📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Chuyện Thần Thoại Dành Cho Con Người Tương Lai 🔒

66 trả lời, 3.284 lượt xem — Trang 2 / 3
Bài chia sẻ của bạn theosophy

Tôi vừa đọc những bài viết chia sẻ việc đến với PLDP của các huynh đệ đồng tu. Những lời viết rất sâu sắc và cảm xúc. Tôi cũng muốn nói đôi lời về chuyện đến được với PLDP của tôi.
Tôi vừa mới đắc Pháp cách đây ko lâu (khoảng 3 tháng), có thể coi rằng tôi là một học viên rất mới. Nếu ai đó mà gặp tôi 6 tháng trước đây chắc chẳng ai nghĩ được rằng tôi có thể trở thành một người tu luyện. Nói theo một kiểu thông thường nào đó thì tôi trước kia đúng là chẳng có tí căn cơ,ngộ tính nào cả. Trước kia dù tôi ko phải là người kỳ thị tôn giáo hay theo chủ nghĩa vô thần nhưng đúng là với lãnh vực tâm linh ,siêu hình tôi hầu như ko quan tâm hay có một khái niệm gì cả. Thậm chí càng lớn lên tôi lại càng hướng theo cái chủ nghĩa thực dụng,vị kỉ do xã hội biến dị này tạo nên. Tôi tuổi đời còn trẻ và tuổi trẻ tràn đầy khát vọng lẫn bồng bột. Một đêm cách đây khoảng nửa năm trước, tôi đột nhiên giật tỉnh. Tự nhiên trong đầu tôi nháy lên suy nghĩ “cuộc đời đích thị là một trò chơi” và trí óc tôi “sáng” lên lạ lùng, tôi cảm thấy tôi minh mẫn lắm. Tôi đứng giữa trời đất lồng lộng với mạch tư duy tuôn chảy liên tục. Bây giờ nhìn lại thì tôi mới nhận ra thời điểm đó đích thị tôi đã được “ma đạo điểm hóa”. Cái ma lực đen tối nào đó đột nhiên tìm ra được một chỗ sơ lộ của tôi sau một thời gian dài nó vờn quanh thăm dò và tấn công vào. Nó đã cấp cho tôi cái thứ “trí năng” cần thiết để tôi “tà ngộ” về cuộc đời. Khi đó tham vọng tôi nổi lên cao trào. Tôi thấy tôi thật tài giỏi, tôi cũng thấy con người thật tài giỏi. Tôi thấy rằng cuộc đời thực như một trò chơi ,có luật chơi và có con người đang chơi nó. Vạn sự tồn tại quanh con người là để cho con người “chơi”. Trò chơi có luật chơi và có cách chơi, ai chơi giỏi thì người đó có thể khẳng định được mình. Xã hội này chẳng phải đang tranh giành nhau tiền tài và danh lợi, đề cao sự thỏa mãn tham vọng cá nhân đó sao ? Tôi ko thể bị thụt lùi được, ko thể thua kém được. Tôi cần phải nhận ra được luật chơi bao trùm lên cái “game” này, hiểu được nó, và tự trang bị cho mình những kỹ năng để chiến thắng. Tôi đã “tà ngộ” như thế đó. Tôi đã cao hứng lắm, tôi nghĩ rằng tôi đã thấy rõ hơn được ý nghĩa sự tồn tại của mình rồi. Tôi thấy tôi “vượt lên chính mình” rồi. Tôi như “trưởng thành” hơn, “vững vàng” hơn và sẵn sàng “đương đầu” với mọi khó khăn hơn. Những con người bình thường của kỷ nguyên nhân loại hiện tại có lẽ nếu nghe tôi nói ra những điều như trên chắc họ sẽ vỗ tay to lắm, họ sẽ hoan hô tôi đã có được “lý tưởng sống chính đáng”. Và chính tôi khi đó cũng cảm thấy mình là “hay” lắm, là cảm thấy mình như đang “hòa nhập” được với trào lưu thời đại rồi. Tôi lại còn mừng rỡ ,lại còn hoan hỷ lắm nữa cơ…

Tôi quên hẳn những năm tháng vừa qua tôi đã là một con người tốt. Tôi quên mất đi rằng lý do tại sao từ bé đến lớn tôi cảm thấy khó hòa nhập được với nhiều người trong những suy nghĩ thực dụng. Tôi phút chốc phủ nhận tâm tính và tố chất thiện căn của mình. Tôi “ma tưởng” rằng mình đang hòa nhập hơn với xã hội, rằng mình đã gần với hiện thức hơn. Phút chốc quên mất tâm tính. Ma vương nó đã “bắt được tín hiệu”. Nó đến bên tôi ngay khi tôi khởi tâm cầu nó. Nó man dại cười đắc ý nắm tay “dìu dắt” tôi vào ma đạo. Chút nữa thôi là tôi đã hỏng rồi, đã tạo thêm nhiều nghiệp hơn rồi. Cũng may là tôi vẫn còn Phật tính của mình, ma vương chưa hoàn toàn kiểm soát được tôi. Mặt minh bạch của tôi cũng vẫn nhiều lần đấu tranh giữ cho tâm tôi ko bị quá hắc ám. Thế là tôi bắt tay vào cái giai đoạn mà người ta vẫn hay gọi là “khởi nghiệp”. Trước tiên tôi nghĩ đến việc trang bị trí năng cho mình. Tôi nhớ đến 1 quyển sách tên là “superlearning” mà tôi đã mua nó cách đây 6 năm. Tôi đã bỏ ra gần tháng trời tìm kiếm nó bên ngoài mà ko ra. Tôi thất vọng và định quên đi nó nhưng rồi tình cờ tôi lại tìm thấy nó trong chính nhà mình. Tôi vui mừng lắm. Tôi biết đây là 1 quyển sách hay, tôi đã từng đọc nhưng lần đầu đó tôi chưa hấp thu được. Tôi nghĩ lần đọc này sẽ khai sáng cho tôi. Và quả thật nó đã khai sáng cho tôi nhiều thứ. Chính quyển sách này đã đánh thức trở lại tâm linh của tôi và tạo tiền đề cho tôi tìm về Chân lý. Superlearning là 1 quyển sách nói về việc áp dụng âm nhạc cổ điển trong việc ghi nhớ bài học, trong đó có nói khái quát về hatha yoga. Quyển sách đó nói ko phải về siêu hình hay tâm linh gì cả ,hầu hết là về phương pháp học thôi nhưng ko hiểu sao vì một cơ duyên nào đó mà lần đọc lại này tự trong tâm tôi chợt lóe lên một “chấm” sáng. Tôi thấy cái “chấm” sáng này trong tư tưởng, tôi ko biết gọi nó là gì nhưng dựa trên cái “chấm” này mà tôi bỗng chốc giải thích ngay được những hiện tượng về “trường sinh học” và “thần giao cách cảm” được nói đến trong quyển sách. Tôi cảm thấy thú vị lắm, tôi cảm thấy lạ lắm. Từ nhỏ đến lớn tôi vốn hoàn toàn ko đoái hoài gì đến những chuyện siêu hình, tâm linh hay Đạo học. Trái lại tôi càng ngày càng thực dụng hơn và rồi đùng một cái sau khi tôi “gõ cửa ma đạo” thì tôi cảm nhận được có một cái giống như là tâm linh vậy. Thế là sau đó tôi cứ thế đưa đi theo tiếng gọi của tâm linh này. Tôi cứ theo những keyword mà “tầm đạo” trên internet. Tôi nói chữ “tầm đạo” để nó trong ngoặc kép vì bề ngoài là có vẻ như tôi đang tầm đạo nhưng thực ra tôi lại ko ý thức được nó. Trái lại trong thời gian đó tôi lại đồng thời tập trung “luyện ma tính” thông qua việc tìm hiểu những thứ trí trá, tâm tranh đấu của con người. Tôi cũng đã tự tạo thêm nghiệp lực cho mình sau khi bị ma vương dìu dắt làm một số việc mang tính chất phá hoại. Cũng may hậu quả ko lớn và phần minh bạch trong tôi vẫn kiên trì trụ tôi lại để ko quá sa đà vào ma đạo.

Tôi lần lần tìm đến được với các sách về tâm linh,Phật giáo và đến sách của Thông Thiên Học. Chìa khóa Luân Hồi mở cửa thêm cho tôi vào thế giới siêu hình. Tôi cảm nhận được ngay sự thật tồn tại của Luân Hồi sau khi đọc một ebook kể về ông bác sĩ Weis chữa bệnh bằng thôi miên cho một bệnh nhân nữ.

Cũng tình cờ một keyword đưa tôi đến với phapluan.org, ban đầu nhìn vào tôi cũng chẳng thấy gì đặc biệt ở đó cả. Tôi chỉ biết rằng nó có lẽ giúp tôi tìm hiểu thêm về cái “chấm” sáng mà tư tưởng tôi xuất hiện đó. Tôi đọc qua một vài trang và thấy Chuyển Pháp Luân rất dễ hiểu mà lại lý giải uyên thâm. Nhưng đọc một số trang xong tôi bỗng cảm thấy mình cần trang bị thêm “căn cơ” để hiểu sâu hơn. Với lại trong thời gian đó thì Thông Thiên Học và các vấn đề về năng lực huyền bí thu hút tôi lắm. Tôi tiếp tục tạo “căn cơ” cho mình với Thông Thiên Học và Phật Giáo. Tôi tự tìm kiếm trên mạng ,chọn lọc theo sự cảm nhận về cái “chấm” sáng kia của tôi và cũng tích lũy được một lượng hiểu biết tàm tạm. Có lẽ Sư Phụ vĩ đại đã thấy tôi có duyên với Đại Pháp nên đã giúp cho một kể vốn “chẳng có chút ngộ tính” gì về tâm linh trước đó trang bị cấp tốc nền tảng hiểu biết thuận lợi cho việc đắc Pháp. Và đúng là sau khi đọc gần hết cái đống sách về tâm linh, Phật Giáo và Thông Thiên học kia thì tôi trang trọng bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân. Đọc sách được một lượt thì tôi bắt đầu luyện 5 bài công pháp. Đại Pháp quả vĩ đại, tôi thấy ngay Chân lý đây rồi. Chuyển Pháp Luân bao trùm và vượt hơn hết thảy những gì được xem là sâu căn nhất của Phật giáo lẫn của Thông Thiên Học. Tâm tính của tôi ngay lập tức được đề cao. Tôi thấy lại ngay thiện căn của mình. Tôi nhận ra tà ngộ và quay đầu về với Chánh Pháp,Chánh Sư. Bây giờ nhìn lại tôi đã hiểu được rằng tại sao thời thơ ấu và tuổi trẻ của tôi tương đối là tốt đẹp. Tôi hiểu được vì sao tôi cảm thấy khó hòa nhập được với trào lưu “sống gấp” của tuổi trẻ dù tôi cũng rất trẻ. Tôi hiểu được vì sao mà tôi có phần tự ti vì mình ko được thông minh hay hoạt bát,năng động như những người bạn khác. Tất cả giờ tôi đã hiểu rồi. Có lẽ ko cần công năng “túc mạng thông” tôi cũng nhận ra được rằng một kiếp nào đó trước đây của tôi ,tôi đã phát nguyện với Đại Pháp và trong kiếp này tôi có được an bài một hoàn cảnh tốt để đắc Pháp. Hóa ra tôi có vẻ “tĩnh” trước dòng đời là để cho tôi ko tạo quá nhiều nghiệp lực màu đen trên thân mà che bớt ngộ tính. Hóa ra dù có vẻ xém chút là tôi nhập ma đạo nhưng thực chất cũng là đã được an bài để tôi “phản tỉnh”. Tôi chính là một đệ tử Đại Pháp và Sư Phụ vĩ đại đã vừa điểm hóa cho tôi để về lại với Người.
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Bài chia sẻ của bạn chanhniem

Mình từ bé cho đến lớn là người hiền lành, thật thà ( theo nhận xét của bạn bè xung quanh), có chút tấm lòng thiện tâm. khi lớn lên một chút mình phát hiện ra bản thân có một vài khả năng nhỏ như Mơ thấy trước những điều xảy ra trong tuơng lai gần,...những sự việc hết sức xác thực. Vào năm 12t khi đang ngồi bên bàn học bất chợt mình tự đặt câu hỏi " ta là ai, là ai mà sống ở đây tự hỏi trong đầu như vây một lúc thì chìm vào cảnh giới vô thức không còn một chút ý niệm nào nữa, tâm hoàn toàn trống rỗng. cho đến tận bây giờ mình vẫn không quên cái cảm giác vô thức lúc ấy.....

Năm 18t khi bước vào giảng đường Đại học, có chút cơ duyên được tiếp xúc với kinh sách Phật Giáo, khi đọc xong cuốn sách Đức Phât và Phật Pháp thì lòng đã quyết tâm xuất gia tu hành tìm về nguồn cội Phật tính của mình. trong những năm sau đó mình đã chọn con đường Thiền Tông, Trong quá trình tu luyện mình phát hiện ra rằng, "Thiền" không là cái gì cao xa khó hiểu, đi đứng nằm ngồi đều là thiền,...cứ như thế an ổn trong giáo lý thiền tông.Khi ra trường thì thật tâm mình không muốn bon chen trong cuộc đời mà chỉ muốn xuất gia rời thế tục bước đi trên con đường tu hành.mọi chuyện cứ tưởng như thế trôi đi tuy nhiên vào thời gian cách đây không lâu mình có tiếp xúc và đọc qua ít trang đầu trong cuốn Chuyển pháp Luân trên internet, ban đầu mình cũng không để ý đến. một thời gian khoảng vài tháng sau đó qua diẽn đàn Thế giới Vô hình mình lại gặp lại Pháp Luân Đại Pháp, lúc này chắc có chút tò mò mà mình đã đọc mấy bài giảng đầu trong cuốn Chuyển Pháp Luân thông qua internet. khi đọc sách thì mình thấy sách nói rất có đạo lý, vì sách cũng dài mà đọc qua internet thì lâu nên mình đã chủ động hỏi các đệ tử và họ đưa cho mình một quyển Chuyển Pháp Luân. khi tiếp xúc với vài đệ tử thì mình thấy Pháp này không phải là thường. về nhà đọc xong sách thì thế giới quan của mình đã thay đổi rồi, tiếp tục tìm hiểu về Pháp Luân đại pháp và sau đó mình đã đi đến quyết định trở thành đệ tử Đại pháp. tuy khoảng thời gian đó trong tâm mình cũng suy nghĩ rất nhiều vì mình tu luyện bên thiền tông đang rất tốt, nhưng càng tu luyện trong Đại Pháp thì mình càng ngày càng nhận rõ con đường trở về. đến lúc này đây mới biết Sư phụ thật từ bi vô lượng đã không bỏ rơi mình, Sư Phụ vô vàn tôn kính đã dẫn đường cho mình tìm về với Đại Pháp của vũ trụ, Pháp mà con người đã chờ đợi hàng vạn hàng nghìn năm. trong quá trình tập công và học pháp mình đã bật khóc lên hai lần vì cảm nhận được con đường trở về của bản thân. quả thật tấm lòng từ bi của Sư Phụ là không thể đo lường hay dùng ngôn ngữ mà nói đến được. càng ngày cánh cửa vào Đại Pháp càng hẹp nhưng Sư Phụ vẫn chờ những người hữu duyên. thời gian không còn nhiều, mong nhiều người hơn nữa đắc được pháp. mong thay, mong thay[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Bài chia sẻ của bạn tieuvu

Mình là một đệ tử mới đắc Pháp. Trên con đường lý tưởng, tìm kiếm chân lý, suốt gần 11 tháng qua mình được tiếp xúc với rất nhiều cơ duyên khác nhau, tận mắt trải qua những kinh nghiệm tâm linh thú vị, tận tai nghe chính các nhân vật trong cuộc nói về các trải nghiệm trong đời họ. Trước đây khi chưa bước chân đến diễn đàn Chính Pháp chúng ta mình định sẽ giấu kín những chuyện đó trong lòng, bởi vì có nói ra cũng chẳng ai tin, chẳng ai hiểu được. Giờ đây có lẽ đã đến lúc, mình cảm thấy nên viết ra một vài mẩu chuyện chia sẻ, cũng là để đóng góp chút sức mọn cho tiến trình Đại Pháp chúng ta.

Mình sinh ra trong một gia đình tứ đại đồng đường, vô thần, chẳng một ai theo Đạo. Hoàn cảnh hết sức phức tạp, những chuyện cơm chẳng lành canh chẳng ngọt xảy ra khá thường. Người trong nhà đối xử với nhau giả dối, có người nói xấu nhau sau lưng, có người đạo đức giả, có người thích dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề, có người chuyên nói đâm thọc gây chia rẽ và nghi kỵ. Trong hoàn cảnh đó, ngay từ nhỏ mình đã chịu một áp lực tinh thần rất lớn, rất cô độc. Nó hoàn toàn trái ngược với những ước mơ trong trẻo của một chú bé 12 tuổi. Những câu hỏi lớn về nhân sinh, về cuộc đời bắt đầu xuất hiện dày vò mình từ đó. "mình sống trên đời để làm gì?","tại sao có người sung sướng hạnh phúc, có người đau khổ, tại sao có người sinh ra khỏe mạnh xinh đẹp giàu có, có người sinh ra đã bị thương tật nghèo hèn?","tại sao người ta sinh ra rồi chết, vậy sống thực chất để làm gì, phải chăng là vô nghĩa?", vv...Không biết bao nhiêu đau khổ nội tâm đã phải trải qua, nhưng không biết vì đâu mình vẫn giữ được niềm tin về chính nghĩa, về tình Đại Đồng bác ái, mặc dù có không ít lần nổi giận, định xé bỏ đốt cháy tất cả mọi niềm tin và hy vọng ấy để sống vô nghĩa, đắm chìm trong dục vọng như hầu hết những người mà mình gặp.

Năm lớp 7, vì lý tưởng trẻ thơ xây dựng trong lúc ấy:"Mình phải cố gắng hết sức để sống một cuộc đời thật đẹp, thật đúng như mình mong ước: một cuộc sống ấm no, một gia đình hạnh phúc, một sự nghiệp sáng lạn như mấy ông lớn trên phim ảnh", thế là cắm đầu vào học. Đến hè năm lớp 7 mình tự học xong chương trình lớp 9, thậm chí môn toán đã hết chương trình lớp 10, tưởng đâu mọi việc sẽ êm xuôi như mơ ước. Không ngờ rằng đó chính là mầm mống của đau khổ ở tương lai vài năm sau.

Năm lớp 9, biết tin ông bố ở nước ngoài đã có vợ con, mọi mơ ước nuôi nấng trong môi trường khắc nghiệt như bị dội một gáo nước sôi, chết đứng hoàn toàn. Chẳng học hành gì được. Đầu óc muốn phát điên. Mâu thuẫn nội tâm dày vò từng ngày. Nhiều lần muốn tự sát vì không thể tự trả lời những câu hỏi chất chồng từ khi còn bé. Vẫn cố gắng sống vì nghĩ đến trách nhiệm với mẹ và em, nếu mình chết họ sẽ sống thế nào đây? Thế là cắn răng sống. Mặc dù mẹ không hiểu mình, và mình sống bên nội (chính là cái môi trường axit đậm đặc ở trên) chứ không ở bên mẹ.

Năm lớp 10 thi đậu vào trường điểm lớn nhất ĐN. Mình cố bơi trong dòng đời, mang nhiều cái mặt nạ khác nhau cố hòa nhập vào cuộc sống và che giấu bộ mặt đau thương thật của mình. Chìm dần. Vùng vẫy. Nhưng rồi không đủ sức. Rớt đại học 2 năm. Đối với một đứa chuyên ban A mà rớt đại học là chuyện cực hiếm, vô cùng xấu hổ ê chề lắm, nhưng sao mình thấy không đau?

Năm thứ 3 đậu vào BKDN, nhưng cũng chẳng bận tâm đến chuyện học. Trong đầu vẫn là những câu hỏi cũ. "Đời mình còn được bao lâu...?". Nhiều lúc không biết bày tỏ cùng ai, lang thang ra biển ngồi khóc một mình trong đêm mưa gió. Có lúc ngồi đắm chìm dưới chân cầu thang của một ngôi chùa cạnh bệnh viện nơi bà nội nằm mà mình đang chăm sóc, mong tìm thấy chút yên bình.

Tháng 10 năm ngoái, lưu ban thêm một năm nữa vì bỏ thi vài môn. Chính lúc này một người cho mình mượn cuốn sách "Khuyên người niệm Phật của Cư Sĩ Diệu Âm". Như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, mình đọc ngấu nghiến suốt 2 ngày 2 đêm, càng đọc càng thấy một chân trời rộng mở. Mình vui đến phát khóc. Đó chính là con đường mình tìm kiếm suốt bao lâu, con đường tu học, Phản bổn qui chân thoát vòng đau khổ. Từ đó lao đầu không mệt mỏi trên con đường đi tìm chân lý vẫn còn dang dở từ 12 năm trước. Kinh sách Phật Giáo dẫu nhiều không đủ sức thuyết phục, mâu thuẫn lẫn nhau, sư trong chùa không gương mẫu đoan chính. Thời mạt Pháp, nên theo đường khác. Thế là học Tin Lành. Ngấu nghiến một thời gian, kinh sách cũng chẳng thỏa mãn được lòng truy cầu chân lý, vậy là tiếp tục tìm kiếm. Cơ duyên không biết từ đâu, liên tục gặp người theo Đạo. Tìm kiếm trên internet, mình được biết đến Thông thiên học của bà H.P Blavatsky và Đạo Cao Đài ở Việt Nam. Không thỏa mãn, tìm kiếm mãi, khối lượng kiến thức thu được cũng lớn dần, tuần tự tiệm tiến. Gặp được Trường Sinh Học, và sau này mình hiểu đó cũng là một Pháp môn Chính Pháp và có lẽ có liên thông với Sư Phụ Lý. Tuy nhiên phương pháp của TSH đòi hỏi nhiều thời gian và tiến bộ chậm, phù hợp với người có căn cơ thấp hơn, người già, và người có nhiều nghiệp bệnh. Tìm kiếm nữa, và hai tuần trước ngày 3/8/2008 mình chính thức đắc Đại Pháp, hoàn thành quá trình tìm kiếm rèn luyện hơn 12 năm trời.

