📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Đại Hồng Cát Truyện 🔒

128 trả lời, 15.749 lượt xem — Trang 5 / 5
Nhưng Lâm Dơi vẫn chưa phải là mạnh nhất ở nơi này, đầu não của tù là nằm ở khâu thêu. Nơi mà có rất nhiều người chịu án rất nặng, họ hoàn toàn không bao giờ được ra khỏi vòng trong của nhà tù, ra chứ đừng nói là được ra bên ngoài, được ra đồng… Có nhiều người thêu cả mười mấy năm ròng rã, những tay giang hồ cộm cán, đâm thuê chém mướn ngày nào bây giờ ngồi bên bàn thêu, tạo ra những tác phẩm đẹp cực kỳ. Mũi Nam, mũi Bắc vô cùng lả lướt… đủ các kỹ thuật thêu phức tạp, có nhiều cặp áo gối rồng phượng cầu kỳ không thể tả, nhiều QG còn đặt hàng riêng để làm quà tặng lúc về quê, hay tặng người yêu những cái khăn thêu hoa hồng đẹp tuyệt.
Vì ở lâu như vậy nên họ thiết lập một cái trật tự như kiểu “xã hội đen”, một thế lực ngầm. Đó là cái ổ của cá độ, của cờ bạc và cho vay nặng lãi, ở đây mức độ cho vay là bạc 60, tiền cá độ bóng đá y như bên ngoài lên đến hàng chục triệu, có đủ các loại hàng cấm như phim sex, ma túy, tân dược, rượu… thậm chí còn dẫn cả gái vô nếu mua đứt được vài tay cơ động hay QG nào đó. Đó là chưa kể đến ba cái vụ giảm án , đặc xá, ân xá… là dịp để đám tù và thân nhân của họ bên ngoài tích cực lo lót hầu mong được về sớm. Có nơi quy định rất rõ “một năm là năm chai”, nên đám lắm tiền nhiều của tích cực chung chi, tạo ra sự bất bình đẳng và mâu thuẫn trầm trọng trong tù, nhất là ở cái khâu thêu này.
Bản thân Lâm Dơi cũng phải chịu sự chi phối của nơi này nếu muốn tồn tại, nhưng y cũng không phải tay vừa, y cài Điền Lâu Đài vào bộ sậu đầu não, kết thân mật thiết, cùng ăn chia với hai tay có thế lực nhất lúc đó là Chiến Lỳ, Minh Nẫu.
Chiến Lỳ bên ngoài từng là trùm buôn ma túy, chủ nhiều nhà hàng khách sạn, có công ty chuyên vận chuyển, bốc vác ở bến cảng, hiện y là kẻ thầu cá độ cho tất cả đám tù nên uy lực rất lớn. Còn Minh Nẫu là giang hồ xứ “ăn rau má, phá đường tàu”, rớt ở trong này cũng vì tội ma túy, cũng còn tiền của và đàn em nhiều… Dưới bọn này còn có một loạt những tay tù cao án nặng khác như Lân Sói, Sóc Nhám, Tý Ngọng, Dương Mổ… họ thiết lập được một đường dây cá độ bóng đá và đánh đề ra tận bên ngoài, bọn này thậm chí xài ĐT thoải mái y như là QG vậy…
 
Buổi tối hôm ấy trời khá oi bức, tay trực trại đã ra ngoài, chìa khóa các phòng trao lại cho “Tổng đại diện”, lúc đó có một cuộc hẹn bí mật dưới trạm xá. Khi tay “Tổng đại diện” và ĐHC đến thì đã thấy Mười Hổ đang ngồi bên bàn, xung quanh có Lân Sói, Sóc Nhám, Dương Mổ và mấy tay đội trưởng các đội.
Khi vào trong này thì Mười Hổ bị mất hết phép thuật, ông ta chỉ còn cái tài “khoán”… nhiều người bị “giời leo”, sốt mãn tính đều tìm tới ông ta. Vì không có nhang nên Mười Hổ dùng ba điếu thuốc lá, vừa đọc chú vừa vẽ vòng vòng xung quanh chỗ bị giời leo, sau đó thổi vài lần, vậy mà mấy ngày sau là khỏi. Còn bị sốt ông ta khoán vào ly nước, sau đó cho uống, mười phút sau là mát liền.
