📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

TKKG 36 chương 1-5

45 trả lời, 5.046 lượt xem — Trang 1 / 2
Tập 36 Khách sạn bốc cháy
 
Khongthe2408 đánh máy nha ^^
 
14-15


📎 DSC01503Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
16-17

📎 DSC01504Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
18-19

📎 DSC01505Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
20-21


📎 DSC01506Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
22-23

📎 DSC01507Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Vâng, tôi sẽ nhận đánh.
Sáng mai tôi sẽ post bài gửi lên cho coco
Đăng nhập để trả lời
0
24-25

📎 DSC01508Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
26-27


📎 DSC01509Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đã hết 5 chương chưa coco.?
TẬP 36
KHÁCH SẠN BỐC CHÁY
*
Một
NEUZELL KÊU CỨU
 
Có lẽ Tứ quái không bao giờ biết đến đất Bad Neuzell nếu không vì một sự ngỏ lời của Gaby. Coi, giờ ra chơi bốn đứa đang tíu tít bên nhau giữa mặt trời mùa xuân rực rỡ bỗng nét mặt Gaby sa sầm.
-         Dì Isabel đang cầu cứu mình, có lẽ mình đành phải chia tay các bạn vậy.
Ba chàng con trai ngạc nhiên:
-         Chuyện gì nói rõ hơn đi Gaby!
-         Bộ các bạn quên mất dì Isabel của mình rồi sao? Dì làm chủ một khách sạn ở Bad Neuzell và công việc làm ăn càng ngày càng xuống dốc.
Tròn Vo thở phào:
-         Tưởng gì ghê ghớm lắm, chớ xuống dốc rồi … bò lên mấy hồi.
-         Trời đất ạ, tại sao Ông địa không nghỉ rằng xuống dốc rồi đi đến chổ phá sản hử?
Tarzan sau mười giây nghỉ ngơi la lên:
-         Tôi đã nhớ mài mại dì Isa của bạn. Có phải cách đây ba năm Gaby và gia đình đến đó chơi phải không, hồi ấy bạn luôn miệng kể “dì dượng mình”. Sao bây giờ chỉ có mỗi mình bà dì. Ông “dượng” đó biến đi đâu rồi?
Gaby lắc đầu buồn bã:
-         Dì Isa đã li dị ông ấy rồi. Đó là chuyện tất nhiên phải xảy đến như lời dì kể cho mình nghe. Thử hỏi một ông dượng tối ngày nát rượu, chôm chỉa đồ đạc trong nhà liên tục mà ai chịu đựng nổi. Valentin Koschen là sai lầm của cuộc đời dì Isa, mặc dù ông ta cực kỳ đẹp trai.
Ba thằng con trai gật gù thông cảm. Cô bé tiếp tục tả oán:
-         Nhưng nào đã hết đâu. Ông dượng ra đi vẫn để cậu quý tử ở lại nối nghiệp cha quậy phá dì mình. Các bạn chưa biết tên Jorg này hả, gã là con của Valentin với người vợ trước. Jorg gọi dì Isa là mẹ kế.
Tarzan và Karl ngó bộ đã hiểu. Riêng Tròn Vo thì không:
-         Chà, họ hàng cái gì mà rối rắm quá. Chẳng biết đâu mà lần nữa.
Tarzan sốt ruột coi đồng hồ:
-         Sắp chuông vào lớp rồi mà bạn vẫn chưa chịu nói ra điều chủ yếu nhất đó Gaby. Về lời kêu cứu của dì Isa ấy. Không lẽ vì cái thằng Jorg đó sao?
Gaby gật đầu:
-         Để mình kể ngắn gọn vậy. Jorg là một tên thanh niên đáng ghét, vừa tròn 18 tuổi cách đây hai, ba tháng gì đó. Khi xử ly dị hai năm trước, tòa đã giao cho dì Isa nuôi dạy Jorg thay cho cha ruột gã là Valentin bị tống vào trại cai nghiện rượu. Gã sống như một con quái vật dù dì Isa hết lòng chiều chuộng và tử tế với gã. Cách tạ ơn duy nhất của Jorg trước sự săn sóc của dì Isa là … chơi rông, lê la hết quán này đến quán kia.
-         Vậy còn lời kêu cứu?
-         Ừ, hiện giờ ở đất Bad Neuzell có nhiều chuyện cần bàn hơn chuyện cha con gã Jorg. Chẳng hạn người ta đã phát hiện ở đó một nguồn nước chữa đủ mọi thứ bệnh …
-         Vậy thì càng tốt cho khách sạn chớ sao?
Gaby nhăn mặt:
-         Tiếc rằng ngược lại. Vì bánh ngon không đủ chia cho mọi người. Tiếng kêu cứu của dì Isa bắt đầu từ đây. Từ khi phát hiện được nguồn nước chữa bệnh, du khách cứ đổ về nườm nượp và các khách sạn mọc lên như nấm. Dì Isa kể qua điện thoại rằng: tập đoàn khách sạn “weekend” của Mỹ đã xây một siêu khách sạn với đầy đủ tiện nghi ở Bad Neuzell. Khách sạn mới này cũng mang tên weekend và thu hút sạch mọi du khách hiếu kỳ đến nghỉ.
