HƯ VÔ VỀ VỚI XUÂN THƠ
Mùa xuân hoa đào nở
Hoa mai vàng sắc mơ
Cho em dệt vần thơ
Từ những dòng xuân nhớ
Một chút gì trăn trở
Em chỉ là hư vô
Bất chợt đến bất ngờ
Bất chợt đi trong nhớ
Tình thắm duyên hay vờ
Có ai hay thẩn thờ
Có ai hay nhung nhớ
Xin đừng trách hững hờ
Trách chi người hư vô
Xuân về mang lời nhớ
Xuân về mang ước mơ
Dệt đầy vần trang thơ
hưvô
Mùa xuân hoa đào nở
Hoa mai vàng sắc mơ
Cho em dệt vần thơ
Từ những dòng xuân nhớ
Một chút gì trăn trở
Em chỉ là hư vô
Bất chợt đến bất ngờ
Bất chợt đi trong nhớ
Tình thắm duyên hay vờ
Có ai hay thẩn thờ
Có ai hay nhung nhớ
Xin đừng trách hững hờ
Trách chi người hư vô
Xuân về mang lời nhớ
Xuân về mang ước mơ
Dệt đầy vần trang thơ
hưvô
TRỐNG VẮNG
Hư vô từ chốn hư không
Hư vô vừa đến xuân lòng nở hoa
Đào, mai, cúc rộ phố hoa
Nhưng sao vắng tiếng Kha Khả Tú rồi?
Buồn trông lòng cứ bồi hồi
Nhớ ôi da diết từng lời hoạ vui
Có lúc thơ em ngậm ngùi
Hoạ theo dòng chảy tình người thương đau
Dòng thơ như suốt tuôn trào
Dòng thơ như nước mát vào tận tâm
Dòng thơ như trăng đêm rằm
Dòng thơ một khối trầm ngâm nỗi niềm
Lời thơ xướng hoạ rất hiền
Nụ cười duyên dáng thuyền quyên cũng nhường
Dòng thơ tuôn chảy thân thương
Dòng thơ tình thắm muôn phương bạn bè
Dòng thơ ngu ngơ đứa trẻ
Dòng thơ xướng hoạ muôn vẻ sắc màu
Dòng thơ thánh thiện gửi trao
Tình thăm thi hữu sáng màu như xuân
Bạn bè khắp chốn xa gần
Ghé trang Khả Tú hoạ vần thơ xinh
Thi hữu kết bạn thâm tình
Thơ ca hoạ khúc thêm xinh vườn đào
Mùa xuân muôn hoa hé chào
Ngọt ngào thơ hoạ dạt dào ý xuân
Mùa xuân ai cũng vui mừng
Riêng lòng ta vẫn một mình buồn trông
Trông xa thắp thoáng bóng hồng
Cứ tưởng Khả Tú về trong xuân này
Nhưng em du học trời Tây
Quyết xây đắp mộng tương lai sáng ngời
Quyết chí học đến tận nơi
Vui lòng cha mẹ và lời thầy (cô) mong
Xuân này hoa phố rực bông
Mà sao vẫn thiếu màu hồng...Tú xinh
Hư Vô




