📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HẬN KẺ BẠC TÌNH

859 trả lời, 60.016 lượt xem — Trang 19 / 29
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-09 08:11:09HKBT138>
 

DÒNG SÔNG LỠ HẸN







Đưa mắt nhìn, anh âm thầm lặng lẽ
Nắng chiều về như  giấu một lời yêu
Từ sâu thẳm trong đôi mắt yêu kiều
Nhắn với anh đi về miền sông nước
Chiều tung tăng trên cánh đồng mát rượi
Tóc em bay hương lúa nhẹ đê mê
Cửu Long ơi! Xin cho gởi lời thề
Xin được uống dòng nước xanh mát ngọt.
 
 
Thôi rồi chiều nay em theo chồng xa xứ
Bỏ anh ưu sầu bên đồng lúa thở than
Dòng sông lặng, bờ chuối già ngơ ngác
Nhẹ lung lay cơn gió thổi buồn hiu
Anh ngơ ngác chết lặng dưới buổi chiều.
 
 
Anh nhìn em lần cuối vui bên chồng
Nhìn đò đưa em rời xa bến sông
Một lần nữa dòng sông đành lỡ hẹn
Anh thở dài đêm nghe tiếng quốc kêu.
 
 
                   ( Bóng Trăng Đợi Chờ )

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
HẠT CÁT TRÊN CÕI ĐỜI
 
 
 

 
 
Khi cúi mặt thấy mình có lỗi
Có lỗi với tim yêu còn khao khát trông mong
Em buớc qua chen lẫn vạt nắng hồng
Anh khổ sở trong ngục tù u mịt .
 
Lá khô ngậm ngùi dưới chân người thanh lịch
Sợi dây vô hình trói chặt trái tim yêu
Để chiều nay ai thả tóc giữa chiều
Và mãi mãi anh làm thơ ai biết.
 
Mắt chủ động cứ liếc nhìn tha thiết
Và giật mình em bắt được thì ra
Trộm nhìn em trong mắt lệ nhạt nhòa
Vì anh nghĩ với em còn xa lắm.
 
Ngày qua ngày nỗi đau như đè nặng
Có tội tình chi? Có lỗi gì đâu?
Mùa xuân tan khi hoa nở dâng sầu
Đành quay mặt nhìn chân trời xa tít.
 
Nếu cho tôi là một bờ cát mịn
Xin một đời ôm ấp dấu chân em
Hay cho tôi là hạt bụi đa tình
Xin một lần bám vào tà áo đẹp .
 
 
              ( Bóng Trăng Đợi Chờ )


HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 

 
 
 
                TÌNH XƯA
 
 
 
Trăng lên đỉnh, gợi chuyện tình xưa
Vùng cỏ hoang sơ nhạt sắc mờ
Anh nắm tay em đùa trong gió
Bay lên cung nguyệt dệt ước mơ.
 
Nhìn ngắm trời mây nhớ triền miên
Đêm khuya gió lạnh bóng trăng nghiêng
Em nhớ thương anh dù cách biệt
Một thoáng si mê ánh trăng hiền.
 
Nhìn nhau câm lặng chẳng nói gì
Đôi mắt mềm yêu sắp ra đi
Đêm nay gió về hồn se lạnh
Mà nhớ đêm trăng em kề anh.
 
Nhiều đêm thao thức súôt năm canh
Giờ em xa biệt cuối trời xanh
Chẳng biết bao giờ ta gặp lại
Muốn đời ta mãi nhớ cố nhân.
 
 
                  ( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
KHI NGƯỜI CON GÁI LẤY CHỒNG
 
 

 
 
 
Mặt trời lặng, cả rừng chiều lặng lẽ
Em qua sông khép lại một thời vui
Ai bên ấy buồn lâm li đến thế
Chẳng còn chi vì quá khứ mất rồi.
 
Mỗi bước chân dần đi về xứ lạ
Cuộc sống nhọc nhằn manh áo chén cơm
Bươn chảy khắp nơi sớm hôm vất vả
Mưa nắng dãi dầu giá lạnh từng cơn.
 
