<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-15 17:22:21Rdinh>
ĐÔI VẦN CẢM - XÚC - -- Rdinh ---
1.377 trả lời, 217.831 lượt xem —
Trang 17 / 46
TRỜI HỒNG


<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-18 17:04:37Thuỵ Du>
Trích đoạn: Rdinh

Từ anh cất bước ra đi
Trong em thôi trọn những gì yêu thương
Theo anh trên vạn nẻo đường
Trái tim luôn những vấn vương bên người
Giờ anh trở gót đây rồi
Vần thơ cũng thấy nghẹn lời hỡi ai
Những gì xưa cũ chưa phai
Cùng nhau nối lại những ngày thương yêu
Vần thơ thôi hết cô liêu
Vui câu đoàn tụ - thương yêu dạt dào
thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
NẮNG HỒNG LÊN HOA TÍM
Nhìn màu hoa tím nhớ thêm
Ngày anh đi tím mới lên nụ hồng
Bây giờ vườn tím đầy bông
Mà sao anh chẳng có lòng về thăm
Cho vườn hoa tím ấm lòng
Phớt lên cánh tím nắng hồng nhớ thương.
Hàn Băng
(Vĩnh Nghiêm ca ca bận bay rồi chú Rdinh kính yêu của chúng cháu ơi ! Cháu thay anh họ hoạ thơ cùng chú Rdinh nhé ! Chúng cháu rất yêu kính chú Rdinh đấy ! Chú Rdinh cứ thả thơ đều đều vào nhà các anh họ cho vui, nhất là nhà nhóc Dương Hoá. Vì nhóc mê học lắm, nên ít thời gian lên diễn đàn)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-16 13:46:33Han Bang>
.
Trăng treo in mặt dòng sông
Thuyền ai thấp thoáng theo dòng Hương Giang
Thuyền nang chở ánh trăng vàng
Mang về anh tặng cô nàng năm xưa
Tay chèo mặt nước thuyền khua
Động lòng thương nhớ người xưa biết cùng
Hàn Băng
(Hi...hi...hi...Chú R dinh mang trăng về tặng cho cô Du của chúng cháu đấy !)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-17 19:14:37Rdinh>
.
Trăng treo in mặt dòng sông
Thuyền ai thấp thoáng theo dòng Hương Giang
Thuyền nang chở ánh trăng vàng
Mang về anh tặng cô nàng năm xưa
Tay chèo mặt nước thuyền khua
Động lòng thương nhớ người xưa biết cùng
Hàn Băng
(Hi...hi...hi...Chú R dinh mang trăng về tặng cho cô Du của chúng cháu đấy !)
Cô Du giờ không nhận trăng của chú đâu, vả lại chú múc trăng thì trăng bị vỡ rồi , giờ chú chỉ có đèn thôi.
Lỡ rồi
Hỡi người khách cũ đò xưa
Ngày ấy anh đến em chưa có chồng
Vẫn còn chiếc bóng cô phòng
Đò xưa đưa khách sang sông một chiều
Bây giờ bến vắng đìu hiu
Đò đà mục nát tím chiều nhớ nhung
Sông sâu đò cũ ngại ngùng
Trông người biền biệt nơi khung trời nào
Chiều chiều lại nhớ xôn xao
Bến nay còn đó người sao mất rồi
Người giờ ở tận phương trời
Biết chăng tôi nhớ bóng người ngày xưa
Con đò khi đón khi đưa
Giờ đây hoang vắng người xưa đâu rồi
Nhớ anh nhớ phút nào nguôi
Chờ anh không thấy em ngậm ngùi sang sông........
thuỵ du
Hỡi người khách cũ đò xưa
Ngày ấy anh đến em chưa có chồng
Vẫn còn chiếc bóng cô phòng
Đò xưa đưa khách sang sông một chiều
Bây giờ bến vắng đìu hiu
Đò đà mục nát tím chiều nhớ nhung
Sông sâu đò cũ ngại ngùng
Trông người biền biệt nơi khung trời nào
Chiều chiều lại nhớ xôn xao
Bến nay còn đó người sao mất rồi
Người giờ ở tận phương trời
Biết chăng tôi nhớ bóng người ngày xưa
Con đò khi đón khi đưa
Giờ đây hoang vắng người xưa đâu rồi
Nhớ anh nhớ phút nào nguôi
Chờ anh không thấy em ngậm ngùi sang sông........
thuỵ du

<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-07 23:36:01Rdinh>

Người đi cho nắng phai hồng
Mắt xanh phai biếc dõi trông bóng người
Bốn mùa nhìn lá rơi rơi...
Hỏi người thơ ấy đành lời từ li !
Cảm ơn bạn HongHong đã ghé thăm và cho câu thơ hỏi rất hay. Chúc bạn vui.
Rdinh.
Người thơ đi, thơ sầu bi
Vườn thơ ai tưới??? Đành đi sao người !!!
Người đi...Thơ vắng tiếng cười
Hoa vườn thơ kém sắc tươi...úa màu
Người thơ đi??? Đành vậy sao !!!
Hoa thơ ủ rủ buồn nao lá vàng...
nt
(Hoa sầu rủ cánh , lá xanh cũng ngả màu úa vàng luôn! hu...hu...hu...)
Vần thơ mang mối sầu bi
Thơ sầu bi cũng bước đi với người
Nào đâu còn những tiếng cười
Người cùng thơ phải kém tươi sắc màu
Trời Xuân cơn gió lao-xao
Lá xanh rụng xuống để đau lá vàng.
Rdinh
Dinh à chúng ta cùng đi dạo chơi trên sa mạc nhé:
Lạc đà
Lạc đà vẫn cõng em đi
Em khát liền hỏi có gì uống không
Lạc đà cười nói là không
Em buồn nhảy xuống bỏ không lạc đà
Bỏ lạc đà em nhận ra
Mình không còn lạc như là ngày xưa
Niềm tin lại trút như mưa
Sa mạc cằn cỗi đã thừa mầm xanh
....(Mời Dinh tiếp bước ) Phan Đức Dũng
Những ngày xưa ấy vấn vương
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người
thuỵ du
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người
thuỵ du
Thụy-Du ơi ! sao lớp này tự-nhiên thơ tếu nó không ra được, mà cứ bấm máy là nó ra thơ trữ-tình không hè, mà đôi khi lại còn muốn ra loại thơ trữ-tình kiểu quan-họ đây này. đừng có cười anh nhé, mà cũng không được cười ruồi nữa đó nhe.
Mối duyên thắm của đôi mình
Trước sau hẹn giữ vẹn tình đôi ta
Cho dù đôi ngã cách xa
Cũng xin một gánh mặn mà đa mang
Cùng nhau một chữ đá vàng
Khắc ghi tấc dạ nào màng tháng năm
Phương trời ấy có xa xăm
Mong anh cũng hẹn đăm đăm một lòng
Đừng nên mang dạ đèo bồng
Em mà biết được sẽ không tha nào.....
Lúc ấy đừng hỏi tại sao
Mỗi người một ngã xanh xao tim buồn....
thụy du
Vui lên đi anh Rdinh ơi ! Em không có cười anh đâu,cười ruồi lại càng không có nữa mà....Chỉ mong anh vui lên thôi!
Em khuyên anh không đèo bòng
Bụng anh sao cứ lòng thòng nổi tham
Biết rằng sai, quấy vẫn làm
Ra đường thấy đẹp muốn thêm em về
Chỉ sợ cái áo tua-te
Nên anh đành phải ngủ hè trước thôi
T.D. ới ! có thương tôi
Thì hãy ra dắt để tôi vô nhà
Nhưng chớ để quên mấy bà
Để ngoai sân đó sao ra thơ cùng
Vào nhà tụi mình ngâm chung
Áo rách , quần rách cũng đành chịu thôi
Chẳng qua là cái số trời
Áo rách tí...nhưng đưọc sơi nhiều bà
Vậy em cứ vá tà-tà
Công lớn.. anh thương nhất nhà là em./
Rdinh
Có câu ông chả bà nem
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Du đây chẳng hổ tiếng hiền
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Không sao đâu Thụy-Du ơi, chỉ là thơ vui thì có gì phải câu nệ, đôi khi anh dùng những tiếng hơi xuồng-xã chút mong TD cũng thông-cảm nhe, vì thơ vần nó cứ tuôn ra như vậy thời nó mới có ý của câu sau, bởi vậy người ta gọi là hứng thơ mà.
Chúc em vui. Rdinh
Thôi thì cũng chỉ một lần
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
D D T = Một loại thuốc dùng diệt kiến rất hiệu-nghiệm , nhưng có độc hai cho người.
Cách này quả thật rất hay
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Trích đoạn: Rdinh
Những ngày xưa ấy vấn vương
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người
thuỵ du
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người
thuỵ du
Thụy-Du ơi ! sao lớp này tự-nhiên thơ tếu nó không ra được, mà cứ bấm máy là nó ra thơ trữ-tình không hè, mà đôi khi lại còn muốn ra loại thơ trữ-tình kiểu quan-họ đây này. đừng có cười anh nhé, mà cũng không được cười ruồi nữa đó nhe.
Mối duyên thắm của đôi mình
Trước sau hẹn giữ vẹn tình đôi ta
Cho dù đôi ngã cách xa
Cũng xin một gánh mặn mà đa mang
Cùng nhau một chữ đá vàng
Khắc ghi tấc dạ nào màng tháng năm
Phương trời ấy có xa xăm
Mong anh cũng hẹn đăm đăm một lòng
Đừng nên mang dạ đèo bồng
Em mà biết được sẽ không tha nào.....
Lúc ấy đừng hỏi tại sao
Mỗi người một ngã xanh xao tim buồn....
thụy du
Vui lên đi anh Rdinh ơi ! Em không có cười anh đâu,cười ruồi lại càng không có nữa mà....Chỉ mong anh vui lên thôi!
Em khuyên anh không đèo bòng
Bụng anh sao cứ lòng thòng nổi tham
Biết rằng sai, quấy vẫn làm
Ra đường thấy đẹp muốn thêm em về
Chỉ sợ cái áo tua-te
Nên anh đành phải ngủ hè trước thôi
T.D. ới ! có thương tôi
Thì hãy ra dắt để tôi vô nhà
Nhưng chớ để quên mấy bà
Để ngoai sân đó sao ra thơ cùng
Vào nhà tụi mình ngâm chung
Áo rách , quần rách cũng đành chịu thôi
Chẳng qua là cái số trời
Áo rách tí...nhưng đưọc sơi nhiều bà
Vậy em cứ vá tà-tà
Công lớn.. anh thương nhất nhà là em./
Rdinh
Có câu ông chả bà nem
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Du đây chẳng hổ tiếng hiền
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Không sao đâu Thụy-Du ơi, chỉ là thơ vui thì có gì phải câu nệ, đôi khi anh dùng những tiếng hơi xuồng-xã chút mong TD cũng thông-cảm nhe, vì thơ vần nó cứ tuôn ra như vậy thời nó mới có ý của câu sau, bởi vậy người ta gọi là hứng thơ mà.
Chúc em vui. Rdinh
Thôi thì cũng chỉ một lần
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
D D T = Một loại thuốc dùng diệt kiến rất hiệu-nghiệm , nhưng có độc hai cho người.
