Mong Rằng Kỷ Niệm...
Đành nén lại em ơi anh buồn lắm
Nói gì đây khi hai đứa vời xa.
Niềm tâm sự cứ chìm vào dĩ vãng
Nỗi đau này vò xé trái tim ta.
Hết thật rồi còn đâu nữa thiết tha
Còn đâu nữa những ngọt ngào âu yếm.
Anh buồn lắm giờ này con phố vắng
Bước lẻ loi trong im lặng cô đơn.
Tiếng chuông chùa văng vẳng dưới hoàng hôn
Giọt lệ đắng cứ trực tuôn - nuốt lại.
Tia nắng tắt ngập lòng đầy tê tái
Tự trách mình sao vụng dại, dở hơi.
Em dịu hiền như một đóa xuân tươi
Mà không biết nói được lời chân trọng.
Giờ nơi ấy sánh vai chiều gió lộng
Vui cùng người để vô vọng xót xa.
Sai lầm này đâu có dễ thứ tha
Đành an ủi tháng ngày qua rồi sẽ
Niềm thương nhớ ước mai này vơi nhẹ
Muốn mong sao em còn để trong tim.
Một dáng hình yêu dấu đã từng quen
Dù chỉ thoáng trong mỗi đêm chợt thức.
Trung Dũng
Mãi Mãi Có Anh Trong Đời
Nếu lỡ một ngày mình xa nhau rạng nứt
Kỷ niệm buồn thoi thóp ở trong tim
Mòn mỏi cạn kiệt thôi hết về tìm
Em ngồi đó đọc dòng thơ anh viết
Dù không viết cho em lời tha thiết
Trìu mến xưa phai theo những tháng ngày
Thơ anh đó cứ làm em say mãi
Ngồi đọc thơ mà nước mắt rưng rưng
Nếu anh biết đã trăm lần như thế
Thì ở đi đâu thay đổi lòng người
Nếu một ngày em đi không về nữa
Mong anh đời đẹp mãi nụ cười tươi
Thơ của anh ru tràn lòng thế giới
Dù ở đâu vẫn thấy bóng hình anh
Dù nơi nao em cũng đón mộng lành
Trong thầm lặng kỷ niệm hồng ngây ngất
Hương Quế