Trích đoạn: trongvan
Thi hứng
Ngồi nặn óc, cố moi từng con chữ
Tự hỏi mình sao cứ mãi ngu ngơ
Nghe thiên hạ phóng bút họa ra thơ
Ta thức thử đợi chờ nguồn thi hứng…
Mắt sụp mí, biết cách nầy vô dụng
Chắc tại chưa rà trúng tần số cơ
Nằm chân co, chân duỗi… ngáy khò khò
Chẳng mơ mộng cho đến khi trời sáng!
Thi với phú, ối giời ơi sao chán?
Mở mắt nhìn giấy trắng vẫn trinh nguyên
Thơ và mình chắc chắn không có duyên
Đi cày tiếp kiếm tiền lo trả nợ!
Trọng Văn - 20100101
-----------------------------------------------
CHÚC MỪNG BẠN
Phải nặn óc làm thơ...ai dám?
Chưa mở bài chắc chắn đã "thăng"
Đúng là thơ phải cần có hứng
Cần niềm đau ,dằn vặt thành thơ
Nó tự nhiên chẳng ai thèm chờ
Vì bản chất thơ là sinh ra từ "khổ"
Bạn khiêm tốn và hiện chưa giông tố
Nên viết thơ "thi hứng"...thơ vui
Ngoài nấu ăn ,nay thấy bạn cười
Bạn may mắn tình yêu trọn vẹn
Nên thơ buồn không ra...tưởng cạn
Không sao đâu! vui nữa...hứng đi !
DUCA
Góc vườn hoang vắng - Trọng Văn
872 trả lời, 105.050 lượt xem —
Trang 14 / 30

Ngu dân
Ai cũng biết đám ngu dễ trị
Chúng đói nghèo chỉ nghĩ miếng ăn
Hơi sức đâu phản đối, đấu tranh?
Như thế mới thành công dân tốt.
Đảng chẳng sợ giới trẻ bị dốt
Chí quật cường mai một càng hay
Quan trọng là cai trị được bây
Mãi ngoan ngoãn cỡ nầy hết xảy
Ba mươi mấy năm trời nhìn lại
Nước hòa bình, thấy vẫn yếu/nghèo
Nhưng cán bộ béo bở như heo
Nạn nhũng nhiễu tùy theo nhỏ/lớn!
Chức càng cao, càng ăn dữ tợn
Gặp mối ngon gom trọn giữ riêng
Vợ/Con chúng có thiếu gì tiền
Nên vương giả như tiên dưới thế!
Chưa bao giờ quê hương quá tệ!
Mẹ Việt nào đáng để tôn vinh?
Là mấy mụ đẻ bọn súc sinh?
Hay những cụ, nhìn con lam lũ?
Trọng Văn - 20100107
Người sống tốt đa phần là khổ
Không khom lưng uốn lưỡi theo thời
Còn sung sướng là lũ đười ươi
Kéo bè dắt dây nhau nhảy múa
Hoa Sơn

VN dân chủ tự do
Việt Nam: dân chủ tự do
Tự do nghèo đói, tự do bần cùng
Tự do câm nín nói chung
Kẻ dại lộn xộn, gông cùm tự mang!
Bọn cán bộ, tự do ăn
Hối lộ, đàn áp đám dân hiền hòa
Đảng trị độc đáo thiệt nha
Càng ngày càng thấy quê nhà tệ hơn!
Mọi giới khuất phục hết trơn
Cả nước chắc ngậm bồ hòn riết quen
Mỗi lần nghe nhắc cần tiền
Bà con hải ngoại gởi liền về cho
(Là khúc ruột sát… đít cơ!
Việt kiều thơm phức, chắc nhờ tải… phân
Ý lộn! Nghĩa cữ, lòng nhân…
Tuy xa, nhưng cũng rất gần mà thôi!)
Lá rụng về cội ai ơi!
Tiền đâu dễ hốt, người người rất nhanh
Bọn nghệ sĩ, lũ thương nhân…
Đua nhau về bển tranh giành phát kinh!
Ngoài mặt làm chỉ vì tình
Bên trong cái ví tiền mình phình to
Đất có mất chả cần lo
Ra sao thây kệ, ai no nấy mừng!
Trọng Văn - 201000109

Lẩm cẩm
Hôm nay thức trễ, đầu bần thần
Dậy tắm, đi làm chẳng kịp ăn!
Ba giò, bốn cẳng, cắm đầu chạy
Ra ga xe lửa, thấy vắng tanh!
Cả bãi parking cũng trống trơn!
Giá vé rẻ hơn tới mấy đồng!
Nguyên toa tàu hỏa dăm hành khách
Chả hiểu cớ chi, lạ ghê không?
Giữa đường sực tỉnh, rõ mình điên
Vừa phí tổn công, vừa tốn tiền!
Cuối tuần đáng lẽ tha hồ ngủ
Sao mình quên mất/ Thật vô duyên!
Trọng Văn - 20100106
Lẩm cẩm
Hôm nay thức trễ, đầu bần thần
Dậy tắm, đi làm chẳng kịp ăn!
Ba giò, bốn cẳng, cắm đầu chạy
Ra ga xe lửa, thấy vắng tanh!
Cả bãi parking cũng trống trơn!
Giá vé rẻ hơn tới mấy đồng!
Nguyên toa tàu hỏa dăm hành khách
Chả hiểu cớ chi, lạ ghê không?
Giữa đường sực tỉnh, rõ mình điên
Vừa phí tổn công, vừa tốn tiền!
Cuối tuần đáng lẽ tha hồ ngủ
Sao mình quên mất/ Thật vô duyên!
Trọng Văn - 20100106
Đúng là đệ lẩm cẩm thật rồi!
Tội cho đệ quá- Trọng Văn ơi!
Công việc căng thẳng cần tĩnh dưỡng.
Kẻo không điên thật chứ chẳng chơi!
Tâm tư lý luận như cụ già
Giọng thơ hiện thực đến xót xa!
Cám cánh cho đời ...dẫu biết vậy
Phận kiến nhỏ nhoi há kêu ca?
-TG-
BỨC TRANH BUỒN
Một năm buồn ảm đạm,
Khủng hỏang khắp toàn cầu.
Người dân nhoài mệt mỏi,
Niềm tin biết gửi đâu..?
Thường trực nỗi lo âu
Kinh tế không bình ổn
Chính trị thì lộn xộn,
Kéo dài đến bao giờ?
Đảng phái chớp thời cơ,
Mị dân bằng lời hứa.
Rằng cải cách tu sửa,
Đưa đất nước đi lên...
Thực chất họ đua chen,
Để tranh giành quyền lực
Tung tiền mua danh-chức.
Che đậy ...bầu bán thôi...
Bè cánh ăn dơ rồi,
Dân thường sau biết được?
Kịch bản đã soạn trước,
Giờ diễn tuồng ...dân coi...
Đợi bầu cử ...Trúng rồi!
Làm gì có đổi khác?
Quan yên vị hốt bạc,
Giữ ghế dài mấy năm...
Mặc đời sống tối tăm
Mặc kệ dân thống khổ.
Mặc kinh tế thua lỗ ,
Mặc đất nước thụt lùi...
Bức tranh buồn xứ người,
Bao giờ thay đổi nhỉ?
Kinh tế ,rồi chính trị
Sang năm bớt rối ren..?
Thương Giang
Một năm buồn ảm đạm,
Khủng hỏang khắp toàn cầu.
Người dân nhoài mệt mỏi,
Niềm tin biết gửi đâu..?
Thường trực nỗi lo âu
Kinh tế không bình ổn
Chính trị thì lộn xộn,
Kéo dài đến bao giờ?
Đảng phái chớp thời cơ,
Mị dân bằng lời hứa.
Rằng cải cách tu sửa,
Đưa đất nước đi lên...
Thực chất họ đua chen,
Để tranh giành quyền lực
Tung tiền mua danh-chức.
Che đậy ...bầu bán thôi...
Bè cánh ăn dơ rồi,
Dân thường sau biết được?
Kịch bản đã soạn trước,
Giờ diễn tuồng ...dân coi...
Đợi bầu cử ...Trúng rồi!
Làm gì có đổi khác?
Quan yên vị hốt bạc,
Giữ ghế dài mấy năm...
Mặc đời sống tối tăm
Mặc kệ dân thống khổ.
Mặc kinh tế thua lỗ ,
Mặc đất nước thụt lùi...
Bức tranh buồn xứ người,
Bao giờ thay đổi nhỉ?
Kinh tế ,rồi chính trị
Sang năm bớt rối ren..?
Thương Giang

Chị tôi
Mới sáng sớm chị ra tiệm nhuộm tóc
Rất hài lòng, cảm thấy trẻ trung hơn
Đến xế chiều soi gương âm thầm khóc
Đẹp như ni, lạ rứa? Vẫn ế chồng!
Tuổi hăm chín, đang đi tìm một nửa
Giữa chợ đời và giữa chốn ba quân
Gần cuối năm, rõ ràng là sắp sửa
Qua ba mươi, quá lứa tức: lỡ làng!
Chuyện của chị thực ra hơi khó nói
Vì trong lòng chị đã có người yêu
Thấy hai người rất thân thiết dạo nọ
Rồi bỗng dưng anh ấy biến mất tiêu.
Thấy con buồn dăm ba lần mẹ hỏi
Chị rưng rưng, thút thít chẳng trả lời
Thế từ đó gia đình không hỏi tới
Ai bảo ngu, ở giá đúng lắm rồi!
Trọng Văn - 20091222

