Trích đoạn: dang son
CÓ LẼ NHỮNG CƠN MƯA CÒN ĐẾN THĂM
_________________________________
Đến thăm nhau để vui với nhau
Thêm một lần nữa
Nhìn nắng úa trên đầu
Ngắm đám mây xám từ nhau
Có điều gì không em ?
Có điều gì không ổn lắm
Có chút gì bỗng lặng yên
Nơi cơn mưa vừa rời chỗ từ em
Sao lặng thinh - không nói ?
Mắt nhìn nhau bằng những dấu chấm hỏi
Hay là để cơn mưa nói dùm nhau
Mưa nói điều ngọt - lịm
Mưa có thể rất biết điều
Khi người ta biết yêu nhau
Mưa nói mưa đã đến thăm từ miền phố núi
Mưa nói mưa thích đẫm cho ướt những người đang yêu
Những người yêu ấy là anh,là em
Ngồi yên,nhìn nhau trong buổi chiều
Chiều rơi nhanh - chiều thấp xuống
Chiều buông vài ngọn ánh sáng
Để anh nhìn thấy khoé mắt em
Hình như có long lanh vài hạt lệ
Sao em khóc - em ?
Em buồn vì buổi chiều nay đang khóc ?
Chiều nhõng nhẽo như thế - Kệ chiều !
Đưa bàn tay cho anh nắm - em
Đưa nụ hôn lúc nào cũng mềm của em
Đừng nhìn màn mưa như thế nữa
Mưa lúc nào mà chẳng mưa rơi
Miễn là trong trái tim anh vẫn có đủ chỗ làm khô ráo em
Đưa bàn tay nhỏ của em
Mở toang những cánh cửa ướt mưa trong tim em
Để anh nồng nàn yêu em
Giữa buổi chiều mưa và mưa rơi sẽ hết một buổi chiều.......
đăng sơn.fr
_____________________________________________
..Để trả lời một Mùi Hương Quế.
Hương Quế đã viết :
" Mưa thật nhiều và nhiều hơn thế nữa
Mình xích lại gần nhau kể mãi những câu chuyện ngày xưa..."
Rồi viết ở một đoạn khác nữa :
" Mưa rất cần như những bài thơ của anh cần được thở, cần được kể lể, cần được gần gủi với người và với chính mình. Khi trời mưa là dịp để mình đóng cửa nhà lại để được ngồi bên nhau tâm sự. Mưa là lúc làm cho tình người xích lại gần nhau hơn trong những cái bình thường. Em mong những hạt mưa như thế sẽ không bao giờ dứt trong thơ anh, trong lòng anh, trong tình anh....và cả trong em nữa... "
Vậy sao ? Những ngày nắng bên này đã xen kẻ theo những ngày mưa của mùa hạ. Cứ thế,cứ thế...
Sáng nay,trời nổi giông vào khoảng 4.30 sáng.Rồi mưa - mưa.
Những con đường đã ngập nước .Những góc vườn đã sũng nước.Những góc hoa hồng rủ cánh nhìn nhau bỡ ngỡ,chúng ngỡ là mùa thu đang kéo đến.Anh đã đi ngang những cái quán nước có cửa kính nhìn ra đường.Không thể ghé vào ngồi vì phải đi làm.Và chợt nhiên ao ước được ngồi thong thả trong góc quán ,ngắm mưa..Biết đâu chừng lại làm được thêm vài bài thơ mưa ?
Một góc kể chuyện là như thế.Cám ơn bài thơ mới của Hương Quế.Bài thơ đã ngọt ngào như một dòng suối.Và cái tên em đã nhắc anh như thế. Cũng không quên cám ơn những gì HQ đã viết ở chủ đề Thư Từ Nơi Xa.
Hẹn gặp lại nhau trên những dòng chữ để thấy đời vẫn còn một vị hương quế ngọt ngào.
Tình thân.
h
Nđs.
Anh dangson,
Thỉnh thoảng Quế cũng chạy vào mục viết truyện để đọc những truyện ngắn của anh. Bình thường Quế chỉ lẩn quẩn ở mấy trang thơ thôi chứ không có đi lang lang dạo net dù Quế đã ở đây làm thơ cũng khá lâu. Có những lúc cạn nguồn viết thì mới bắt đầu tìm đọc lung tung, nhưng thật ra càng đọc thì càng rối, cũng như có một người bạn thân hay nói với Quế nếu mình đọc nhiều quá thì làm bộ óc sẽ loãng ra mà mất đi cái nguồn cảm xúc đầu tiên của mình khi bắt đầu khơi lên nguồn viết cho một ngày.
Thấy anh mang bài viết cho Quế về trang "Thư Từ Nơi Xa" của anh nên Quế nghỉ là anh muốn Quế trả lời ở đó, nên dù đã đăng bên trang thơ Quế cũng đã mang về đó cho anh. Chỉ mong mỗi khi anh vào đó viết sẽ phảng phất được cái mùi trầm thơm của quế mà không quên em bao giờ, để biết anh có thêm một độc giã rất trung thành.
Và biết anh cũng rất vui vì có cô nhỏ ở phố núi, uống nước mưa đổ về suối cả cuộc đời nhưng không có lấy nick Phố Núi. Nhỏ đó cũng nhỏ lắm nhưng thích gọi anh dangson bằng anh thay vì cái tiếng chú cho anh già hơn một chút, cho em còn được nhí nhảnh mà lẻo đẻo chạy theo sau lưng chú nắm áo đòi "kẹo mưa".
Mưa vẫn về mỗi chiều đấy chứ anh, mưa xen kẻ buổi sáng nắng và buổi chiều mưa nên mùa hạ bây giờ thật mát, cây cỏ và rừng lá rất xanh, hoa vẫn tươi và nồng nàn những mùi hương choáng ngập sân nhà. Mỗi một làn gió là mỗi một hạnh phúc kéo nhau về tỏa vào không gian đầy ấp. Những cơn mưa có đôi khi lướt qua rất nhanh nhưng cũng đủ làm mát dịu cái hừng hực của nắng hạ.
Hình như em có chút xíu khác anh dangson, có lẽ vì là người sống ở vùng đồi núi nên Quế rất thèm nắng và cũng rất khao khát mưa. Hai hiện tượng của đất trời không thể nào thiếu được.
Có những buổi chiều mưa thật buồn anh ạ! sương mù thật thấp, cái màu u u làm cho người ta có thể khóc được nếu là một người xa nhà, xa quê, xa thân thiết họ hàng... Nhất là những người sống một mình như Quế chẳng hạn. Nhưng mưa lại rất cần cho đời sống của núi, những dòng suối khao khát hứng mưa cho ta sự sống. Nên dù ngoại cảnh có buồn sao đi nữa Quế cũng cần mưa như cần hơi thở cho trái tim mình. Mà nếu mưa như những bài thơ của anh thì dù cho mưa bao nhiêu đi nữa Quế cũng xin tạ ơn trời, mà nhất là tạ ơn anh dangson với những hạt mưa biết kể chuyện hai bàn tay được tâm sự với nhau bằng những ngón tay đang thì thầm. Cái hạnh phúc là mình được nhớ và có những điều để nhớ.
Như thế đó...nên mỗi khi Quế chờ một cơn mưa là mỗi lần nhớ về anh với những hạt mưa của anh. Và cũng như thế đó Quế ước gì có một lần anh có dịp đến tận cái xứ núi này, một lần thôi cũng đủ anh ạ! một lần được nhìn thấy ngày nắng nơi phố núi có một sức hút hấp dẫn kỳ diệu đến dường nào. Và nếu anh đến nơi đây vào những ngày đầu xuân, có lẽ anh sẽ muốn cho thời gian ngưng đọng để được hít vào buồng phổi anh những luồng không khí thật mới từ những mùi thơm của vô số những loài hoa. Anh sẽ chạy bộ trên con đường mòn dưới những hàng thông buổi sáng và buổi chiều, anh sẽ ngừng lại bên một vách núi để uống nước của dòng suối ngọt mang về từ mưa. Lúc ấy Quế tình nguyện làm con bé Ngọt châm cà phê buổi sáng cho anh khi anh ngồi xuống bàn để viết những điều cần viết. Lúc ấy anh sẽ khăng khăng giải thích cho bé hiểu "vì sao ta phải cần viết" ?
Cám ơn anh dangson đến thăm Quế với cơn mưa chiều thật đầm ấm.