Cách này quả thật rất hay
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Anh này tính thật tèm lem
Nhập nhoè đánh lận con đen nè trời
Sao khôn quá vậy anh ơi
Giả vờ khéo thật ông trời phải rên
Trời sợ em đây bắt đền
Cho anh cái tánh ham lên số bà
Mười hai bà ở trong nhà
Còn kêu không đủ quả là tham ghê
Em thật là phục anh nè
Suốt ngày chắc lại ngủ hè nghe anh
Vì em cái tật thương anh
Dụ gì cũng gật với anh khổ à
Bao giờ anh mới sợ ta???
thuỵ du

Những ngày xưa ấy vấn vương
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người
thuỵ du
Làm sao che lấp trên đường em đi
Một lời nói lúc chia ly
Vẫn sâu vẫn đậm những gì đa mang
Chút tình dù có muộn màng
Vẫn ân vẫn trọng đá vàng khó phai
Dẫu cho cách trở ngày mai
Lòng này sẽ chẳng nhạt phai hỡi người
thuỵ du
Thụy-Du ơi ! sao lớp này tự-nhiên thơ tếu nó không ra được, mà cứ bấm máy là nó ra thơ trữ-tình không hè, mà đôi khi lại còn muốn ra loại thơ trữ-tình kiểu quan-họ đây này. đừng có cười anh nhé, mà cũng không được cười ruồi nữa đó nhe.
Mối duyên thắm của đôi mình
Trước sau hẹn giữ vẹn tình đôi ta
Cho dù đôi ngã cách xa
Cũng xin một gánh mặn mà đa mang
Cùng nhau một chữ đá vàng
Khắc ghi tấc dạ nào màng tháng năm
Phương trời ấy có xa xăm
Mong anh cũng hẹn đăm đăm một lòng
Đừng nên mang dạ đèo bồng
Em mà biết được sẽ không tha nào.....
Lúc ấy đừng hỏi tại sao
Mỗi người một ngã xanh xao tim buồn....
thụy du
Vui lên đi anh Rdinh ơi ! Em không có cười anh đâu,cười ruồi lại càng không có nữa mà....Chỉ mong anh vui lên thôi!
Em khuyên anh không đèo bòng
Bụng anh sao cứ lòng thòng nổi tham
Biết rằng sai, quấy vẫn làm
Ra đường thấy đẹp muốn thêm em về
Chỉ sợ cái áo tua-te
Nên anh đành phải ngủ hè trước thôi
T.D. ới ! có thương tôi
Thì hãy ra dắt để tôi vô nhà
Nhưng chớ để quên mấy bà
Để ngoai sân đó sao ra thơ cùng
Vào nhà tụi mình ngâm chung
Áo rách , quần rách cũng đành chịu thôi
Chẳng qua là cái số trời
Áo rách tí...nhưng đưọc sơi nhiều bà
Vậy em cứ vá tà-tà
Công lớn.. anh thương nhất nhà là em./
Rdinh
Có câu ông chả bà nem
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Du đây chẳng hổ tiếng hiền
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Không sao đâu Thụy-Du ơi, chỉ là thơ vui thì có gì phải câu nệ, đôi khi anh dùng những tiếng hơi xuồng-xã chút mong TD cũng thông-cảm nhe, vì thơ vần nó cứ tuôn ra như vậy thời nó mới có ý của câu sau, bởi vậy người ta gọi là hứng thơ mà.
Chúc em vui. Rdinh
Thôi thì cũng chỉ một lần
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
D D T = Một loại thuốc dùng diệt kiến rất hiệu-nghiệm , nhưng có độc hai cho người.
Cách này quả thật rất hay
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Anh này tính thật tèm lem
Nhập nhoè đánh lận con đen nè trời
Sao khôn quá vậy anh ơi
Giả vờ khéo thật ông trời phải rên
Trời sợ em đây bắt đền
Cho anh cái tánh ham lên số bà
Mười hai bà ở trong nhà
Còn kêu không đủ quả là tham ghê
Em thật là phục anh nè
Suốt ngày chắc lại ngủ hè nghe anh
Vì em cái tật thương anh
Dụ gì cũng gật với anh khổ à
Bao giờ anh mới sợ ta???
thuỵ du

Anh ơi chớ nói chuyện gàn
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Em khuyên anh không đèo bòng
Bụng anh sao cứ lòng thòng nổi tham
Biết rằng sai, quấy vẫn làm
Ra đường thấy đẹp muốn thêm em về
Chỉ sợ cái áo tua-te
Nên anh đành phải ngủ hè trước thôi
T.D. ới ! có thương tôi
Thì hãy ra dắt để tôi vô nhà
Nhưng chớ để quên mấy bà
Để ngoai sân đó sao ra thơ cùng
Vào nhà tụi mình ngâm chung
Áo rách , quần rách cũng đành chịu thôi
Chẳng qua là cái số trời
Áo rách tí...nhưng đưọc sơi nhiều bà
Vậy em cứ vá tà-tà
Công lớn.. anh thương nhất nhà là em./
Rdinh
Có câu ông chả bà nem
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Du đây chẳng hổ tiếng hiền
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Không sao đâu Thụy-Du ơi, chỉ là thơ vui thì có gì phải câu nệ, đôi khi anh dùng những tiếng hơi xuồng-xã chút mong TD cũng thông-cảm nhe, vì thơ vần nó cứ tuôn ra như vậy thời nó mới có ý của câu sau, bởi vậy người ta gọi là hứng thơ mà.
Chúc em vui. Rdinh
Thôi thì cũng chỉ một lần
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
D D T = Một loại thuốc dùng diệt kiến rất hiệu-nghiệm , nhưng có độc hai cho người.