Thời gian trôi những đứa con ra đời
Tiếng ai ru con nghe thật đọa đày
Ôi làn tóc mượt giờ đây khô rối
Những nếp nhăn và chay sạn bàn tay.
 
Em quên hết bản tình ca năm cũ
Những chiều về ủ rủ bóng hoàng hôn
Những lo âu trôi dần đêm trăng sáng
Những hẹn hò kỉ niệm bị vùi chôn.
 
Ta gặp lại… em vụng về qua chuyện
Tôi thấy buồn mà cũng lẽ đương nhiên
Có lẽ từ nay gặp chỉ muộn phiền
Những nét đẹp chuyện ngày xưa tan biến.
 
Cái nhìn đầu tiên giờ đây nhớ lại
Ngày ấy ngây thơ em tuyệt đẹp, anh mê!
Rồi em khuất xa ru tình anh đi mãi
Nhớ quá đi thôi những tối đi về!
 
 
                      ( Bóng Trăng Đợi Chờ )

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 TRÁI TIM YÊU
 

 
 
 
Mặt trời úa ngủ giữa đê mê
Từng lớp đàn chim rủ nhau về
Nắng chiều lẩn khuất vào hoang lạnh
Anh buồn nghe cả hồn tái tê.
 
Lang thang nhìn ngắm chân trời yêu
Cơn gió lùa đi mảng mây chiều
Nắng tắt, mây tím chôn vạt nắng
Ai đã lãng quên một buổi chiều.
 
Anh đi thong thả dưới nắng tà
Đi hoài bãi vắng giữa đường xa
Tìm em trong tâm hồn ảo mộng
Tìm gởi tim anh đã nhạt nhòa.
 
Đâu biết… giờ  đau giữa chiều êm
Để nắng hoàng hôn rớt bên thềm
Vì trái tim anh còn yêu mãi
Gắng quên. Không, phải nói nhớ em!
 
 
                         ( Bóng Trăng Đợi Chờ )


HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
          TÌNH YÊU
 
 
 
 
 
 
 
Kiếp con người tình yêu là say đắm
Sống được yêu như sống cõi thần tiên
Đau khổ đằng sau mà chẳng than phiền
Vì tình yêu hi sinh lòng ái ngã .
 
Lúc mơ tưởng khát khao đày đọa
Tiếng gọi tình yêu giải thoát nỗi ưu phiền
Chỉ cái vẫy, vượt vực thẳm vô biên
Thắp muôn nơi rưới tràn niềm hoan lạc.
 
Bước yêu đương đâu nghe lời cân nhắc
Để cảm xúc lòng dẫn dắt lối đam mê
Say sưa yêu quên cả lối về
Cùng nhau bước trên lụa là nhung gấm.
 
Muốn xê dịch chân trời về tổ ấm
Ngửi hương hoa uống mật của muôn cây
Những đám mây dệt tâm hồn ngất ngây
Yêu mãnh liệt như triều dâng tột đỉnh.
 
Trái tim vong, thân trôi vào phấn khích
Dưới màn đêm thề ước với vầng trăng
Khi trao nhau một nụ hôn vĩnh hằng
Là vũ trụ rộn ràng đang bừng sáng.

 
                         ( Bóng trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
           NGẤT NGÂY
 


 
Buổi chiều mát mẻ gió hây hây
Thoảng đến cỏ may thật yếu gầy
Cảnh chiều êm ả trong thơ mộng
Gặp người con gái vẻ thơ ngây.
 
Tình cờ gặp được một giai nhân
Anh bước theo sau chẳng ngại ngần
Bồi hồi e thẹn mà không nói
Rồi đến nơi đây đợi mỗi ngày.
 
Em thật hồn nhiên thật diễm kiều
Tóc thề buông xả tóc sơn kiêu
Đàn nai đứng ngắm chiều ngơ ngác
Anh ngất ngây say giữa nắng chiều.
 