Trọng Văn đệ đệ ơi,
Thuỵ Du tỷ tỷ sang thăm đệ đệ đây nè....
Những ngày qua tỷ tỷ không có nhà, đệ đệ vẫn thường xuyên ghé qua thăm tỷ tỷ, tấm lòng đó tỷ tỷ luôn nhớ đệ đệ à.....
Tỷ tỷ biết đệ đệ rất thương quý tỷ, tỷ cảm ơn đệ thật nhiều...Tỷ thấy cả những gì đệ vẫn băn khoăn về cuộc sống của tỷ, tỷ cảm động lắm. Nhưng đệ yên tâm đi, anh rể của đệ rất yêu quý tỷ, đệ ạ ....
Đến mồng 9 Tết này thì tỷ sẽ chính thức về với Diễn Đàn, thế là hai tỷ đệ mình sẽ lại tiếp tục hoạ thơ vui với nhau nữa nhé !!!
Dù cho ở nơi đâu và lúc nào thì tỷ cũng vẫn nhớ về TV đệ đệ của tỷ mà .... Không quên được cậu TV thơ chua như giấm đâu, hihi.....
Chúc đệ luôn vui & nhiều sáng tác mới dí dỏm nhé .....
Thương đệ của tỷ tỷ nhiều....
Tỷ : Thuỵ Du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Chị tôi
Mới sáng sớm chị ra tiệm nhuộm tóc
Rất hài lòng, cảm thấy trẻ trung hơn
Đến xế chiều soi gương âm thầm khóc
Đẹp như ni, lạ rứa? Vẫn ế chồng!
Tuổi hăm chín, đang đi tìm một nửa
Giữa chợ đời và giữa chốn ba quân
Gần cuối năm, rõ ràng là sắp sửa
Qua ba mươi, quá lứa tức: lỡ làng!
Chuyện của chị thực ra hơi khó nói
Vì trong lòng chị đã có người yêu
Thấy hai người rất thân thiết dạo nọ
Rồi bỗng dưng anh ấy biến mất tiêu.
Thấy con buồn dăm ba lần mẹ hỏi
Chị rưng rưng, thút thít chẳng trả lời
Thế từ đó gia đình không hỏi tới
Ai bảo ngu, ở giá đúng lắm rồi!
Trọng Văn - 20091222
Đừng nghĩ vậy...
Chuyện tình cảm chớ nói vậy Văn ơi!
Ngu dại ư?Sao dùng lời nặng thế?
Khi yêu thương ,trái tim riêng lý lẽ
Có mối tình chẳng dễ quên đâu
Cho dù phải gánh chịu khổ đau
Suốt cuộc đời chờ nhau mòn mỏi
Dẫu cách xa tình yêu kia không đổi
Vẫn thủy chung son sắc đợi người...
Hòn Vọng Phu...tích ấy ngàn đời
Vợ chờ chồng để rồi hóa đá
Có những người khắc ghi vào trong dạ
Lời thề nguyền ,nên ở giá lỡ thì...
Lỡ yêu rồi đâu tính toán chi ly,
Kẻ Sở Khanh nhiều khi vẫn có
Quất ngựa truy phong, bao người khổ.
Mà chắc gì ai đó đã quên..?
Thương Giang,21/1/2010

Nụ Tầm Xuân
Tầm Xuân là loại Hồng rừng
Ca dao, tục ngữ đã từng nhắc qua
“Trèo lên cây Bưởi hái hoa
Bước xuống vườn Cà hái nụ Tầm Xuân”
Nụ Tầm Xuân, nở ra tươi thắm
Thấy em lấy chồng anh ấm ức sao?
Mấy đồng mâm quả trầu cau?
Cớ chi xưa chẳng chịu vào cưới xin?
Em trách anh quá vô tình
Nên lỡ duyên mình! Nay thở với than!
Thở với than mà chi anh hở?
“Chim vô lồng biết thuở nào ra?”
Bây chừ em: vợ người ta
Còn anh thi sĩ kêu ca với đời
Tội gì phí sức hao hơi?
Thôi chuyện qua rồi, cứ để nó qua
Tình cũ qua, cho tình mới tới
Gái diễn đàn phơi phới: sexy
Sương, Anh, Nhật, Hạ, Uyên, Nhi,
Thụy, Du, Liên, Hạnh, Vũ, Quỳ, Thương, Giang
Đông, Hương, Quỳnh, Muội, Huyền, Băng...
Đẹp khó ai bằng, đều xứng với anh
Mời chọn nhanh, em xin giới thiệu...
Rước họ về... anh liệu thấu chăng?
Trọng Văn - 20100116
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-23 09:53:02Thuỵ Du>
quote:
Trích đoạn: trongvan
Tự khi nào lồng son bị đục thủng
Mà chim Quyên không những được tự do
Còn vui vẻ, nhảy nhót, hót líu lo
Em thấy rất mừng cơ, mừng cho tỷ.
À tất cả trở lại bình thường nhỉ?
Chắc anh rể đã thu vốn lại đủ rồi
Giờ chỉ ngồi chờ mai mốt lảnh lời
Cháu tháng mấy chào đời? Xin bật mí.
TV - 20100122
Hi hi, TV đệ đệ ơi.....
Hể đệ mà nói câu nào
Sao tỷ muốn uýnh đệ "ao " tức thì....
( hihi....)
May mắn
Tỷ may mắn có chồng hiểu biết
Nhiều ông già nói thiệt rất ghen
Như Thụy Du tỷ tỷ của em
Vừa xuất giá, bị cấm lên mạng!
Nên tỷ ấy từ đấy mất dạng
Chỉ lâu lâu, chán/trốn ghé thăm
Hoàn cảnh đó, nói thật hết ham!
Thấy tội nghiệp, nhưng làm gì được?
Trọng Văn - 20100108
Trích đoạn: trongvan
Tự khi nào lồng son bị đục thủng
Mà chim Quyên không những được tự do
Còn vui vẻ, nhảy nhót, hót líu lo
Em thấy rất mừng cơ, mừng cho tỷ.
À tất cả trở lại bình thường nhỉ?
Chắc anh rể đã thu vốn lại đủ rồi
Giờ chỉ ngồi chờ mai mốt lảnh lời
Cháu tháng mấy chào đời? Xin bật mí.
TV - 20100122
Hi hi, TV đệ đệ ơi.....
Hể đệ mà nói câu nào
Sao tỷ muốn uýnh đệ "ao " tức thì....
( hihi....)
May mắn
Tỷ may mắn có chồng hiểu biết
Nhiều ông già nói thiệt rất ghen
Như Thụy Du tỷ tỷ của em
Vừa xuất giá, bị cấm lên mạng!
Nên tỷ ấy từ đấy mất dạng
Chỉ lâu lâu, chán/trốn ghé thăm
Hoàn cảnh đó, nói thật hết ham!
Thấy tội nghiệp, nhưng làm gì được?
Trọng Văn - 20100108
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-24 02:16:50trongvan>