Gần đây, từ tháng 10/2007, những lúc đau khổ ê chề, tuyệt vọng nhất là những lúc mình gặp được niềm an ủi động viên từ những Đấng Cao Cả. Có một số chuyện về các Hóa Thân của các Ngài mình xin phép sau này sẽ kể, vì nó liên quan đến phương thức hoạt động làm việc âm thầm của các Ngài, nếu nói ra sẽ can nhiễu, không hay. Mình chỉ xin kể một chuyện xảy ra một ngày giữa tháng 6 năm 2008.

Đó là một ngày tuyệt vọng. Ở nhà một mình, cô độc. "Những điều ta tin tưởng trước nay có Đúng không?","thực sự thì cái thiện và cái ác, cái nào mạnh hơn, cái nào là chân lý?!?",... Thế là trong lúc stress nặng nề, mình tải một đống sách báo phim ảnh nhạc mang tính bạo lực kích động đồi trụy tất cả đem bỏ vào lẫn lộn với núi sách vở bài viết về tâm linh, mở nhạc rock nặng nghe mặc dù bình thường mình ghét cay đắng. Thậm chí còn lưu trữ trên USB định đem phân tán khắp nơi nữa. Rồi mình tắt máy xuống nhà dưới uống nước khoảng 10 phút, bật máy tính lên lại. Mình như được dội một gáo nước lạnh, bàng hoàng kinh ngạc: toàn bộ những thứ độc hại trên máy tính đã hoàn toàn bị xóa sạch không còn một dấu vết. "Ai đã làm việc này? Phải chăng ta lỡ tay xóa chúng? Nếu thế thì chắc chắn mình phải khôi phục lại được dữ liệu đã mất". Ngay lập tức dùng phương tiện khôi phục dữ liệu mạnh nhất mà mình có : "ta bỏ công tải cả ngày được chừng ấy cớ sao bỏ phí công vậy, phải khôi phục lại bằng mọi cách !". Trời ơi, hoàn toàn vô hiệu! Mình nhìn thấy tất cả các dữ liệu ấy, tình trạng của chúng có cái vẫn còn tốt, nhưng Không Thể phục hồi tái tạo. Nó đã bị xóa Không Phải bằng cách thông thường. Là một kỹ sư tin học mình chưa thấy cách xóa dữ liệu như thế bao giờ !!! Sực nhớ đến cái USB, cắm vào. A đây rồi thư mục chứa vẫn còn đây, vậy là chắc có sự cố gì thôi. Mở ra, thì hỡi ôi đó là thư mục Rỗng, chẳng còn gì trong đó hết. Mặc dù USB mình đã cài chế độ bảo mật, và sau khi lưu trữ mình đã rút nó ra khỏi ổ cắm, hoàn toàn không có gì tác động lên nó được.

"Chuyện gì đã xảy ra thế này???". Là một kỹ sư tin học, mình chắc chắn không thể có chuyện vô tình ở đây được. Phải có ai đó tác động vào máy tính. "Ở nhà ngoài mình ra không ai cả, vậy thì ... ?". Nghi hoặc, mình mở internet lên, định bụng sẽ đem câu hỏi này lên mạng để tìm lời giải đáp. Mình được dội một gáo nước lạnh thứ 2 và lần này là tỉnh hẳn : Trên màn hình xuất hiện một trang web lạ, mà nội dung nhắm thẳng vào tâm trạng tội lỗi của mình lúc đó. Đó là một trang web của hội Tin Lành, trên có một dòng chữ màu đỏ chói, là lời của Chúa : "Phàm những kẻ ta yêu thì ta quở trách sửa phạt; vậy hãy có lòng sốt sắng và ăn năn đi". Từ hôm đó, mình vững tin, bỏ hẳn những phút chao đảo và dằn vặt không đáng có. Tâm mình như được một ngọn gió lành nâng đỡ, ít cảm thấy mệt mỏi như trước đây mỗi khi gặp chuyện phiền lòng.

Chiều hôm qua, ngồi đọc sách Chuyển Pháp Luân, rồi "Những bài thuyết pháp của Sư Phụ từ năm 2000 đến 2007", đột nhiên mình nhìn thấy rõ mồn một những Pháp Luân nhỏ chớp tắt liên tục trên màn hình, chúng có nền vàng kim rất đẹp. Mình hiểu đó là một khích lệ của Sư Phụ, và quyết định viết bài chia sẻ lên diễn đàn hôm nay.

Mong mẩu chuyện của mình sẽ giúp ích được cho quá trình HP và GCT của chúng ta ngày càng tốt đẹp hơn, hiệu quả hơn. Mong sao thế nhân ai cũng được cứu rỗi. Mong sao đến ngày đó mọi người Việt Nam ta đều được "bạch nhật phi thăng", không ai phải khóc.

Thân ái
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Cho đến bây giờ mình vẫn không quên cảm giác của ngay hôm ấy. đó là một buổi chiều, mình đọc được tin nhắn trên ym của một người bạn < PLC có lợi cho sức khoẻ của bạn. chúc bạn luôn vui vẻ ,hanh phúc>> mình tìm thấy CPL và đọc một mạch.thật sự mình đã xúc động trước một khối kiến thức khổng lồ và mới lạ. và mầu nhiệm thay khi đọc đến bài QUÁN ĐỈNH mình cảm thấy một luồng nhiệt ấm áp rót từ đỉnh đầu xuống tận gót chân.trong phút chốc toàn thân mình trở nên trong suốt và nhìn thấy từng ống xương màu trắng.trên đỉnh đầu thì như một luồng nước trong suốt thấy rõ từng hạt manh mẽ vô cùng.mình đã thầm cảm ơn Sư Phụ đã cho mình cơ. hội. Một cơ hội để trở về. cảm ơn bạn mình đã cho mình cơ duyên đác Pháp.mình vẫn không biết dươc rằng anh ấy đã có là học viên PLC hay không. mình mong anh ấy là một đệ tử chân chính.Anh bảo rằng hiện giờ anh mới chỉ tự kiểm soát bản thân.anh là một công chức.[/align]
tamthanh - tungoc
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Bài chia sẻ của bạn cyberkey
[/align]Trải nghiệm đầu tiên:
Đó là thời gian đầu tôi biết PLC. Thực sự mà nói lúc này mặc dù tôi vẫn tin Pháp Luân Đại Pháp là tốt và sư phụ Lý Hồng Chí là vị sư phụ đáng kính trọng nhưng tôi vẫn chưa từng có trải nghiệm nào kì diệu về PLC cả. Tôi đọc sách Chuyển Pháp Luân nhiều lần và hiểu ra nhiều Pháp lý cao quí nhưng vẫn chưa hề đạt được các công năng kì diệu mà sư phụ nói đến trong sách. Sư phụ có giảng "tùy kì tự nhiên", vì thế tôi phải cố gắng loại bớt suy nghĩ và chấp trước về "cầu công năng" của mình. Sau vài tháng tập luyện tôi thấy dường như vẫn chưa đạt được điều gì. Rồi có một hôm, tôi tình cờ có nghe về một vị "thiền sư" tự nhận mình là cao minh và có khả năng bày cho người khác tu luyện. Ông ta mở một cuộc nói chuyện trên mạng và kêu mọi người tham gia. Lúc đó tôi quan tâm đến vấn đề ngồi thiền một cách tĩnh lặng (nhập tĩnh) và tìm đến ông ấy để hỏi thăm kinh nghiệm. Tôi cũng hiểu thế nào là "bất nhị pháp môn" nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là học hỏi kinh nghiệm thôi, bây giờ nhìn lại mới thấy đây cũng là một chấp chước! Sau khi nghe ông ta giảng một hồi tôi cảm thấy trong lời giảng của ông ta có vấn đề. Ông ta nói ông ta truyền đạo để cứu đời, ông còn nói tu thì phải biết cách tu, tu theo kiểu các vị Phật thì chỉ làm khổ bản thân(!) Tôi nhận ra bản chất ma quỉ trong lời nói của ông ấy. Trước khi bỏ đi tôi có nhắn với ông ấy là ko nên nói những lời tà đạo như thế. Hôm sau thì tôi nhận được tin nhắn của ông ấy. Ông ấy hỏi tôi là ai, bao nhiêu tuổi, tìm đến ông ấy có mục đích gì. Tôi bảo tôi tìm đến ông ấy để học hỏi kinh nghiệm thôi, và tôi chỉ mới 20 tuổi. Ông ấy nói rằng tôi nói dối, ông ta bảo rằng ông ta đã kiểm tra cơ địa của tôi và thấy trường năng lượng rất lớn, ông ta nghĩ tôi tu luyện đã lâu năm và muốn tìm đến ông ta để phá hoại công việc của ông ấy. Tôi nói thẳng thắn với ông ấy rằng tôi chỉ mới 20 tuổi và ko bao giờ gây chuyện với người khác làm gì. Ông ta vẫn cho rằng tôi nói dối và là ma quỉ hại ông ấy(!). Sau đó thì tôi ko nói thêm gì với ông ấy nữa.

Một thời gian sau có một vài người bạn của tôi cũng tìm đến ông ấy để "học đạo". Ko biết bạn tôi nói chuyện với ông ấy thế nào mà sau đó cũng bỏ đi, đến ngày hôm sau thì cảm thấy rất đau đầu khó chịu và nói với tôi rằng bị ông ấy hại. Lúc đó tôi mới hiểu ra tại sao tôi vẫn ko bị gì mặc dù đã làm mất lòng vị "thiền sư" kia. Chính sư phụ đã bảo hộ cho tôi và hóa giải những thứ chiêu thuật hắc ám của ông ấy. Có lẽ vì phát công hãm hại tôi ko được nên ông ta nghĩ rằng tôi đã dùng công lực của mình để vô hiệu chiêu thuật của ông ấy. Bây giờ tôi cũng biết thêm rằng những thứ xấu xa mà ông ta gửi đi đã bị sư phụ hóa giải tiêu tan luôn để ông ta khỏi hại người nữa. Bởi thế nên mãi đến thời gian gần đây tôi vẫn còn nhận được tin nhắn của ông ấy nói rằng tôi ko được ra tay phá hoại ông ấy nữa, nếu ko ông ta sẽ nói thánh thần tổ tiên trừng phạt lại tôi. Thực sự là tôi có làm gì ông ta đâu, ngoài phát chính niệm ra, tôi chưa bao giờ dùng công của mình vào việc khác hết.

Sau một kinh nghiệm như thế, tôi mới nhận ra một điều rằng Sư phụ luôn ở bên cạnh bảo hộ cho chúng ta nhưng chúng ta ko nhận ra đó thôi. Sư phụ đã ở bên cạnh ngay từ những ngày đầu chúng ta tập công, sư phụ điểm hóa cho chúng ta từng phần từng phần, và trao truyền cho chúng ta những thứ vật chất tốt đẹp nhất giúp chúng ta tu luyện và khai công.

Trên đây là một kinh nghiệm tu luyện của tôi, mong các đệ tử mới luôn tu luyện tinh tấn và tin tưởng vào sư phụ. Tôi biết nhiều người vẫn còn băn khoăn rằng nếu ở xa sư phụ như vậy thì có được sư phụ bảo hộ và truyền công ko. Tôi nghĩ rằng nếu một người đệ tử PLC tu luyện ngay chính và kiên trì thì sư phụ sẽ luôn ở bên cạnh để chăm lo và bảo hộ cho đệ tử của mình. Trong quá trình tu luyện tôi có một số kinh nghiệm khác về sự bảo hộ của sư phụ, rất mong được chia sẻ với mọi người trong một dịp khác. Mong rằng các đệ tử luôn tinh tấn và kiên định trên bước đường của mình. Cảm ơn sự quan tâm của các bạn.
Thân ái![/align]
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Bài của một đệ tử ở Vũng Tàu[/align] [/align]Đến ngày 15/11 này là vừa tròn 1 năm tôi đắc Pháp (tôi ko nhớ ngày chính xác, chỉ lấy ngày này làm kỷ niệm). Hôm nay tôi xin chia sẻ với các bạn về cơ duyên đã mang tôi đến với Đại Pháp.
Ngay từ khi sinh ra, mẹ tôi kể rằng tôi đã không giống như người bình thường. Trong suốt thời gian mang thai, mẹ tôi không hề ốm nghén, mà ba tôi lại ... bị. Và đến thời điểm tôi ra đời, mẹ tôi cũng không hề trải qua việc đau đẻ, mọi thứ rất thoải mái. Lúc mới sinh ra, bác sĩ nói rằng tôi được nằm trong một cái bọc, họ nói: "Rất hiếm ai khi sinh ra lại được nằm trong bọc như thế này, số nó có lẽ sẽ rất sung sướng". Quả là sướng thật, vì lúc đó gia đình tôi nghèo, không đủ tiền mua sắm đồ dùng, nhưng việc 1 đứa trẻ sơ sinh nặng 5kg lúc bấy giờ đã lôi kéo báo chí Liên Xô đến và họ tặng rất nhiều đồ ăn.
Sư phụ dạy rằng chúng ta xuống đây đều mang theo một sứ mệnh to lớn, và tôi cũng đọc trong "Bài chia sẻ của một học viên bị rơi rớt trên đường tu luyện" đăng trên Minh Huệ Net, tác giả nói rằng bà thông qua công năng mà biết rằng những người bạn hồi phổ thông của bà đều là chúng sinh trong thế giới của bà.
Trong suốt quá trình học phổ thông của tôi, mặc dù tôi không học giỏi, cũng chẳng có gì nổi trội, nhưng luôn được bạn bè nể trọng, có người còn gọi tôi là "Đại ca", "Sư huynh" mặc dù tôi chẳng hơn họ cái gì. Bây giờ thì tôi biết rằng tôi có trách nhiệm với họ, vì nhất định họ có quan hệ mật thiết với tôi.
Mặc dù mang trên vai trọng trách to lớn, vậy mà có vẻ như tôi đã không làm tốt nó. Hồi bé, tôi là người hiền lành, biết nhẫn nhịn, có lẽ do căn cơ tốt. Nhưng kể từ năm lớp 6 đến năm lớp 12 thì tôi bắt đầu rơi rớt trong thùng thuốc nhuộm lớn của xã hội người thường, ăn chơi sa đọa, đua xe, kua gái ... Cho đến năm lớp 12, sau khi bị thất tình trầm trọng, đầu óc trống rỗng. Tôi lang thang trên Internet và vào được trang www.tamlinh.net , từ đấy thế giới quan của tôi mới được mở mang, tôi quan tâm hơn đến tâm linh.
Khi đi xem bói cùng mẹ, rất nhiều người nói rằng tôi có căn tu, có người nói rằng: "Có một vị Phật điểm chỉ trên đầu". Quả thật trong suốt khoảng thời gian từ lớp 12 đến năm 1 ĐH, tôi mải mê tu luyện sách Phật giáo, học từ Thiền tứ niệm xứ cho đến trì chú Mật Tông, và có cả ý định xuất gia. Lần cuối cùng tôi xem bói, vị ấy nói: "Tôi chưa từng thấy ai như cậu bé này, cậu ta không thèm đến tài sản, tương lai sẽ phát tài, có gia đình êm ấm, nhưng cậu luôn muốn đi tu. Tôi chưa từng thấy một thanh niên nào mà lại không màng đến danh lợi như cậu".
Có một lần lang thang trên diễn đàn Văn hóa phương đông, tôi nghe người ta truyền nhau rằng có một vị tu sĩ ở trong núi Thị Vải, ông ấy là người tu luyện chân chính, và có thể giải đáp những vướng mắc cho những người mới học. Thế là từ TP.HCM, tôi lặn lội giữa trưa nắng lục tung cả núi Thị Vải (huyện Tân Thành) để tìm cho ra vị đó. Trong lúc vừa mệt mỏi vừa thất vọng vì tìm không ra, tôi niệm thầm: "Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát Đại Từ Đại Bi (vì khi đó tôi đang trì chú Đại Bi), xin Người giúp cho con có được một vị Sư Phụ dẫn dắt con tu luyện." Tối hôm đó, tôi lại vào trang web vănhoaphuongdong để hỏi kỹ hơn địa chỉ của vị nọ, thì thấy một bạn có nick là wonderkid post bài giới thiệu pháp môn "Pháp Luân Đại Pháp". Tò mò, tôi nhảy vào, và theo đường link đến trang www.phapluan.org, đập vào mắt là hình Pháp Luân to đùng, lúc đó tôi nghĩ rằng mấy người này đang luyện bùa, cái "logo" to đùng nhìn phản cảm quá (thật may mà hiện nay giao diện của trang này đã khác).
Lúc đó tôi đã tắt trang đó đi, và có lẽ cũng suýt bỏ qua cơ duyên ngàn năm có một này. Nhưng một lúc sau khi dạo quanh cái diễn đàn vanhoaphuongdong, đọc hết bài trong đó, chỉ còn lại bài của bạn wonderkid, nên tôi đành quay lại trang kia và tải ebook "Chuyển Pháp Luân" về đọc để ... giết thời gian. Và chính nó đã làm tôi nhảy dựng lên mấy lần trong khi đọc sách. Lúc đó tôi cũng không đọc kỹ, chỉ đọc lướt cho hết cuốn, nhưng cũng đủ để tôi quyết tâm tu luyện theo Đại Pháp vì tôi thích nhât là những lúc Sư phụ nói đến những chỗ như (không nguyên văn): sư phụ cấp cho học viên, những thứ đó đều cấp cho chư vị, tôi đẩy chư vị vượt qua ...







Nguyên văn bởi Chuyển Pháp Luân - Bài giảng thứ 1 [/align](...) Có rất nhiều người muốn tu luyện lên cao tầng; hiện nay nó được bày ngay trước mặt chư vị, chư vị có lẽ còn chưa phản ứng được gì; chư vị đi [khắp] nơi để bái sư, tốn bao nhiêu tiền, [mà] chư vị tìm chẳng được. Hôm nay [nó] được đặt đến cổng nhà chư vị, (...)[/align]Những ngày tiếp theo, hễ rãnh rồi thì tôi liền bật máy tính để đọc sách, và tải video hướng dẫn tập. Vì trước đó tôi đã có trì chú Mật Tông và niệm Phật Adida, cho nên khi đắc Đại Pháp, tôi vẫn giữ thói quen cũ là lấy chuỗi hạt ra tụng niệm ... tên Sư Phụ, còn lúc ngồi đả tọa bài 5 thì lại dụng tâm theo "Tứ niệm xứ", những sự việc này kéo dài khoảng 1-2 tháng. Sau này nghĩ lại, tôi thấy rất hối hận và lo lắng ko biết Pháp Luân của mình đã méo mó đến mức nào rồi.
Tôi cũng đã trải qua một trận đau bụng mấy ngày trời, do Sư Phụ thanh lọc cơ thể và gắn Pháp Luân. Kể từ đó trở đi, tôi đã trờ thành một con người khác, mặc dù trong một năm qua tôi tự thấy mình tu luyện chưa tốt, nhưng Sư phụ từ bi vẫn luôn điểm hóa, nhắc nhở cho tôi. Để không phụ lòng của ân sư, đệ tử xin hứa sẽ quyết tâm tu luyện thật tốt và làm đủ 3 điều mà một đệ tử Đại Pháp thời Chính Pháp phải làm.[/align]
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Chào các bạn
Đã lâu rồi mình chưa có dịp vào Chính pháp, hôm nay mình xin phép được bày tỏ những trải nghiệm của mình khi mình được học Pháp.
Mình đến với Pháp thật tình cờ, trong 1 lần đi học tin học ở 1 trung tâm mà thật không ngờ hầu hết các giáo viên đều tập Pháp Luân Công. Thú thực lần đầu tiên thì mình ko tin vào Pháp lắm vì có lẽ nhận thức của mình quá thấp đẻ có thể lĩnh hội được ý nghĩa trong cuốn sách. Nhưng càng đọc, mình càng thấy thật ý nghĩa và đã khóc khi biết đến những ý nghĩa thực sự của cuộc sống này.

Cho đến lúc này thì đã hơn 2 năm từ khi mình biết đến Pháp Luân Công, nhưng mới bắt đầu tập được 1 năm nay. Từ lúc biết đến Pháp, mình là 1 người đam mê rượu chè, luôn sống cô độc trước mọi người. Mình đã giành hẳn 1 năm để đọc Pháp, đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, tu tâm thật tốt để loại trừ mọi dục vọng, tâm chấp trước và đến h thì mình ko còn hút thuốc, bia rượu nữa. Đôi khi vì những chấp trước mà mình không thể tĩnh tâm khi luyện công được, mình đều đọc sách để tĩnh tâm. Đôi khi mình cảm thấy rất khó chịu vì những rắc rối ở xã hội. Càng đau khổ, mình càng ngẫm ra những lời nói của sư phụ, mọi điều đó giống như thử thách, nghiệp phải trải qua.
Sư phụ ơi, con sẽ cố gắng để hoàn thành tốt sứ mệnh của mình
Thân ái[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Bài chia sẻ của bạn trihuevovi

Hồi nhỏ còn thơ ngây, nghe cha kể về quá trình đi tu của Đức phật, đã sinh Tín Tâm. Lớn lên 1 chút, tự mình hay đi Chùa, mua sách về tự nghiên cứu giáo lý nhà Phật từ căn bản, cũng bắt đầu tìm hiểu về yoga, khí công, dưỡng sinh và...bói tướng, ngày càng chuyên sâu. Cũng có tập võ 1 thời gian.
Đến khi vào SG học ĐH, có điều kiện mở rộng tầm mắt, ko còn gò bó bởi gia đình, nên tha hồ đi tìm tài liệu nghiên cứu chuyên sâu về Phật giáo (Thiền, Tịnh, Mật…) và các Tôn giáo khác: Cao Đài, Hòa Hảo, Thiên Chúa, Tin Lành, Thông Thiên học, Subut..., cũng nghiên cứu thêm về thế giới vô hình, tâm linh, bùa ngải...(xem cho có hiểu biết thôi). Cũng có nghiên cứu qua về Trường Sinh học, Nhân điện và Cảm xạ (đã học qua lớp cơ bản). Trước đó cũng đã từng đi nhà thờ, hát Thánh Ca (vài lần); đi thánh thất Cao Đài (chỉ vài lần vì tò mò muốn tìm hiểu và xin tài liệu), đi Chùa lạy phật, tụng kinh (nhiều nhất), nghiên cứu sâu về Tịnh Độ Tông, nhưng lại theo 1 Pháp nhà Phật là Pháp Lý Vô Vi của Thiền sư Lương Sĩ Hằng, mỗi đêm giờ Tý công phu, có đạt 1 ít cảm nhận về bản thể. Nói chung là tuy có Tâm Đạo nhưng chưa xác định con đường rõ rệt, chắc chắn và hạ quyết tâm, mà là...đủ thứ hầm bà hằng...:D
Nhưng cuối cùng, nhà thờ cũng chán, đi chùa cũng chán, khí công, võ thuật, coi bói, coi tướng cũng...chán nốt vì nghĩ mình ko có duyên đi theo những con đường đó trọn vẹn, vì ko có Thầy trực tiếp chỉ bảo, dẫn dắt. Tìm hiểu qua bao nhiêu con đường, thử qua bao nhiêu pháp môn. Tình cờ gặp được Đại Pháp, đọc vài bài trích dẫn trên Net, ko hiểu gì?! Tò mò, tìm đến các trang về Chuyển Pháp Luân để nghiên cứu đọc thêm, càng đọc càng sốc!!! Ko ngờ những điều Sư Phụ giảng lại quá cao siêu, vĩ đại, vượt quá sự tưởng tượng và hiểu biết của mình... dù mình cũng đã nghiên cứu rất nhiều. Mình cảm thấy thật sự bị sốc, và cảm thấy mình quá bé nhỏ so với cái vũ trụ bao la mà Sư Phụ diễn giảng một phần trong Chuyển Pháp Luân. Từ chỗ khó tin, khó hiểu, nhưng vì ko mang sẵn thành kiến mà chỉ muốn truy cầu Chân lý, nên mình đọc đi đọc lại những lời giảng của Sư Phụ, trong Chuyển Pháp Luân và các kinh văn khác. Mới rõ được nhiều điều bí mật mà Sư Phụ tiết lộ cho nhân loại. Thật là chưa từng nghe trước đây! thật là phi thường, khó nghĩ bàn, khó suy tưởng. Từ đó mình biết Đại Pháp này rất là vĩ đại và mình bắt đầu đi theo một cách rất tự nhiên. Mình đã tự tập qua những bài tập trong CPL, và cảm nhận rất là rõ ràng, kể cả khi Phát Chính Niệm. Nhưng Tâm người thường của mình còn mạnh, chấp trước còn mạnh mẽ, và mình cũng có bị dao động bởi cuộc sống mưu sinh, chưa thực sự tinh tấn học Pháp luyện công, nên nhiều lân cũng bị "rớt" xuống. Nhưng rồi tự nhắc mình ko được buông xuôi, rằng chỉ có mình mới có thể cứu mình được mà thôi, Pháp đã trao, ai tu nấy đắc, ko tu thì ko đắc, ko tu thì ko thể cứu được người khác. Nên mình đã cố gắng tự nhắc nhở mình tiếp tục kiên định bước đi trong chính Pháp, sửa chữa lỗi lầm và tinh tấn học Pháp tập công hơn nữa để theo kịp Huynh Đệ. Biết mình còn yếu kém, cảm thấy xấu hổ với Sư Phụ, nhưng tin vào sự Từ Bi của Sư Phụ mà cố gắng tự nâng mình lên, tiếp tục bước trên con đường Chính Pháp hôm nay, cơ hội chỉ có 1 lần trong kiếp này mà thôi!
Vài hàng xin chia sẻ cùng các Huynh Đệ![/align]
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
[/align]

Một thành viên mới.


Xin gửi lời chào đến tất cả các thành viên trong diễn đàn.

Mình là một thành viên mới, rất mong được làm quen với tất cả các bạn trong diễn đàn. Mình tuy mới chỉ đắc Pháp được hơn hai tuần song rất mong chia sẻ một vài cảm nghĩ với tất cả các bạn thành viên và kính mong các bạn chân thành chỉ giáo !

Cách đây khoảng 2 năm, trong một dịp lên mạng internet tìm một số tài liệu phục vụ cho việc học tập, mình vô tình search được một số link dẫn đến một số website được thiết lập bởi cộng đồng người Việt ở Hải ngoại. Do tính tò mò, mình đã vào đọc một số bài viết liên quan đến ĐCS. Mình nhận thấy đa số các bài viết ở đó đều mang tính chất quá khích và gây thù hận, song mình vẫn ấn tượng sâu sắc nhất với loạt bài "Cửu bình" ở trang www.9binh.com, và thấy những bài viết này có cái gì đó rất lạ so với các bài viết thông thường khác. Đọc lần lượt từ phần 1 cho tới phần 8, mình thấy các lý lẽ đưa ra trong bài viết thật là đanh thép, thuyết phục và mình không còn nghi ngờ về tính xác thực của thông tin. Đến lúc đó, mình mới thực sự nhận ra sự thực về CNCS mà ngày nay chúng ta vẫn còn phải học tập ở giảng đường Đại học. Đọc sang đến phần 9, mình thật sự xúc động vì biết rằng giữa thời đại này vẫn còn có những tội ác kinh khủng như vậy. Sự thực là, không phải tất cả các tội ác của ĐCS TQ đã ở trong quá khứ, và không phải là khi đã mở cửa để phát triển kinh tế thì ĐCS TQ đã thay đổi bản tính của mình. Lúc đó, mình cũng tự hỏi PLC là gì và sau khi search trên google, mình đã tìm được trang của Pháp Luân Đại Pháp tiếng Việt, tuy nhiên có lẽ là do cơ duyên chưa tới nên mình nghĩ đó cũng chỉ là một môn khí công, như dạng "Thái Cực Quyền" mà các cụ già thường tập ở công viên, do vậy đã không tải sách Chuyển Pháp Luân về tìm hiểu và cơ hội qua đi. Mình cũng từng gửi "Cửu Bình" cho một số đứa bạn, song chúng cũng chỉ đọc cho vui như một thú tiêu khiển. Trong cuộc sống, họ vẫn phấn đấu làm sao được kết nạp Đảng để có một tiền đồ rộng mở.

Thời gian trôi qua, mình vô tình vào được trang web của Hội Thông Thiên Học do bà Blavatsky thành lập và mình say sưa đọc các bài trên đó. Lần đầu tiên, mình được tiếp xúc với các tài liệu về tâm linh và qua đó cũng hiểu hơn về mục đích đích thực của cuộc sống, không phải chỉ là sinh ra-lớn lên-lập gia đình-kiếm tiền-chết là hết. Mục đích đích thực của cuộc sống chính là sự tiến hóa Tâm linh. Song dù sao đó cũng chỉ là cái nhìn của một số cá nhân Phương Tây về tôn giáo và tâm linh. Sau đó, mình thử tìm hiều một loạt các tôn giáo lớn trên thế giới và cuối cùng nhận ra rằng, Phật Giáo là tôn giáo dường như thâm sâu nhất và dạy người ta không ngừng khám phá Tâm con người dựa trên thực nghiệm cá nhân chứ không dựa trên bất cứ niềm tin nào. Lúc cuối đời, Einstein cũng đã thừa nhận rằng "Nếu là phải theo một tôn giáo, tôi sẽ theo Phật giáo vì Phật giáo không trái với bất cứ một nguyên lý khoa học nào". Tuy nhiên, trong quá trình tìm hiểu Phật giáo thì mình thấy có một số sự mâu thuẫn trong các kinh sách khác nhau và các Pháp môn khách nhau. Mình nghĩ có nhiều chùa chiền giờ đây cũng không phải là nơi tu luyện, mà chỉ là nơi để dân chúng tới cầu tài, cầu lộc. Mình từng chứng kiến có một số vị sư đi xe Mercedes khắp các tỉnh thành phía Bắc để làm những thứ như là xem nhà, đặt tên trẻ con sơ sinh,... mà nếu phong bì dưới 500k thì người ta không chịu làm. Niềm tin vào tôn giáo, tâm linh và Phật giáo bị lung lay dữ dội. Chả lẽ ngày nay chỉ có tiền bạc là tiêu chuẩn hay sao?

Sau đó mình nghĩ có lẽ giờ đây có lẽ là thời mạt pháp mà Phật giáo nói đến chăng? Phật giáo cũng từng nói đến Phật Di Lặc sẽ giáng sinh vào thời mạt pháp và có nói đến Hội Long Hoa, tương tự như Ngày Phán Xét Cuối Cùng trong các tôn giáo Phương Tây. Trong khi tìm hiểu về Hội Long Hoa và Mạt Pháp, qua internet, mình lạc vào diễn đàn TGVH và đọc các bài tranh luận trong mục "Hội Long Hoa". Có một số bạn trong diễn đàn mình qua đó Hồng Pháp và mình mới biết được ở Việt Nam cũng có người tập luyện PLC và PLC không phải là một môn khí công thông thường. Mình sau 2 năm, vào lại trang Pháp Luân Đại Pháp và lần này thì tải sách Chuyển Pháp Luân về. Sau khi đọc sách thì mọi thắc mắc trước đây đều sáng tỏ và mình nhận ra mọi việc từ trước tới nay dường như được an bài chứ không phải ngẫu nhiên. Mình tải các Video, Nhạc pháp cùng các kinh văn, kinh sách khác và bắt đầu tập Pháp. Ngay từ lần tập đầu tiên, tập bài Phật Triển Thiên Thủ Pháp, mình đã thấy dường như có tồn tại trường năng lượng và hai lòng bàn tay nóng bừng lên. Quả thật đây không phải là một công pháp khí công bình thường. Giờ đây cảm giác rõ nhất về Pháp Luân xoay chuyển là khi mình tập bài Pháp Luân Trang Pháp. Mình mới tập được 2 tuần và còn chưa tập được lâu bài 2 và 5. Khi tập bài Thần Thông Gia Trì Pháp thì mình vẫn chưa ngồi được song bàn. Mình cũng chưa biết cách Phát Chính Niệm. Tuy nhiên đến giờ mình cảm thấy trân quý Pháp vô cùng và rất biết ơn Sư Phụ đã chỉ đường cho mình đắc Pháp. Không có gì là ngẫu nhiên cả. Qua đọc các bài trên Minhhue.net, mình được biết ở rất nhiều quốc gia trên thế giới cũng có một số lượng học viên Đại Pháp đông đảo và qua các bài viết đó, niềm tin vào Đại Pháp của mình được củng cố. Mình cũng tìm được diễn đàn Chính Pháp này của các bạn và muốn làm thành viên ngay.

Trên đây là một số chia sẻ của mình về quá trình mình đắc Pháp và cảm nghĩ về Pháp. Là một học viên mới, mình rất mong các bạn đồng tu chỉ bảo thêm cho mình và góp ý nếu mình nói những gì không phải. Chúc các bạn luôn tinh tấn !
[/align][/align]

" Falun Dafa Hao
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Lời kể của một bác sĩ: Đột phá kiến thức hiện có và bước đi trên con đường tu luyện

Tôi là một bác sĩ và đã hành nghề khám chữa bệnh trong hơn 20 năm. Tôi đã học 5 năm Tây y và 5 năm Trung y. Từ đó tôi đã dùng kiến thức và kỹ năng Tây y của mình để điều trị cho rất nhiều bệnh nhân ở các chuyên khoa như nhi khoa, nội khoa, lão khoa và các chuyên khoa khác. Việc hành nghề y đã giúp tôi phát hiện ra rằng mặc dù y học liên tục phát triển và các cách chữa bệnh mới liên tục được phát triển và khám phá ra, nhưng vẫn có vô số bệnh vẫn không thể chữa được như sơ cứng động mạch, tiểu đường, các loại ung thư, và các bệnh khác. Hơn nữa các bệnh lạ mới như Siđa, bò điên, v.v… liên tục xuất hiện. Là một bác sĩ, tôi cảm nhận được một cách sâu sắc nỗi đau của các bệnh nhân nhưng rất nhiều khi vẫn không có cách chữa nào cho bệnh của họ cả. “Các bệnh đó là gì vậy? Tôi phải dùng cách nào để chữa nguyên nhân cốt lõi của bệnh tật?” Tôi đã gắng sức đi tìm câu trả lời.
Mặc dù là một bác sĩ nhưng bản thân tôi cũng không tránh khỏi bị bệnh tật. Khi tôi 20 tuổi, tôi bị bệnh tăng nhãn áp và có vấn đề với đốt sống cổ. Tôi biết hậu quả của các bệnh này rất rõ ràng. Một bệnh có thể gây mù lòa và bệnh kia có thể gây tàn phế. Trong hai mươi năm sau đó, tôi đã nghiên cứu rất nhiều để tìm ra nguyên nhân và cách chữa các bệnh này. Tôi đã thử rất nhiều cách chữa, nhưng không có cách chữa nào có thể giải quyết được triệt để vấn đề. Tôi chỉ có thể dựa vào thuốc và vật lý trị liệu để giảm nhẹ các triệu chứng và kiểm soát bệnh tật. Càng nhiều tuổi tôi càng mắc thêm nhiều bệnh mới như tiêu chảy, cúm, ho kinh niên và đau khớp. Kết quả là tôi lại phải nhờ vào thuốc. Làm sao tôi có thể thoát khỏi tất cả các bệnh tật và đau khổ này. Chẳng nhẽ con người lại phải sống một cách vô vọng và chịu đựng sinh lão bệnh tử hay sao?
Vào tháng 5 năm 1995, một người đồng nghiệp đưa cho tôi quyển sách Chuyển Pháp Luân chứa các bài giảng chính của Pháp Luân Đại Pháp. Tối hôm đó tôi đã bị lôi cuốn bởi những lời giảng sâu rộng trong cuốn sách. Tại sao tôi lại chưa bao giờ nghĩ đến việc bước ra khỏi phạm vi của y học để nhìn bệnh tật từ một góc độ khác? Tại sao tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc đột phá các rào cản của kiến thức hiện có để nhìn lại nhân loại và vũ trụ?
Cầm quyển sách trong tay tôi cảm thấy như tôi vừa mới nhận được một kho báu vô giá và không thể đặt được quyển sách xuống. Tôi đọc liền 6 bài giảng một lúc. Vào cuối tháng 5 tôi bắt đầu đọc lại quyển sách lần thứ hai một cách chăm chú. Tôi nhận ra rằng còn có một lĩnh vực kiến thức còn rộng và cao hơn những gì tôi đã học trong suốt những năm qua mà tôi chỉ có thể có được bằng cách tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đọc lại quyển Chuyển Pháp Luân nhiều lần và qua việc tăng cường hiểu biết của mình tôi cuối cùng đã quyết định đi trên con đường tu luyện vào cuối tháng 6. Tôi cũng học 5 bài tập động tác và làm theo tiểu chuẩn của người tu luyện để đề cao tâm tính của mình.
Thông qua việc tu luyện, các biến đổi rõ ràng liên tục diễn ra trên thân thể tôi và nhiều bệnh tật đã biến mất. Do vấn đề với đốt sống cổ mà trước kia tôi phải đeo găng tay khi đi ra ngoài; nếu không nếu tay tôi bị lạnh thì ban đêm tôi sẽ mất ngủ, vì hai cánh tay tôi sẽ bị tê và cực kỳ đau. Vào mùa đông năm 1995, khi nhiệt độ khoảng -10°C nhưng tôi vẫn không phải đi găng tay khi đi ra ngoài trời nhưng tối đến tôi vẫn ngủ như một đứa trẻ mà không bị khó chịu chút nào cả. Trước kia cơ thể tôi rất nhạy cảm với nóng lạnh. Tôi không thể thiếu quạt vào mùa hè và phải mặc rất nhiều quần áo khi trời chỉ lạnh đi có một chút. Giờ đây sau khi tập Pháp Luân Công tôi không còn thấy quá nóng vào mùa hè nữa. Khi những người khác nóng đổ mồ hôi hột, thì tôi cũng không toát mồ hôi nhiều lắm. Vào mùa thu, khi mọi người bắt đầu mặc áo ấm thì tôi vẫn chưa cảm thấy lạnh lắm. Hơn nữa, trước kia tôi không thể chịu được đói. Tôi sẽ cảm thấy yếu và chóng mặt nếu không ăn chỉ có một bữa. Giờ đây ngay cả khi quá bận việc đến nỗi không có thời gian để ăn tôi vẫn cảm thấy rất khỏe mạnh.
Tôi là một bằng chứng rằng một người gần 50 tuổi với một thân thể đầy bệnh tật có thể có những biến đổi to lớn về sức khỏe nhờ tập luyện Pháp Luân Công. Đây là điều không thể giải thích được bằng kiến thức hiện thời về nhân thể học. Tôi đã nhận ra thông qua kinh nghiệm tu luyện của chính mình rằng những gì chúng ta hiểu biết hiện nay là cực kỳ hữu hạn và rằng Pháp Luân Đại Pháp thực sự là một khoa học!
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Trích đoạn: voconhan

Sư Phụ chữa bệnh cho một em bé người Pháp từ xa hàng nghìn dặm

Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Công tên Zheng Lai
Vào ngày 5 tháng 7 năm 1994, Sư Phụ Lý Hồng Chí của chúng ta đang giảng Pháp Luân Công lần thứ hai ở thành phố Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh, thì hai người Pháp trông rất lo lắng đề nghị được gặp Ông.
Họ tự giới thiệu là 2 bố con đến từ Pháp và nói rằng Chúa của họ bảo họ đến Trung Quốc xin Sư Phụ chữa bệnh cho đứa con của người đàn ông trẻ tuổi.
Đứa trẻ mới khoảng 7, 8 tuổi và đã được chữa trị ở nhiều bệnh viện nhưng không khỏi. Đứa trẻ không thể nói và vận động được và phải nằm suốt ngày.
Sư Phụ hỏi về tình trạng của đứa trẻ. Vì đứa trẻ không có mặt ở đó, Sư Phụ bảo hai người Pháp hình dung hình ảnh của đứa trẻ ở trong đầu họ. Sau đó Sư Phụ dùng tay của mình để mô tả hình dạng của đứa trẻ và bắt đầu chữa bệnh cho nó, gỡ bỏ bệnh như là đang kéo tơ ra khỏi kén tằm. Sau một lúc, Sư Phụ nói rằng đứa trẻ đã được chữa khỏi và bảo hai người Pháp gọi điện về nhà để hỏi về tình trạng của bé.
Khách sạn nơi Sư Phụ ở không phải là một khách sạn sang trọng và không có dịch vụ điện thoại đường dài quốc tế, nên hai người Pháp phải trở về khách sạn của mình và gọi điện về nhà ngay lập tức. Người vợ của người đàn ông trẻ tuổi nói với anh ấy rằng cô ước gì anh ấy đã gọi điện sớm hơn bởi vì đã có một điều thần kỳ xảy ra ở trong nhà của họ. Cô ấy nói với anh ấy rằng có một đám mây kim quang xuất hiện ở trong nhà của họ và đứa trẻ đột nhiên lại có thể nói và vận động được. Đứa trẻ hỏi, “Điều gì đã xảy ra thế hả mẹ?”
Đứa trẻ đã được chữa khỏi bệnh - thật là một điều thần kỳ

[/align]

 
Chào bạn voconhan !
Đọc qua những bài bạn post mình thấy thật thần kỳ...
Mình có đứa cháu cũng bị câm điếc bại liệt nằm 01 chỗ tại vn...vậy có thể nhờ sư phụ Lý Hồng Chí - Pháp Luân Công giúp đỡ như đã giúp em bé người Pháp này không?
Hiện tại y học đã pó tay trước cháu..nếu có điều thần kỳ như thế thì y học có còn nên nghiên cứu nửa không nhỉ?
 
 voconhan

 Lời kể của một bác sĩ: Đột phá kiến thức hiện có và bước đi trên con đường tu luyện
................

 
Vị bác sĩ này tên gì?ở đâu vậy bạn? Mình có thể liên lạc trao đổi với vị bác sĩ này không?
Bài này nguồn từ nơi đâu mình đi tìm mà chẳng thấy...
 
0
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/ourmaster/french
Sư Phụ chữa cho một em bé người Pháp từ xa hàng nghìn dặm
 
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/a_doctor_story
Lời kể của một bác sĩ
 
Chào bạn Dust, nếu bạn quan tâm đến PLC, bạn có thể tham khảo tài liệu chính là cuốn Chuyển Pháp Luân của sư phụ Lý Hồng Chí. PLC được phổ truyền để giúp người tu luyện chứ ko vì mục đích trị bệnh. Chỉ là thời gian khi Sư Phụ LÝ Hồng Chí trực tiếp truyền công giảng Pháp thì Sư Phụ có chữa bệnh cho một số người hữu duyên. Còn với ai có thể chân chính tu luyện, người đó sẽ được Sư Phụ tịnh hóa thân thể tiêu trừ nghiệp bệnh, đẩy đến trạng thái vô bệnh để có thể tu luyện lên cao tầng. Điều này đã được hàng trăm triệu đệ tử kiểm chứng.Ngay đệ tử Việt nam cũng có một số chia sẻ kinh nghiệm, bạn có thể xem tại Link http://chinhphap.com/showthread.php?t=1134
Còn đây là Link nguồn các bài tôi đưa lên, bao gồm bốn cuốn sách: Đạo đức và tâm tính được đề cao trở lại, Cuộc sống và hy vọng đã quay trở lại, Sư Phụ chúng ta, Sức khỏe là vàng http://minhhue.net/news/2768.html
Chúc bạn tìm hiểu thêm những điều bổ ích. Thân chào.
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Câu chuyện cảm động của một người đã từng là bệnh nhân máu trắng

ZHANG SHUJUN
Tôi là Zhang Shujun, một phụ nữ 35 tuổi. Như phần lớn những người trẻ tuổi khác, tôi yêu cuộc sống và đã tràn đầy sức sống. Nhưng tôi lại mắc bệnh máu trắng khi tôi mới chỉ có 26 tuổi. Căn bệnh đến với tôi như một cú đánh chết người nhằm vào cuộc sống của tôi. Tâm trí tôi trở nên trống rỗng và nước mắt lăn dài bất tận trên mặt tôi khi tôi nằm trong bệnh viện. Tại sao lại là tôi? Tại sao cuộc sống lại bất công với tôi như vậy?
Các liệu pháp điều trị đau đớn bất tận đã làm suy yếu hệ thống miễn dịch của tôi. Tôi luôn luôn bị cúm và thường xuyên sốt cao. Vì tôi mẫn cảm với các thuốc điều trị ung thư nên tôi thường bị ngứa ngáy khó chịu khắp toàn thân. Tôi phải gãi mạnh đến nỗi chảy cả máu. Vì thời gian điều trị kéo dài và thường xuyên phải truyền máu, phần da ở mu bàn tay của tôi trở nên cứng lại. Tôi cảm thấy khó ở và bị nôn mỗi khi phải truyền máu.
Sau một năm vật lộn đau đớn mái tóc đen dài của tôi đã bị rụng do liều lượng lớn của hóa trị liệu và xạ trị liệu. Tôi bị sụt 13,6 kg chỉ trong vòng có vài ngày. Tôi cảm thấy tuyệt vọng sau khi thấy nhiều bệnh nhân máu trắng khác lần lượt ra đi. Tôi bắt đầu liên tục suy nghĩ về cuộc đời mình và ý nghĩa của cuộc sống: con người nhận ra mình nhỏ bé và bất lực khi phải đối mặt với cái chết. Dù họ có giàu có và có địa vị cao như thế nào trên thế giới đi chăng nữa thì trên thực tế họ chẳng có gì cả. Tôi liên tục tự hỏi rằng ai là thế lực bí ẩn điều khiển và cân bằng mọi thứ trên thế giới đau khổ này?
Các liệu pháp trị bệnh có rất nhiều rủi ro; cái gì cũng có thể dễ dàng lấy đi mạng sống của tôi. Vào thời gian đó, tôi gầy yếu, nước da xanh xao tối màu và không còn ra hình người nữa. Sức khỏe của tôi liên tục xấu đi ngay cả sau khi nhiều bệnh viện Tây và Trung y đã cố gắng chữa trị cho tôi. Bố mẹ tôi chăm sóc tôi và đã phải chịu đựng khổ sở cả về mặt tình cảm và tài chính. Tôi không biết mẹ tôi đã khóc sau lưng tôi biết bao nhiêu lần.
Tôi đã khóc không nguôi. Tôi không biết liệu có tồn tại sức mạnh nào có thể giúp tôi thoát khỏi lưỡi hái của tử thần hay không. Tôi cầu mong và hy vọng rằng tôi sẽ sống. Vào lúc này ở giữa sống và chết, tôi đột nhiên nhận ra rằng ý nghĩa của cuộc sống không chỉ là tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình; mà còn có nhiều thứ đáng quý và đẹp đẽ hơn nhiều!
Vào tháng 3 năm 1995, tôi may mắn được biết về Pháp Luân Đại Pháp. Đó là một bước ngoặt trong cuộc đời tôi. Lúc đầu khi tôi đến nơi tập công, tôi thậm chí không thể tập được bốn bài đầu vì tôi cực kỳ mệt và tim tôi rất yếu. Sau một thời gian cố gắng luyện công, cơ thể tôi dần dần cảm thấy thoải mái và tôi có thể dễ dàng tập các bài tập đứng trong khoảng một tiếng đồng hồ. Tôi cảm thấy tôi đã được cứu sống khỏi địa ngục của sự đau đớn và vô vọng! Đó quả thực là một điều thần kỳ!
Chỉ một tháng sau khi tôi bắt đầu tu luyện theo các nguyên tắc của Pháp Luân Đại Pháp là Chân Thiện Nhẫn, căn bệnh vốn không thể chữa trị được bằng y học hiện đại và đã tiêu tốn của gia đình tôi hàng trăm nghìn nhân dân tệ [hàng chục nghìn đô la Mỹ] đã hoàn toàn biến mất. Chẳng phải điều này đã chứng tỏ rằng Pháp Luân Đại Pháp là một khoa học thật sự và siêu thường là gì? Nụ cười đã quay trở lại trên khuôn mặt của tôi. Tôi đã từng là một phế nhân không thể tự chăm sóc chính mình, nhưng chẳng bao lâu tôi đã có thể làm việc nhà và chăm sóc bố mẹ. Bố mẹ tôi rất vui khi nhìn thấy sự thay đổi ở tôi.
Sau ba năm bị tra tấn của căn bệnh nguy hiểm này và các liệu pháp điều trị, cuối cùng tôi đã trải nghiệm được sự kỳ diệu của cuộc sống không bị đau đớn và bệnh tật. Những thay đổi trong tâm thể tôi đã làm cho tôi tin tưởng vững chắc vào chân lý của Pháp Luân Đại Pháp. Chỉ sau có 2 tháng tập luyện, tôi đã có thể đi làm trở lại. Trong cuộc sống hàng ngày của mình tôi tuân theo các nguyên tắc được diễn giải trong quyển sách chính của Pháp Luân Đại Pháp là Chuyển Pháp Luân. Tôi làm việc chăm chỉ và luôn luôn cân nhắc đến người khác trước. Tôi luôn cố gắng tìm ra lỗi của mình trước mỗi khi xảy ra mâu thuẫn. Dưới sự chỉ đạo của Pháp [nguyên tắc/nguyên lý], tôi cố gắng đạt đến cảnh giới của vô ngã và vị tha. Thủ trưởng và các đồng nghiệp ở cơ quan tôi đã thấy rõ những thay đổi của tôi.
Mẹ tôi cũng đã thay đổi rất nhiều sau khi bà bắt đầu tập luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tất cả các bệnh tật của bà đã biến mất cũng như tính tình nóng nảy của bà. Trước kia bà thường cãi lộn với bố tôi còn bây giờ bà đã trở nên hiền lành và nhẫn nhịn sau khi tập Pháp Luân Đại Pháp. Gia đình tôi hạnh phúc và sống với nhau rất hòa thuận.
Đại Pháp đã trả lại cuộc sống cho tôi; nên tôi có thể sống có ích cho những người khác và nỗ lực giải thích sự thật và thức tỉnh lương tri của mọi người. Tôi cảm thấy buồn khi nhìn thấy mọi người sống chạy theo danh lợi và vật lộn một cách vô vọng chống chọi với các bệnh nan y.
Vì thế, khi một số người trong chính quyền bắt đầu đàn áp và phỉ báng Pháp Luân Công một cách sai lầm, tôi đã đến Bắc Kinh để giải thích sự thật và thức tỉnh lương tri của mọi người bằng những trải nghiệm của cá nhân mình và với cuộc sống của chính mình đã được Đại Pháp đem lại. Nhưng tôi đã bị bắt giữ một cách bất hợp pháp, bị giam giữ và bị cơ quan của tôi phạt. Giờ đây tôi đã bị buộc phải rời khỏi nhà và lang thang không nơi nương tựa để tránh khỏi bị đàn áp thêm nữa. Tuy nhiên tôi vẫn cảm thấy đáng giá nếu mọi người không còn bị mê hoặc bởi những lời giả dối của chính quyền sau khi tôi kể cho họ về những trải nghiệm của mình. Tôi hy vọng rằng mọi người có thể phân biệt chính tà và tốt xấu thông qua bản tính lương thiện của chính mình.
Tôi chân thành hy vọng tất cả mọi người trên thế giới này sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc tuyệt vời mà tôi cảm thấy! Giờ đây tôi đã hiểu tại sao những người tu luyện chúng ta phải có chính ngộ vô ngã và vị tha. Mục tiêu trong cuộc đời của một người tu luyện là hoàn toàn vì lợi ích của những người khác.
23/3/2001
Ghi chú của ban biên tập:
Vì lý do an toàn nên danh tính trong bài đã được thay đổi. Tất cả tên của các bệnh viện, bác sĩ, và địa chỉ đã được bỏ đi
Nguồn http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story2
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Chào bạn voconhan !
Ý câu hỏi của mình là :
Vị bác sĩ này tên gì?ở đâu vậy bạn? Mình có thể liên lạc trao đổi với vị bác sĩ này không?
Chứ bạn đưa link này thì cũng như bài bạn copy post qua mà thôi...
Và mình đọc bài Sư Phụ chữa bệnh cho một em bé người Pháp từ xa hàng nghìn dặm.
thật là một điều thần kỳ
Mình có đứa cháu cũng bị câm điếc bại liệt 01 chổ hiện y học đang pó tay cũng như em bé Người Pháp ở trên...sư phụ Lý Hồng Chí có thể chữa dứt "thần kì" không?
Đứa cháu này câm điếc bại liệt nằm 01 chỗ thì không thể tập luyện được...chỉ có thể nhờ sư phụ "thần kỳ" như em bé Người Pháp trên mà thôi...
0
Trích đoạn: Dust

Chào bạn voconhan !
Ý câu hỏi của mình là :
Vị bác sĩ này tên gì?ở đâu vậy bạn? Mình có thể liên lạc trao đổi với vị bác sĩ này không?
Chứ bạn đưa link này thì cũng như bài bạn copy post qua mà thôi...
Và mình đọc bài Sư Phụ chữa bệnh cho một em bé người Pháp từ xa hàng nghìn dặm.
thật là một điều thần kỳ
Mình có đứa cháu cũng bị câm điếc bại liệt 01 chổ hiện y học đang pó tay cũng như em bé Người Pháp ở trên...sư phụ Lý Hồng Chí có thể chữa dứt "thần kì" không?
Đứa cháu này câm điếc bại liệt nằm 01 chỗ thì không thể tập luyện được...chỉ có thể nhờ sư phụ "thần kỳ" như em bé Người Pháp trên mà thôi...

 
Chào bạn, mình đã nói trước với bạn rồi, Mình chỉ giới thiệu với bạn sự thần kỳ màu nhiệm của Đại Pháp trong giai đoạn Sư Phụ Lý Hồng Chí truyền công giảng Pháp tại Trung Quốc. Tình hình hiện nay thay đổi rồi, mà Sư Phụ cũng ko chữa bệnh, Pháp Luân Công là thuộc về phạm trù tu luyện, dạy con người ta các nguyên lý tu luyện để Phản Bổn Quy Chân, ai có thể nhận thức tu luyện và nguyện ước tu luyện trở về bản lai nguồn cội của mình thì sẽ đạt được tất cả những gì đáng được, bệnh tật cũng được tiêu trừ, còn như chỉ một mực mong chữa bệnh khỏe người thì ko đạt được gì cả. Đại Pháp ko phải để chữa bệnh cho người thường, chỉ là những người có cơ duyên tu luyện thì sẽ khỏi bệnh hoàn toàn tự nhiên để đạt trạng thái có thể tu luyện. Ngay cả khi Sư Phụ còn giảng Pháp cũng ko cho phép người bệnh nặng đến khóa giảng, bởi vì họ chỉ một mực nghĩ về bệnh của mình, họ ko có mục đích học Pháp để tu luyện, vì vậy ko có khả năng nào cho họ cả.
 
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Một bác sĩ gây mê từ chối không nhận “thu nhập thêm” và tiền hối lộ sau khi tập Pháp Luân Công.

Bài viết của một đệ tử ở Trung Quốc.
Ở Trung Quốc nếu bạn đi đến bệnh viện để phẫu thuật thì thường có 2 người mà bạn phải đưa thêm tiền ở trong phong bì đỏ. Một người là bác sĩ phẫu thuật sẽ thực hiện ca mổ, và người kia là bác sỹ gây mê. Không rõ là tục lệ này bắt đầu từ khi nào nhưng thường thì tiền ở trong phong bì đỏ là nguồn thu nhập chính của họ. Mặc dù lượng tiền trong phong bì đỏ là tùy theo từng người nhưng theo em gái của tôi là bác sỹ gây mê ở bệnh viện thì một bác sỹ gây mê bình thường như cô ấy sẽ nhận được khoảng 7-8 nghìn cho đến 10 nghìn Nhân dân tệ mỗi tháng. [500 Nhân dân tệ là lương tháng trung bình của một người lao động ở thành thị Trung Quốc]. Ngược lại, lương tháng của một bác sỹ chỉ khoảng 1-2 nghìn Nhân dân tệ. Một nguồn thu nhập thêm nữa là tiền hối lộ của các công ty dược cho việc kê đơn những thuốc đắt tiền. Mặc dù nó không thể so với lượng tiền trong những phong bì đỏ nhưng nó cũng rất đáng kể.
Sau khi tập Pháp Luân Công, em gái tôi, một bác sỹ gây mê làm việc trong bệnh viện đã thôi không nhận những phong bì đỏ và tiền hối lộ cho việc kê đơn một số thuốc nữa. Em gái tôi bắt đầu tu luyện tương đối muộn. Trước khi cuộc đàn áp bắt đầu năm 1999, mẹ chồng của cô ấy tập Pháp Luân Công và bố chồng của cô ấy cũng tập trong một thời gian. Tuy nhiên, vào hồi đó, cô ấy không biết nhiều về Pháp Luân Công và coi đó chỉ như là một cách tập luyện để chữa bệnh khỏe người. Sau ngày 20/7/1999, mẹ chồng của cô ấy đã bỏ tập Pháp Luân Công dưới sức ép lớn của Đảng cộng sản Trung Quốc. Em gái tôi đã cố gắng hết sức để thuyết phục mẹ chồng mình rằng “Mẹ, nếu mẹ cảm thấy là nó tốt thì mẹ nên tiếp tục tập. Tại sao mẹ lại quan tâm đến việc báo chí nói gì? Con cảm thấy nó tốt cho mẹ khi tập môn khí công này bởi vì nó đã làm cho mẹ khỏe mạnh.” Tuy nhiện, người phụ nữ nhiều tuổi này đã trải qua những cuộc vận động chính trị như cách mạng văn hóa trước kia và đã sợ đến chết. Bà không dám tiếp tục tập nữa.
Có một thời gian, tôi nghe em gái mình nói rằng cô ấy cảm thấy thất vọng vì sự suy đồi của đạo đức trong xã hội, sự lạnh lùng giữa con người với nhau và việc mọi người cố gắng lợi dụng nhau. Cô cảm thấy khó hiểu về sự tồn tại của con người . Cô cảm thấy thực sự trống rỗng, cô đơn và ủ dột. Cô còn cảm thấy tuyệt vọng vì tương lai. Tôi nói chuyện với cô ấy qua điện thoại về Pháp Luân Đại Pháp và không lâu sau đó cô ấy đã bắt đầu tập luyện. 2 ngày sau, tôi nhận được một cú điện thoại. Cô ấy nói: “Chào chị, em đã đọc quyển Chuyển Pháp Luân. “ Tôi hỏi: “Em cảm thấy như thế nào?”. Cô ấy trả lời: “Nó rất là tốt! Em đã quyết định không nhận tiền ở trong phong bì đỏ nữa rồi!” Giọng của cô ấy tràn đầy phấn khích. “Có đúng như vậy không? Em đề cao tâm tính nhanh quá!” Tôi thấy rất vui từ tận đáy lòng mình.
Ngay sau đó, cô ấy tiếp tục nói giọng rất hùng biện. Cô ấy nói rằng cuối cùng thì cô ấy đã hiểu được ý nghĩa của cuộc đời, hiểu được tại sao con người lại sống trên thế giới này và cũng hiểu được giá trị của cuộc sống. Cô ấy nói rằng cô ấy đã không còn cảm thấy lẫn lộn nữa. Sau một giai đoạn thời gian, cô ấy nói với tôi qua điện thoại rằng kể từ khi cô ấy tu luyện Đại Pháp, cô ấy cảm thấy một cảm giác hoàn toàn mới về sự phong phú và tĩnh lặng trong tâm hồn. Cô ấy đã không còn cảm thấy lo lắng, trống rỗng hay ủ dột nữa. Cô ấy cũng cảm thấy rằng cô ấy cũng nhận được một sức mạnh mới để tích cực tiến về phía trước trong cuộc đời, và đã tìm thấy một ý nghĩa mới của đời mình.
Sau đó, đủ các loại tuyên truyền công kích Đại Pháp xuất hiện, ngày càng vô trách nhiệm, phỉ báng và lừa dối. Trung Quốc quả là một môi trường thật đáng sợ. Đối mặt với tất cả những điều này, tôi bị rơi vào một trạng thái lú lẫn. Hàng ngày, trong đầu tôi đầy những suy nghĩ về những sự việc đang xảy ra, và tôi không còn có tâm trí nào nữa để xem cô ấy tu luyện như thế nào. Trong một thời gian dài, cô ấy cũng có những vấn đề tương tự. Thỉnh thoảng cô ấy gọi điện cho tôi kể cho tôi nghe cô ấy cảm thấy như thế nào. Tôi được biết rằng cô ấy cũng không có một trạng thái tinh thần tốt lắm. Cô ấy đã không học các bài giảng của Pháp Luân Công trong một thời gian dài và cũng không luyện công. Cô ấy cảm thấy đau đớn và không hiểu tại sao một môn tập tốt như vậy lại bị phỉ báng và công kích như thế!
Cô ấy không thể tin được là tại sao lãnh đạo của Đảng cộng sản Trung Quốc là Giang Trạch Dân, với mục đích là đàn áp những người tốt, lại có thể phớt lờ những sự thật và bịa ra đủ các loại lời nói dối trá để lừa đảo nhân dân. Cô ấy bắt đầu chạy bộ vào các buổi sáng sớm. Tuy nhiên, sáng nào cô cũng nghe mọi người nói chuyện với nhau về Pháp Luân Công ở công viên. Những cụ bà nhiều tuổi thì thở dài nhìn những cọng rác ở trên mặt đất: “Khi các đệ tử Pháp Luân Công luyện công ở đây thì mọi thứ rất sạch sẽ. Còn bây giờ thì mọi người thấy đấy, ở đây rất là bẩn.”
Vào hồi đó, mặc dù em gái tôi đã ngừng học Pháp, luyện công nhưng cô không bao giờ quên những nguyên tắc mà cô ấy đã học. Cô ấy vẫn từ chối không nhận tiền của bệnh nhân trong phong bì nữa và cũng không nhận bất cứ khoản hối lộ nào.
Sau khi tôi suy xét về tình hình hiện thời, tôi đã quyết định khôi phục lại việc tu luyện của mình và cũng giúp em gái tôi tu luyện trở lại. Bởi vì cô ấy đã tu luyện nội tâm của mình một cách nghiêm túc và nỗ lực đề cao tâm tính của mình nên cô ấy đã tiến bộ rất nhanh. Khi cô ấy gặp những bệnh nhân cảm thấy không thoải mái vì cô ấy từ chối không nhận tiền của họ, cô ấy đầu tiên nhận tiền và sau khi ca mổ kết thúc cô ấy trả lại tiền cho bệnh nhân. Trong công việc, cô ấy không phàn nàn về những nhiệm vụ được giao, không tranh giành vị trí với những người khác hay lo lắng về chuyện được mất cá nhân của mình. Cô ấy được đồng nghiệp kính trọng và cô ấy đã dùng trí huệ của mình để giải thích sự thật với các bệnh nhân và đồng nghiệp.
Nguồn http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/heart/story22
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Một bác sĩ mô tả những tiến triển tốt về bệnh tiểu đường của mẹ cô sau khi tập Pháp Luân Công

Bác sĩ GABRIELA E. GARCIA
Mẹ tôi là một người phụ nữ 61 tuổi, trước kia bị bệnh tiểu đường. Không may là, hai người chị của bà cũng bị tiểu đường đã ra đi do phát hiện bệnh muộn. Năm năm trước đây, bà cũng bắt đầu có những triệu chứng của bệnh tiểu đường. Một bác sĩ nội tiết đã chẩn đoán ra căn bệnh, và bà đã được một bác sĩ nội tiết và một bác sĩ nội khoa điều trị bằng chế độ ăn kiêng và dùng thuốc. Vào tháng 5 năm nay, bệnh tiểu đường của mẹ tôi trở nên trầm trọng. Do tôi đã tập Pháp Luân Công được một thời gian và cảm thấy rất tốt cả về thể chất lẫn tinh thần, nên tôi đã quyết định giới thiệu cho bà.
Ba tháng sau, các bác sĩ gặp khó khăn trong việc điều chỉnh liều lượng thuốc cho bà, bởi vì mẹ tôi bắt đầu có đường huyết thấp. Các bác sĩ quyết định giảm liều lượng thuốc và sau đó quyết định đổi sang dùng các loại thuốc khác; tuy vậy bà vẫn tiếp tục bị đường huyết thấp. Cuối cùng thì vào tháng 10 các bác sĩ quyết định ngừng tất cả các loại thuốc và chỉ còn điều trị cho bà bằng chế độ ăn kiêng.
Bây giờ mẹ tôi rất vui vẻ và hạnh phúc. Như nhiều bệnh nhân khác, mẹ tôi không thích uống thuốc, và quan trọng nhất là, bà cảm thấy khỏe và có sức hơn. Tất cả mọi người trọng nhà đều rất vui mừng vì sức khỏe của bà đã có tiến triển tốt, đặc biệt là tôi, là một chuyên gia về thận, tôi biết rằng bệnh này nguy hiểm như thế nào. Tôi nghĩ phải kể rằng ở hội nghị gần đây nhất của Hội các chuyên gia về thận của Mỹ, các rối loạn thần kinh ngoại vi do tiểu đường, một biến chứng muộn của tiểu đường, đã được mô tả như là một căn bệnh ác tính và trên thực tế đúng là như vậy.
Cả gia đình tôi đều rất biết ơn Pháp Luân Công và nguyên lý Chân Thiện Nhẫn
Nguồn http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story4
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Ánh sáng đã quay trở lại với cuộc đời của một bệnh nhân tăng nhãn áp