Cách này quả thật rất hay
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Anh này tính thật tèm lem
Nhập nhoè đánh lận con đen nè trời
Sao khôn quá vậy anh ơi
Giả vờ khéo thật ông trời phải rên
Trời sợ em đây bắt đền
Cho anh cái tánh ham lên số bà
Mười hai bà ở trong nhà
Còn kêu không đủ quả là tham ghê
Em thật là phục anh nè
Suốt ngày chắc lại ngủ hè nghe anh
Vì em cái tật thương anh
Dụ gì cũng gật với anh khổ à
Bao giờ anh mới sợ ta???
thuỵ du

Anh ơi chớ nói chuyện gàn
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
Trích đoạn: Rdinh
Em khuyên anh không đèo bòngBụng anh sao cứ lòng thòng nổi thamBiết rằng sai, quấy vẫn làmRa đường thấy đẹp muốn thêm em vềChỉ sợ cái áo tua-teNên anh đành phải ngủ hè trước thôiT.D. ới ! có thương tôiThì hãy ra dắt để tôi vô nhàNhưng chớ để quên mấy bàĐể ngoai sân đó sao ra thơ cùngVào nhà tụi mình ngâm chungÁo rách , quần rách cũng đành chịu thôiChẳng qua là cái số trờiÁo rách tí...nhưng đưọc sơi nhiều bàVậy em cứ vá tà-tàCông lớn.. anh thương nhất nhà là em./Rdinh
Có câu ông chả bà nem
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
![]()
Du đây chẳng hổ tiếng hiền
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !Không sao đâu Thụy-Du ơi, chỉ là thơ vui thì có gì phải câu nệ, đôi khi anh dùng những tiếng hơi xuồng-xã chút mong TD cũng thông-cảm nhe, vì thơ vần nó cứ tuôn ra như vậy thời nó mới có ý của câu sau, bởi vậy người ta gọi là hứng thơ mà.Chúc em vui. Rdinh
![]()
Thôi thì cũng chỉ một lần
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
D D T = Một loại thuốc dùng diệt kiến rất hiệu-nghiệm , nhưng có độc hai cho người.
Cách này quả thật rất hay
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
![]()
Anh này tính thật tèm lem
Nhập nhoè đánh lận con đen nè trời
Sao khôn quá vậy anh ơi
Giả vờ khéo thật ông trời phải rên
Trời sợ em đây bắt đền
Cho anh cái tánh ham lên số bà
Mười hai bà ở trong nhà
Còn kêu không đủ quả là tham ghê
Em thật là phục anh nè
Suốt ngày chắc lại ngủ hè nghe anh
Vì em cái tật thương anh
Dụ gì cũng gật với anh khổ à
Bao giờ anh mới sợ ta???
thuỵ du
![]()
Anh ơi chớ nói chuyện gàn
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
![]()
Trời ơi trời hỡi là trời
Sao anh nỡ nói những lời oan ghê
Em gật thì anh cũng chê
Em mà lắc nữa anh chê cỡ nào?
Em gật anh có vợ bao
Hồi nào em lắc? Oan nào sạch đây?
Anh đừng giả dại giả ngây
Nói oan em tưởng anh đây thấy nhầm
Em gật đầu thiệt hà rầm
Mà anh bảo lắc,anh hâm chưa hè?
Còn nói em giữ tiền nè
Hai trăm xin thiệt hỏng cho anh liền
Em đâu có đòi giữ tiền
Eo ơi,anh thiệt hổng hiền đó nha
Nói oan nói ức người ta
Chắc phải nhờ tới mã tà xử phân
Em gật đã hơn chục lần
Mà anh cứ nói lần chần lắc cơ
Lần này anh chớ có mơ
Em chẳng gật nữa,anh chờ cũng không....
Chẳng còn có lúc mà mong
Phở gà không có đừng hòng nhe anh !!!
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,dùng chữ "hâm" là theo vần & cho nó có nghĩa vui thôi nghe anh,chứ em hổng có dám nói anh hâm đâu nghe,hihi,đừng giận hén.....
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-09 00:23:04Rdinh>
Trích đoạn: Rdinh
Em khuyên anh không đèo bòng
Bụng anh sao cứ lòng thòng nổi tham
Biết rằng sai, quấy vẫn làm
Ra đường thấy đẹp muốn thêm em về
Chỉ sợ cái áo tua-te
Nên anh đành phải ngủ hè trước thôi
T.D. ới ! có thương tôi
Thì hãy ra dắt để tôi vô nhà
Nhưng chớ để quên mấy bà
Để ngoai sân đó sao ra thơ cùng
Vào nhà tụi mình ngâm chung
Áo rách , quần rách cũng đành chịu thôi
Chẳng qua là cái số trời
Áo rách tí...nhưng đưọc sơi nhiều bà
Vậy em cứ vá tà-tà
Công lớn.. anh thương nhất nhà là em./
Rdinh
Có câu ông chả bà nem
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Du đây chẳng hổ tiếng hiền
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Không sao đâu Thụy-Du ơi, chỉ là thơ vui thì có gì phải câu nệ, đôi khi anh dùng những tiếng hơi xuồng-xã chút mong TD cũng thông-cảm nhe, vì thơ vần nó cứ tuôn ra như vậy thời nó mới có ý của câu sau, bởi vậy người ta gọi là hứng thơ mà.
Chúc em vui. Rdinh
Thôi thì cũng chỉ một lần
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
D D T = Một loại thuốc dùng diệt kiến rất hiệu-nghiệm , nhưng có độc hai cho người.
Cách này quả thật rất hay
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Anh này tính thật tèm lem
Nhập nhoè đánh lận con đen nè trời
Sao khôn quá vậy anh ơi
Giả vờ khéo thật ông trời phải rên
Trời sợ em đây bắt đền
Cho anh cái tánh ham lên số bà
Mười hai bà ở trong nhà
Còn kêu không đủ quả là tham ghê
Em thật là phục anh nè
Suốt ngày chắc lại ngủ hè nghe anh
Vì em cái tật thương anh
Dụ gì cũng gật với anh khổ à
Bao giờ anh mới sợ ta???
thuỵ du

Anh ơi chớ nói chuyện gàn
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
Trời ơi trời hỡi là trời
Sao anh nỡ nói những lời oan ghê
Em gật thì anh cũng chê
Em mà lắc nữa anh chê cỡ nào?
Em gật anh có vợ bao
Hồi nào em lắc? Oan nào sạch đây?