Tròn Vo lẩm bẩm:
-         Chẳng có gì trầm trọng cả. Khách sạn cũng như … sôcôla vậy. Sôcôla ngon và bán rẻ thì ai mà không ăn. Hãng Sauerlich nhà tôi chấp nhận bất kỳ cuộc cạnh tranh lành mạnh nào.
Gaby không để ý tới thằng mập:
-         Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Weekend còn hút hết tất cả bồi bàn, hầu phòng, gác cổng, đầu bếp … của các khách sạn nhỏ khác, bằng cách trả lương cao hơn. Cũng vì thế mà khách sạn Erlenhof của dì Isa thiếu nhân viên. Và dì đã kêu cứu.
Thằng mập xúc động:
-         Thế này thì rõ ràng là quá trớn rồi. Một nhà ăn mà vắng đầu bếp thì kinh khủng lắm.
Đúng lúc đó thì chuông vào lớp vang lên. Cả bọn quay vào, Giọng Gaby rầu rĩ.
-         Mình sẽ không bỏ rơi dì Isa. Dù mình rất ghét, Jorg.
Tarzan nhíu mày:
-         Ý bạn là …
-         Ừ, mình đã quyết định đến giúp dì Isa. Ngày kia mình sẽ đi tàu hỏa đến Bad Neuzell và sẽ ở lại ít nhất một tuần tại Erlenhof. Mình sẽ phụ dì dọn phòng, ngồi bàn giấy và cả việc bếp núc. Thậm chí, nếu cần, cả xách vali cho khách nữa.
Karl kêu lên:
-         Vậy hả! Nhưng dì bạn sẽ gặp phiền phức cho coi. Luật bảo vệ trẻ em cấm tuyệt đối thuê thiếu niên làm việc.
-         Luật gì thì cũng phải linh động, quân sư ạ. Mình chỉ đóng vai trò một đứa cháu gái giúp dì mà.
Tròn Vo đau khổ ngắm Gaby chằm chằm:
-         Trời ơi, tôi không thể nào khoanh tay nhìn một Công chúa xinh đẹp như bạn bị … gù lưng. Có những cái vali nặng cả tạ cơ đấy.
-         Xin lỗi, những cái vali tạ là do đựng đầy sôcôla dự trữ. Khách hàng của dì Isa không hảo ngọt như bạn nên hành lý của họ rất nhẹ nhàng.
Tròn Vo nhăn mũi:
-         Hả? Họ không mê sôcôla à. Nếu thế thì họ sống trên đời để làm gì nhỉ? Một lũ người buồn tẻ.
-         Chà, bữa nay chanh chua quá Tarzan.
Lúc cuộc đầu khẩu của Kloesen và Gaby kết thúc thì Tarzan chợt tủm tỉm cười. Trong đầu hắn vừa xuất hiện một sáng kiến.
*
Trong lòng Gaby lẫn lộn vui buồn. Buồn vì phải xa Tarzan và các bạn - Tarzan chắc sẽ về nghỉ lễ với mẹ. Nhưng vui vì sắp gặp được dì Isa, sẽ được giúp đỡ dì.
Khi ôm hôn bố để lên tàu, cô bé suýt để rơi nước mắt. Thanh tra Glockner mim cười:
-         Cho ba má gởi lời thăm dì Isa.
-         Con nhớ, ba à.
Ông ôm hôn con gái lần nữa, rồi Gaby nhảy lên toa. Cửa tàu đóng lại. Tàu chuyển bánh. Coi kìa, con Oskar rầu rỉ ngước nhìn cô chủ, giơ một chân trước như chào tạm biệt khiến Gaby muốn khóc gì đâu.
Cô bé hít một hơi dài và lủi thủi vào khoang số 11. Trong khoang chình ình ba gã thanh niên đang chúi mũi sau những tờ báo mở rộng. Hành lý của họ chất đống khiến cô càng ngán thêm. Lúc này cô bé chẳng muốn chia xẻ nổi cô độc với bất cứ ai.
Gaby lấy tay quệt đôi mắt ướt.
-         Xin chào!
Ba gã thanh niên đồng thanh đáp lễ sau những tờ báo:
-         Xin chào!
Gaby đứng sững như trời trồng. Cô bé kêu kên:
-         Không có lẽ!?
Gã thanh niên cao lớn nhất trong đám đứng dậy buông tờ báo ôm chầm lấy cô bạn gái. “Gã” là … Tarzan chứ còn phải hỏi.
-         Nhưng lại là sự thật một trăm phần trăm! Sự tình cờ tuyệt vời hả Gaby! Bạn đi đâu vậy, Công chúa? Tụi mình thì đi Bad Neuzell đây.
Gaby ngồi xuống vị trí của mình cạnh cửa sổ mà như bay bổng trên mây. Cô bé nghẹn lời:
-         Mình không hiểu … mình cứ nghĩ rằng … ơ, mà mình không nghĩ gì cả. Chúa ơi, hèn chi ba mình cứ tủm tỉm cười hoài. Ba mình biết trước hả?
Tròn Vo giờ mới ló mặt ra:
-         Tất nhiên rồi, ba bạn là tòng phạm mà.
-         Gớm nhỉ. Thế các bạn định làm gì ở Bad Neuzelll?
Máy tính cười tươi:
-         Thế này nhé, Gaby. Theo chổ mình biết thì tứ quái TKKG không thể bị chia rẻ, đúng chứ? Và tụi mình đã hỏi ý kiến ba bạn. Ba bạn ủng hộ ý định của tụi mình. Ba bạn đã đàm đạo với dì Isabel về vụ bổ sung lao động cho khách sạn của dì ấy. Chà chà, dì Isabel đồng ý hết hai tay nhé, dì ấy vừa rất mong làm quen với tụi mình vửa cần các phụ tá trẻ tuổi trong công việc chứ sao. Dì bạn giành cho tụi mình một phòng ba giường đầy đủ tiện nghi. Tụi mình muốn tự trả tiền phòng, nhưng dì bạn nhất định không nghe, lại còn đòi bao cả tiền ăn cho nữa.
