ĐÔI VẦN CẢM - XÚC - -- Rdinh ---
1.377 trả lời, 217.847 lượt xem —
Trang 23 / 46
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Thương Giang- Rdinh
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Thương Giang- Rdinh
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.
Thương Giang-Rdinh
Gửi người
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.
Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...
Rdinh-Thương Giang
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.
Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...
Rdinh-Thương Giang
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.
Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.
Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...
Vội chi gác bút về hưu
Thơ ai lại phải những chiều lênh-đênh
Không thơ đời thấy buồn tênh
Như dòng khô cạn, như tình lẻ-loi
Những khi nắng quái chiều rơi
Nhớ người thơ cũ sao vơi nỗi sầu
Đời người như bóng vó câu
Ta gieo thơ để giãi sầu... mà vui.
Rdinh-Thương Giang
Gửi người
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.
Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...
Vội chi gác bút về hưu
Thơ ai lại phải những chiều lênh-đênh
Không thơ đời thấy buồn tênh
Như dòng khô cạn, như tình lẻ-loi
Những khi nắng quái chiều rơi
Nhớ người thơ cũ sao vơi nỗi sầu
Đời người như bóng vó câu
Ta gieo thơ để giãi sầu... mà vui.
Viết chẳng được định thoái lui
Nhưng nhớ thi hữu...lại dùi bút nghiên
Gặp nhau quên hết ưu phiền
Thơ bắc cầu nối mọi miền với nhau
Mỗi trang thơ một sắc mầu
Giao lưu thân thiết quên nhau dễ gì...
Rdinh-Thương Giang
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.
Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...
Vội chi gác bút về hưu
Thơ ai lại phải những chiều lênh-đênh
Không thơ đời thấy buồn tênh
Như dòng khô cạn, như tình lẻ-loi
Những khi nắng quái chiều rơi
Nhớ người thơ cũ sao vơi nỗi sầu
Đời người như bóng vó câu
Ta gieo thơ để giãi sầu... mà vui.
Viết chẳng được định thoái lui
Nhưng nhớ thi hữu...lại dùi bút nghiên
Gặp nhau quên hết ưu phiền
Thơ bắc cầu nối mọi miền với nhau
Mỗi trang thơ một sắc mầu
Giao lưu thân thiết quên nhau dễ gì...
Rdinh-Thương Giang
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-24 14:11:03Rdinh>
Gửi người
Thuyền thơ vẫn đợi
Người đi đi đã từ lâu
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Để dòng khô cạn héo sầu trang thơ.
Thuyền đây vẫn đợi vẫn chờ
Mà thi-nhân ấy bây giờ là đâu?
Thuyền thơ vẫn đợi giang đầu
Thơ người giang vĩ chưa câu trả lời !
Người đi nay đã về rồi
Sông Thương trở lại đắp bồi phù sa
Đáp đền ngày tháng cách xa
Vườn thơ khô héo trổ hoa lại dần
Cám ơn bằng hữu thi nhân
Gần ,xa vẫn giữ tình thân ngày nào....
Niềm riêng
Thương-Giang về thấy lao-xao
Thơ thì lác-đác quà nào thấy đâu ?
Thôi thì thơ cứ ví-dầu
Phù-sa cứ đắp cho mầu mỡ lên
Đất bồi cây, lúa giầu thêm
Nhìn THƯƠNG-GIANG chảy niềm riêng dâng trào.
Người khôn trách cũng ngọt ngào
Khổ cho người dại ra vào ngẩn ngơ
Vụng về lúng túng câu thơ
Như bòng bong rối mớ tơ trong lòng
Chẳng biết viết nổi gì không...
Sợ nếu gác bút...nhớ mong tím chiều...
Vội-vàng chi
Vội chi gác bút về hưu
Thơ ai lại phải những chiều lênh-đênh
Không thơ đời thấy buồn tênh
Như dòng khô cạn, như tình lẻ-loi
Những khi nắng quái chiều rơi
Nhớ người thơ cũ sao vơi nỗi sầu
Đời người như bóng vó câu
Ta gieo thơ để giãi sầu... mà vui.