Anh đừng giả dại giả ngây
Nói oan em tưởng anh đây thấy nhầm
Em gật đầu thiệt hà rầm
Mà anh bảo lắc,anh hâm chưa hè?
Còn nói em giữ tiền nè
Hai trăm xin thiệt hỏng cho anh liền
Em đâu có đòi giữ tiền
Eo ơi,anh thiệt hổng hiền đó nha
Nói oan nói ức người ta
Chắc phải nhờ tới mã tà xử phân
Em gật đã hơn chục lần
Mà anh cứ nói lần chần lắc cơ
Lần này anh chớ có mơ
Em chẳng gật nữa,anh chờ cũng không....
Chẳng còn có lúc mà mong
Phở gà không có đừng hòng nhe anh !!!
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,dùng chữ "hâm" là theo vần & cho nó có nghĩa vui thôi nghe anh,chứ em hổng có dám nói anh hâm đâu nghe,hihi,đừng giận hén.....
Sao anh nỡ nói những lời oan ghê
Em gật thì anh cũng chê
Em mà lắc nữa anh chê cỡ nào?
Em gật anh có vợ bao
Hồi nào em lắc? Oan nào sạch đây?
Anh đừng giả dại giả ngây
Nói oan em tưởng anh đây thấy nhầm
Em gật đầu thiệt hà rầm
Mà anh bảo lắc,anh hâm chưa hè?
Còn nói em giữ tiền nè
Hai trăm xin thiệt hỏng cho anh liền
Em đâu có đòi giữ tiền
Eo ơi,anh thiệt hổng hiền đó nha
Nói oan nói ức người ta
Chắc phải nhờ tới mã tà xử phân
Em gật đã hơn chục lần
Mà anh cứ nói lần chần lắc cơ
Lần này anh chớ có mơ
Em chẳng gật nữa,anh chờ cũng không....
Chẳng còn có lúc mà mong
Phở gà không có đừng hòng nhe anh !!!
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,dùng chữ "hâm" là theo vần & cho nó có nghĩa vui thôi nghe anh,chứ em hổng có dám nói anh hâm đâu nghe,hihi,đừng giận hén.....
Biết chữ hâm đó rồi, nhưng nếu em hâm nóng anh hay anh hâm nóng em thì cũng được.. Hehe...chạy....
Bao giờ gặp lại cố nhân ơi !
Đã mấy mùa rồi cố nhân ơi !
Đông qua giá rét _ tóc bạc mầu
Bến sông xưa cũ không còn trẻ
Lạc lại con nước chút hồn tôi
Cố nhân ơi! đã mấy mùa trôi
Vần thơ viết gửi ngàn mây gió
Viếng người ở tận trốn xa xôi
Bao giờ gặp lại cố nhân ơi !
Như Hằng

Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-09 05:16:39Rdinh>
Bao giờ gặp lại cố nhân ơi !
Đã mấy mùa rồi cố nhân ơi !
Đông qua giá rét _ tóc bạc mầu
Bến sông xưa cũ không còn trẻ
Lạc lại con nước chút hồn tôi
Cố nhân ơi! đã mấy mùa trôi
Vần thơ viết gửi ngàn mây gió
Viếng người ở tận trốn xa xôi
Bao giờ gặp lại cố nhân ơi !
Như Hằng

MẢNH TÌNH THƠ
Một mảnh đời riêng một chút tình
Gửi người phương ấy chữ linh đinh
Nay mai trên nẻo đường phiêu bạt
Vần thơ ngày cũ vẫn đẹp xinh .......
Gửi gió mang đi nỗi âm thầm
Ngày qua ngày lại vẫn lặng câm
Mai kia mốt nọ còn gặp lại
Xin mối tình thơ vẫn lắng trầm
thuỵ du
Một mảnh đời riêng một chút tình
Gửi người phương ấy chữ linh đinh
Nay mai trên nẻo đường phiêu bạt
Vần thơ ngày cũ vẫn đẹp xinh .......
Gửi gió mang đi nỗi âm thầm
Ngày qua ngày lại vẫn lặng câm
Mai kia mốt nọ còn gặp lại
Xin mối tình thơ vẫn lắng trầm
thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Về thăm nhà chú Rdinh trông
Nhà cửa còn đây vắng bút hồng
Xa xa gió thoảng lòng não nuột
Nhớ quá chú ơi khóc nhớ mong
Hu...hu...hu...Nhớ chú lắm lắm!!!
Hàn Băng
Nhà cửa còn đây vắng bút hồng
Xa xa gió thoảng lòng não nuột
Nhớ quá chú ơi khóc nhớ mong
Hu...hu...hu...Nhớ chú lắm lắm!!!
Hàn Băng
NHỚ
Chú Rdinh ơi
Cháu nhớ chú
Nhớ cả lời
Nhớ vần thơ
Tiếng ru hời
Nhớ trêu cười
Nhớ thơ vui
Nhớ ngậm ngùi
Thơ tình lỡ
Nhớ những thuở
Chú họa thơ
Trêu ngẩn ngơ
Khả Tú ngốc
Tú hay khóc
Không hiểu gì
Khóc ri ri
Chú cười khì
Dỗ bé Tú
...
Nhớ chú Rdinh quá nè ! Hu...hu...hu... Chú Rdinh ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Hàn Băng
Chú Rdinh ơi
Cháu nhớ chú
Nhớ cả lời
Nhớ vần thơ
Tiếng ru hời
Nhớ trêu cười
Nhớ thơ vui
Nhớ ngậm ngùi
Thơ tình lỡ
Nhớ những thuở
Chú họa thơ
Trêu ngẩn ngơ
Khả Tú ngốc
Tú hay khóc
Không hiểu gì
Khóc ri ri
Chú cười khì
Dỗ bé Tú
...
