<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-24 18:21:43Bụi Tím>
Nắng về
Em chắc một điều rằng cuộc sống thật buồn khi vắng anh, thời gian đó hình như mặt trời đã quên mọc. Và, em thật lòng muốn ngày mai mặt trời trở lại, thật ấm áp...

Em chắc một điều rằng cuộc sống thật buồn khi vắng anh, thời gian đó hình như mặt trời đã quên mọc. Và, em thật lòng muốn ngày mai mặt trời trở lại, thật ấm áp...

1. Đúng một tháng từ ngày Tâm xa Nhất. Nói xa vì họ không gặp nhau, chứ từ chỗ Tâm sang chỗ Nhất chỉ mất chưa đến mười phút đi xe máy. Tâm rất muốn gặp Nhất, nhưng chẳng lẽ lại nhắn tin hay điện thoại bảo: "Anh ơi, mình gặp nhau đi, em nhớ anh lắm", như thế thì mất mặt quá.
Đi tới đi lui trong phòng, cuối cùng cô quyết định cầm điện thoại lên nhắn: "Em muốn hẹn một người bạn đi uống cà phê nhưng em sợ bạn ấy từ chối. Anh nghĩ em có nên nhắn tin hẹn bạn ấy không?". Tâm nhắm mắt, và gửi dòng tin đó cho Nhất. Màn hình điện thoại sáng lên, báo có tin nhắn mới, tim Tâm đập loạn xạ, có thể không phải là anh, sao Tâm lại hồi hộp?
"Em không thử hẹn làm sao biết người ta từ chối?". Tâm nhắn lại ngay: "Chào anh, em đã muốn hẹn gặp anh nhiều lần nhưng sợ anh không rảnh, em đã hỏi ý kiến một người bạn, bạn ấy bảo không thử hẹn sao biết anh từ chối. Vậy, chiều nay anh có muốn uống với em một tách cà phê không?".
Tay Tâm nhấn phím send cho Nhất mà lòng thì thấp thỏm lo. Cô chọn cách nói vòng vo thế này vì muốn giữ lại chút kiêu hãnh thật trẻ con của mình. Một phút, hai phút trôi qua... cô nhận được tin trả lời: "Bạn hỏi em muốn gặp bạn lúc mấy giờ và ở đâu?". Tâm nhận tin nhắn mà muốn la thật to, vậy là anh cũng muốn gặp mình.
2. Tâm vẫn nhớ rõ ngày họ chia tay nhau, cả hai đều không kìm được cơn giận, chẳng ai chịu nhường ai lấy một lời. "Tính tự phụ của anh sẽ giúp anh tìm được một cô vợ biết nghe lời đấy, cố gắng phát huy đi!". "Anh biết, mình không xứng với em, vậy em hãy tìm người khác đi, chúc em sớm toại nguyện".
Những tiếng hét vào mặt nhau ấy Tâm vẫn còn nghe văng vẳng bên tai. Tâm biết họ có rất nhiều điểm bất đồng nhưng có lẽ cô đã vội vàng khi để Nhất ra đi. Một tháng vắng Nhất, cô chợt nhận ra rằng cuộc sống như không còn màu sắc, tẻ nhạt và buồn chán. Vì vậy, Tâm quyết định dịp này sẽ cùng Nhất hóa giải mọi bất đồng.
Nhưng Tâm tự hỏi, liệu Nhất có còn yêu cô sau những cãi vã và chia xa, hay anh chỉ muốn gặp cô để nói với cô lời cuối cùng và chúc cô sớm tìm thấy tình yêu mới...
3. Nhất đã ngồi đó đợi Tâm, cô lại nhìn thấy nụ cười lém lỉnh quen thuộc của anh. Ngồi đối diện với Nhất không biết lần thứ mấy rồi mà Tâm vẫn không dám nhìn vào mắt anh.
"Em đưa trán đây anh xem, hôm nay có bị sốt không mà vòng vo tam quốc thế?" - Nhất vừa dứt lời đã đưa tay đặt lên trán Tâm. Cô định gạt tay Nhất ra, nhưng không hiểu sao lại ngồi yên. Có lẽ, đây là cử chỉ giảng hòa của Nhất. Cô thấy mặt mình nóng hổi và cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ bàn tay Nhất truyền sang. Cảm giác ấy giống như khi được thấy lại mặt trời sau những ngày dài mưa bão.
