<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-06 14:58:52Trần Mạnh Hùng>

ÁO BÀ BA
Chân quê lẩn quẩn ở ven bờ.
Chất phát sống vui với tuổi thơ.
Mùi lúa thân thương như ruột thịt.
Hương hoa quen thuộc tựa mây mờ
Mặn mà tha thướt trong muà nước.
Trong trắng hồn nhiên chốn lá mơ
Suối tóc gió vờn theo sóng lúa.
Áo bà ba bạc trắng mong chờ
Trần Mạnh Hùng
Chân quê lẩn quẩn ở ven bờ.
Chất phát sống vui với tuổi thơ.
Mùi lúa thân thương như ruột thịt.
Hương hoa quen thuộc tựa mây mờ
Mặn mà tha thướt trong muà nước.
Trong trắng hồn nhiên chốn lá mơ
Suối tóc gió vờn theo sóng lúa.
Áo bà ba bạc trắng mong chờ
Trần Mạnh Hùng
_{}__________{}_
(_ _______________)
(________________)
}{ 6-6-09 6:00:00 } {
(________________)
}{ 6-6-09 6:00:00 } {
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng










