<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-07 07:16:23HRPT>
Nhìn Thẳng Sự Đời
Cảm hứng thơ nay cạn kiệt rồi
Khô cằn bạc trắng núi đá vôi
Hồn thơ héo úa tiêu điều lá
Xơ xác chiều tàn lặng lẽ rơi.
Cuộc sống thường ngày cũng vậy thôi
Êm đềm chảy ngược nước về xuôi
Bao điều muốn nói, không thể nói
Bức xúc trong lòng nghĩ xa xôi.
Không còn như trước nước giếng khơi
Trong lành mát rượi ngọt đầu môi
Giờ đây mỗi lúc buông gầu xuống
Kéo mãi được lên những bồi hồi.
Thật thấy buồn lo bản nhạc đời
Dây trùng, lạc phách giống đứt hơi
Tại sao lại khó cân bằng thế
Mấy thứ bật bông chẳng thành lời.
Trung Dũng
SỰ ĐỜI ?
Thơ tình đầy dẫy chiếu giường phơi
La liệt bày ra chẳng nghỉ ngơi
Vì cớ làm sao mà chú bảo
Thơ hay cạn kiệt mất tiêu rồi
Phong trào tình ái đang dâng cao
Thơ hí hoan tình loạn loạn trào
Dâm ả Thuý kiều nhiều lảng khách
Lầu xanh tấp nập có vơi nào
Chú nhìn thơ phú tràn lan nhựa
Cuộc sống hằng ngày đẹp biết bao
Vì cớ làm sao chú lại nói
Thơ nay thi hứng cạn rồi nào !!!
Đêm hôm cháu ngủ mớ chim bao
La toáng gào to : " Trả thơ mau"
Vần ý thơ tình màu thanh khiết
Sáng trong ngọc bích thuở mới vào
Bề trên vần vũ búa thiên lôi
"Bốp chát..." tiêu ma hết kiếp đời
Hí lộng thần oai đè bẹp cả
Thơ nay đã khác trước... theo thời* (* Tôn vinh Những ả Thuý Kiều)
Chú Dũng chớ buồn chú Dũng ơi
Không vui chú nhìn lá vàng rơi
Đếm bao xác lá là bao nỗi ...
Cuộc sống hằng ngày cứ vậy thôi
Cuối cùng ai cũng hết kiếp - về trời ...
HRPT