Viết chẳng được định thoái lui
Nhưng nhớ thi hữu...lại dùi bút nghiên
Gặp nhau quên hết ưu phiền
Thơ bắc cầu nối mọi miền với nhau
Mỗi trang thơ một sắc mầu
Giao lưu thân thiết quên nhau dễ gì...
Vần thơ tri-kỷ
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Rdinh-Thương Giang
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-24 16:26:45THƯƠNG GIANG>
Vần thơ tri-kỷ
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Rdinh-Thương Giang
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Rdinh-Thương Giang
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-24 17:29:00Rdinh>
Vần thơ tri-kỷ
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
Rdinh-Thương Giang
Vần thơ tri-kỷ
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền
Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo
Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...
Rdinh-Thương Giang
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền
Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo
Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...
Rdinh-Thương Giang
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-25 02:55:02Rdinh>
Vần thơ tri-kỷ
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền
Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo
Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền
Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo
Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...
Thương-Giang chắc sẻ nhiều chi (chi lưu)
Cho nên chẳng muốn ai đi theo mình
Bạn thân hiền nhất có Rdinh
Xin làm bèo nổi cũng đành cho "out"
Khen giỏi cứ khen aò-aò
Vậy mà tuột dốc lúc nào chẳng hay
Thôi thời cứ như thế này
Thơ ta cứ thả mỗi ngày cho vui
Chẳng cần phải nói "ngậm-ngùi"
Thương-Giang phiêu-bạt đến đời nào đây
Khéo mồm miệng quá Giang ôi !
Ở gần chắc bị Giang lôi Giang dìm (xuống sông).
Rdinh-Thương Giang
Rdinh-Thương Giang
Vần thơ tri-kỷ
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền
Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo
Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...
Thương-Giang chắc sẻ nhiều chi (chi lưu)
Cho nên chẳng muốn ai đi theo mình
Bạn thân hiền nhất có Rdinh
Xin làm bèo nổi cũng đành cho "out"
Khen giỏi cứ khen aò-aò
Vậy mà tuột dốc lúc nào chẳng hay
Thôi thời cứ như thế này
Thơ ta cứ thả mỗi ngày cho vui
Chẳng cần phải nói "ngậm-ngùi"
Thương-Giang phiêu-bạt đến đời nào đây
Khéo mồm miệng quá Giang ôi !
Ở gần chắc bị Giang lôi Giang dìm (xuống sông).
Giang sợ sóng đánh nổi chìm
Bèo -anh tan tác biết tìm nơi đâu
Còn Giang phiêu bạt đã lâu
Quen chịu cơ cực dãi dầu gió sương
Bèo theo sông khổ trăm đường
Tha phương cầu thực bốn phương...tội tình
Cho nên mới chối Rdinh
Đừng làm bèo...chuốc vào mình phiền ưu
Chứ đâu phải lắm chi lưu
Một dòng trôi thẳng,nào mưu mẹo gì...
Nghĩ sao nói vậy,thôi thì...
Rdinh đừng có chấp chi Giang này...
Rdinh-Thương Giang
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền
Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo
Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...
Thương-Giang chắc sẻ nhiều chi (chi lưu)
Cho nên chẳng muốn ai đi theo mình
Bạn thân hiền nhất có Rdinh
Xin làm bèo nổi cũng đành cho "out"
Khen giỏi cứ khen aò-aò
Vậy mà tuột dốc lúc nào chẳng hay
Thôi thời cứ như thế này
Thơ ta cứ thả mỗi ngày cho vui
Chẳng cần phải nói "ngậm-ngùi"
Thương-Giang phiêu-bạt đến đời nào đây
Khéo mồm miệng quá Giang ôi !
