà. Này nhé, tại hố cát hai thiên thần… không cánh : Wolfgang bốn tuổi và Klaus mới sáu tuổi đang mải mê nghịch cát.
Trên bức tường ở văn phòng có một cái gương nhỏ. Durrmeier vốn quen cảnh giác đã cố tình treo nó để quan sát những gì diễn ra trước trạm xăng. Một con thú bị thương phải thường xuyên thận trọng. Người Rắn thừa hiểu được dĩ vãng của mình. Và hôm nay ông không ngờ “dĩ vãng” bị đánh thức bởi chiếc xe Kombi tồi tàn vừa đỗ xịch qua… tấm gương phản chiếu.
Ê, thằng cầm lái chiếc Kombi hùng hổ bước xuống khiến Durrmeier bàng hoàng. Tấm gương lồ lồ nhận dạng gã đang nện mạnh gót chân tiến vào văn phòng. Trời ạ, cái thằng ăn cướp trong đêm khốn kiếp. Chính bộ mặt dị dạng của gã đã chiếu tướng Durrmeier ở quán rượu rồi giơ quả đấm định “thịt” ông ở công viên. Mày muốn gì ở cây xăng của tao hả… tóc vàng ?
Durrmeier nghĩ thầm: “Mày muốn gì ở tao hả ?”. Ông nhoài người trên bàn định chụp máy điện thoại thì… cánh cửa văn phòng mở ra. Tai hoạ khởi sự từ một câu thật… lễ độ.
-Chào ông chủ, tôi…
Thằng tóc vàng nín bặt. Trong chớp nhoáng gã toát mồ hôi đầm đìa. Trời đất, Người Rắn là lão chủ cây xăng kiêm lão già khọm say sưa mà gã đã chọn làm con mồi trong một phi vụ đêm hôm trước.
Miệng Gerlich há hốc. Gã vẫn còn hy vọng rằng bóng tối công viên sẽ che chở cho dung nhan méo mó của mình. Nhưng gã hiểu rằng chờ đợi chuyện đó thật vô ích. Hãy nhìn Durrmeier đang ngó chằm chằm vào vết xước đỏ hỏn trên cổ gã…
Gã giật thót người lúc ông chủ trạm xăng thò tay chộp cái gióng khoá trên thành cửa sổ. Durrmeier kêu lên :
-Tao cấm mày nhúc nhích. Tao đã nhẵn mặt mày. Nào, đứng im đó chờ cảnh sát đến.
Lạy Chúa, cái gióng khoá nặng nề kia có thể làm vỡ đầu nhưng… cảnh sát thì lại càng tệ hại hơn. Gerlich chưa tỏ phản ứng gì thì Durrmeier đã quay số máy của đội săn bắt cướp. Gã hoảng hồn la lên :
-Khoan đã ông chủ. Tôi đến đây với mục đích thiện chí. Bạn của ông đang đứng ngoài kia…
Durrmeier ngừng ngón tay trên vòng số cuối cùng :
-Mày nói sao ?
-Siggi Malowitz !
Mặt Durrmeier đanh lại như thép :
-Hả ? Nó mà là bạn của tao ư ? Nó đã làm tao bị tì vết đến giờ này. Tao sẽ cho nó lẫn mày trình diện cảnh sát.
Gerlich chới với. Gã chẳng dè Vua trộm mất uy tín đến thế. Gã đánh ván bài chót :
-Vậy xin mời ông cứ việc gọi “cớm”. Dễ thôi, tôi có thể bị bắt nhưng ông phải coi chừng. Gia đình ông không yên với Siggi đâu. Chắc anh không lạ.
Durrmeier quay qua cửa sổ. Trời ơi, hai thằng con bụ bẫm như thiên thần đang vô tư đùa với cát. Chúng vô tội hoàn toàn. Ông liếc mắt xuống bếp. Bà vợ Karola đáng thương đang chuẩn bị món ăn ưa thích của ông. Còn nhìn vào trong gương ? Cái thằng Malowitz chó đẻ ngồi trong chiếc Kombi bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay tàn độc. Nó là một thằng đê tiện trong mọi trường hợp mà ông đã từng nếm mùi từ… 15 năm trước.
Ông chán nản gieo mình xuống ghế. Cái gióng khoá không có mục tiêu nện mạnh xuống mặt sàn. Ông lẩm bẩm :
-Thôi được.
Gerlich vui mừng như vớ được một cái phao giữa biển. Ít ra phải thế chứ. Gã thở phào :
-Tôi sẽ gọi ông trùm Siggi. Bỏ qua vụ tối qua đi… Người Rắn. Rõ ràng lúc đó tôi có biết ông là… Rắn đâu.
Gerlich gào thật nhanh như sợ Durrmeier đổi ý :
-Anh Siggi ơi, vô gấp !
Coi, ông trùm tông cửa xe cười nhăn nhở bước vào văn phòng. Hắn nạt :
-Thằng ngu.
Gã hướng về Durrmeier đầy niềm nở :
-Chào Gunther ! Thế là sau bao năm ta lại gặp nhau. Chà, vợ con rồi sao ?
Durrmeier ngắt lời hắn, chỉ thẳng tay vào Gerlich :
-Cái con chuột chết này định tấn công tao tối qua trong công viên Klostertaler đấy.
Hai con mắt lồi của Malowitz giương lên ngỡ ngàng :
-Sao vậy Herbert ? Mày dám chọn Người Rắn là nạn nhân ư ?
Rồi gã cười lên ha hả :
-Ồ, thật không thể nghĩ ra một trò oái oăm hơn được. Đúng là duyên tiền định. Tôi xin lập lại duyên do… đồng tiền định. Chứ sao, hai người đang sắp sửa cộng tác với nhau lại từng chạm chán nhau như kẻ thù. Hay ! Hay thiệt !
Malowitz nhảy phắt lên ngồi trên bàn. Gã đung đưa cả hai chân :
-Tao vẫn sợ rằng mày mập lên, Gunther à. Mày mà mập là coi như hỏng. Phi vụ sắp tới của chúng ta đòi hỏi mày phải là Gurseppe-Người Rắn. Như hồi xưa. Hà hà, tao và mày sẽ bắt tay nhau trong một “mánh” hết sảy. Chỉ mỗi mình mày mới trườn nổi như con rắn lọt qua ống thông hơi. Hiểu chứ Gunther. Mày chỉ làm việc nửa giờ là dư tiền xài một năm trời.
Durrmeier lắc đầu :
-Mày khỏi thuyết phục tao, Siggi. Tao đã hoàn lương từ lâu. Kể từ sau khi ra tù do tụi bay tố cáo, tao trở thành một công dân lương thiện. Và tao thề trong sạch cho tới lúc nhắm mắt.
Vua trộm Malowitz cười rung cả người. Gã trề môi :
-Thiệt hả ?
Một nét mỉa mai thoáng hiện trên khuôn mặt nham hiểm của Malowitz.
kunachan