📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

ĐÔI VẦN CẢM - XÚC - -- Rdinh ---

1.377 trả lời, 217.839 lượt xem — Trang 20 / 46
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 02:16:09Rdinh>
Ơi... THỤY-DU  ới... ời ... ơi....
 
Kể từ sự-kiện ĐƠN XIN TÌNH  đến nay, Rdinh và Thụy-Du đã có những vần xướng họa, về lọai thì có : thơ tếu, thơ tình, thơ buồn, thơ vui..., rồi thể thì có : hò, thơ, ví... Phải công nhận có tào-lao nhưng cũng không kém phần sôi động.
 
Cho đến nay đã là mấy tháng trôi qua, ý và tứ thơ đôi bên đã có phần cạn kiệt, nếu cố gắng kéo dài sẽ sinh nhàm chán. Vậy đã đến lúc chúng mình phải chia tay, để mỗi đứa đi một ngả "làm ăn" rồi sau này sẽ tính
 
Cho đến nay, thấy TD nói là đã hết ý cho VÍ NHƯ, nên Rdinh đề-nghị với TD chúng mình không sang topics của nhau để họa thơ nữa, vì cần phải học hỏi ngòai thêm đã. Mong TD cho biết ý-kiến ngay nhe.
 
Chúc TD mần ăn đắt khách, còn Rdinh với chủ-đề chuyển hướng mới của riêng mình  thì chỉ cần một mình xướng họa cũng đủ
 
Nhân đây cũng gởi lời cảm ơn TD đã "gồng mình" họa lại những chủ đề của Rdinh trong thời gian qua. Chúc vui.
 
Rdinh

Giờ xin tặng TD bài thơ vui dưới đây, nhưng không phải tả cảnh chúng mình đâu.


📎 TinhThoTinhThat
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Rdinh


Ơi... THỤY-DU  ới... ời ... ơi....
 
Kể từ sự-kiện ĐƠN XIN TÌNH  đến nay, Rdinh và Thụy-Du đã có những vần xướng họa, về lọai thì có : thơ tếu, thơ tình, thơ buồn, thơ vui..., rồi thể thì có : hò, thơ, ví... Phải công nhận có tào-lao nhưng cũng không kém phần sôi động.
 
Cho đến nay đã là mấy tháng trôi qua, ý và tứ thơ đôi bên đã có phần cạn kiệt, nếu cố gắng kéo dài sẽ sinh nhàm chán. Vậy đã đến lúc chúng mình phải chia tay, để mỗi đứa đi một ngả "làm ăn" rồi sau này sẽ tính
 
Cho đến nay, thấy TD nói là đã hết ý cho VÍ NHƯ, nên Rdinh đề-nghị với TD chúng mình không sang topics của nhau để họa thơ nữa, vì cần phải học hỏi ngòai thêm đã. Mong TD cho biết ý-kiến ngay nhe.
 
Chúc TD mần ăn đắt khách, còn Rdinh với chủ-đề chuyển hướng mới của riêng mình  thì chỉ cần một mình xướng họa cũng đủ
 
Nhân đây cũng gởi lời cảm ơn TD đã "gồng mình" họa lại những chủ đề của Rdinh trong thời gian qua. Chúc vui.
 
Rdinh

Giờ xin tặng TD bài thơ vui dưới đây, nhưng không phải tả cảnh chúng mình đâu.







Anh RDinh thân mến,

Em cũng đồng ý với anh là em cũng đã hết ý để hoạ thơ ,nhất là thơ tếu rồi, vì mọi sự kiện mình cũng đã lôi vào hết không chừa thứ gì nữa phải không? Nói đi nói lại cũng chỉ có bấy nhiêu đó thì sẽ trở thành nhàm chán mất,  cho nên chúng ta tạm chia tay nhau nhé,mỗi người sẽ đi theo hướng riêng của mình....Đến bao giờ cảm thấy có thể sáng tác thêm một đề tài nào mới hơn, sẽ lại hoạ chung với nhau.
Cám ơn anh RDinh đã gửi tặng em bài " TÌNH THƠ - TÌNH THẬT" nhé .....
Em chúc anh luôn vui.....và " mần ăn " khấm khá nha....Có lời nhớ chia cho em với đó , được không???
Thân mến chào anh
Em : thuỵ du

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
 


📎 LenhDenh
Đăng nhập để trả lời
0


Không Tự Chủ

Tình hờ! Buông bỏ chớ bi thương
Chốn ảo định lòng chớ vấn vương
Không tự chủ mình sanh luyến ái
Lâu ngày khó thoát chữ "Yêu thương"
Khổ! Tháng năm dài hồn vất vưởng!
Lệ âm thầm chảy thật khó lường
Một kiếp làm người ôm kỷ niệm
Bởi không toại ý! Chữ yêu đương
Mytutru_27.5.2009