Già lẩm cẩm
Bà ơi, nói nhỏ bà nghe
Hồi trẻ bà đẹp, về già có duyên
Ông già nầy thật là phiền
Nhìn mặt gian lắm, không hiền đâu nghen!
Mụ nào ông cũng ngợi khen
Liệu chừng sẽ bị tôi đem ra vằm!
Tuy khẩu xà, vốn Phật tâm
Biết bà chỉ giỏi việc hăm he người!
Ông gặp ai cũng tươi cười
Lạ/quen đều thế, chịu đời thấu chưa?
Xin bà khó tánh vừa vừa
Cười là thuốc bổ, khỏi mua đó mà
Vui vẻ mới trẻ trung ra
Trong/ngoài sảng khoái thiệt à! Thử đi.
Cái miệng ông dẻo như ri
Hồi đó hảo ngọt, hèn chi tôi lầm!
Sao nhìn tôi mãi chằm chằm?
Vì bà xinh quá khó cầm lòng nha!
Bà ơi, sẵn tiện xuống nhà
Định hỏi bà muốn bình trà nóng không?
Trời nực, nước mía ngon hơn
Hoặc chè chanh đá nếu ông biết làm
Ông lẩm cẩm đến hết ham
Bảo đảm tới bếp... nhớ xàm rồi nghen!
Chuyện chút xíu dễ gì quên?
Chờ tui năm phút, lúc lên có liền
Ngồi kiên nhẫn đợi chồng hiền
Thấy lâu, lâu lắm... vẫn biền biệt luôn!
Cái ông nầy bất bình thường
Khuya vầy dám trốn ra đường đi chơi?
Vừa nhắc, ông trở lại rồi
Bưng vào thìa, bát với nồi cháo hoa...
Cơm mới thổi, nóng hổi nha
Bà ơi thức dậy lết ra ăn nè
Buồn cười, ông khéo giỡn ghê!
Mình dặn bánh cuốn, mua về thịt quay!
Trăm năm hạnh phúc là đây
Tuy già lú lẫn nhưng hai ông/bà
Vẫn quấn quít, chưa hề xa
Bên nhau đùm bọc, đậm đà thương yêu.
Trọng Văn - 20100123
Trích đoạn: trongvan
Già lẩm cẩm
Bà ơi, nói nhỏ bà nghe
Hồi trẻ bà đẹp, về già có duyên
Ông già nầy thật là phiền
Nhìn mặt gian lắm, không hiền đâu nghen!
Mụ nào ông cũng ngợi khen
Liệu chừng sẽ bị tôi đem ra vằm!
Tuy khẩu xà, vốn Phật tâm
Biết bà chỉ giỏi việc hăm he người!
Ông gặp ai cũng tươi cười
Lạ/quen đều thế, chịu đời thấu chưa?
Xin bà khó tánh vừa vừa
Cười là thuốc bổ, khỏi mua đó mà
Vui vẻ mới trẻ trung ra
Trong/ngoài sảng khoái thiệt à! Thử đi.
Cái miệng ông dẻo như ri
Hồi đó hảo ngọt, hèn chi tôi lầm!
Sao nhìn tôi mãi chằm chằm?
Vì bà xinh quá khó cầm lòng nha!
Bà ơi, sẵn tiện xuống nhà
Định hỏi bà muốn bình trà nóng không?
Trời nực, nước mía ngon hơn
Hoặc chè chanh đá nếu ông biết làm
Ông lẩm cẩm đến hết ham
Bảo đảm tới bếp... nhớ xàm rồi nghen!
Chuyện chút xíu dễ gì quên?
Chờ tui năm phút, lúc lên có liền
Ngồi kiên nhẫn đợi chồng hiền
Thấy lâu, lâu lắm... vẫn biền biệt luôn!
Cái ông nầy bất bình thường
Khuya vầy dám trốn ra đường đi chơi?
Vừa nhắc, ông trở lại rồi
Bưng vào thìa, bát với nồi cháo hoa...
Cơm mới thổi, nóng hổi nha
Bà ơi thức dậy lết ra ăn nè
Buồn cười, ông khéo giỡn ghê!
Mình dặn bánh cuốn, mua về thịt quay!
Trăm năm hạnh phúc là đây
Tuy già lú lẫn nhưng hai ông/bà
Vẫn quấn quít, chưa hề xa
Bên nhau đùm bọc, đậm đà thương yêu.
Trọng Văn - 20100123
Đọc bài tình già của TV mình tủi cho cái tình già của mình quá
Mà nó lại là sự thật ở xừ người.
Tình già xứ ngoại
Này ông già ơi sao bỏ tôi
Không nhớ ngày nào một gánh xôi
Sáng sớm gánh bưng ra đầu ngỏ
ế chiều rao gọi dập cả môi
Này ông già ơi sao chê tôi
Chê là chẳng nước với chẳng nôi
cứ ngồi trên mạng dê mà chát
xưng là bốn chục lại đơn côi
Ông nói: tình ta chỉ thế thôi
Máy bay tôi đã booking rồi
Bái bai chẳng biết này nào gặp
Thôi đừng níu kéo .. ỉ với ôi ..
Rồi ông già dong vui lứa đôi
Tháng sau knock…knock…cửa nhà tôi
Ai mà giống ổng … ông đó ôi!!!!
Thôi ông cổng đó … xéo cho rồi.
cs

