Chuyện vui mùa xuân: Kim Dung nói chuyện con gà
Tác phẩm của Kim Dung (Trung Quốc) là loại tiểu thuyết võ hiệp, nói về sự đấu tranh của các bang phái giang hồ, đáng lẽ ra không dính dáng gì tới gà vịt cả. Thế nhưng đọc kỹ lại, ta thấy ông cũng nói đến con gà khá nhiều và chuyện gà của ông khá thú vị.
Mở đầu hồi I của bộ Tiếu ngạo giang hồ, ông tả cảnh Lâm Bình Chi, Thiếu tiêu đầu của Phước Oai tiêu cục, đi săn ở rừng ngoại thành Phúc Châu. Bọn tùy tùng muốn nịnh Lâm Bình Chi, thấy gà rừng không chịu bắn, cứ đuổi cho chúng bay về hướng Thiếu tiêu đầu. Gà rừng (tức con trĩ) được người Trung Quốc gọi là dã kê.
Sở dĩ người ta không gọi đích danh là con trĩ bởi bà hoàng hậu (vợ của Lưu Bang đời Hán) có tục danh là Lữ Trĩ. Vâng, gà rừng bay về hướng Lâm Bình Chi và Lâm Bình Chi rút roi ra đập. Bọn tùy tùng bèn tán tụng: “Tiên pháp (phép đánh roi) của Thiếu tiêu đầu thật cao minh”. Đó gọi là chuyện lấy gà rừng để... nịnh bề trên.
Trong các thứ mồi để uống rượu, Kim Dung thường để cho các nhân vật của mình uống rượu và ăn thịt gà. Có lẽ thời đó chưa có dịch cúm gà và con virus H5N1 nên các nhân vật này ăn thịt gà rất... mạnh miệng. Trong Tiếu ngạo giang hồ, Lệnh Hồ Xung buộc Hắc Bạch Tử phải đem rượu và gà quay đến cho hắn xơi rồi mới dạy... thần công cho!
Trong Xạ điêu anh hùng truyện, Hồng Thất Công chuyên ăn thịt gà của Hoàng Dung rồi mới dạy võ cho bạn trai của Hoàng Dung là Quách Tĩnh. Lão họ Hồng này làm bang chúa Cái Bang, chuyên đi ăn xin nhưng là một loại ăn xin cao cấp. Đời lão chỉ nghiện có... thịt gà.
Từ gà sống, Kim Dung bàn sang chuyện... gà chết. Tác phẩm Lộc Đỉnh Ký kể chuyện bá tước Vi Tiểu Bảo - tư lệnh quân Thanh trên chiến trường Đông Bắc, thu nhận hai viên hạ sĩ quan của quân Hỏa thương thủ người Nga. Một trong hai người có tên là Hoa Bá Tư Cơ - phiên âm của tiếng Nga Vabasky.
Tên của người ta phiên âm cho Trung văn là như vậy nhưng Vi Tiểu Bảo vốn... ít học, cứ đọc lộn là Vương Bát Tử Kê! “Vương Bát” trong Trung văn có nghĩa là thằng khốn nạn, thằng trôi sông giạt chợ. Còn Tử Kê thì rõ rồi, nó có nghĩa là... gà chết.
Rốt cuộc, người ta có tên là Vabasky lại bị Vi Tiểu Bảo đọc ra là Gà chết khốn nạn. Người thứ hai tên là Tề Nặc Lạp Phu (Delanov) thì bị Vi Tiểu Bảo đọc... lộn ra là Trư La Nọa Phu - Con heo thối tha. Văn chương hài hước đến vậy thời thôi.
Trong quyền pháp, tác phẩm của Kim Dung có đề cập đến một chiêu thức gọi là Kim kê độc lập, dịch theo tiếng Nam bộ có nghĩa là Gà vàng đứng mình ên. Đây là tư thế chuẩn bị chiến đấu, hai tay dang ra, một chân co lên, gần gần như tư thế anh gà trống đứng trên đụn rơm để “điểm danh” các chị gà mái.
Kim Dung còn đề cập đến một chiêu thức khác gọi là Hoàng kê áp noãn (gà vàng ấp trứng). Chiêu thức này là dang hai tay ra ôm lấy địch thủ và đè xuống đất. Nhiều viên cán bộ thời nay khoái chiêu thức này, đặc biệt là khoái bị gà... móng đỏ đè!
Trong trảo pháp (phép đánh bằng ngón tay), Kim Dung bàn đến Kê trảo công - loại công phu mô phỏng móng gà. Kê trảo công là loại công phu đánh cận chiến được xếp ngang hàng với Ưng trảo công, Long trảo công, Hổ trảo công. Các loại công phu này chủ yếu nhằm chộp vào yếu huyệt địch.
Loại Kê trảo công không hề thất truyền; bằng chứng là ngày nay, nhiều viên cán bộ còn bị gà móng đỏ “chộp” cho thân bại danh liệt! Hóa ra phụ nữ giỏi võ hơn đàn ông.
Sau cùng, Kim Dung bàn đến chuyện... gà thiến. Đó là ba anh chàng Đông Phương Bất Bại, Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi trong Tiếu ngạo giang hồ. Đông Phương Bất Bại luyện Quỳ hoa bảo điển; Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi luyện Tịch tà kiếm phổ.
Cả hai “tác phẩm” này có câu đầu tiên khuyên người luyện nó phải “Dẫn đao tự cung” - nên dùng đao tự thiến bộ sinh dục của mình. Ba ông nội này mê võ, tự thiến thành ra người ái nam ái nữ, hổng làm ăn được gì ráo trọi. Phí của trời!
Theo sự nghiên cứu của... tui thì Quỳ hoa bảo điển là anh em chú bác với Tịch tà kiếm phổ. Có ngu mới luyện!
ĐỒ BÌ
Nguồn: Báo Tuổi Trẻ
Tác phẩm của Kim Dung (Trung Quốc) là loại tiểu thuyết võ hiệp, nói về sự đấu tranh của các bang phái giang hồ, đáng lẽ ra không dính dáng gì tới gà vịt cả. Thế nhưng đọc kỹ lại, ta thấy ông cũng nói đến con gà khá nhiều và chuyện gà của ông khá thú vị.
Mở đầu hồi I của bộ Tiếu ngạo giang hồ, ông tả cảnh Lâm Bình Chi, Thiếu tiêu đầu của Phước Oai tiêu cục, đi săn ở rừng ngoại thành Phúc Châu. Bọn tùy tùng muốn nịnh Lâm Bình Chi, thấy gà rừng không chịu bắn, cứ đuổi cho chúng bay về hướng Thiếu tiêu đầu. Gà rừng (tức con trĩ) được người Trung Quốc gọi là dã kê.
Sở dĩ người ta không gọi đích danh là con trĩ bởi bà hoàng hậu (vợ của Lưu Bang đời Hán) có tục danh là Lữ Trĩ. Vâng, gà rừng bay về hướng Lâm Bình Chi và Lâm Bình Chi rút roi ra đập. Bọn tùy tùng bèn tán tụng: “Tiên pháp (phép đánh roi) của Thiếu tiêu đầu thật cao minh”. Đó gọi là chuyện lấy gà rừng để... nịnh bề trên.
Trong các thứ mồi để uống rượu, Kim Dung thường để cho các nhân vật của mình uống rượu và ăn thịt gà. Có lẽ thời đó chưa có dịch cúm gà và con virus H5N1 nên các nhân vật này ăn thịt gà rất... mạnh miệng. Trong Tiếu ngạo giang hồ, Lệnh Hồ Xung buộc Hắc Bạch Tử phải đem rượu và gà quay đến cho hắn xơi rồi mới dạy... thần công cho!