 
 
THẤY LÀ HAM
 
Tình hờ nên có tí thương-thương
Vì ảo lạc vào cõi ma vương
Thấy của lạ-lùng nên chẳng ghét
Tưởng gì mát-mẻ mới là thương
Ham vui trước mắt nên chẳng tính
Di hại sau lưng thực khó lường
Chắc tại cái tâm không trong sáng
Hay ma dẫn lối, quỉ đưa đường
 
Rdinh




Thức Tâm

Biết thương rồi khổ lòng vẫn thương
Đêm ngày tơ tưởng dạ sầu vương
Duyên khởi luôn gieo vần thương ghét
Nghiệp duyên ám thị quấn bi thương
Vô minh nào biết lòng không tính
 Ái nghiệp đeo mang thật khó lường
Thức tâm ý định lòng trong sáng
Tuệ trí như trăng tỏ đôi đường
Mytutru_4.6.2009


Kính Chào
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444426
Khóc & Cười
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444471&mpage=1
Tranh Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445357
-
Hạnh Phúc Trong Tay
mytutru
--------
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-05 00:15:19Rdinh>
 
Không Tự Chủ

Tình hờ! Buông bỏ chớ bi thương
Chốn ảo định lòng chớ vấn vương
Không tự chủ mình sanh luyến ái
Lâu ngày khó thoát chữ "Yêu thương"
Khổ! Tháng năm dài hồn vất vưởng!
Lệ âm thầm chảy thật khó lường
Một kiếp làm người ôm kỷ niệm
Bởi không toại ý! Chữ yêu đương
Mytutru_27.5.2009

 
 
THẤY LÀ HAM
 
Tình hờ nên có tí thương-thương
Vì ảo lạc vào cõi ma vương
Thấy của lạ-lùng nên chẳng ghét
Tưởng gì mát-mẻ mới là thương
Ham vui trước mắt nên chẳng tính
Di hại sau lưng thực khó lường
Chắc tại cái tâm không trong sáng
Hay ma dẫn lối, quỉ đưa đường
 
Rdinh




Thức Tâm

Biết thương rồi khổ lòng vẫn thương
Đêm ngày tơ tưởng dạ sầu vương
Duyên khởi luôn gieo vần thương ghét
Nghiệp duyên ám thị quấn bi thương
Vô minh nào biết lòng không tính
Ái nghiệp đeo mang thật khó lường
Thức tâm ý định lòng trong sáng
Tuệ trí như trăng tỏ đôi đường
Mytutru_4.6.2009

 
 
TRÍ TUỆ SOI ĐƯỜNG

Có biết tại sao ta mới thương ?
Phải lời đường mật rắc tơ vương
Chỉ vì nói ngọt lưu cùng luyến
Cũng tại tin lời yêu với thương
Tác hại sau lưng dễ kẻ biết
Ham vui trước mắt khó người lường
Cũng nhờ trí tuệ soi đường sáng
Mà cõi lòng ta khỏi lạc đường.
 
Rdinh

Đăng nhập để trả lời
0
.

📎 TinhBayThe..nhPhuong
Đăng nhập để trả lời
0
.

📎 TinhCatCanh
Đăng nhập để trả lời
0








VẮNG LẶNG

Bước chân đi qua phố vắng
Trầm lắng nỗi niềm suy tư
Âm thầm gọi bóng tà dư
Nhớ ai ai nhớ bây chừ.

Phố buồn vắng lặng
Chân bước vô hồn
Thời gian trầm lắng
Đi vào hoàng hôn.
...

Kha Khả Tú
 
 
Bóng ai đi qua phố vắng
Có nghe chó sủa ăng ắng
Chẳng ai hỏi nên im lặng
Lại còn không dám ho hắng
 
Nhớ ai mà lòng suy tư
Thương ai mà người lừ-đừ
Hoa ôm cho ai quá bự
Có phải là Kha-Khả Tú  ?
 
Rdinh
 
 
 
Đừng la lối om sòm nghe KKT, chú chạy đây... chạyyyyyyy......





Cô giáo mang hoa cho cháu
Cô bảo chuyển giao chú Rdinh
Vì chú và cô thâm tình
Quen nhau từ xa xưa ấy
Hôm nay thấy chú buồn đấy
Nên cô tặng hoa chú vui
Chú Rdinh kính mến yêu ơi
Hoa tặng cho chú tuyệt vời.

Kha khả Tú
Đăng nhập để trả lời
0
 





VẮNG LẶNG

Bước chân đi qua phố vắng
Trầm lắng nỗi niềm suy tư
Âm thầm gọi bóng tà dư
Nhớ ai ai nhớ bây chừ.

Phố buồn vắng lặng
Chân bước vô hồn
Thời gian trầm lắng
Đi vào hoàng hôn.
...

Kha Khả Tú

 
Bóng ai đi qua phố vắng
Có nghe chó sủa ăng ắng
Chẳng ai hỏi nên im lặng
Lại còn không dám ho hắng
 
Nhớ ai mà lòng suy tư
Thương ai mà người lừ-đừ
Hoa ôm cho ai quá bự
Có phải là Kha-Khả Tú  ?
 
Rdinh
 
 
 
Đừng la lối om sòm nghe KKT, chú chạy đây... chạyyyyyyy......





Cô giáo mang hoa cho cháu
Cô bảo chuyển giao chú Rdinh
Vì chú và cô thâm tình
Quen nhau từ xa xưa ấy
Hôm nay thấy chú buồn đấy
Nên cô tặng hoa chú vui
Chú Rdinh kính mến yêu ơi
Hoa tặng cho chú tuyệt vời.

Kha khả Tú
 
 
 
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
 
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
 
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
 
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
 
Rdinh
 
 
 
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH...  Chạỳỳỳỳỳ....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-06 16:56:58Rdinh>
 

 

📎 th_77921
Đăng nhập để trả lời
0


📎 TatNuocSongDao
Đăng nhập để trả lời
0


📎 AiMuonTimToi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-06 16:57:55Rdinh>
.




📎 NangThoDauRoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-08 07:16:49Rdinh>
 


 
 
Vua Minh-Mạng (1820-1840) trong thời gian trị vì đã hai lần ra chỉ dụ cấm đàn bà không được mặc váy (Quần không đáy). Dân chúng chỉ có phản ứng tiêu cực bằng bài vè trên đây. Thời quân-chủ không ai dám biểu tình.
📎 CamQuanKhongDay
Đăng nhập để trả lời
0








Thu buồn tím cả rừng mơ
Tiếng thu gợi nhớ ai chờ người đi
Vi vu cành Thông hỏi gì
Hình như Thông hỏi người đi còn về ?

Kha Khả Tú

( Cảnh sắc màu thu buồn quá chú Rdinh hả ? )



 
 
Cái hình Thu tím hình như chú chôm của KKT đấy , đừng kêu cảnh-sát nhe, mai một về chú đền kẹo, ăn cho sún răng luôn.
Thường thường mùa Thu chia ly nhiều hơn đòan-tụ, lại có lá vàng rơi nhiều nên có cảm giác buồn, giờ lại thêm cái mầu tím chờ đợi làm cho mùa Thu buồn thảm-não nữa. Tào-lao tí thôi nghe KKT. Rdinh.



Chú Rdinh ơi ! Tranh thơ chú Rdinh là tuyệt nhất mà, mọi người đều thích. Tranh hoa cảnh, Tú kiếm tìm ở vườn hoa Google, mang về Thư quán để đề thơ hoạ với cô chú, anh chị thi hữu. Chú Rdinh chọn hoa tranh để đề thơ giao lưu với thi hữu là đúng với ý cháu, cháu hoan nghênh, chứ đừng như tên trộm giáo dê giáo gian kia, trộm hoa của cháu, mà hoa này cháu vất vã cả mấy tuần khổ công tìm kiếm lựa chọn những bông hoa tươi đẹp và đúng ý nghĩa nhất để đề thơ kính tặng thầy cô, người thân, bạn bè Thư Quán, tên giáo dê, giáo gian mất đức kia nhẫn tâm trộm hết hoa để phúng điếu người chết. Phải chi hắn trộm hoa của cháu và đề thơ tặng mọi người còn sống cùng hoạ thơ thì cháu không trách làm gì.
Hu...hu...hu... 
Cái tên trộm này nó bị điên tình kinh niên vì nó dê quá độ.
Nên nó làm toàn là chuyện xấu hổ cho bản thân nó. Cái tên này vô bổ lắm, vì làm toàn là chuyện phiền lòng người và tự hại bản thân mình.
He...he...he...

Kha Khả Tú


Đăng nhập để trả lời
0
.

📎 ThuTim.i
Đăng nhập để trả lời
0



.






Thu buồn tím cả rừng mơ
Tiếng thu gợi nhớ ai chờ người đi
Vi vu cành Thông hỏi gì
Hình như Thông hỏi người đi còn về ?

Kha Khả Tú

( Cảnh sắc màu thu buồn quá chú Rdinh hả ? )
Đăng nhập để trả lời
0







VẮNG LẶNG

Bước chân đi qua phố vắng
Trầm lắng nỗi niềm suy tư
Âm thầm gọi bóng tà dư
Nhớ ai ai nhớ bây chừ.