"Em có sao đâu, em chỉ... Mà anh vẫn khỏe chứ?" - Tâm bối rối hỏi và nhận ra Nhất đã thu tay lại từ lúc nào. "Anh khỏe, vẫn dậy sớm thể dục mỗi ngày, vẫn công việc, vẫn về với mẹ những ngày không trực... nhưng thời gian qua anh có thêm một việc mới...". "Việc gì?" - Tâm thắc mắc.
"Anh suy nghĩ, anh đã tự hỏi, phải chăng anh đã vội vàng khi rời xa em, anh có quá thô lỗ khi hét vào mặt em như thế, và anh còn tự hỏi mình có nhớ em không?". Trái tim Tâm lại bắt đầu điệu múa sambo, miệng thì lí nhí: "Thế anh đã có câu trả lời chưa?". "Vẫn chưa, em thì sao?" - Nhất đáp lại, mắt nhìn thẳng vào mắt Tâm.
"Em biết mình đã vội vàng khi quyết định xa anh, em đã sai khi nói lời không hay với anh, và em chắc một điều rằng cuộc sống thật buồn khi vắng anh. Thời gian qua em có cảm giác mặt trời đã quên mất việc mọc lên vào mỗi sáng, và... em thật lòng mong ngày mai mặt trời trở lại, thật ấm áp bên em".
Tâm bộc bạch mà quên mất lẽ ra mình không nên nói ra tất cả những cảm xúc của mình. Nhưng Tâm cũng kịp nhận ra, tay mình đã nằm gọn trong tay Nhất.
"Em nghĩ chúng ta có thể xóa bỏ những điểm bất đồng không?" - Nhất vẫn không rời mắt khỏi Tâm. "Được mà, nếu chúng ta cùng cố gắng". Nhất áp cả hai bàn tay lên tay Tâm: "Anh không biết nữa, nhưng dạo này trời cứ mưa bão suốt, mặt trời không biết bao giờ mới ló dạng..." - Nhất bật cười.
4. Đã đến lúc họ phải nói lời tạm biệt. Về đến nhà, Tâm nhận được tin của Nhất: "Anh cũng mong mặt trời mọc trở lại". Lòng cô tràn ngập niềm vui, mọi thấp thỏm đều tan biến. Cô nhận ra rằng không có gì phải xấu hổ khi nói thật lòng mình, sống thật với tình yêu của mình. Giấc ngủ đêm đó, cô mơ thấy mình cùng Nhất tay trong tay đứng dưới ánh nắng mặt trời và sắc màu rực rỡ của cầu vồng sau những ngày mưa không dứt hạt. Cuộc sống lại đầy màu sắc, khi mặt trời lại mọc mỗi ngày...
Tôn Nữ
(theo TGPN)
Đi tới đi lui trong phòng, cuối cùng cô quyết định cầm điện thoại lên nhắn: "Em muốn hẹn một người bạn đi uống cà phê nhưng em sợ bạn ấy từ chối. Anh nghĩ em có nên nhắn tin hẹn bạn ấy không?". Tâm nhắm mắt, và gửi dòng tin đó cho Nhất. Màn hình điện thoại sáng lên, báo có tin nhắn mới, tim Tâm đập loạn xạ, có thể không phải là anh, sao Tâm lại hồi hộp?
"Em không thử hẹn làm sao biết người ta từ chối?". Tâm nhắn lại ngay: "Chào anh, em đã muốn hẹn gặp anh nhiều lần nhưng sợ anh không rảnh, em đã hỏi ý kiến một người bạn, bạn ấy bảo không thử hẹn sao biết anh từ chối. Vậy, chiều nay anh có muốn uống với em một tách cà phê không?".
Tay Tâm nhấn phím send cho Nhất mà lòng thì thấp thỏm lo. Cô chọn cách nói vòng vo thế này vì muốn giữ lại chút kiêu hãnh thật trẻ con của mình. Một phút, hai phút trôi qua... cô nhận được tin trả lời: "Bạn hỏi em muốn gặp bạn lúc mấy giờ và ở đâu?". Tâm nhận tin nhắn mà muốn la thật to, vậy là anh cũng muốn gặp mình.
2. Tâm vẫn nhớ rõ ngày họ chia tay nhau, cả hai đều không kìm được cơn giận, chẳng ai chịu nhường ai lấy một lời. "Tính tự phụ của anh sẽ giúp anh tìm được một cô vợ biết nghe lời đấy, cố gắng phát huy đi!". "Anh biết, mình không xứng với em, vậy em hãy tìm người khác đi, chúc em sớm toại nguyện".
Những tiếng hét vào mặt nhau ấy Tâm vẫn còn nghe văng vẳng bên tai. Tâm biết họ có rất nhiều điểm bất đồng nhưng có lẽ cô đã vội vàng khi để Nhất ra đi. Một tháng vắng Nhất, cô chợt nhận ra rằng cuộc sống như không còn màu sắc, tẻ nhạt và buồn chán. Vì vậy, Tâm quyết định dịp này sẽ cùng Nhất hóa giải mọi bất đồng.
Nhưng Tâm tự hỏi, liệu Nhất có còn yêu cô sau những cãi vã và chia xa, hay anh chỉ muốn gặp cô để nói với cô lời cuối cùng và chúc cô sớm tìm thấy tình yêu mới...
3. Nhất đã ngồi đó đợi Tâm, cô lại nhìn thấy nụ cười lém lỉnh quen thuộc của anh. Ngồi đối diện với Nhất không biết lần thứ mấy rồi mà Tâm vẫn không dám nhìn vào mắt anh.
"Em đưa trán đây anh xem, hôm nay có bị sốt không mà vòng vo tam quốc thế?" - Nhất vừa dứt lời đã đưa tay đặt lên trán Tâm. Cô định gạt tay Nhất ra, nhưng không hiểu sao lại ngồi yên. Có lẽ, đây là cử chỉ giảng hòa của Nhất. Cô thấy mặt mình nóng hổi và cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ bàn tay Nhất truyền sang. Cảm giác ấy giống như khi được thấy lại mặt trời sau những ngày dài mưa bão.
"Em có sao đâu, em chỉ... Mà anh vẫn khỏe chứ?" - Tâm bối rối hỏi và nhận ra Nhất đã thu tay lại từ lúc nào. "Anh khỏe, vẫn dậy sớm thể dục mỗi ngày, vẫn công việc, vẫn về với mẹ những ngày không trực... nhưng thời gian qua anh có thêm một việc mới...". "Việc gì?" - Tâm thắc mắc.
"Anh suy nghĩ, anh đã tự hỏi, phải chăng anh đã vội vàng khi rời xa em, anh có quá thô lỗ khi hét vào mặt em như thế, và anh còn tự hỏi mình có nhớ em không?". Trái tim Tâm lại bắt đầu điệu múa sambo, miệng thì lí nhí: "Thế anh đã có câu trả lời chưa?". "Vẫn chưa, em thì sao?" - Nhất đáp lại, mắt nhìn thẳng vào mắt Tâm.
"Em biết mình đã vội vàng khi quyết định xa anh, em đã sai khi nói lời không hay với anh, và em chắc một điều rằng cuộc sống thật buồn khi vắng anh. Thời gian qua em có cảm giác mặt trời đã quên mất việc mọc lên vào mỗi sáng, và... em thật lòng mong ngày mai mặt trời trở lại, thật ấm áp bên em".
Tâm bộc bạch mà quên mất lẽ ra mình không nên nói ra tất cả những cảm xúc của mình. Nhưng Tâm cũng kịp nhận ra, tay mình đã nằm gọn trong tay Nhất.
"Em nghĩ chúng ta có thể xóa bỏ những điểm bất đồng không?" - Nhất vẫn không rời mắt khỏi Tâm. "Được mà, nếu chúng ta cùng cố gắng". Nhất áp cả hai bàn tay lên tay Tâm: "Anh không biết nữa, nhưng dạo này trời cứ mưa bão suốt, mặt trời không biết bao giờ mới ló dạng..." - Nhất bật cười.
4. Đã đến lúc họ phải nói lời tạm biệt. Về đến nhà, Tâm nhận được tin của Nhất: "Anh cũng mong mặt trời mọc trở lại". Lòng cô tràn ngập niềm vui, mọi thấp thỏm đều tan biến. Cô nhận ra rằng không có gì phải xấu hổ khi nói thật lòng mình, sống thật với tình yêu của mình. Giấc ngủ đêm đó, cô mơ thấy mình cùng Nhất tay trong tay đứng dưới ánh nắng mặt trời và sắc màu rực rỡ của cầu vồng sau những ngày mưa không dứt hạt. Cuộc sống lại đầy màu sắc, khi mặt trời lại mọc mỗi ngày...
Tôn Nữ
(theo TGPN)
[/align]