Trong Xạ điêu anh hùng truyện, Hồng Thất Công chuyên ăn thịt gà của Hoàng Dung rồi mới dạy võ cho bạn trai của Hoàng Dung là Quách Tĩnh. Lão họ Hồng này làm bang chúa Cái Bang, chuyên đi ăn xin nhưng là một loại ăn xin cao cấp. Đời lão chỉ nghiện có... thịt gà.
Từ gà sống, Kim Dung bàn sang chuyện... gà chết. Tác phẩm Lộc Đỉnh Ký kể chuyện bá tước Vi Tiểu Bảo - tư lệnh quân Thanh trên chiến trường Đông Bắc, thu nhận hai viên hạ sĩ quan của quân Hỏa thương thủ người Nga. Một trong hai người có tên là Hoa Bá Tư Cơ - phiên âm của tiếng Nga Vabasky.
Tên của người ta phiên âm cho Trung văn là như vậy nhưng Vi Tiểu Bảo vốn... ít học, cứ đọc lộn là Vương Bát Tử Kê! “Vương Bát” trong Trung văn có nghĩa là thằng khốn nạn, thằng trôi sông giạt chợ. Còn Tử Kê thì rõ rồi, nó có nghĩa là... gà chết.
Rốt cuộc, người ta có tên là Vabasky lại bị Vi Tiểu Bảo đọc ra là Gà chết khốn nạn. Người thứ hai tên là Tề Nặc Lạp Phu (Delanov) thì bị Vi Tiểu Bảo đọc... lộn ra là Trư La Nọa Phu - Con heo thối tha. Văn chương hài hước đến vậy thời thôi.
Trong quyền pháp, tác phẩm của Kim Dung có đề cập đến một chiêu thức gọi là Kim kê độc lập, dịch theo tiếng Nam bộ có nghĩa là Gà vàng đứng mình ên. Đây là tư thế chuẩn bị chiến đấu, hai tay dang ra, một chân co lên, gần gần như tư thế anh gà trống đứng trên đụn rơm để “điểm danh” các chị gà mái.
Kim Dung còn đề cập đến một chiêu thức khác gọi là Hoàng kê áp noãn (gà vàng ấp trứng). Chiêu thức này là dang hai tay ra ôm lấy địch thủ và đè xuống đất. Nhiều viên cán bộ thời nay khoái chiêu thức này, đặc biệt là khoái bị gà... móng đỏ đè!
Trong trảo pháp (phép đánh bằng ngón tay), Kim Dung bàn đến Kê trảo công - loại công phu mô phỏng móng gà. Kê trảo công là loại công phu đánh cận chiến được xếp ngang hàng với Ưng trảo công, Long trảo công, Hổ trảo công. Các loại công phu này chủ yếu nhằm chộp vào yếu huyệt địch.
Loại Kê trảo công không hề thất truyền; bằng chứng là ngày nay, nhiều viên cán bộ còn bị gà móng đỏ “chộp” cho thân bại danh liệt! Hóa ra phụ nữ giỏi võ hơn đàn ông.
Sau cùng, Kim Dung bàn đến chuyện... gà thiến. Đó là ba anh chàng Đông Phương Bất Bại, Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi trong Tiếu ngạo giang hồ. Đông Phương Bất Bại luyện Quỳ hoa bảo điển; Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi luyện Tịch tà kiếm phổ.
Cả hai “tác phẩm” này có câu đầu tiên khuyên người luyện nó phải “Dẫn đao tự cung” - nên dùng đao tự thiến bộ sinh dục của mình. Ba ông nội này mê võ, tự thiến thành ra người ái nam ái nữ, hổng làm ăn được gì ráo trọi. Phí của trời!
Theo sự nghiên cứu của... tui thì Quỳ hoa bảo điển là anh em chú bác với Tịch tà kiếm phổ. Có ngu mới luyện!
ĐỒ BÌ
Nguồn: Báo Tuổi Trẻ