Ở gần chắc bị Giang lôi Giang dìm (xuống sông).
Giang sợ sóng đánh nổi chìm
Bèo -anh tan tác biết tìm nơi đâu
Còn Giang phiêu bạt đã lâu
Quen chịu cơ cực dãi dầu gió sương
Bèo theo sông khổ trăm đường
Tha phương cầu thực bốn phương...tội tình
Cho nên mới chối Rdinh
Đừng làm bèo...chuốc vào mình phiền ưu
Chứ đâu phải lắm chi lưu
Một dòng trôi thẳng,nào mưu mẹo gì...
Nghĩ sao nói vậy,thôi thì...
Rdinh đừng có chấp chi Giang này...
Rdinh-Thương Giang
Vần thơ tri-kỷ
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền
Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo
Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...
Thương-Giang chắc sẻ nhiều chi (chi lưu)
Cho nên chẳng muốn ai đi theo mình
Bạn thân hiền nhất có Rdinh
Xin làm bèo nổi cũng đành cho "out"
Khen giỏi cứ khen aò-aò
Vậy mà tuột dốc lúc nào chẳng hay
Thôi thời cứ như thế này
Thơ ta cứ thả mỗi ngày cho vui
Chẳng cần phải nói "ngậm-ngùi"
Thương-Giang phiêu-bạt đến đời nào đây
Khéo mồm miệng quá Giang ôi !
Ở gần chắc bị Giang lôi Giang dìm (xuống sông).
Giang sợ sóng đánh nổi chìm
Bèo -anh tan tác biết tìm nơi đâu
Còn Giang phiêu bạt đã lâu
Quen chịu cơ cực dãi dầu gió sương
Bèo theo sông khổ trăm đường
Tha phương cầu thực bốn phương...tội tình
Cho nên mới chối Rdinh
Đừng làm bèo...chuốc vào mình phiền ưu
Chứ đâu phải lắm chi lưu
Một dòng trôi thẳng,nào mưu mẹo gì...
Nghĩ sao nói vậy,thôi thì...
Rdinh đừng có chấp chi Giang này...
Gặp người tri-kỷ mấy khi
Gặp người thơ để vân-vi đôi vần
Viết lên những áng thơ văn
Đùa vui ta nói bút thần tạo ra
Câu thơ làm nổi phong-ba
Câu thơ đem đến nghĩa xa thành gần
Có thơ mới thấy tình Xuân
Có thơ mới thấy tình thân đậm-đà
Đường đi cách trở bao-la
Nhớ nhau chỉ gởi những là thơ vui
Sẻ-san những nỗi đầy vơi
Xóa đi những nỗi ngậm-ngùi cách quê.
Chân qua muôn nẻo sơn khê
Nửa đời phiêu bạt chẳng về cố hương
Gặp người đồng cảnh tha phương
Cùng yêu thơ phú nên thường họa đôi
Hữu duyên hạnh ngộ người ơi!
Thơ là cầu nối,xa xôi cũng gần...
Chẳng hề gặp mặt một lần.
Chẳng quản tuổi tác, đâu cần giầu sang...
Vẫn đầy ắp hồn thơ mang
Tình người trong trẻo nhẹ nhàng vô tư...
Xa quê cả chục năm dư
Gặp người tri-kỷ hồn thơ dâng trào
Tình thơ xưa dấu nơi đâu ?
Mà nay thơ cứ dạt-dào trào tuôn !
Trôi đi bao nét tình buồn
Trắng trong được cả tâm-hồn sầu đông
Nếu người là một dòng sông
Tôi xin làm cánh bèo bồng-bềnh trôi
Người ơi ! chớ vội xa rời
Để hồn thơ héo... để người nhớ-nhung.
Vườn thơ thành mái nhà chung
Biết bao sông, biển hòa cùng về đây.
