📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Góc vườn hoang vắng - Trọng Văn

872 trả lời, 105.051 lượt xem — Trang 13 / 30

 
Đêm trăng.
 
Vắt ngang trên nhánh Bạch Đàn
Trăng tròn như trứng, ánh vàng lung linh
Ơ hay trông thật là xinh
Tiếc rằng chỉ đứng một mình trong đêm!
 
Nghìn sao lấp lánh êm đềm
Mây trời vài cụm mỏng mềm nhẹ trôi
Vọng sang từ phía chân đồi
Rợn người tiếng Cú réo/mời hồn ai?
 
Cây rùn mình, lá rụng/bay
Vi vu gió hú rít dài canh thâu…
Sương mù giăng bủa xuống mau
Ngập tràn muôn lối trắng mầu khói/mây…
 
Trọng Văn - 20070704
Đăng nhập để trả lời
0

 
Lụa tơ lòng
 
Mời xem tấm lụa tơ lòng
Đơm hoa đỏ, tím, trắng, hồng, vàng, đen
Được trưng ngay dưới ánh đèn
Khách qua ngắm nghía ngợi khen hết lời.
 
Nâng niu xin nhẹ tay thôi
Quý công ông thợ suốt đời dệt/thêu
Lụa nầy đáng giá bao nhiêu?
Đẹp xinh / trang nhã / kiêu sa lạ thường
 
Mặc vào chắc rất dễ thương
Với mầu sắc ấy phố phường rực tươi
Hoa nhìn cũng hé môi cười
Thôi xin giữ lại, tặng người yêu nha.
 
Trọng Văn - 20070721
Đăng nhập để trả lời
0
Lụa tơ lòng

Mời xem tấm lụa tơ lòng
Đơm hoa đỏ, tím, trắng, hồng, vàng, đen
Được trưng ngay dưới ánh đèn
Khách qua ngắm nghía ngợi khen hết lời.

Nâng niu xin nhẹ tay thôi
Quý công ông thợ suốt đời dệt/thêu
Lụa nầy đáng giá bao nhiêu?
Đẹp xinh / trang nhã / kiêu sa lạ thường

Mặc vào chắc rất dễ thương
Với mầu sắc ấy phố phường rực tươi
Hoa nhìn cũng hé môi cười
Thôi xin giữ lại, tặng người yêu nha.
 
Trọng Văn tinh tế quá ta!
Nấu ăn đã khéo ,chọn quà cũng khôn.
Vải nào mềm mại được hơn-
Tơ  lòng Văn  dệt  keo sơn lụa là
Tặng người yêu của Văn nha
Lụa tơ tôn dáng kiêu sa  trang đài.
 
 
Trọng Văn - ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Lụa tơ lòng

Mời xem tấm lụa tơ lòng
Đơm hoa đỏ, tím, trắng, hồng, vàng, đen
Được trưng ngay dưới ánh đèn
Khách qua ngắm nghía ngợi khen hết lời.

Nâng niu xin nhẹ tay thôi
Quý công ông thợ suốt đời dệt/thêu
Lụa nầy đáng giá bao nhiêu?
Đẹp xinh / trang nhã / kiêu sa lạ thường

Mặc vào chắc rất dễ thương
Với mầu sắc ấy phố phường rực tươi
Hoa nhìn cũng hé môi cười
Thôi xin giữ lại, tặng người yêu nha.
 
Trọng Văn tinh tế quá ta!
Nấu ăn đã khéo ,chọn quà cũng khôn.
Vải nào mềm mại được hơn-
Tơ  lòng Văn  dệt  keo sơn lụa là
Tặng người yêu của Văn nha
Lụa tơ tôn dáng kiêu sa  trang đài.
 

Tỷ đi du lịch đó đây
Bây giờ ăn nói khéo/hay lạ lùng
Tiến bộ nhiều lắm nói chung
Nhưng mà ngọt quá coi chừng mấy ông
Bu miết rồi lại mắc công
Tìm cách tránh/né không xong lại phiền!
 
 
Trọng Văn - Thương Giang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-13 15:06:56Huyền Băng>


Tình và Tiền
 
Có tình nhưng chẳng có tiền
Mà sống hạnh phúc chết liền đó em!
Đúng vậy chả bớt, chả thêm
Gia đình túng quẫn… êm đềm được sao?
 
Cái bụng điều khiển cái đầu
Kẻ chưa nghèo khó cách nào hiểu cơ?
Ngược lại rửng mỡ lại lo
Tìm thú mới lạ thử cho biết mùi…
 
Tuổi trẻ đa số ham vui
Mấy đứa thấy việc muốn vùi đầu vô?
(Thất tình, bị tửng hoặc rồ…
Nghiêng về một phía bao giờ cũng sai!)
 
Tình/tiền cần thiết cả hai
Xưa nay đều thế không ngoài tự nhiên
Đừng khờ trông cậy vào duyên
Áp lực xã hội luôn phiền đó nghen!
 
Trọng Văn - 20091003
 
r
Đăng nhập để trả lời
0

Khó khăn
 
Thời buổi nầy miếng ăn kiếm càng khó
Mọi ngành nghề đều có lắm cạnh tranh
(Như dã thú không đủ cánh đồng xanh...
Chẳng ngần ngại giành giựt nhau để sống!)
 
Chuyện dư dả chỉ còn là giấc mộng
Dễ dầu gì sang trọng hoặc giàu to?
May mắn lắm gia đình mình ấm no
Lèo lái nỗi phải nhờ vào sức khỏe.
 
Vì sinh tồn bà con nhiều mánh khóe
Việc lừa bịp có lẽ thường xảy ra
Từ kẻ lạ cho đến người trong nhà
Cứ vầy mãi có nước mà… cắn lưỡi!
 
Trọng Văn - 20091016
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều thu xứ lạ

Có vạt nắng vừa rơi
Theo những chiếc lá rồi...
Vàng vương đầy mặt đất
Xao xác mùa thu trôi...

Đàn sếu bay ngang trời
Chở mùa trên đôi cánh
Hối  hả về phương xa
Di cư để trốn lạnh...

Giao mùa trời đỏng đảnh
Nắng ,rét cũng thất  thường,
Mưa cũng buồn hiu hắt
Như ai giận người thương...

Chiều se lạnh hơi sương
Dòng người đi vội vã.
 Những bước chân hối hả.
Giẫm lên thảm lá vàng...

Thu thêm buồn mênh mang
Thoảng đâu mùi khói rạ...
Hình như ai đốt lá,
Lam mờ vệt khói bay....

Hơi lạnh gió heo may
Quyện mùi ngái khói lá
Gợi cho ta bóng quê
Giữa chiều thu xứ lạ...

Bâng khuâng nhặt chiếc lá
Nuối tiếc giữ  trong tay
Sợ ngày thu sẽ hết
Mai đông về tuyết bay...
-Thương Giang-

*)Hình như nơi Văn mùa thu đã đi qua nhưng bên này sắp cuối thu nên tỷ muốn tặng Văn bài thơ viết về mùa thu trong con mắt kẻ tha hương xa xứ,chẳng biết đệ có cùng tâm trạng như thế không nhỉ ?


Đăng nhập để trả lời
0
Trách đệ...
Ngày 20.10 đến rồi
Tỷ chờ đệ đến tặng hoa tươi
Dài cổ ngóng hoài sao chẳng thấy
Có em như đệ...buồn quá thôi!!![:(][:(][:(]


Đăng nhập để trả lời
0

 
Tu
 
Không có lửa thì làm gì có khói?
Đừng sai trái ai nói xấu được sao?
Nếu thực tình vì thiên hạ tào lao
Ờ kệ họ, hơi đâu mà đính chánh!
 
Ông/bà Tám thì lúc nào chả rảnh
Mình tu hành hết chảnh lẽ dĩ nhiên
Gió cứ thổi, tượng đá vẫn ngồi yên
Cây trốc gốc, ngã nghiêng cũng kệ nó!
 
Tham, sân, si... muốn bỏ ai bảo khó?
Khi tâm Phật ta sẵn có từ lâu
Câu nam mô... lẩm bẩm mãi trong đầu
Nay thánh thiện, vô cầu ắt vô khổ.
 
Trọng Văn - 20091023
Đăng nhập để trả lời
0
VÔ TÂM...

Hai mươi tây của tháng nầy
Là ngày gì nhỉ! Có ai biết cà?
Cớ sao tỷ lại muốn hoa?
Dễ thôi, được chứ... nhưng mà hình như...

Hơi muộn, tỷ giận đệ ư?
Tặng chị rau/quả từ từ dùng sau
Tại vì em bận bù đầu
Nên cũng ít rảnh để vào đây chơi

Chắc tỷ đã hết bệnh rồi
Thành ra khíu chọ chết người ta luôn!

Hơi đâu mà giận mà buồn
Đệ vô tâm thế...May còn khéo tay
Đàn ông phải nhớ từ nay
Hai mươi của tháng mười ngày tặng hoa

Trước là tặng mẹ ,tặng bà
Rồi chị em gái...sau là người yêu...
Nếu đệ rủng rỉnh tiền tiêu
Hoa kèm quà tặng là điều cũng nên

Cho dù cao -thấp,sang-hèn...
Ngày Hội Phụ nữ chớ quên chúc mừng.
Vì Tỷ chẳng phải người dưng
Coi Văn là đệ ,trách đừng giận nghe!


Cớ chi đủ thứ zậy nè?
Nhớ sao cho hết, nhiều ghê tỷ à!
Năm tới nhớ nhắc sớm nha
(Chắc là phải trước khoảng 3-4 ngày)

Nhiều khi em ít vô đây
Nhỡ mà trễ nữa bị rầy rất oan
Tỷ biết rằng em thật ngoan
Nhưng hay quên lắm, nên càng đáng thương

Tối ngày bận việc ngoài đường
Chuyện nhà chểnh mảng lẽ thường phải không?

Nghe đệ nói thật mủi lòng
Khi nãy  tỷ trách, giờ thông cảm rồi
Ngoan,hiền chịu khó hơn người...
Tối ngày tất tả ngược xuôi(hay là rong chơi?)ngoài đường...
Vì mưu sinh giữa đời thường
(Hay là thích ngắm phố phường ? Biết đâu...)
Áp lực công việc...đau đầu,
Nên đệ "mắc bệnh" quên mau thôi mà...

Khi nào sắp tới tháng Ba,
Gần ngày mồng Tám...sang nhà đệ chơi
Nhắc Văn chuẩn bị hoa tươi
Kèm theo quà tặng mọi người đúng không?

Còn sôcôlas với hoa hồng
Valentine tặng người trong mộng kìa...
Chết rồi! tỷ lại thía lia...
Nói nhiều, đệ đuổi ra rìa ...thì xong...

Trọng Văn-Thương Giang


&lt; Sửa đổi bởi: THƯƠNG GIANG -- 26.10.2009 3:52:00 &gt;
Đăng nhập để trả lời
0

 
Tình Nghèo?
 
Tình nghèo mà vẫn nên thơ
Ngoài đời chắc chẳng bao giờ có đâu
Thiếu hụt, chồng/vợ trước sau:
Bất hòa, cãi cọ bỏ nhau là thường.
 
Lúc đầu, khi mới yêu đương
Cô/cậu lý tưởng, ngỡ luôn vững lòng
Thực tế ai cũng trông mong
Ấm no, hạnh phúc, tiền nong đủ xài...
 
Chứ lo chạy gạo mỗi ngày
Áo/cơm nặng gánh còng vai sướng gì?
Lãng mạn như cánh chim Di
Trở trời, đổi gió... bay đi mất liền...
 
Nhiều thứ nền tảng trên tiền
Trắng tay, cháy túi lắm phiền, kém vui
Chỉ dân nhàn hạ run đùi
Thả hồn theo gió, ngủ vùi trong mơ!
 
Trọng Văn - 20091028
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Nghèo

Tình nghèo mà vẫn nên thơ
Ngoài đời chắc chẳng bao giờ có đâu
Thiếu hụt, chồng/vợ trước sau:
Bất hòa, cãi cọ bỏ nhau là thường.

Lúc đầu, khi mới yêu đương
Cô/cậu lý tưởng, ngỡ luôn vững lòng
Thực tế ai cũng trông mong
Ấm no, hạnh phúc, tiền nong đủ xài...

Chứ lo chạy gạo mỗi ngày
Áo/cơm nặng gánh còng vai sướng gì?
Lãng mạn như cánh chim Di
Trở trời, đổi gió... bay đi mất liền...

Nhiều thứ nền tảng trên tiền
Trắng tay, cháy túi lắm phiền, kém vui
Chỉ dân nhàn hạ rung đùi
Thả hồn theo gió, ngủ vùi trong mơ!

Thời buổi  bây giờ...

Đành  rằng cuộc sống bây giờ
Ranh ma cũng  lắm ,ngẩn ngơ cũng nhiều.
Bạc tiền mua bán tình yêu.
Thì chuyện  chung thủy.. , là điều viễn vông...

Cho nên nhiều cặp vợ chồng
Bất hòa,cãi cọ cũng không lạ gì...
Giầu sinh phú quí lễ nghi
Khi tiền bạc hết...chia ly là thường.

Mộng mơ ,lãng mạn yêu thương
Còn đâu khi chuyện mắm ,tương rau cà...
Lo còng lưng chuyện cửa nhà
Áo cơm chiếm góc thơ-hoa thủa nào...

Tình nghèo giờ có là bao...?
Thời buổi thực dụng,thanh cao khó còn...
Thà đừng biết đỡ thấy buồn
Tin tình thơ để đời luôn mầu hồng...

Trọng Văn -Thương Giang 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-04 23:20:09THƯƠNG GIANG>
Góc vườn hoang vắng

Đúng là góc vắng vườn hoang.
Chủ đi biền biệt ngó ngàng gì đâu...
Khách nào thăm viếng được lâu?
Nhà không vườn trống...tỷ rầu lòng thay.
Tỷ  đành cắt khẩu sang đây
Chăm vườn giúp đệ những ngày  vắng thôi...
Mai đây hết bận thảnh thơi.
Đệ về để tỷ nghỉ ngơi ,lại nhà...(Về vườn thơ của Tỷ ấy mà[:D][:D][:D])

Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Trông vườn
Dài cổ ngóng  trông ,đệ chẳng về
Hai vườn thơ cũng cứ  bỏ bê
Mỗi ngày tỷ sang trông vườn giúp
Cho vườn  Đông sang bớt vắng hoe


Đăng nhập để trả lời
0

 
Dzô đi em!
 
Dzô đi em, để quên buồn, quên chán…
…Mẹ, tình đời mãi bạc trắng như vôi!
Nếu như mình có địa vị thử coi
Cha bọn chúng, chạy theo đòi xách dép!
 
Đám bạn bè, chả mấy thằng chơi đẹp
Lợi dụng nhau, chèn ép, bắt chẹt nhau…
Mở miệng toàn đạo nghĩa… kiểu tào lao
Lúc đụng chuyện, Đứa nào cũng lánh mặt!
 
Càng suy nghĩ, lại thấy càng ứa mật!
Dzô đi em, bực bội vất một bên
Mai gặp thời ta ăn được làm nên
Tới chừng đó ông… kênh cho bỏ ghét!
 
Trọng Văn - 20091025
Đăng nhập để trả lời
0
Sự đời...

Bây giờ tỷ mới  hiểu đôi  phần
Vì sao thấy đệ vẻ bất cần
Lời thơ rặt những lời chua chát
Thì ra hận những kẻ vong ân...

Cuộc đời xưa nay  vẫn thế thôi
Nông -sâu làm sao hiểu lòng người...
Khi cần  giúp đỡ ,xun xoe nịnh
Lúc mình gặp chuyện...chạy cúp đuôi...

Cho nên đừng bận tâm làm chi
Ở đời phù thịnh ai phù suy?
Khi còn rượu thịt còn đệ tử
Còn chớ mong ai lúc gian nguy...

Khó khăn là lúc thử lòng nhau.
Quí gì lũ bạn sính sang giầu
Thấy tiền thấy bạc là sáng mắt
Ân tình nghĩa cũ nào còn đâu...

Tỷ đã và đang chịu cảnh này
Ngẫm đời đen bạc với đắng cay
Tạm thời chẳng cần giao lưu nữa
Nuôi chí làm lại...Sẽ khác ngay...
Thương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-08 01:05:39trongvan>


Hãy dẹp hận thù
 
Ôm thù hận suốt đời mang gánh nặng!
Hạn chế mình nên chẳng thấy được xa
Bao hiềm khích nếu có thể dẹp qua
Thì hãy bỏ cho lòng ta thanh thản
 
Mỗi chế độ sớm/muộn rồi sẽ tận
Nhưng quê hương thì vẫn của dân ta
Bắc, Trung, Nam... mãi mãi là một nhà
Cùng tiếng nói, màu da và huyết thống.
 
Hơn một nửa người Việt đang còn sống
Đã sinh ra sau Một Chín Bảy Lăm
Cuộc nội chiến cũng kể như xa xăm
Ba mươi mấy năm trời đâu phải ngắn
 
Theo thời gian tất cả dần chìm lắng
Quan trọng là được áo ấm, cơm no
Và thực sự có dân chủ tự do
Cho người Việt của mình trên đất Việt.
 
Trọng Văn - 20091108
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trongvan



Hãy dẹp hận thù
 
Ôm thù hận suốt đời mang gánh nặng!
Hạn chế mình nên chẳng thấy được xa
Bao hiềm khích nếu có thể dẹp qua
Thì hãy bỏ cho lòng ta thanh thản
 
Mỗi chế độ sớm/muộn rồi sẽ tận
Nhưng quê hương thì vẫn của dân ta
Bắc, Trung, Nam... mãi mãi là một nhà
Cùng tiếng nói, màu da và huyết thống.
 
Hơn một nửa người Việt đang còn sống
Đã sinh ra sau Một Chín Bảy Lăm
Cuộc nội chiến cũng kể như xa xăm
Ba mươi mấy năm trời đâu phải ngắn
 
Theo thời gian tất cả dần chìm lắng
Quan trọng là được áo ấm, cơm no
Và thực sự có dân chủ tự do
Cho người Việt của mình trên đất Việt.
 
Trọng Văn - 20091108
 
Minh Thu rất thích giọng thơ đầy cá tính  của Trọng Văn.

ĐẮNG LẮM CAFE

Hàng ngày
vẫn uống cafe
Tôi cùng bạn "nguỵ"
xưa đè giết nhau
Làm sao
 tôi  hiểu trong đầu
Bạn còn căm giận thù sâu chờ thời?!
........
Uống cà fe đắng
vào người
Học quen chịu đựng
 ...rối bời tâm can
Xóa làm sao được nỗi oan

sao
được hết  tương tàn  ngày xưa?

Cùng nhau bầu rượu sớm trưa
Mà lòng canh cánh ...nắng,mưa bất kỳ
Dzô đi bạn !
hết chai ni
Ta
 sang chai khác quên đi chuyện đời

Tôi  sốt ruột -Bạn vẫn cười
Để thêm đắng chát lòng tôi ...đêm v !!!

MT

Đăng nhập để trả lời
0

Thi sĩ nghèo

Mấy ai sống được bằng thơ?
Đa số thi sĩ nghèo xơ là thường
Chắc bởi nghiệp dĩ văn chương
Mơ mơ, mộng mộng, buồn, thương... suốt ngày

Công việc lười, gác lại mai
Hễ hở mượn chút men cay tìm vần
Chẳng tha thiết chuyện làm ăn
Lợi danh, sự nghiệp cóc cần chả lo

Thế nên bữa đói, bữa no
Lang thang, lếch thếch rồi cho ra đời
Những thi phẩm để người coi
Nếu hay, may mắn gặp thời nổi danh

Nhờ tay trắng được tiếng thanh
Mỗi người một số cũng đành chứ sao
Thành thử hỏi mẹ/cha nào
Có con thi sĩ không rầu thúi gan!

Trọng Văn - 20091204

*)Nghe đệ viết bài Thi sĩ nghèo nghe thấy tội cho cánh thi sỹ quá[:(][:(][:(].Thế thì tỷ  nối mạch luôn tặng đệ bài Thi sỹ gàn cho người ta cám cảnh thi sỹ mà chạy xa luôn đệ nhỉ[:D][:D][:D]

Thi sỹ gàn...

Bon chen chợ búa suốt cả ngày
Tối về mệt rời rã chân tay,
Bữa cơm cũng vội vàng qua quýt
Làm sao mơ mộng hồn thơ bay?

Đôi khi có chút hứng viết thơ
Thiên hạ xì xào bảo:Ngẩn ngơ!
Người gàn thời nay thì mới thế!
Còn người thông minh...Họ khác cơ!

Khom lưng họ luồn lách mọi nơi.
Đầu gối cũng đi ...Mặc ai cười!
Miễn sao có tiền...Có tất cả!
Đổi trắng thành đen ...Dễ như chơi!

Có tiền cuộc sống khác nào tiên
Sính danh?Biếu lộc để mua quyền.
Khi ấy khối người xin bợ đỡ,
Cầu thân ,nhờ vả...Mình bề trên!

Vận may cơ hội có nhiều đâu
Tất cả lo sôi sục làm giầu
Cạm bẫy,m ưu mô...rồi thủ đoạn
Lọc lừa ,gian dối dù thân nhau...

Còn mình thì như kẻ trên mây.
Tiền nong thua thiệt chẳng mảy may...
Làm chung họ lấy...cũng tự nhủ:
Thôi mình làm lại từ trắng tay...

Dù cho thiên hạ bảo :D ở hơi!
Gác chuyện bon chen ...Mặc sự đời.
Thiên hạ người ta lo lời lãi,
Còn mình ...Ngớ ngẩn viết thơ chơi!

Thương Giang
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Thi sĩ nghèo

Mấy ai sống được bằng thơ?
Đa số thi sĩ nghèo xơ là thường
Chắc bởi nghiệp dĩ văn chương
Mơ mơ, mộng mộng, buồn, thương... suốt ngày

Công việc lười, gác lại mai
Hễ hở mượn chút men cay tìm vần
Chẳng tha thiết chuyện làm ăn
Lợi danh, sự nghiệp cóc cần chả lo

Thế nên bữa đói, bữa no
Lang thang, lếch thếch rồi cho ra đời
Những thi phẩm để người coi
Nếu hay, may mắn gặp thời nổi danh

Nhờ tay trắng được tiếng thanh
Mỗi người một số cũng đành chứ sao
Thành thử hỏi mẹ/cha nào
Có con thi sĩ không rầu thúi gan!

Trọng Văn - 20091204

*)Nghe đệ viết bài Thi sĩ nghèo nghe thấy tội cho cánh thi sỹ quá[:(][:(][:(].Thế thì tỷ  nối mạch luôn tặng đệ bài Thi sỹ gàn cho người ta cám cảnh thi sỹ mà chạy xa luôn đệ nhỉ[:D][:D][:D]

Thi sỹ gàn...

Bon chen chợ búa suốt cả ngày
Tối về mệt rời rã chân tay,
Bữa cơm cũng vội vàng qua quýt
Làm sao mơ mộng hồn thơ bay?

Đôi khi có chút hứng viết thơ
Thiên hạ xì xào bảo:Ngẩn ngơ!
Người gàn thời nay thì mới thế!
Còn người thông minh...Họ khác cơ!

Khom lưng họ luồn lách mọi nơi.
Đầu gối cũng đi ...Mặc ai cười!
Miễn sao có tiền...Có tất cả!
Đổi trắng thành đen ...Dễ như chơi!

Có tiền cuộc sống khác nào tiên
Sính danh?Biếu lộc để mua quyền.
Khi ấy khối người xin bợ đỡ,
Cầu thân ,nhờ vả...Mình bề trên!

Vận may cơ hội có nhiều đâu
Tất cả lo sôi sục làm giầu
Cạm bẫy,m ưu mô...rồi thủ đoạn
Lọc lừa ,gian dối dù thân nhau...

Còn mình thì như kẻ trên mây.
Tiền nong thua thiệt chẳng mảy may...
Làm chung họ lấy...cũng tự nhủ:
Thôi mình làm lại từ trắng tay...

Dù cho thiên hạ bảo :D ở hơi!
Gác chuyện bon chen ...Mặc sự đời.
Thiên hạ người ta lo lời lãi,
Còn mình ...Ngớ ngẩn viết thơ chơi!

Thương Giang
 
Nếu tỷ có nhã hứng thì đệ xin đăng thêm bài "Thi Sĩ Khùng...", viết lâu rùi nhưng sợ đụng chạm nên chưa đăng...
 

Thi sĩ khùng...
 
Thường thi sĩ hơi khùng hoặc tửng
Mới có nhiều cảm hứng làm thơ
Thấy lắm ông mặt rất khù khờ
Chắc bởi thế lơ mơ... bồ đá!
 
Khi thất tình than thở hay lạ!
Lúc bình thường viết chả ai xem
Bắt chước nhau ý tưởng cũ mềm
Ừ chẳng biết mấy ai thèm đọc?
 
Còn một đám làm thơ con cóc
Chỉ họa theo tán dóc vui chơi
Lại nổi tiếng ấy mới lạ đời
Danh thi sĩ ối giời rẻ chán!
 
Trọng Văn - 20080206





Đăng nhập để trả lời
0

Vui Giáng Sinh
 
Năm nào còn có Giáng Sinh?
Vui được cứ hưởng tận tình đi nghen
Mai mốt Hồi giáo nó chen
Vào đông, Jesus chúng đem dẹp à!
 
Lúc ấy chỉ một Allah
Mỗi ngày mấy chặp quỳ tà gối luôn!
Dịp lễ lớn rất thảm thương
Nhịn đói từ sớm tinh sương... suốt ngày
 
Cấm uống đến mức độ nầy:
Nước bọt phải nhổ ra ngoài nữa cơ
Mệt lả, ngồi đấy đợi chờ
Mặt trời khuất bóng mới cho ăn kìa!
 
Nghe nói kiêng nốt chuyện... kia
Dân nhậu thèm khát rượu/bia dài dài!
Bây giờ xả láng sướng thay
Cũng mong rằng Chúa còn hoài đã hơn!
 
Trọng Văn - 20091219
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mẹ cách mạng
 
Mẹ tin tưởng đàn con từ Bắc
Dám hy sinh tất cả vô nam
Diệt Mỹ ngụy, giải phóng nhân dân
Nên bảo đảm hậu cần có mẹ
 
Ráng đùm bọc như con mình đẻ
Từng miếng cơm, mẻ thuốc… chu lo
Tải súng ống, đạn pháo bằng đò
Hầm đào sẵn để cho chúng trốn
 
Đã quyết tâm ngày nào còn sống
Vẫn tham gia chống chọi kẻ thù
Những thân già chả sợ lao tù
Miễn lũ trẻ vươn như măng mọc
 
Mẹ yêu nước bằng tim, bằng óc
Chẳng ngại ngần khó nhọc gian lao
Ước mơ rằng đất nước mai sau
Được độc lập, vui sao sánh nổi?
 
Rồi cuối cùng cuộc đời thay đổi
Tài giỏi thay cách mạng thành công
Hết chiến tranh, hớn hở cõi lòng…
 
Giờ nhìn lại đám con hiếu đạo
 
Mẹ vỡ lẽ nuôi ong tay áo
Nuôi một bầy báo nước hại nhà
Rước Tàu vào đào mỏ quê ta,
Cắt lảnh thổ dâng qua cho chúng
 
Nên mấy bả bây giờ điêu đứng
Tức chửi thôi chả thấm vào đâu
Sau chiến tranh tui nó đều giàu
Còn mấy cụ lao đao nghèo đói!
 
Thiệt thà quá cũng là cái tội
Bị gian manh lợi dụng chả hay
Giờ khôn ra thì sắp gần ngày
Theo Trời Phật hay về với Chúa!
 
Trọng Văn - 20091218
 
Đăng nhập để trả lời
0

Chúc đệ và gia đình đón Giáng sinh an lành, hạnh phúc!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

 
Gã vô gia cư
 
Nơi góc phố không xa nhà thờ lắm
Gã già Tây buồn ngắm quãng trời cao
Trời thật trong lấp lánh muôn vì sao
Ờ chẳng biết ngôi nào là của hắn!
 
Thường mọi khi giờ nầy rất yên lặng
Đêm Noel phố vắng chợt bùng vui
Nhưng chủ yếu chỉ ở đằng kia thôi
Đã tấp nập người người đi xem lễ.
 
Chúa đông con, chắc hắn là con ghẻ
Vô gia cư, đơn lẽ suốt nửa đời...
 
Chuông nhà thờ từng tiếng... chậm rãi... rơi
Hồn kẻ lạc: chơi vơi... rồi hụt hẫng!
 
Bác lao công, hôm sau đánh thức hắn
Còn say ư? Chẳng thấy thèm trả lời!
Lại gần xem... kinh hoảng... thét: “Chúa Ơi!”
 
Dựa thùng rác, chết ngồi... xác lạnh cứng!
 
Trọng Văn - 20091217
Đăng nhập để trả lời
0

 
Gã vô gia cư
 
Chúa đông con, chắc hắn là con ghẻ
Vô gia cư, đơn lẽ suốt nửa đời...
 =================
Anh thích bài này.
Trọng Văn viết hay lắm!

Chúc bạn năm mới nhiều thành công.

Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: trongvan

Em cứ gởi, biết rằng thơ không tới
Du tỷ ơi, Du tỷ hạnh phúc không?
Kể từ khi Du tỷ đi lấy chồng
Đã mất biệt! trong lòng em lo lắm!
 

 
Chẳng biết tỷ Thụy Du ra sao ở xứ lạ quê người! Em vẫn cầu mong tỷ cùng gia đình
được một mùa Giáng Sinh thật an lành và năm mới tràn đầy hạnh phúc. TV





TV ơi,
Tỷ vẫn khoẻ.....
Đọc những gì đệ viết cho tỷ, tỷ cảm động rất nhiều....Cám ơn tấm lòng của đệ đã dành cho tỷ tỷ nhé!
Tha lỗi cho tỷ vì đã không ghé thăm được đệ vì mỗi lần online thời gian của tỷ không có nhiều....Đệ nhé!Cho tỷ hẹn vào một dịp khác, thông cảm nha....
Tỷ chúc đệ :

MỘT MÙA XUÂN MỚI AN KHANG VÀ THẬT NHIỀU HẠNH PHÚC


nhé !
Thương nhiều....
Thuỵ Du

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0

 
Tính sổ đời

Cuối năm ngồi tính sổ đời
Việc nhiều, lương ít chắc lời rồi nghen
Cả tình lẫn bạc đều đen
Người ta mãi hẹn, xong quên… chuyện thường!
 
Vài kẻ ghét, dăm người thương
Bận rộn / nhàn hạ, vui / buồn... đến/đi
Tài sản nhìn chẳng thấy chi
Nợ nần, thôi nhắc làm gì càng lo!
 
Đôi khi mơ mộng vu vơ
Nuôi chút hy vọng để cho qua ngày
Còn sức khỏe cũng mừng thay
Sang năm tiếp tục đi cày, kiếm... cơm.
 
Trọng Văn - 20091208
Đăng nhập để trả lời
0

 
Ngày Tết Tây
 
Ngày tết Tây nói ngay buồn ghê gớm
Giữa mùa Hè ong/bướm trốn mất tiêu
Chỉ ve sầu rên rỉ sớm tới chiều
Nghe nhiều lúc thiếu điều tai sắp điếc!
 
Sao thiên hạ biệt dạng? Ai mà biết!
Rất ít người làm việc, đường vắng tênh!
Mở mắt to nhìn hàng xóm kế bên
Không một bóng, chắc lên đâu nghỉ mát?
 
So với mình xứ Úc hoàn toàn khác
Chẳng tưng bừng: pháo, nhạc, trống múa lân…
Còn tiệc tùng thì nhà ai nấy ăn
Quá yên lặng đến gần như phố chết!
 
Qua bốn buổi được xem là chấm hết
Mai quay về mỏi mệt chuyện áo cơm
Thời gian trôi, vận tốc tựa mọi hôm
Sự bình thản bao gồm… nỗi trống vắng!
 
Trọng Văn - 20100101
Đăng nhập để trả lời
0

 
Ngủ đi em
 
Ngủ đi em, trong vòng tay âu yếm
Mộng rất tròn, rất hiếm đêm Trăng Xanh (*)
Bên nghìn sao lấp lánh sáng long lanh
Vì em đã có anh ru giấc điệp.
 
Ngủ đi em, đôi mi gầy thiêm thiếp
Gió rù rì nối tiếp giấc mơ xa
Nghe ngọt ngào thoang thoảng chút hương hoa
Đang lẳng lặng chan hòa bao tình ý.
 
Ngủ đi em, một nửa anh yêu quý
Từ bây chừ ta chỉ có nhau thôi
Dẫu nắng mưa, giông tố qua cuộc đời
Và vật đổi, sao dời… lòng không đổi.
 
Trọng Văn - 20100101
 
(*) Trăng Xanh (Blue Moon): Mùa trăng tròn thứ nhì trong cùng 1 tháng Dương lịch (rất hiếm khi xảy ra).
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-05 11:27:00trongvan>
 

Thi hứng
 
Ngồi nặn óc, cố moi từng con chữ
Tự hỏi mình sao cứ mãi ngu ngơ
Nghe thiên hạ phóng bút họa ra thơ
Ta thức thử đợi chờ nguồn thi hứng…
 
Mắt sụp mí, biết cách nầy vô dụng
Chắc tại chưa rà trúng tần số cơ
Nằm chân co, chân duỗi… ngáy khò khò
Chẳng mơ mộng cho đến khi trời sáng!
 
Thi với phú, ối giời ơi sao chán?
Mở mắt nhìn giấy trắng vẫn trinh nguyên
Thơ và mình chắc chắn không có duyên
Đi cày tiếp kiếm tiền lo trả nợ!
 
Trọng Văn - 20100101
Đăng nhập để trả lời
0