📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

HẬN KẺ BẠC TÌNH

859 trả lời, 60.010 lượt xem — Trang 28 / 29
HÃY QUÊN NHAU EM NHÉ!
 
 
 
Hãy quên nhau em nhé,
Cho tình qua thật nhanh
Hãy để hình bóng anh
Không còn theo em nữa!
 
Hãy quên nhau em nhé,
Đừng cố níu làm chi
Chỉ thêm khổ bờ mi
Giọt buồn rơi lả chả.
 
Hãy quên nhau em nhé,
Cứ vui bước ngày mai
Hôm nay và tương lai
Xe hoa đang chờ đón.
 
Hãy quên nhau em nhé,
Đừng nói gì nữa thêm
Những giây phút êm đềm
Sẽ tan vào kỉ niệm.
 
Hãy quên nhau em nhé,
Nghẹn ngào nói chia li
Nhìn kẻ ở người đi
Mà nghe lòng se thắt.
 
Hãy quên nhau em nhé,
Giây phút còn bên nhau
Ngày mai này xa nhau
Chúc em vui hạnh phúc.
 
Hãy quên nhau em nhé,
Còn lời cuối tiễn đưa
Ta về dưới cơn mưa
Đôi chân trần mỏi mệt.
 
Hãy quên nhau em nhé,
Nuốt lệ đắng vào tim
Rồi đây mỗi lúc đêm
Ta- cùng ta tâm sự!
 
Hãy quên nhau em nhé,
Hãy nói một lời thôi
Hãy trao gởi bờ môi
Một nụ hôn sau cuối.
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-10 11:08:40Trần Trung Dũng>
 
Hãy quên nhau em nhé,
Hãy nói một lời thôi
Hãy trao gởi bờ môi
Một nụ hôn sau cuối.
 
HKBT


 
 Thôi Đành
 

Sao anh lại tiếc nuối?
Đã quên còn đòi hôn
Sóng xô bờ từ chối
Mình xa nhau thì hơn.
 
Đành chấp nhận cô đơn
Mỗi người đi một ngả
Biết trong lòng mưa tuôn
Biết giọt buồn lã chã.
 
Thôi anh! em đi nhá
Dù phía trước mịt mù
Dù gập ghềnh sỏi đá
Đời như chiếc lá thu.
 
Trung Dũng
Đăng nhập để trả lời
0

 
 Thôi Đành
 

Sao anh lại tiếc nuối?
Đã quên còn đòi hôn
Sóng xô bờ từ chối
Mình xa nhau thì hơn.
 
Đành chấp nhận cô đơn
Mỗi người đi một ngả
Biết trong lòng mưa tuôn
Biết giọt buồn lã chã.
 
Thôi anh! em đi nhá
Dù phía trước mịt mù
Dù gập ghềnh sỏi đá
Đời như chiếc lá thu.
 
Trung Dũng

 
Đời như chiếc lá thu
Buồn trong chiều ủ rũ
Rơi rụng một khoảng trời
Ta đem tình ru ngủ.
 
Chôn quá khứ xưa cũ
Dưới lớp lá vàng rơi
Ta đợi người quay về
Ấp ôm đôi chân nhỏ!
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
TÔI VÀ EM




Em bước qua tôi vẫn ngỡ rằng mơ

Bao ước muốn giờ đây thi nhau dệt

Tôi mải miết lao theo không biết mệt

Dẫu biết đôi chân trần là khát vọng mong manh.


 
Tôi cố với một khung trời với vợi

Giữa bao chiều nghiệt ngã của tình yêu

Tôi và- hai đường thẳng song chiều

Không thể gặp dẫu đời nhiều lí luận.


 
Kiếp nhân sinh ai cũng phải đôi lần

Chuyện tình ái, mơ mơ mà thật thật

Anh yêu em nguyện cùng trời cuối đất

Mãi mãi yêu dẫu đau khổ rất nhiều!


 
Em cô gái ấp ôm biết bao điều

Tôi vụng dại mang mối tình lãng tử

Em bước qua tôi vẫn còn tư lự

Chợt mỉm cười khi đứng giữa bơ vơ!


 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
CHIA TAY
 
 
 
Chiều nhẹ đìu hiu chiếc lá vàng
Lời buồn trong gió tiếng thở than
Mây chợt vô tình mang nỗi nhớ
Khẽ động lá rơi chợt ngỡ ngàng.
 
Lần đầu gặp gỡ phút mê say
Ánh mắt nhìn nhau tỏ muốn bày
Cầu duyên mong được se với nợ
Lời tình thắm thiết ôi ngất ngây.
 
Ta lại nhìn nhau chẳng tỏ bày
Tơ tình vướng mắc đã đổi thay
Người đi đi mãi không trở lại
Thay lời vĩnh biệt kể từ đây!
 
Hỡi gió trên cao sẽ về đâu
Hỡi mây trôi dạt về chốn nào
Có mang nỗi buồn ta đi khắp
Khuây khỏa cơn sầu những ước ao.
 