Phố buồn vắng lặng
Chân bước vô hồn
Thời gian trầm lắng
Đi vào hoàng hôn.
...

Kha Khả Tú


Bóng ai đi qua phố vắng
Có nghe chó sủa ăng ắng
Chẳng ai hỏi nên im lặng
Lại còn không dám ho hắng
 
Nhớ ai mà lòng suy tư
Thương ai mà người lừ-đừ
Hoa ôm cho ai quá bự
Có phải là Kha-Khả Tú  ?
 
Rdinh
 
 
 
Đừng la lối om sòm nghe KKT, chú chạy đây... chạyyyyyyy......





Cô giáo mang hoa cho cháu
Cô bảo chuyển giao chú Rdinh
Vì chú và cô thâm tình
Quen nhau từ xa xưa ấy
Hôm nay thấy chú buồn đấy
Nên cô tặng hoa chú vui
Chú Rdinh kính mến yêu ơi
Hoa tặng cho chú tuyệt vời.

Kha khả Tú
 
 
 
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
 
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
 
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
 
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
 
Rdinh
 
 
 
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH...  Chạỳỳỳỳỳ....




Được kẹo, chúng cháu cùng ngồi
Xuống bàn, 3 đứa thích ơi, ăn liền
Chỉ có Tú bé lại hiền
Tiểu Băng giành trước ăn liền chục viên
Tú ngồi, Tú nhìn cười hiền
Và Tú còn bảo : - Còn viên kẹo nè
- Để em lột vỏ cho he
- Chị Băng ăn hết, em khoe chú Rdình
- Chú sẽ mua thêm cho mình
- Mình ăn, mình hát nhạc in ỏi nè .

Hà Ngân Hà
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-10 07:31:45Kha Khả Tú>




VẮNG LẶNG

Bước chân đi qua phố vắng
Trầm lắng nỗi niềm suy tư
Âm thầm gọi bóng tà dư
Nhớ ai ai nhớ bây chừ.

Phố buồn vắng lặng
Chân bước vô hồn
Thời gian trầm lắng
Đi vào hoàng hôn.
...

Kha Khả Tú


Bóng ai đi qua phố vắng
Có nghe chó sủa ăng ắng
Chẳng ai hỏi nên im lặng
Lại còn không dám ho hắng
 
Nhớ ai mà lòng suy tư
Thương ai mà người lừ-đừ
Hoa ôm cho ai quá bự
Có phải là Kha-Khả Tú  ?
 
Rdinh
 
 
 
Đừng la lối om sòm nghe KKT, chú chạy đây... chạyyyyyyy......





Cô giáo mang hoa cho cháu
Cô bảo chuyển giao chú Rdinh
Vì chú và cô thâm tình
Quen nhau từ xa xưa ấy
Hôm nay thấy chú buồn đấy
Nên cô tặng hoa chú vui
Chú Rdinh kính mến yêu ơi
Hoa tặng cho chú tuyệt vời.

Kha khả Tú
 
 
 
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
 
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
 
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
 
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
 
Rdinh
 
 
 
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH...  Chạỳỳỳỳỳ....




Được kẹo, chúng cháu cùng ngồi
Xuống bàn, 3 đứa thích ơi, ăn liền
Chỉ có Tú bé lại hiền
Tiểu Băng giành trước ăn liền chục viên
Tú ngồi, Tú nhìn cười hiền
Và Tú còn bảo : - Còn viên kẹo nè
- Để em lột vỏ cho he
- Chị Băng ăn hết, em khoe chú Rdình
- Chú sẽ mua thêm cho mình
- Mình ăn, mình hát nhạc in ỏi nè .

Hà Ngân Hà




Kẹo chú Rdinh cho ngọt lắm ha
Ngân Hà vui cười to mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...

Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.

Kha Khả Tú
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
 
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
 
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
 
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
 
Rdinh
 
 
 
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH...  Chạỳỳỳỳỳ....




Được kẹo, chúng cháu cùng ngồi
Xuống bàn, 3 đứa thích ơi, ăn liền
Chỉ có Tú bé lại hiền
Tiểu Băng giành trước ăn liền chục viên
Tú ngồi, Tú nhìn cười hiền
Và Tú còn bảo : - Còn viên kẹo nè
- Để em lột vỏ cho he
- Chị Băng ăn hết, em khoe chú Rdình
- Chú sẽ mua thêm cho mình
- Mình ăn, mình hát nhạc in ỏi nè .

Hà Ngân Hà




Kẹo chú Rdinh cho ngọt lắm ha
Ngân Hà vui cười toa mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...

Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.