Thằng mập cười toe toét:
-         Để đền đáp lại, mình sẽ giúp việc đắc lực trong bếp. Nếm trước các món ăn xem mặn ngọt ra sao chẳng hạn. Hoặc giải quyết thức ăn thừa…
Công chúa cảm động thực sự:
-         Ôi, mình tưởng như đang ngủ mơ. Tuyệt quá. Nhưng này Tarzan, mà bạn lại sẽ buồn đó. Má con bạn chỉ gặp nhau trong những kỳ nghỉ hiếm hoi thôi mà.
-         Má mình rất thông cảm, Gaby ạ. Bà còn dặn dò trong điện thoại rằng thời gian tới bà sẽ đến Bad Neuzell để chữa bệnh rối loạn tiêu hóa của bà.
Cặp mắt xanh rờn của Gaby ngời sáng:
-         Các bạn không biết mình mừng thế nào đâu. Vì, thú thật nhé: mình vẫn thấy sờ sợ Jorg Koschen. Các đây ba năm gã đã đáng ghét. Giờ có lẽ còn tồi tệ hơn.
Karl máy tính xem vào:
-         Xét cho cùng chúng ta đến đó là để giúp dì Isabel chứ không phải tăng thêm sự lo lắng cho dì. Đại ca nên tránh đụng độ là hơn hết.
-         Tao biết. Trừ trường hợp bất đắc dĩ thôi.
Tròn Vo chắc lưỡi:
-         Có một điểm mình vẫn không hiểu. Này Gaby, tại sao khách sạn không có khách mà vẫn cần người làm hả? Không có khách thì cần gì đi chợ mua thức ăn nấu nướng chớ.
Gaby trả lời liền:
-         Trời ạ, bạn làm như khách sạn Erlenhof sập tiệm rồi ấy. Nó có thua thì cũng thua weekend thôi. Không đủ khách đâu có nghĩa là vắng khách. Tuy đa số du khách chọn weekend nhưng Erlenhof vẫn có những khách quen ở trọ cần được phục vụ chứ. Bởi vậy vẫn cần nhân viên, dù rất ít thôi.
-         Ờ há. Và số nhân viên đó là tụi mình đây. Hy vọng có một cái mũ đầu bếp vừa với mình.
Tarzan cười:
-         Sao mày lại tin chắc mày được phân công vào nhà bếp nhỉ? Cả các bệ xí cũng cần được cọ rửa nữa đó mập.
Tròn Vo dài giọng:
-         Xin lỗi, tao không tranh việc đó của mày đâu đại ca. Nhất là khi mày đã hí hửng mong chóng được làm việc đến thế kia.
-         Được thôi. Và mày sẽ phụ việc cho tao chứ gì?
Mập ta bèn giở kẹo sôcôla ra chén, để chứng tỏ ta đây chẳng hoài công tranh cãi tiếp.
Cuối cùng con tàu cũng dần đến Bad Neuzell sau hai giờ chạy.
*
Bad Neuzell là một thị trấn nhỏ xinh đẹp, xung quanh là những triền đồi xanh mướt lượn sóng cùng những mảnh rừng tốt tươi. Không khí ở đây chưa biết đến ô nhiễm.
Tròn Vo náo nức:
-         Tụi mình sẽ cứu khách sạn Erlenhof để trở thành công dân danh dự của miền đất Neuzell trong lành đang lên cơn hấp hối này.
Tarzan phanh thằng mập:
-         Lạc quan quá rồi đó, ông bạn. Không ai người ta tặng bằng công dân danh dự cho một tên đầu bếp gọt khoai tây và cọ bệ xí đâu mà hí hửng.
Cùng xuống tàu với tứ quái có khoảng trên chục hành khách. họ ngây người ngó băng chữ quảng cáo trên cửa ga “Nguồn nước chữa bệnh ở Bad Neuzell - sức khea cho muôn nhà”
Gaby thò đầu ra:
-         Dì Isa nói rằng sẽ cử Jorg ra đón. Chúng ta sẽ được sự khó chịu đón ngay trước nhà ga đấy.
Cả bọn lục tục ra cửa.
Hai
CẬU CON CHỒNG QUÍ HÓA
Bốn quái kiên nhẫn đứng bên những chiếc vali, ngóng về tứ phìa mà vẫn chưa thấy Jorg sủi tăm.
Đúng lúc chúng tính đi bộ thì một chiếc xe nhỏ chở hàng loại rẻ tiền tấp vào. Bên hông xe là hàng chữ “Erlenhof – khách sạn lãng mạn” được vẽ bằng sơn to tướng kèm theo địa chỉ và số điện thoại.
Sau tay lái là một gã mà Tarzan đoán là Jorg. Gã thanh niên vừa đủ tuổi có bằng lái xe đó ló đầu khỏi cửa sổ bên tay trái:
-         Chư vị hẳn là đám người tôi phải ra đón? Em là Gaby hả?
-         Chào anh Jorg. Ba năm trôi qua tôi thay đổi khác lắm hay sao?
-         Có trời mà biết. Ảnh của em có để trên đầu giường tôi đâu. Em mời ba tên ngợm kia lên xe giùm đi.
Tarzan lẳng lặng cho vali vào đuôi xe cười nhạt;
-         Đón tiếp không được mặn mà cho lắm, hả?
Karl hài hước:


