<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-19 02:03:12hoamilon>
Để Em Nói Lời Tạm Biệt
Tiểu Thuyết :Trương Tiểu Nhàn
Chuyển Dịch : Minh Khuê
1
33 Lọ Không Khí
Nhà tội phạm học Cesare Lombroso thế kỷ 19 chuyên nghiên cứu xương sọ của tội phạm trong tù . Ông phát hiện xương sọ 1/3 tội phạm có một số đặc trưng giống nhau , những đặc trưng đó bao gồm :
--Khuôn mặt to . So với xương sọ , cổ và cơ thể , bộ mặt chiếm tỷ lệ rất lớn .
--Trán hẹp .
--Lỗ tai đặc biệt to hoặc đặc biệt nhỏ .
--Chân mày rối loạn , khoảng cách giữa 2 chân mày hẹp .
--Xương hàm lồi .
--Mũi hếch , có thể nhìn thấy lỗ mũi .
--Râu ít .
--Tóc bù xù , nhiều tóc quăn .
Người nào mà có tất cả tướng mạo trên chính là tội phạm bẩm sinh . Tôi không biết cha tôi có phải thuộc loại người này không ? Trong 8 đặc trưng trên , ông đã có 6 cái , có 2 chỗ không giống : chân mày không rối loạn , khoảng cách giữa hai chân mày không hẹp . Thời trẻ ông cũng được kể là một người dàn ông đẹp trai , năm nay đã 53 tuổi , không biết tại sao càng già ông càng thấp hèn . Quả là bất hạnh , tướng mạo tôi giống cha tôi , là bản sao thời trẻ của ông , chỗ không giống ông là mặt tôi không qúa lớn , mũi không hếch . Lỗ tai của chúng tôi là giống nhau nhất .
Hai giờ sáng tôi nhận được điện thoại của Sở cảnh sát gọi đến , mời tôi đến bảo lãnh Khâu Quốc --cha tôi .
2 giờ 22 phút tôi đến Sở cảnh sát Loan Tử , nói với cảnh sát trực tôi đến bảo lãnh Khâu Quốc . Anh dẫn tôi vào gian phòng phía sau phòng trực . Cha tôi ngồi ủ rũ một bên . Ngồi đối diện ông là một người đàn bà trung niêm phấn son loè loẹt , tóc tai rũ rượi , má bên trái sưng vù , khoé miệng rỉ máu .
--Cô là gì của ông ta ? --Cảnh sát dò hỏi tôi .
--Tôi là con gái của ông .
Khi người cảnh sát đó ngẩng đầu nhìn tôi , đó là ánh mắt khinh bỉ nhất mà tôi từng thấy qua .
--Ông ta đánh đập người đàn bà này --Cảnh sát nói .
Tôi hằm hằm nhìn cha tôi . Tên tội phạm ái tình bẩm sinh đã 53 tuổi này gục đầu càng thấp không dám nhìn tôi .
Người đàn bà trung niên để tóc rũ rượi đó yêu cầu cảnh sát đưa bà đến bệnh viện chứng thương . Tôi đóng tiền bảo lãnh , thủ tục làm 30 phút mới xong , cuối cùng có thể rời Sở cảnh sát . Khi rời Sở cảnh sát đúng lúc xe cứu thương chạy vào . Cha tôi vừa bước chân ra khỏi Sở cảnh sát , liền cợt nhả , đưa chân đá cái hộp sữa đang lăn lóc bên đường .
--Người đàn bà đó .....Cha tôi tìm cánh giải thích với tôi .
--Con không muốn nghe !--Hai tay tôi bụm lỗ tai .
--Vừa rồi phá con mất giấc ?
--Con còn chưa ngủ ! Trường đang đợt thi . Cha cho rằng mọi người đều phong lưu khoái lạc giống cha sao ?
--Thành tích của con trước nay luôn tốt --Cha lấy lòng tôi .
Lúc này , xe cứu thương từ trong Sở cảnh sát chạy ra , đưa người đàn bà đó đi bệnh viện . Tôi dang tay ngăn xe cứu thương .
--Chúng tôi quen với người bị thương, có thể đưa bà đi không ? --Tôi hỏi tài xế .
Tài xế quay đầu nhìn người đàn bà đó. Bà ta liếc tôi một cái, không phản đối.
--Được rồi --Tài xế đáp .