Có một học viên ở chỗ luyện công của chúng tôi nói rằng trước khi bà bắt đầu tập luyện hơn 10 năm trước đây, bà đã nhận ra cái gì đó rất kỳ lạ trên mặt của tất cả mọi người. ‘Tại sao lại có các đốm đen trên mũi của tất cả mọi người như vậy?” Dần dần, hai mắt của bà ngày một trở nên khó chịu. Vào năm 1987, bà bắt đầu đi khám ở chỗ bác sĩ nhãn khoa và được kê đơn là phải nhỏ thuốc đau mắt thường xuyên.
Tuy nhiên, sau khi nhỏ thuốc đau mắt trong một thời gian dài, thị lực của bà vẫn không khá hơn là bao nhiêu. Thay vào đó, nhãn áp của bà vẫn tiếp tục tăng lên, và thị lực của bà dần dần kém đi và mắt trở nên mờ hơn. Vào đầu năm 1990, bệnh tăng nhãn áp của bà đã gây biến chứng với tròng đen và các triệu chứng trở nên rõ ràng hơn. Cuối cùng thì, bà phải tìm đến các bác sĩ giởi nhất chuyên về bệnh tăng nhãn áp tại Bệnh viện Đại học Quốc gia nổi tiếng ở Đài Loan. Vào thời gian đó, nhãn áp của bà thường lên cao tới mức làm bà lo sợ. Các bác sĩ bảo bà rằng nhãn áp cao quá có thể dẫn đến mù lòa. Nên không còn cách nào khác là phải thường xuyên đến Bệnh viện Đại học Quốc gia Đài Loan vào 4 giờ sáng để xếp hàng chờ khám bác sĩ. Trong mỗi lần khám, bà nói vài lời với bác sĩ rồi phải tiêm vào tĩnh mạch. Cả ngày thường trôi qua như vậy và việc tiêm tĩnh mạch cũng không giảm nhẹ được nhãn áp.
Vào năm 1995, bác sĩ nhãn khoa cuối cùng đã nói với bà rằng với tình trạng của bà thì thị lực của bà sẽ giảm dần và dần dần bà sẽ bị mù. Bác sĩ muốn bà chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất. Bác sĩ khuyên rằng bà nên phẫu thuật nhưng cũng nói rõ rằng chỉ có 30% hy vọng là bà không bị mù lòa và hy vọng khỏi hoàn toàn là còn thấp hơn. Vì bà sợ phải phẫu thuật, tiên lượng kém, và nhiều lý do khác bà đã trì hoãn quyết định của mình. Ngày lại nối ngày trôi qua trong tuyệt vọng và lo sợ bị mù lòa.
Sau đó, bạn bè bà giới thiệu Pháp Luân Công cho bà. Vào tháng 9/1997, bà đã tham dự khóa học Pháp Luân Đại Pháp kéo dài 9 ngày. Ban đầu, bà lần lượt đến luyện công ở các điểm luyện công khác nhau và thường tận dụng thời gian khi đang xếp hàng ở bệnh viện để đọc quyển Chuyển Pháp Luân. Thời gian qua đi, bà nghĩ, “Tại sao mỗi lần mình đến bệnh viện kiểm tra mức nhãn áp vẫn không giảm? Lượng thuốc mình dùng vẫn chưa giảm và thị lực của mình cũng vẫn chưa được cải thiện.”
Tình trạng này kéo dài cho đến tận năm 1999, khi bà trở nên kiên định và nghĩ, “Mình đã đến bệnh viện trong một thời gian lâu như vậy mà mắt mình vẫn chưa được cải thiện. Ngay cả nếu mình có phẫu thuật thì tỷ lệ thành công cũng rất thấp. Bên cạnh đó, bác sĩ đã nói rằng mình sẽ dần dần bị mù lòa nên có lẽ mình nên dùng thời gian còn lại của mình để thực sự tu luyện và học Pháp!” (Luật và các nguyên lý)
Không lâu sau bà có ý nghĩ là sẽ tu luyện Đại Pháp chuyên cần hơn thì một điểm luyện công được thành lập ở một công viên gần nhà. Bà tham gia các buổi luyện công chung vào mỗi sáng. Mặc dù mắt của bà bị mờ nhưng bà vẫn tham dự các buổi học Pháp ở khắp mọi nơi trong thị xã. Do khặp khó khăn hơn, bà đọc từng chữ từng câu trong quyển Chuyển Pháp Luân cùng với những người khác. Từng ít từng ít một, bà không còn cảm thấy áp lực cao ở trong mắt mình nữa, nên bà không còn phải đến bệnh viện nữa. Còn nữa, mặc dù mắt bà thường cảm thấy mệt mỏi sau khi nhìn lâu vào các thứ trên đường phố nhưng bà có thể đọc các quyển sách Đại Pháp rất rõ ràng. Đặc biệt là trong các buổi học Pháp chung, bà có thể đọc cùng với những người khác trong nhiều giờ đồng hồ. Mặc dù sau khi học cả ngày nhưng mắt của bà không hề cảm thấy mệt mỏi. Các học viên khác nói đùa với bà rằng, “Sư Phụ muốn bà học Pháp nhiều hơn. Nên bất kể là học Pháp bao lâu, mắt bà cũng sẽ không bị mệt mỏi.”
Đối với những người không phải là học viên thì điều này quả là rất kỳ lạ! Một người bị bệnh tăng nhãn áp đã được một bác sĩ chuyên khoa mắt hàng đầu thông báo rằng bà sắp bị mù lòa đã khỏe mạnh trở lại sau hai năm mà không phải đi đến bệnh viện nữa. Mắt của hầu hết mọi người sẽ bị đau sau khi đọc sách cả ngày nhưng mắt bà thì lại không. Tại sao tất cả lại thay đổi sau khi bà có ý nghĩ là sẽ kiên định trong việc tu luyện Đại Pháp. Câu trả lời rất là rõ ràng đối với các đệ tử Đại Pháp.
Năm ngoái, con gái của bà không phải là học viên, cảm thấy lo lắng về việc bà đã không đến bệnh viện khám trong một thời gian rất lâu và kiên quyết là bà phải đi khám. Bà không thể bỏ qua mối lo lắng của con gái nên bà đã đến bênh viện để kiểm tra. Bác sĩ nghĩ rằng bà đã dùng thuốc để kiểm soát các triệu chứng và bảo bà rằng “thuốc” đã có tác dụng trong việc kiểm soát nhãn áp. Bác sĩ khuyên bà không nên dừng uống thuốc. Bà mỉm cười. Sự thật là bà đã không phải dùng thuốc và tiêm tĩnh mạch hai năm rồi. Tất cả các lợi ích này đều đến từ việc tập luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Sau khi tự mình trải nghiệm hiệu quả của việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, bà đã giúp đỡ và hướng dẫn chồng mình bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp năm ngoái. Khi nhìn thấy cách bà chăm chỉ đọc sách Đại Pháp với mọi người, rất ít người tin rằng bà đã 65 tuổi và đã từng suýt bị mù lòa do bệnh tăng nhãn áp
Nguon http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story5
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Khỏi bệnh Lupus và ung thư thận giai đoạn cuối một cách kỳ lạ

(http://Clearwisdom.net)
Tôi khỏi bệnh Lupus nhờ Pháp Luân Đại Pháp và Sư Phụ
Tôi bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp năm 1996. Trước khi tu luyện, tôi bị một bệnh hiếm gặp có tên là Lupus ba năm liền. Căn bệnh đã làm cho cuộc sống của tôi trở nên khốn khổ và tôi trở nên tuyệt vọng đến tột cùng. Các ban đỏ nổi lên trên mà và mũi tôi. Bất chấp nhiều cách chữa trị tôi vẫn bị đau nặng ở các khớp, thỉnh thoảng bị sốt, và mệt mỏi bất thường và tôi phải nằm liệt giường. Tôi không thể tự chăm sóc được cho chính mình. Do bệnh tình của mình, chúng tôi đã tiêu hết cả số tiền tiết kiệm được và khó khăn lắm mới đủ chi tiêu hàng ngày.
Thấy tôi khổ sở, một người hàng xóm nói rằng tập Pháp Luân Đại Pháp có thể chữa khỏi bệnh của tôi. Tôi không muốn chỉ chờ chết. Không ngần ngại gì, tôi bắt đầu tu luyện. Thật ngạc nhiên là, không cần thuốc thang gì thêm, tình trạng của tôi đã được cải thiện hàng ngày một cách thần kỳ. Giờ đây tôi đã có thể làm được tất cả các việc nhà và đã trở lại đi làm như bình thường. Tất cả những điều này là nhờ Pháp Luân Đại Pháp và Sư Phụ đã không chỉ cứu tôi mà còn cả gia đình tôi nữa.
Giờ đây cuộc sống của tôi đã dễ chịu hơn. Tôi không biết làm cách nào để cảm ơn Sư Phụ. Với những ai không biết hoặc biết ít về Pháp Luân Đại Pháp, tôi xin nói rằng: Pháp Luân Đại Pháp thực sự có thể cứu người. Đó là một điều phúc đức mà tất cả mọi người đều chờ đợi. Hãy nắm lấy cơ hội này.
Pháp Luân Đại Pháp đã cho bố tôi một cuộc đời thứ hai.
Bố tôi đã 70 tuổi đã về hưu và trước kia làm việc ở thành phố Qinwangdao huyện Qinglung. Hôm 13/5/2007, ông thấy mình không thể đi tiểu tiện được. Chụp cắt lớp cho thấy một khối u đang phát triển nhanh ở trong thận của ông. Đó là một đòn mạnh đối với cả gia đình chúng tôi.
Xét nghiệm thêm ở một bệnh viện ở Qinwang chuyện về thận đã xác nhận rằng đó là ung thư ở giai đoạn cuối. Hai cách chữa trị đã được đề xuất. Đầu tiên là cắt bỏ quả thận có khối u, rồi sau đó là hóa trị liệu. Chúng tôi tuyệt vọng và không biết phải làm gì. Cuối cùng thì một chuyên gia đề xuất chỉ dùng hóa trị liệu thôi. Nhưng các bác sĩ nói với tôi rằng ngay cả khi điều trị “thành công” thì hiệu quả cũng không thể kéo dài hơn 6 tháng.
Bố tôi muốn về nhà nghỉ. Sau khi về, ông làm một việc mà đã thay đổi cả cuộc đời của mình. Hàng ngày ông đọc nhẩm nhiều lần “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, “Chân Thiện Nhẫn hảo”. Một tháng sau bên chân bị phù của bố tôi đã trở lại bình thường một cách thần kỳ. Trước kia ông phải uống thuốc để hạ huyết áp nhưng giờ đây huyết áp của ông đã bình thường mà không cần phải dùng đến thuốc.
Với thực tế đó, tôi không thể không cảm thấy buồn cho những ai có đã có cơ hội nhưng đã không tin vào khả năng của Pháp Luân Đại Pháp. Sau kinh nghiệm sinh tử của bố tôi giờ đây tôi đã hiểu rõ hơn khả năng to lớn của Pháp Luân Đại Pháp. Chính là Pháp Luân Đại Pháp đã cứu sống bố tôi. Tôi xin chân thành cảm ơn Lý Sư Phụ đã cho bố tôi một cuộc đời thứ 2.
Ngày viết: 8/7/2008
Bản tiếng Hán http://www.minghui.cc/mh/articles/2008/6/21/180638.html
Bản tiếng Anh http://www.clearwisdom.net/emh/articles/2008/7/8/98798.html
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Tôi học Đại Pháp và đã lành bệnh

Tôi tên Trần Thị Sương, 50 tuổi, ở Gò Vấp, Sài Gòn, Việt Nam. Từ nhỏ tôi đã uống nhiều thuốc, đến lớn tôi vẫn cứ thế mang trong người nhiều chứng bệnh!

Năm 2001 mắt phải tôi bị mờ nhiều. Bác sĩ bảo tôi bị cườm mắt, tôi đến bệnh viện điều trị mắt, tôi thấy đa số bệnh này là người độ tuổi 60 đến 70 tuổi.

Còn tôi hơn 40 mà sao lại bị?… về nhà tôi khóc thật nhiều… cũng đêm hôm đó tôi thấy mệt và chóng mặt, tôi lại đi khám. Bác sĩ nói tôi bị “rối loạn tiền đình”. Tôi lại uống thuốc Tây rất lâu và tôi cũng đi tập thể dục. Nhưng càng ngày bệnh tôi càng nặng thêm không khỏi, người luôn mệt mỏi và ra mồ hôi rất nhiều. Thân thể tôi rất yếu, rất sợ gió, người ta chỉ tôi lên chùa Tường Quang hốt thuốc. Ông thầy bắt mạch và bảo tôi vị phong hàn tê thấp! Ông còn nói “bệnh của bà vài tuổi nữa là không chịu nổi đâu!” Tôi hốt thuốc và uống, nhưng sau một thời gian không bớt, tôi lại chuyển sang uống thuốc tây.

Bác sỹ bảo tôi thiếu canxi. Tôi uống thuốc Tây một thời gian lâu bệnh không khỏi, càng trầm trọng hơn. Có người chỉ tôi đến chùa Pháp Hoa hốt thuốc Nam uống. Tôi uống 48 thang không chuyển biến gì… ông Thầy bảo là về truyền nước biển, truyền đạm đi. Nhưng vẫn không khoẻ. Tôi đi nằm viện. Mỗi năm 1 đến 2 lần. Bệnh cũng không bớt. Tôi chuyển sang dùng thuốc Bắc cũng không hết bệnh. Và ngày càng ngày nhiều bệnh hơn. Tôi lại chuyển sang thuốc Tây. Tôi lại thêm bệnh: viên xoang, viêm họng, viêm mắt, bị tức ngực, viêm ổ tử cung… thuốc mãi không khỏi, tôi lại chuyển sang thuốc Nam. Nhưng vẫn bệnh!

Khoảng 1 năm trở lại đây tôi lại phát sinh thêm vài bệnh nữa. Tôi càng buồn và tuyệt vọng hơn. Tôi xa lánh bè bạn, không chơi với ai nữa. Tôi ở trong phòng một mình vì ra ngoài là sợ gió, sợ lạnh, sợ nước. Hễ gặp một luồng gió là tiêu chảy. Không dám uống nước lạnh, không dám tắm. Một tháng mới lau mình một lần bằng nước nóng có pha rượu, ăn nóng uống nóng. Tối ngủ thì không ngủ được. Khi ngủ phải nằm nghiêng vì nằm ngửa thì máu huyết không lưu thông làm nghẹt thở không chịu được. Tôi nghĩ rằng bệnh tôi là chết đem theo, thuốc cũng sợ tôi rồi!

Ngày 17 tháng 7 âm lịch, 2005. Tôi nhớ lần đầu gặp chú Thiện Tâm, người đã giới thiệu tôi học Pháp Luân Đại Pháp: Hôm ấy, tôi lên chùa Tường Quang để hỏi ông Thầy rằng tôi phải ăn uống sinh hoạt thế nào để bệnh tật đừng phát sinh thêm nữa, vì tôi nghĩ rằng mình không thể nào hết bệnh vì bao nhiêu năm nay uống bao nhiêu thuốc mà không hết!.. Ngồi từ 9 giờ sáng đến 11 giờ trưa, có một người xách cặp táp đến. Ông thầy bảo rằng giao bệnh bà cho chú này… người đó là chú Thiện Tâm, chú cho tôi một quyển sách “Sức khoẻ là vàng” và 1 thư ngỏ… tôi đưa chú số điện thoại. Khi đọc quyển sách và lá thư ngỏ, tôi có ý là muốn học Pháp Luân Công, nhưng không biết chú ở đâu.

Khoảng 1 giờ chiều, chú gọi điện cho tôi và bảo tôi đến gặp chú ở một địa chỉ. Bệnh của tôi lại tái phát nên phải hôm sau tôi mới đến được. Trên đường đi tôi thất rất mệt và nghĩ rằng chắc mình phải đi cấp cứu. Nhưng cuối cùng tôi vẫn đến được. Gặp chú Tâm và tôi nhân quyển sách Chuyển Pháp Luân, cùng hai chiếc đĩa Thầy Lý Hồng Chí dạy tập 5 bộ công pháp. Về nhà tôi xem và tập liền. Đêm đó tôi ngủ rất ngon như lúc chưa từng phát bệnh vậy. Sáng hôm sau tôi tập một lần 5 bài động tác thì tôi uống được một ly sâm có đá. Tập được 1 tuần lễ thì tôi thấy ăn ngủ được, chứng mồ hôi lạnh cũng hết. Hai chân tôi bị nước ghẻ vàng từ trên xuống dưới cũng khô hết. Tiêu chảy cũng hết. Người tôi cảm thấy đã hết bệnh sau 1 tuần lễ tập 5 bài công pháp. Tôi tập một ngày 2 lần. Tôi vui mừng quá. Không ngờ chỉ trong 1 tuần mà những chứng bệnh lâu nay hành hạ tôi đêm ngày mà tôi ngỡ rằng chết đem theo… mà giờ hầu như hết hẳn! Đại Pháp của Sư phụ Lý Hồng Chí đã mang đến cho tôi một cuộc sống mới, một con người mới thật tuyệt vời.

Đến nay đã 3 tháng kể từ ngày tôi gặp học Đại Pháp, tôi đã thành một con người mới, và có thể nói như thế này: Pháp Luân Công đã làm thay đổi da thịt một con người! Những lời lẽ của tôi không thể nào diễn tả hết cảm nghĩ của tôi về Đại Pháp, về Sư phụ Lý Hồng Chí, người đã ban tặng tôi một sinh mệnh mới! Thật tuyệt vời và còn trên cả tuyệt vời!!! Tôi không thể bằng lời để nói lên hết được. Chỉ có 2 dòng nước mắt của tôi cứ chảy tuôn tràn khi tôi nghĩ về Sư phụ Lý Hồng Chí, có lẽ đã bảo chú Thiện Tâm dẫn dắt tôi vào học Đại Pháp!! Để thay cho câu kết bài này, tôi xin được hô to: Đại Pháp cao thâm và kỳ diệu vô cùng!

Việt nam, 20-11-2005
Người viết: Trần Thị Sương
[/align]
Nguồn http://chinhphap.com/showthread.php?t=1134
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Sau khi đọc nhẩm “Pháp Luân Đại Pháp Tốt”, một người không phải là học viên cũng đã khỏi bệnh đau lưng mãn tính

Được viết bởi một người không phải là học viên sống ở thành phố Trường Xuân, Trung quốc
[Minh Huệ] Ở tuổi 53, tôi là một công nhân Nhà máy ô tô đệ nhất Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm. Tôi không phải là học viên Pháp Luân Công, nhưng tôi có thể thấy được tình huống rất rõ ràng. Tôi không tin những tuyên truyền của chế độ của Giang Trạch Dân một chút nào. Tôi thông cảm với những người tập Pháp Luân Công và cố gắng hết sức để giúp đỡ và ủng hộ họ.
Khi tôi còn ở trong quân đội, tôi đã bị thương ở lưng do bị ngã. [Kể từ đó] thỉnh thoảng tôi bị đau lưng trong nhiều năm trời. Đầu tháng 6/2004, tôi lại bị đau gần 10 ngày. Khoảng 3 giờ sáng ngày 10/6, cơn đau trở nên rất nghiêm trọng. Nó khó chịu đến mức tôi bị toát mồ hôi và người lạnh toát. Đột nhiên, tôi nhớ ra những điều mà những người tập Pháp Luân Công bảo tôi: hãy đọc nhẩm “Pháp Luân Đại Pháp là Tốt” và “Chân Thiện Nhẫn là Tốt”. Họ bảo tôi rằng làm như vậy sẽ đem lại thiên phúc cho tôi. Vì vậy tôi bắt đầu đọc nhẩm “Pháp Luân Đại Pháp là Tốt” và “Chân Thiện Nhẫn là Tốt”. Đột nhiên tôi cảm thấy nóng ở lưng, như thể là đang nằm trên một cái đệm sưởi bằng điện. Khi tôi nhắm mắt lại, tôi nhìn thấy rằng, có một vật hình ống rộng 6 inch đang đẩy lửa ra khỏi lưng tôi. Việc đó diễn ra trong khoảng hơn 10 phút, và sau đó lưng tôi hoàn toàn hết đau. Tôi hiểu rằng Pháp Luân Đại Pháp đã cứu tôi.
Hôm 13/6, tôi gặp một số người tập Pháp Luân Công và nói với họ về việc đó. Tôi viết lại kinh nghiệm này của tôi để chia sẻ sự mầu nhiệm này của Đại Pháp với mọi người. Tôi hy vọng rằng nhiều người hơn nữa có thể nhìn thấy được những bịa đặt của chế độ của Giang Trạch Dân và cũng có thể trải nghiệm được sự vĩ đại của Pháp Luân Đại Pháp.
20-6-2004
Bản tiếng Hán:http://www.minghui.org/mh/articles/2004/6/21/77571.html
Bản tiếng Anh: http://www.clearwisdom.net/emh/artic.../15/50251.html.
Dịch và đăng ngày 16-7-2004; bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.[/align]


[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Nước, Nguồn gốc của Sự sống

Pháp môn tu luyện cổ Pháp Luân Đại Pháp làm sáng tỏ những bí ẩn của khoa học hiện đại

Zhao Yihong

[Chính Kiến] Tôi tên là Zhao Yihong ở Tokyo, Nhật bản. Tôi sẽ chia sẻ với tất cả mọi người ở đây một số hình ảnh cho thấy vẻ đẹp và sự bí ẩn của các tinh thể nước và nói với mọi người rằng “Pháp Luân Đại Pháp thực sự là khoa học”. Những hình ảnh và giải thích được trích dẫn từ các quyển sách [The Messages from Water 1, 2- Những thông điệp từ nước 1, 2] và [Water Knows the Answer- Nước biết câu trả lời] với sự giúp đỡ của Tác giả/Biên tập viên Tiến sĩ Masaru Emoto, Chủ tịch của Hội Hado Quốc tế - International Hado Membership gọi tắt là IHM.


Liên quan đến tinh thể nước, IHM đã làm một vài thí nghiệm thú vị. Tiến trình thí nghiệm như sau. Nước dùng để thí nghiệm được nhỏ vào 100 chiếc đĩa và để vào một máy ướp lạnh trong 2 giờ đồng hồ. Sau đó các tinh thể nước đóng băng được đặt dưới một kính hiển vi để chụp ảnh chóp của nước đá với độ phóng đại từ 200 đến 500 lần. Từ đây về sau tinh thể nước đóng băng được gọi tắt là tinh thể.

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_A7.jpg
A-7: Từ “thuỷ” trong tiếng Hán

Trong báo cáo bên cạnh hình ảnh này Tiến sĩ Emoto giải thích rằng trong khi chụp ảnh tinh thể nước bất kỳ cục nước đá nào tan thành nước cũng phải trải qua trạng thái như trong hình này. Khi nước đóng băng nó trở thành tinh thể. Vào lúc ngay trước khi nó tan trở lại thành nước (do tăng nhiệt độ giữa -5°C và 0°C) nó tạo thành một hình y hệt như chữ “Nước” trong tiếng Hán. Có thể là con người thời cổ đại đã biết điều này và tạo ra chữ “Nước” trong tiếng Hán dựa trên thông tin này? Điều này rất đáng để cho chúng ta nghiên cứu lại nguyên từ học của chữ Hán.


http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_A8.jpg
A-8: Thí nghiệm cho nước nghe nhạc

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_A9.jpg
A-9

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...5water_A10.jpg
A-10


Tinh thể đóng băng sau khi được nghe bản Pastorale – khúc nhạc đồng quê, một trong những bản nhạc giao hưởng nổi tiếng nhất của Beethoven (hình A-9). Trông nó sáng chói, mới mẻ và vui tươi. Tinh thể tuyệt đẹp này chứng tỏ rằng bản nhạc hay có ảnh hưởng tích cực đến nước. Tinh thể đóng băng sau khi nghe bản “Farewell Song” - “Bài hát chia tay” của Chopin (hình A-10). Tiến sĩ Emoto bình luận trong bản báo cáo của ông: “Tôi chưa bao giờ cảm thấy kinh ngạc như vậy khi tôi nhìn thấy tinh thể này”. Chẳng nhẽ nó có hình như vậy bởi vì nó bị ảnh hưởng của “Farewell Song” - “Bài hát chia tay”? Hình dạng tinh thể cơ bản của nó gần như được chia đều thành các phần nhỏ tách rời nhau ra. Độ phóng đại của kính hiển vi trong các ảnh là như nhau.

