<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-25 07:11:04trailo>
CHƯƠNG X (chú ý đánh phần tiếp theo của bạn BÉ BÒ)
Cuộc hành trình đến tu viện ở Poachiê đã để lại cho Angielic một kỉ niệm ngộ nghĩnh . Một cỗ xe cũ rích đã được sửa sang lại để dùng vào dịp này .Cô trèo lên xe cùng với chị Oóc -lăng- xơ và em Ma đờ lông . Một chú bé dắt những con la ,còn hai anh cô là Ray mông và Gông tơ răng đều cưỡi những con ngựa nòi đẹp quà tặng của ông bố . Ở những trường trung học mới mở của các cha dòng Tên , có sẵn chuồng dành cho ngựa của các học sinh quý tộc .
Hai con ngựa chở thành hành lý nặng nề đi cuối đoàn . Một con ngựa thồ có người cưỡi là ông già Guyôm được lệnh đi hộ vệ các cạu chủ và các cô chủ . Có nhiều tin đồn dữ về chiến tranh ,loạn lạc ,lan truyền khắp các vùng nông thôn . Đồn rằng Ngài La Rôsơphucôn đang kích đông vùng Poatu đi theo Hoàng thân Công- đê
:ông ta đang mộ quân ,trưng thu mùa màng để nuôi lính ,việc tuyển mộ các đội quân đã đẻ ra đói kém nghèo khổ ,trộm cướp như rươi ở các ngã ba đường . Vì vậy ông già Guyôm đã được phái đi và tự vũ trang bằng ngọn giáo và thanh kiếm cũ rích .
Tuy nhiên chuyến đi đã diễn ra bình yên vô sự . Qua các cánh rừng ,thấy lảng vảng có những bộ mặt đáng nghi . Nhưng chắc hẳn ngọn giáo dài của ông lính cũ già và nghèo túng của cỗ xe đã làm nản lòng bọn cướp đường .
Họ nghỉ đêm tại một quán trọ ở ngã ba đường ảm đạm ,nơi gió hun hút thổi qua những cành cây trụi lá .
Rồi họ đi tiếp ngày đường thứ hai . Bị lắc mạnh như xóc ốc trong cỗ xe lăn bánh trên những con đường xấu băng giá , ba chị em gái nhức xương ê ẩm khắp người . Đến buổi tối,cả ba đều mệt lử , và họ cũng khoan khoái thở thật dài khi thấy hiện ra trước mắt thành phố Poachiê với những mái nhà màu hồng nhạt leo dần lên sườn một quả đồi mà ở dưới chân có con sông Clanh tươi mát uốn khúc .
Tiêng chuông nhà thờ đang dóng dả giữa lúc đọc kinh nhật tụng . Từ đây trở đi , suột năm năm ròng chính những tiếng chuông này sẽ đưa vào khuôn phép sinh hoạt hàng ngày của Angielic .
Những đứa con của Nam tước Xăng -xê chia tay nhau trước nhà thờ lớn . Tu viện Thánh mẫu Uyaxuyn ở gần đó về bên trái ,phía trên dòng sông Clanh . Với sự vụng về của lứa tuổi thiếu niên ,mấy anh em từ biệt nhau mà hầu như không ai nói câu nào . Chỉ cô em Ma đờ lông nhỏ nhất ôm hôn hai anh với đôi mắt đẫm lệ .
Và thế là các cánh cửa tu viện đã khép chặt lai trước mắt Angielic . Phải một thời gian khá lâu cô mới nhận thức được một điều : sở dĩ cô có cảm giác bị bóp nghẹt đè nặng lên người chính là do đột ngột bị cách li với khoảng không gian khoáng đãng . Ở đâu cũng thấy những bức tường ngăn cách ,những chắn song sắt ở các ô cửa sổ . Với các bạn khác gái khác cùng học nội trú, cô không thấy gì hấp dẫn . Xưa nay cô luôn luôn chơi đùa với bọn con trai , những cậu bé nông dân này khâm phục và nghe lời cô . Nhưng ở đây , giữa đám tiểu thư con nhà dòng dõi và giàu có , Angielic đã không tránh khỏi bị đẩy xuống những thứ bậc thấp nhất .