Bước đến gần em nói đôi lời
Em cười vội vã bỏ đi xa
Ôi! Chờ anh với! Chờ anh với
Câu nói yêu thương chẳng kịp rồi.


                     ( Bóng Trăng Đợi Chờ )
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
            CHIA TAY
 

 
Chiều nhẹ điều hiu đã úa tàn
Sầu ve vang vãng phượng ngổn ngang
Cơn gió vô tình mang nổi nhớ
Lả tả cành rơi chiếc lá vàng.
 
Ta lại nhìn nhau chẳng tỏ bày
Con đường xa thẳm tận chân mây
Người đi không hẹn ngày gặp lại
Chắc lời vĩnh biệt cũng từ đây.
 
Mây sẽ về đâu gió xiêu xiêu
Tiễn biệt người đi, chẳng có nhiều
Phải chăng thấp thoáng nhìn chiếc lá
Lác đác đâu đây hạt mưa chiều.
 
Xác đứng chơi vơi đã rụng rời
Mãnh hồn bay tựa khói mỏng manh
Bay theo bước chân người áo trắng
Bay lạc trong mơ để gởi lời.
 
Em bước điềm nhiên bóng khuất mờ
Mơ màng tôi ngóng thật ngẩn ngơ
Hoàng hôn chợp mắt vào giấc ngủ
Ai biết còn ai vẫn đợi chờ.

 
                  ( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
          
              CHỜ MONG
 
 
 

 
Đêm nay tôi buồn tôi nhớ mãi
Tháng ngày ngắn ngủi với người yêu
Ngày chia tay không nói đôi lời
Chờ lâu lắm nay mới được gặp.

Thời gian chờ đợi lâu dài quá
Đã làm điên cuồng trái tim tôi
Đêm khuya ngồi giữa đêm hoang vắng
Nhớ mãi trong tim một bóng người

 
                ( Bóng Trăng Đợi Chờ )

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
             ANH BIẾT
 
 
 
 
 
Em bước qua đứng giữa cổng hồn anh
Một ánh sáng nơi hoang vu tăm tối
Ánh sáng vụt tắt giữa khát vọng mong manh
Của hai đôi chân chẳng bao giờ đi tới.
 
Anh với lấy một khung trời vời vợi
Giữa cuộc đời và giữa một tình yêu
Ở nơi ấy em không còn đứng đợi
Anh rụng rơi dưới ánh lạt ban chiều.
 
Đã là người ai không từng ước muốn
Đã là người ai không có tình yêu
Anh yêu em mang đau khổ rất nhiều
Yêu không thể… đó là điều anh hiểu.
 
Em náo nhiệt anh vô cùng lặng lẽ
Hai con người không thể sống bên nhau
Anh tay trắng, em mang nhiều ước vọng
Em chỉ mang đến cho anh niềm đau.
 
Anh đứng lại để nhìn em bước qua
Và trở lại tối tăm như bao giờ
Anh ngỏ tối, đường em đi ngỏ sáng
Anh vẫn cười khi đứng giữa bơ vơ.

 
                ( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
           EM L...
 
 

 
 
Ánh mắt mềm mại trước phong trần
Trôi dần cảm xúc … quá mỏng manh
Vì em mãi là hoa trong trắng
Cho hồn lãng tử sầu thế nhân.
 
Em cười đánh thức một tình thương
Giản dị thân em thật khiêm nhường
Đôi mắt u buồn làm ngơ ngẩn
Sức hút lạ kì của yêu đương .
 
Thả hồn thất lạc đắm trong mơ
Trăng lên gió mát đẹp không ngờ
Em tựa vào anh đêm thần thoại
Nhìn ngắm trăng sao dệt ước mơ .
 
Một đêm bệnh tật nổi bơ vơ
Gió cúôn mây trôi chốn mịt mờ
Em đi mất rồi trăng sầu nhớ
Bỏ lại mình anh đứng đợi chờ.
 
L... đến cho anh một nỗi sầu
Cho anh thao thức suốt canh thâu
Cho anh một bầu trời than thở
Đau khổ nhớ L... suốt cuộc đời.

  ---------------------------------
                 
( … Chưa trốn thoát mảnh đời gian khổ
   Để đêm về thổn thức nhớ L...! )
 
 
                    HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
                VÀO YÊU
 
 


 
 
Cái tuổi hồn nhiên qua rồi trong gió thoảng
Một ngày kia dáng yêu kiều lướt qua
Tôi đắm nhìn tâm hồn như náo nức
Vậy là tôi bước vào tuổi yêu rồi.
 
Đêm lang thang trên bước chân thầm lặng
Một buổi chiều trên cánh cửa suy tư
Nhớ dáng em tóc bay trong chiều nắng
Cõi mơ hồ tôi lạc giữa tình yêu .
 
Đây con tim. Ôi thương nhớ thật nhiều
Ai vậy nhỉ? Nhớ thương ai vậy nhỉ?
Nó xáo động tâm hồn không đuợc nghĩ
Đứng một mình si ngã giữa rừng hoa.
 
Ngất ngây rồi khi bóng dáng em qua
Bước vào yêu tôi quên đi tất cả
Những dòng chữ chờ ai trong sách vở
Việc học hành như lặng lẽ trôi xa.
 
Con đường học giờ đây mịt mù quá
Trong phút chốc quên mình và tất cả
Giọng yêu thương ôi thiết tha tôi đã
Mãi mê si trang vỡ bị bỏ quên .
 
Tôi một lòng vẫn giữ lấy tình yêu
Dù vẫn biết khó khăn vây thật nhiều
Tôi bất chấp cho dù là đau khổ
Vẫn giữ yêu. Tôi vẫn cứ mãi yêu!
 
 
                ( Bóng Trăng Đợi Chờ )

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
    KHÔNG MUỐN ĐÂU EM
 



 
 
Em ở đâu, người yêu tôi nhỏ bé !
Biết tôi buồn lòng khắc khoải hoang mang
Đêm gió về giá lạnh chiếc lá vàng
Rơi rớt rụng cho lòng càng thêm nhớ.
 
Ta chỉ biết viết lên những dòng thơ
Cho cảm xúc tuôn trào bao ý nghĩ
Cho nỗi nhớ em không còn giấu kỹ
Tận cùng sâu thẳm, trái tim yêu .
 
Này em hỡi, tình yêu có bao điều ?
Anh học mãi đến giờ vẫn chưa thấu
Nên với em tình yêu anh cất giấu
Chẳng một lời dẫu không múôn đâu em.
 
 
                   ( Bóng Trăng Đợi Chờ )


HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
      CÒN ĐÓ CHÚT HỜN GHEN
 
 
 
 
 
 
Hãy để tôi cứ hoài lừa dối tôi
Rằng tình yêu không phải là tất cả
Cũng như em chẳng là gì cả
Cứ đi qua tôi chẳng tiếc mong chờ.
 
Với em, tôi mãi mãi chỉ mộng mơ
Một giấc mơ không bao giờ có thực
Trong những lời yêu thương còn chưa dứt
Đã vội chia lìa cắt đứt tơ duyên .
 
Dẫu giờ đây nỗi nhớ vẫn triền miên
Trên những con đường dấu chân tình sử
Vẫn biết rằng tôi luôn luôn gìn giữ
Nhưng vẫn dặn lòng đừng nhớ đến em.
 
Có lẽ vì tôi còn chút hờn ghen
Nên vẫn thế, tình yêu không có lối
Có lẽ cuối cùng chỉ một lời nói
Mà tôi cất hoài không muốn nói với em
 
 
                ( Bóng Trăng Đợi Chờ )

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
  
    ANH RA ĐI
 



 
 
Anh ra đi, không phải vì anh sợ
Hay anh buồn vì ta còn cách xa
Nhưng anh hiểu một điều rất kỳ lạ
Hạnh phúc em, là hạnh phúc đời anh!
 
Anh ra đi, khi tình ta còn xanh
Làm sao nỡ, nhưng cũng đành cố nén
Hãy xem như tình ta nay cạn chén
Nồng ly bôi, nên tình ta chia phôi.
 
Anh ra đi, âm thầm không lời nói
Chỉ mong rằng em hạnh phúc bình an
Vui em nhé, đừng nhớ kẻ lang thang
Nơi quê cũ, ngóng chờ tin mỏi mắt.
 
Anh ra đi, tình ta cũng sẽ mất
Em chớ bùôn hãy cất giấu đau thương
Anh ra đi, để hạnh phúc yêu đương
Em xây đắp trọn vẹn niềm vui mới !
 
 
                 ( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
      DƯ ÂM CUỘC TÌNH
 
 
 

 
Đêm yên tĩnh tôi ngồi nơi quãng vắng
Cỏ cây xanh như ngậm đắng thêm sầu
Quanh quanh tôi chỉ có ánh trăng thâu
Và gió thoảng thì thầm câu thương nhớ.
 
Đây thung lũng của mối tình than thở
Một mối tình đang lở dở đau thương
Bao ân tình tan vỡ cũng vấn vương
Cho nước mắt nhạt nhòa trong đêm cuối.
 
Đâu tiếng suối róc rách đang xô đuổi
Một chàng trai điên dại vẻ tình si
Trong đêm khuya, cảnh vật đã lặng im
Ôm đau xót với nỗi buồn muôn thuở.
 
Tôi đau buồn cho mối tình tan vỡ
Một mối tình như giấc mộng trong mơ
Một tình yêu biết bao điều nhung nhớ
Một bến bờ chan chứa bởi tình yêu
 
 
                 ( Bóng Trăng Đợi Chờ )


HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
   TA CÙNG NGẮM TRĂNG
 
 

 
 
 
Tình yêu tỉnh giấc chẳng ai ngờ
Thế nhưng anh vẫn cứ bơ vơ
Vì trong số kiếp mà anh chịu
Thật tội cho em phải đợi chờ.
 
Cuộc sống bắt anh phải xa rời
Xa em anh khổ lắm em ơi
Anh đi lưu lại vầng trăng khuyết
Một mình em ngắm, nặng buồn hơn.
 
Thế này em nhé, ta buồn ngắm
Cùng nhau tâm sự với vầng trăng
Em nhìn sẽ thấy anh nơi ấy
Anh nhìn em hiện ở xa xăm.
 
Trăng kia mang chở hồn anh đến
Tỏa sáng xua tan những bóng đêm
Em ngồi em ngắm quên ngày tháng
Quên hết cô đơn sống êm đềm.
 
Hôm nay em ngắm chỉ một mình
Em nhìn có thấy bóng anh không?
Em anh đôi ngã cùng trông ngóng
Mong đến ngày mai kết vợ chồng.
 
 
               ( Bóng Trăng Đợi Chờ )

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
ĐÊM BUỒN CHỜ ĐỢI
 
 

 
 
 
Hôm nay trên ngọn đồi quen thuộc
Tôi ngồi buồn nơi chốn hoang vu
Gió tràn về quanh tôi. Ôi! Lạnh quá!
Cứ mong rằng em đang ở bên tôi.
 
Đêm đã khuya có anh trăng mờ nhạt
Tôi ngồi buồn trăng cũng lặng buồn theo
Vầng trăng khuyết cô đơn chờ ngày sáng
Còn riêng tôi mong muốn ở bên người.
 
Đã khuya rồi sao trăng chưa đi ngủ!
Xóm tắt đèn trong giấc ngủ mê say
Tôi vẫn ngồi trên ngọn đồi hoang vắng
Cùng với trăng đợi bóng dáng em về!


                   ( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
NGÔI SAO BĂNG 2


.....