Nhớ chú Rdinh quá nè ! Hu...hu...hu... Chú Rdinh ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Hàn Băng
HOÀI VỌNG QUÊ HƯƠNG
Ta về đếm lại vì sao,
Bao nhiêu nỗi nhớ lại trào dâng lên.
Lá ơi thôi rụng bên thềm !
Cho sầu lắng khúc nhạc êm phím đàn.
Nhìn sao đứng cạnh trăng vàng,
Thoáng mơ dáng nhỏ bên hàng dải Ngân.
Gió lùa mây đến gần dần,
Hợp rồi lan tỏa lần lần ta xa.
Rằm, trăng sáng tỏ Hằng Nga,
Gốc đa còn đó Cuội ra kiếm tìm,
Buồn thương nhạc khúc nỗi niềm,
Riêng ai có nhớ dáng hiền thuớt tha.
Trăng lên đỉnh núi trăng già,
Non xanh nước biếc mơ hoa mấy mùa.
Vi vu tiếng gió mãi lùa,
Lá vàng rơi rụng chuông chùa ngân vang.
Mấy Thu rồi lại Đông sang,
Tiểu thiền gom nhặt lá vàng rụng bay.
Đàn lên khúc nhạc nhớ ai,
Hòa cùng kinh kệ ngân dài vang vang.
Tình thơ lở nhịp dở dang,
Cung đàn lạc phím lời than nghẹn ngào.
Chim trời lã cánh vòm cao,
Em về nơi ấy kiếp nào gặp nhau.
Nhớ em lệ ứa tuôn trào,
Mưa ngâu tuôn đổ thác gào biển lay.
Buồn thương tím cả trời mây,
Trăng vàng lặn khuất sao lây nỗi sầu.
Chim trời mỏi cánh về đâu,
Sóng xô thuyền ngược giang đầu xa xôi.
Nhìn con sóng nước bồi hồi,
Nhớ về quê cũ dạ ôi vạn sầu !
Mây trời biển biếc một màu,
Lòng sầu cố quốc in sâu bóng hình.
Tháng Ba là tiết Thanh Minh,
Nén hương lan tỏa tụ hình người xưa.
Nhớ thương nói mấy cho vừa,
Tình hoài cố quốc nắng mưa mấy mùa.
Ru hời tiếng võng đu đưa,
Cho tròn giấc ngủ nhạc trưa quê nhà.
Bướm vờn mở cánh vườn hoa,
Bao nhiêu hoa lá nhớ nhà bấy nhiêu,
Tiếng yêu dạo khúc tương chiều,
Sông Hương, núi Ngự tình yêu mãi chờ...
Dương Thái Hòa
Vẫn còn đây những vần thơ
Dệt nên câu nhớ câu chờ câu mong
Xa xôi thăm thẳm nhạn trông
Người về kết nối thơ hồng thắm xinh
Một câu cũng nghĩa cũng tình
Một bài là những vần xinh mặn mà
Tình thơ một thưở cách xa
Nay đà sum họp một nhà "Quán Thơ"
Hết thôi những đợi những chờ
Anh về ta nối vần thơ thuở nào.....
thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Trích đoạn: Rdinh
Em khuyên anh không đèo bòngBụng anh sao cứ lòng thòng nổi thamBiết rằng sai, quấy vẫn làmRa đường thấy đẹp muốn thêm em vềChỉ sợ cái áo tua-teNên anh đành phải ngủ hè trước thôiT.D. ới ! có thương tôiThì hãy ra dắt để tôi vô nhàNhưng chớ để quên mấy bàĐể ngoai sân đó sao ra thơ cùngVào nhà tụi mình ngâm chungÁo rách , quần rách cũng đành chịu thôiChẳng qua là cái số trờiÁo rách tí...nhưng đưọc sơi nhiều bàVậy em cứ vá tà-tàCông lớn.. anh thương nhất nhà là em./Rdinh
Có câu ông chả bà nem
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
![]()
Du đây chẳng hổ tiếng hiền
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !Không sao đâu Thụy-Du ơi, chỉ là thơ vui thì có gì phải câu nệ, đôi khi anh dùng những tiếng hơi xuồng-xã chút mong TD cũng thông-cảm nhe, vì thơ vần nó cứ tuôn ra như vậy thời nó mới có ý của câu sau, bởi vậy người ta gọi là hứng thơ mà.Chúc em vui. Rdinh
![]()
Thôi thì cũng chỉ một lần
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
D D T = Một loại thuốc dùng diệt kiến rất hiệu-nghiệm , nhưng có độc hai cho người.
Cách này quả thật rất hay
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
![]()
Anh này tính thật tèm lem
Nhập nhoè đánh lận con đen nè trời
Sao khôn quá vậy anh ơi
Giả vờ khéo thật ông trời phải rên
Trời sợ em đây bắt đền
Cho anh cái tánh ham lên số bà
Mười hai bà ở trong nhà
Còn kêu không đủ quả là tham ghê
Em thật là phục anh nè
Suốt ngày chắc lại ngủ hè nghe anh
Vì em cái tật thương anh
Dụ gì cũng gật với anh khổ à
Bao giờ anh mới sợ ta???
thuỵ du
![]()
Anh ơi chớ nói chuyện gàn
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
![]()
Trời ơi trời hỡi là trời
Sao anh nỡ nói những lời oan ghê
Em gật thì anh cũng chê
Em mà lắc nữa anh chê cỡ nào?
Em gật anh có vợ bao
Hồi nào em lắc? Oan nào sạch đây?
Anh đừng giả dại giả ngây
Nói oan em tưởng anh đây thấy nhầm
Em gật đầu thiệt hà rầm
Mà anh bảo lắc,anh hâm chưa hè?
Còn nói em giữ tiền nè
Hai trăm xin thiệt hỏng cho anh liền
Em đâu có đòi giữ tiền
Eo ơi,anh thiệt hổng hiền đó nha
Nói oan nói ức người ta
Chắc phải nhờ tới mã tà xử phân
Em gật đã hơn chục lần
Mà anh cứ nói lần chần lắc cơ
Lần này anh chớ có mơ
Em chẳng gật nữa,anh chờ cũng không....