Tôi và cha leo lên xe. Người đàn bà đó ngồi đối diện chúng tôi . Không cần cha tôi giải thích , tôi đã biết đây là chuyện dan díu nam nữ khiến cho người nhà xấu hổ . Cha thường có đủ thứ bạn gái : trẻ cũng có , già cũng có . Trước kia đã có đám đàn bà xông vào nhà tôi quậy phá , lần này quậy đến Sở cảnh sát , tôi không cảm thấy bất ngờ . Trên ngón tay vô danh bàn tay trái của ông đang đeo một chiếc nhẫn bạch kim . Đó không phải là nhẫn cưới của ông , đại khái là thề nguyền gì đó của ông với một người đàn bà . Ông làm việc gì cũng không xong , bởi vì bẩm sinh của ông chỉ là chuyện yêu đương .
Xe cứu thương mau chóng chạy đến bệnh viện . Xuống xe , tôi kéo cha tôi bỏ đi .
--Không phải đưa bà ta vào bệnh viện sao ? --Cha tôi hỏi .
--Ai bảo ? Con chỉ muốn đi nhờ xe thôi .
Nhà tôi rất gần bệnh viện này , có thể tiết kiệm tiền taxi .
--Hay lắm ! Cha lần đầu đi xe cứu thương về nhà .
Cha luôn bảo con thông minh lắm mà !--Cha lại lấy lòng tôi .
Cha tôi giỏi nhất là nói năng ngọt lịm . Mẹ tôi chắc vì thế mà bị ông gạt về nhà . Về sau lời ngọt lịm không dùng nữa , họ ly hôn năm tôi 14 tuổi . Ông là người rất lạc quan , thường cho rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn , cho nên ông không có thói quen tích luỹ , thường không có một đồng xu dính túi . Cha đặt tên tôi là Hoan Nhi là mong muốn tôi cũng nhiễm không khí hoan lạc . Đáng tiếc tôi họ Khâu .
Buổi trưa đi thi . Sau khi buổi thi kết thúc , tôi đụng mặt Hồ Thiết Hán ở hành lang .
--Đừng quên cuối tuần này gặp nhau --Anh nói .
Hồ Thiết Hán , Chu Mộng Mộng , Dư Đắc Nhân , Âu Hiểu Giác và tôi là bạn cùng lớp , bắt đầu từ lớp 4 mãi đến trung học , tình cảm rất tốt .
Hồ Thiết Hán rất đẹp trai . Cha anh là cảnh sát , con người anh cũng đầy nghĩa khí . Anh từng có thời gian làm trưởng nhóm nhi đồng trong trong tiết mục của Đài truyền hình , trở thành ngôi sao thiếu nhi .
Năm lớp 9 , Chu Mộng Mộng đi du học ở Canada .
Ba năm trước nó trở về , chúng tôi lại thường tụ hội với nhau .
Chúng tôi thường tổ chức vui chơi cuối tuần trong căn nhà rộng 900m của Mộng Mộng ở dường Ca Đức . Gia đình Mộng Mộng có mấy nhà hàng đặc sản biển ở đường Nam Bắc . Mẹ nó là người phụ nữ thời trang nhất ở đường Nam Bắc .
--Hoan Nhi ! Chị đến rồi ! Chị là người đầu tiên đến đó .--Mộng Mộng đón tôi ở cửa .
--Đây là những thứ mẹ chị và chị cần --Tôi đặt hai bịch to đựng mỹ phẩm xuống đất --có 6 chai sữa rửa mặt , 3 chai nước ....
--Được rồi ! Được rồi ! Tổng cộng bao nhiêu tiền ?
--1.602 đồng .
--Rẻ vậy sao ? Công việc giao hàng của chị thế nào ?
--Cũng khá !
--Mình thiệt phục chị . Công việc này tôi làm không được , tôi sợ nhất là nài nỉ người ta mua hàng !
--Cuộc sống buộc người ta mà ! --Tôi cười dáp .
Hai năm trước tôi bắt đầu làm tiếp thị và giao hàng cho một cửa hàng mỹ phẩm và thực phẩm bổ dưỡng của Mỹ . Ngoài ra tôi còn dạy thêm ba lớp , cộng lại mỗi tháng kiếm được 8000 đồng . 8000 đồng này dể đóng học phí cho Âu Hiểu Giác . Vì anh , gánh việc đóng học phí cho anh cũng là một niềm vui .
Năm học lớp 7 , mười mấy bạn học cùng cấp chúng tôi kéo đến Đại Lãng cắm trại . Sáng sớm khi xuất phát , thời tiết đã không tốt lắm ! Khi doàn chúng tôi đến Đại Lãnh , thời tiết dột nhiên biến thành rất ác liệt , sấm sét đùng đùng , cây cối đổ ngã ngổn ngang . Chúng tôi bị khốn đốn trên một bãi cát . Trại đã cắm xong không đầy 5 phút bị gió giật cuốn phăng mất .