Dáng em từ nay lẩn khuất mờ
Hoàng hôn lẻ chiếc bóng bơ vơ
Đêm buồn hòa quyện trong giấc ngủ
Ai biết rằng ai vẫn đợi chờ!
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
NUỐI TIẾC
 
 
 
Thăm thẳm trời khuya dưới con đường
Có người lê bước dạ xót thương
Cuộc tình chóng vánh giờ tan vỡ
Như ngựa lạc đường chốn biên cương.
 
Yêu chi để rồi khổ với đau
Để lúc chia tay cũng nghẹn ngào
Người đi kẻ ở sầu thương nhớ
Hiện tại không còn, biết ra sao?
 
Có ai thấu được kiếp nhân sinh
Đời một trái tim, một chữ tình
Lời nguyền cùng ai duyên đã hứa
Tơ tình đứt đoạn khổ riêng mình.
 
Thôi nhé quên hết kể từ đây
Ân tình xin gởi theo gió bay
Có duyên không nợ ta đành lỡ
Nuối tiếc cô đơn đã bao ngày.
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Ôm tình hư không
Phố đông nhiều ngỏ
Biết tỏ cùng ai
Bao ngày thương nhớ
 
Thôi lỡ chuyến đò
Câu hò thêm ngấn
Vương vấn kỉ niệm
Êm đềm tan vỡ
 
HKBT


Rộ nở chóng tàn
Mơ màng chóng biến
Bước tiến tìm vui
Giật lùi tự hủy.

Suy nghĩ chu tòan
Lo toan còn đấy
Vứt lấy bi thương
Rộng đường luyến ái!
sd
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Đăng nhập để trả lời
0



Rộ nở chóng tàn
Mơ màng chóng biến
Bước tiến tìm vui
Giật lùi tự hủy.

Suy nghĩ chu tòan
Lo toan còn đấy
Vứt lấy bi thương
Rộng đường luyến ái!
sd



Lời dạy còn đây
Hôm nay... u tối
Biết nói những gì
Tình đi không lại.

Chẳng ngại khổ đau
Xa nhau đã quyết
Nhưng tiếc kỉ niệm
Êm đềm hiện hữu.

HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Biết nói gì đây hỡi người
Khi tình đã mất nụ cười đã phai
Hôm nay cho đến ngày mai
Làm sao quên hết đắng cay hỡi người.

HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Có lúc nhớ em rất nhiều
Muốn nói tất cả những điều yêu thương
Chắc em còn vấn còn vương?
Bao nhiêu kỉ niệm bên đường dưới mưa

HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HKBT138

Có lúc nhớ em rất nhiều
Muốn nói tất cả những điều yêu thương
Chắc em còn vấn còn vương?
Bao nhiêu kỉ niệm bên đường dưới mưa

HKBT
 
 
GỬI ANH
 
 
Ai còn nhớ nữa thuở xưa
Nhớ chi một thoáng anh lừa tình em
Thôi, kỷ niệm đó hãy quên
Bao nhiêu gian dối làm nền ngày sau
 
Anh làm sao biết đớn đau
Chỉ em ngu mội nên sầu nhỏ rơi
Hai mình giờ đã xa vời
Tình ta tan hết trọn đời em đau.
Phong Linh cg
01/07/2010


 
 

 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
Anh làm sao biết đớn đau
Chỉ em ngu muội nên sầu nhỏ rơi
Hai mình giờ đã xa vời
Tình ta tan hết trọn đời em đau.
Phong Linh cg
01/07/2010
 
 
Em đau anh cũng rất đau
Tơ tình ai nỡ quên mau hỡi người!
Anh yêu em suốt cuộc đời
Cho dù em mãi xa vời với anh
Cây còn có ngọn có cành
Yêu thương đâu dễ quên nhanh một ngày
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ EM
 
 
Nhớ em năm tháng không nguôi
Nhớ em nước mắt buồn thôi lại buồn
Nhớ em trời đổ mưa tuôn
Nhớ em giọt lệ cứ tuôn thành dòng
Nhớ em môi phấn má hồng
Nhớ em hiu quạnh cõi lòng giá băng
 
Nhớ em thao thức từng đêm
Nhớ em sầu nặng con tim héo mòn
Nhớ em dạ vẫn sắt son
Nhớ em nước mắt... hãy còn yêu em
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
CĂN BỆNH CỦA TÌNH YÊU
 
 
 
 
Đêm sầu lặng lẽ suốt năm canh
Lẻ loi đứng ngắm dưới trời xanh
Khỏi tỏ mịt mờ ai có thấu
Con tim rỉ máu đã tan tành.
 
Tháng năm phủ lớp cỏ xanh rì
Vết thương ngày trước vẫn khắc ghi
Nhìn sao rơi rụng sầu lả chả
Bơ vơ trông ngóng bóng người đi.
 
Đời anh từ nay không còn ai
Em đi mang theo những tháng ngày
Xa xôi bên ấy trời hiu quạnh
Quán vắng im lìm chết từ đây!
 
Căn bệnh tình yêu đã vày vò
Có kẻ tình si đem hiến cho
Biết bao giờ ta thôi không buồn nữa
Biết bao giờ ta mới hết đắn đo.
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Với em,
Anh là người có lỗi
Vì anh đã gian dối
Trong chuyện tình hai ta
Để giờ khi nói ra
Nước mắt mi nhạt nhòa!
 
 
 
Với em,
Anh là người có lỗi
Vì anh đã gian dối
Khi xẻ đôi trái tim
Đem hiến dâng người khác
Để đau khổ mất mác
Hóa thành giọt lệ rơi
Vẫn mong em quay về
Trong cơn mê giấc ngủ
Trong nỗi buồn ủ rũ
Của tháng ngày cô đơn
Trong những phút dỗi hờn
Anh không sao quên lãng
Rồi một chiều lãng đãng
Người con gái ghé thăm
Mang giấc mộng âm thầm
Từ lâu đã chôn kín
Rôi khoảng không thinh lặng
Của tình mình hai đứa
Anh không còn chọn lựa
KHi lửa mãi gần rơm
Rồi ngày ấy một hôm
Anh không còn anh nữa
Sau cơn say vật vữa
Vì chén rượu ly bia
Anh say quên lối về
Và rồi anh không thể...
Nên với em,
Tuy anh yêu rất nhiều
Nhưng xin em hãy hiểu
Anh không thể khác hơn!
 
 
Với em,
Anh là người có lỗi
Vì anh anh đã gian dối
Nhưng,...
Giờ không thể thay đổi!
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
ĐOẠN BUỒN
 
 
Em cho ta cuộc sống hằng ngày
Cho ta biết đắng và biết cay
Vị ngọt tình ái em cho tất
Nhưng sao ta vẫn cứ lo hoài.
 
Có lẽ vì ta sợ mất em
Phải chăng em đến quá vội vàng
Cơn mưa đầu mùa giữa đồng cạn
Mây sẽ tan và nắng sẽ ửng vàng.
 
Rồi một ngày kia em đi xa
Giọt tình rơi nước mắt nhạt nhòa
Ta sẽ điên cuồng vì thương nhớ
Thôi đành lỡ khúc, nói chia xa.
 
Đoạn buồn li biệt khóc dở dang
Ai gieo tình kia chia đôi đàng
Một lần tan vỡ ta đã chết
Tận đáy con tim quá bẻ bàng!
 
HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
EM Ở ĐÂU



Em ở đâu khi đêm dài lặng lẽ?
Sương thấm buồn còn đọng ở cánh hoa
Với màn đêm với nỗi nhớ mình ta
Ai nào biết tương tư là sầu nhớ!

Em ở đâu khi bình minh hé rang?
Sớm hừng đông ngày đón gió ửng hồng
Cây xanh biết và ong bướm thêm đông
Ta lại nhủ: Xin em đừng mở cửa!

Em ở đâu khi trời trưa đứng bóng?
Nắng đầu mùa ôi bức lắm em ơi
Nếu đi đâu hãy nhớ mau trở về
Đừng lẩn quẩn, nhởn nhơ vòng xe lạ.

Em ở đâu khi nắng xế chiều tà
Bóng vàng vọt qua chừng khe cửa nhỏ
Đừng để ai chạm vào lời thỏ thẻ
Vì biết đâu, lời ấy lấy tình đi!

HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN BÊN ĐƯỜNG



Trời đã chuyển sang tháng tư
Những cây gòn trơ, rụng lá
Nhìn khẳng khiu, trơ trọi quá
Tôi tự nhủ: sẽ tái sinh.

Bắt ngờ sau mùa rụng lá
Hoa bắt đầu lay dây hương
Một màu trắng xoá đầy vườn
Báo hiệu màu hoa hương ngát.

Hoa từng chùm vui ca hát
Miệt mài dưới nắng chói chang
Ta như thấy chợt ngỡ ngàng
Và khẽ nói: đời rơi rụng.

Mỗi bưổi chiều ta gom nhặt
Cánh hoa rơi rụng bên đường
Nào ai biết trước đo lường
Mới hôm qua còn khoe sắc.

Cánh hoa buồn phủ màu sương
Sau một đêm dài u tối
Hoa giờ đây đã rửa thối
Để cho cành những trái non.

Nhìn hoa ta chợt héo hon
Hoa như ta, đâu mất còn?
Một chút buồn thương ảo não
Vẫn mong hạnh phúc, trái non!

Theo tháng năm gòn đã lớn
Trái xanh lơ lửng giữa trời
Ta với tay thấy xa vời
Đành tiếc, ngậm ngùi, im tiếng.

Thời xuân xanh ai cũng biết
Khát khao hi vọng hảo huyền
Duy một điều không ai biết
Nỗi đau buồn khổ đằng sau.

Giờ đây gòn bỗng chuyển màu
Trái xanh bỗng chốc héo hon
Cành trơ thoáng nụ chồi non
Lá xanh mơn mởn bên cành.

Rồi một chiều hôm nghiệt ngã
Gòn rơi rụng dưới chân người
Nhìn lẻ loi, nằm lăn lóc
Chợt xót lòng, kẻ bội vong.

Bội cánh hoa, vong lá vàng
Vui ca đùa giỡn những ngày
Bên cành ríu rít mê say
Mặc gió lay, mặc nắng vàng.

Thật đau khổ một kiếp người
Tiếng cười trong trẻo vui tươi
Đằng sau trong những nụ cười
Nào ai biết trước người ơi !

Thật may gòn được mang về
Vẫn mong ấp ủ cơn mê
Ngày tháng vàng son sống lại
Đêm đông vẫn được vỗ về.

Ta là kẻ si tình thế
Dang tay ôm ấp nuông chìu
Thế gian nói biết bao điều
Ta không ngại, không màng tới.

Ta không khoan dung, độ lượng
Cũng chẳng anh hùng kiêu ca
Nhưng ta biết trái tim ta
Vẫn yêu người luôn thiết tha!

HKBT138
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-23 09:26:14HKBT138>
CHUYỆN TÌNH YÊU



Chuyện tình yêu đã quá xa xăm
Nay gặp lại vẫn thấy ngỡ ngàng
Ta đối diện nhìn nhau không nói
Gật đầu chào, cúi mặt bước đi.

Ừ người đi thì người đã đi
Chuyện quá khứ nhắc làm chi nữa
Khi tình yêu thăng hoa rực lửa
Nào ai ngờ lụi tắt chỉ hôm qua.

Khúc hát bi thương, bản tình ca
Đầy da diết thiết tha rung động
Gió đùa mây trên cao lồng lộng
Bỗng mưa cuồng nắng tắt màu môi.

Em đã đi chỉ còn mình tôi
Trên lối vắng tôi về nặng bước
Nếu cho tôi có một điều ước
Tôi mong rằng em sẽ ở bên.

Em sẽ không đi, sẽ không quên
Những ngày tháng hạnh phúc mãi còn
Một điều ước bé xíu cỏn con
Giờ lại hóa xa xăm mờ cõi.

HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
BIỆT LI



Sao mãi lặng im không nói gì
Để tình hấp hối buồn chia li
Ánh trăng treo đó sầu không nói
Thế là từ nay đã biệt li.

Trong con tim, đau như cắt, tơ vò
Cuộc tình kia người đã hứa sẽ cho
Đến lúc chết vẫn không hề hối hận
Nay hóa ra tình là đống tàn tro.

Tôi vẫn nghĩ tình yêu là băng giá
Không thể nào tan chảy tháng năm qua
Với tất cả chỉ là điều da diết
Và đầu môi dẫu mật ngọt thiết tha.

Ngày hôm nay em ở rất xa
Nhưng kỉ niệm vẫn còn quanh quẩn
Với anh, không biết làm sao quên được
Xin một lời nguyền rủa trái tim anh.

HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT TÌNH YÊU


Sóng nước tung tăng đuà vui cùng biển
Khát khao bờ hiu quạnh cô đơn
Sóng miên man ru bờ yên giấc
Rồi lạnh lùng sóng lại ra khơi.

Bờ khát khao vươn mình xa tắp
Tận chân trời ôm ấp viễn vông
Một tình yêu, giấc mộng tan bồng
Trong phút chốc trơ thành cát trắng.

Từ ngàn xưa sóng vẫn hoài dong duổi
Khi ập vào rồi lại cuốn khơi xa
Sóng cho bờ một tình yêu thiết tha
Nhưng sóng đâu biết bờ chung tình là thế.

HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
VU QUY



Anh vẫn biết em không thể yêu anh
Bởi em chưa biết mái nhà tranh
KHói bếp trong buổi chiều êm ả
Và khu vườn, những luống rau xanh.

Thật vậy, em làm sao yêu anh
Khi da em trắng, má em hồng
Anh tay thô, tiền là hư không
Dẫu hạnh phúc, anh hằng ao ước.

Anh vẫn ước dẫu chỉ là điều ước
Sống bên em hạnh phúc muôn đời
Ta yêu nhau khó nói hết bằng lời
Trăm núi nghìn sông không hề lay chuyển.

Nhưng chính tình đã lấy đi niềm tin
Khi hạnh phúc với em là có thực
Dẫu biết rằng tình tôi rất chân thật
Làm sao cản được lòng, mai em bước vu quy.

HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 

 
 
 
CÓ LÚC
 
Có lúc nhớ em rất nhiều
Muốn nói tất cả những điều yêu thương
Chắc em còn vấn còn vương?
Bao nhiêu kỉ niệm bên đường dưới mưa

Minh Tuấn - HKBT
 
 
 
GỬI ANH
 
 
Ai còn nhớ nữa thuở xưa
Nhớ chi một thoáng anh lừa tình em
Thôi, kỷ niệm đó hãy quên
Bao nhiêu gian dối làm nền ngày sau
 
Anh làm sao biết đớn đau
Chỉ em ngu muội nên sầu nhỏ rơi
Hai mình giờ đã xa vời
Tình ta tan hết trọn đời em đau.
Phong Linh cg
01/07/2010
 
 
 
GỬI EM
 
Em đau anh cũng rất đau
Tơ tình ai nỡ quên mau hỡi người!
Anh yêu em suốt cuộc đời
Cho dù em mãi xa vời với anh
Cây còn có ngọn có cành
Yêu thương đâu dễ quên nhanh một ngày
 
Minh Tuấn - HKBT
 
 


Cay đắng tình đời:

      DẤU LỜI CUỐI
             Gửi T:
   
   Hôm nay anh nói còn yêu
Sau bao hờ hững trong nhiều ngày qua
   Làm em đôi mắt bỗng lòa
Cảm xúc đâu nữa bởi xa lâu rồi!...
 
   Yêu ai yêu chỉ một người
Chữ chung thủy gắn đừng rời khỏi tim
   Đã lâu không một dòng tin
Hôm nay đôi mắt bỗng nhìn lặng đi.
 
   Anh ơi! Vừa mới nói gì...?
Nhớ em sau khoảng chia ly đôi mình
   Chính anh đánh mất ân tình
Sao giờ lại nói yêu mình em thôi.
 
   Cho em tê tái bờ môi
Xin anh đừng nói nữa lời dối gian
   Tim dâng uất nghẹn ngập tràn
Lời yêu xưa ấy như ngàn vết dao.
 
   Cứa em, như xé, ai cào...
Tình anh phản bội lẽ nào quên ngay
   Hôm nay em vẫn còn đây
Lời hứa còn đó anh đi theo người.
 
   Dòng tin nhắn ấy tạm thời
Rồi mai anh lại sẽ rời... xa em.
   Ước gì hôm đó đừng  quen
Mình qua phút ấy... ai hoen mắt sầu...?
 
   Xin anh quay gót buông sầu
Đừng thôi gian dối úa sầu tim em

   ***

   Xin anh hãy bước đi mau
Đừng buông gian dối để đau tim này
______27.06.2010_________
Phong Linh cg
 
 
 
 
HỌA THƠ
 
 
   Xin anh hãy bước đi mau
Đừng buông gian dối để đau tim này
______27.06.2010_________
 

Yêu thương nhung nhớ bao ngày
Cách  xa  giận  dỗi  em  đày  đọa  anh
Tình mình vẫn thắm vẫn xanh
Vẫn luôn nồng ấm trong anh từng giờ
 
Dù mai em bỏ vần thơ
Anh vẫn luôn nhớ đợi chờ trong tim
Một mai tình lặng êm đềm
Vẫn bên anh đó từng đêm ấm nồng
 
Minh Tuấn - HKBT
 
 
 





 Nothing Lasts Forever[/align][/align] [/align] [/align][/align]
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
 
 

 
GIỌT LỆ TÌNH EM
Gửi T - HKBT
 
Đêm nay ta thức nhớ người
''Có ai mà biết tình đời đang say''
Người về theo gió - theo mây
Làm sao nhớ nổi ta đây nhớ người.
 
Nhớ nên thoáng mắt thôi cười
To tròn giọt đọng - giọt rơi buốt lòng
Biết người có nhớ ta không
Hàng đêm thao thức, đợi trông bóng hình.
 
Thân ta như kiếp lục bình
Đường đời trôi nổi... kiếp tình lênh đênh
Tìm đâu ra giấc mơ xanh
Tìm đâu ra được bóng anh gần kề.
 
Bao nhiêu nỗi nhớ não nề
Bao nhiêu thề thốt trở về... cô đơn
Bao nhiêu cung bậc dỗi hờn
Giờ em ở lại đâu còn tình anh.
 
Tình đời hai chữ ''quẩn quanh''
Tình yêu hai chữ trong vành ''nhớ thương''
Anh đi em vẫn còn vương
Hai ta giờ lỡ nhịp đường - chung đôi.
 
Giờ đây giọt lệ đơn côi
Em khóc cho thỏa bên đời không anh.
                (27/07/2010)
________Phong Linh cg___________
 
 



 
 THÔI HAI ĐỨA MÌNH CHIA TAY ANH NHÉ... EM HẾT CHỊU NỔI CẢNH ĐỌI CHỜ RỒI
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
 


Cay đắng tình đời:

      DẤU LỜI CUỐI
             Gửi T:
   
   Hôm nay anh nói còn yêu
Sau bao hờ hững trong nhiều ngày qua
   Làm em đôi mắt bỗng lòa
Cảm xúc đâu nữa bởi xa lâu rồi!...
 
   Yêu ai yêu chỉ một người
Chữ chung thủy gắn đừng rời khỏi tim
   Đã lâu không một dòng tin
Hôm nay đôi mắt bỗng nhìn lặng đi.
 
   Anh ơi! Vừa mới nói gì...?
Nhớ em sau khoảng chia ly đôi mình
   Chính anh đánh mất ân tình
Sao giờ lại nói yêu mình em thôi.
 
   Cho em tê tái bờ môi
Xin anh đừng nói nữa lời dối gian
   Tim dâng uất nghẹn ngập tràn
Lời yêu xưa ấy như ngàn vết dao.
 
   Cứa em, như xé, ai cào...
Tình anh phản bội lẽ nào quên ngay
   Hôm nay em vẫn còn đây
Lời hứa còn đó anh đi theo người.
 
   Dòng tin nhắn ấy tạm thời
Rồi mai anh lại sẽ rời... xa em.
   Ước gì hôm đó đừng  quen
Mình qua phút ấy... ai hoen mắt sầu...?
 
   Xin anh quay gót buông sầu
Đừng thôi gian dối úa sầu tim em

   ***

   Xin anh hãy bước đi mau
Đừng buông gian dối để đau tim này
______27.06.2010_________


 
 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
   Xin anh hãy bước đi mau
Đừng buông gian dối để đau tim này
______27.06.2010_________
 
 
Yêu thương nhung nhớ bao ngày
Cách  xa  giận  dỗi  em  đày  đọa  anh
Tình mình vẫn thắm vẫn xanh
Vẫn luôn nồng ấm trong anh từng giờ
 
Dù mai em bỏ vần thơ
Anh vẫn luôn nhớ đợi chờ trong tim
Một mai tình lặng êm đềm
Vẫn bên anh đó từng đêm ấm nồng
 
HKBT
 
 
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: chuonggio_ngaytrove0

Trích đoạn: HKBT138

LỜI ĐẮNG CHO CUỘC TÌNH
 


Lời cảm tạ nghe sao ôi rất lạ
Khi quanh đây kỉ niệm mãi dần xa
Giờ chỉ còn chiếc bóng mỗi mình ta
Thì đau buốt biết cùng ai chia sẽ .
 
Gió vi vu ngàn năm vẫn thổi
Thổi dạt dào nát cõi lòng tôi
Giọt sầu rơi nghe đắng mặn môi
Tình lỡ trót sao còn lấy lại .
 
Thời gian qua mau sẽ phủ lòng
Phủ vết thương cũ vào hư không
Và lòng sẽ còn trông với ngóng
Nhưng ngóng cùng trông chẳng bận lòng .
 
Ngày mai! Tương lai! Giờ xa quá
Hương tình cho ai tóc đã dài
Như giấc liêu trai thời xưa ấy
Như thuở trang đài lòng ngất ngây ./.






HẬN KẺ BẠC TÌNH



Tôi không ngờ mối tình tôi là thế
Bởi dại khờ nên đành đánh mất em
Không gian dối nhưng cũng đành lỗi hẹn
Không chia tay nhưng mãi mất nhau rồi .
 
Anh vẫn biết em là lòai hoa lạ
Hoa vô tình chỉ nở ở vườn yêu
Nhưng hoa ơi xin hãy nhớ một điều
Rằng chỉ nở một lần rồi vĩnh viễn .
 
Đời cũng vậy không bao giờ đẹp mãi
Rồi mai này em sẽ nhận ra thôi
Nay anh khóc, ngày mai em sẽ khóc
Khi anh cười, em sẽ khóc cô đơn .
 
Tôi không ngờ mối tình tôi dang dở
Hận muôn đời biết thuở nào quên
Và đến khi nào tôi không còn sống
Mới xóa bỏ những gì tôi hận em ./.







 
 
                               LÁ THƯ CUỐI CÙNG
 



 Gửi Tuấn tình yêu của tôi:
chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu
 
o0o

 
      Đêm nay nếm trải nỗi buồn
Tình mình dấu hết... em tuôn giọt sầu
     Chia tay chẳng nói một câu
Để lòng thanh thản... vơi sầu tim em
     Đắng đau dày xéo nguyên đêm
Tìm đâu lại dấu yêu quên hỡi người
     Anh hứa yêu em cả đời
Sao giờ em phải nói lời chia tay?
     Hồn mất em nhỏ giọt cay
Chia xa để lại tìm này... vết đau.