Thương Giang ,lưu lạc bao ngày
Giờ về Thư quán gặp ngay bạn hiền
Chẳng cùng trang lứa đồng niên
Lại sống xa vẫn bén duyên thân tình
Ơn Trời quen được Rdinh
Tranh thơ rất đẹp để mình học theo
Người ơi! Đừng ước cánh bèo
Sông Thương phiêu bạt...chớ theo làm gì...
Thương-Giang chắc sẻ nhiều chi (chi lưu)
Cho nên chẳng muốn ai đi theo mình
Bạn thân hiền nhất có Rdinh
Xin làm bèo nổi cũng đành cho "out"
Khen giỏi cứ khen aò-aò
Vậy mà tuột dốc lúc nào chẳng hay
Thôi thời cứ như thế này
Thơ ta cứ thả mỗi ngày cho vui
Chẳng cần phải nói "ngậm-ngùi"
Thương-Giang phiêu-bạt đến đời nào đây
Khéo mồm miệng quá Giang ôi !
Ở gần chắc bị Giang lôi Giang dìm (xuống sông).
Giang sợ sóng đánh nổi chìm
Bèo -anh tan tác biết tìm nơi đâu
Còn Giang phiêu bạt đã lâu
Quen chịu cơ cực dãi dầu gió sương
Bèo theo sông khổ trăm đường
Tha phương cầu thực bốn phương...tội tình
Cho nên mới chối Rdinh
Đừng làm bèo...chuốc vào mình phiền ưu
Chứ đâu phải lắm chi lưu
Một dòng trôi thẳng,nào mưu mẹo gì...
Nghĩ sao nói vậy,thôi thì...
Rdinh đừng có chấp chi Giang này...
Thân bèo vất-vả bấy nay
Sông sâu nào quản... sinh lầy nào nan
Vẫn theo dòng nước chứa-chan
Đông, Tây đã trải... gian-nam chẳng màng
Sông hiền vẫn gọi Thương-Giang
Có đâu sóng lớn mà tan-tác bèo
Vần thơ Tri-kỷ cùng theo
Thơ như dòng chảy , nào đèo tình riêng
Mong ai chớ vội ưu-phiền
Chỉ thơ đối họa chẳng buồn nỗi chi !
Rdinh-Thương Giang
Có khi nào...
Nếu em là một dòng sông
Chở anh bèo tím bềnh bồng trôi theo![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Khi nào tìm được bến neo
Có khi đậu lại không bèo?Bỏ sông...![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thương Giang
Nếu em là một dòng sông
Chở anh bèo tím bềnh bồng trôi theo
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Khi nào tìm được bến neo
Có khi đậu lại không bèo?Bỏ sông...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thương Giang
Có khi nào...
Nếu em là một dòng sông
Chở anh bèo tím bềnh bồng trôi theo![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Khi nào tìm được bến neo
Có khi đậu lại không bèo?Bỏ sông...![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thương Giang
Nếu em là một dòng sông
Chở anh bèo tím bềnh bồng trôi theo
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Khi nào tìm được bến neo
Có khi đậu lại không bèo?Bỏ sông...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thương Giang
CŨNG CÓ KHI
Hỏi bèo có bỏ sông không ?
Xin sông hãy thử hỏi lòng sông đi
Dòng sông mà rẽ nhiều chi
Sông chảy hết nước... bèo gì sống đây ?
Không đi cứ ở sông này
Không bùn, không nước có ngày chết khô !
Sông ơi ! sông hiểu dùm cho
Sông trong mát-mẻ... bèo nhờ sống chung.
Rdinh
HỎI NGƯỜI
Sông ơi ! sông hiểu dùm cho
Sông trong mát-mẻ... bèo nhờ sống chung.
Nước trôi...bèo có theo cùng
Đói -no,sướng-khổ,lạnh lùng đồng cam?
Sông ơi ! sông hiểu dùm cho
Sông trong mát-mẻ... bèo nhờ sống chung.
Nước trôi...bèo có theo cùng
Đói -no,sướng-khổ,lạnh lùng đồng cam?
Rdinh-Thương Giang
Chiều nay mưa lạnh rả rích rơi
Mây xám vần vũ giăng đầy trời
Buồn trông lá rụng đầy trước ngõ
Lối cũ vắng hoe...chẳng thấy người...
Thương Giang
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-29 12:55:04Rdinh>
Chiều nay mưa lạnh rả rích rơi
Mây xám vần vũ giăng đầy trời
Buồn trông lá rụng đầy trước ngõ
Lối cũ vắng hoe...chẳng thấy người...
Thương Giang
Lớp này bận quá. Cáo lỗi trả lời trễ nghe TG.
Chúc TG vui-vẻ.
Rdinh
Mây xám vần vũ giăng đầy trời
Buồn trông lá rụng đầy trước ngõ
Lối cũ vắng hoe...chẳng thấy người...
Thương Giang
Lớp này bận quá. Cáo lỗi trả lời trễ nghe TG.
Chúc TG vui-vẻ.
Rdinh
Vẫn hoài nhớ nhau
Chiều nay mưa lạnh rả rích rơi
Mây xám vần vũ giăng đầy trời
Buồn trông lá rụng đầy trước ngõ
Lối cũ vắng hoe...chẳng thấy người...
Tưởng rằng ai đó đã buông rơi
Lối cũ người đây vẫn ngắm trời
Lá vàng lác-đác rơi đầy ngõ
Vẫn nhớ vần thơ của một người
Tìm được nhau đây đã khó rồi...
Hà cớ vì sao phải buông lơi?
Thời gian,khoảng cách chẳng mai một
Tình thân thi hữu khó đổi dời...
Thương Giang-Rdinh
Chiều nay mưa lạnh rả rích rơi
Mây xám vần vũ giăng đầy trời
Buồn trông lá rụng đầy trước ngõ
Lối cũ vắng hoe...chẳng thấy người...
Tưởng rằng ai đó đã buông rơi
Lối cũ người đây vẫn ngắm trời
Lá vàng lác-đác rơi đầy ngõ
Vẫn nhớ vần thơ của một người
Tìm được nhau đây đã khó rồi...
Hà cớ vì sao phải buông lơi?
Thời gian,khoảng cách chẳng mai một
Tình thân thi hữu khó đổi dời...
Thương Giang-Rdinh
Lữ khách đường xa ghé vào thăm,
Gặp chủ hiếu khách ,dạ mừng thầm.
Không muốn đi tiếp,định nán lại.
Một ngày,một tháng...rồi cả năm...
Đoán được ý khách...Chủ hoảng hồn,
Nên bỏ vườn thơ ..Trốn biệt luôn.?

Mặc khách ưu tư ,dạ khắc khoải,
Câu thơ rưng rức,mắt lệ tuôn...

Gặp chủ hiếu khách ,dạ mừng thầm.
Không muốn đi tiếp,định nán lại.
Một ngày,một tháng...rồi cả năm...
Đoán được ý khách...Chủ hoảng hồn,
Nên bỏ vườn thơ ..Trốn biệt luôn.?


Mặc khách ưu tư ,dạ khắc khoải,
Câu thơ rưng rức,mắt lệ tuôn...


Chào thua...
Những khi em đi vắng
Anh vẫn thường ghé chơi
Giờ anh lại bận rồi
Bỏ trang thơ hiu quạnh...
Vừa chớm đông đã lạnh
Gió bấc lùa miên man...
Em rón rén bước sang
Mong giúp anh giữ lửa
Để không còn lạnh nữa
Vườn thơ khi vắng anh
Nhưng ngọn lửa mong manh
Mùa đông thì lạnh lẽo
Vườn anh cây vẫn héo
Nhà vẫn lạnh hơi người.