Chồng từ các nước
Chồng Tây kịch cọm như voi
Đêm lăn đè trúng chắc lòi phèo luôn
Chồng Tàu ăn mãi nước tương
Đứng gần nồng nặc mùi hương xì dầu
Chồng Lào mê được chỗ nào?
Nhỏ con, èo uột xanh xao gầy còm
Chồng Phi Châu chúng đen ngòm
Tối về cúp điện dòm hoài không ra!
Chồng Mỹ dâm đãng lắm nha
Nếu không khéo giữ chắc là teng beng
Chồng Đài Loan có máu ghen
Léng phéng nó biết, sớm lên bàn thờ
Dại dột lấy Mễ Tây Cơ
Phẩm tiên chuột vọc, khỉ mò… tan hoang
Chồng Ấn Độ rất làm tàng
Nhiều bằng cấp hả? Cần nhiều hồi môn
Chồng Anh đẹp mã to con
Tỉ số đồng tính hết hồn đó nhe
Chồng Nhật cặp mắt hí nè
Dã man số một ai nghe chạy dài
Chồng Hàn Quốc thấy đẹp trai
Cứ lấy rồi biết, bị đày khổ thân
Chồng Úc chỉ thích uống ăn
Khoảng gần ba chục bụng bằng cái lu
Chồng Ý có đứa vào tù
Vẫn buôn thuốc phiện cũng như bên ngoài
Chồng Do Thái rất đa tài
Nhưng mà bủn xỉn khỏi ai sánh bằng!
Chồng Việt chắc chắn trăm phần
Thiệt thà, chung thủy… khỏi cần phải lo
"Trâu ta ăn cỏ đồng ta
Tuy rằng cỏ cụt nhưng mà cỏ thơm"
Trọng Văn - 20080111
Từ ngày sống ở hải ngoại tới nay, chưa bao giờ Văn mua báo Việt ngữ để đọc, nên rất hiếm khi xem báo VN. Thình cờ cuối tuần ghé thăm bà chị, mình lật tờ báo cũ và nhìn thấy bài thơ trên đây xuất hiện trong truyện phiếm “Tuổi Con Cọp” của nhà văn Trà Lũ.
Vâng bài thơ nầy TV đã viết ngày 11/01/2008 và post trên diễn đàn MaiYeuEm hôm 04/03/2008.
Văn rất vui khi nhìn thấy đứa con tinh thần của mình được nhà văn lớn như Trà Lũ chú ý, đồng thời cũng hơi buồn khi gặp lại, nó chẳng khác gì đứa con hoang, vô thừa nhận, đi lạc và được bà con mang về và tặng thêm đôi giày (2 câu thơ cuối trong ngoặc không biết là chính nhà văn Trà Lũ đã dán vào hay một người hảo tâm nào đó tặng riêng cho thằng bé đáng thương nầy! Xin thành thật cảm ơn.)
Trích đoạn: trongvan
![]()
Hi hi, TV đệ đệ ơi.....
Hể đệ mà nói câu nào
Sao tỷ muốn uýnh đệ "ao " tức thì....
( hihi....)
Biết tỷ lắm mà, chỉ giỏi ăn hiếp em út trong nhà thôi!
Chứ không phải thật vậy sao?
Vì em tôi phán câu nào cũng chua ...
Hihi....
Tỷ nói có oan ức chi không hở Văn đệ ?
TV đệ đệ ơi, tỷ thấy đệ có 2 bài trên hay quá, nhưng bây giờ tỷ chưa có thời gian nhiều để tám cùng đệ đâu, tiếc ghê....
Hẹn lại nha....
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-26 00:20:07trongvan>
Vạt nắng hôm qua
Dường như vạt nắng hôm qua
Vẫn còn đọng lại trong ta sáng nầy
Mưa phùn ngoài ngõ bay bay…
Mình ngồi mơ tưởng đến ngày biển xanh
Bãi dài, cát trắng mênh mang
Trùng dương ngun ngút tận chân trời chiều
Mặt trời đỏ thắm mĩ miều
Chìm dần… sót lại ít nhiều tơ vương.
Trọng Văn - 20100126
Lâu rồi mới thấy yêu thương
Đậu trong "vạt nắng..." rớt đường đệ qua.
Để trời đất bỗng hiền hòa
Lời thơ mềm mại , chua ngoa bớt dần![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Không gian trời đất hòa ngân
Biển xanh bát ngát ,níu chân Văn rồi.
Mặt trời đỏ thắm ,nắng rơi.
Văn ngồi ngắm cảnh...để rồi viết thơ?
-TG-
Dường như vạt nắng hôm qua
Vẫn còn đọng lại trong ta sáng nầy
Mưa phùn ngoài ngõ bay bay…
Mình ngồi mơ tưởng đến ngày biển xanh
Bãi dài, cát trắng mênh mang
Trùng dương ngun ngút tận chân trời chiều
Mặt trời đỏ thắm mĩ miều
Chìm dần… sót lại ít nhiều tơ vương.
Trọng Văn - 20100126
Lâu rồi mới thấy yêu thương
Đậu trong "vạt nắng..." rớt đường đệ qua.
Để trời đất bỗng hiền hòa
Lời thơ mềm mại , chua ngoa bớt dần
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Không gian trời đất hòa ngân
Biển xanh bát ngát ,níu chân Văn rồi.
Mặt trời đỏ thắm ,nắng rơi.
Văn ngồi ngắm cảnh...để rồi viết thơ?
-TG-