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-11 14:01:34coco_trencungtrang>
Bạn đánh nhanh vậy sao???

để mình post len tiếp

📎 DSC01532 (Large)
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
30-31

📎 DSC01533Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
32-33

📎 DSC01534Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
34-35


📎 DSC01535Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
38-39

📎 DSC01537Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
40-41

📎 DSC01538Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
42-43

📎 DSC01539Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
44-45

📎 DSC01540Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
56-57

📎 DSC01546Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
58-59

📎 DSC01547Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-15 14:24:16coco_trencungtrang>
60-61



📎 DSC01548 (Large)
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đã đánh xong phần truyện của coco post lên.
Coco xem lại có sự trùng khớp của 2 trang 58 -59
Phần truyện tiếp theo:

-         Ê, ông quản lý, tôi cần gửi thứ này vào két sắt. Đúng 10 giờ sáng mai tôi sẽ lấy lại.
-         Vâng, thưa ông Plockl. Tôi sẽ làm theo ý ông.
Plockl kéo tập hóa đơn trên quầy xé toạc một tờ:
-         Nào, ông tên gì hả ông quản lý?
-         Walter G-l-a-t-t-f-e-l-d-t.
-         Tốt. Tôi sẽ ghi vào đây rằng ông Walter Glattfeldt có nhận của ông Poldermar Q.Plockl, phòng 312, một cái gói niêm phong với chữ ký để vào két sắt. Bữa nay ngày bao nhiêu nhỉ?
Glattfeldt ký vào tờ giấy. Còn Plockl thì ký tên mình trên cái gói.
Glattfeldt đợi gã Plockl Búp Quăn Vàng nhét tờ biên nhận vô túi mới đằng hắng:
-         Ừ…ừm, ngày mai sẽ có người thay tôi giao lại gói hàng cho ông.
-         Ai vậy hả?
-         Có thể là bà Isabel, chủ khách sạn.
Glattfeldt không nói thêm một lời nào cầm gói hàng đi một mạch vào văn phòng và dừng lại bên két sắt. Coi, mọi hành động của người quản lý và gã Plockl Búp Quăn Vàng còn lâu mới lọt qua con mắt…ngựa của vị khách Oswald Grimp khi đó đang nán lại vờ vịt kiểm mớ tiền lẻ. Con mắt lưu manh chuyên nghiệp của Grimp thừa sức nhìn xuyên qua gói hàng. Toàn tiền mặt chứ còn phải thắc mắc.
Sau đó mặt ngựa vờ nghển cổ ngó qua cái cột để quan sát con mồi Plockl của mình đang xán lại một mụ đàn bà. Ả này trẻ trung, ăn diện đồ lụa lòe loẹt như con vẹt, lủng lẳng đủ thứ đồ trang sức thấy ghét. Mái tóc đen nhánh cắt ngắn như tóc đàn ông, chải dầu ép sát cái đầu nhỏ, có điểm những đốm nhuộm hồng cho vui mắt thiên hạ.
Trong lúc Grimp lặng lẻ đánh giá đối thủ thì Glattfeldt đã tấp đến sau lưng gã tự bao giờ, bỗng lên tiếng:
-         Cặp ấy vừa mới tới khách sạn đấy. Bà Gunilde Von Weyerpitz-Riehl đi cùng ông Poldermar Q.Plockl.
Grimp lạnh lùng trước sự thiếu tế nhị của tay nhân viên khách sạn. Can cớ gì mà ông ta rổn rảng tên tuổi của khách với thiên hạ chớ.
Grimp đâu biết rằng sáng sớm mai là Glattfeldt đã đi Gran Canaria. Gã lại càng không biết tới những gì ông ta đang tính toán trong cái đầu mờ ám.
*
Lúc dì Isabel dẫn Tarzan và Karl đến quầy lễ tân cũng là lúc gã Grimp Mặt Ngựa đi ngược lại, Isabel mỉm cười lịch sự.
-         Chào ông Grimp.
Hai đứa cũng nhe răng cười, bởi chúng bắt đầu cảm thấy phải tỏ ra ân cần với khách.
Grimp gật đầu, tay gập mớ tiền đút vào túi áo.
Hai quái đi theo dì Isa tời trước quầy lễ tân.
-         Chào bà chủ.
-         Chào ông Glattfeldt. Xin giới thiệu, đây là những cộng sự mới của chúng ta: Peter Carsten và Karl Vierstein. Kể từ ngày mai, Peter tức Tarzan sẽ thay nhiệm vụ của ông, còn Karl sẽ đảm nhận công việc văn phòng. Tôi muốn ông chỉ cho hai cháu những điều phải biết.