Kha Khả Tú
 
 
 
Khả-Tú bóc kẹo lủm liền
Hiếm nào gói kẹo chỉ còn bao không
Mai sau có đi lấy chồng
Lương chồng mua kẹo cũng không đủ nà
 
Tội nghiệp cho nhỏ Ngân-Hà
Vì vui cười liên-tục há hà ha
Quay lại hết kẹo mới la
Hàn-Băng ăn hết phần ta rồi nào
 
Kẹo thời Băng cứ lủm vào
Mà thơ thời chẳng chữ nào ra cho
Khả-Tú ngồi đấy buồn so
Vì bị mất cắp bông hoa (trên) diễn-đàn
 
Ba nàng xáo động tâm can
Cãi cọ làm cả diễn-đàn rối beng
Rdinh phải phải đến khuyên can
Mãi sau mới được ba nàng vui lên
 
Ba nàng xơi kẹo liên miên
Đến nỗi chú Rdinh chẳng còn tiền để mua
Phen này chú cũng lo lo
Vì ba sâu kẹo được mùa sún răng.
 
Rdinh
 

Đăng nhập để trả lời
0


 
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
 
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
 
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
 
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
 
Rdinh
 
 
 
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH...  Chạỳỳỳỳỳ....




Được kẹo, chúng cháu cùng ngồi
Xuống bàn, 3 đứa thích ơi, ăn liền
Chỉ có Tú bé lại hiền
Tiểu Băng giành trước ăn liền chục viên
Tú ngồi, Tú nhìn cười hiền
Và Tú còn bảo : - Còn viên kẹo nè
- Để em lột vỏ cho he
- Chị Băng ăn hết, em khoe chú Rdình
- Chú sẽ mua thêm cho mình
- Mình ăn, mình hát nhạc in ỏi nè .

Hà Ngân Hà




Kẹo chú Rdinh cho ngọt lắm ha
Ngân Hà vui cười toa mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...

Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.

Kha Khả Tú
 
 
 
Khả-Tú bóc kẹo lủm liền
Hiếm nào gói kẹo chỉ còn bao không
Mai sau có đi lấy chồng
Lương chồng mua kẹo cũng không đủ nà
 
Tội nghiệp cho nhỏ Ngân-Hà
Vì vui cười liên-tục há hà ha
Quay lại hết kẹo mới la
Hàn-Băng ăn hết phần ta rồi nào
 
Kẹo thời Băng cứ lủm vào
Mà thơ thời chẳng chữ nào ra cho
Khả-Tú ngồi đấy buồn so
Vì bị mất cắp bông hoa (trên) diễn-đàn
 
Ba nàng xáo động tâm can
Cãi cọ làm cả diễn-đàn rối beng
Rdinh phải phải đến khuyên can
Mãi sau mới được ba nàng vui lên
 
Ba nàng xơi kẹo liên miên
Đến nỗi chú Rdinh chẳng còn tiền để mua
Phen này chú cũng lo lo
Vì ba sâu kẹo được mùa sún răng.
 
Rdinh


 


ĐÒI KẸO

Há ha...Hàn Băng đây nà
Chú Rdinh có nhà hông hả ? Cho kẹo
Không có kẹo, cháu mè nheo
Chú đi đâu cháu cũng theo đòi hoài
Kẹo đâu, chú cho cháu ngay
Không cho cháu cứ theo hoài mè nheo

( Mua kẹo cho cháu ăn đi mà chú Rdinh ! )

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Rdinh

 
 
 
 
 
 



 
 
Hôm nọ TD nói làm ăn riêng có lời thì chia nhưng nay Rdinh làm ăn bị lỗ vậy TD có bù lỗ cho Rdinh không đây ?



Anh Rdinh ơi! Nếu anh làm ăn bị lỗ thì anh ráng chịu một mình đi,em không chia sẻ với anh đâu....Có lời thì chia cho em, mà lỗ thì em không ngu gì chia với anh đâu, hihi,......

GHÉP LẠI NỤ  CƯỜI

Ta đem ghép lại nụ cười
Để đời lại đẹp, môi cười lại xinh
Chi bằng chữ nghĩa chữ tình
Một vần thơ ấy muôn nghìn hoa tươi
Nụ cười mong mãi rạng ngời
Để niềm vui được đời đời sánh đôi

thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-10 18:48:41Rdinh>
 
 
 
 
 



 
 
Hôm nọ TD nói làm ăn riêng có lời thì chia nhưng nay Rdinh làm ăn bị lỗ vậy TD có bù lỗ cho Rdinh không đây ?... Rdinh



Anh Rdinh ơi! Nếu anh làm ăn bị lỗ thì anh ráng chịu một mình đi,em không chia sẻ với anh đâu....Có lời thì chia cho em, mà lỗ thì em không ngu gì chia với anh đâu, hihi,...... TD