Có rất nhiều hình ảnh tinh thể nước đa dạng sau khi nước được nghe nhạc nhưng chúng ta hãy dừng lại ở những thí dụ này. Tôi chắc rằng bất kỳ ai lần đầu tiên nhìn thấy những hình ảnh này đều kinh sợ trước những hiển thị kỳ lạ của nước. Làm sao chúng ta có thể hiểu được việc các bản nhạc khác nhau tạo nên tinh thể có hình dạng khác nhau? Câu trả lời rõ ràng có thể được tìm thấy trong quyển sách Chuyển Pháp Luân. “Trải suốt quá trình lịch sử, vấn đề vật chất quyết định tinh thần hay ngược lại đã luôn luôn được tranh luận trong lĩnh vực triết học. Trên thực tế, tôi nói với mọi người rằng vật chất và tinh thần là một.” (Chuyển Pháp Luân, Tác giả Lý Hồng Chí). Những hình ảnh tinh thể ở trên đã gợi cho chúng ta ý nghĩ rằng vật chất và tinh thần là một.

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_B1.jpg
B-1: Một người nghiệp dư thực hiện một thí nghiệm thú vị
là nói “Cảm ơn” và “Đồ ngu” với cơm hàng ngày.

Trong thí nghiệm này cơm được để trong hai lọ thủy tinh giống hệt nhau. Hai học sinh cấp một nói với cơm trong lọ hàng ngày trong một tháng liền ngay sau khi trở về nhà từ trường học. Kết quả là cơm trong lọ được trẻ em nói “Cảm ơn” gần như được lên men và có mùi thơm của lúa mạch nha chín. Còn lọ cơm bị trẻ em bảo là “Đồ ngu” chuyển sang màu đen và bị thiu thối. Họ nói rằng mùi thối của nó rất ghê tởm không thể tả được. Báo cáo nói, “Đây không phải là thí nghiệm của viện nghiên cứu làm, nên kết quả có thể chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Tuy nhiên nhiều người đã cùng làm thí nghiệm đó và thấy kết quả giống hệt nhau. Thí nghiệm này không chỉ liên quan đến nước mà còn các vi khuẩn. Vi khuẩn cũng như chúng ta làm việc chăm chỉ khi được khen và trở nên lười nhác khi bị lợi dụng. Dường như là bằng việc nói “Cảm ơn” và “Đồ ngu” vi khuẩn đã kết hợp nhau lại để trở thành có ích hoặc có hại.

Tiếp theo đây chúng ta sẽ xem một số hình ảnh chụp được sau khi cho nước xem chữ.

http://minhhue.net/2004/04/nuoc_11.jpg
B-2: Thí nghiệm cho nước xem chữ

http://minhhue.net/2004/04/nuoc_13.jpg
B-3

Ảnh này được chụp sau khi cho nước xem chữ “Tình yêu/Biết ơn”. Tác giả nói trong bản báo cáo của mình rằng “chúng tôi chụp ảnh của rất nhiều tinh thể từ mẫu nước này nhưng đây là tinh thể tuyệt đẹp đầu tiên mà chúng tôi nhìn thấy. Thực sự là không có gì quan trọng hơn tình yêu và lòng biết ơn trên thế giới này. Bằng cách biểu lộ tình yêu và lòng biết ơn nước ở quanh chúng ta và trong cơ thể chúng ta thay đổi rất đẹp. Chúng ta muốn áp dụng điều này trong cuộc sống hàng ngày, có phải vậy không?”

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_B4.jpg
B-4

Những chữ được dùng để cho nước xem là: “Mày làm tao phát ốm. Tao sẽ giết mày.” Báo cáo có đoạn “đây là những từ mà thanh niên ngày nay hay dùng. Kết quả là hình dạng của [tinh thể] nước trở nên xấu như chúng tôi đã dự đoán sau khi chúng tôi cho mẫu nước xem những từ này. Tinh thể bị méo mó và phân tán. Nó thực sự là hình ảnh của những chữ “Mày làm tao phát ốm” và “Tao sẽ giết mày.” Thật là đáng sợ khi chúng ta sống trong một thế giới mà những từ như thế này được sử dụng tràn lan. Đã đến lúc chúng ta phải làm một cái gì đó”

http://minhhue.net/2004/04/nuoc_15.jpg
B-5: Nước nhận sóng điện từ của TV (trong vòng 4 giờ)


http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_B6.jpg
B-6: Nước cất được dán chữ “Tình yêu/
Sự biết ơn” dưới tác dụng của sóng điện từ

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_B7.jpg
B-7: Nước cất không dán chữ
dưới tác dụng của sóng điện từ.

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_B8.jpg
B-8


Nước cất được cho xem phim “Cuộc sống” của NHK (như trên ảnh B-9). Tác giả nói trong báo cáo, “Chúng tôi đã thử làm một thí nghiệm dựa trên một ý tưởng là thậm chí với cùng một chiếc TV, các chương trình khác nhau sẽ cho kết quả khác nhau. Khi làm như vậy thậm chí nước cất không dán chữ “Tình yêu/Sự biết ơn” cũng cho ra tinh thể đẹp như thế này. Sau khi xem những bức ảnh này, chúng ta dễ có một ấn tượng là: dù được cho xem chữ, nghe nhạc hay xem TV, nước cho chúng ta thấy một khả năng kỳ lạ là có thể nắm bắt được thông điệp chung ẩn dấu dưới hình dạng bên ngoài và thậm chí có thể phân biệt được mức độ đạo đức của nó.” Làm sao chúng ta có thể hiểu được nhiệm vụ tinh thần bí ẩn mà nước thực hiện ở đây? Một lần nữa, một phát biểu trong quyển sách Chuyển Pháp Luân cho chúng ta một đầu mối, “Tất cả các vật chất trong vũ trụ, bao gồm tất cả các chất liệu tỏa khắp vũ trụ là những thực thể sống biết suy nghĩ, và tất cả chúng là những dạng tồn tại của Pháp của vũ trụ tại các tầng khác nhau.” Chẳng phải kết quả của các thí nghiệm ở đây cho chúng ta thấy rõ ràng rằng nước có sinh mệnh và có thể phân biệt tốt xấu? Sự duy linh này không chỉ giới hạn ở nước mà còn có thể được tìm thấy ở các vật chất khác nữa.

Một phát biểu khác trong quyển Chuyển Pháp Luân sẽ giúp chúng ta hiểu nguyên tắc chung đằng sau những dạng vật chất khác nhau này. “Vậy thì Phật Pháp là gì? Một đặc tính căn bản nhất của vũ trụ này, Chân-Thiện-Nhẫn là sự biểu thị cao nhất của Phật Pháp. Nó là Phật Pháp căn bản nhất. Phật Pháp biểu thị các dạng khác nhau ở các tầng khác nhau và đảm đương các vai trò hướng dẫn khác nhau ở các tầng khác nhau. Tầng càng thấp thì nó càng phức tạp. Đặc tính này, Chân-Thiện-Nhẫn có trong các hạt vi quan của không khí, đá, gỗ, đất, sắt và thép, cơ thể con người, cũng như trong tất cả các vật chất.” “Đặc tính này, Chân-Thiện-Nhẫn là tiêu chuẩn để đánh giá tốt xấu trong vũ trụ.” “Bất kể tiêu chuẩn đạo đức của con người thay đổi như thế nào, đặc tính này của vũ trụ vẫn không thay đổi, và nó là tiêu chuẩn duy nhất để phân biệt người tốt với người xấu.”

Các thí nghiệm trên đã chứng tỏ cho chúng ta một cách sống động rằng tất cả các vật chất bao gồm cả tinh thể nước đều có thể phân biệt tốt xấu và đều là các thực thể sống.

IHM cũng đã tiến hành một loạt các thí nghiệm cho thấy rằng nước có khả năng phản ánh ý thức của con người và có thể bị thay đổi bởi ý thức của con người. Tiến sĩ Emoto viết trong báo cáo thí nghiệm của mình rằng, “Cho đến nay, chúng ta đã có những kinh nghiệm rất thú vị về việc cho nước nghe nhạc, xem chữ và tên. Và việc chúng tôi thử cho nước xem chữ cho kết quả hơn cả chúng tôi mong đợi. Với kết quả của những thí nghiệm này, chúng tôi có thể đi đến một giả thuyết rằng các thông điệp có thể được truyền qua “hình dạng” như chữ viết và hình ảnh. Tuy nhiên chúng tôi đã không dám mong đợi rằng tinh thể sẽ cho thấy những thay đổi rõ ràng sâu sắc như vậy. Chúng tôi đã nhận ra rằng nước lưu giữ và truyền thông điệp. Vì vậy chúng tôi đã không thể cưỡng lại việc bước vào lĩnh vực ý thức của con người. Chúng tôi muốn tìm ra những thay đổi mà suy nghĩ có thể gây ra.”

Bây giờ hãy để tôi giới thiệu kết quả của những thí nghiệm về ý thức của nước.



http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_C1.jpg
C-1: Đây là nước máy được láy từ Kobe ngay
sau khi trận đại động đất Hanshin-Awaji xảy ra

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_C2.jpg
C-2: Đây là nước được lấy
cùng một chỗ ba tháng sau


Trong báo cáo của mình Tiến sĩ Emoto mô tả: “Vào ngày 17/01/1995, ba ngày sau khi trận đại động đất Hanshin-Awaji xảy ra ở khu vực Kobe, chúng tôi chụp ảnh của tinh thể nước máy lấy ở Kobe (có thể được tìm thấy lúc đó). Cứ như là nước đã nắm bắt được sự sợ hãi, hoảng hốt và đau buồn sâu sắc của con người ngay sau khi trận động đất xảy ra. Các tinh thể bị phá hủy hoàn toàn. Nó là hình ảnh làm mọi người rùng mình. Chúng tôi thậm chí còn cảm thấy rằng chúng tôi không thể công bố hình ảnh này vì sự đau khổ tột bực của nó. Tuy nhiên, ba tháng sau đó…Sự giúp đỡ và thông cảm từ trên khắp thế giới được gửi đến nhân dân Kobe. Tinh thể này dường như đã bày tỏ những cảm giác của quan tâm và mong ước.”

Một thí nghiệm về ý thức khác được thực hiện với nước máy lấy từ Shinagawa, Tokyo.

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_C3.jpg
C-3: Nước máy nguyên mẫu lấy
trước ngày thí nghiệm “Khí,
Tâm hồn và Tinh thần của Tình yêu”

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_C4.jpg
C-3: Cùng mẫu nước sau khi nhận được ý
thức “Khí, Tâm hồn và Tinh thần
của Tình yêu” từ 500 người.


Trong thí nghiệm này, người làm thí nghiệm gửi thư đến 500 giảng viên HADO trên toàn nước Nhật (những người tốt nghiệp nghiên cứu HADO) để đề nghị họ hợp tác. Anh ta yêu cầu những người này “Vào 2:00 ngày 2 tháng Hai năm 1997, tôi sẽ để một cốc chứa nước máy lấy từ Shinagawa-ku trên bàn làm việc của tôi. Hãy truyền cảm giác của mình đến mẫu nước đó cùng một lúc từ khắp nước Nhật. Tất nhiên, để nước này trở thành nước sạch, hãy gửi “Khí, Tâm hồn và Tinh thần của Tình yêu” và điều mong ước rằng nước sẽ trở nên sạch. Xin cảm ơn rất nhiều.”

Tiến sĩ Emoto báo cáo, “Tất nhiên, không có sự thay đổi vật lý nào. Chúng tôi đã không chờ đợi nhưng đã có thể đạt được một sự thay đổi rõ ràng về điều kiện của nước. Tất cả nhân viên đều xúc động đến nỗi họ gần như trực khóc. Chúng tôi cảm ơn sâu sắc tất cả những người đã hợp tác với chúng tôi trên toàn bộ nước Nhật. Chúng tôi đã bắt đầu cảm thấy rằng ý nghĩ của mọi người có thể được tập hợp lại bất kể họ ở bao xa.” Bằng cách này, tinh thể nước đã chứng tỏ với chúng tôi rõ ràng là ý thức của con người thực sự là một vật chất có tồn tại, và vật chất này thậm chí có thể làm thay đổi môi trường của chúng ta.

Mặc dù thí nghiệm ý thức này rất mới và mang tính cách mạng, tuy nhiên kết luận thu được thì tuyệt đối không phải như vậy. Trong quyển sách Chuyển Pháp Luân của mình, Ông Lý Hồng Chí đã mô tả bản chất của ý thức như sau: “Ngày nay, những người nghiên cứu cơ thể con người đã khám phá ra rằng các hoạt động trí óc của con người chúng ta hay là những suy nghĩ của con người có thể sinh ra vật chất. Ở tầng rất cao, chúng tôi đã nhận thấy rằng nó thực sự là một chất, nhưng chất này không ở trong dạng sóng não như ngày nay chúng ta đã khám phá ra trong nghiên cứu. Thay vì đó, nó ở trong dạng của một bộ não người hoàn chỉnh.” Chúng tôi không thể đi lạc đề về một phát biểu khác của Ông Lý, rằng “…Là một con người, chư vị là một người tốt chỉ khi chư vị có thể tuân theo đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn này của vũ trụ. Một người lệch khỏi đặc tính này thực sự là một người xấu.” Phương châm đạo lý này nghe đơn giản nhưng rõ ràng và không nên bị coi nhẹ như những ảnh tinh thể nước ở đây nữa.

Chữ Thiện có thể sinh ra tình yêu, cái đẹp, sự biết ơn, sự thông cảm, sự rộng lượng, sự giúp đỡ, sự đồng cảm, và những điều tương tự. Chẳng phải những tinh thể cho chúng ta thấy rằng nếu chúng ta đồng hóa với nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của vũ trụ, chúng ta sẽ có sự hòa hợp và hạnh phúc cao nhất, nếu không chúng ta sẽ có những biểu hiện tiêu cực như sự khổ cực và xấu xa.

Trong vài phút còn lại, hãy để chúng ta đi vào thế giới kỳ diệu mà tinh thể có thể đưa chúng ta đến bằng cách nhìn qua những thí nghiệm này.

Trong những thí nghiệm này, nước được cho xem những từ “Thông thái”, “Vũ trụ” và “Tình yêu/Cảm ơn” bằng các thứ tiếng: Nhật, Anh và Đức. Nước ban đầu được sử dụng là nước lọc cùng tiêu chuẩn. Kết quả là các tinh thể được hình thành có hình dạng tương tụ bất chấp sự khác biệt về ngôn ngữ.

Thông thái (Nhật/Anh/Đức):



http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_D1.jpg
D-1: Tinh thể sau khi
đọc “Thông thái”
bằng tiếng Nhật

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_D2.jpg
D-2: Tinh thể sau khi
đọc “Thông thái”
bằng tiếng Anh

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_D3.jpg
D-3: Tinh thể sau khi
đọc “Thông thái”
bằng tiếng Đức


Trông chúng khá giống nhau. Khoảng trống tối ở giữa giống hệt nhau.

Vũ trụ (Nhật/Anh/Hy lạp):



http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_D4.jpg
D-4: Tinh thể sau khi
đọc “Vũ trụ”
bằng tiếng Nhật

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_D5.jpg
D-5: Tinh thể sau khi
đọc “Vũ trụ”
bằng tiếng Anh

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_D6.jpg
D-6: Tinh thể sau khi
đọc “Vũ trụ”
bằng tiếng Hy lạp


Tình yêu/Cảm ơn (Anh/Nhật/Đức):



http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_D7.jpg
D-7: Tinh thể sau khi
đọc “Tình yêu/Cảm ơn”
bằng tiếng Anh

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_D8.jpg
D-8: Tinh thể sau khi
đọc “Tình yêu/Cảm ơn”
bằng tiếng Nhật

http://www.zhengjian.org/sci/sci/ima...25water_D9.jpg
D-9: Tinh thể sau khi
đọc “Tình yêu/Cảm ơn”
bằng tiếng Đức


Lý Sư phụ phát biểu trong quyển Chuyển Pháp Luân, “Một suy nghĩ sinh ra bởi bộ não con người là một chất.” Ông chỉ ra rõ ràng rằng “Những thông điệp thực sự từ bộ não con người không phải là chức năng của chính bộ não người – nó không được sinh ra bởi bộ não mà bởi Nguyên Thần của con người…… Nếu một cơ thể người không có Nguyên Thần và các thứ như tính khí, cá tính và nhân cách, nó chỉ là một miếng thịt chứ không phải là một con người hoàn chỉnh có tính chất cá nhân. Vậy bộ não người có những chức năng nào? Như Tôi thấy, trong dạng của không gian vật lý này, não người chỉ là một nhà máy xử lý. Thông điệp thực sự được phát ra bởi Nguyên Thần. Tuy nhiên, cái được phát ra không phải là ngôn ngữ mà là một thông điệp của vũ trụ mang theo một ý nghĩa nào đó. Khi nhận được lệnh đó, bộ não của chúng ta sẽ chế biến thông điệp này thành ngôn ngữ hiện thờI của chúng ta hoặc các dạng diễn đạt khác; chúng ta diễn đạt nó thông qua động tác tay, sự giao tiếp bằng mắt, và sự vận động đầy đủ. Bộ não chỉ có mỗi tác dụng này. Những ý nghĩ và mênh lệnh thực sự đi đến từ Nguyên Thần của chúng ta.” Tinh thể nước cho chúng ta thấy rõ ràng là mặc dù một từ có cùng nghĩa được viết một cách khác nhau bằng các ngôn ngữ khác nhau, cái mà nước nhìn thấy chính xác là bản chất của từ đó mà cũng là một thực thể sống và do đó có thể phản ánh một cách tự nhiên từ đó trong các hình dạng tương tự.

Tiến sĩ Emoto viết trong đoạn kết luận của báo cáo của mình, “Đánh giá nước bằng cách chụp ảnh tinh thể nước là một cách tiếp cận mới xuất phát từ một quan điểm hoàn toàn khác so với các phương pháp đánh giá và phân tích khoa học truyền thống bình thường. Cái mà chúng tôi học được từ những thí nghiệm này là chúng ta không biết gì về nước cả. Các câu hỏi và vấn đề mới chồng chất lên nhau.”

Do đó, ông đặt câu hỏi một cách sắc sảo, “Có phải nước đến từ vũ trụ?” Sau đó ông tự trả lời mình một cách quả quyết, “Hãy bắt đầu với những câu hỏi về nước tồn tại trên mặt đất. Tại sao nước lại tồn tại? Nguồn gốc của nước trước kia được bao bọc trong sự bí ẩn. Khi các cuộc thăm dò vũ trụ tiến bộ, nó đã được xác nhận rằng nước cũng tồn tại trên Sao Hỏa. Chúng ta bắt đầu hiểu rằng nước không chỉ có trên trái đất mà trong tất cả các nơi trong vũ trụ.” “Tất cả chúng ta đều biết rằng không có nước thì sự sống không thể được sinh ra. Nếu như nguồn gốc của sự sống, có nghĩa là nước bắt nguồn từ vũ trụ, thì chúng ta có thể giả sử là loài người có thể có nguồn gốc ngoài trái đất.” “ Nếu thực tế này được công nhận, thì nguồn gốc của loài người, thuyết tiến hóa của Darwin, và các giả thuyết khác về lịch sử của trái đất và sự sống sẽ bị thay đổi hoàn toàn.” “Vũ trụ quá rộng lớn đối với con người và nó là một thực thể không thể tưởng tượng được. Sự thực của vấn đề là bằng cách nghiên cứu nước sâu hơn nữa, chúng ta có thể hiểu biết hơn về vũ trụ. Chỉ ý nghĩ đó thôi đã quá là hứng thú.”

Trong một bài giảng của Ông Lý Hồng Chí, người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp, Ông Lý đã trả lời một trong những câu hỏi của một học trò của mình về nguồn gốc của sự sống như sau: “Tôi có thể nói với chư vị nguồn gốc của vật chất và sự sống tồn tại ở các khu vực khác nhau ở trong thiên thể này của chúng ta là gì. Trên thực tế, nguồn gốc của vật chất là nước. Nhưng nước mà là nguồn gốc của vũ trụ không phải là nước trần tục trên mặt đất của người thường.”

“Ở các tầng khác nhau tồn tại các nguồn gốc khác nhau của vật chất, hay là các loại nước khác nhau là các nguồn gốc khác nhau của vật chất. Tầng càng cao thì mật độ của nước đó càng lớn. Nó tạo thành các hạt khác nhau, các nước khác nhau, và các sinh mệnh khác nhau trong các không gian khác nhau.”

“Vũ trụ mà chúng ta có thể hiểu là được cấu thành từ nước.” (Các bài giảng ở Hợp chủng quốc Hoa kỳ)

Nước, sự sống, vũ trụ và đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn: quan hệ thực sự giữa chúng là gì? Để tìm một câu trả lời tốt hơn cho chính mình, tôi chân thành mời quý vị đọc bộ sưu tập các bài viết của Pháp Luân Đại Pháp.

Bản tiếng Việt, có hình ảnh: http://minhhue.net/news/632.html

Bản tiếng Hán: http://www.zhengjian.org/zj/articles...27/14147.html;

Bản tiếng Anh: http://www.pureinsight.org/pi/articl.../4/22/188.html.