Cô bị khép mình vào một hình thức tra tấn : mang cái áo nịt bó chặt mình . Thứ áo lót với dây rợ buộc chặt này bắt cô phải giữ thẳng người ,nhằm luyện cho cô một tác phong thờ ơ ,kiêu hãnh trong suốt cuộc đời , và ở mọi trường hợp - Anglic vốn có cơ thể khỏe mạnh , gân cốt mềm mại và có duyên dáng tự nhiên , nên tự cô không bao giờ nghĩ đến chuyện dùng nịt ngực . Nhưng việc mang nịt ngực lại hầu như đã thành một thể chế bắt buộc ,mà không chỉ trong phạm vi các bức tường của tu viện . Nghe các nữ sinh lớn tuổi hơn nói chuyện ,cô thấy rõ họ coi áo nịt ngực có tầm quan trọng lớn về thời trang .
Tu viện được giao trách nhiệm cụ thể chuẩn bị cho các thiếu nữ trong việc hôn nhân và đời sống trong xã hội .Ở đây , các nữ sinh phải học khiêu vũ ,học nhún chân cúi chào , học đàn , tập trò chuyện với vài ba người bạn về một đề tài nhất định , phải học cách cầm và mở quạt , cách đánh phấn bôi son . Sau đó mới đến học nội trợ . Đề phòng những trớ trêu của số phận mà Trời có thể dun dủi ,các nữ sinh phải tập làm những việc tầm thường nhất . Họ lần lượt vào lao động ở nhà bếp , ở phòng giặt quần áo , lawu chùi và thắp đèn ,quét và cọ rửa các sàn nhà bằng đá . Và cuối cùng ,họ được học một vài phần sơ lược của chương trình văn hóa :lịch sử , địa lí ,lô gichs , tiếng La tinh ,thần học.Những môn được quan tâm nhieuf hơn là tập làm văn , vì nghệ thuật viết thư được coi là đặc thù của giới nữ ;và công việc trao đổi thư từ giữa những người bạn , giữa những người yêu là một hoạt động hấp dẫn nhất đối với một phụ nữ giao thiệp rộng .
Cuộc hành trình đến tu viện ở Poachiê đã để lại cho Angielic một kỉ niệm ngộ nghĩnh . Một cỗ xe cũ rích đã được sửa sang lại để dùng vào dịp này .Cô trèo lên xe cùng với chị Oóc -lăng- xơ và em Ma đờ lông . Một chú bé dắt những con la ,còn hai anh cô là Ray mông và Gông tơ răng đều cưỡi những con ngựa nòi đẹp quà tặng của ông bố . Ở những trường trung học mới mở của các cha dòng Tên , có sẵn chuồng dành cho ngựa của các học sinh quý tộc .
Hai con ngựa chở thành hành lý nặng nề đi cuối đoàn . Một con ngựa thồ có người cưỡi là ông già Guyôm được lệnh đi hộ vệ các cạu chủ và các cô chủ . Có nhiều tin đồn dữ về chiến tranh ,loạn lạc ,lan truyền khắp các vùng nông thôn . Đồn rằng Ngài La Rôsơphucôn đang kích đông vùng Poatu đi theo Hoàng thân Công- đê
:ông ta đang mộ quân ,trưng thu mùa màng để nuôi lính ,việc tuyển mộ các đội quân đã đẻ ra đói kém nghèo khổ ,trộm cướp như rươi ở các ngã ba đường . Vì vậy ông già Guyôm đã được phái đi và tự vũ trang bằng ngọn giáo và thanh kiếm cũ rích .
Tuy nhiên chuyến đi đã diễn ra bình yên vô sự . Qua các cánh rừng ,thấy lảng vảng có những bộ mặt đáng nghi . Nhưng chắc hẳn ngọn giáo dài của ông lính cũ già và nghèo túng của cỗ xe đã làm nản lòng bọn cướp đường .
Họ nghỉ đêm tại một quán trọ ở ngã ba đường ảm đạm ,nơi gió hun hút thổi qua những cành cây trụi lá .
