NỢ CŨ TÌNH XƯA
Ân tình nay tách bến xưa rồi
Còn lời trĩu nặng mãi bờ môi
Lặng lẽ thời gian qua chốn ấy
Âm thầm hiu quạnh giọt sầu côi
Làm sao nối lại chuyện thương yêu ?
Anh hỡi tình xưa xót xa nhiều
Cất bước sang sông là mất trọn
Đau lòng nhau lắm một tiếng"yêu"
Sang ngang chân bước dạ ai hoài
Thầm trách phận mình sao đắng cay
Thương chi thân sáo trong lồng ấy
Ngậm ngùi trời gây cảnh lá lay
Thôi anh, nhắc lại chỉ thêm sầu
Nặng nợ ân tình mấy bể sâu
Quên em, đừng nhớ chi ngày cũ
Duyên nợ chúng mình ...thoảng bóng câu....
Thuỵ Du
TD vẫn vậy thôi HKBT ạ, không gì thay đổi cả...
Chúc HKBT luôn vui nhé !
Thuỵ Du
VẪN MÃI CÔ ĐƠN
Đêm lặng im trải nỗi niềm trước mặt
Sầu thương ai thơ thẩn giữa đêm trường
Em có biết rằng ta vẫn nhớ vẫn thương
Dẫu xa cách muôn trùng con sóng bể.
Với màn đêm, ta cùng nhau ngồi kể
Chuyện tình tôi, vết thương vẫn chưa lành
Tháng năm qua tôi vẫn không sao đành
Quên hình bóng một người không còn nữa.
Ngoài kia đừơng phố trời đã bắt đầu mưa
Hạt tí tách, hạt vô tình rơi khẽ
Mưa như múôn được cùng tôi chia sẻ
Nỗi buồn vơi cho năm tháng xóa dần.
Giờ đầy đâu ai biết được điều tôi cần
Và cũng không ai cho được điều tôi múôn
Thế nên giờ đây dù có ước muốn
Vẫn mãi không thành, vẫn mãi cô đơn!
HKBT
Ân tình nay tách bến xưa rồi
Còn lời trĩu nặng mãi bờ môi
Lặng lẽ thời gian qua chốn ấy
Âm thầm hiu quạnh giọt sầu côi
Làm sao nối lại chuyện thương yêu ?
Anh hỡi tình xưa xót xa nhiều
Cất bước sang sông là mất trọn
Đau lòng nhau lắm một tiếng"yêu"
Sang ngang chân bước dạ ai hoài
Thầm trách phận mình sao đắng cay
Thương chi thân sáo trong lồng ấy
Ngậm ngùi trời gây cảnh lá lay
Thôi anh, nhắc lại chỉ thêm sầu
Nặng nợ ân tình mấy bể sâu
Quên em, đừng nhớ chi ngày cũ
Duyên nợ chúng mình ...thoảng bóng câu....
Thuỵ Du
TD vẫn vậy thôi HKBT ạ, không gì thay đổi cả...
Chúc HKBT luôn vui nhé !
Thuỵ Du
VẪN MÃI CÔ ĐƠN
Đêm lặng im trải nỗi niềm trước mặt
Sầu thương ai thơ thẩn giữa đêm trường
Em có biết rằng ta vẫn nhớ vẫn thương
Dẫu xa cách muôn trùng con sóng bể.
Với màn đêm, ta cùng nhau ngồi kể
Chuyện tình tôi, vết thương vẫn chưa lành
Tháng năm qua tôi vẫn không sao đành
Quên hình bóng một người không còn nữa.
Ngoài kia đừơng phố trời đã bắt đầu mưa
Hạt tí tách, hạt vô tình rơi khẽ
Mưa như múôn được cùng tôi chia sẻ
Nỗi buồn vơi cho năm tháng xóa dần.
Giờ đầy đâu ai biết được điều tôi cần
Và cũng không ai cho được điều tôi múôn
Thế nên giờ đây dù có ước muốn
Vẫn mãi không thành, vẫn mãi cô đơn!
HKBT
HKBT138@
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.