Chúng tôi đi dến một làng gần đó . Đã hơn 8 giờ tối , chung quanh tối mịt , rất đáng sợ
Tiểu Thuyết :Trương Tiểu Nhàn
Chuyển Dịch : Minh Khuê
1
33 Lọ Không Khí
Nhà tội phạm học Cesare Lombroso thế kỷ 19 chuyên nghiên cứu xương sọ của tội phạm trong tù . Ông phát hiện xương sọ 1/3 tội phạm có một số đặc trưng giống nhau , những đặc trưng đó bao gồm :
--Khuôn mặt to . So với xương sọ , cổ và cơ thể , bộ mặt chiếm tỷ lệ rất lớn .
--Trán hẹp .
--Lỗ tai đặc biệt to hoặc đặc biệt nhỏ .
--Chân mày rối loạn , khoảng cách giữa 2 chân mày hẹp .
--Xương hàm lồi .
--Mũi hếch , có thể nhìn thấy lỗ mũi .
--Râu ít .
--Tóc bù xù , nhiều tóc quăn .
Người nào mà có tất cả tướng mạo trên chính là tội phạm bẩm sinh . Tôi không biết cha tôi có phải thuộc loại người này không ? Trong 8 đặc trưng trên , ông đã có 6 cái , có 2 chỗ không giống : chân mày không rối loạn , khoảng cách giữa hai chân mày không hẹp . Thời trẻ ông cũng được kể là một người dàn ông đẹp trai , năm nay đã 53 tuổi , không biết tại sao càng già ông càng thấp hèn . Quả là bất hạnh , tướng mạo tôi giống cha tôi , là bản sao thời trẻ của ông , chỗ không giống ông là mặt tôi không qúa lớn , mũi không hếch . Lỗ tai của chúng tôi là giống nhau nhất .
Hai giờ sáng tôi nhận được điện thoại của Sở cảnh sát gọi đến , mời tôi đến bảo lãnh Khâu Quốc --cha tôi .
2 giờ 22 phút tôi đến Sở cảnh sát Loan Tử , nói với cảnh sát trực tôi đến bảo lãnh Khâu Quốc . Anh dẫn tôi vào gian phòng phía sau phòng trực . Cha tôi ngồi ủ rũ một bên . Ngồi đối diện ông là một người đàn bà trung niêm phấn son loè loẹt , tóc tai rũ rượi , má bên trái sưng vù , khoé miệng rỉ máu .
--Cô là gì của ông ta ? --Cảnh sát dò hỏi tôi .
--Tôi là con gái của ông .
Khi người cảnh sát đó ngẩng đầu nhìn tôi , đó là ánh mắt khinh bỉ nhất mà tôi từng thấy qua .
--Ông ta đánh đập người đàn bà này --Cảnh sát nói .
Tôi hằm hằm nhìn cha tôi . Tên tội phạm ái tình bẩm sinh đã 53 tuổi này gục đầu càng thấp không dám nhìn tôi .
Người đàn bà trung niên để tóc rũ rượi đó yêu cầu cảnh sát đưa bà đến bệnh viện chứng thương . Tôi đóng tiền bảo lãnh , thủ tục làm 30 phút mới xong , cuối cùng có thể rời Sở cảnh sát . Khi rời Sở cảnh sát đúng lúc xe cứu thương chạy vào . Cha tôi vừa bước chân ra khỏi Sở cảnh sát , liền cợt nhả , đưa chân đá cái hộp sữa đang lăn lóc bên đường .
--Người đàn bà đó .....Cha tôi tìm cánh giải thích với tôi .
--Con không muốn nghe !--Hai tay tôi bụm lỗ tai .
--Vừa rồi phá con mất giấc ?
--Con còn chưa ngủ ! Trường đang đợt thi . Cha cho rằng mọi người đều phong lưu khoái lạc giống cha sao ?
--Thành tích của con trước nay luôn tốt --Cha lấy lòng tôi .
Lúc này , xe cứu thương từ trong Sở cảnh sát chạy ra , đưa người đàn bà đó đi bệnh viện . Tôi dang tay ngăn xe cứu thương .
--Chúng tôi quen với người bị thương, có thể đưa bà đi không ? --Tôi hỏi tài xế .
Tài xế quay đầu nhìn người đàn bà đó. Bà ta liếc tôi một cái, không phản đối.
--Được rồi --Tài xế đáp .