Rồi họ đi tiếp ngày đường thứ hai . Bị lắc mạnh như xóc ốc trong cỗ xe lăn bánh trên những con đường xấu băng giá , ba chị em gái nhức xương ê ẩm khắp người . Đến buổi tối,cả ba đều mệt lử , và họ cũng khoan khoái thở thật dài khi thấy hiện ra trước mắt thành phố Poachiê với những mái nhà màu hồng nhạt leo dần lên sườn một quả đồi mà ở dưới chân có con sông Clanh tươi mát uốn khúc .
Tiêng chuông nhà thờ đang dóng dả giữa lúc đọc kinh nhật tụng . Từ đây trở đi , suột năm năm ròng chính những tiếng chuông này sẽ đưa vào khuôn phép sinh hoạt hàng ngày của Angielic .
Những đứa con của Nam tước Xăng -xê chia tay nhau trước nhà thờ lớn . Tu viện Thánh mẫu Uyaxuyn ở gần đó về bên trái ,phía trên dòng sông Clanh . Với sự vụng về của lứa tuổi thiếu niên ,mấy anh em từ biệt nhau mà hầu như không ai nói câu nào . Chỉ cô em Ma đờ lông nhỏ nhất ôm hôn hai anh với đôi mắt đẫm lệ .
Và thế là các cánh cửa tu viện đã khép chặt lai trước mắt Angielic . Phải một thời gian khá lâu cô mới nhận thức được một điều : sở dĩ cô có cảm giác bị bóp nghẹt đè nặng lên người chính là do đột ngột bị cách li với khoảng không gian khoáng đãng . Ở đâu cũng thấy những bức tường ngăn cách ,những chắn song sắt ở các ô cửa sổ . Với các bạn khác gái khác cùng học nội trú, cô không thấy gì hấp dẫn . Xưa nay cô luôn luôn chơi đùa với bọn con trai , những cậu bé nông dân này khâm phục và nghe lời cô . Nhưng ở đây , giữa đám tiểu thư con nhà dòng dõi và giàu có , Angielic đã không tránh khỏi bị đẩy xuống những thứ bậc thấp nhất .
Cô bị khép mình vào một hình thức tra tấn : mang cái áo nịt bó chặt mình . Thứ áo lót với dây rợ buộc chặt này bắt cô phải giữ thẳng người ,nhằm luyện cho cô một tác phong thờ ơ ,kiêu hãnh trong suốt cuộc đời , và ở mọi trường hợp - Anglic vốn có cơ thể khỏe mạnh , gân cốt mềm mại và có duyên dáng tự nhiên , nên tự cô không bao giờ nghĩ đến chuyện dùng nịt ngực . Nhưng việc mang nịt ngực lại hầu như đã thành một thể chế bắt buộc ,mà không chỉ trong phạm vi các bức tường của tu viện . Nghe các nữ sinh lớn tuổi hơn nói chuyện ,cô thấy rõ họ coi áo nịt ngực có tầm quan trọng lớn về thời trang .
Tu viện được giao trách nhiệm cụ thể chuẩn bị cho các thiếu nữ trong việc hôn nhân và đời sống trong xã hội .Ở đây , các nữ sinh phải học khiêu vũ ,học nhún chân cúi chào , học đàn , tập trò chuyện với vài ba người bạn về một đề tài nhất định , phải học cách cầm và mở quạt , cách đánh phấn bôi son . Sau đó mới đến học nội trợ . Đề phòng những trớ trêu của số phận mà Trời có thể dun dủi ,các nữ sinh phải tập làm những việc tầm thường nhất . Họ lần lượt vào lao động ở nhà bếp , ở phòng giặt quần áo , lawu chùi và thắp đèn ,quét và cọ rửa các sàn nhà bằng đá . Và cuối cùng ,họ được học một vài phần sơ lược của chương trình văn hóa :lịch sử , địa lí ,lô gichs , tiếng La tinh ,thần học.Những môn được quan tâm nhieuf hơn là tập làm văn , vì nghệ thuật viết thư được coi là đặc thù của giới nữ ;và công việc trao đổi thư từ giữa những người bạn , giữa những người yêu là một hoạt động hấp dẫn nhất đối với một phụ nữ giao thiệp rộng .