Còn tay “Tổng đại diện” tên Cao “cầu”, y nguyên là TGĐ một công ty cầu đường, phà  phọt gì đó, do mê cá độ bóng đá và đề đóm nên “lút” mất của nhà nước một số tỷ, y rất khôn khéo nên khi vô đây lại nhậm được cái chức béo bở nhất. Cái chức này là tai mắt, môi giới lo lót cho QG, Trực trại  nên thường xuyên có quà và tiền biếu xén… Lân Sói cũng chịu án KT, bên ngoài cũng từng quyền cao chức trọng, số tiền mà y tham ô, làm thất thoát lên đến cả trăm tỷ nên án nặng như cái núi. Nhưng y còn giấu được tiền và có người nào đó gửi gắm với giám thị nên ở trong này sướng như tiên ông, ở tù mà như ở khách sạn, lâu lâu còn mò được ra ngoài nhậu bia ôm. Cái đầu y sói sọi nên mới có cái hiệu là Lân Sói, sau này y mám gái quá có bao nhiêu tiền “cúng mấy em” sạch sẽ, nên đang đổ nợ. Còn Sóc Nhám thì nổi tiếng là nhanh như sóc, chuyên làm cò bóng đá ăn lai, thắng thua gì y cũng đều có tiền nên dần dần trở thành chủ nợ của mấy thằng cờ bạc. Cán bộ đi học, đi về quê, đi đám cưới, đám giỗ… đều được Sóc Nhám lo tiền đầy đủ nên y rất có uy tín. Còn Dương Mổ thì từng làm theo kiểu Samurai, tức là mổ bụng tự tử, nhưng may không chết, y là tay chân của Lân Sói.
Mấy độ vừa rồi Lân Sói, Sóc Nhám thua cháy túi, sắp bị bọn Lâm Dơi, Chiến Lỳ tròng cái thòng lọng vào cổ nên phải muối mặt nhờ vả Mười Hổ, ông ta nhân cơ hội này tính đường triệt luôn đối thủ nguy hiểm...
Mười Hổ đi thẳng vào vấn đề “ Có kẻ ngày càng thỏa hiệp, bán rẻ anh em, đã đến lúc phải kết thúc rồi…”.
0
Dạo này trong tù chết rất nhiều nên ĐHC và vài người nữa được phân công làm bia mộ - đúc bằng bê tông hẳn hòi. Công việc cũng đơn giản, dùng ba thanh gỗ thẳng và một thanh đã được uốn cong làm khuôn, sau đó đổ xi măng pha cát vào, chờ vài ngày cho thật khô rồi tráng một lớp xi măng trần lên, viết tên, tuổi, ngày tháng chết… của người tù, tất nhiên phải cố viết sao cho thật đẹp. Có điều vì chết nhiều quá nên phải làm hầu như liên tục, làm xong thì dùng ghe chở ra ngoài nghĩa địa dành riêng cho tù, một nơi có khá nhiều cây mai nên còn gọi bằng một cái tên rất đẹp là “Nghĩa địa vườn mai”.
Có làm bia mộ mới biết tù trẻ chết rất nhiều, có đứa mới mười tám, mười chín tuổi… phần lớn đều chết vì vướng HIV ngoài đời, vào trong này do điều kiện thiếu thốn, tinh thần suy sụp nên phát SIDA rất nhanh, từ lúc phát bệnh cho đến lúc chết chỉ hơn hai mươi ngày.
Một số lớn tuổi thường chết vì nhồi máu cơ tim, xuất huyết bao tử, xuất huyết não… những bệnh này nếu ở bên ngoài thì còn có cơ cứu, ở trong này bị đột phát, chờ đến khi có được cái lệnh của giám thị cho ra ngoài cấp cứu thì linh hồn đã chui xuống tuốt địa ngục từ tám hoánh rồi. Số tự tử chết cũng nhiều, nữ thường uống thuốc ngủ quá liều, thuốc được mua dễ dàng từ đám chiếu cố chuyên làm vòng ngoài hay dưới trạm xá. Nam thì tự tử bằng cách nhảy lầu, dùng dao lam cắt mạch máu ở cổ tay, có kẻ gan lỳ thì tự mổ bụng hay cắt cổ họng… nói chung là muôn kiểu chết. Có ngày ba bốn cái hòm để chình ình trong trại khiến tù mới vào vãi cả linh hồn, bỏ cả cơm luôn.
Người bạn làm chung với ĐHC còn rất trẻ, chú ta nom gầy nhỏ nhưng bắp thịt rất săn chắc, tấm mộ bia sau khi đúc xong nặng hơn năm sáu chục ký mà chú cắp một tay, nhảy qua nhảy lại từ ghe lên bờ thoăn thoắt.
Chú bé này tên Danh Ky, tỏ ra rất can đảm.
Khu vực này rất gần nhà dân, thỉnh thoảng có vài con chó từ bên đó chạy qua bên này kiếm ăn, muốn sang bọn chó phải bơi qua dòng kinh. Có một con chó đen rất to, khi kêu lại thì nó tỏ ra mừng rỡ, con chó tỏ ra rất tin tưởng vào con người… Khi nó bơi đến vừa tầm thì Danh Ky vung chiếc len lên 180 độ, quất thẳng xuống đầu con chó – Sọ con chó  vỡ toác ra, nó chết không kịp kêu lên một tiếng.
Con chó được thui trong đống rơm, chờ đến chiều mới mang về, hôm đó trong phòng liên hoan món thịt chó luộc, nhựa mận và xào lăn ngon tuyệt.
……………………………………
Lâm Dơi cũng hay ra đến tận đây, những lúc rảnh rỗi y cũng thích đi bắt lươn, đó là một cách để rèn thể lực và ý chí, điều tối cần thiết cho cuộc sống trong này. Lươn ở đây to bằng cổ tay, vàng ươm, nấu món “lươn um”, “lươn xào lăn”, “canh chua bắp chuối” thì ngon cực. Có một thằng đệ tử chuyên nấu cho Lâm Dơi ăn.
Đại ca Lâm Dơi đâu coi Danh Ky ra cái gì, nó chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, nên y đứng ngập cả người dưới sình, hai tay thọc sâu xuống, mò sắp trúng một con lươn thật to… chính vì thế mà khi y nhìn thấy cái len của Danh Ky vung lên 180 độ thì không thể phản ứng kịp.
-“Búp” - cái len quất thẳng xuống đầu Lâm Dơi làm y chúi nhủi xuống vũng sình, Lâm Dơi đúng là khỏe hơn con chó thật, trúng một cú trời giáng như vậy mà y ráng vùng lên, chồm tới, nhưng Danh Ky đã nhanh nhẹn nhảy ra, quất thêm một phát len 180 độ nữa nghe “Bụp” một tiếng, lần này thì Lâm Dơi mới chịu xuôi tay, nằm nổi lều phều trên mặt nước...
0
Khi ĐHC đến khâu thêu, giả vờ đi vào lấy đồ, Sóc Nhám đi ra nói khẽ “lát nữa đứng ngay cửa lớn, chặn không cho đám chiếu cố bên ngoài ào vào và đám bên trong chạy ra”. Sơn Cẩu cũng vừa đến, hẳn là y cũng có nhiệm vụ đánh chặn, cái đầu của Mười Hổ sắp xếp thật chu đáo.
Diễn biến xảy ra thật nhanh, Sóc Nhám tiến thẳng đến Điền Lâu Đài, tên đệ tử còn sót lại của Lâm Dơi đâu có ngờ tới, đang rung đùi nghe nhạc…
-“rầm” – Sóc Nhám cầm luôn con ngựa thêu quật Điền Lâu Đài một phát nghe chấn động cả khâu, thằng này gục ngay tại chỗ. Đúng như hiệu lệnh, cả đám tù lao vào nhau quần thảo bằng đủ mọi vũ khí có được, nhưng chủ yếu vẫn là ngựa thêu và kéo cắt chỉ.
Quá bất ngờ nên tay QG trực khâu vùng bỏ chạy, đám chiếu cố cũng bỏ chạy tán loạn, mấy thằng cả gan chạy vào tính lập công ngay lậo tức bị đánh gục. ĐHC và Sơn Cẩu liên thủ, cố gắng chặn không cho đám tù tràn ra ngoài. Bên trong Sóc Nhám cũng bị dính một ván ngựa, bật văng qua bàn thêu, nằm vắt vẻo. Bọn Chiến Lỳ, Sơn Chém bị đánh tơi tả… Hoàng Nhóc chui tuốt xuống gầm máy may, Minh Nẫu bị Lân Sói, Thành “mắt ma” và Dương “mổ” dồn vào góc tường không cụ cựa gì được, xin đầu hàng, Tý Ngọng phóng ra tính thoát thân bị Sơn Cẩu quất một ván ngựa nằm chỏng gọng. Cuộc chiến diễn ra trong nhấp nháy, cả khâu thêu bỗng chốc tan hoang cả, thắng lợi hoàn toàn thuộc về phe Lân Sói, đám tù bị đánh ngã nằm la liệt… Đến lúc này thì hàng trăm CS cơ động đã tràn vào dày đặc, bao vây vòng trong vòng ngoài. Hai quả lựu đạn cay được quăng vào quật ngã nốt những người tù còn đứng vững.
Cuộc lật đổ trong khâu thêu, đầu não của đám tù kết thúc thật ngoạn mục nhưng thê thảm, hầu như tất cả đều bị kỷ luật biệt giam 15 ngày. Vài thằng phải đi đập đá, hai giò bị cùm, còng tay, ngồi ngay giữa sân, có một cái búa nhỏ bằng ngón tay út và một cục đá thật to, phải đập cho cục đá xanh tròn vo lại. Mưa cũng như nắng, phải suốt ngày ngồi đập như vậy hàng tháng trời. Tuy nhiên không ai bị nặng hơn vì đánh bằng ngựa thêu tuy bầm dập nhưng lại không chết người,.. Còn tay QG trực khâu thêu do bỏ chạy nên bị lột lon, cách chức, đưa đi gác chuồng cu ngoài đồng.
 
Mỗi buổi sáng khoảng vài chục người được ra ngoài làm cho Trưởng trại, cái này gọi là “mượn quân”, một sự tận dụng sức tù miễn phí. Đúng ra theo điều luật thì mượn quân như vậy là phải trả tiền cho trại, nhưng điều này hiếm khi có, tất cả đều phải “nương nhau mà sống” chứ ? Vì thế đám ra ngoài phải mặc đồ như thường dân, không mặc bộ đồ “Julveltut” như lúc ở trong để không ai biết đó là tù. Nhờ thế cán bộ được người làm không công, tù thì ra ngoài ăn uống khá hơn chút ít nhưng cái chính là  nếu ăn cánh với tay vũ trang dẫn giải là có thể mua hàng mang vào bán lại kiếm lời. Công việc thì đủ thứ như làm vườn, xây nhà, nuôi heo, tát hầm cá… Có lần hầm nuôi cá sấu bị sổng mấy con, chúng lọt ra ngoài xuống mấy ao cá, lần đó tù phải dàn hàng ngang lội xuống ao để bắt, may không có ai bị sấu cắn, có lẽ cá sấu nó cũng sợ tù y như người bên ngoài vậy?
Theo luật thì cấm phân biệt đối xử với người bị nhiễm HIV nên họ được sống chung trong phòng, khi họ bắt đầu phát, người gầy rộc đi, sọ thì như trái dừa khô, xương sườn đếm được từng cái, hai chân khẳng khiu nhìn thấy cả xương bánh chè… họ đi tới đi lui trong phòng nhìn cứ như những bộ xương di động. Có một người tên T, còn rất trẻ, sau khi bị phát SIDA thì chuyển xuống trạm xá, thỉnh thoảng anh ta lại lên phòng chơi “ở dưới đó buồn quá, em nhớ mọi người nên lén lên đây” – “càng ngày nom chú càng giống bộ xương quá” – “em ráng ăn nhiều lắm, uống cả sữa, bác sĩ còn truyền nước biển cho em nữa…”. T cười rất hiền lành, những ngày cuối cùng của những người biết mình sắp chết hầu như đều như thế cả, dường như lúc đó con người mới trở về với cái bản ngã chân thật của mình, không còn tham, sân, si nữa… vì có lẽ đối với họ mọi thứ vật chất đã trở nên vô nghĩa.
Một buổi tối, bỗng tay “Tổng đại diện” mở cửa dẫn ĐHC đi xuống khu trạm xá, có thêm vài ba người nữa, trời đêm hôm ấy sao lạnh lẽo, có tiếng chim heo kêu thảng thốt… trong phòng Mười Hổ nằm đó, người gầy rộc và mái tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt của ông ta vẫn thế, vẫn cố gắng tỏa sáng đến giây phút cuối cùng. Ở đời nhiều khi thấy vậy mà không phải vậy, “Báu vật phi thường” có lẽ là một khắc tinh của đám tà sư, đâu phải ngẫu nhiên mà đám thầy bà bên Miên nghe hơi là chạy xa. Mười Hổ chủ quan và quá tự tin, bây giờ đã đến lúc phải trả giá. Ông ta cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng bên trong gân cốt đã mục ruỗng, máu huyết đã đến hồi cạn kiệt. Có lẽ ông ta biết mình khó lòng qua được đêm nay, nhưng vẫn tỏ ra hết sức bình tĩnh, “con hổ tuy sắp chết nhưng vẫn là con hổ”.
Ông không nhìn ai cả, ánh mắt của ông đã nhìn vào hư vô “… hãy cố gắng…”, một tiếng nói khẽ không biết là do ông nói hay từ đâu vọng lại – Dường như ông ta đã quên hết quá khứ và hiện tại? – Ông còn muốn nói gì đó nữa, môi khẽ mấp máy nhưng không còn nghe rõ…
Đêm thật là im lìm, không gian như chìm xuống, Mười Hổ nằm trong lặng lẽ và cô đơn, ông ta đã trả xong nghiệp của kiếp này…
0
Tết đã đến rồi… Tết đến với người tù thì buồn nhiều hơn vui, nhất là những người có gia đình vợ con. Trong trại cũng tổ chức ca nhạc, nhảy đầm, chơi thể thao, nam nữ có dịp nói chuyện với nhau thoải mái.
Nhảy đẹp nhất phải nói là “Thảo Bay” và “Phượng Sầu”, cô Phượng này là con nhà giàu, thuộc đẳng cấp thượng lưu hẳn hòi, vì dính vào ma túy nên mới ra nông nỗi. Cô ta nhún nhảy thật duyên dáng, hát nhiều bài như “Forget me not”, “Unchained melody”, “Woman in love”… bằng một chất giọng cao vút:
“…I am a woman in love
and I'd do anything
to get you into my world,
and hold you within.
It's a right I defend
over and over again.
What do I do?...”

……………………….
 
Trước hôm tết mấy ngày, ĐHC ra bên ngoài bất ngờ gặp Sơn Cẩu, y đứng một mình, mặc cái áo sơ mi phẳng phiu, cái quần bốn túi nom rất oách.
- “đến ngày đẻ rồi hả ?”- Sơn Cẩu gật đầu, y bắt tay ĐHC thật chặt. Sơn Cẩu bây giờ không còn mặt trắng môi đỏ như ngày nào, thay vào đó là một gương mặt sạm vì nắng gió, khá nhiều lằn ranh đã xuất hiện, đôi mắt của y đã trở thành “mắt Đại Bàng” thật sự. Y không còn cần đến bầy đàn nữa -  Sơn Cẩu đã biến thành Sơn Hổ - đã có thể chiến đấu một mình – Mười Hổ cuối cùng cũng đã có người kế thừa.
Sơn Hổ đi từng bước vững chắc ra khỏi trại, không điều gì trên đời này có thể cản trở y được nữa…
Một Con Hổ đã trở về.
…………………..
Qua tết thì công việc lại bắt đầu như cũ, mấy ngày ở không làm những người tù đâm ra lười biếng, cả đám làm việc ì ạch, trời tối sẫm rồi mà vẫn còn hơn nửa cánh đồng chưa cắt hết. Đám vũ trang gác chuồng cu yêu cầu tay QG phải rút quân về để đảm bảo an toàn. Nói chung mấy tay QG chẳng cần quan tâm đến già trẻ, lớn bé, tội nặng, tội nhẹ… Họ dùng người như dùng cục gạch, được thì xài, không được thì vất bỏ, đập bỏ… Khi về đến trại, tay QG ra nói gì đó với Trực trại, tay này mặt giận hầm hầm, chỉ mặt đội trưởng chửi “cho chúng mày ăn no rồi chúng mày làm như thế hả… cho mỗi thằng ăn ba cây cừ tràm thử xem mai chúng mày còn dám câu giờ nữa không ?”
Tay trực trại này mới về quê ăn tết, khi vào y vừa mới xuống bến xe, còn đang mệt mỏi, chưa kịp hoàn hồn thì bị ba bốn thằng ở đâu tấn công tới tấp. Mấy thằng này chắc trước ở trong này, bị đì nên còn ấm ức, tình cờ thấy y liền xúm lại đánh hội đồng, làm tay trực trại hôm đó bầm mắt, phù mỏ mà không kịp nhận ra thằng nào. Hôm nay sẵn dịp này xử cho bõ tức, y cười gằn, cầm lấy cây cừ tràm to bằng cổ chân lên đưa cho ĐHC - Khi ĐHC cầm lấy cây tràm thì đột nhiên hiểu một điều… Y đã được chọn, Lâm Dơi đã “xong” rồi, Mười Hổ đã “đi” rồi, Sơn Cẩu đã “về” rồi và y đâu có ngờ đến một lúc nào đó lại phải làm cái việc này? - Y chợt nhớ “Mặc Thế Nhân” đã từng nói “Đây là nơi tận cùng của thế giới, ở chốn này nếu không bị người đánh thì đến một lúc nào đó cũng bị phải đánh người…”. Khi đánh đến người tù cuối cùng cũng là lúc cây cừ tràm to bằng cổ chân gãy rời, ĐHC cảm thấy rất mỏi mệt, xem ra đánh người đâu phải là chuyện dễ… Tay trực trại chẳng thèm nói gì, cũng chẳng thèm nhìn đến đám tù thất thểu và bầm dập đang lũ lượt đi vào…
0
ĐHC ngày càng cảm thấy dường như đã dần biến thành con người khác, y càng trở nên giống Lâm Dơi trong từng cử chỉ, cặp mắt của y lại càng giống như cặp mắt đại ca “Sói Điên” ngày nào, một thứ mắt sói lạnh lẽo và tàn bạo – bây giờ thì y đã hiểu thế nào là “điên trong lúc tỉnh” và “tỉnh trong lúc ngủ”…
Một hôm ĐHC ghé vào khu…, trong phòng giờ này chỉ còn một người trực sinh già chừng hơn sáu mươi tuổi, người này được anh em trong tù rất kính trọng, đặt là Mặc Thế Nhân.
Mặc Thế Nhân là người có chính kiến và tôn giáo riêng, vì thế khi ông ta tập họp đệ tử đông đảo thì bị bắt và kết vào tội “tụ tập gây rối trật tự công cộng”, có một cái án “dây thun”. Ở trong này ông ta sống rất điềm tĩnh và bình thản, chưa bao giờ làm phật lòng ai.
Mặc Thế Nhân mời uống chung trà, cả hai cùng “trầm” một lúc, ĐHC phá tan cái không khí yên lặng “ở trong này ông có nhớ nhà không ?” – “tôi đâu còn gia đình mà nhớ, hơn nữa nhớ mà làm gì ? trong này có khác gì ngoài đời, nơi đây là một nhà tù nhỏ, bên ngoài là một nhà tù lớn, hơn nữa mỗi con người chúng ta đều tự giam mình trong cái “nhà tù” của chính chúng ta. Tự do là điều mà mọi người luôn tự huyễn hoặc mình, tự ru ngủ mình bằng những cái gọi là thành công này nọ, tài sản, thừa kế, danh vọng, sự ca tụng, sự đố kỵ, ganh ghét… khi nào ta chết đi mới thật sự tự do, đó là sự giải thoát” – “tôi cảm thấy sao nặng nề quá, dường như không còn là chính mình nữa…ông có pháp thuật gì có thể giúp không ?”.
Mặc Thế Nhân không nói gì, mãi sau ông ta mới thở dài “Cái mà con người mơ ước là một cuộc sống mạnh khỏe, tự do và hạnh phúc, một tâm hồn thanh thản và yêu đời… Có thứ tiền bạc của cải, danh vọng địa vị nào làm được điều đó sao? có thứ pháp thuật nào làm được điều đó sao?...” Ông suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp “Cuối cùng của một con đường biết đâu lại là sự khởi đầu cho một con đường mới… Tôi biết một bài kinh rất ngắn, chỉ có 260 từ, trong đó bao hàm tất cả triết lý về cuộc sống, về vũ trụ, nếu tụng hằng đêm và suy nghĩ về nó có thể giúp chú tự “giải thoát” khỏi những mặc cảm, những sân si đời thường – Ở trong này cấm truyền bá tôn giáo nên tôi sẽ không chép ra mà đọc từ từ để chú học thuộc, nhớ là phải giữ kín, nếu lộ thì cả hai sẽ bị đi kỷ luật ngay”.
Từ hôm đó, khi nào rảnh ĐHC thường ghé qua khu của Mặc Thế Nhân, ông ta chậm rãi đọc từ từ bài kinh, giảng giải cặn kẽ. Bài kinh này Mặc Thế Nhân gọi là “Bát nhã Ba la mật đa tâm kinh” , lần đầu tiên trong cuộc đời ĐHC bắt đầu học một bài kinh Phật “Quán Tự Tại Bồ Tát hành thâm Bát nhã Ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách…”.
-“hành tâm hay là hành thâm vậy ông?” – “hành thâm, Thâm ở đây là thâm sâu, là siêu việt…”
- Quán Tự Tại Bồ Tát là ai vậy ?
- Đó không phải là một người, mà là Tự tánh của tất cả mọi người, là tự bản thân chúng ta…
- Bài kinh này thật ngắn gọn súc tích, và cũng thật khó hiểu.
- Nhưng khi hiểu được rồi thì thấy nó thật là hay, hay hơn tất cả những gì mà tôi đã từng được biết.
0
Tối nào cũng vậy, sau khi giăng mùng, ĐHC đều tự nghiền ngẫm về những lời kinh “Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị… Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm…”
Y cứ suy nghĩ mãi, mặc kệ cho đám lâu la xung quanh lấy làm kinh ngạc.
”Thị cố không trung vô sắc, vô thọ tưởng hành thức.
Vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, vô sắc thanh hương vị xúc pháp, vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới…”

- Tôi thích cái câu “viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu kính Niết bàn…”
- Phải quét cho hết, quét cho sạch cái điên đảo mộng tưởng, quét cho sạch cái cứu kính Niết Bàn, thì may ra mới chứng nhập được Niết Bàn…
Suốt mấy tháng ròng như vậy, cuối cùng thì ĐHC cũng học thuộc lòng được bài kinh, mặc dù không thể hiểu hết ý nghĩa của nó, nhưng y cảm thấy tinh thần yên tĩnh được phần nào.