Mau về lại nhà thôi
Thương Giang chào thua đấy!![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Những khi em đi vắng
Anh vẫn thường ghé chơi
Giờ anh lại bận rồi
Bỏ trang thơ hiu quạnh...
Vừa chớm đông đã lạnh
Gió bấc lùa miên man...
Em rón rén bước sang
Mong giúp anh giữ lửa
Để không còn lạnh nữa
Vườn thơ khi vắng anh
Nhưng ngọn lửa mong manh
Mùa đông thì lạnh lẽo
Vườn anh cây vẫn héo
Nhà vẫn lạnh hơi người.
Mau về lại nhà thôi
Thương Giang chào thua đấy!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Giá như trẻ lại...
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
...
Giá mà trẻ lại...chắc đời ngát hương

Thương Giang
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
... Giá mà trẻ lại...chắc đời ngát hương


Thương Giang
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-08 13:53:58Rdinh>
Lữ khách đường xa ghé vào thăm,
Gặp chủ hiếu khách ,dạ mừng thầm.
Không muốn đi tiếp,định nán lại.
Một ngày,một tháng...rồi cả năm...
Đoán được ý khách...Chủ hoảng hồn,
Nên bỏ vườn thơ ..Trốn biệt luôn.?
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Mặc khách ưu tư ,dạ khắc khoải,
Câu thơ rưng rức,mắt lệ tuôn...
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
TG
Giá như trẻ lại...
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
...
Giá mà trẻ lại...chắc đời ngát hương![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thương Giang
*)Cám ơn Rdinh gửi tặng em bó hoa và lời chúc mừng nhân ngày Phụ nữ Việt nam 20.10 nhé.Em "đáp lễ" bằng bài thơ vui nhưng anh đừng giận em đấy nhé !
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
...Giá mà trẻ lại...chắc đời ngát hương
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thương Giang
*)Cám ơn Rdinh gửi tặng em bó hoa và lời chúc mừng nhân ngày Phụ nữ Việt nam 20.10 nhé.Em "đáp lễ" bằng bài thơ vui nhưng anh đừng giận em đấy nhé !
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-10 13:40:53Rdinh>
Giá như trẻ lại...
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
...
Giá mà trẻ lại...chắc đời ngát hương![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thương Giang
*)Cám ơn Rdinh gửi tặng em bó hoa và lời chúc mừng nhân ngày Phụ nữ Việt nam 20.10 nhé.Em "đáp lễ" bằng bài thơ vui nhưng anh đừng giận em đấy nhé !
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
... Giá mà trẻ lại...chắc đời ngát hương
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thương Giang
*)Cám ơn Rdinh gửi tặng em bó hoa và lời chúc mừng nhân ngày Phụ nữ Việt nam 20.10 nhé.Em "đáp lễ" bằng bài thơ vui nhưng anh đừng giận em đấy nhé !
TG cũng đừng giận Rdinh về bài họa này nhé. Rdinh
Giá như trẻ lại...
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
...
Giá mà trẻ lại...chắc đời ngát hương

Thương Giang
*)Cám ơn Rdinh gửi tặng em bó hoa và lời chúc mừng nhân ngày Phụ nữ Việt nam 20.10 nhé.Em "đáp lễ" bằng bài thơ vui nhưng anh đừng giận em đấy nhé !
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
... Giá mà trẻ lại...chắc đời ngát hương


Thương Giang
*)Cám ơn Rdinh gửi tặng em bó hoa và lời chúc mừng nhân ngày Phụ nữ Việt nam 20.10 nhé.Em "đáp lễ" bằng bài thơ vui nhưng anh đừng giận em đấy nhé !
TG cũng đừng giận Rdinh về bài họa này nhé. Rdinh

Ui da!!! Đã ngấm thuốc liều...
Chẳng cần trẻ lại vẫn yêu như thường...
Còn ước giá ở quê hương
Sẽ rủ ai dạo phố phường cùng anh...
