<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 23:51:41Trần Mạnh Hùng>

MÀN ĐÊM
Muôn hạt sương rơi phủ lấy đêm.
Long lanh như nước mắt sao đêm.
Thoảng nghe em gọi qua hơi thở.
Như dục trăng về xé bóng đêm.
Xin được đắm say qua lối mộng,
Xin cho hạnh phúc kín màn đêm.
Mà nghe ngây ngất vô cùng tận.
Hoà vói trăng sao giữa tiếng đêm
Trần Mạnh Hùng
_{}__________{}_
Muôn hạt sương rơi phủ lấy đêm.
Long lanh như nước mắt sao đêm.
Thoảng nghe em gọi qua hơi thở.
Như dục trăng về xé bóng đêm.
Xin được đắm say qua lối mộng,
Xin cho hạnh phúc kín màn đêm.
Mà nghe ngây ngất vô cùng tận.
Hoà vói trăng sao giữa tiếng đêm
Trần Mạnh Hùng
_{}__________{}_
(_ _______________)
(________________)
}{ }{
(________________)
}{ }{
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
















.jpg)










