Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Người lính - GỞI BẠN DẠO VƯỜN THƠ

814 trả lời, 223.661 lượt xem — Trang 5 / 28
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 15:29:45Người lính>



Người lính
EM LÀ GIÓ





Làn gió nào đi qua
khiến lòng anh tê tái...
 
Làn gió nào trở lại
cho lòng anh vấn vương...
 
Bao nỗi nhớ, niềm thương
em gởi vào trong đó...
 
Hay chính em là gió
qua lại thử lòng anh...!
 

[/align]
📎 hong 5
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 15:32:17Người lính>


Người lính
KHÚC KHẢI HOÀN


 
 
Một mùa xuân
khác hẳn những mùa xuân.
Tết vừa qua
pháo lại giòn nổ tiếp.
Không phải pháo giao thừa, đón tết
Pháo dập đầu thù trong khí thế tiến công.
Một mùa xuân
thoả mọi nỗi chờ mong
thoả cơn khát
tự do
độc lập.
Một mùa xuân
ước mơ dân tộc
Nam Bắc nối liền không oằn oại giữa miền Trung.
Ba mươi tháng Tư
trang sử hào hùng.
Một trang sử
muôn đời sau sáng tỏ.
Máu bất khuất
nhuộm tươi
màu cờ đỏ!
Lòng trung kiên
tô sáng
sắc sao vàng!
Để Việt Nam
hát mãi
khúc khải hoàn!  

Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 15:45:52Người lính>







Người lính
KHÔNG ĐỀ 1
 
Nhân đọc:
"Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương..."


*****

Mỗi sớm mai thức dậy
còn sống ở trên đời...
 
Mỗi khi hòang hôn xuống
tự nhủ: "Phải sống thôi"!
 
Niềm tin vào cuộc sống
cứ mãi trôi... mãi trôi...
 
Cuộc đời đầy nước mắt?
Cuộc đời là thế thôi?
 
 

Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 16:13:23Người lính>




Người lính
MÀU XANH - MÙA XUÂN
 
 
Có một màu xanh
khác những màu xanh
xanh như lá xanh
như cây đời khoe sắc...
Màu xanh không trầm mặc
giữ mùa xuân cho đời!

Xanh
màu xanh
màu áo anh
người Lính.
Xanh
tình anh
nhiều ước mơ
thầm kín

Anh yêu màu xanh
Yêu sao tình anh
Chiếc ba lô đời anh
nặng gánh...!

Quê hương cùng anh
nâng niu mùa xuân
Cánh chim tung trời xanh
HOÀ BÌNH!

 
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 16:18:40Người lính>
 



Người lính
CÂY HOA HỒNG
                               (tặng con trai)
 
 
 
 
Em trồng cây hoa hồng
trong chậu sành nho nhỏ.
Cây em trồng mới đó
mà đã lớn thật nhanh.
 
Sớm sớm và chiều chiều
em cho cây uống nước.
Em bón phân thật đều
nên cây càng xanh mướt.
 
Một sớm mai thức dậy
em ra thăm cây hoa
lòng bỗng vui sướng lạ
một nụ hồng nhô ra.
 
Hồng ơi nở nhiều hoa
để em làm quà tặng!
Em tặng mẹ, tặng cha
cả một đời mưa nắng...
 
Còn thầy cô ở lớp?
Em tặng hoa điểm Mười!
Và em gái nữa chứ?
Học xong sẽ cùng chơi!
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 16:20:57Người lính>




Người lính
KHÔNG ĐỀ (2)


Ông già bán vé số dạo
Bà già bán vé số dạo
Nhiều người trẻ bán vé số dạo
Họ bị lừa!
 
Người mù chống gậy bán vé số dạo
Người tàn tật ngồi trên xe lăn bán vé số dạo
Đứa bé bán vé số dạo
Họ cũng bị lừa!
 
Nó lấy vé số thật
Nó làm trò ảo thuật
Nó đổi vé số trật
Đi mất!
 
Có mười hai cửa ngục
Nó xuống cửa mười ba
Sức nó dài, vai rộng
Làm cái trò quỷ ma!

 



Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG ĐỀ 2

---

Ông già bán vé số dạo
Bà già bán vé số dạo
Nhiều người trẻ bán vé số dạo
Họ bị lừa!

Người mù chống gậy bán vé số dạo
Người tàn tật ngồi trên xe lăn bán vé số dạo
Đứa bé bán vé số dạo
Họ cũng bị lừa!

Nó lấy vé số thật
Nó làm trò ảo thuật
Nó đổi vé số trật
Đi mất!

Có mười hai cửa ngục
Nó xuống cửa mười ba
Sức nó dài, vai rộng
Làm cái trò quỷ ma!

---

PHAN VĂN NHỚ

 

 
Được Mất...
 
Kẻ gian làm ảo thuật
Mắt đảo như cú dòm
Đôi tay thì thoăn thoắt
Nói năng lại rất khôn .
 
Cuộc sống bởi sinh tồn
Nảy sinh cảnh được mất
Gà đêm muốn ngon giấc
Không yên với cáo chồn...
 
Biết thập điện Diêm Vương
Đủ cực hình tàn khốc
Những người đời tàn tật
Vẫn bị lừa...Mãi thôi.
 
MINH TUẤN
 
Chúc đồng đội vui nhiều nhé
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-27 15:15:11Người lính>
Chào VIP Minh Tuấn!
Rất vui khi đồng đội ghé vào vườn nhà của Người lính và gửi lại một phần quà kỷ niệm!
Hy vọng Người lính cũng sẽ đến với khu vườn của đồng đội một ngày gần nhất để chúng ta đổi trao, tâm sự nhiều hơn.
Bức xúc từ cuộc sống nên gởi gắm vào thơ. Được VIP quan tâm là may mắn lắm rồi!
Bây giờ phải tạm chia tay thôi vì Người lính phải về đúng vị trí của mình (phải mất một quãng đường khá xa đấy).
Thân mến!
Người Lính
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
Chào VIP Minh Tuấn!
Rất vui khi đồng đội ghé vào vườn nhà của Người lính và gửi lại một phần quà kỷ niệm!
Hy vọng Người lính cũng sẽ đến với khu vườn của đồng đội một ngày gần nhất để chúng ta đổi trao, tâm sự nhiều hơn.
Bức xúc từ cuộc sống nên gởi gắm vào thơ. Được đồng đội hạng VIP quan tâm là may mắm lắm rồi!
Bây giờ phải tạm chia tay thôi vì Người lính phải về đúng vị trí của mình (phải mất một quãng đường khá xa đấy).
Thân mến!
Người Lính

 
Hi chào bạn nhé.
 
bạn cứ tham gia viết bài đều đặn rồig cũng sẽ là víp thôi.Mình thấy bạn viết có chủ đề hay thì góp vui và chia xẻ cùng bạn ,Hi vọng bản chất lính luôn vô tư như nụ cười của lính vậy.
 
chúc bạn luôn vui vẻ nhé.ngày xưa mình ở lính có 8 năm thôi bạn à.
Chúc bạn luôn khỏe và có nhiều sáng tác hay về những câu chuyện của lính.
 

 
@-NGÀY XƯA mỗi khi gác đêm mình lại làm thơ con cóc -viết vào các bức tường của vọng gác...Hi cái hồi &lt;BAO CẤP&gt;ấy xuýt nữa thì toi...đấy bạn à...Vì thơ viết buồn thôi chứ không đả kích ai cả...cho nên chỉ bị kiểm điểm là không có ý chí tiến thủ?
Chúc bạn luôn bảo trọng nhé[:)]
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-23 14:25:15Người lính>
Xin chào VIP!

Rất cảm ơn vì những lời tâm sự rất lính!
Cũng rất cảm ơn đồng đội với những sẻ chia "thời kháng chiến 8 năm", những "nhắc nhở" bảo trọng!
Lính là "thép" nhưng có phải thánh đâu, nên có lúc cũng yếu đuối lắm (nên mới có "KHÔNG ĐỀ 1")!
Nhưng rồi cái chất lính lại trỗi dậy (và "ĐIỀU BẤT TỬ" ra đời).
Thời tân binh Người lính cũng hay "thơ thẩn" lắm - bây giờ mà đưa vào topic chắc là khá buồn cười.
May quá, vào ngôi nhà chung chưa được bao lâu đã có 02 VIP quan tâm, chia sẻ.

Thật lòng:
Thơ đâu để trút nỗi buồn
Thơ để cho những tâm hồn bay cao
Cuộc đời có chịu thế đâu
Cho nên thơ vẫn sầu đau cho người...
 
Chúc đồng đội vui, viết khỏe, quản lý tốt!

Thân mến!
Người lính
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
ĐT có nhiều người bạn lính lắm họ rất thích thơ, mình cũng vậy.... lâu rồi mình có người bạn sưu tầm tặng một bài thơ về lính khi còn chiến tranh chống Mỹ, gửi NL đọc cho vui nha!
 
Em bỏ tôi là phải lắm rồi
Lính quèn binh phục lại lôi thôi
Gia tài chỉ có ba lô gọn
Nó ở Tây về hẳn hơn tôi
 
Tôi biết thân tôi lính "năm đồng"
Làm gì có được áo nilon
Làm gì có những chiều thứ bảy
Để đến tặng em những đoá hồng
 
Nó ở Tây về có máy khâu
Ra đường ăn mặc đúng mốt Âu
Chiều chiều Star chạy dạo phố
Thiên hạ nhìn theo bảo nó giàu
 
Có phải hơn nhau cái chữ giàu
Mà em yêu nó, có gì đâu!
Nên dù cho nó hơn nhiều tuổi
Em vẫn yêu mà chẳng thấy sầu
 
Nước ngoài tôi cũng đã từng đi
Cam Pốt, Ai Lao có lạ gì
Nhưng mà em vẫn như không biết
Bỡi lẽ tôi về chẳng có chi
 
Hai đứa đã từng khắc tên nhau
Trên cây liễu nhỏ ở bến tàu
Khi nào em có đi qua đấy
Nhớ xoá hộ tôi cái chữ đầu...
    STầm, đọc cho vui vậy mà, có gì phiền thông cảm nhe NL
                ĐT
Đời là những ngả tư đường, điểm gặp gỡ cũng là điểm chia xa

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=314575
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=346130
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=410169
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445091
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-23 14:25:43Người lính>
Xin chào BẠN!
 
Vậy là Người lính có thêm bạn mới rồi!
Tên của bạn thấy quen lắm (nên khi dạo vườn thơ đã tạo sự chú ý cho Người lính rồi - nhưng khi đọc một số bài thơ trong topic của bạn thì, hình như, có thể bạn trùng tên với một đồng đội của Người lính thôi).
Người lính đã đọc bài thơ mà bạn gởi tặng. Chà...! Phải suy nghĩ đây- nhất là hai câu kết của bài thơ.
Sẽ tâm sự, đổi trao lại với bạn về món quà này (vì bây giờ Người lính phải làm lính cho 02 lính ở nhà)...
Chúc Đình Thế -Bạn thâm giao của "Thơ sáng tác" khỏe, vui, viết tốt!
 
Thân mến!
Người lính
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào VIP!

Rất cảm ơn vì những lời tâm sự rất lính!
Cũng rất cảm ơn đồng đội với những sẻ chia "thời kháng chiến 8 năm", những "nhắc nhở" bảo trọng!
Lính là "thép" nhưng có phải thánh đâu, nên có lúc cũng yếu đuối lắm (nên mới có "KHÔNG ĐỀ 1")!
Nhưng rồi cái chất lính lại trỗi dậy (và "ĐIỀU BẤT TỬ" ra đời).
Thời tân binh Người lính cũng hay "thơ thẩn" lắm - bây giờ mà đưa vào topic chắc là khá buồn cười.
May quá, vào ngôi nhà chung chưa được bao lâu đã có 02 VIP quan tâm, chia sẻ.

Thật lòng:
Thơ đâu để trút nỗi buồn
Thơ để cho những tâm hồn bay cao
Cuộc đời có chịu thế đâu
Cho nên thơ vẫn sầu đau cho người...

Chúc đồng đội vui, viết khỏe, quản lý tốt!

Thân mến!
Người lính

 
Như mình đã nói trang thơ của bạn có chủ đề lạ mà quen mà...Hi...Ai cũng muốn ghé vào xem thơ của lính có phải không? Hồi xưa mình cũng thích những bài thơ viết về lính của tất cả các nhà thơ hay nhạc sĩ ,Bài hát &lt;thư của lính&gt;thật là hay bạn nhỉ?Còn bài thơ &lt;Lính mà em&gt;Mình cũng thích lắm đấy.
 
Mình xin mạn phép dán vào đây bài thơ cũ mình làm cách đây hơn 30 năm rồi...Hồi đó còn trẻ con lắm.Nhưng cũng đã bị kiểm điểm tư tưởng đấy bạn ạ...Hi Chúc bạn viết thật nhiều về chuyện lính nhé.
 
GÁC ĐÊM.
 
Ba đêm lại gác một lần
Ba năm thức trắng một xuân còn gì
Em ơi ? Em trách làm chi
Anh già trước tuổi cũng vì gác đêm?
 
Bao canh ôm súng  nỗi niềm
Ngẩn ngơ ánh mắt ,tiếc đêm lạc bầy
Mộng sầu gửi giọt mưa bay
Mơ buồn trao gió chất đầy lạnh đông.
 
Đêm côi gác bóng cây trồng
Quãng thời quân ngũ  súng bồng treo trăng
Nhớ ai  bóng lẻ cô phòng
Sương rơi đêm vắng,  khép lòng quạnh hưu.
 
MINH TUẤN
 
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-27 15:20:07Người lính>
Chào anh Minh Tuấn (Chào VIP- hì hì...!)!
 
Thật là "dễ thương" với thơ của lính thời tân binh, trên mép mọc đầy lông măng của người thanh niên mới lớn. Cái thời "cứng" đã qua rồi. Mà có gì "lớn lao" đâu để được đưa vào sổ bìa đen bệnh tư tưởng nhỉ? Thời đó mà có "KHÔNG ĐỀ 1" chắc tiêu táng đường Người lính rồi!
Thời tân binh, Người lính cũng hay làm thơ lắm - để đăng báo tường trong đơn vị mà. Có điều hơi khác người một chút (cũng không ít người như vậy đâu) là nhiều khi viết thư cho người yêu, Người lính viết tòan bằng thơ không thôi. Cái tết đầu tiên sống xa gia đình, nhất là đêm giao thừa - anh đã trải qua rồi nên cũng không khó diễn tả - thật là... kinh khủng! Thời đó còn có pháo. Cứ nghe tiếng pháo nổ là chỉ muốn... chạy về nhà thôi! Rồi quê củaTrưởng ban tuyên huấn (quê ở Thanh Hóa) gặp bão... Rồi đau răng lại được anh ấy mua... bánh mì về cho ăn... Thật tiếc vì những lúc như vậy Người lính đều làm thơ (cóc). Bây giờ không nhớ nổi nữa để chép lại tặng anh!
Cảm ơn anh với những tâm sự rất ngắn nhưng thật dễ gần, phải chăng anh em ta đã và đang là người lính!
Xin tặng anh một vài ký ức "bị trục trặc" về thơ (cóc) của một thời "trên mép mọc đầy lông măng":
"Thanh Hóa mưa bão lại tràn về
đọc báo, nghe đài... cháu tái tê
... (hì, quên mất!)".
"Tiếng pháo đì đùng vọng đó đây
xa nhà khổ lắm, có ai hay
tết này ta bận đi nghĩa vụ
nếu được ra ngòai... sẽ biết tay!
... (hì, lại quên mất - đã bảo trước là "trục trặc" mà!)".
Tuy vậy, thời cuối cấp hai, làm bài thi chuyển cấp về đề tài Chị Dậu trong "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố, Người lính nhớ như in mình đã sử dụng phần đầu mở bài là một tứ thơ... thấy ghét:
"Ôi đẹp biết bao người phụ nữ Việt Nam
Anh hùng, bất khuất... suốt mấy ngàn năm dựng nước
Từ Bà triệu, Bà Trưng... những lớp người đi trước
Đến Võ Thị Sáu, Hồng Chiêm... kế tục theo sau.
Chúng ta thật đáng tự hào
Gương người phụ nữ ngàn sau soi cùng"...
"Dài" dòng gởi đến anh.
Chúc anh khỏe, vui, viết tốt!
 
Thân ái!
Người lính
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
Kính chào bác Phan Văn Nhớ! Đọc các bài thơ của bác,đặc biệt bài
KHÚC KHẢI HÒAN
, xin phép bác cho cháu hoạ cùng vài câucoi như là tâm sự của giới trẻ chúng cháu hôm nay! Chúc bác sức khoẻ, vui vẻ và hạnh phúc!

Đất nước thanh bình, chiến tranh qua
Ai còn nhớ đến thời đau khổ
Giặc đốt quê mình nỗi xót xa
Vinh quang thay đất nước chúng ta
Đất nước trọn vẹn bản hùng ca
Trải qua mưa gió vùi dập thế
Vẫn giương cao ngọn cờ của ông cha!
ND87

7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 16:39:31Người lính>




Người lính
KHÔNG ĐỀ 4
(Gửi venus4t.vns_hnu, đọc vui thôi nhé!)

Ai gọi ta bằng bác
và thơ đúng trẻ con
nhưng "tiểu sử" quá "ngon"
đã đứng vào hàng VIP...?

Số lượng bài... quá khiếp
số đường dẫn cũng nhiều
chẳng dám nhận cháu yêu
đích thị là người lớn...!

Bài thơ hoạ thấy... ỚN!
(bởi hàm ý rất già)
Người lính vốn thật thà
nghĩ sao thì viết vậy...



 
Non sông liền một dải
phải đổi bằng máu xương
không ai được xem thường
trên con đường đi tới...

Đất nước ta đổi mới
cho bằng với bạn bè
nhưng giếng nước, luỹ tre...
vẫn còn nguyên giá trị.

KHÚC KHẢI HOÀN (một ý)
nhắc nhớ cột mốc son
đã là lớp cháu con
phải tự hào... bước tiếp!
 
--------------------
 
Người lính hoạ lại bài thơ của venus4t.vns_hnu nghe có được không?
Khà... khà...!
Chúc vui!
Thân mến!


Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0

KHÔNG ĐỀ 4
(Gửi venus4t.vns_hnu, đọc vui thôi nhé!)

LỜI TÂM SỰ

Đất nước của ta, đất nước hoa
Đất nước của ông cha mở cõi
Đất nước của dõng dõi Tiên - Rồng
Ai đã từng lần trang sử nhớ mong
Sông Bạch Đằng ba lần sóng vỗ
Vùi dập quân thù trên những ngọn chông!
"Hãy bảo toàn đất nước non sông
Hãy mở mang nâng nưu từng tấc đất"
Lời Thánh Tông như vàng soi bóng nước
Con cháu sau này ai cũng khắc trong tim!
                        * *
Người lính già làm thơ hữu tình
Ca ngợi non sông tô điểm đẹp
Dịp hoạ thêm hoa, "Trần tình ca":
Rằng:
Cha ông ngày trước đổ xương máu
Thấm đẫm non sông giọt máu son
Con cháu làm sao quên điều đó
Tuổi đời già - trẻ nối tiếp nhau
Rằng:
Cháu sinh ra đất nước đã hoà bình
Đời tươi xinh, hoa thơm quả ngọt
Dẫu ai nhớ, ai quên thời đổ máu
Tuổi trẻ này vẫn nhớ hằng khắc ghi
Rằng:
Tuổi dẫu trẻ nhưng lời không trẻ
Những nghĩ suy thổ lộ vài lời
Nối nghề mẹ...sư phạm năm hai
Vietnamese Studies là cháu đó!
ND87
(Hic! Xin lỗi chú và mong chú thông cảm! Chắc cháu viết vài lời này....thơ chẳng ra thơ....văn chẳng ra văn... đọc ngang ngang và... nhưng cháu xin hoạ lại vài lời chú!)

7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-23 14:27:51Người lính>
Venus.vns_hnu thân mến!
(đó là câu chào, hì...hì...!)
 
Bây giờ là nội dung chánh nè:
 
"Ái chà chà!!! Sinh viên sư phạm năm hai hả? Người lính sẽ có quà tặng bạn. Bi giờ đã đến lúc doanh trại thẳng tiến rồi!"
 
Thân mến!
Người lính
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 16:42:22Người lính>


Người lính
TÌNH XA









Tới bây giờ anh vẫn chẳng tin đâu
Dẫu đã cách xa nửa vòng trái đất
Ta đến với nhau bằng tình chân thật...

Vẫn sống trong anh những kỷ niệm năm nào
Anh áo lính, em cũng màu áo lính
Cùng sẻ chia những điều thầm kín...

Anh biết em cũng nhớ anh nhiều
Biết làm sao khi mỗi người mỗi hướng
Hạnh phúc, khổ đau không cùng chia, cùng hưởng...
 

Em khát thèm cất tiếng "ví dầu..."
Anh cũng khát đùng đình con trẻ
Anh không được làm cha, em không làm mẹ...

Đám cưới đôi ta xe nối đuôi dài
Cả bốn họ tự hào: "to nhất!"
Ngọt làm sao những tháng ngày trăng mật...

Đợi chờ hòai mà chẳng thấy đơm hoa
Em ra lính, chỉ còn anh áo lính
Đã yêu người sao em không yêu tính...