Bờ hồ có lắm cây xanh
Khung cảnh thơ mộng riêng dành RDinh
Mặc sức cứ thả thơ tình
"Khù khờ" khối kẻ ước mình...được yêu...

-TG-

Chẳng cần trẻ lại vẫn yêu như thường...
Còn ước giá ở quê hương
Sẽ rủ ai dạo phố phường cùng anh...
Bờ hồ có lắm cây xanh
Khung cảnh thơ mộng riêng dành RDinh
Mặc sức cứ thả thơ tình
"Khù khờ" khối kẻ ước mình...được yêu...


-TG-
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-12 14:14:45Rdinh>
[size=2]
*)Cám ơn Rdinh gửi tặng em bó hoa và lời chúc mừng nhân ngày Phụ nữ Việt nam 20.10 nhé.Em "đáp lễ" bằng bài thơ vui nhưng anh đừng giận em đấy nhé !
*)Cám ơn Rdinh gửi tặng em bó hoa và lời chúc mừng nhân ngày Phụ nữ Việt nam 20.10 nhé.Em "đáp lễ" bằng bài thơ vui nhưng anh đừng giận em đấy nhé !
TG cũng đừng giận Rdinh về bài họa này nhé. Rdinh
Giá như trẻ lại...
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
...
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
... 
Ui da!!! Đã ngấm thuốc liều...![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Chẳng cần trẻ lại vẫn yêu như thường...
Còn ước giá ở quê hương
Sẽ rủ ai dạo phố phường cùng anh...
Bờ hồ có lắm cây xanh
Khung cảnh thơ mộng riêng dành RDinh
Mặc sức cứ thả thơ tình
"Khù khờ" khối kẻ ước mình...được yêu...![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
-TG-
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Chẳng cần trẻ lại vẫn yêu như thường...
Còn ước giá ở quê hương
Sẽ rủ ai dạo phố phường cùng anh...
Bờ hồ có lắm cây xanh
Khung cảnh thơ mộng riêng dành RDinh
Mặc sức cứ thả thơ tình
"Khù khờ" khối kẻ ước mình...được yêu...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
-TG-
Chỉ là thơ-thẩn vui thôi, không có ý gì khác TG đừng nổi sùng nhe. Rdinh
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-14 13:14:42THƯƠNG GIANG>
TG cũng đừng giận Rdinh về bài họa này nhé. Rdinh
Giá như trẻ lại...
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
...
Bao giờ lại đến ngày xưa?
Để Rdinh mãi ngẩn ngơ tiếc hoài...
Qua rồi cái thủa tráng trai
Ngẩn ngơ vương mái tóc dài huyền nhung
Nhớ thương mà lại thẹn thùng,
Yêu mà không dám tỏ cùng người ta...
Bây giờ tóc điểm sương sa
Hương cay nồng biết gừng già...Người ơi!
Thở dài tiếc tuổi đôi mươi
... 
Ui da!!! Đã ngấm thuốc liều...![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Chẳng cần trẻ lại vẫn yêu như thường...
Còn ước giá ở quê hương
Sẽ rủ ai dạo phố phường cùng anh...
Bờ hồ có lắm cây xanh
Khung cảnh thơ mộng riêng dành RDinh
Mặc sức cứ thả thơ tình
"Khù khờ" khối kẻ ước mình...được yêu...![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
-TG-
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Chẳng cần trẻ lại vẫn yêu như thường...
Còn ước giá ở quê hương
Sẽ rủ ai dạo phố phường cùng anh...
Bờ hồ có lắm cây xanh
Khung cảnh thơ mộng riêng dành RDinh
Mặc sức cứ thả thơ tình
"Khù khờ" khối kẻ ước mình...được yêu...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
-TG-
Chỉ là thơ-thẩn vui thôi, không có ý gì khác TG đừng nổi sùng nhe. Rdinh
Em là người không biết giận đâu!![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