Phù du
Đời người một thoáng phù du
Trần gian cõi tạm, lãng du chờ về
Thực / hư, ảo vọng, đam mê
Đến/đi: tay trắng chẳng hề khác nhau!
Thừa hiểu vậy nhưng vì sao
Tiền tài, danh lợi lúc nào cũng ham
Ít nhiều bản chất tham lam
Cộng thêm ích kỷ đã làm nên ta
Không nói gần, khỏi nói xa
Vô sản chân chính chỉ là… xạo cơ
Lắm tiền của, lắm âu lo
Tuy rằng biết thế ai cho bớt nào?
Xuống mồ mang được gì đâu
Nhưng thà giãy chết sang giàu vẫn hơn
Chứ bần cùng, cả miếng cơm
Manh áo, chỗ ở… mãi còn khó khăn.
Vâng mọi thứ như phù vân
Chính là lời của kẻ ăn trên đầu
Nhàn hạ, nhân phẩm thanh cao
Chứ nghèo bụng đói cồn cào thử xem!
Trọng Văn - 20100126

Nếu tình...
Nếu tình đem đếm, đem đong
Rõ ràng tình ấy thấy không xong rồi!
Nếu tình chả gọi, chả mời
Chắc là gặp phải tình hời đấy cơ!
Nếu tình dùng thước vải đo
Bà con cô bác giả đò hay sao?
Nếu tình cháo múc, tiền trao
Đúng loại xếp hạng tào lao thiệt à!
Nếu tình thơ mộng như hoa
Là tình chẳng thật có mà như không!
Nếu tình mãi chạy lòng vòng
Lỡ thì, nhìn lại, ế chồng, già nua!
Nếu tình tính toán hơn thua
Doanh nhân nào thế, khéo mua bán hàng.
Nếu tình đặt cọc, gởi sang
Ái chà, nên gọi tình tang, tính tình.
Nếu tình nồng cháy đến kinh
Không phải mát điện, tôi xin chết liền!
Nếu tình đau khổ triền miên
Kẻ ở trong cuộc, chưa điên cũng khùng!
Nếu tình như sét nổ: đùng
Mèn ơi! khủng bố đã dùng tới bom!
Nếu tình tựa đóa hoa thơm
Phen nầy để ngắm, để dòm từ xa.
Nếu tình nghèo vẫn đậm đà
Hoàn toàn ba xạo, thi/ca nửa vời.
Nếu tình nửa thật, nửa chơi
Đây là mốt mới, theo thời cho vui.
Nếu tình mang nét bui bui
Đâm đầu vô đống bùi nhùi còn hơn.
Nếu tình đủ cánh đủ lông
Tự dưng bay mất, khỏi hòng chờ ai.
20100127

Tiết hạnh khả phong
4 bà “tiết hạnh khả phong”
Vừa chết được tiếp kiến ông Ngọc Hoàng
Ngài bảo mấy mụ sắp hàng
Khảo bà thứ nhất có hành động chi
Xấu xa thì hãy khai đi
Rửa tội lần cuối có gì đâu lo
Dạ thưa ngón út con nhơ
Vì vô tình chạm đồ… dơ vài người
Đàn ông sàm sỡ trên đời…
Ngọc Hoàng phúc hậu, vui cười chỉ ngay
Thau nước cho bả nhúng tay
Tội lỗi gột sạch… như vầy dễ ư?
Bà thứ hai chẳng chần chừ
Đôi tay sờ bậy từ từ rửa xong
Bà thứ tư lẹ làng hơn
Xô ngã bà trước, quyết không nhịn nhường
Ngọc đế thấy chẳng bình thường
Xưa nay trật tự thiên đường rất nghiêm
Hỏi: ngươi sao lại dám chen
Phiên mình chưa tới, giành lên trước à?
Xin ngài thông cảm giùm nha
Con cần súc miệng trước bà thứ ba
Cũng bởi thừa hiểu mụ ta
Sẽ dùng nước ấy để mà rửa… m ô n g!
Trọng Văn - 20100129

Cho tôi
Cho tôi xin một nụ cười
Rất xinh, rất đẹp từ người tôi thương
Cho tôi xin chút tơ vương
Tựa như vạt nắng chiều buông nhẹ nhàng…
Cho tôi yêu phút muộn màng
Dẫu rằng tình ấy vội vàng, đơn phương
Cho tôi giấc mộng bình thường
Mãi xa tầm với, nên luôn tuyệt vời.
Cho tôi vớt ánh Trăng rơi
Trên con sông vắng giữa trời đầy sao
Cho tôi hương nhớ ngọt ngào
Của Diêu Bông một thuở nao đợi chờ!
Cho tôi còn ít vu vơ
Để hồn thơ cứ khù khờ ngây ngô
Cho tôi trút bớt âu lo
Tạm thời tìm được đôi giờ vui tươi.
Trọng Văn - 20100202