Đâu có trong anh những ham muốn thấp hèn
Anh có vợ, anh thủy chung với vợ
Thiếu tiếng "ầu ơ..." đã làm em sợ...

Giờ đã cách xa nửa quả địa cầu
Em cũng vẫn thèm cho con bú sữa
Đời đã cho anh tiến thêm bước nữa...

Ước gì thời gian không có buổi chiều
Em cất bước khi anh đang tiếp bước
Mãi đến giờ anh vẫn không hiểu được...

Chắc chắn là em không ham cảnh sang giàu
Em cất bước đã làm anh lỡ bước
Là lính với nhau mà em không hiểu được...

Trái đất xoay tròn ta sẽ gặp lại nhau
Hai đứa trẻ sẽ ra chào má lớn
Hai đứa trẻ sẽ vô tư đùa giỡn...
 
Hai người đàn bà có hiểu... vì yêu!
 
 
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 16:44:18Người lính>



Người lính
ĐỜI...!

"Cha mẹ nuôi con biển trời lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng, tính ngày..."
(Ca dao)



 
 
Mẹ đã đi...
Mẹ đang đi...
Mẹ vẫn chưa đi được...
Mẹ không dùng thuốc
chỉ ăn
chỉ uống
(không bằng đũa, bằng muỗng...)
bằng đường ống đưa vào...
Đau!
 
Mẹ nằm yên
một chiếc máy trợ tim nằm trong cơ thể Mẹ
mắt không hé
các con ghé
mẹ vẫn thở đều
Yêu!
 
Bốn chín ngày của Ba
chiếc ống được lấy ra
(theo lời người ta
là ác
là hành xác)
Bạc!

Mẹ đã héo khô rồi
con cháu cầu Phật Trời
Mẹ đi mau cho khỏe...
Vẫn thở đều
thở nhẹ
cũng chẳng nói nên lời...
Đời!
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
Cho LK xin được chia sẽ nỗi buồn của người lính nha.
Chắc người lính đang đau khổ cho mẹ già trước thềm sinh tử.

Sinh như trước sam
Tử như thoát khổ.
Tự cổ cập kim,
Cánh vô dị lộ.

(Sống như mặc áo,
Chết như cởi quần.
Xưa nay vô cùng,
Không đường nào khác).

(sưu tầm)


Lãng khách
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 16:49:34Người lính>

 




"SỰ ĐỜI ĐAU... ĐAU LẮM!"
 
Gởi LÃNG KHÁCH, BẰNG LĂNG,...
- Những người bạn vừa dạo vườn thơ!
 
Xin cảm ơn các bạn
đã ghé nhà, sẻ chia
sắp trước cảnh chia lìa
sự đời đau... đau lắm!
 
thân mến!
Người lính
 
 


Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-25 14:31:12Phan Gia Chí Bảo>
(MỘT)
cuộc đời là bể khổ...
ai cũng phải bơi qua
cuộc đời đầy nước mắt
hết thảy đều do ta...!
PGCB
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 17:08:55Người lính>
Xướng:
 
CỌ GIÁO
(CẠO GIÓ)
 
Âm thanh xé toạt cả không gian.
Nắm chặt hai tay xiết vội vàng.
Chiếc gối kê đầu ghì muốn rách
Tấm chăn phủ đệm kéo tung ngang
Lưng trần dầu gió bôi nồng thắm
Trán phủ khăn bông thấm lạnh băng.
Em sốt nằm dài anh "cọ giáo"
Tiếng rên xé toạt cả không gian
Trần Mạnh Hùng
 


 
Hoạ:
(Người lính họa thơ nếu có gì không đúng "luật" xin các Sư huynh thứ lỗi!
Dẫu cũng chỉ mới dừng lại với danh hiệu "người làm thơ con cóc",
cũng xin phép chép lại cả hai phần Xướng - Họa mang về "nhà" để làm kỷ niệm!)
 
"ĐẨM TRÁN MỒI HÔ"
(Trán đẫm mồ hôi)
 
 
Âm thanh bị xé toạc cả ra
Cạo gió mạnh tay rách hết a...
Trân mình, ngọ nguậy đầu trên gối
Cắn răng, nhúc nhích đệm dưới da
Xoa dầu cạo gió: như bôi ớt!
"Đẩm trán mồi hô": tựa giết gà!
Lần sau nếu sốt anh chẳng dám
Bởi có lượt hai: "tất cả"... ra!
 
Người lính
 
 
 
 
(Hình ảnh chỉ mang tính chất... minh hoạ)
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 17:10:40Người lính>


Người lính
ĐÔI CHÂN





đời cho người một đôi chân
để đi cho biết phong trần, thế gian
xa gần, xuôi ngược, dọc ngang
nhân tình, thế thái, thiên đàng, âm ti
 
có chân mà chẳng chịu đi
nhờ người bước hộ khác gì không chân
làm cho sai lệch cán cân
gây bao ngang trái, nghĩa nhân ở đời
 
bắc thang nói với ông Trời
kiếp sau nếu có hãy đòi lại chân
đi xa rồi lại về gần
thiên hạ đồn rần: lắm kẻ không đi...!!!
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-27 14:40:59Mac Nhan Son>
Trích đoạn: Người lính




Phan Văn Nhớ

ĐÔI CHÂN





đời cho người một đôi chân
để đi cho biết phong trần, thế gian
xa gần, xuôi ngược, dọc ngang
nhân tình, thế thái, thiên đàng, âm ti
 
có chân mà chẳng chịu đi
nhờ người bước hộ khác gì không chân
làm cho sai lệch cán cân
gây bao ngang trái, nghĩa nhân ở đời
 
bắc thang nói với ông Trời
kiếp sau nếu có hãy đòi lại chân
đi xa rồi lại về gần
thiên hạ đồn rần: lắm kẻ không đi...!!!



         TÌNH CHÂN GIẢ


Nghẹn ngào xin vĩnh biệt đôi đường
Từ đây lẻ bóng hết tựa nương
Bao năm gắn bó tình thủ túc
Người đành rời bỏ buồn vấn vương.

Mất nhau đơn chiếc đau xót lòng
Tìm tình "chân giả" lấp trống không
Duyên hờ chấp nối còn bở ngở
Đứng ngồi hoà hợp mãi chẳng xong.

Ban ngày thân thiết đêm cách ly
Hờn giận vu vơ khổ cực kỳ
Mỗi người mỗi ý tình khập khểnh
Thấp cao, nghiêng ngả biết trách chi.

Thôi đành chấp nhận mối duyên này
Khập khểnh dìu nhau cũng thấy hay
Thấp cao đếm bước đời còn lại
Nghiêng ngả đường tình lắm chông gai...

                  -NS-

-Nhân Sơn cám ơn bạn đến viếng thăm nhà, hôm nay NS sang đáp lễ và gừi đến bạn bài thơ vui nói về "đôi chân". Thân chào.
       

Cung kiếm xin nhường trang tuấn kiệt
Cầm thư góp trả nợ với đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 17:22:40Người lính>


 
 

 
 
 
 
Người lính
BIỂN VÀ BỜ
 
(Mến tặng Mac Nhan Son
- Tác giả bài thơ TÌNH CHÂN GIẢ, LỜI THƯƠNG BINH)

 
 
Tôi với anh không chung một chiến hào
Cũng có thể không cùng chiến tuyến
Trước mặt ta là biển
Phía sau là bờ…
 
Biển thét gào, dữ dội đến không ngờ
Rồi biển lại rất nên thơ, đằm thắm
Biển ôm vào lòng bao con thuyền bị đắm
Biển trả cho đời những chuỗi ngọc trai…
 
Bờ hiền lành, huyền diệu ánh nắng mai
Bờ có lúc ngập chìm trong bóng tối
Sống trên bờ có cả người lẫn sói
Giữa cái muôn trùng nào dễ nhận ra…
 
Dưới biển, trên bờ bát ngát những bông hoa
Cho ánh ban mai thêm lung linh, huyền diệu
Dưới biển, trên bờ cũng đâu thể thiếu
Sự dối lừa, phản trắc của con tim…
 
Người lính chúng ta chẳng lẽ mãi đi tìm
Chân giá trị ở nơi không giá trị
Đứng dậy đi anh, tránh xa ủy mị
Dù bước đi với những dấu chân tròn…
 
Nhìn đi anh bởi tất cả vẫn còn
Những ánh mắt, vòng tay, tim nhân ái
Bờ của ta vẫn còn lẽ phải
Dẫu quanh ta bao ngang trái nổi chìm…
 
Tiếc làm gì với một trái tim
Không chia lửa bởi nó không có lửa
Đứng dậy đi anh, tránh xa lời nguyền rủa
Bởi trên bờ nào chỉ có người đâu…
 