Tôi và cha leo lên xe. Người đàn bà đó ngồi đối diện chúng tôi . Không cần cha tôi giải thích , tôi đã biết đây là chuyện dan díu nam nữ khiến cho người nhà xấu hổ . Cha thường có đủ thứ bạn gái : trẻ cũng có , già cũng có . Trước kia đã có đám đàn bà xông vào nhà tôi quậy phá , lần này quậy đến Sở cảnh sát , tôi không cảm thấy bất ngờ . Trên ngón tay vô danh bàn tay trái của ông đang đeo một chiếc nhẫn bạch kim . Đó không phải là nhẫn cưới của ông , đại khái là thề nguyền gì đó của ông với một người đàn bà . Ông làm việc gì cũng không xong , bởi vì bẩm sinh của ông chỉ là chuyện yêu đương .
Xe cứu thương mau chóng chạy đến bệnh viện . Xuống xe , tôi kéo cha tôi bỏ đi .
--Không phải đưa bà ta vào bệnh viện sao ? --Cha tôi hỏi .
--Ai bảo ? Con chỉ muốn đi nhờ xe thôi .
Nhà tôi rất gần bệnh viện này , có thể tiết kiệm tiền taxi .
--Hay lắm ! Cha lần đầu đi xe cứu thương về nhà .
Cha luôn bảo con thông minh lắm mà !--Cha lại lấy lòng tôi .
Cha tôi giỏi nhất là nói năng ngọt lịm . Mẹ tôi chắc vì thế mà bị ông gạt về nhà . Về sau lời ngọt lịm không dùng nữa , họ ly hôn năm tôi 14 tuổi . Ông là người rất lạc quan , thường cho rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn , cho nên ông không có thói quen tích luỹ , thường không có một đồng xu dính túi . Cha đặt tên tôi là Hoan Nhi là mong muốn tôi cũng nhiễm không khí hoan lạc . Đáng tiếc tôi họ Khâu .
Buổi trưa đi thi . Sau khi buổi thi kết thúc , tôi đụng mặt Hồ Thiết Hán ở hành lang .
--Đừng quên cuối tuần này gặp nhau --Anh nói .
Hồ Thiết Hán , Chu Mộng Mộng , Dư Đắc Nhân , Âu Hiểu Giác và tôi là bạn cùng lớp , bắt đầu từ lớp 4 mãi đến trung học , tình cảm rất tốt .
Hồ Thiết Hán rất đẹp trai . Cha anh là cảnh sát , con người anh cũng đầy nghĩa khí . Anh từng có thời gian làm trưởng nhóm nhi đồng trong trong tiết mục của Đài truyền hình , trở thành ngôi sao thiếu nhi .
Năm lớp 9 , Chu Mộng Mộng đi du học ở Canada .
Ba năm trước nó trở về , chúng tôi lại thường tụ hội với nhau .
Chúng tôi thường tổ chức vui chơi cuối tuần trong căn nhà rộng 900m của Mộng Mộng ở dường Ca Đức . Gia đình Mộng Mộng có mấy nhà hàng đặc sản biển ở đường Nam Bắc . Mẹ nó là người phụ nữ thời trang nhất ở đường Nam Bắc .
--Hoan Nhi ! Chị đến rồi ! Chị là người đầu tiên đến đó .--Mộng Mộng đón tôi ở cửa .
--Đây là những thứ mẹ chị và chị cần --Tôi đặt hai bịch to đựng mỹ phẩm xuống đất --có 6 chai sữa rửa mặt , 3 chai nước ....
--Được rồi ! Được rồi ! Tổng cộng bao nhiêu tiền ?
--1.602 đồng .
--Rẻ vậy sao ? Công việc giao hàng của chị thế nào ?
--Cũng khá !
--Mình thiệt phục chị . Công việc này tôi làm không được , tôi sợ nhất là nài nỉ người ta mua hàng !
--Cuộc sống buộc người ta mà ! --Tôi cười dáp .
Hai năm trước tôi bắt đầu làm tiếp thị và giao hàng cho một cửa hàng mỹ phẩm và thực phẩm bổ dưỡng của Mỹ . Ngoài ra tôi còn dạy thêm ba lớp , cộng lại mỗi tháng kiếm được 8000 đồng . 8000 đồng này dể đóng học phí cho Âu Hiểu Giác . Vì anh , gánh việc đóng học phí cho anh cũng là một niềm vui .
Năm học lớp 7 , mười mấy bạn học cùng cấp chúng tôi kéo đến Đại Lãng cắm trại . Sáng sớm khi xuất phát , thời tiết đã không tốt lắm ! Khi doàn chúng tôi đến Đại Lãnh , thời tiết dột nhiên biến thành rất ác liệt , sấm sét đùng đùng , cây cối đổ ngã ngổn ngang . Chúng tôi bị khốn đốn trên một bãi cát . Trại đã cắm xong không đầy 5 phút bị gió giật cuốn phăng mất .
Chúng tôi đi dến một làng gần đó . Đã hơn 8 giờ tối , chung quanh tối mịt , rất đáng sợ