Thanh lọc
Đã đến lúc cần phải thanh lọc
Đảng viên già, ít học, tham ô
Bởi nhân dân bất mãn hằng giờ
Những tệ nạn quan liêu, nhũng nhiễu!
Để sinh tồn, chính sách dễ hiểu
Đảng luôn luôn phát triển không ngừng
Về mọi mặt: thủ đoạn, mánh mung
Dùng trấn áp khéo đừng sứt mẻ.
Dân vừa yêu? Vừa sợ! vừa nể?
Phong trào nào mọc rể lan nhanh
Liền ra tay đập bể tan tành
Tránh để nó trở thành hiểm họa!
Ráng lèo lái: nhân sĩ, học giả…
Hướng tất cả về lợi ích riêng
Mê tiếng tăm, khao khát bạc tiền
Thờ ơ với muộn phiền xã hội.
Nên thực dụng giảm nghèo, xóa đói
Dân có cơm đòi hỏi gì hơn?
Đám sinh viên nhồi sọ chả xong
Nhưng đảng vẫn thành công mĩ mãn.
Vì bọn trẻ thời nay chán ngán
Đến phản cảm tư tưởng lỗi thời
Chúng ham tiền, ham hưởng thụ thôi
Muốn mua chuộc: như chơi đâu khó!
Trọng Văn - 20100130

Đầu năm, cô bác chúc
Đầu năm, cô bác chúc: giàu sang
Chức cao, quyền trọng mãi thăng quan
Ngồi vào đúng chỗ mà tham nhũng
Phen nầy chỉ khổ cho người dân!
Đầu năm, cô bác chúc: sống lâu
Đại gia béo bở, sợ bệnh đau
Có của quá nhiều ngồi đó giữ
Ăn uống cữ kiêng thấy phát rầu!
Đầu năm, cô bác chúc: xinh ra
Quý cô già/trẻ đều sợ già
Da nhăn, căng lại... thẳng đẹp chán!
Phen nầy bác sĩ hốt bạc nha!
Đầu năm, cô bác chúc: phát tài
Đâu của trên trời rớt vô tay?
Lotto có trúng cũng rất khó!
Chả biết cách nào đạt được đây!
Đầu năm, cô bác chúc: ấm no
Nước mình đã độc lập tự do
Mấy chục năm trời sao còn đói?
Đảng và nhà nước làm gì cơ?
Đầu năm, cô bác chúc: đông con
Chỉ một, hai đứa lo chẳng xong
Đẻ ra cả lũ cùng nheo nhóc!
Chẳng thà không có chắc tốt hơn!
Đầu năm cô bác chúc lung tung
Nghe tới, nghe lui tai lùng bùng!
Gật gù giả lả cho qua chuyện
Chứ tin tưởng thật, sớm bịnh khùng!
Đầu năm theo lệ, chúc vui thôi
Nhỡ hên, may mắn hay gặp thời
Lời chúc tốt lành thành sự thật
Bà con, cô bác tha hồ cười!
Trọng Văn - 20100103

