Người lính
CHỮ YÊU

Gió mưa, bom đạn… đã từng
Người trần nào dễ dửng dưng giữa đời
Sống trong tâm trạng bồi hồi
Hình dung gặp lại sóng đôi, bước cùng
Người hùng cũng phải rưng rưng
Đứng bên sông vắng, giữa rừng hoa đau
Cho anh một thoáng nghẹn ngào
Nhìn dòng nước chảy gởi bao tâm tình
Anh về rạng ánh bình minh
Cớ sao em vội vô tình hỡi em
Như cơn gió thổi qua rèm
Mang theo tất cả tình em cho người
Anh về em phụ anh rồi
Một rừng hoa cải cũng ngồi buồn thiu
Lòng anh tím cả trời chiều
Dọc ngang, năm tháng tình yêu giữ gìn
Chữ yêu anh giữ làm tin
Chữ yêu anh giữ bên mình - hành trang
Chữ yêu anh chỉ riêng mang
Chữ yêu em đổi hoa vàng tả tơi
Nhẹ nhàng như cuộc dạo chơi
Nhẹ nhàng như ở trên đời không anh
Thương cho chiếc lá màu xanh
Cô đơn, lạc lỏng trên cành bão giông
Hỡi người con gái sang sông
Hỡi rừng hoa cải ai trồng năm nao
Ngân Hà, Ô Thước trên cao
Thấu chăng tiếng nấc nghẹn ngào trong tim
Trên cành chiếc lá - con tim
Cất lên tiếng hát khát tìm màu hoa
Hoa vàng một thuở đã xa
Em đi để lại loài hoa tím tình!
NỖI LÒNG HOA CẢI
Mưa bom , bão đạn đã từng
Chiến trường khói lửa , người hùng xông pha
Núi cao , rừng thẳm là nhà
Tháng ngày mải miết khúc ca quân hành
Hiên ngang một thuở tung hoành
Chí trai hiến trọn tuổi xanh cho đời
Quê nhà em vẫn đợi người
Đọc thư anh viết bồi hồi trong tim
Nhớ thương màu tím hoa Sim
Cái màu chung thủy chúng mình cùng yêu
Hành quân đi giữa buổi chiều
Qua đồi Sim tím , bom thiêu cháy rồi
Anh nhặt một cánh hoa rơi
Ép vào trang giấy gửi lời cho em
Quê nhà mỗi buổi hoàng hôn
Em nhìn hoa tím bồn chồn nhớ mong
Suốt thời bom đạn chiến tranh
Trái tim thôn nữ riêng dành người xa
Ngậm ngùi nhìn cải vàng hoa
Lệ rơi ướt cả chiều tà rưng rưng
Anh ơi ! Chua ngọt đã từng
Dù xa cách mấy , xin đừng quên nhau
Dù cho biển rộng , sông sâu
Tình yêu sẽ bắc nhịp cầu ta qua
Anh về nối bản tình ca
Bài thơ em viết ngân nga giữa đời
Anh về ươm mộng ngày vui
Ta như chim én có đôi sum vầy
Những đêm gió mát , trăng đầy
Thơm thơm hoa cải , ta say hương tình
Bõ ngày anh mải chiến chinh
Hạnh phúc đến với chúng mình đẹp sao ….
*
* *
Một hôm em khóc nghẹn ngào
Nghe tin anh có “cô nào” nơi xa
Đồng đội thì đã về nhà
Còn anh cứ mãi la cà ở đâu ?
Cải xanh héo rũ , u sầu
Hoa buồn tơi tả một màu tang thương
Hồn em giá lạnh tuyết sương
Biết là đã hết , vẫn vương chữ tình
Giờ em còn lại một mình
Tim hồng tan nát , dáng hình héo hon
Mẹ cha đứt ruột thương con
Tìm nơi nhờ cậy mới yên nỗi lòng
Thế là em đã có chồng
Chồng thì có đấy bằng không hỡi người !
Tình xưa nay đã chết rồi
Tìm đâu nồng ấm những lời ái ân ?
Bên sông cải nở mấy lần
Mưa Ngâu đã ngập sông Ngân mấy tầng
Mà em vẫn nhớ bóng chàng
Mà em vẫn tiếc hoa vàng thuở xưa ….
BL07