-         Đương nhiên, thưa bà chủ. Chào các cháu.
Một giờ đồng hồ sau đó, Karl và Tarzan phải ghi nhớ biết bao điều. Sau cùng, Glattfeldt dặn thêm Tarzan:
-         Còn tiền “boa”, không được đút túi riêng mà phải bỏ vào quỹ chung để chia đều cho mọi nhân viên trong khách sạn. Cậu chiểu chứ?
Tarzan cười nhe răng:
-         Tôi hiểu ạ. Cũng như vừa rồi ông khách nọ đã giúi cho ông tờ 20 mark chứ gì?
-         Sao?
-         Và ông đã đút tờ bạc vào áo vét như tôi tình cờ trông thấy. Hóa ra túi áo của ông là nơi giữ quỹ phải không ạ?
Glattfeldt bị một vố nhớ đời. Ông ta đau khổ thẩy món tiền “boa” vô một ngăn kéo nhỏ sau két sắt:
-         Quỹ đây. Thì tôi chưa kịp bỏ tờ bạc này vào mà.
Karl chứng kiến cảnh đó cố nín cười. Nó khều nhẹ Tarzan:
-         Thôi, tao vô nhận việc trong văn phòng đây. Ngày mai mày mới bắt đầu kia mà, đại ca.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Tarzan sẽ ngồi ngáp vặt. Dì Isabel đi tới cùng một người đàn ông trung niên lạ hoắc. Sau màn nghi thức xã giao, Tarzan hiểu rằng mình đang tiếp xúc với bác sĩ Brenner.
Bà chủ khách sạn bảo:
-         Bác sĩ Benner cùng vợ và con gái hiện trọ ở chổ chúng Tarzan, Peter ạ. Con gái của ông ấy, cô bé Nadine 15 tuổi, rất tha thiết học bơi. Cháu có thể huấn luyện bơi lội cho Nadine được không?
-         Dạ được.
Benner tỏ vẻ hoài nghi:
-         Nhưng cháu không phải là huấn luyện viên bơi lội thì phải?
-         Không ạ. Nhưng ở trường nội trú cháu đã dạy cho 9 bạn biết bơi. Một trong số các bạn ấy đã được giải bơi trườn sấp 200 mét toàn bang vừa rồi.
-         Ủa, cháu còn là học sinh nội trú hả? Ngó tướng tá cháu, tôi cứ tưởng cháu đang theo học ngành khách sạn.
-         Ồ không, cháu mới 16 tuổi thôi. Cháu học trường…
Tarzan nói tên ngôi trường nổi tiếng của mình ở thành phố khiến bác sĩ Benner sửng sốt:
-         Đúng là trái đất tròn, tôi đâu ngờ gặp cậu học trò của tôi ở đây. Thầy hiệu trưởng Freund của các cháu là một trong những người bạn tốt nhất của tôi đó.
Tarzan mỉm cười:
-         Thầy hiệu trưởng trường cháu tuyệt lắm ạ. Tụi cháu đều rất quí thầy.
Brenner vồn vã:
-         Này, nếu tôi không lầm thì ông bạn quí của tôi có lần kể về một học sinh trường cháu vừa giỏi thể thao vừa là anh hùng trong các đặc vụ chống tội phạm. Cháu biết cậu ta chứ Peter? Nghe nói cậu ta có biệt danh là Tarzan phải không cháu?
-         Dạ, đúng a.
Tarzan dáo dác ngó chung quanh mà hú hồn. Cũng may là dì Isa đã biến đi đâu, bằng không có lẽ hắn đã bị lộ tẩy. Hắn đánh trống lãng:
-         Ông có tính cho con gái tập bơi bây giờ không ạ?
-         À à, ngay bây giờ. Để tôi về phòng bảo với Nadine cho nó sửa soạn.
Tarzan vội về phòng lấy quần  bơi và khăn tắm.
Grimp đang đợi trước cửa thang máy. Gã ở tầng 2, tay cầm chìa khóa ghi số phòng 202.
Rất lịch thiệp, Tarzan nhường cho Grimp bước vào thang máy trước.
Và hắn hết sức ngỡ ngàng khi thấy Grimp bấm nút tầng 3. Quái quỉ gì vậy chớ, Tarzan nghỉ thầm. Chắc hẳn gã bị đãng trí. Với một người đãng trí thì phải giúp đỡ cho họ tỉnh lại chứ sao.
Hắn ấn nút tầng 2 sau khi bấm số 4. Nhưng Grimp dửng dưng nhìn cửa thang máy tự động mở chốc lát ở tầng 2.
Gã chỉ bước ra khi thang máy dừng ở tầng 3.
Tarzan ngơ ngác tự nhủ: “Chắc người này còn muốn ghé chơi ai đó”. Và hắn quên ngay Mặt Ngựa.
*
Đúng 18 giờ, tiệm ăn Salông Xanh của khách sân Erlenhof mới mở cửa. Trong số 14 khách trọ tại Erlenhof, chí ít cũng có hai nhân vật đang ngồi trong sảnh, sát lò sưởi. Một trong hai nhân vật lặng lẽ giơ tay lên.
Ông kíp trưởng bồi bàn bảo Gaby:
-         Hai người khách kia là bà Weyerpitz-Riehl và ông Plockl. Cháu đến coi họ muốn gì?
Tiếp viên tập sự Gaby dừng chân trước cặp vợ chồng. Quý bà Chim Vẹt đang giở một tạp chí thời trang.