Đêm lặng lẽ em điềm nhiên thả bước
Có động lòng tiếng vỡ của sao Băng !?
Thôi , ta về nương gió ấp mây ngàn
Nhìn trần thế...nhẹ nhàng hôn nắng ấm.
  
             
                   HKBT- SD- 


Ta không biết nói gì hơn, mỗi tâm hồn là một thế giới riêng.
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
LONG LANH GIỌT BUỒN
 
Khúc cầu nối bao lần hàn gắn?
Tiêu diêu sầu hoang vắng tim son
Réo lên cung bậc héo hon
Rắc vào trí não - bào mòn tháng năm!
Điệu nhạc trỗi- tình căm lặng nín
Buồn diết da...định tính sẳn dành
Cung thương cung nhớ trĩu cành
Ly tan muôn thuở thâu canh lệ tràn.
-sd-
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0

LONG LANH GIỌT BUỒN
 
Khúc cầu nối bao lần hàn gắn?
Tiêu diêu sầu hoang vắng tim son
Réo lên cung bậc héo hon
Rắc vào trí não - bào mòn tháng năm!
Điệu nhạc trỗi- tình căm lặng nín
Buồn diết da...định tính sẳn dành
Cung thương cung nhớ trĩu cành
Ly tan muôn thuở thâu canh lệ tràn.
-sd-

 
 
 
NGÕ VẮNG MÌNH TÔI
 
 
Sầu nhớ con tim héo hắt rồi
Thương tình lạc mãi chốn xa xôi
Ảo ảnh phù du cơn biến loạn
Não nề một tiếng thở chia phôi!
Điệu nhạc rộn ràng em cất bước
Buồn mãi cơn sầu nước ngừng trôi
Thiết nhớ âu cũng đành đơn chiếc
Tha hương biết mấy thuở quay về...!
 
HKBT
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
                 GÁI QUÊ
 
 

 
 
 
Rất giản dị, đơn sơ, rất thật thà
Gặp rồi xa mới thấy lòng xao xuyến
Hôm ngập ngừng em nhìn anh lưu luyến
Vẻ thẹn thùng, một dáng vẻ ngây thơ.
 
Đêm trăng lên khung cảnh đẹp nên thơ
Cả đám rủ nhau cười đùa hớn hở
Những khuya đưa về, ấp e lời ngỏ
Xóm vắng ngập ngừng, em trao hết nụ hôn.
 
Rồi hôm nay em ngủ có được không?
Còn anh tương tư nhớ thương suy nghĩ
Ôi những chiều hoàng hôn, em đẹp nhỉ!
Đêm đưa em về, đắm đuối tình yêu
Em sẽ chờ dù trở ngại bao nhiêu ?
Yêu anh rồi em bất chấp tất cả
Ngày tháng đợi chờ mòn mỏi cũng vượt qua.
 
Tôi phải làm sao và phải về đâu
Một tiếng thứ tha mắt lệ rưng sầu
Em còn mãi một loài hoa trong trắng
Mãi mãi là nỗi nhớ của đời anh!
 

                     ( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
          LÁ THƯ CUỐI
 
 


 
 
Lá thư cuối đêm buồn tôi viết
Khi cuộc tình đã lỡ bay xa
Lá thư cuối đâu còn tha thiết
Như ngày đầu em ở bên ta.
 
Lá thư cuối trong lời li biệt
Tôi sống trong buồn khổ rã rời
Vì tôi biết mai này biền biệt
Hai đứa xa mãi hai phương trời.
 
Lá thư cuối ôn từng kỉ niệm
Nghĩ  về em nước mắt nhạt nhòa
Vĩnh biệt và chúc em hạnh phúc
Viết tên em lần cuối để xa.
 
 
               ( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
                  VẪN NHỚ
 
 


 
 
Thế giới trong tôi phủ sương mờ
Mất em anh là kẻ bơ vơ
Em đến rồi đi anh nhớ quá
Mãi tìm chỉ gặp ở trong thơ.
 
