Nhưng Lâm Dơi vẫn chưa phải là mạnh nhất ở nơi này, đầu não của tù là nằm ở khâu thêu. Nơi mà có rất nhiều người chịu án rất nặng, họ hoàn toàn không bao giờ được ra khỏi vòng trong của nhà tù, ra chứ đừng nói là được ra bên ngoài, được ra đồng… Có nhiều người thêu cả mười mấy năm ròng rã, những tay giang hồ cộm cán, đâm thuê chém mướn ngày nào bây giờ ngồi bên bàn thêu, tạo ra những tác phẩm đẹp cực kỳ. Mũi Nam, mũi Bắc vô cùng lả lướt… đủ các kỹ thuật thêu phức tạp, có nhiều cặp áo gối rồng phượng cầu kỳ không thể tả, nhiều QG còn đặt hàng riêng để làm quà tặng lúc về quê, hay tặng người yêu những cái khăn thêu hoa hồng đẹp tuyệt.
Vì ở lâu như vậy nên họ thiết lập một cái trật tự như kiểu “xã hội đen”, một thế lực ngầm. Đó là cái ổ của cá độ, của cờ bạc và cho vay nặng lãi, ở đây mức độ cho vay là bạc 60, tiền cá độ bóng đá y như bên ngoài lên đến hàng chục triệu, có đủ các loại hàng cấm như phim sex, ma túy, tân dược, rượu… thậm chí còn dẫn cả gái vô nếu mua đứt được vài tay cơ động hay QG nào đó. Đó là chưa kể đến ba cái vụ giảm án , đặc xá, ân xá… là dịp để đám tù và thân nhân của họ bên ngoài tích cực lo lót hầu mong được về sớm. Có nơi quy định rất rõ “một năm là năm chai”, nên đám lắm tiền nhiều của tích cực chung chi, tạo ra sự bất bình đẳng và mâu thuẫn trầm trọng trong tù, nhất là ở cái khâu thêu này.
Bản thân Lâm Dơi cũng phải chịu sự chi phối của nơi này nếu muốn tồn tại, nhưng y cũng không phải tay vừa, y cài Điền Lâu Đài vào bộ sậu đầu não, kết thân mật thiết, cùng ăn chia với hai tay có thế lực nhất lúc đó là Chiến Lỳ, Minh Nẫu.
Chiến Lỳ bên ngoài từng là trùm buôn ma túy, chủ nhiều nhà hàng khách sạn, có công ty chuyên vận chuyển, bốc vác ở bến cảng, hiện y là kẻ thầu cá độ cho tất cả đám tù nên uy lực rất lớn. Còn Minh Nẫu là giang hồ xứ “ăn rau má, phá đường tàu”, rớt ở trong này cũng vì tội ma túy, cũng còn tiền của và đàn em nhiều… Dưới bọn này còn có một loạt những tay tù cao án nặng khác như Lân Sói, Sóc Nhám, Tý Ngọng, Dương Mổ… họ thiết lập được một đường dây cá độ bóng đá và đánh đề ra tận bên ngoài, bọn này thậm chí xài ĐT thoải mái y như là QG vậy…
Buổi tối hôm ấy trời khá oi bức, tay trực trại đã ra ngoài, chìa khóa các phòng trao lại cho “Tổng đại diện”, lúc đó có một cuộc hẹn bí mật dưới trạm xá. Khi tay “Tổng đại diện” và ĐHC đến thì đã thấy Mười Hổ đang ngồi bên bàn, xung quanh có Lân Sói, Sóc Nhám, Dương Mổ và mấy tay đội trưởng các đội.
Khi vào trong này thì Mười Hổ bị mất hết phép thuật, ông ta chỉ còn cái tài “khoán”… nhiều người bị “giời leo”, sốt mãn tính đều tìm tới ông ta. Vì không có nhang nên Mười Hổ dùng ba điếu thuốc lá, vừa đọc chú vừa vẽ vòng vòng xung quanh chỗ bị giời leo, sau đó thổi vài lần, vậy mà mấy ngày sau là khỏi. Còn bị sốt ông ta khoán vào ly nước, sau đó cho uống, mười phút sau là mát liền.
Còn tay “Tổng đại diện” tên Cao “cầu”, y nguyên là TGĐ một công ty cầu đường, phà phọt gì đó, do mê cá độ bóng đá và đề đóm nên “lút” mất của nhà nước một số tỷ, y rất khôn khéo nên khi vô đây lại nhậm được cái chức béo bở nhất. Cái chức này là tai mắt, môi giới lo lót cho QG, Trực trại nên thường xuyên có quà và tiền biếu xén… Lân Sói cũng chịu án KT, bên ngoài cũng từng quyền cao chức trọng, số tiền mà y tham ô, làm thất thoát lên đến cả trăm tỷ nên án nặng như cái núi. Nhưng y còn giấu được tiền và có người nào đó gửi gắm với giám thị nên ở trong này sướng như tiên ông, ở tù mà như ở khách sạn, lâu lâu còn mò được ra ngoài nhậu bia ôm. Cái đầu y sói sọi nên mới có cái hiệu là Lân Sói, sau này y mám gái quá có bao nhiêu tiền “cúng mấy em” sạch sẽ, nên đang đổ nợ. Còn Sóc Nhám thì nổi tiếng là nhanh như sóc, chuyên làm cò bóng đá ăn lai, thắng thua gì y cũng đều có tiền nên dần dần trở thành chủ nợ của mấy thằng cờ bạc. Cán bộ đi học, đi về quê, đi đám cưới, đám giỗ… đều được Sóc Nhám lo tiền đầy đủ nên y rất có uy tín. Còn Dương Mổ thì từng làm theo kiểu Samurai, tức là mổ bụng tự tử, nhưng may không chết, y là tay chân của Lân Sói.
Mấy độ vừa rồi Lân Sói, Sóc Nhám thua cháy túi, sắp bị bọn Lâm Dơi, Chiến Lỳ tròng cái thòng lọng vào cổ nên phải muối mặt nhờ vả Mười Hổ, ông ta nhân cơ hội này tính đường triệt luôn đối thủ nguy hiểm...
Mười Hổ đi thẳng vào vấn đề “ Có kẻ ngày càng thỏa hiệp, bán rẻ anh em, đã đến lúc phải kết thúc rồi…”.
Vì ở lâu như vậy nên họ thiết lập một cái trật tự như kiểu “xã hội đen”, một thế lực ngầm. Đó là cái ổ của cá độ, của cờ bạc và cho vay nặng lãi, ở đây mức độ cho vay là bạc 60, tiền cá độ bóng đá y như bên ngoài lên đến hàng chục triệu, có đủ các loại hàng cấm như phim sex, ma túy, tân dược, rượu… thậm chí còn dẫn cả gái vô nếu mua đứt được vài tay cơ động hay QG nào đó. Đó là chưa kể đến ba cái vụ giảm án , đặc xá, ân xá… là dịp để đám tù và thân nhân của họ bên ngoài tích cực lo lót hầu mong được về sớm. Có nơi quy định rất rõ “một năm là năm chai”, nên đám lắm tiền nhiều của tích cực chung chi, tạo ra sự bất bình đẳng và mâu thuẫn trầm trọng trong tù, nhất là ở cái khâu thêu này.
Bản thân Lâm Dơi cũng phải chịu sự chi phối của nơi này nếu muốn tồn tại, nhưng y cũng không phải tay vừa, y cài Điền Lâu Đài vào bộ sậu đầu não, kết thân mật thiết, cùng ăn chia với hai tay có thế lực nhất lúc đó là Chiến Lỳ, Minh Nẫu.
Chiến Lỳ bên ngoài từng là trùm buôn ma túy, chủ nhiều nhà hàng khách sạn, có công ty chuyên vận chuyển, bốc vác ở bến cảng, hiện y là kẻ thầu cá độ cho tất cả đám tù nên uy lực rất lớn. Còn Minh Nẫu là giang hồ xứ “ăn rau má, phá đường tàu”, rớt ở trong này cũng vì tội ma túy, cũng còn tiền của và đàn em nhiều… Dưới bọn này còn có một loạt những tay tù cao án nặng khác như Lân Sói, Sóc Nhám, Tý Ngọng, Dương Mổ… họ thiết lập được một đường dây cá độ bóng đá và đánh đề ra tận bên ngoài, bọn này thậm chí xài ĐT thoải mái y như là QG vậy…
Buổi tối hôm ấy trời khá oi bức, tay trực trại đã ra ngoài, chìa khóa các phòng trao lại cho “Tổng đại diện”, lúc đó có một cuộc hẹn bí mật dưới trạm xá. Khi tay “Tổng đại diện” và ĐHC đến thì đã thấy Mười Hổ đang ngồi bên bàn, xung quanh có Lân Sói, Sóc Nhám, Dương Mổ và mấy tay đội trưởng các đội.
Khi vào trong này thì Mười Hổ bị mất hết phép thuật, ông ta chỉ còn cái tài “khoán”… nhiều người bị “giời leo”, sốt mãn tính đều tìm tới ông ta. Vì không có nhang nên Mười Hổ dùng ba điếu thuốc lá, vừa đọc chú vừa vẽ vòng vòng xung quanh chỗ bị giời leo, sau đó thổi vài lần, vậy mà mấy ngày sau là khỏi. Còn bị sốt ông ta khoán vào ly nước, sau đó cho uống, mười phút sau là mát liền.
Còn tay “Tổng đại diện” tên Cao “cầu”, y nguyên là TGĐ một công ty cầu đường, phà phọt gì đó, do mê cá độ bóng đá và đề đóm nên “lút” mất của nhà nước một số tỷ, y rất khôn khéo nên khi vô đây lại nhậm được cái chức béo bở nhất. Cái chức này là tai mắt, môi giới lo lót cho QG, Trực trại nên thường xuyên có quà và tiền biếu xén… Lân Sói cũng chịu án KT, bên ngoài cũng từng quyền cao chức trọng, số tiền mà y tham ô, làm thất thoát lên đến cả trăm tỷ nên án nặng như cái núi. Nhưng y còn giấu được tiền và có người nào đó gửi gắm với giám thị nên ở trong này sướng như tiên ông, ở tù mà như ở khách sạn, lâu lâu còn mò được ra ngoài nhậu bia ôm. Cái đầu y sói sọi nên mới có cái hiệu là Lân Sói, sau này y mám gái quá có bao nhiêu tiền “cúng mấy em” sạch sẽ, nên đang đổ nợ. Còn Sóc Nhám thì nổi tiếng là nhanh như sóc, chuyên làm cò bóng đá ăn lai, thắng thua gì y cũng đều có tiền nên dần dần trở thành chủ nợ của mấy thằng cờ bạc. Cán bộ đi học, đi về quê, đi đám cưới, đám giỗ… đều được Sóc Nhám lo tiền đầy đủ nên y rất có uy tín. Còn Dương Mổ thì từng làm theo kiểu Samurai, tức là mổ bụng tự tử, nhưng may không chết, y là tay chân của Lân Sói.
Mấy độ vừa rồi Lân Sói, Sóc Nhám thua cháy túi, sắp bị bọn Lâm Dơi, Chiến Lỳ tròng cái thòng lọng vào cổ nên phải muối mặt nhờ vả Mười Hổ, ông ta nhân cơ hội này tính đường triệt luôn đối thủ nguy hiểm...
Mười Hổ đi thẳng vào vấn đề “ Có kẻ ngày càng thỏa hiệp, bán rẻ anh em, đã đến lúc phải kết thúc rồi…”.