Gaby cố nén cười khi thấy những lọn tóc quăn vàng óng của Plockl, lễ phép hỏi:
-         Tôi có thể đem gì lại cho ông bà đây, thưa ông bà?
Người đàn bà ăn mặc như con vẹt ngó cô bé đầy vẻ ác cảm. Một con bé, lại xinh nữa. Nét mặt bà ta đanh lại.
Trong khi đó, phản ứng của quí ông ngồi bên lại khác hẳn. Bộ mặt sám nắng tươi hẳn lên. Dĩ nhiên, ông ta thích được một cô bé xinh đẹp phục vụ hơn là một lão bồi già.
-         Gunidle, em thích sâm banh lắm phải không. Tụi mình cùng uống nhé, hà hà. Được một thiên thần như thế này phục vụ ai lại chẳng muốn say cho mềm môi hả? Cô em cho chúng tôi hai ly sủi tăm nghe. Khách sạn có sâm banh mở sẵn đấy chứ?
-         Tôi còn phải hỏi đã, thưa ông.
Gaby toan quay đi:
Nhưng Gunidle đã dẫu mỏ, chỏng lỏn:
-         Sao lại còn phải hỏi? Cô không tự biết được à? Bộ từ mặt trăng rớt xuống chắc?
Gaby giải thích:
-         Tôi mới đến, đang còn học việc mà. Tôi chưa ở trên cung trăng bao giờ. Và chắc chắn tôi có thể phục vụ ông bà một chai sâm banh mở sẵn.
Plockl toan nhanh miệng nói, nhưng bắt gặp ánh mắt của con Vẹt, vội cau mày:
-         Đừng có lẻo mép, ranh con. Chúng tôi không quen cái kiểu hổn láo ấy. Rõ chưa?
-         Nếu bà hiểu những lời tôi nói là hổn, thì tôi xin lỗi.
-         Được rồi, giờ thì mang rượu ra đây, lẹ lên.
Công chúa trở lại quầy. Hy vọng không phải vị khách nào cũng như mụ con Vẹt.
Chỉ có điều ông kíp trưởng Trill thì tiếc hùi hụi. Với ông, khui một chai sâm banh nguyên đâu phải chuyện giỡn. Ông thở dài:
-         Cái cặp vợ chồng này quá quắt thiệt. Họ không gọi nguyên chai mà chỉ kêu hai ly. Họ phải biết rằng chổ sâm banh còn lại nếu không ai uống sẽ bị hư chứ?
Nói vậy thôi, rồi ông cũng rót rượu ra hai ly đầy tận miệng. Gaby bưng khay đến bên lò sưởi mà không để rớt giọt nào.
Ê, không hiểu gã tóc vàng Plockl vừa kịp bị bà vợ Vẹt giáo dục thế nào mà bỗng quay quắt 180 độ mới chết dở. Rõ ràng ông ta muốn chuộc cái lỗi hí ha hí hởn lúc nãy, quàng quạc:
-         Quỷ tha ma bắt, các người định giỡn mặt tôi ư? Rượu sâm banh mà rót vô ly miệng loa đâu có được. Bay hết hơi men còn gì, chặc chặc, đổi ngay cho chúng tôi hai ly cao miệng nhỏ. Bưng liền đi!
Gaby cố giữ điềm tĩnh, tê tái trở vào bếp. Khỏi phải nói đến khuôn mặt thê thảm của ông Trill. Tay ông run lên vì tức giận, dốc chai rượu vừa khui vô hai ly cao mảnh. Ông ta dặn Gaby như dặn chính mình:
-         Cháu cố nhẫn nhục nhé, lần này chắc ổn thôi.
Cô bé lại bưng khay đi và thót tim thấy mụ Gunidle buông tờ tạp chí thời trang ngó hai ly rượu chòng chọc. Mụ trễ môi thật độc:
-         Rượu ngọt phải không ranh con?
Mụ chụp một cái ly và đưa lên khóe mép, đắc thắng:
-         Này cưng, anh nhấp thử mà xem. Con bé đem cho chúng ta rượu ngọt. Lạy chúa, nó tưởng mình thèm nước đường chắc.
Plockl phối hợp quỉ kế thật nhịp nhàng. Gã nếm một hợp rồi phun phì phì:
-         Ngọt…lịm. Em yêu ơi, em nói đúng hoàn toàn.
Gaby vẫn nhẹ nhàng:
-         Có gì không ổn chăng? Tôi không sành chuyện này lắm.
Con Vẹt độc địa:
-         Rõ ràng cô chẳng sành cái quái gì hết. Thật kinh khủng.
-         Lẽ ra các vị nên nói trước với tôi là các vị chỉ ưa loại sâm banh chua đựng trong ly nhỏ thân cao. Và kê luôn tên hãng sản xuất mới phải.
Plockl đấu dịu trước phản ứng dịu dàng của cô bé. Gã cười hề hề:
-         Làm tiếp viên khó lắm cô em ạ. Ráng phục vụ đi.
Lần thứ ba, cặp vợ chồng dã man ấy mới ngưng hành hạ Gaby. Cô bé lại gần ông Trill nói như muốn khóc:
-         Cháu chưa hề thấy loại du khách nào quá quắt như vậy.
-         Can đảm lên cháu! Phần đông khách quen của khách sạn ta rất tử tế. Rồi cháu sẽ thấy ngay thôi. Cái đôi này chắc bị thần kinh sao đó.
Đăng nhập để trả lời
0
Coco nhầm, để sửa lại nha ^^
 