Tuy hết nhưng tình chẳng phai phôi
Gói trọn trong tim mãi thương hoài
Em bước đi xa không từ biệt
Nỗi buồn vô vạn để cho ai ?
 
Tình yêu tôi đã bị cách li
Em đành để lại mối tình si
Đêm khuya ai ngồi bên góc ấy
Ngắm nhìn trăng sao nghĩ ngợi gì?
 
 
                   ( Bóng Trăng Đợi Chờ )


HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-02 07:30:52HKBT138>
 
XA XỨ
 
 
[/align]
 
 
Sài Gòn trên bước chân ta
Bao nhiêu nỗi khổ xa nhà đến đây
Ngồi buồn nhìn ngắm trời mây
Đất người xứ lạ bao vây muộn phiền
Vô tình gặp được nàng tiên
Tóc dài trong gió nghiêng nghiêng mái đầu
Tôi nhìn em cũng đã lâu
Thôi thì chết mất còn đâu đường về
Khi đi xa xứ học nghề
Quyết thề quên hết, chẳng hề yêu đương
Thế nhưng em buộc tôi thương
Tiền tôi chẳng có, mà vương mắt nàng
Thân em nhung gấm lụa vàng
Thân tôi xơ xác hai bàn tay không
Chiều chiều dạo bộ long nhong
Chợt đâu ánh mắt má hồng lướt qua
Là tiên hay là quỷ ma
Mà sau ngày đó làm ta thẩn thờ
Ngày thì cứ mộng rồi mơ
Đêm thì lại nhớ làm thơ một mình
Trời ơi cũng lại chữ tình
Vùi đầu lao xuống  cực hình chẳng nao !
 
 
 
( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
        VIẾT VỀ CUỘC ĐỜI
 
 
 
 
 
 
Tôi đâu ngờ giờ tôi ở nơi đây
Tôi ngờ đâu giờ tôi như thế này
Mai ra sao con người đâu có biết
Thôi hãy chờ số kiếp của trời trao.
 
Ngày mai này tôi sẽ ở nơi nao?
Trên lầu ngọc hay dọc đường xó chợ
Biết bao con người cùng chung một tiếng thở
Cuộc sống thảm thương đau khổ vùi sâu.
 
Sống sao đây cho cuộc đời dài lâu
Buồn, mặc cảm, lo âu, suy nghĩ
Có một nổi bùôn ai hay thấu hiểu
Chỉ mình tôi lủi thủi hiểu mình tôi.
 
Ngày xưa thong thả lôi thôi
Ngày nay cuộc sống mồ côi âm thầm
Nhìn mọi người trong những mái nhà đằm ấm
Tôi cúi mặt buồn và càng buồn thêm .
 
Làm sao thoát khỏi bóng đêm
Làm sao cứu vớt con tim khổ lòng
Thôi hãy cố vựơt lên trong sự sống
Nuôi hi vọng ánh sáng của ngày mai.
 
Đường đời còn lắm chông gai
Cố vượt lên dù xác thân thấm mệt
Cuộc đời thăng trầm  ai có biết
Hãy ngồi đây chờ đợi tàn bóng đêm.
 
 
Hãy cố chịu  cho  cuộc đời lênh đênh
Hôm nay tôi sống dưới chân người…
 
 
                         ( Bóng Trăng Đợi Chờ )

HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0




LONG LANH GIỌT BUỒN
 
Khúc cầu nối bao lần hàn gắn?
Tiêu diêu sầu hoang vắng tim son
Réo lên cung bậc héo hon
Rắc vào trí não - bào mòn tháng năm!
Điệu nhạc trỗi- tình căm lặng nín
Buồn diết da...định tính sẳn dành
Cung thương cung nhớ trĩu cành
Ly tan muôn thuở thâu canh lệ tràn.
-sd-




NGÕ VẮNG MÌNH TÔI


Sầu nhớ con tim héo hắt rồi
Thương tình lạc mãi chốn xa xôi
Ảo ảnh phù du cơn biến loạn
Não nề một tiếng thở chia phôi!
Điệu nhạc rộn ràng em cất bước
Buồn mãi cơn sầu nước ngừng trôi
Thiết nhớ âu cũng đành đơn chiếc
Tha hương biết mấy thuở quay về...!
 
HKBT

MÌNH TÔI CÔ LẺ
 
Sầu nhớ khôn nguôi khóc bẽ bàng
Thương thân cô lẻ bước lang thang
Ảo mờ hư thực hoài vô vọng
Não lắm người ơi giấc mộng tàn
Điệu bổng điệu trầm luôn réo rắt
Buồn đau gặm nhấm rã thân tàn
Thiết tha…sao nở đi đành đọan
Tha thiết… để rồi kiếp dỡ dang.
-sd-
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0
 
           ÁNH TRĂNG KHUYA
 
 
 

 
 
 
Đêm bơ vơ
Một đêm trăng hiu hắt
Tôi đơn lẻ bước đi trong sương đêm
Gió vi vu lặng lẽ vùng hoang dã
Tiếng chim kêu vang vãng ở nơi nào.
Mây!
Mây vẫn trôi vội vã về phương bắc
Bỏ vầng trăng lơ lửng giữa trời mây
Cành cây già khẳng khiu vài chiếc lá
Che ánh trăng thoáng gió nhẹ đung đưa.
Tôi ngắm nhìn biết bao điều ngẫm nghĩ
Sao trời cao không thể hiểu được tôi
Để trái tim ngày đêm trông ngóng
Trăng khuất bóng nhưng hồn say chưa tỉnh
Trăng lặng rồi tôi mãi đứng nơi đây.
 
 
Ngày mai,
Những đêm buồn không còn ai suy tư ngắm
Trăng sẽ nằm bỡ ngỡ giữa trời cao
Hàng cây già sừng sửng đứng thầm lặng
Chỉ còn ánh trăng khuya khuắt lẻ loi
Với một đồi cao ôm lấy nổi buồn.
 
 
                 ( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
CÕI LÒNG


Nỗi lòng biết gởi về đâu
Viết lên trang giấy để sầu chóng vơi
Tình thơ hóa kiếp vạn lời
Trăm năm nổi nhớ..ai người tri âm
Gởi đây hương gió lặng thầm
Mênh mang nỗi nhớ ta nằm cô đơn
 
 




 
( Bóng Trăng Đợi Chờ )
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
EM 

  
 
Anh tìm đến em
Trong một nỗi buồn da diết
Em vẫn biết
Trái tim anh giờ chẳng còn thuộc về em
Nhưng
Em vẫn đón anh
Bằng niềm vui rạng rỡ
Bằng đôi môi rực rỡ
Bằng vạn lời thân thương.
 
Tôi
Kẻ sống bên lề đường
Thích trăng,thích gió
Thích đi đây đi gió
Ngày vui đùa thỏa thích
Đêm nằm ngắm vì sao.
 
Em
Tình quá thanh cao
Tôi nào đâu dám
Dẫu rằng tôi luôn luôn khát khao
Có em
Trong những đêm lạnh lẽo
Cô đơn
Nhung nhớ
Sầu tư
Vật vã
Tương tư
Suốt cả đêm dài
 
Giờ đây tỏ bày
Em cho tôi tất cả
Đưa tay hứng lấy
Tình em trong đêm mà nghẹn ngào
Sao em chẳng đối xử với tôi như một thằng ăn mày
Biết đâu thế sẽ tốt hơn cho cả hai
Nhưng em chẳng ngại
Khi trao cả cuộc đời
Vào tay một người như tôi
Biết đâu sau này
Em khổ biết bao
Đời là thế
Tôi yêu em nhiều nên chẳng muốn thế
Xin lỗi em
Anh phải nói lời chia tay thôi
Dẫu biết em bùi ngùi
Thương xót
Nhưng em ơi đừng khóc
Ngày mai sẽ đẹp hơn.
 
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0