Xuân Canh Dần
Canh Dần – Mồng Một năm nay
Lọt vào Chúa Nhật nên hay vô cùng
Bà con hải ngoại rất mừng
Bởi vì sẽ được cùng chung gia đình,
Bạn bè… ăn Tết của mình
Khỏi phải giả bệnh hoặc xin nghỉ làm
(Thường thường là thế mọi năm
Chủ hảng đều biết, hết ham, lắc đầu!)
Quê nhà chẳng rõ ra sao
Bên đây Tết hiếm khi nào trọn vui
Nếu không nhắc tới bùi ngùi
Nhớ thương, tiếc nuối... một thời đã xa!
Còn điều đáng nói tới nha
Tháng Hai, Mười Bốn thực ra là ngày
Valentine của người Tây
(Lễ tình nhân đấy, như vầy tiện ghê!)
A ha! Miễn tặng hoa nè
Lì xì túi đỏ ai chê bao giờ
Lại còn thực tế hơn cơ
Chuẩn bị tiền trước chỉ chờ… ra tay!
Trọng Văn - 20100205
Chiều ba mươi Tết
Bánh chưng vừa mới nấu xong
Mấy mâm ngủ quả chất trông tuyệt vời
Thịt đông hôm trước làm rồi
Lợn kho, chả rán, chỏ xôi, bánh giò,
Dưa món, củ kiệu, tôm khô...
Mọi thứ tươm tất, ngồi chờ cháu/con...
Cụ Thơ tỏ vẻ hài lòng
Chiều ba mươi Tết đón ông bà về...
“Cụ ơi thức, uống thuốc nè!”
Nửa mê, nửa tỉnh... tiếc ghê mộng lành!
Tim chợt thình thịch đập nhanh
Tại cô y tá... tan tành giấc mơ!
Nhìn lên thấy quá bốn giờ
Tụi nhỏ sắp sửa đến cơ… cụ mừng
Gượng dậy, mình mẩy run run
Ngày mai mùng một, ráng đừng bệnh nha!
Nhớ rõ cách đó không xa
Vẫn còn khỏe lắm ở nhà mình ên
Mấy đứa con sống gần bên
Thường khi gởi cháu ngày/đêm giữ giùm…
Trí cụ lẫn lộn tùm lum
Chuyện nhỏ, chuyện lớn bùm tum rối nùi!
Nhớ tới hình ảnh vui vui
Mà sao chua xót, bùi ngùi, tủi thân?
Con/cháu quên nốt rồi chăng?
Trễ lắm, trời tối chắc gần nửa đêm
Bỗng dưng má ướt, môi mềm…
Cô đơn, hụt hẫng… Trước thềm Xuân sang!
Trọng Văn - 20100109
Mẹ già lắm phước!
Hồi tuần rồi cụ Thơ bị bệnh nặng
Họ gởi đi khám nghiệm tứ lung tung
Nào thử máu, rút tủy sống… lạnh rùng…
Và kết quả nghe vô cùng… bi đát!
Ung thư máu, thời kỳ cuối! Buồn thật!
Con/cháu bà chắc tụi nó đã hay
Cô giám đốc trại dưỡng lão nơi nầy
Đã điện báo, đâu hai/ba… bữa trước!
Sắp tám mươi, bây chừ… đi cũng được
Kể như ta phước/thọ hơn nhiều người
Bà lắc đầu, thở dài ráng gượng cười
Gần cuối năm, cầu trời cho ăn Tết
Với con cháu một lần đông đủ hết
Vui thiệt vui rồi chết mới yên tâm
Tay lần chuỗi, miệng cầu nguyện lâm râm
Lòng lo sợ… qui tiên nhằm mồng một!
Phút giao thừa, mệt mỏi đang nóng sốt!
Đầu bần thần một nửa tỉnh, nửa mê
Ủa hình như, nhìn thấy chồng mình về
Mặc đồ trắng, bảnh ghê! (Già còn diện!)
Đi chung với nhiều người chắc có chuyện?
Nhưng chẳng ai lên tiếng nói năng chi!
Còn đám con chả biết bận rộn gì!
Mấy Xuân trước chưa khi nào đón trễ!
Chợt sực nhớ chắc là tại: dâu/rể
Hay cháu/con ngại để bà trong nhà
Nhỡ rủi ro Chúa gọi... xui xẻo à!
Nên bỏ mặc mụ già... không ai rước!
Nghĩ tới đó, mắt cay, lệ tuôn ướt!
Kỹ cũng được, biết kiêng cữ tốt thôi
Toàn là dân trí thức... đâu giỡn chơi
Đáng hãnh diện với đời, với bè bạn!
Ông ơi ông, toàn thân tôi toát lạnh!
Đứng/đi được! Bộ khỏe mạnh rồi sao?
Mắc mớ gì bọn ông... bay quá mau?
Đuổi theo sau, tôi thiếu điều... Tắt thở!
Mạ từ trần bên nớ nên: cũng đỡ
Vì bên ni cả bọn đều sợ... ma!
Hai thằng anh điện thoại con thứ Ba
Giao nó chọn nhà quàn tráng lệ nhất!
Vâng, thừa tiền mọi việc dễ dàng thật
Đám tang to để nở mặt nở mày
Nhất định là không thể thua kém ai
Thuê thi sĩ chuẩn bị vài bài viết…
Một đám tang rình rang tới hết biết!
Của cụ già vừa chết trong đơn côi
Giờ phút cuối đau/bệnh con không coi
Chúng phó thác... trời thương bốc đi sớm!
Một đám tang bề ngoài trông sang gớm!
Có dàn nhạc, kèn, trống... rất là xôm
Khách phúng điếu nhiều lé mắt kẻ dòm
Hoa ngập lối, chiếc hòm gỗ hiếm/quý.
Một đám tang lắm người đi đưa nhỉ?
Con/cháu đông khó tưởng tượng đó nha!
Nào bác sĩ, thẩm phán, đại thương gia...
Họ nổi tiếng gần/xa... giàu nứt vách!
Một đám tang thường dân hoành tráng nhất
Chả ai màng kẻ đó chết ra sao
Nhìn đoàn xe, cờ xí... rợp sắc màu
Mẹ ai thế? Người đâu mà phước lớn!
Trọng Văn - 20100115

Chúc Tết.
Đầu năm, đầu tháng Canh dần
Trọng Văn xin chúc xóm làng nơi đây
Chúc Huynh phát lộc, phát tài
Tiền vô như nước để xài thả ga
Chúc Tỷ Tỷ mãi như hoa
Tựa lời người nói càng già càng… xinh
Chúc Muội năm mới hửu tình
Có bồ trẻ/đẹp dễ tin, dễ nhờ
Chúc Đệ dứt bệnh khù khờ
Không còn dại gái, khỏi lo mẹ rầy
Chúc Thúc chữ đẹp, thơ hay
Nét bút phượng múa rồng bay tuyệt vời
Chúc Bá đoạn cuối cuộc đời
Vui chơi, xơi nước, thảnh thơi, an nhàn
Chúc Tẩu hiền thục, giỏi giang
Được chồng cưng tới trăm phần trăm luôn
Chúc Nội/Ngoại ở thiên đường
Kết thân: Dương Mẫu Nương Nương / Ngọc Hoàng…
Chúc Tỷ Phu hết lang bang
Để vợ hết cớ thở than đêm ngày!
Chúc Cha/Mẹ sớm rảnh tay
Chỉ ngồi hưởng phước với bầy con ngoan
Chúc Người Người được giàu sang
Nghèo mấy thì cũng đủ ăn, đủ dùng.
Chúc non nước Việt chung chung
Thoát mọi áp chế để cùng tiến lên.
Trọng Văn - 20100212
Chúc non nước Việt chung chung
Thoát mọi áp chế để cùng tiến lên.
Trọng Văn - 20100212
Bạn thật công phu, tài ba với những bài thơ chúc tết.
Chúc bạn một năm thành đạt ,khỏe mạnh và hạnh phúc.
duca
Mừng Ngày Valentine 14/02/2010