Dịch và đăng ngày 20-4-2004; bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Nếu như các phân tử nước có thể cảm thụ mức độ đạo đức của thông điệp dù là âm thanh hay hình ảnh hoặc ngay cả trong ý niệm và thể hiện ra các trạng thái mỹ diệu tinh anh hay phân ly xấu xí, hãy suy nghĩ, khoa học cho rằng thân thể con người ta 70% là nước, thế thì tình trạng gì sẽ xảy ra cho cơ thể khi chúng ta luôn tâm niệm những thông điệp tốt lành? Thực ra nhân thể, cũng như toàn bộ vật thể, vật chất hiện hữu trong vũ trụ có nguồn gốc từ nước, như thế nếu ai có thể thường xuyên niệm thầm 9 chữ " Pháp Luân Đại Pháp Hảo, Chân Thiện Nhẫn Hảo" lẽ nào lại ko có được biến đổi diệu kỳ khi Chân Thiện Nhẫn đó chính là đặc tính căn bản của vũ trụ? Điều này ai cũng dễ dàng cảm nhận được, phải ko.[/align][/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Bệnh tim của cha tôi đã được chữa khỏi

Bản để in
[MINH HUỆ 13-06-2008]

Ngày mồng 7 tháng 1 năm 2008, cha tôi bị một cơn đau tim dữ dội và được đưa vào bệnh viện địa phương để cấp cứu. Trong suốt 42 ngày nằm viện, ông phải truyền 4 chai máu lớn. Tình hình của ông dần ổn định nhưng không có nhiều hy vọng phục hồi hoàn toàn. Ông vẫn phải chịu đựng những cơn đau đớn hành hạ bởi thiếu máu cung cấp cho tim. Bác sĩ kiểm tra kết quả chụp cắt lớp và điện tâm đồ của ông và đề nghị ông tiếp tục điều trị ở một bệnh viện lớn hơn.

Ngày mồng 5 tháng 3 năm 2008, em trai tôi đưa cha tôi tới một bệnh viện lớn hơn trong vùng. Các bác sĩ đã hội chẩn về tình trạng của ông. Họ nói với ông rằng truyền máu hay thuốc thang cũng không cải thiện được tình trạng của ông. Cần thực hiện một ca mổ đặc biệt để đặt thêm 2 hoặc 3 ống căng mạch vào các mạch máu tim đã bị tắc. Những ống căng mạch đó có giá khoảng 10 nghìn tệ mỗi chiếc. Ngoài ra, ca phẫu thuật cũng có một vài rủi ro mà họ không đảm bảo là sẽ chữa khỏi bệnh. Thêm vào đó, còn có rất nhiều tác dụng phụ có hại.

Tôi được gọi về nhà để cùng đưa ra quyết định về cha tôi. Tôi đã nói với gia đình mình rằng “ Chỉ có Pháp Luân Đại Pháp mới cứu được bố thôi.” Tôi bảo cha tôi niệm câu “ Pháp Luân Đại Pháp tốt! Chân Thiện Nhẫn tốt.” Tôi cũng bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân cho ông. Cha tôi nghi ngờ và nói “ Mạch máu của bố bị nghẽn, trên tấm chụp cắt lớp là như vậy. Bố đã điều trị theo nhiều phương pháp mà không có kết quả. Những gì con viết trên mẩu giấy có thể thực sự chữa cho bố không?” Tôi trả lời “Điều đó sẽ có tác dụng trừ khi bố không tin vào nó. Khi bố thực sự đọc nó, Sư Phụ của con sẽ quản bố. Có rất nhiều người ốm nặng nhưng đã phục hồi một cách kỳ diệu sau khi tập Pháp Luân Công.” Nghe vậy, cha tôi quyết định thử và cầm cuốn Chuyển Pháp Luân. Sau khi tôi đọc cho ông 2 chương sách, Sư Phụ bắt đầu thanh lọc cơ thể cho ông. Ông có triệu chứng tiêu chảy và cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Ngày thứ ba, cơn đau quanh vùng tim nhẹ dần. Thái độ của ông cũng thay đổi và ông bắt đầu tin những điều tôi nói. Khoảng 5 giờ sáng, ông thức dậy và ngồi trên giường, niệm “ Pháp Luân Đại Pháp tốt!”

Dần dần cha tôi nhận ra rằng Chuyển Pháp Luân không phải là một quyển sách bình thường. Chất cản trở ông học Pháp dần bị tiêu diệt. Hàng ngày ông đều nhắc tôi đọc cho ông 2 chương sách. Một tuần sau, tim ông trở lại bình thường, không còn đau đớn và các mạch máu đều thông.

Các em tôi đã chứng kiến sự phục hồi của cha tôi và sự kỳ diệu của Đại Pháp. Bây giờ cha tôi đọc sách vài giờ mỗi ngày. Khi ông gặp mọi người, ông đều nói với họ rằng “ Sư phụ Lý Hồng Chí đã cứu tôi đấy. Pháp Luân Công đã cứu tôi. Luôn niệm “ Pháp Luân Đại Pháp tốt” sẽ phù hộ cho mọi người.”

Cả gia đình chúng con xin cảm ơn sư phụ từ bi!


--------------------------------------------------------------------------------
Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2...24/179044.html
Bản tiếng Anh: http://www.clearwisdom.net/emh/artic.../13/98142.html
Đăng ngày 23-6-2008; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Nghiên cứu sinh Tiến sĩ: Bệnh thấp khớp của tôi đã biến mất - bài của một học viên ở Taoyuan, Đài Loan

Tôi là một nghiên cứu sinh tiến sĩ năm thứ nhất ở một trường đại học của Mỹ. Ngay sau Tết Âm lịch năm 2004, tôi bắt đầu bị đau ngón tay và cổ tay, có vẻ giống như bệnh đau khớp. Bác sĩ của trường chẩn đoán đây là một loại đau do dùng máy tính nhiều quá. Tôi phải dùng thuốc, nhưng thay vì thuyên giảm, tôi lại bị tác dụng phụ của thuốc như bị đau bụng chẳng hạn. Đến cuối tháng 2, chỗ đau lan đến tận vai. Vào đầu tháng 3, cơn đau như kim châm ở phái trên lưng và đầu gối làm tôi tỉnh giấc vào khoảng 2, 3 giờ sáng. Bác sĩ của trường không thể chẩn đoán ra nguyên nhân cơn đau của tôi. Ông giới thiệu tôi đến một bác sĩ chuyên khoa khớp và miễn dịch ở một bệnh viện nổi tiếng hơn ở địa phương. Vị bác sĩ đó khám cho tôi rất kỹ lưỡng nhưng cũng không thể chẩn đoán được nguyên nhân của bệnh. Ông khuyên rằng nếu các triệu chứng kéo dài đến 3 tháng thì rất nhiều khả năng nó là một loại của bênh thấp khớp. Sự không rõ ràng đó đã ảnh hưởng rất lớn đối với tôi và tình trạng của tôi đã trở nên tồi tệ hơn.
Tôi điên cuồng tìm kiếm trên Internet những thông tin về bệnh viêm khớp. Việc nghiên cứu của tôi đã cho thấy rằng các triệu chứng của tôi nhiều khả năng giống một loại thấp khớp nào đó. Tôi thậm chí trở nên không thể cầm đũa cho chặt được nữa. Tuy nhiên, tôi vẫn tiếp tục gửi nhiều thư điện tử đến các bác sĩ chuyên khoa khớp và miễn dịch ở các bệnh viện lớn trên khắp Đài Loan để tìm kiếm câu trả lời. Hầu hết họ đều trả lời rằng, “Có thể là anh bị thấp khớp, nhưng chúng tôi không thể chẩn đoán cho anh nếu không gặp anh trực tiếp ở phòng khám của chúng tôi ở Đài Loan.” Điều này làm cho tôi rất không vui.
Tình trạng của tôi tiếp tục tồi tệ đi và việc đi lại của tôi cũng đã trở nên khó khăn. Căn bệnh này thường tấn công các khớp trước. Các khớp có thể bị biến dạng nghiêm trọng, và sau đó nó có thể tấn công đến tim. Sau vài năm hay thậm chí là có thể vài chục năm, bệnh nhân có thể chết. Bố mẹ tôi đã gần 60 tuổi và phải tự nuôi mình và em trai em gái tôi bằng đồng lương hưu ít ỏi của mình. Nó sẽ là một gánh nặng lớn đối với bố mẹ tôi nếu bố mẹ tôi phải trả tiền chữa bệnh cho tôi. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng vì những cơn đau mà tôi phải chịu.
Tôi nhìn lại lần cuối cùng các tài liệu mà tôi thu thập được trên Internet về bệnh thấp khớp. Đột nhiên có một cái gì đó làm tôi chú ý. Tôi tìm thấy một bài trên một trang web của một ai đó đã chữa khỏi bệnh thấp khớp. Tôi nhanh chóng lướt qua bài đó do một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc viết. Trong lòng tôi rất nghi ngờ. Liệu điều này có phải thật không? Sau đó tôi xem tất cả các bài viết trên trang web đó. Tôi đọc thấy rằng ung thư, bệnh xương phát triển nhanh, và các bệnh kỳ lạ khác đều đã được chữa khỏi nhờ tập Pháp Luân Công. Một tia hy vọng lớn lóe lên trong tim tôi. Tôi nghĩ rằng tôi nên học Pháp Luân Công càng sớm càng tốt nếu nó thần kỳ như vậy. Tôi tìm kiếm trên Internet với từ khóa Pháp Luân Công. Tôi tìm thấy các liên kết từ một trang web của Hồng Kông đến các trang web trên khắp thế giới. Từ đó tôi tìm thấy tên của các liên lạc viên ở nhiều trường Đại học ở Mỹ. Họ cung cấp các bài giảng Pháp Luân Công miễn phí. Thật ngạc nhiên là một tình nguyện viên Pháp Luân Công ở trường Đại học của tôi là một người Tây phương. Tôi ngay lập tức gửi thư điện tử và gọi điện cho anh ấy nhưng không gặp. Tôi thắc mắc liệu anh ấy đã ra trường chưa?
Tôi luống cuống nhưng vẫn tiếp tục tìm kiếm. Tôi tìm thấy trên trang web Pháp Luân Công của Hồng Kông các băng hình hướng dẫn tập năm bài công pháp của Pháp Luân Công. Theo khuyến nghị của các học viên, tôi nghe 9 bài giảng Pháp của Lý Sư Phụ trên Internet. Tôi tải xuống và in ra quyển sách Chuyển Pháp Luân là quyển sách chính của Pháp Luân Công và đọc qua một lần.
Sau khi đọc quyển Chuyển Pháp Luân lần đầu tiên trong đầu tôi có rất nhiều câu hỏi. Một số thuật ngữ tôi nghe tương đối mê tín nhưng theo khuyến nghị của các học viên khác mà tôi tìm thấy trên trang web, tôi biết rằng quyển Chuyển Pháp Luân dạy con người ta đề cao tâm tính của mình. Khi xem băng hình các bài giảng của Lý Sư Phụ, ban đầu tôi bị buồn ngủ. Nhưng tôi có ấn tượng sâu sắc về nụ cười và nỗ lực không mệt mỏi của Sư Phụ khi dạy con người ta hướng Thiện. Điều kỳ lạ là đêm thứ hai sau khi tôi học các bài công pháp và chính thức bắt đầu tập, tôi thấy rất nóng và phải đạp chăn ra khi ngủ. Ngày hôm sau, hơi thở tệ hại của tôi do bị bệnh đã biến mất.
Tôi tập luyện chăm chỉ hơn. Giờ đây tôi đã có thể ngủ ngon và thấy ngon miệng. Tôi quyết định quay trở lại Đài Loan bởi vì tôi không muốn làm phiền các bạn học cùng lớp nhiều quá. Tôi lại có hy vọng! Tôi biết rằng có rất nhiều học viên Pháp Luân Công ở Đài Loan, và tôi hy vọng là sẽ học được từ họ cho tiết của các bài tập. Tôi về đến Đài Loan vào buổi tối ngày 13/4/2004 trên xe lăn, và về đến nhà vào khoảng 11 giờ đêm. Vào 5 giờ sáng ngày 14/4 tôi đến điểm luyện công tại Trường Công nghiệp và Nông nghiệp Taoyuan để luyện công cùng với các học viên khác.
Vào buổi sáng ngày 15/4/2004 bố mẹ tôi đưa tôi đến Bệnh viện Changgen ở Linkou để gặp bác sĩ. Dùng các xét nghiệm chẩn đoán mới nhất cùng với các kết quả xét nghiệm máu trước đây, hai giáo sư y học đã chẩn đoán bênh của tôi là Hội chứng Hypermobility (đau lặp đi lặp lại ở một số khớp.) Các bác sĩ bảo tôi rằng tôi sẽ phải chịu đau đớn suốt đời. Họ bảo tôi rằng tôi sẽ không thể nhấc vật nặng hoặc làm việc nặng. Họ cũng nói với tôi rằng tôi sẽ phải sống phụ thuộc vào thuốc giảm đau suốt cuộc đời. Sau khi rời khỏi phòng khám của bác sĩ trên xe lăn tôi đã nhớ ra và bảo bố mẹ tôi rằng tôi muốn tập Pháp Luân Công!
Cùng ngày hôm đó, bố tôi mua cho tôi một quyển Chuyển Pháp Luân. Trong khi tôi đọc quyển Chuyển Pháp Luân lần thứ hai tôi tập nhiều hơn. Vào buổi tối ngày 16/4 tôi đi đến một buổi hội thảo học Pháp Luân Đại Pháp trên đôi chân khập khiễng của mình. Tôi nhớ lời của một học viên rằng: “Nếu anh có thể tự đi bộ đến điểm luyện công thì anh không cần phải làm phiền bố mình.” Nên tôi đi từ từ đến điểm luyện công Taoyuan.
Ngày 19/4, tôi tham dự một khóa học mới gồm 9 ngày về Pháp Luân Công. Các chấm đỏ xuất hiện trên cổ tôi cùng với ngứa không thể chịu nổi. Tôi phớt lờ chúng và tập bài 5, ngồi thiền bất cứ lúc nào tôi cảm thấy ngứa.
Khoảng một tuần sau, các chấm đỏ trên cổ tôi đã biến mất, và mặc dù tôi vẫn cảm thấy hơi đau ở đầu gối, nhưng tôi đã có thể đi lại như một người bình thường. Ban đầu tôi chỉ có thể ngồi thiền trong 10 phút. Bây giờ tôi có thể ngồi 50 phút. Mợ ba, cậu ba và những người bạn của mẹ tôi tất cả đều bắt đầu tập Pháp Luân Công sau khi nhìn thấy những thay đổi nơi tôi.
Việc phỉ báng Pháp Luân Đại Pháp của Giang Trạch Dân và những người theo ông ta ở Trung Quốc là một sự tuyên truyền đã lừa dối rất nhiều người. Giờ đây, sau khi đã rất may mắn trở thành một học viên Pháp Luân Công, tôi sẽ tập luyện chăm chỉ. Tôi sẽ cố gắng hêt sức để nói cho nhiều người hơn nữa biết sự thực về cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc và về khả năng trị bệnh kỳ diệu của Pháp Luân Công
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story6
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
U não và bệnh xương đã biến mất - bài của một học viên ở Trung Quốc

Tôi là một y tá 43 tuổi. Tôi đã phải chịu nhiều bệnh tật kể từ lần sinh nhật lần thứ 33 của tôi. Vào dịp Tết âm lịch năm 1989, nửa bên phải của thân thể tôi tự nhiên bị tê liệt. Giọng nói của tôi bị nhịu và lắp, và tôi gặp khó khăn trong việc ăn uống. Các cơ ở mắt và miệng của tôi bị giật không thể kiểm soát nổi, nên tôi trông giống như một người bị đột quỵ. Nước bọt liên tục chay ra từ miệng tôi. Tôi phải nằm liệt giường ở bệnh viện trong đau đớn vô cùng.
Ảnh chụp cắt lớp cho thấy một bóng ảnh cỡ như hạt dẻ ở thùy đỉnh bên phải não của tôi. Tôi được biết rằng tôi bị một loại u não. Cả gia đình lo sợ cho sức khỏe của tôi. Các chuyên gia chẩn đoán tôi có đa xơ cứng và kê đơn cho tôi liều cao steroids để điều trị. Tuy nhiên, sau 10 tháng, mặc dù tình trạng của tôi đã trở nên ổn định, tôi vẫn không thể cử động chân và tay phải của mình. Một năm rưỡi sau tôi bị một biến chứng nghiêm trọng hoại tử vô trùng của các đầu đùi [một loại bệnh xương khó chữa ảnh hưởng đến đùi hay xương đùi lớn]. Hông trái tôi trở nên bị biến dạng. Các bác sĩ giải thích chẩn đoán của họ cho tôi và yêu cầu tôi nằm yên tại chỗ ngay lập tức. Họ yêu cầu tôi tuyệt đối không được đi lại nếu không tôi sẽ phải phẫu thuật nhiều lần để lắp các đầu xương đùi nhân tạo. Khi nghe thấy điều này tôi đã ngã xuống sàn nhà và khóc rất lâu. Tôi gần như đã không còn muốn tiếp tục sống nữa.
Sau đó tôi phải điều trị dài ngày cho bệnh hoại tử vô trùng đầu xương đùi. Tôi phải tuân theo chế độ điều trị thảo dược hàng ngày. Sáu lần mỗi tháng tôi phải đi đến bệnh viện để giảm áp lực xương bằng cách các bác sĩ khoan vào đầu xương đùi tôi với sự trợ giúp của hình ảnh X-quang để tiêm thuốc vào hông tôi. Cách điều trị này cực kỳ đau đớn nên tôi phải dùng thuốc giảm đau liều cao 3 ngày liền sau khi điều trị. Tôi đã đi nhiều nơi để điều trị và tốn rất nhiều tiền, nhưng không có hiệu quả lắm. Ngày này qua ngày khác trong hơn 3 năm trời tôi phải chịu đau đớn tột cùng.
Sau đó tôi phát hiện ra Pháp Luân Đại Pháp. Những lời giảng của Lý Sư Phụ đã làm tôi xúc động và đã dẫn đường cho tôi như một ngọn đèn soi sáng để vượt ra khỏi bể khổ. Tôi đã quyết định ngay rằng tôi muốn học Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đọc các quyển sách của Pháp Luân Đại Pháp nhiều lần. Gió, mưa, nắng hè hay cái lạnh của mùa đông cũng không làm cho tôi nhỡ một buổi tập công ngoài trời hàng ngày nào. Tôi đo lường chính mình theo các tiêu chuẩn của Pháp Luân Đại Pháp trong tất cả mọi việc mà tôi làm và cố gắng tiến về phía trước trên con đường tu luyện gian nan.
Sau khi kiên định tập Pháp Luân Đại Pháp 1 năm 10 tháng tôi đã khỏi chứng nói lắp và có thể đọc to rõ ràng quyển Chuyển Pháp Luân. Thay vì nằm liệt giường tôi đã có thể đạp xe. Mắt cá và ngón chân cái của tôi đã linh hoạt trở lại và chứng đau hông của tôi do bệnh xương gây ra đã biến mất. Hình chụp kiểm tra đã xác nhận rằng các đầu xương đùi của tôi đã trở lại bình thường.
Bệnh hoại tử vô trùng các đầu xương đùi là một trong các bệnh khó chữa nhất trên thế giới và không thể chữa được bằng tiền và công nghệ. Thế nhưng nó đã lặng lẽ biến mất khỏi một học viên Pháp Luân Đại Pháp mà không cần điều trị gì cả. Đây là một bằng chứng rõ ràng nữa về khả năng trị bệnh kỳ diệu của Pháp Luân Đại Pháp.
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story7
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Một bác sĩ ở Đài Loan: Hầu hết các bệnh tật của tôi bây giờ chỉ còn là quá khứ

Tên tôi là Lai Jiandeng 53 tuổi. Tôi là một bác sĩ chuyên khoa Tai Mũi Họng. Tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công tháng 3 năm 1997. Tôi đã bị các loại bệnh tật suốt cuộc đời mình. Tôi đã từng tranh đấu với mọi người vì lợi ích cá nhân và sức khỏe của tôi đã sa sút đi từ năm đó. Trong mười năm qua, tôi đã xuống dốc tới tận đáy – và sau đó tôi đã tìm thấy Pháp Luân Đại Pháp. Giờ đây, cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi.
Tôi đã học Tây y và có một hiểu biết nhất định về trị bệnh và quá trình hồi phục một số bệnh tật. Khi tôi còn trẻ, tôi bị rất nhiều bệnh. Trong những năm ngay trước khi tôi tập Pháp Luân Công, tôi khổ sở vì bệnh viêm loét dạ dày, chảy máu dạ dày, đau lưng, đau mắt, váng đầu và đau dây thần kinh hông. Những vấn đề này thay nhau làm cho tôi đau khổ. Việc điều trị chỉ có thể ức chế tạm thời các triệu chứng, nhưng không thể ngăn chặn không cho bệnh tái phát.
Trước ngày lễ tảo mộ và bắt đầu một kỳ nghỉ dài, bệnh đau mắt của tôi xuất hiện. Hai mắt tôi bị đỏ trong hai ngày, và đột nhiên hai cầu mắt mưng mủ từ bên trong. Hai cầu mắt sưng to lên và cực kỳ đau đớn. Tôi gần như là không mở được mắt. Nhử mắt mưng đầy hai mắt tôi và cứ như là ai đó trát đầy hai mắt tôi. Tôi không thể tả được nỗi sợ hãi mạnh mẽ rằng tôi sẽ bị mù, bởi vì việc tiếp theo thường xảy ra là hai cầu mắt tôi sẽ mưng mủ và tôi không thể nhìn được nữa. Ngay lập tức, tôi đi đến gặp một bác sĩ nhãn khoa để tiêm thuốc trực tiếp vào mí mắt. Người ta thường tiêm vào cơ, dưới da hay vào tĩnh mạch, nhưng tôi thì bị tiêm trực tiếp vào mí mắt và vào mô xung quanh cầu mắt. Đôi khi tôi phải tiêm hai lần một ngày. Các triệu chứng đã thuyên giảm sau khoảng hai tuần.
Đó mới chỉ là bắt đầu của một cơn ác mộng. Căn bệnh tái phát vào tất cả các mùa xuân. Việc tiêm thuốc chỉ ức chế các triệu chứng ở bề mặt nhưng không thể điều trị nguyên nhân sâu xa ở bên trong. Mỗi lần bệnh tái phát thường kéo dài khoảng một tháng và tôi phải tiêm xung quanh hai mắt nếu không sẽ rất khó kiểm soát các triệu chứng.
Sau hơn mười năm, tôi cực kỳ sợ căn bệnh này, bởi vì qua thời gian tôi có thể bị bệnh thận nếu như tôi không bị mù, và cuối cùng thì tôi có thể sẽ phải sống nhờ máy lọc thận. Căn bệnh này cũng thường đi kèm với bệnh viêm đốt sống [bệnh viêm nhiễm xương sống mãn tính] và xương sống của tôi bắt đầu đau hơn 20 năm trước. Sau khi tôi bị tai nạn xe hơi hơn 10 năm trước, lưng của tôi đau không thể chịu được, bên cạnh các biến chứng khác đã bị sẵn. Vào mùa đông, xương sống của tôi bị đau khi tôi di chuyển, khi tôi nằm yên, khi tôi lăn, và khi tôi ra khỏi giường. Khi tôi ngồi trong xe hơi, tôi không thể chịu nổi một va chạm nhẹ nhất nào. Tôi phải dùng hai tay đẩy để nâng người mình lên cho nhẹ cơn đau, và khi xe tăng tốc tôi cũng thấy đau. Xương sống của tôi đau đến nỗi ứa nước mắt khi xe đi vào ổ gà hoặc phanh đột ngột. Tôi sợ đến chết đi mất mỗi khi phải đi ra ngoài bằng xe hơi. Ngay cả khi tôi đi bộ ở nhà, tôi cũng không thể đi lại nhịp nhàng vì bị đau lưng, và nó đau bất kể là tôi ở trong tư thế nào.
Mẹ tôi đã đang nằm trờ chết khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy các quyển sách của Pháp Luân Đại Pháp, nên lúc đó tôi chưa muốn đọc. Chỉ sau khi lễ tang của mẹ tôi xong tôi mới cầm quyển sách Pháp Luân Công và đột nhiên nhận ra rằng Pháp Luân Đại Pháp là điều mà tôi đã luôn luôn kiếm tìm, mặc dù tôi không biết rằng tôi đang muốn tìm điều này.
Mùa Hè tiếp theo, bệnh đau viêm loét dạ dày của tôi bắt đầu thuyên giảm và sau đó biến mất. Cái đau không thể chịu được ở xương sống của tôi cũng đã thuyên giảm một năm sau đó. Bệnh đau mắt của tôi quay trở lại một vài lần. Tôi tập bài ngồi thiền vì tôi không thể tập các bài động công. Cuối cùng thì bệnh vắng đầu cũng biến mất.
Hầu hết các bệnh tật của tôi bây giờ đã là quá khứ. Bây giờ tôi khỏe mạnh hơn tôi trước đây nhiều. Tôi đã thực sự trải nghiệm được một điều sâu sắc và siêu thường. Là một bác sĩ tôi hiểu về bệnh tật và cũng dễ được chữa bệnh. Tôi đã uống rất nhiều thuốc nhưng vẫn bị đau. Bây giờ thì tôi hiểu rằng chỉ có tu luyện mới có thể giúp cho con người ta trở nên thực sự hoàn toàn khỏe mạnh.
Pháp Luân Đại Pháp đã cho tôi những chỉ đạo trong cuộc đời. Nó đã giúp tôi giảm tức giận, mâu thuẫn và các cảm xúc xấu khác. Tôi có thể nhìn thấy các thiếu sót của mình và thông qua việc trân quý cơ duyên tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi sẽ tu luyện tinh tấn
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story8
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-28 06:46:45voconhan>
Trích đoạn: voconhan