Chẳng còn có lúc mà mong
Phở gà không có đừng hòng nhe anh !!!
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,dùng chữ "hâm" là theo vần & cho nó có nghĩa vui thôi nghe anh,chứ em hổng có dám nói anh hâm đâu nghe,hihi,đừng giận hén.....
Biết chữ hâm đó rồi, nhưng nếu em hâm nóng anh hay anh hâm nóng em thì cũng được.. Hehe...chạy....Cơm nguội chẳng có mà ăn
Còn đòi ăn phở anh hâm thật rồi
Trời ơi ngó xuống mà coi
Có người đang nhảy loi choi đòi tiền
Đòi đi ăn phở liên miên
Cơm thì chê chán vòi tiền đổi gu
Không cho ngồi khóc hu hu
Để xem cái món phở gà ngon không?
Anh ơi em cũng muốn trông
Phở gà cho thấy, ngon xông vào liền
Anh phở, em phở liên miên
Cửa nhà nát hết vợ hiền chồng ngoan
Người ta thì sống đàng hoàng
Anh tôi đòi phở tan hoang cửa nhà......
thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-10 13:06:56Rdinh>
Em khuyên anh không đèo bòng
Bụng anh sao cứ lòng thòng nổi tham
Biết rằng sai, quấy vẫn làm
Ra đường thấy đẹp muốn thêm em về
Chỉ sợ cái áo tua-te
Nên anh đành phải ngủ hè trước thôi
T.D. ới ! có thương tôi
Thì hãy ra dắt để tôi vô nhà
Nhưng chớ để quên mấy bà
Để ngoai sân đó sao ra thơ cùng
Vào nhà tụi mình ngâm chung
Áo rách , quần rách cũng đành chịu thôi
Chẳng qua là cái số trời
Áo rách tí...nhưng đưọc sơi nhiều bà
Vậy em cứ vá tà-tà
Công lớn.. anh thương nhất nhà là em./
Rdinh
Có câu ông chả bà nem
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Hẳn rằng anh chẳng kiêng khem vĩa hè
Thôi thì kéo bạn kéo bè
Cho thành cả đám ngủ hè cho vui
Lúc ấy thì đừng than xui
Du ơi em nỡ chôn vùi tình anh
Ngủ hè cũng chẳng an lành
Mười hai bà trước đủ canh anh rồi
Em thì cứ vui cứ chơi
Áo anh họ xé đáng đời anh chưa?
Nhưng mà nói thật xin thưa
Áo anh có rách em chưa vá liền
Dù em đây có thật hiền
Cũng vài câu để xỏ xiên anh à
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ nhiều chỉ có khổ mà anh ơi
Ai bảo ra đường lả lơi
Liếc ngang liếc dọc để đời khổ đau
Thôi thôi anh chớ có rầu
Để đấy em vá công đầu tính em
thuỵ du
Du đây chẳng hổ tiếng hiền
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Ừ anh một tiếng mái hiên cho nằm
Cho bỏ cái tật lăm lăm
Vợ nhiều cho khổ ra nằm mái hiên
Tội ghê trông thấy thương liền
Co ro nằm ngủ hết tiền hô-teo (hotel)
Trông như là con nhà nghèo
Đầu đường xó chợ đói meo vĩa hè
Tội nghiệp cho anh thật nè
Thôi kệ mở cửa, vĩa hè em tha
Cho anh vào ngủ trong nhà
Chăn êm nệm ấm ruột rà thương nhau
Mười hai bà vợ trước sau
Một lòng yêu mến khỏi đau cõi lòng
Ai bảo chung một kiếp chồng
Gặp ông háo sắc cũng đồng như nhau
Thì thôi cùng trước cùng sau
Nhịn nhục cho khỏi càu nhàu ghen tương
Ai qua được nỗi đoạn trường..?
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,chỉ là thơ tếu cho vui thôi nha,nhưng dù sao em cũng xin lỗi anh nếu lời lẽ trong thơ có gì khiếm nhã nhé !
Không sao đâu Thụy-Du ơi, chỉ là thơ vui thì có gì phải câu nệ, đôi khi anh dùng những tiếng hơi xuồng-xã chút mong TD cũng thông-cảm nhe, vì thơ vần nó cứ tuôn ra như vậy thời nó mới có ý của câu sau, bởi vậy người ta gọi là hứng thơ mà.
Chúc em vui. Rdinh
Thôi thì cũng chỉ một lần
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
Em tha cho đó anh cần nữa không?
Có cho anh chẳng dám mong
Nào là kiến chích muỗi mòng đốt chân
Lần sau nếu có lần chần
Ngủ hè ba bữa, ngoài sân đợi nè
Cho chừa cái tật be-he
Còn ham vợ bé, vĩa hè đợi anh
Làm sao có giấc mộng lành
Toàn kiến với muỗi ! Chết anh chưa nè ?
Nói vậy chứ tội anh nghe
Đưa dầu em xức khoẻ re anh liền
"Ăn được ngủ được là tiên"
"Không ăn không ngủ mất tiền thêm lo"
Một lần này bỏ qua cho
Lần sau nhớ chớ nằm co ngoài đường
Cũng tại gặp ai cũng thương
Cho nên muỗi kiến vấn vương anh hoài
Này hỡi anh Rdinh đẹp chai
Một lần anh tởn tới mai không còn....
thuỵ du
D D T = Một loại thuốc dùng diệt kiến rất hiệu-nghiệm , nhưng có độc hai cho người.
Cách này quả thật rất hay
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Khá khen anh thật hổng ngay chút nào
Kiếm đủ cách để xé rào
Thuốc phun như thế kiến nào không thua
Em bầu anh chức Mùi Vua
Mười hai bà thiệt cũng chưa vừa lòng
Bao nhiêu mới đủ hả ông?