62-63


📎 DSC01549Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
64-65

📎 DSC01550Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
66-67

📎 DSC01551Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
68-69

📎 DSC01552Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Phần tiếp theo gửi coco

Bốn
CUỘC CHIẾN KHÁCH SẠN
 
Jorg đang rung đùi tu côla trong phòng thì nghe tiếng chân người mẹ kế đi vội vã ngoài hành lang. Gã gật gù đợi bà vô hẳn phòng riêng mới mò ra hành lang thám thính. Ê, chung quanh đâu có một ai. Gã bèn đổ một ít côla xuống sàn gỗ ghép.
Đoạn gã thận trong lấy từ trong túi ra chiếc nhẫn kim cương 1 cara. Coi, kim cương xịn thế này mà lão chủ tiệm kim hoàn chỉ trả giá 9.000 mark. Lão Fridhelon khốn khiếp, bộ nhà ngươi tưởng rằng ta ngu đến nỗi không biết giá trị của nó phải gấp đôi sao?
Jorg nhét chiếc nhẫn vào kẻ giữa hai thanh ván sàn. Rồi gã bắt đầu gào lên:
-         Dì ơi, con tìm được rồi!
Dì Isabel mở cửa căn hộ, ngó ra:
-         Này, đừng gào toán lên như vậy chứ.
Jorg vẫn oang oang:
-         Đây này. Dì lại đây mà coi: cái nhẫn, trong kẽ sàn đây thôi. Con làm đổ nước ngọt, định lau sàn thì lại phát hiện ra nó.
Dì Isabel lại gần, ngó thằng con chồng dùng dao nhíp khều chiếc nhẫn lên.
-         Lạy chúa, tại sao nó lại chui xuống đó được nhỉ? Dì đánh rơi chăng, mà đánh rơi thì phải nghe tiếng chứ?
-         Ừ…ừm, có thể môt phần do dì đãng trí, một phần lúc đó con vặn nhạc ầm ĩ cho nên…
Isabel cầm lấy chiếc nhẫn và hơi ngạc nhiên. Trời ạ, chiếc nhẫn ấm như vừa được đặt trên lò sưởi. Bà trầm ngâm đeo nó vào tay.
*
Tarzan ngồi ở thành hồ bơi đợi cô học trò mới. Xung quanh hắn chẳng có ai
Nadine ra kia rồi. Cô bé khoác chiếc áo khoác tắm có mũ trùm hoa hồng, trùm kín từ mũi xuống mắt cá chân.
Khi đến gần, Nadine mới bỏ mũ ra – rõ ràng để gây sự ngạc nhiên cho “ông thầy”. Giờ đây là một khuôn mặt xinh đẹp khác thường – theo kiểu phương nam, với cặp mắt đen tết thành bím vấn cao trên đầu.
Cô bé chủ động:
-         Chào Peter. Tôi là Nadine. Thật ra tôi không hề muốn tập bơi, nhưng ba tôi lại muốn vậy. Một đứa con hiếu thảo dĩ nhiên phải biết nghe lời cha mẹ mình.
Cô chìa tay cho Tarzan. Những móng tay tô son đỏ chót.
Tarzan cười cười:
-         Tôi nghĩ rằng bạn không nên miễn cưỡng như vậy. Bơi lội không phải là trò chơi mà là một môn học. Nếu miễn cưỡng thì học gì cũng thất bại. Liệu bạn có thể thay đổi thái độ được không?
Nadine mỉm cười:
-         Bạn cho rằng tôi nên tự động viên mình ham học bơi hay sao?
-         Nếu không ham thì tập làm gì, vô ích thôi.
-         Bạn có thể giúp tôi được không?
-         Tôi sẽ thử. Vì tôi không quen bị thất bại.  Ba bạn hy vọng tôi sẽ biến bạn thành một con cá kình. Và tôi đã trót hứa với ông. Khi đó tôi chưa biết rằng chính bạn lại thờ ơ với việc học bơi.
Nadine hết quay phải, lại nghiêng trái, để Tarzan có thể chiêm ngưỡng cô từ mọi phía, mắt thì không quên thăm dò phản ứng của “ông thầy”.
Hừm! Có lẽ như cô bạn này đã phát chán những ngày nghỉ nhạt nhẽo cùng cha mẹ, và muốn đổi không khí một chút thôi. Bơi với lội gì.
Nadine lại kiểu cách đặt một bàn chân trần lên thành bể bơi:
-         Việc gì tôi phải tha thiết với bơi lội chứ?
-         Tôi đề nghị bạn hãy nói như vậy với ba bạn và chúng ta dừng ở đây được rồi.
Nadine điệu đàng:
-         Nghĩa là bạn chịu thất bại? Bạn là một thầy dạy bơi bất tài, rõ rồi nha.
-         Không đúng! Giữ cho những bà cô cấm cảu nổi lên mặt nước đâu phải việc của tôi.
Mắt Nadine tóe lửa:
-         Tôi mà là một bà cô cấm cảu sao? Chưa ai dám ăn nói với tôi như vậy.
Tarzan cười:
-         Vậy thì xưa nay xúm quanh bạn chỉ toàn những quân hèn. Và thưa nữ chúa, vậy là bà kiên quyết không tập bơi phải ko ạ?
-         Xì, bơi lội là cái quái gì chớ, người ta thiết kế đồ tắm nhằm mục đích trình diễn thân hình thon thả trên bao lơn và trên các bãi cỏ chứ không phải để nhúng xuống nước. Dưới nước làm sao phân biệt được xấu, đẹp.
Tarzan than trời:
-         Lý lẽ gì mà kỳ quá hà! Có lẽ tôi cũng đành chào thua bạn đó, Nadine.
Nadine cười khúc khích:
-         Té ra lòng dũng cảm của một học sinh trường nội trú chỉ có thế. Tôi cứ tưởng ở đó ai cũng anh hùng như cái anh chàng Tarzan nào đó chớ. Ba tôi nói rằng bạn là học sinh nội trú cùng trường với Tarzan phải không? Bạn biết bác Olaf Freund chứ?
Tarzan thận trọng:
-         Biết…Ông Freund là hiệu trưởng trường chúng tôi.
-         Qua bác ấy, tôi đã biết mọi điều về cái cậu Tarzan ở trường bạn.
-         Vậy hả?
-         Nghe đồn Tarzan khỏe như gấu, nhanh như sóc và leo trèo như khỉ? Bạn biết Tarzan chứ?
-         Biết làm sao khác được.
-         Bạn phải lấy làm tự hào đó, Peter. Tụi con gái trường tôi gồm 16 đứa đã thành lập “Hội bạn Tarzan” cốt để chọc tức bọn con trai. Chúng tôi kể vung lên rằng Tarzan là một chàng trai giỏi giang, lịch sự và công minh chính trực. Tôi thuật lại tất cả những giai thoại nghe được từ bác Olaf Freund và thêu dệt thêm các chiến công của Tarzan khiến lũ con trai càng điên tiết. Chúng căm Tarzan lắm, mặc dù chúng đâu có quen cậu ta. Tức cười muốn chết luôn.
-         Lại còn thế nữa kia à?
-         Bạn thấy Tarzan ra sao?
-         Biết nói sao nhỉ. Tôi buộc phải hòa thuận với cậu ta, và nói chung là ổn thôi.
-         Nghe nói băng Tarzan còn có Gaby này, Karl máy tính này, Tròn Vo sôcôla này, đúng không. Và có đúng là bốn người ấy luôn nhúng mũi vào những vụ điều tra tội phạm, lại luôn thành công không vậy?
-         Đúng. Hay bạn cho là thầy Freund bịa chuyện?
-         Đâu có. Tôi tin bác Freund chứ. Bây giò, làm ơn kể về Tarzan cho tôi nghe đi. Học cùng trường lại cùng lứa, chắc bạn phải biết nhiều điều mà bác Freund không rành?
-         Không! Chịu thôi. Tôi theo nguyên tắc không bình luận về ai khi người ấy vắng mặt. Cô cho là dở cũng được, nhưng người quân tử tối kỵ nói sau lưng.
-         Vậy hả? Cảm ơn nghe. Nếu tôi học ở trường bạn tôi sẽ gia nhập làm một thành viên của băng TKKG lừng lẫy.
-         Tứ quái không nhận thêm người thứ năm đâu. Suốt đời vẫn chỉ là bộ tứ thôi. Vả lại nhận thêm một cô gái chỉ đẹp nhờ…những bộ áo tắm tân kỳ mà khả năng bơi lội bằng O thì…
Nadine nhăn mặt:
-         Ồ, bạn làm tôi chán ngấy. Cái đồ gì ương như ổi.
Tarzan cười nhe răng:
-         Bạn ghét ổi lắm hả?
-         Tôi thèm vào học bơi nữa. Cho đáng kiếp bạn!
-         Ôi, tôi buồn phát khóc được. Hu hu…
Nadine chụp mũ lên đầu. Tarzan nói thêm:
-         Hy vọng bạn sẽ phản ánh trung thực chuyện này với ba bạn nghe Nadine.
-         Khỏi lo! Cái đó thật khó chịu. Vì bạn là học sinh cùng trường với Tarzan nên tôi tha thứ đấy. Hãy gửi lời chào Tarzan từ 16 nữ sinh chúng tôi. Và nhắc anh chàng biên thư cho chúng tôi nhé. Tôi sẽ đưa địa chỉ cho bạn.
-         Ôkê.
*
Máy tính điện tử ngồi bên bàn giấy, cảm giác như vừa tìm thấy một hòn đảo ước mơ. Những con số từ giấy đặt phòng, giấy rút đặt phòng, hóa đơn séc…đối với nó chỉ là trò chơi. Nó gõ máy tính như nghệ sĩ dương cầm bậc thầy chơi đàn.
Rồi Karl có việc phải hỏi ý kiến dì Isa. Nó cầm tài liệu, đi sang văn phòng của dì.
Ngoài cửa treo hai chiếc áo khoác đàn ông cùng hai cái nón. Chắc dì Isa có khách. Đành đợi vậy.
Đúng lúc đó, tiếng dì Isa vang lên sau khung cửa.
-         Không, thưa ông Terzhaber, tôi sẽ không tham gia bất kỳ một hoạt động nào chống tập đoàn weekend. Như thế là phạm pháp.
Một giọng đàn ông nhừa nhựa ngắt lời:
-         Bà không nên nhìn nhận mọi việc như vậy.
-         Thôi đi, ông Maier. Hồi ông cụ nhà ông còn lãnh đạo bellevue. Không bao giờ cụ đưa ra những đề nghị kiểu ấy đâu.
Một giọng gầm lên:
-         Quỷ tha ma bắt! chúng ta phải tự vệ chứ, thưa bà đồng nghiệp. Chẳng lẻ khoanh tay ngồi nhìn Weekend làm mưa làm gió.
-         Tôi tin vào trình độ nghiệp vụ và thái độ tận tụy với khách của chúng tôi, ông Terzhaber ạ.
-         Bà hy vọng thế sao? Khách sẽ so sánh giá cả. Weekend đủ sức giữ giá hạ ít nhất cũng cả năm. Lúc ấy thì loại “cá bé” như chúng ta sập tiệm từ lâu rồi. Không, chúng ta phải chiến đấu với con quái vật ấy. Tôi không nghĩ đến những việc làm trái với pháp luật. Nhưng góp gió sẽ thành bão.
Maier làu bàu:
-         Đáng lẽ phải cho cái tòa nhà ngất ngưỡng đó ra tro kìa.
Dì Isabel thắc mắc:
-         Sao, các ông định “góp gió” là thế nào vậy?
-         Cho hai lít dầu nhờn vào hồ bơi chẳng hạn, lão bá tước sẽ mất khách. Ngoài ra có thể sử dụng.
Đăng nhập để trả lời
0
70-71

📎 DSC01553Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
72-73

📎 DSC01554Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
74-75

📎 DSC01555Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
76-77

📎 DSC01556Large
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»