Trích đoạn: Dust

Chào bạn voconhan !
Ý câu hỏi của mình là :
Vị bác sĩ này tên gì?ở đâu vậy bạn? Mình có thể liên lạc trao đổi với vị bác sĩ này không?
Chứ bạn đưa link này thì cũng như bài bạn copy post qua mà thôi...
Và mình đọc bài Sư Phụ chữa bệnh cho một em bé người Pháp từ xa hàng nghìn dặm.
thật là một điều thần kỳ
Mình có đứa cháu cũng bị câm điếc bại liệt 01 chổ hiện y học đang pó tay cũng như em bé Người Pháp ở trên...sư phụ Lý Hồng Chí có thể chữa dứt "thần kì" không?
Đứa cháu này câm điếc bại liệt nằm 01 chỗ thì không thể tập luyện được...chỉ có thể nhờ sư phụ "thần kỳ" như em bé Người Pháp trên mà thôi...


Chào bạn, mình đã nói trước với bạn rồi, Mình chỉ giới thiệu với bạn sự thần kỳ màu nhiệm của Đại Pháp trong giai đoạn Sư Phụ Lý Hồng Chí truyền công giảng Pháp tại Trung Quốc. Tình hình hiện nay thay đổi rồi, mà Sư Phụ cũng ko chữa bệnh, Pháp Luân Công là thuộc về phạm trù tu luyện, dạy con người ta các nguyên lý tu luyện để Phản Bổn Quy Chân, ai có thể nhận thức tu luyện và nguyện ước tu luyện trở về bản lai nguồn cội của mình thì sẽ đạt được tất cả những gì đáng được, bệnh tật cũng được tiêu trừ, còn như chỉ một mực mong chữa bệnh khỏe người thì ko đạt được gì cả. Đại Pháp ko phải để chữa bệnh cho người thường, chỉ là những người có cơ duyên tu luyện thì sẽ khỏi bệnh hoàn toàn tự nhiên để đạt trạng thái có thể tu luyện. Ngay cả khi Sư Phụ còn giảng Pháp cũng ko cho phép người bệnh nặng đến khóa giảng, bởi vì họ chỉ một mực nghĩ về bệnh của mình, họ ko có mục đích học Pháp để tu luyện, vì vậy ko có khả năng nào cho họ cả.




Giảng Pháp tại Pháp Hội đầu tiên ở Bắc Mỹ

Ngày 29-30 tháng 3 năm 1998 tại Nữu Ước
(Câu hỏi và trả lời - Phần I)

Lý Hồng Chí

(Dịch từ bản tiếng Anh)

Trích dẫn:
 
Câu hỏi: Con nghe nói một học viên đã qua đời không lâu sau khi học Pháp. Anh ta nhất quyết không uống thuốc trước khi anh ta mất. Tại sao một người lại chết ngay cả khi anh ta chết mà không sợ như thế?
 
Sư Phụ: Khi một người bị bệnh không uống thuốc, ở bề mặt liệu chư vị có thể phân biệt được nó là do từ sâu thẳm bên trong anh ta muốn tôi chữa bệnh cho anh ta, hay bởi vì anh ta kiên quyết xem bản thân mình là học viên. Nếu một người thường bị bệnh chết đi và nhất quyết dù thế nào cũng không uống thuốc, vậy anh ta có chết không? Anh ta sẽ chết đúng không? Đến lúc anh phải lìa đời thì anh ta phải lìa đời thôi, bởi vì anh ta là người thường. Làm sao mà đường đời của một người thường lại có thể tùy tiện được gia hạn? Anh tuyên bố rằng anh tập công. Mọi người hãy nghĩ xem: Chư vị có trở thành đệ tử Đại Pháp nếu chư vị tập Pháp Luân Công và đọc sách không? Nếu chư vị không chăm chỉ tinh tấn và không thực sự hành xử theo tiêu chuẩn mà tôi đã giảng cho chư vị, làm sao chư vị có thể là đệ tử của tôi? Chư vị có phải là đệ tử của tôi, thì không tùy thuộc vào việc tôi có thừa nhận chư vị là đệ tử hay không. Nói cách khác, chư vị có đạt tiêu chuẩn của một đệ tử không? Nếu chư vị tập công hàng ngày như là tập thể dục, nếu chư vị đọc sách mà không đồng hóa với nội hàm, nếu chư vị không tinh tấn chăm chỉ và không hành xử theo các yêu cầu từ trong sách, chư vị có thể là đệ tử của tôi không? Chư vị vẫn là một người thường phải không? Hãy nói về một người thường bị ốm và như một người chết đuối vớ được cọc, anh ta nhận ra rằng tôi có thể trị nghiệp bệnh cho một người. Vì với hệ thống tu luyện này, chính là không dùng thuốc khi đang tiêu nghiệp, anh ta đã tập công với hiểu lầm rằng nếu anh ta chỉ tập công và không uống thuốc thì bệnh anh ta sẽ khỏi và anh ta sẽ không chết. Anh ta không chỉ là một người thường mà anh ta còn ôm giữ một chấp trước mạnh như vậy. Làm sao mà anh ta không chết?

Đại Pháp là uy nghiêm và tu luyện là một vấn đề nghiêm túc. Làm sao lại có thể tùy tiện gia hạn cuộc sống của một người mà đã đến lúc nên phải kết thúc, hay một người thường lại có thể dễ dàng được phép đạt Viên Mãn và trở thành Phật?! Chư vị phải tu cái tâm của mình. Sẽ không có nghĩa lý gì nếu tâm chư vị không chuyển biến từ căn bản. Chư vị sẽ không được tính là đã vượt qua khảo nghiệm nếu bề ngoài chư vị làm tốt nhưng bên trong vẫn có một chút ít chấp trước mà chư vị không tự nhận ra. Là vì đây là điều nghiêm túc nhất. Chuyển biến từ căn bản cần phải thực sự xảy ra. Chư vị biết là rất nhiều người tập Pháp Luân Công và một số lớn trong số họ đã được chữa khỏi bệnh ung thư hay các căn bệnh hiểm nghèo khác. Tôi không cần phải kể những điều đó với chư vị là vì tất cả học viên của chúng ta đều biết.

Cũng có những người bị bệnh nguy kịch vì ung thư hay các căn bệnh chết người khác đến học Pháp Luân Công và vẫn qua đời. Vì sao vậy? Khi người đó từ miệng nói là đang tập Pháp Luân Công, tâm trí anh ta vẫn không dứt bỏ được suy nghĩ về bệnh của mình chút nào cả. Vài người có thể nghĩ thế này: “Anh ta khá say mê luyện tập. Anh ta nói với chúng tôi về việc không uống thuốc và anh ta còn khuyên chúng tôi từ bỏ chấp trước về bệnh tật nữa. Anh ta thậm chí còn giúp đỡ người khác học Pháp.” Nhưng không nhất thiết là bản thân anh ta đã xả bỏ nó - chư vị không biết trong tâm anh ta nghĩ gì. Điều này cho thấy là vấn đề phức tạp như thế nào. Anh ta bảo người khác hãy xả bỏ chấp trước, vì biết rằng Sư Phụ sẽ nghe thấy. Anh muốn Sư Phụ nghe thấy. Nói rõ ra, anh đang cố gắng đánh lừa Sư Phụ. Mục đích thực sự của anh là: “Sư Phụ chắc chắn sẽ lo cho mình vì tất cả những gì mình đã làm. Mình đã đọc sách, tập công và bảo mọi người tu luyện, vậy nên đương nhiên là Sư Phụ sẽ trị bệnh cho mình”. Chư vị thấy là ở bề mặt anh ta ngừng dùng thuốc, nói những điều đó và hành xử theo yêu cầu của tôi đối với việc tu luyện. Tuy nhiên, thực chất anh ta không thực sự đạt tiêu chuẩn của người tu luyện. Anh ta vẫn nghĩ “Chừng nào mình còn làm thế này, Sư Phụ chắc chắn sẽ tiêu trừ bệnh của mình”. Anh ta vẫn cứ nghĩ như vậy. Anh ta có gỡ bỏ cái tâm truy cầu Sư Phụ tiêu trừ bệnh cho anh ta không? Có phải cái tâm truy cầu đó vẫn bám chặt và bị che dấu trong tâm anh ta không? Trong trường hợp đó, có phải anh ta đang cố lừa người khác và lừa cả tôi không? Thực tế, anh ta đang lừa dối chính mình. Trong trường hợp đó, làm sao có thể trị bệnh cho anh ta được?

Tuy nhiên, chúng tôi thường tạo cơ hội cho những người bị bệnh nặng, và chúng tôi vẫn trì hoãn mọi việc. Ngày mà bệnh viện chẩn đoán sẽ qua đời đã qua lâu rồi. Đã qua một thời gian dài, có thể nó là nửa năm, một năm hay vài năm. Chúng tôi vẫn cho người này cơ hội và chờ anh ta xả bỏ chấp trước đó. Nhưng anh ta đơn giản vẫn không dứt bỏ. Mặc dù anh ta không nói gì, nhưng trong tâm trí anh ta luôn có suy nghĩ thế này: “Vì mình tập Pháp Luân Công, bệnh của mình có lẽ đã hết rồi. Vì mình tập Pháp Luân Công, có lẽ nó đã được chữa khỏi rồi”. Anh ta không thực sự xem mình là người tu luyện, người mà không nghĩ chút nào đến bệnh tật. Tôi vừa nói rằng tôi gần như không yêu cầu chư vị điều gì. Không có ràng buộc nào cả - chỉ xét tâm chư vị thôi. Nếu tôi không xét cả tâm chư vị, liệu tôi có thể cứu độ chư vị được không? Trên thực tế, bất kể một người theo đường lối tu luyện nào, tâm của anh ta cũng phải cải biến. Điểm khác biệt là hệ thống tu luyện của chúng ta là trực chỉ nhân tâm.
http://www.thuvienphapluandaiphap.org/libdaiphap/kinhvanmoi/kv_19980329_FirstLectureInNorthAmerica_QA1.htm
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Một phụ nữ bị bệnh ở giai đoạn cuối đã khỏi bệnh ung thư và các bệnh nặng khác

Tên tôi là Wang. Tôi sống ở phố Qianjin, huyện Ningjiang tỉnh Cát Lâm. Tôi đã tập Pháp Luân Công được 7 năm và thấy rằng Pháp Luân Công đã cứu cuộc sống của tôi.
Trước khi tôi tập Pháp Luân Công, tôi bị nhiều bệnh nặng như gan, sỏi mật, thấp khớp, mất ngủ v.v…Thậm chí một tiếng động nhỏ như tiếng kim đồng hồ tích tắc cũng làm cho tôi không thể ngủ được. Khi bệnh trĩ của tôi phát lên thì tôi sẽ bị xuất huyết. Mùa hè nào tôi cũng cảm thấy như là vô số mũi kim đang châm chích mình. Thật là tồi tệ rằng tôi không thể ngồi và nằm xuống một cách dễ dàng. Tôi sợ mùa hè. Cứ đến mùa thu và mùa xuân, ngực tôi lại như có lửa đốt, và tôi cảm thấy hàng ngàn mũi kim đang cào đi cào lại ở lưng mình. Tôi đau đớn đến mức gần như không còn cử động được nữa. Tôi hầu như không thể nấu ăn hay làm được việc nhà gì cả. Tôi đã uống đủ các loại thuốc trong một thời gian dài, và một tác dụng phụ là răng tôi bị lung lay. Tôi phải chịu đựng nhiều đau đớn và bệnh tật quá nên tính tình của tôi trở nên rất nóng nảy. Và đến cuối năm 1987, khi con tôi mới lên 3 tuổi, tôi bị chẩn đoán là có một khối u ác tính ở vú và phải phẫu thuật. Sau khi phẫu thuật tôi gần như không thể nâng tay cao lên đến miệng để tự ăn uống.
Trong những năm đó, tôi đã tiêu gần như toàn bộ thời gian và tiền tiết kiệm của mình để chữa bệnh. Tôi đã tập nhiều loại khí công khác nhau với hy vọng là có một loại khí công nào đó có thể chữa khỏi bệnh cho tôi nhưng tất cả các nỗ lực của tôi đều vô ích.
Năm 1996, tôi bị chẩn đoán là có một khối u tuyến giáp to như lòng đỏ trứng và bệnh cường tuyến giáp của tôi đã tái phát. Tôi lại phải phẫu thuật và dùng hóa trị liệu. Đồng thời chồng tôi đã bắt đầu ngoại tình với một người phụ nữ khác và sau đó đã ly dị tôi. Tôi đang chết dần chết mòn và hai đứa con của tôi bị bỏ mặc ở lại với tôi; ba mẹ con phải cố gắng lắm thì mới sống nổi. Sức khỏe của tôi đang suy sụp rất nhanh. Sau đó vào năm 1997, khi tôi sắp suy sụp hoàn toàn thì tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công. Từ khi bắt đầu tập, nhiều điều thần kỳ đã xảy đến với tôi. Sức khỏe của tôi được cải thiện hàng ngày. Nhiều căn bệnh của tôi đã biến mất cùng với các khối u. Tôi cảm nhận được một cách sâu sắc sự vui sướng của việc cuối cùng thì tôi cũng được sống một cuộc đời không có bệnh tật nào cả. Tôi trở nên rất khỏe mạnh, giờ đây tôi đã có thể đi bộ xa mà không cảm thấy mệt mỏi gì cả. Tôi có thể dễ dàng nâng hai cánh tay lên, cả cánh tay bên bị phẫu thuật để cắt bỏ ung thư vú. Tôi có thể làm tất cả mọi công việc chân tay. Khi phải thay bình ga ở trong bếp, tôi có thể dễ dàng bê bình ga nặng đi lên cầu thang. Tất cả mọi người ở xung quanh tôi đều thấy rằng tôi đã trở thành một con người hoàn toàn mới.
Sau khi học Pháp Luân Công không những tôi đã khỏi tất cả các bệnh tật, mà tôi còn bắt đầu hiểu được ý nghĩa chân thực của đời người. Cách suy nghĩ của tôi đã thay đổi và tôi bắt đầu học để trở thành một người tốt hơn. Tôi luôn nhớ ở trong tâm là mình phải luôn nghĩ đến người khác trước và đối xử tốt với mọi người và hành xử theo tiêu chuẩn mà Sư Phụ đã dạy chúng tôi là Chân Thiện Nhẫn.
Sự tức giận ở trong tâm đối với người chồng cũ của tôi đã biến mất và giờ đây tôi chăm sóc người bố của chồng cũ nay đã 90 tuổi mà không phàn nàn gì cả.
Bây giờ tôi là một người hoàn toàn khỏe mạnh. Tôi cảm ơn Sư Phụ và Pháp Luân Đại Pháp từ đáy lòng mình vì đã cứu sống cuộc đời tôi. Tôi cũng biết ơn lòng từ bi của Sư Phụ đã cho tôi may mắn được tập Pháp Luân Đại Pháp và chỉ cho tôi con đường phản bổn quy chân
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story13
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
“Một điện tâm đồ tuyệt đẹp!”

Trước khi tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công vào ngày 6/10/1994 tôi bị ốm rất nặng. Tôi bị hơn chục bênh tật bao gồm bệnh về động mạch vành, xuất huyết não, sỏi thận, váng đầu và thấp khớp. Hai ngăn kéo lớn ở nhà và một ngăn tủ ở văn phòng chứa đầy thuốc kê theo đơn của bác sĩ. Tôi phải đến bệnh viện hàng ngày để tiêm thuốc, châm cứu và điện châm. Tôi đã thử mọi cách điều trị nhưng vẫn không tìm được cách nào để giải thoát mình khỏi sự đau đớn. Sau một cuộc phẫu thuật cắt bỏ các khối u tử cung năm 1991, tôi gần như suốt ngày ở bệnh viện. Sức khỏe của tôi xấu đi rất nhanh chóng. Người tôi run lẩy bẩy khi bước đi. Tôi thậm chí không thể bê được vật nặng hơn 2 cân trong khi vẫn phải đi làm hàng ngày đúng giờ và phải cố gắng làm xong mọi việc nhà. Vào thời gian đó tôi cảm thấy rằng cuộc đời chỉ toàn là những đau khổ.
Khi chuẩn bị suy sụp hoàn toàn, tôi biết đến Pháp Luân Công đang được truyền rộng nhanh chóng trên toàn quốc. Các tạp chí Khí công và Thể thao cũng như Khí công đều đăng bài về hiệu quả của Pháp Luân Công trong việc chữa bệnh và đề cao sức khỏe. Tạp chí “Người về hưu” đăng chi tiết năm bài tập của Pháp Luân Công trong nhiều số liên tiếp. Cuối cùng thì tôi cũng có được một quyển sách Pháp Luân Công, tôi vui mừng đến nỗi không muốn đặt quyển sách xuống. Tôi đọc một mạch hết cả quyển sách mà quên cả ăn trưa. Từng chữ từng chữ một đi sâu vào tâm tôi và tôi cảm thấy rằng từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thấy một quyển sách quý như vậy. Ngay lập tức tôi thấy trân quý ba chữ Chân Thiện Nhẫn.
Đột nhiên nhận ra rằng tôi bị muộn giờ làm ca nên tôi phải chạy. Mặc dù tôi thường thở không ra hơi khi phải chạy nhanh, tôi ngạc nhiên là tại sao tự nhiên tôi lại khỏe như vậy. “Thật là kỳ diệu!”. Sau lần đó tôi quyết tâm học Pháp Luân Công. Chỉ chưa đầy hai tuần, tôi đã có thể đọc mà không cần phải đeo kính. Vì thế mà tôi lại càng quyết tâm hơn. Ngoài việc đi làm và làm việc nhà tôi dùng nhiều thời gian để đọc sách học Pháp và tập các bài luyện công của Pháp Luân Công.
Sau đó, tôi có được một quyển Chuyển Pháp Luân là các bài giảng chính của Pháp Luân Công. Từ đó tôi hiểu ra rằng Pháp Luân Công chính là tu luyện. Tôi tự nghĩ “Mình sẽ tu luyện không ngừng”. Thân thể tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng, tâm thái của tôi cũng vậy. Sáu tháng sau, tất cả nhân viên ở cơ quan tôi làm việc đều phải đi khám sức khỏe. Khi đến lượt tôi, các bác sĩ không tìm thấy một vấn đề sức khỏe nào của tôi cả. Tất cả đều bình thường. Khi bác sĩ cầm kết quả khám của tôi trong tay đã phải thốt lên “Một điện tâm đồ tuyệt đẹp!”
Khi siêu âm, bác sĩ tìm thật kỹ các viên sỏi thận đã được phát hiện trước kia. Bác sĩ nói “Chúng đã biến mất thật rồi!” Tôi rất vui mừng. “Pháp Luân Công đã tịnh hóa thân thể tôi” tôi nói. Trên thực tế chính tôi cũng không biết là các bệnh tật của mình đã biến mất từ khi nào. Tôi chỉ để tâm vào việc tu luyện mà không chú ý gì đến bệnh tật của mình cả.
Cho đến hôm nay tôi đã tập Pháp Luân Công được 7 năm. Trong khoảng thời gian này tôi không phải uống bất cứ một viên thuốc nào. Trông tôi như trẻ lại. Từ kinh nghiệm của mình, tất cả các bạn bè của tôi đều biết rằng Pháp Luân Công thực sự là rất tốt. Pháp Luân Công đã cứu cuộc đời tôi và cho tôi tất cả những gì mà tôi có hôm nay.
30/12/2001
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story14
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0