 
           Viễn xứ hôm nay trời bắt đầu vào hè rồi, đứng giữa biển người không phải quê hương của mình, em cảm thấy trống vắng cô đơn. Em chợt nhớ tới anh, ngày thật dài khi ta rảnh rỗi, hàng ngày em bận rộn lắm chẳng có thời gian để mà thở, để mà nghĩ tới những chuyện riền tư, nhưng hôm nay thì khác, em nghỉ ở nhà, em nghĩ về anh, tự đặt ra câu hỏi không biết anh đang làm gì? anh có nghĩ và nhớ về em không? Nhưng em đặt ra câu hỏi làm gì, em cầm điện thoại và gọi cho anh, em muốn chia sẻ với anh nhiều thứ, mà trí ít anh cũng giúp em bớt đi nỗi cô đơn trong lòng em muốn có anh an ủi lúc này. Em cầm điện thoại lên chuông đổ rất lâu, không ai bắt máy em gọi đi gọi lại nhiều lần rồi cũng có người bắt máy, không phải anh mà là một cô gái họ chuyển máy cho anh, anh nghe với vài lời nhạt nhẽo, bỗng điện thoại bị ngưng hoạt động, rồi lần thứ hai em gọi lại vẫn là con gái nghe điện thoại, vẫn giọng nói ấy, đều đều nhè nhẹ, cảm giác có gì đó bất an lúc ấy em cũng không thể hiểu được vì đó chỉ là cảm giác của một người con gái, em nghe máy mà như gọi nhầm số, không thể tin vào tai mình, cảm giác bàng hoàng. Rồi lần thứ ba chỉ vì thấy em sau khi gọi điện thoại về cho anh mà cứ ngồi thẫn thờ em cầm dao  gọt hoa qua mà cắt cả vào tay máu chảy ra nhiều mà em vẫn không biết cho tới khi Linh Phương hỏi 'chị  sao vậy Khánh Ngọc?' Em mới giật mình, em cắt vào tay nhiều lần như vậy lắm vậy mà đây là lần đầu tiên em cắt vào tay mà không có cái cảm giác đau như mọi lần khác, đau làm sao được chứ, bởi lòng em đang quá đau rồi, mọi cảm giác quanh em giờ vô vị. Linh Phương nó cũng nhận ra sự khác biệt đang diễn ra trong em. Nó cầm điện thoại gọi vào số máy của anh chuông đổ một giọng con gái nói vọng qua, nó cố tình bật loa cho em nghe thấy, nó hình như cũng thoảng thốt chẳng nói lên lời, hàng ngày nó nhanh nhẹn tháo vát vậy mà hôm nay nó cứ ấp a ấp úng, người con gái ấy nói anh đi ra ngoài và để quên điện thoại ở nhà có gì người ta sẽ nhắn lại khi anh về, Linh Phương nói, 'Khi nào anh Tuấn về nhờ chị nhắn giúp em là em gái của người yêu anh ấy em tên là Linh Phương gọi nhé!' 'Chị có nhầm không? Em mới là người yêu của anh Tuấn' Linh Phương nghĩ minh nghe nhầm nó hỏi lại: ' Chị nói gì cơ?' Người con gái ấy lập lại: 'Em mới là người yêu của anh Tuấn'... Ôi nhiều lắm lúc đó tai em ù đi có nghe được gì thêm nữa đâu, em lặng lẽ vào phòng đóng cửa lại để xua bớt đi phần nào cảm giác vừa rồi.
 
         Cả tuổi trẻ em đã yêu nhiều người rồi nhưng riêng với anh em mới cảm nhận được sự chân thành tha thiết, em cần có anh và muốn tình cảm của chúng ta đơm hoa kết trái, chỉ vì sự e dè ái ngại về con số sáu thôi mà đâm ra chúng ta đã xa lại càng cách xa.
 
           Những ngày tháng tha hương cô đơn giá lạnh ý nghĩ về anh làm em thấy mình trở nên mạnh mẽ ấm hơn trong mùa đông em yêu cuộc sống hơn bao giờ hết.
 
            Rất nhiều lần em gọi điện thoại về anh không nghe điện thoại, hoặc nhiều khi điện thoại của anh tắt máy không liên lạc được khi em hỏi anh có giải thích với nhiều lý do em tin tưởng ở anh, khi yêu cho dù người mình yêu nói gì cũng tin " Khi yêu người ta tôn trọng và tin yêu như vậy mới gọi là mình yêu chân thành, yêu là phải tin người mình yêu đó mới gọi là tình yêu" Chính vì thế em tin anh là chuyện bình thường, như vậy cũng là một cách để em bày tỏ tình cảm chân thành của em mà, anh có công nhận điều đó không anh? Vậy mà em tin yêu để rồi lòng tin ấy bị suy sụp như ngày hôm nay sau lời người con gái ấy nói. không lẽ mất tất cả rồi lòng tin, trái tim yêu thương, mất tất cả rồi anh ơi!
 
           Anh cứ trách em không quan tâm, không gọi điện thoại về cho anh, nhưng mỗi lúc em gọi về điện thoại tắt máy không liên lạc được, nếu có mở máy đổ chuông thì anh lại không nghe máy, anh bảo em phải làm gì bây giờ? ( Anh có nhiều lý do lắm ) Giờ thì em đã hiểu là vì đâu.
 
o0o
 
           Đêm nay em thấy cô đơn, nỗi buồn man mác cảm thấy nhớ anh vô cùng, nỗi nhớ dày vò cào xát vào ruột gan em, cào cấu tâm trí em cũng như mọi ngày thôi nhưng hôm nay khác quá, mọi ngày em nhớ anh một nỗi nhớ êm dịu tràn đầy hương sắc tươi vui còn đêm nay chưa có ý nghĩ nào làm cho em ngớt rơi bao giọt lệ, cứ tuôn chào như con thác đầu nguồn đang sối xả, vì sao thế nhỉ, có một lý do làm em như vậy anh ơi nỗi nhớ đêm nay làm lòng em một hố sâu khoảng trống mênh mông đến tận cùng con tim đang nức nở em không ghen, không gì cả. Giá như anh hiểu em yêu anh và cần anh như thế nào. Em đang lo lắng cho khoảng cách của chúng ta như thế nào, khoảng cách về địa lý, về tâm hồn, về con số ''sáu'' của chúng ta, điều này chỉ có anh mới hiểu mà thôi...
 