Ông ra con số là xong liền mà
Cứ kiếm tiền đủ mua nhà
Còn tiền nuôi vợ mua quà cho con
Cày năm ba job mỏi mòn
Sức tàn hơi kiệt sắt son một đời
Bao giờ mới sợ anh ơi?
thuỵ du
Anh này tính thật tèm lem
Nhập nhoè đánh lận con đen nè trời
Sao khôn quá vậy anh ơi
Giả vờ khéo thật ông trời phải rên
Trời sợ em đây bắt đền
Cho anh cái tánh ham lên số bà
Mười hai bà ở trong nhà
Còn kêu không đủ quả là tham ghê
Em thật là phục anh nè
Suốt ngày chắc lại ngủ hè nghe anh
Vì em cái tật thương anh
Dụ gì cũng gật với anh khổ à
Bao giờ anh mới sợ ta???
thuỵ du

Anh ơi chớ nói chuyện gàn
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
Gật đầu mà sợ ngỡ ngàng em nghe
Anh vì cái tật be-he
Thì cái gật ấy phải mê không nào?
Lại sợ là sợ làm sao?
Em thật không hiểu lẽ nào anh chê?
Gật đầu mang vợ bé về
Gật đầu đồng ý hể mê cô nào
Thì cứ nói chớ làm sao
Đừng có dấu diếm lén bao ở ngoài
Em gật anh khổ dài dài
Một gật một vợ có ai dễ bằng?
Chỉ sợ càng gật càng hăng
Gật nhiều mai mốt cái răng chẳng còn
Càng già càng rụng hết trơn
Để anh sẽ nói giận hờn em nghe
Lúc trước anh có tật mê
Những cô trẻ đẹp đem về không can
Giờ đây anh phải ngỡ ngàng
Vì già trước tuổi đa mang quá nhiều
Khổ ơi là khổ vì yêu
Băm lăm cái tật,biết điều chưa anh ???
thuỵ du
Trời ơi trời hỡi là trời
Sao anh nỡ nói những lời oan ghê
Em gật thì anh cũng chê
Em mà lắc nữa anh chê cỡ nào?
Em gật anh có vợ bao
Hồi nào em lắc? Oan nào sạch đây?
Anh đừng giả dại giả ngây
Nói oan em tưởng anh đây thấy nhầm
Em gật đầu thiệt hà rầm
Mà anh bảo lắc,anh hâm chưa hè?
Còn nói em giữ tiền nè
Hai trăm xin thiệt hỏng cho anh liền
Em đâu có đòi giữ tiền
Eo ơi,anh thiệt hổng hiền đó nha
Nói oan nói ức người ta
Chắc phải nhờ tới mã tà xử phân
Em gật đã hơn chục lần
Mà anh cứ nói lần chần lắc cơ
Lần này anh chớ có mơ
Em chẳng gật nữa,anh chờ cũng không....
Chẳng còn có lúc mà mong
Phở gà không có đừng hòng nhe anh !!!
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,dùng chữ "hâm" là theo vần & cho nó có nghĩa vui thôi nghe anh,chứ em hổng có dám nói anh hâm đâu nghe,hihi,đừng giận hén.....
Sao anh nỡ nói những lời oan ghê
Em gật thì anh cũng chê
Em mà lắc nữa anh chê cỡ nào?
Em gật anh có vợ bao
Hồi nào em lắc? Oan nào sạch đây?
Anh đừng giả dại giả ngây
Nói oan em tưởng anh đây thấy nhầm
Em gật đầu thiệt hà rầm
Mà anh bảo lắc,anh hâm chưa hè?
Còn nói em giữ tiền nè
Hai trăm xin thiệt hỏng cho anh liền
Em đâu có đòi giữ tiền
Eo ơi,anh thiệt hổng hiền đó nha
Nói oan nói ức người ta
Chắc phải nhờ tới mã tà xử phân
Em gật đã hơn chục lần
Mà anh cứ nói lần chần lắc cơ
Lần này anh chớ có mơ
Em chẳng gật nữa,anh chờ cũng không....
Chẳng còn có lúc mà mong
Phở gà không có đừng hòng nhe anh !!!
thuỵ du
Anh Rdinh ơi,dùng chữ "hâm" là theo vần & cho nó có nghĩa vui thôi nghe anh,chứ em hổng có dám nói anh hâm đâu nghe,hihi,đừng giận hén.....
Biết chữ hâm đó rồi, nhưng nếu em hâm nóng anh hay anh hâm nóng em thì cũng được.. Hehe...chạy....
Cơm nguội chẳng có mà ăn
Còn đòi ăn phở anh hâm thật rồi
Trời ơi ngó xuống mà coi
Có người đang nhảy loi choi đòi tiền
Đòi đi ăn phở liên miên
Cơm thì chê chán vòi tiền đổi gu
Không cho ngồi khóc hu hu
Để xem cái món phở gà ngon không?
Anh ơi em cũng muốn trông
Phở gà cho thấy, ngon xông vào liền
Anh phở, em phở liên miên
Cửa nhà nát hết vợ hiền chồng ngoan
Người ta thì sống đàng hoàng
Anh tôi đòi phở tan hoang cửa nhà......
thuỵ du
Còn đòi ăn phở anh hâm thật rồi
Trời ơi ngó xuống mà coi
Có người đang nhảy loi choi đòi tiền
Đòi đi ăn phở liên miên
Cơm thì chê chán vòi tiền đổi gu
Không cho ngồi khóc hu hu
Để xem cái món phở gà ngon không?
Anh ơi em cũng muốn trông
Phở gà cho thấy, ngon xông vào liền
Anh phở, em phở liên miên
Cửa nhà nát hết vợ hiền chồng ngoan
Người ta thì sống đàng hoàng
Anh tôi đòi phở tan hoang cửa nhà......
thuỵ du