Người lính chúng ta đứng ở tuyến đầu
Không nguyên vẹn đâu phải điều khó hiểu
Trước biển, trên bờ lính không mềm yếu
Cuộc đời này đâu chỉ mỗi con tim…
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 17:32:00Người lính>



Người lính
VỊT NẤU CHAO
(Tham gia nấu ăn bằng thơ - kiểu lính - với Trọng Văn)
 
 

 

Hôm nay lại ghé quán thơ
Người lính bất ngờ có lắm món ngon
Để coi trong túi có còn…
“Một trăm ngàn chẵn!”, bon bon chợ chiều…
 
Không biết nấu món bún riêu
(Người lính vốn có biết nhiều món đâu!)
Mua ngay một chú vịt bầu
Củ môn, ký bún, hủ chao… mang về
 
Trọng Văn cắt tiết thấy ghê
Thụy Du bắc nước vào nghề… nhổ lông!
Mới đó mà đã sạch bong
Thịt chặt khúc, bộ đồ lòng để sau
 
Người lính ướp tỏi, ướp chao
Bắc nồi lên bếp rồi xào sơ qua
(Tính người rồi chế nước à
Không thì nấu chín có cha ngồi nhìn…)
 
Củ môn cắt khúc thật… xinh
Bỏ chung vô nấu khi ninh thịt mềm
Mùi thơm nghe đã bắt thèm
Ngò rí, tiêu bột ta đem rãi đều…
 
Thay cho một bữa cơm chiều…!
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 17:34:43Người lính>



Cảm ơn Bằng Lăng đã đọc và hoạ lại bài thơ TÌNH XA của Người lính:
 
"Em đi về phía cuối trời
Mang theo nguyên vẹn những lời ngày xưa
Chiều nay đông đã chớm mùa
Mưa phùn buốt lạnh , gió lùa tái tê
Trăng vàng đã gửi trong mơ
Tình em gửi lại vần thơ tặng người
Bây giờ cách biệt khoảng trời
Em đây , anh đó , xa vời chân mây
Còn đâu ánh mắt bàn tay ?
Còn đâu chất ngất men say thuở nào ?
Đọc thơ anh bỗng nghẹn ngào
Tình xưa nay đã đi vào hư không
Trăm năm còn lại chữ đồng
Trăm năm còn trái tim hồng trao ai …"
BL07

Anh "Người Lính" ơi ! Hôm nay "me" đã hoạ với "cóc" rồi đây. Ko biết me đã chín thêm tý nào chưa hay vẫn xanh lè như trước?

-----
 
 
Người lính
SAO NÀO LÀ EM...?
             (Gởi tặng màu hoa tím BẰNG LĂNG)
 
 

 
 
Trăm năm còn trái tim hồng trao ai…” *
Càng tìm, càng đắng, càng cay
Càng đau khổ, lắm đêm dài bên thơ...
Em không hiểu hết chữ ngờ
Nên đã cất bước xa bờ, ra khơi...
Tình yêu nào phải cuộc chơi
Sao anh toan tính có hời hay không...
Em như cánh én sổ lồng
Bay về phía ánh nắng hồng mùa xuân
Anh như đi lạc giữa rừng
Em thanh thoát giữa mấy từng trời cao
Hóa thân vào những chòm sao
Sao nào cũng sáng, sao nào là em...?
Anh như bóng tối, màn đêm
Khi anh đánh mất chính em – cuộc đời...
Bây giờ em đã xa rồi
Xa bao toan tính, hẹp hòi của anh...
Làm sao vẽ lại bức tranh
Một thời da diết ta giành cho nhau
Anh không quý mối tình đầu
Anh không giữ trọn nghĩa câu chung tình
Giờ đây bóng tối… một mình…!
 
-----
(*) Trích thơ Bằng Lăng
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0

BÀI CA NGƯỜI LÍNH

Có bài ca người lính
Thật thâm thuý ý tình
Chân đi khắp núi rừng
Vượt Trường Sơn đi suốt
Dừng chân Ban-Mê-Thuộc
Lúc ghé lại Plaiku
Khi đến dốc sương mù
Lúc lên miền Sơn cước
Khi tới vùng sông nước
Cũng đến biển trùng khơi
Bọt trắng sóng tung trời
Đi xây đời tươi đẹp.
-kt-
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»