📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Chuyện Thần Thoại Dành Cho Con Người Tương Lai 🔒

66 trả lời, 3.284 lượt xem — Trang 3 / 3
Bệnh đau nửa đầu và bệnh tim của tôi biến mất, chồng tôi bỏ thuốc lá, bỏ rượu và cờ bạc

Tên tôi là Lin Meili, tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Singapore. Tôi đã tập Pháp Luân Công được 5 năm và đã thu được rất nhiều lợi ích cả về mặt thể chất lẫn tinh thần. Sau đây tôi sẽ kể về những thay đổi mà việc tu tập Pháp Luân Công đã đem đến cho tôi.
Trước khi tôi tập Pháp Luân Công, tôi bị rất nhiều bệnh tật, nặng nhất là bệnh đau nửa đầu và bệnh tim. Khi cơn đau tim ập đến tôi rất khó thở. Tôi có thể cảm thấy rằng trái tim tôi đã ngừng đập cứ như là cuộc đời của tôi đã đến hồi kết thúc. Việc này thường xảy ra vào ban đêm và rất đau đớn. Khi cơn đau đầu ập đến, nó đau đến nỗi tôi phát run lên và không thể ngủ được. Hai căn bệnh này đã hành hạ tôi gần hết cả cuộc đời.
Kể từ khi tôi được giới thiệu về Pháp Luân Đại Pháp vào ngày 1 tháng 5 năm 1995, tôi đã tập hàng ngày. Bởi vì tôi không được đi học, nên tôi không thể đọc được câu nào trong quyển Chuyển Pháp Luân (1) chứ chưa nói gì đến việc hiểu được các hàm ý sâu xa. Vào thời gian đó khi tôi học Pháp (2) cùng với các học viên khác, tôi phải cố nhớ từng chữ một trong khi nghe mọi người đọc. Thật là kỳ diệu rằng tôi đã có thể đọc cả quyển Chuyển Pháp Luân sau một năm. Pháp đã cho tôi trí huệ, và giờ đây tôi cũng có một thân thể rất khỏe mạnh và trông tôi ngày một trẻ lại. Tất cả các bệnh tật trước kia của tôi đã biến mất.
Tôi cũng xin được kể về những thay đổi lớn của chồng tôi sau khi tu luyện. Bố mẹ chồng tôi đã đuổi chồng tôi ra khỏi nhà khi chồng tôi mới muời mấy tuổi bởi vì chồng tôi không chịu đi học, không nghe lời bố mẹ, và đã trở nên nghiện thuốc lá và nghiện rượu. Bố mẹ chồng tôi đã không thể dạy được con mình. Sau khi chúng tôi lấy nhau, chồng tôi vẫn không bỏ các thói xấu của mình, và chồng tôi cũng hay đánh bạc. Chồng tôi hút 3 đến 4 bao thuốc một ngày. Tôi đã thử mọi cách để giúp chồng tôi bỏ các thói xấu của mình nhưng không được. Chồng tôi rất nóng tính và thường đánh nhau và chửi người khác. Chồng tôi cũng thường quát mắng tôi nên các con tôi rất sợ bố.
Sau khi chúng tôi tập Pháp Luân Công, tôi không thể tin được rằng chồng tôi đã thay đổi thành một con người hoàn toàn khác. Chồng tôi nhanh chóng bỏ thói quen hút thuốc đã 40 năm nay của mình và trở nên một người rất tốt và hiền lành. Pháp Luân Công đã giúp chồng tôi rất nhanh chóng bỏ đi các thói xấu của mình. Chồng tôi không còn hút thuốc lá nữa không còn uống rượu và đánh bạc nữa, không còn đánh chửi nhau với người khác nữa. Chồng tôi đã thực sự trở thành một người chồng và người cha tốt. Các con tôi nói “Bố đã thay đổi, bố đã trở thành một người hoàn toàn khác sau khi tập Pháp Luân Công”. Gia đình tôi đã trở nên hòa thuận. Pháp Luân Công đã cứu gia đình tôi. Tôi rất biết ơn Sư Phụ của chúng tôi người đã cho tôi một gia đình hạnh phúc.
Kể từ khi cuộc đàn áp ở Trung quốc bắt đầu, các tờ báo ở Singapore đã đưa lại các tin từ Trung quốc. Tôi biết rằng Pháp Luân Công là một môn tu luyện chính pháp. Với những thay đổi tích cực đã diễn ra trong gia đình tôi thì làm sao mà Pháp Luân Công lại có thể là không tốt cơ chứ? Sư Phụ dạy chúng tôi phải làm người tốt với chuẩn mực đạo đức cao và tôi là một người đã được hưởng lợi từ việc tu luyện nên tôi đã kiên trì tu luyện. Tôi đi phân phát các tư liệu về Pháp Luân Công trên đường đi đến chỗ làm và trên đường về nhà để nhiều người hơn nữa có thể biết được sự thật về Pháp Luân Công và thu được lợi ích từ pháp môn này như gia đình tôi và tôi.
(1) Chuyển Pháp Luân là quyển sách do Ông Lý Hồng Chí viết về các nguyên lý cơ bản của Pháp Luân Công.
(2) Pháp: Luật và các nguyên lý; các bài giảng của Pháp Luân Đại Pháp
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story16
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Một người tốt nghiệp trường y khỏi khối u não ở giai đoạn cuối

Tôi đã từng bị u não giai đoạn cuối.
Tôi sinh ra tại một ngôi làng nhỏ. Để thoát khỏi làng nên tôi đã hoc tập rất chăm chỉ. Bởi vì sức khỏe của tôi không được tốt nên tôi đã xin nhập học ở một trường y. Thật may mắn là tôi đã thực hiện được ước mơ của mình là trở thành một sinh viên. Trong những năm đi học, tôi thường cảm thấy bị váng đầu nhưng tôi lại cho đó là do thiếu máu và nghĩ đó là do thiếu dinh dưỡng. Tôi đã không quan tâm lắm đến chuyện đó.
Tôi bắt đầu hành nghề y ngay sau khi tốt nghiệp. Bệnh đau đầu của tôi ngày một nặng thêm, và thị lực của tôi ngày một kém dần. Cũng như những người trẻ tuổi khác ở tuổi của tôi, tôi phải vất vả kiếm sống ngay sau khi tốt nghiệp. Khi phải làm việc nhiều hơn thì sức khỏe của tôi cũng ngày một tồi tệ. Tôi cảm thấy đau đầu hơn, gầy hơn, và bắt đầu đi không vững. Tình trạng sức khỏe tồi tệ cuối cùng đã làm cho tôi cảnh tỉnh và vì thế tôi quyết định đi khám tổng thể. Tôi bị chẩn đoán là bị u não.
Tất cả mọi người trong gia đình tôi đều lo lắng. Mọi người đưa tôi đi khám bác sĩ ở khắp nơi. Tôi nhận được cùng một chẩn đoán ở tất cả các bệnh viện: phải phẫu thuật mổ hộp sọ để cắt bỏ khối u to bằng quả trứng ngỗng. Chi phí chữa bệnh sẽ rất là lớn. Tôi cũng biết rằng hậu quả của việc phẫu thuật có thể là rất khủng khiếp. Nếu không may, dù chỉ một dây thần kinh bị ảnh hưởng, tôi cũng có thể sẽ bị mù, bị tàn phế hoặc thậm chí còn tồi tệ hơn.
Tôi bắt đầu ngần ngại. Không muốn chấp nhận rủi ro của phẫu thuật, tôi quyết định là sẽ tận dụng tối đa những ngày còn lại của mình. Nhưng những cơn đau đầu đã hành hạ tôi. Tôi hiểu điều đó có nghĩa là gì. Trong tuyệt vọng, tôi đã không thể ăn ngủ được, và tinh thần của tôi rất là thấp. Tôi cảm thấy mình bị ốm nặng và tôi đã mất hy vọng hoàn toàn.
Rồi một ngày có một người họ hàng đến thăm tôi. Anh ấy đã từng bị bệnh ung thư dạ dày, nhưng sau đó đã khỏi bệnh nhờ tập Pháp Luân Công. Anh ấy nói cho tôi biết là Pháp Luân Công tốt như thế nào.
Tôi rất khó tin vào khí công nhưng do tuyệt vọng tôi đã tìm được một quyển Chuyển Pháp Luân và bắt đầu đọc. Thật ngạc nhiên là, khi tôi còn chưa đọc xong Bài giảng thứ nhất tôi đã bắt đầu cảm thấy đói. Tôi bảo đứa cháu trai đi mua cho tôi một bát mì. Sau một thời gian không có cảm giác ngon miệng, thật ngạc nhiên là tôi có thể ăn hết cả một bát mì. Tôi nhanh chóng đọc hết cả quyển sách.
Vào ngày thứ hai, tôi tham gia một nhóm luyện công ở gần nhà để học các bài công pháp. Lo lắng cho tình trạng sức khỏe của tôi, mẹ chồng tôi đi cùng tôi đến nơi luyện công. Sau khi luyện công học Pháp được nhiều hơn, dần dần tinh thần của tôi đã trở nên tốt hơn và tôi lại có cảm giác ăn ngon miệng trở lại. Hai tháng sau, các triệu chứng đau đầu chóng mặt đã nhẹ đi rất nhiều. Tôi không còn bị cảm vài ngày một lần như trước kia nữa. Tôi cảm thấy mình như một người mới. Nước da xanh xao của tôi đã hồng hào trở lại. Tất cả mọi người đều kinh ngạc khi thấy tôi khỏi bệnh quá nhanh chóng.
Sau khi luyện công được một thời gian, tôi đã bắt đầu có lại một cuộc sống bình thường thậm chí còn tốt hơn cả trước kia. Hơn nữa tâm tính của tôi đã thay đổi rất nhiều. Trước khi tập Pháp Luân Công, tôi thường muốn tranh đấu và tranh luận với những người khác ngay cả khi tôi biết rằng tôi đã sai. Tôi thường có mâu thuẫn với người khác về những chuyện nhỏ nhặt. Ngược lại, tôi đã thay đổi hoàn toàn sau khi tập Pháp Luân Công và làm theo những lời dạy của Sư Phụ Lý Hồng Chí. Một hôm anh rể tôi bị say rượu. Anh ấy đi lên cầu thang, đá vào cửa tôi, và gào thét rằng muốn giết tôi. Anh ấy hét lên “Đồ nông dân, tại sao lại đối xử với ta như vậy?” Nửa tỉnh nửa mê, tôi tưởng là anh ấy đang chửi con mình nên tôi quyết định đi ra ngăn anh ấy lại. Cố đấm tôi qua cửa kính, anh ấy làm vỡ kính và kính cắt một vết sâu ở mu bàn tay tôi. Bất chấp đau đớn, tôi nhẫn chịu và không đánh lại bởi vì Lý Sư Phụ đã dạy chúng tôi rằng các học viên phải “đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu”. Bị xúc phạm như vậy nếu như không tập Pháp Luân Công thì tôi sẽ trả đũa ngay. Nhưng là một học viên nên tôi thậm chí không chửi lại anh ấy.
Pháp Luân Đại Pháp đã làm cho tôi trở thành một người tốt hơn và tôi còn muốn trở thành một người tốt hơn nữa. Sau khi đã thực sự thu được lợi ích từ Đại Pháp tôi chân thành hy vọng rằng tất cả mọi người đều đọc quyển sách Chuyển Pháp Luân và cũng thu được lợi ích như tôi.
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story17
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Quá nhiều bài phạm qui, tạm thời đóng lại. Qua hết rằm tháng giêng xử lý.

Hãy để mọi người ăn Tết vui!
FIND QUeeN
0
Một người phụ nữ trẻ bị bệnh còi xương, bệnh tim, và hen suyễn đã khỏi bệnh

Viết bởi FENG MEI, như đã kể cho GUI LIAN
Tôi sinh ra ở vùng Đông Bắc Trung Quốc, ở một miền quê. Tôi bị các bệnh bẩm sinh như bệnh tim, hen suyễn, và nhiều bệnh tật khác nữa và đã tiêu tốn rất nhiều thời gian ở trong các bệnh viện. Vì các bệnh viện không thể chữa được bệnh của tôi nên bố mẹ tôi đã thử các cách chữa khác bao gồm cả việc nhờ các hòa thượng và lang y chữa bệnh cho tôi. Tuy nhiên, sức khỏe của tôi ngày một yếu dần. Khi lên 5 tuổi tôi bị bệnh còi xương. Việc đi học có vẻ như là một giấc mơ không thể trở thành hiện thực.
Khi thời gian trôi qua, bố mẹ tôi trở nên mệt mỏi với việc phải đối mặt với những vấn đề của tôi. Tôi thường xuyên khóc vì thất vọng và cô đơn. Khi tôi lên 7 tôi phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch. Số tiền mà bố tôi kiếm được từ nghề thợ xây còn xa mới đủ để trang trải cho những chi phí y tế và vì vậy bố tôi đã phải vay nợ rất nhiều. Rồi một ngày bác sĩ tuyên bố rằng tình trạng của tôi là vô vọng và bảo bố tôi chuẩn bị lễ tang cho tôi.
Trên đường trở về nhà, bố tôi, cõng tôi trên lưng, tiến đến một cái cầu. Bố tự nói với mình “Đằng nào thì nó cũng sẽ chết thì tại sao mình không quẳng nó xuống sông nhỉ?” Nhưng sau đó bố thở dài và tự trách mình “Nhưng nó là con gái mình nên hãy để cho nó chết ở trong nhà mình.” Nhưng sau khi trở về nhà tự nhiên tôi đã khỏi bệnh một cách thần kỳ.
Vào tháng 10 năm 1992, khi tôi lên 9 tuổi, tôi lại bị rơi vào tình trạng nguy kịch. Bố mẹ tôi nói với tôi, “Tốt nhất là con tự tử đi! Sau khi chết, con sẽ được giải thoát và cũng sẽ không còn phải chịu đau đớn gì nữa. Dù sao thì giờ đây con cũng đã bị tàn phế nên nếu con lớn lên con sẽ còn phải chịu khổ nhiều hơn nữa.” Mặc dù trái tim tôi tan nát nhưng tôi cũng cảm thấy rằng không còn lý do gì nữa để tôi sống trên cuộc đời này nên tôi đã cố gắng đi đến một cái giếng bỏ hoang và nhảy xuống đó. Khi tôi đã ở dưới giếng, tôi lại nổi chứ không chìm cứ như là có ai đó đang nâng tôi. Một người hàng xóm tốt bụng đã lôi tôi lên khỏi giếng. Sau đó tôi van xin bố mẹ tôi rằng “Hãy để cho con sống! Người ta có thể sống 100 năm, con chỉ xin được sống 40 năm thôi.” Bố mẹ tôi quay lưng lại phía tôi mà không nói lời nào cả.
Thật là may mắn là khi tôi lên 16 tuổi tôi đã gặp Pháp Luân Đại Pháp và cuộc sống của tôi đã thay đổi. Lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng “Pháp Luân Công” tôi giật mình và một cảm giác vui sướng tràn ngập trong tim tôi. Tôi tự nghĩ “Dù sao thì mình cũng sắp chết, mình sẽ cố gắng hết sức để học những điều này cho thật tốt.”
Trong quá trình tôi học Pháp Luân Công, hai má tôi đã trở nên hồng hào, tôi học đọc, và tự đọc được quyển sách Chuyển Pháp Luân. Dần dần và đầu tiên tôi cũng không tự nhận ra được là lưng của tôi đã duỗi thẳng được ra và sau đó tất cả các bệnh tật khác của tôi cũng biến mất. Tôi trở thành một người phụ nữ trẻ đẹp. Sự biến đổi của tôi đã làm tất cả những ai biết tôi sốc và trở thành một chủ đề nổi tiếng để mọi người bàn luận trong thị trấn nơi tôi ở. Rất nhiều người đã được chứng kiến sức mạnh của Đại Pháp thông qua những thay đổi nơi tôi...
Tôi chỉ muốn nói với tất cả mọi người thông qua những trải nghiệm cá nhân của chính bản thân mình rằng Sư Phụ Pháp Luân Đại Pháp của tôi đã cứu rất nhiều người đã từng ở trong tình trạng vô vọng như tôi! Ông đã hồi sinh rất nhiều mạng người!
Ghi chú:
Mặc dù sẽ là bất hợp pháp nếu cha mẹ bắt ép con gái mình tự tử nhưng đấy không phải là tình huống ít gặp ở Trung quốc. Đặc biệt là ở những vùng nông thôn, bố mẹ vẫn quý con trai hơn con gái. Hơn nữa, do chính sách kiểm soát dân số tàn bạo của chính phủ Trung quốc, nhiều bé gái đã bị bỏ rơi hoặc thậm chí bị chính bố mẹ mình giết chết. Nông dân Trung quốc không được hỗ trợ gì từ phía chính phủ để trả các chi phí y tế, và phần lớn không được bảo hiểm y tế. Một người nông dân bị bệnh nặng thông thường chỉ có thể chờ đợi tự khỏi hoặc là chờ chết.
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story19
 
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Câu chuyện của một bệnh nhân ung thư tụy đã sống sót

Tên tôi là Connie Ji. Bố tôi, hai người chú của tôi, bà ngoại tôi và cậu tôi đều bị bệnh ung thư. Trong thế hệ gia đình của tôi, thì chị của tôi, anh họ tôi, và tôi đều mắc căn bệnh đó. Hiện giờ tất cả mọi người trong gia đình tôi đã chết, trừ chị tôi và tôi. Tổng cộng có 8 người trong gia đình tôi bao gồm cả tôi đều bị ung thư.
Bây giờ tôi sẽ kể cho các bạn nghe là tôi đã sống sót khỏi căn bệnh ung thư chết người này như thế nào. Tôi bắt đầu cảm thấy mệt vào mùa thu năm 1995 và đi đến bệnh viện để khám. Thông qua siêu âm, bác sĩ nhìn thấy một cái gì đó không bình thường về hệ thống mật của tôi. Tiếp theo bác sĩ chụp CT cho tôi. Khi bác sĩ nhìn thấy kết quả chụp CT, ông hỏi tôi là đã cảm thấy bị mệt bao lâu rồi. Tôi trả lời là mới bị. Nét mặt nghiêm trọng của bác sĩ đã nói lên tất cả. Tôi hiểu là phải có một cái gì đó rất nghiêm trọng đối với sức khỏe của mình. Tôi đi đến một bệnh viện lớn hơn để chẩn đoán thêm và các bác sĩ ở đó cuối cùng đã nói với tôi rằng tôi có “thương tổn ở tụy”.
Lúc đó tôi đã hiểu ra rằng cuộc sống của tôi đã gặp nguy hiểm và gia đình tôi bắt đầu hoảng sợ. Hồi đó tôi mới 43 tuổi và con trai tôi mới vừa lên 14 tuổi. Để tránh làm cho sức khỏe của tôi trầm trọng thêm, bố mẹ chồng tôi và chồng tôi phải cố kìm nước mắt khi có mặt tôi. Sau đó gia đình tôi quyết định đưa tôi đến Bệnh viện hữu nghị Trung-Nhật ở Bắc Kinh để được điều trị tốt hơn. Các bác sĩ và các chuyên gia đến hội chẩn và xác định rằng tôi bị ung thư ở đầu tụy.
Tôi biết rằng ung thư tụy là một trong những loại ung thư nguy hiểm nhất. Tôi cũng được biết rằng ung thư tụy là cực kỳ đau đớn và tỷ lệ chữa khỏi bệnh là gần như bằng 0 vào thời điểm này. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả được cảm giác của tôi. Tôi vừa khóc vừa nói với bác sĩ là tôi không muốn chết và cầu xin ông cứu lấy mạng sống của tôi nhưng tôi biết rất rõ là không ai có thể cứu tôi cả.
Tôi bắt đầu bị vàng da bởi vì khối u đã chắn ống mật chung của tôi. Tôi đã mất cảm giác ngon miệng và trở nên cực kỳ mệt. Chỉ một vài ngày sau khi bác sĩ xác nhận là tôi bị ung thư tụy, bác sĩ quyết định là phải phẫu thuật cắt bỏ tụy của tôi, bởi vì cách đó được coi là cơ hội duy nhất để chữa căn bệnh này của tôi. Tuy nhiên khi bác sĩ mổ phanh tôi ra, ông thấy rằng khối u đã dính vào cava tĩnh mạch dưới. Do đó cuộc phẫu thuật sẽ đi kèm với khả năng rất cao của tình trạng hậu phẫu tồi tệ hoặc tử vong và ung thư sẽ di căn đến các khu vực khác. Ông đi ra khỏi phòng mổ, giải thích tình hình cho gia đình tôi, và khuyến cáo là nên điều trị không dùng phẫu thuật thì mới có thể giúp kéo dài mạng sống của tôi. Sau khi gia đình tôi đồng ý với quyết định của bác sĩ, ông đã nối lại ống dẫn mật chung và ruột tá để giữ cho hệ tiêu hóa của tôi hoạt động bình thường. Và ông khâu vết mổ lại mà không cắt bỏ tụy của tôi đi nữa. Đó cũng là một cách khác để nói với tôi rằng bệnh ung thư tụy của tôi là không có cách chữa. Trong khi chờ đợi ở ngoài phòng mổ, chồng tôi đã bật khóc. Khi tôi tỉnh lại, tôi hỏi gia đình tôi kết quả ca mổ là như thế nào. Khi chị tôi nói cho tôi biết sự thật, đầu óc tôi trở nên hoàn toàn trống rỗng. Tôi đã không thể nghĩ hay nói điều gì cả.
Mặc dù không có hy vọng chữa khỏi, gia đình tôi kiên quyết rằng tôi phải tiếp tục chữa bệnh bằng cả tây y và Trung y. Tôi uống thảo dược Trung quốc truyền thống, cũng như hóa trị liệu và xạ trị liệu. Ngày nào tôi cũng phải chịu đựng đau đớn, tác dụng phụ của hóa trị liệu, và cái chết đang đến gần. Trái tim tôi cũng tan vỡ ra khi tôi nghĩ đến con mình. Có một lần tôi nhận được điện thoại của con trai khi tôi đang phải dùng hóa trị liệu. Tôi bắt đầu hình dung rằng con trai tôi sẽ không có mẹ và nó sẽ phải lớn lên mà không có tình thương của mẹ. Và nước mắt bắt đầu tuôn chảy trên mặt tôi.
Tôi biết là tôi sẽ chết rất sớm nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ xem cái chết sẽ như thế nào. Tôi không biết câu trả lời và cũng không muốn biết câu trả lời. Tôi cũng không muốn nghĩ về hiện thực. Có một rào cản khắc nghiệt ngăn cách tôi với thế giới. Tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi và cảm thấy thế giới thật khắc nghiệt. Hàng ngày tôi bị tra tấn bất tận cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi không muốn chết nhưng sự hành hạ hàng ngày của bệnh tật dường như còn tồi tệ hơn cả cái chết. Điều mà tôi sợ nhất là tôi có thể chết sau khi đã lê mòn mỏi hết cuộc đời mình trong đau đớn tột cùng. Tôi bị đau đớn quật ngã và đã mất hết hy vọng sống. Tình cảm và sự hỗ trợ của gia đình cũng không thể làm cho tôi lên tinh thần hay động viên tôi chiến đấu với bệnh tật được. Không có một ai trên thế giới có thể cứu được mạng sống của tôi. Mặc dù tôi vẫn còn sống nhưng tôi cảm thấy rằng không còn có gì trên thế giới thuộc về mình nữa. Tôi cảm thấy rất cô đơn. Đó là một cảm giác mà chỉ có một người đang chết mới có thể biết được. Tôi nghĩ đến việc sống những ngày còn lại của mình ở trong chùa bởi vì ít nhất tôi cũng có thể có được sự bình yên khi sống xa thế giới trần tục. Khi tôi nói chuyện với chồng mình về ước nguyện của tôi trước khi chết cả hai chúng tôi đều thấy rằng ước nguyện đó là không hiện thực trong hoàn cảnh của tôi. Sau cuộc phẫu thuật, tôi chỉ còn nặng dưới 40 cân. Tôi đã rụng gần như hết cả tóc và trông tôi như một bóng ma với nước da vàng sậm và gầy da bọc xương.
Vào cuối năm 1996 sức khỏe của tôi đã trở nên rất tồi tệ và sự đau đớn đã gia tăng. Tôi hoàn toàn không thể ăn được nữa. Tôi không muốn làm cho chồng tôi lo lắng, nên tôi không nói với chồng cho đến khi tôi thấy rằng tôi không còn có thể chịu đựng và vượt qua được nữa. Chồng tôi khuyên rằng tôi nên nhập viện, nhưng tôi không muốn vì tôi không muốn chết ở bệnh viện. Rồi vào một buổi sáng tôi gặp một người phụ nữ cao tuổi khi tôi đang tập một môn khí công của Trung quốc ở công viên. Bà bắt đầu câu chuyện rằng bà đã để mắt đến tôi trong nhiều ngày và muốn giới thiệu Pháp Luân Công cho tôi. Bà nói “Tại sao cô không thử tập Pháp Luân Công xem sao?” “Hôm nay chúng tôi sẽ bắt đầu bật băng ghi hình các buổi giảng Pháp của Sư Phụ Lý Hồng Chí. Sao chị không tham gia cùng chúng tôi?” Khi nghe thấy lời mời của bà ngay lập tức tôi đã quyết định là sẽ không quay trở lại bệnh viện nữa. Bà dẫn tôi đến nhà của một học viên Pháp Luân Công khác tình nguyện giúp đỡ mọi người học các bài tập của Pháp Luân Công và chúng tôi ngồi xem băng ghi hình cùng với nhau. Tôi rất chăm chú lắng nghe các bài giảng của Sư Phụ Lý Hồng Chí. Khi tôi ngồi đó xem băng hình tôi cảm thấy rất dễ chịu. Sau khi chúng tôi xem xong băng hình ngày hôm đó, người phụ đạo viên tình nguyện cho tôi mượn một quyển sách Chuyển Pháp Luân là quyển sách chính của Pháp Luân Công. Tôi đọc xong quyển sách trong vòng có 3 ngày. Vào ngày thứ tư, tôi đi ra khỏi nhà vào lúc 4 giờ sáng và đi cùng người phụ nữ cao tuổi đó đến tham gia buổi tập công tập thể ngoài trời buổi sáng hôm đó. Hôm đó có tuyết và gió to nhưng tôi vẫn có thể tập các bài công Pháp tập trong tư thế đứng cùng với mọi người trong cả 1 giờ đồng hồ. Kể từ ngày hôm đó, tôi đã tiếp tục tập các bài công Pháp của Pháp Luân Công hàng ngày dù trời nắng hay mưa, đông hay hè.
Tôi cảm thấy như là tôi đã tìm được con đường trở về nhà. Tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa và không còn cảm thấy sợ chết nữa. Tôi cảm thấy tự do và bình an.
Sức khỏe của tôi đã bắt đầu cải thiện thậm chí trước cả khi tôi kịp nhận ra. Mặc dù tôi vẫn còn cảm thấy đau và vẫn thỉnh thoảng bị nôn và đi ngoài, tôi hiểu rằng đó là những dấu hiệu của việc thân thể tôi đang được tịnh hóa.
Tôi đã có thể ăn và ngủ tốt và cảm thấy rất khỏe mạnh. Chỉ sau có hai tháng sức khỏe của tôi đã chuyển biến rõ rệt và tôi đã trở thành một người khỏe mạnh. Tết âm lịch đến hai tháng sau khi tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công. Khi gia đình và họ hàng tôi đến thăm tôi nhân dịp Tết họ đã kinh ngạc vì tôi đã khỏi bệnh. Vào tháng 5 khi trời bắt đầu ấm tôi đã tăng cân lên rất nhiều và nhiều quần áo của tôi đã bị chật. Khi tôi tiếp tục đọc quyển Chuyển Pháp Luân và tập các bài công pháp của Pháp Luân Công tôi liên tục có được những nhận thức mới về ý nghĩa chân thực của đời người. Khi tôi cố gắng hành xử theo các bài giảng của Sư Phụ thì sức khỏe của tôi tiếp tục được cải thiện.
Càng ngày tôi càng trở nên khỏe mạnh hơn. Tôi đã từng bị bệnh viêm họng mãn tính và đau dạ dày ruột nhưng cả hai căn bệnh này cũng đã biến mất hoàn toàn như bệnh ung thư tụy. Bây giờ tôi đã nặng 59 cân và hoàn toàn khỏe mạnh. Bởi vì tôi tập Pháp Luân Công mà cuộc sống của tôi đã được kéo dài thêm và đã thay đổi.
Pháp Luân Đại Pháp không chỉ đã cứu gia đình tôi và tôi mà còn phục hồi sức khỏe thể chất và tinh thần cho cả hàng triệu người cũng như là chuẩn mực đạo đức của họ. Tôi không chỉ đang chia sẻ câu chuyện của mình như là một bằng chứng về khả năng kỳ diệu của Pháp Luân Công. Mà tôi cũng muốn dùng câu chuyện của mình như là một cách để chứng thực một sự thật rằng Pháp Luân Đại Pháp là một môn tu luyện chính pháp môn dạy mọi người đề cao chuẩn mực đạo đức và quay trở về với bản tính của mình.
http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story9
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
Chào bạn!


Trích đoạn: voconhan

...
Ghi chú:
Mặc dù sẽ là bất hợp pháp nếu cha mẹ bắt ép con gái mình tự tử nhưng đấy không phải là tình huống ít gặp ở Trung quốc. Đặc biệt là ở những vùng nông thôn, bố mẹ vẫn quý con trai hơn con gái. Hơn nữa, do chính sách kiểm soát dân số tàn bạo của chính phủ Trung quốc, nhiều bé gái đã bị bỏ rơi hoặc thậm chí bị chính bố mẹ mình giết chết. Nông dân Trung quốc không được hỗ trợ gì từ phía chính phủ để trả các chi phí y tế, và phần lớn không được bảo hiểm y tế. Một người nông dân bị bệnh nặng thông thường chỉ có thể chờ đợi tự khỏi hoặc là chờ chết.




cái này là gì đây bạn? Nếu bạn thích chỉ trích thì xin mời bạn tìm nơi khác.

Topic này sẽ được đóng lại không thời hạn. Còn việc ban nick hay không thì Ban điều hành sẽ quyêt định.
FIND QUeeN
0
Khỏi bệnh thiếu máu sau 20 năm khổ sở

Tôi là một học viên Pháp Luân Đại Pháp 41 tuổi. Hôm nay tôi muốn tiết lộ những trải nghiệm kỳ diệu của chính mình.
Khi tôi lên 11 tuổi tôi được chẩn đoán là mắc bệnh thiếu máu hay là bị bệnh ở tủy xương. Khi bệnh thiếu máu trở nên rất nghiêm trọng, tôi đã không thể tự chăm sóc chính mình và phải dựa vào thuốc để có thể sống sót.
Trong 20 năm qua, tổng cộng lượng thuốc mà tôi đã uống có lẽ phải chất đầy một chiếc xe tải và các chi phí chữa bệnh của tôi lên đến khoảng hơn 100 nghìn nhân dân tệ. (1) Còn về sự nghiệp của tôi, các mục tiêu cũng như gia đình thì tôi chỉ có thể mơ ước chứ không thể nào đạt được. Khi tôi hơn mười tuổi, căn bệnh đã trở nên nặng hơn lên. Do số lượng tiểu huyết cầu thấp nên kỳ kinh nguyệt đầu tiên của tôi đã kéo dài hơn 10 ngày không dừng và tôi đã trở nên rất yếu. Tôi đến bệnh viện để truyền máu và phải tiêm thuốc để cầm máu.
Việc này chỉ có thể giải quyết vấn đề của tôi trong lần này. Tháng sau và các tháng sau nữa tôi lại gặp phải vấn đề tương tự. Căn bênh của tôi đã làm tan vỡ trái tim cha mẹ tôi. Để chữa bệnh cho tôi, bố mẹ tôi đã liên hệ với tất cả các bệnh viện trên toàn quốc và tôi đã uống tất cả các loại thuốc mà mọi người nói là có thể chữa căn bệnh này bao gồm tất cả các liệu pháp bí truyền nhưng không có cách chữa nào có tác dụng cả.
Một ngày vào năm 1985, bụng tôi trướng lên, toàn thân tôi trở nên rất yếu và khó thở. Bố mẹ tôi ngay lập tức đưa tôi đến bệnh viện và bác sĩ nói rằng tôi bị vỡ mạch máu ở bụng (máu chảy ra đã làm bụng tôi trướng lên). Bác sĩ bảo bố mẹ tôi rằng cần phải phẫu thuật cho tôi nhưng khả năng thành công là không cao lắm. Có thể là tôi sẽ không qua khỏi sau khi mổ. Sau đó một số chuyên gia đã sử dụng một loại thuốc mới và máu ngừng chảy.
Khi căn bệnh của tôi vào lúc tồi tệ nhất, số lượng hồng cầu của tôi rất là thấp. Tôi đã được cứu sống từ bên lề cái chết rất nhiều lần. Có một lần mà tiêm thuốc và truyền máu không có tác dụng, và cuối cùng tôi được tiếp tiểu huyết cầu để có thể sống sót. Cách cấp cứu này đã diễn ra rất nhiều lần đến nỗi tôi không còn có thể nhớ được nữa. Trái tim tôi tan vỡ khi nhìn thấy bố mẹ bạc tóc vì lo lắng cho bệnh tình của tôi, và tôi thấy ghét mình rằng mình quá vô dụng. Tôi cảm thấy rằng cuộc sống của tôi không có ý nghĩa và đã mất đi ý chí chống lại bệnh tật.
Vào mùa đông năm 1998, có một người bạn đến thăm tôi. Cô ấy nói rằng cô đã khỏi bệnh sau khi tập Pháp Luân Công và khuyên tôi nên học. Nhìn thấy khuôn mặt hồng hào khỏe mạnh và thái độ vui vẻ của cô, tôi thực sự không thể tin được rằng cô đã từng bị ốm suốt và bây giờ rất khỏe mạnh và vui vẻ. Vì thế mà tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công.
Đầu tiên, tôi chỉ nghĩ rằng tôi sẽ thử nhưng sau khi đọc sách của Sư Phụ và nghe băng ghi bài giảng của ông tôi đã hiểu ra ý nghĩa của đời người, chúng ta sống vì điều gì và nên sống như thế nào. Sau khi tiếp tục học Pháp (2) tôi đã thay đổi tư tưởng của mình rất nhiều. Về vấn đề đối xử với mọi người và làm các việc tôi đã cố gắng hêt sức để làm theo những lời dạy và tiêu chuẩn của Pháp Luân Đại Pháp. Bệnh của tôi nhẹ đi hàng ngày và dần dần tôi đã có thể ngừng uống thuốc.
Bệnh của tôi giờ đã khỏi và tôi không còn cần phải uống thuốc nữa. Tôi đã không thể làm như vậy trước khi học Pháp Luân Đại Pháp. Sức khỏe của tôi bây giờ rất tốt và tôi thậm chí không còn bị cảm nữa. Tôi hiểu rằng chính là Pháp Luân Đại Pháp đã chữa khỏi bệnh cho tôi và Sư Phụ đã cho tôi một cuộc đời thứ hai.
(1) Đơn vị tiền tệ của Trung Quốc: một người lao động bình thường ở Trung Quốc kiếm được khoảng 500 nhân dân tệ mỗi tháng. (2) Pháp: các luật và nguyên lý; các lời dạy của Pháp Luân Đại Pháp
Nguồn http://khaitam.minhhue.net/khaitam/book/health/story3
[/align]
Lạc bước phong trần vô cố nhân  
0
«« « 1 2 3 » »»