Trong một buổi tối trời, sau khi cơm nước xong, y ngồi nói chuyện với một người tù trẻ “anh thấy em mấy bữa rày hình như khó ngủ?” – “em suy nghĩ đủ thứ, trằn trọc không ngủ được, cảm thấy tinh thần mệt mỏi quá” – “Vậy thì hãy thử hát một bài để giải tỏa tâm trí và cho mọi người cùng nghe…”
Người tù trẻ tuổi lấy cái xô nhựa làm cái trống, vừa gõ vừa cất tiếng ca một bài nhạc trữ tình, vài người khác cũng đến ngồi, tất cả bọn họ đều lắng chìm trong những giai điệu du dương. “…Mình thương, thương nhau trong đời, thương nhau trong lời yêu nước Việt mà thôi… Xin nhớ anh ơi!”
 
ĐHC cảm thấy như đang sống trong cơn mộng du, y cứ sống như vậy thật lâu, lâu lắm… y xếp cho người bạn trẻ tuổi nằm cạnh để tối tối tâm sự về mọi điều, về quá khứ và tương lai, về mọi buồn vui trong cuộc sống… đôi lúc y cũng cảm thấy mệt mỏi, như có cái chết rình rập xung quanh, nhưng ĐHC không còn sợ hãi nữa và một ngày kia đến lượt y lại dạy bài kinh “Bát Nhã” cho người bạn trẻ - “Đây là một bài kinh tuyệt vời, chỉ gồm có 260 từ, em hãy cố gắng học thuộc nó và tụng mỗi tối, tâm hồn em sẽ được yên tĩnh…”
Y biết rằng đã đến lúc kết thúc, và đó là “…sự giải thoát…”, là “… hãy cố gắng…” nên kể cho người tù trẻ nghe tất cả, tất cả những gì đã trải qua trong cuộc đời của y và bè bạn “đến một lúc nào đó có thể, biết đâu em sẽ ghi lại…”.
Buổi tối hôm ấy thật là dài, ĐHC không ngủ được, y thức dậy và ngồi yên lặng trong màn đêm yên tĩnh. Gió bên ngoài thổi vào thật lạnh, văng vẳng nghe như có tiếng vạc kêu… Trời từ từ sáng dần, bình minh đã đến, phía đông đã bắt đầu ửng đỏ, vài ánh nắng lấp lánh trên từng hàng song sắt, người tù trẻ tuổi quay mình trằn trọc, trong cơn mê cất tiếng lảm nhảm đọc những lời kinh “Vô vô minh, diệc vô vô minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận… VÔ KHỔ, TẬP, DIỆT, ĐẠO…”…/.
0
Câu chuyện về Đại Hồng Cát đến đây là hết – Trân trọng cảm ơn BQT diễn đàn và các bạn đã dành thời gian theo dõi và chia sẻ về câu chuyện này!
0
Trích đoạn: Cát Tường

Câu chuyện về Đại Hồng Cát đến đây là hết – Trân trọng cảm ơn BQT diễn đàn và các bạn đã dành thời gian theo dõi và chia sẻ về câu chuyện này!

Cảm ơn @Cát Tường đã bỏ công post một loạt truyện thật thú vị.
Tác giả hẳn là người có vốn sống phong phú mới viết được những tình tiết ly kỳ như vậy. Lồng ghép vào câu chuyện phiêu lưu các yếu tố tâm linh, tác giả cũng có ý ngầm khuyên con người phải giữ nền tảng đạo đức.
Xin được giới thiệu với bạn đọc VNTQ cùng xem, và xin đọc chầm chậm để có thể thấy những gì "nằm giửa các hàng chữ".
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-10 15:57:34Ct.Ly>
Truyện Đại hồng cát truyện

Đã đưa vào thư viện

Thành thật cảm ơn Cát Tường và chúc Cát Tường một năm mới thật vui vẻ, hạnh phúc và đầy may mắn

Thân ái




📎 Xuân
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»