Nếu vậy anh sẽ đến nhà TD anh ở, bắt TD nuôi anh còn không phải bù lỗ anh mới đi..hehe....  Rdinh
 
 
 
GHÉP LẠI NỤ  CƯỜI

Ta đem ghép lại nụ cười
Để đời lại đẹp, môi cười lại xinh
Chi bằng chữ nghĩa chữ tình
Một vần thơ ấy muôn nghìn hoa tươi
Nụ cười mong mãi rạng ngời
Để niềm vui được đời đời sánh đôi

thuỵ du
 
 
 
XIN BÙ LỖ NỤ CƯỜI
 
Kinh-doanh sao lỗ quá chời !
Lỗ đến nỗi chẳng có nụ cười trên môi
TD nay ở đâu rồi
Sao không bù lỗ để tôi lỗ nhiều
Vốn cười tôi mà tiêu-điều
Thời em cũng chẳng lời nhiều cười đâu
Liệu mà giúp đỡ cho nhau
Kẻo để phá sản cười ... thì còn đâu mà cười .
 
Rdinh
 

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-11 14:08:58Rdinh>
 
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
 
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
 
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
 
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
 
Rdinh
 
 
 
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH...  Chạỳỳỳỳỳ....




Được kẹo, chúng cháu cùng ngồi
Xuống bàn, 3 đứa thích ơi, ăn liền
Chỉ có Tú bé lại hiền
Tiểu Băng giành trước ăn liền chục viên
Tú ngồi, Tú nhìn cười hiền
Và Tú còn bảo : - Còn viên kẹo nè
- Để em lột vỏ cho he
- Chị Băng ăn hết, em khoe chú Rdình
- Chú sẽ mua thêm cho mình
- Mình ăn, mình hát nhạc in ỏi nè .

Hà Ngân Hà




Kẹo chú Rdinh cho ngọt lắm ha
Ngân Hà vui cười toa mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...

Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.

Kha Khả Tú
 
 
 
Khả-Tú bóc kẹo lủm liền
Hiếm nào gói kẹo chỉ còn bao không
Mai sau có đi lấy chồng
Lương chồng mua kẹo cũng không đủ nà

Tội nghiệp cho nhỏ Ngân-Hà
Vì vui cười liên-tục há hà ha
Quay lại hết kẹo mới la
Hàn-Băng ăn hết phần ta rồi nào
 
Kẹo thời Băng cứ lủm vào
Mà thơ thời chẳng chữ nào ra cho
Khả-Tú ngồi đấy buồn so
Vì bị mất cắp bông hoa (trên) diễn-đàn
 
Ba nàng xáo động tâm can
Cãi cọ làm cả diễn-đàn rối beng
Rdinh phải phải đến khuyên can
Mãi sau mới được ba nàng vui lên
 
Ba nàng xơi kẹo liên miên
Đến nỗi chú Rdinh chẳng còn tiền để mua
Phen này chú cũng lo lo
Vì ba sâu kẹo được mùa sún răng.
 
Rdinh


 


ĐÒI KẸO

Há ha...Hàn Băng đây nà
Chú Rdinh có nhà hông hả ? Cho kẹo
Không có kẹo, cháu mè nheo
Chú đi đâu cháu cũng theo đòi hoài
Kẹo đâu, chú cho cháu ngay
Không cho cháu cứ theo hoài mè nheo

( Mua kẹo cho cháu ăn đi mà chú Rdinh ! )

Hàn Băng
 
 
 
ÔNG MAI RDINH
 
Hàn-Băng có tính mè nheo
Ra đường bạn hữu lêu-lêu quá chừng
Về nhà mặt đỏ phừng-phừng
Có chàng thi-sỹ xin đến cùng làm quen
 
Cũng nhờ xin kẹo chú Rdinh
Mà nay Băng lại có tình vấn-vương
Cảm ơn chú hết đường luôn
Bao giờ đám cưới chú cầm hương dẫn đầu.
 
Rdinh
 
 
Thì từ từ đã HB ơi, bây giờ theo chú xin kẹo mà có anh kia thấy ưng ý rồi thì còn giá trị bằng cả tạ kẹo đấy...
Tự nhiên được làm ông mai, được mời đi cầm hương dẫn đầu đám cưới...hihi....
Chạyỳỳỳỳỳỳỳ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-08 04:18:19Rdinh>
 







Thu buồn tím cả rừng mơ
Tiếng thu gợi nhớ ai chờ người đi
Vi vu cành Thông hỏi gì
Hình như Thông hỏi người đi còn về ?

