<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-22 14:34:22BĂNG NGUYỆT>
Buổi sáng, đang đi công việc trên đường Lý Thái Tổ, chạy ngang qua nhìn thấy người đàn ông trung niên với rổ khoai mì bị văng tung tóe, có chút đắng đo suy nghĩ, có nên quay lại hay không vì lúc đó trên người mình cũng không còn nhiều tiền, sáng nay con trai đòi ăn cơm sườn nhưng cũng chưa mua được cho nó. Thắng xe lại, gạt chống,(nửa muốn chạy luôn) lưỡng lự vì ánh mắt ông lão buồn bã như mất thần, rổ khoai đó chắc khoảng 40-50 ngàn thôi, số tiền này có thể mua vài hộp cơm sườn cho con hoặc một tuần ăn vặt buổi tối . Nhưng với ông lão này thì chắc ông có thể mua lại rổ khoai khác để sinh lời cho sinh hoạt của cả gia đình, hoặc người thân hoặc ai đó cần thiết, nên ông mới phải đi bán khoai như vậy, nhìn ông, mình biết ông cũng chắc đã đi qua một thời vàng son oanh liệt, mình cảm phục ông có thể bưng 1 rổ khoai đi bán để phụ vợ con, theo như những người đàn ông khác thì chỉ biết ăn nhậu và làm khổ vợ con thêm mà thôi.
Quay đầu xe lại, dựng chống.
- Ông bị sao vậy? Ông có sao không ?
Ông lão trả lời tôi mà tay vẫn còn nhặt những mẫu khoai rơi:
- Nó quẹt tôi làm đổ rồi chạy luôn rồi cô ơi.
- Không sao đâu, ông đừng nhặt nữa, tôi nói và ngăn tay ông lại. Dơ rồi, bán người ta ăn thì tội. Chỗ này khoảng bao nhiêu vậy ông ?
Tần ngần vài giây ông nói:
- Khoảng 40 ngàn.
Tôi loay hoay móc túi áo ra , đưa số tiền vào tay ông , nét mặt rạng rỡ như chẳng tin vào mắt mình, ông cuống cuồng thốt chẳng lên lời cảm ơn.
Ông cất tiền vào túi, vẫn còn luyến tiếc chỗ bánh rơi chưa muốn đứng lên.
Xung quanh có nhiều người đứng trố mắt nhìn tôi .Tôi thản nhiên như không có gì rồi quay xe đi công việc tiếp mà trong đầu có nhiều câu hỏi mâu thuẫn, sao người ta có thể vô tâm đến như vậy ???
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )