📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Một chút yếu lòng

0 trả lời, 1.904 lượt xem — Trang 1 / 1

Ngày của tháng, tháng của năm

Ngày nhìn tháng kêu ca phàn nàn, tháng ngấc lên năm nghẹn cổ kêu oan, năm không trả lời chỉ thở dài thườn thượt. Một ngày kết thúc đầy nhàn chán, một tháng khép lại hững hờ, một năm trôi qua không quá nhiều lưu luyến. Nó bật cười bóc từng tờ lịch trong những ngày cuối năm rồi hy vọng sang năm... sang năm thôi mọi điều sẽ khác. Mùa đông không quá lạnh và nhạt tênh, vô vị quá mức... nó nhặt từng chiếc lá vàng rơi đâm thành những lỗ nhỏ nhìn xuyên lên bầu trời... ước chi... ước chi... Bỗng nhiên cảm thấy thanh thản và nhẹ nhàng hết mực, nó khẽ quay người nở một nụ cười hiền hậu. Đêm xuống dần, mọi cảnh vật đều nhuốm một mầu đen khiếp sợ và quỷ quái, chỉ có những vì sao xa, một ánh trăng lẻ loi cô độc giữa đêm mùa đông lạnh ngắt vẫn mãi sáng soi. Những bước chân lạc loài cô độc thấp thểnh qua từng con phố vắng, nó với cái bóng của mình... một mình soi bóng. Không còn ai... ngày hôm nay qua đi như vậy, ngày mai cũng sẽ là như vậy và ngày kia cũng thế... không hơn. Có ai thấy khác, có ai thấy vui không nhỉ? nó không tìm được cảm giác đó. Với nó, nó cảm thấy chiếc đầu của nó bây giờ còn nặng hơn gấp mấy lần trọng lượng cơ thể. Xa kia vẫn còn dáng của một ai đó đang nhặt ve trai, muộn... nó siết chặt hai đồng xu 5 trăm trong tay lưỡng lự rồi thêm hai đồng nữa, hai đồng nữa... Hạnh phúc là gì? hình như lâu rồi nó không còn biết nữa, không buồn, không vui... Một tiếng chim thất thanh kêu rú vụt bay, cũng đơn độc, lạc loài như nó vậy... Ồ, không riêng gì nó... đời buồn vậy sao? Một ánh mắt mừng vui lấp lánh rồi nhanh chóng vụt tắt lén lút như tên ăn trộm, vội vã bước nhanh như ma đuổi... đi đâu? Nó cũng thấy vui lây, đó là ánh mắt đẹp nhất cuối cùng trong ngày mà nó thấy được, họ đang hạnh phúc - người nhặt ve trai không biết, có thể người thân của họ sẽ được biết về sự may mắn cuối cùng trong ngày đó của họ nhưng nó thì rõ hơn cả, nó cũng vui, nó cũng mừng, niềm vui rạng ngời khi tất cả mọi điều dường như không còn ý nghĩa. Hôm nay... nó lẩm nhẩm tính... 30/11, ngày cuối cùng của một tháng, không phải tháng cuối cùng một năm, nó vui... Không ai biết, chính nó cũng không biết là tôi đang dõi theo nó, nó không biết là nó rất đáng yêu! và nó chợt thốt ra "Ôi! nhanh quá" khi nghe tôi nhắc "hết tháng 11 rồi"... Phải chăng... cái điều ấy... bây giờ nó mới nhận ra?[/align]
 
 
Gió bốn mùa vẫn thổi
Đăng nhập để trả lời
0