Kha Khả Tú

( Cảnh sắc màu thu buồn quá chú Rdinh hả ? )
 


 
 
Cái hình Thu tím hình như chú chôm của KKT đấy , đừng kêu cảnh-sát nhe, mai một về chú đền kẹo, ăn cho sún răng luôn.
Thường thường mùa Thu chia ly nhiều hơn đòan-tụ, lại có lá vàng rơi nhiều nên có cảm giác buồn, giờ lại thêm cái mầu tím chờ đợi làm cho mùa Thu buồn thảm-não nữa. Tào-lao tí thôi nghe KKT. Rdinh.
📎 TiengGioBenThem
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-07 15:58:39Rdinh>
 


📎 ThuyChungSimTim
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-08 15:15:51Rdinh>
 
CÀNH  RUNG... LÁ RỤNG
 
Lá ơi ! nỡ chẳng thương cành
Lá đi để lại cho cành chơ-vơ
Gió Thu lay cứ vật-vờ
Cành nhìn theo lá bay xa tít mù
 
Rồi đây những giọt sương Thu
Sót-xa đem đến lá như là cành
Cả hai mình đều hao-hanh
Cuộc đời trôi nổi bồng-bềnh thương đau
 
Nào phải không biết lỗi đâu
Vì cơn gió cứ canh thâu lay cành
Lá buồn lá bỏ lại cành
Để cành nuối tiếc cuộc tình nên thơ
 
Bao giờ cho đến bao giờ
Lá cành xum họp như xưa trọn tình
Giữ trọn tình yêu chúng mình
Cành không rung nữa... trọn tình lá ơi !
 
Rdinh
Đăng nhập để trả lời
0


📎 XinCaNuCuoi
Đăng nhập để trả lời
0
 
CÂU CHUYỆN NÀNG QUỲNH NGA


Trong đời nào biết ra sao
Khi vinh khi nhục biết bao lụy phiền
Lúc còn nặng một túi tiền
Quanh ta nào biết ai hiền ai gian
Lúc mà quyền bính ta mang
Quanh ta nào biết ai gian ai hiền

Để rồi về với tổ tiên
Tiền quyền cũng hết bon chen được gì
Chỉ còn nặng nỗi sầu bi
Nhân tình thế thái vốn vì lợi thôi
Ngày xưa vinh hiển một thời
Ngày nay mất hết mọi người lánh xa

Một cơn bão táp phong ba
Nhà tan cửa nát phải ra ở đường
Sống nhờ lòng của người thương
Mẹ con dắt díu thập phương ăn mày
Trần Minh tên của chàng trai
Áo quần rách nát chẳng nơi nào lành

Nên đời gán một biệt danh
Tả tơi khố chuối cũng đành lặng câm
Một hôm mẹ nhớ tình thâm
Cùng con liều gõ cửa thăm bạn hiền
Nhắc lời hẹn ước một phen
Hai nhà kết nghĩa nên duyên Tấn Tần

Trai giờ thời đã lớn khôn
Gái đà cũng đã tới tuần cập kê
Ngồi cao quan lớn cười chê
Ăn mày cũng dám xe xua với đời
Thét quân thả chó cắn người
Đau lòng cho kẻ một thời giàu sang

Trở về buồn ốm liệt giường
Lệ rơi con trẻ chiều hàn gió đông
Còn đâu chỗ để trông mong
Người ta quên hết tình nồng ngày xưa
Trời buồn khóc một cơn mưa
Hồn người như muốn rời xa dương trần

Nhìn con đau đớn bội phần
Nghèo thêm côi cút nên càng xót xa
Con quan tên gọi Quỳnh Nga
Trăng tròn khoe sắc đờn ca vẹn toàn
Dịu hiền thục nữ đoan trang
Biết cha bất nghĩa lòng buồn chẳng vui

Quyết tâm sửa lỗi một đời
Sắt son thề mãi giữ lời ước xưa
Cây độc sinh một hiền hoa
Hiếu vì chữ tín lén cha tìm người
Nàng bèn một buổi sớm mai
Gặp chàng thổn thức chia phôi nỗi lòng

Tặng bà ấm chiếc áo lông
Nhận chồng rồi lạy mẹ chồng làm dâu
Vì cha trả nghĩa ân sâu
Nữ nhi oanh liệt đời sau ai bì
Không ngờ quan dõi bước đi
Biết nàng cho áo liền quy tội tình

Kiếp nghèo làm kẻ ăn xin
Còn thêm ăn cắp ô danh muôn đời
Một phen chì chiết nặng lời
Oan khiên mẹ uất về trời chẳng hay
Đúng là tai vạ gió bay
Lòng người hiểm ác chẳng ai đâu ngờ

Quỳnh Nga tạ lỗi dùm cha
Khăn tang khóc mẹ đã xa dâu hiền
Một lòng bền chí kiếm tiền
Nuôi chồng ăn học chẳng phiền chi ai
Bên cầu dựng quán một mai
Đêm ngày dệt lụa không lời oán than

Mơ ngày chàng chiếm bảng vàng
Hai bên sẽ kết tơ hồng trăm năm
Trần Minh cảm động trong tâm
Học hành tấn tới ba năm đến kỳ
Chia tay bịn rịn dấu giày
Trên cầu hẹn ước quyết thi đỗ đầu

Thắp nhang nàng vái trời cao
Giúp chàng minh mẫn ngày sau danh thành
Ở nhà tấc dạ trung trinh
Ngày đêm thổn thức chờ tin vui về
Trời già không phụ ước thề
Qua bao khổ nhọc đã là Trạng nguyên

Vua khen là có tôi hiền
Lòng yêu muốn gả con liền một khi
Trạng nguyên phò mã quyền uy
Trần Minh khố chuối giờ đây sang giàu
Giật mình quỳ gối vội tâu
Ở nhà hẹn ước cùng nhau một lòng

Vợ tuy nhan sắc héo hon
Nuôi chồng ăn học nỡ quên sao đành
Vua nghe nổi trận lôi đình
Hô quân đem chém tội khinh vương triều
Giọng oanh thẽ thọt khẽ kêu
Xin cha bớt giận vướng điều chẳng hay

Nghĩa tình hiếm có mảy may
Cho con cơ hội gặp người thử xem
Nếu mà thật mối tình thâm
Cha nên cho họ trăm năm trọn tình
Công chúa giả dạng vi hành
Về nơi chàng ở một bên chiếc cầu

Quỳnh Nga buổi sáng lựa dâu
Tằm ăn lấy kén bỗng đâu khách vào
Công chúa nhìn trước ngắm sau
Cũng trang quốc sắc có nào kém ai
Hờn ghen một nỗi đắng cay
Bạc vàng châu báu mang ngay lấy lòng

Cầu xin nàng hãy bỏ chồng
Tưởng rằng lung lạc chỉ trong một giờ
Quỳnh Nga tâm đã hiểu ra
Nhẹ nhàng từ chối không mê tiền tài
Công chúa tức giận nheo mày
Thượng phương bảo kiếm kê ngay cổ nàng

Quỳnh Nga tỉnh rụi chẳng màng
Chẳng ai chia cắt tình chàng trong tim
Công chúa bỏ kiếm ngợi khen
Thiệt là trung liệt thuyền quyên khó bì
Dẫu rằng tột đỉnh quyền uy
Chẳng bằng một đứa gái quê chung tình

Thôi thì về đến triều đình
Mang lời phân giải tác thành một đôi
Quỳnh Nga lạy tạ đất trời
Lòng mừng khấp khởi một mai chàng về
Thế là trọn vẹn câu thề
Khổ đau đã hết đến bề thái lai

Bỗng đâu cha mới nhận lời
Môn đăng hộ đối cũng người nhà quan
Cho người ra quán bắt nàng
Đốt luôn cơ nghiệp hết phương chối từ
Máu tuôn tràn tấm huyết thư
Sắt son thủ tiết vẫn như ngày nào

Khăn lụa đã sẵn treo vào
Giờ lành pháo nổ ôm sầu ra đi
May là giây phút chí nguy
Trần Minh về kịp gỡ dây oan lòng
Hai bên tái ngộ trùng phùng
Vui nào kể xiết tình hồng xe duyên

Cảm vì câu chuyện truân chuyên
Vụng tay ráp chữ kể lên cuộc tình
Quỳnh Nga vợ của Trần Minh
Nữ nhi nước Việt lưu danh muôn đời...
 
Toctien
 
 
 
Thấy Toctien viết truyện thơ ngắn hay quá, Rdinh không có khả năng họa lại
Nên chỉ vào phá vui chút mong đừng chửi bới nhe.
 
 
QUỲNH NGA PHẢI CON GÁI CÁN-BỘ  ?
 
Quỳnh-Nga ở thời quá xa
Nếu thời nay sẽ đến nhờ Tóc-Tiên
Mai mối cưới làm vợ liền
Vì con cán-bộ giầu tiền lại sang
 
Còn hơn cưới con thường dân
Vì không quyên thế lại đần, nghèo ghê
Tóc-Tiên ơi ! nhớ giúp nhe
Tui mà cưới được sẽ bao chè Tiên ăn
 
Tóc-Tiên làm mối không xong
Thì Tóc-Tiên chớ có hòng chạy đâu?
Dầu Tiên ở tận núi nào
Rdinh làm Từ-Thức bay vào động ngay
 
Mấy lời nhắn để Tiên hay
Tiên dẫu có cánh có bay đằng trời...
Bắt kỳ được Tiên mới thôi............. Chạỳỳỳỳỳỳỳỳỳỳy
 
Rdinh
 
Đăng nhập để trả lời
0