          Anh yêu của em! Hãy cho em được phép lần cuối cùng gọi anh bằng lời yêu thương ấy cuộc sống thì nhiều mặt còn tình yêu thì muôn mầu, tình yêu thì nhiều khía cạnh đôi khi chúng ta ngộ nhận tình yêu của chính con tim, tình yêu đích thực chỉ có một còn cái na na tình yêu thì nhiều vô kể anh ạ! Còn tình yêu của hai đứa mình phải chăng cũng xếp vào vị trí ấy, vị trí na na của tình yêu?
 
          Em cũng đã yêu nhiều lắm, cả đời người trong tuổi trẻ ai chẳng nếm vị ngọt đắng của tình yêu một vài ba lần gì đó, như vậy mới gọi là cuộc sống chứ.
 
          Em cũng giống như vậy, yêu nhiều lắm nhưng hình như chỉ là những cảm giác  dối lừa mà thôi họ cũng đến bên em nhẹ nhàng và khi xa em họ cũng nhẹ nhàng như vậy, từ từ chầm chậm, rất êm ả bước đến rồi bước ra khỏi cuộc đời em chứ không như anh mượn một người con gái làm em bị tổn thương, làm em đau, em đã bàng hoàng biết bao.
 
         o0o
 
           Đêm nay em cố gắng lắm mà không sao ngủ được mọi ám ảnh về anh cứ hoài ngự trị trong ý nghĩ của em không làm sao dứt ra được. Em cầm điện thoại lên định gọi cho anh để nghe lời anh giải thích cho lòng em nhẹ bớt nhưng thiết nghĩ để làm gì? em đã bấm số điện thoại của anh nhưng trong ý nghĩ trí nhớ chợt ùa về giọng của cô gái ấy " Chị có nhầm không em mới là người yêu của anh Tuấn" Em không cầm nổi chiếc điện thoại nữa, em run lên nhè nhẹ, mọi thứ xung quanh em trở nên mơ hồ, suy nghĩ hỗn độn, em cảm nhận được niềm đau, mắt nhòa đi rồi cả đêm đó em ngồi bất động. Bàn tay đặt nhẹ vào tường, thay vào lời nói chúc anh ngủ ngon hay anh hãy cố gắng lên anh của em là "Chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu" Em nhớ người ta bảo: 'Tình chỉ đẹp khi còn dang dở' Em bật cười một điệu cười điên dại mơn man như nó không phải là của em, em yêu anh thật nhiều nên ngược lại em cũng hận chính em cũng nhiều, bởi em không biết cách chăm sóc vun vén gìn giữ tình yêu của hai đứa một tình yêu mà đối với em nó là tất cả. Em gục ngã suy sụp hẳn.
 
             Rồi một mai trong ngày lễ vu quy của anh bên cạnh bước xong xong là một cô gái khác không phải em như lời anh đã hứa 'sẽ bên em mãi'. Em không biết rằng tình yêu nó mong manh dễ vỡ, đầy giả dối đến mức nào, với người khác em có thể hình dung nhưng còn với anh từ khi yêu anh em chưa một lần nghĩ tới điều ấy. ( Phải chăng em đã sai?)
 
           Bây giờ em đã thật sự hiểu được tại sao nhiều lần anh không nghe điện thoại của em khi em gọi về, những lý do anh đưa ra giờ là bằng chứng để em nhận ra chính con người anh một con người dối gian trong tình yêu hai đứa vậy mà em đã tin anh biết bao nhiêu và cho đến bây giờ em đã tự tìm ra được câu trả lời "Vì sao anh hết còn yêu em?" Anh không trả lời nhưng em cũng đã hiểu rồi, hiểu tất cả rồi! Tại sao sau khi em hỏi anh câu hỏi ấy giá như anh chỉ cần nói một câu thôi, 'Anh không còn yêu em nữa, đừng làm phiền anh' chỉ cần nói như vậy là đủ dõ dàng, em sẽ hiểu ngay mà đâu cần đưa một người con gái ra để làm em đau, làm em rơi lệ nhiều thêm em chua chát, trong tình cảm vừa vỡ vụn. Hết thật rồi chẳng níu kéo để làm chi (Mất anh đã là một nỗi đau, một nỗi buồn rồi, nhưng anh làm vậy chỉ để kỷ niệm của chúng ta không còn đẹp nữa, và làm em buồn đau nhiều hơn, anh nỡ nào làm vậy với người mà anh đã nói yêu thương?)
 
           Mắt em cay quá, cay như ai đó vừa rắc vào đấy cả lọ muối tiêu, em nhắm mắt thật chặt, cảm giác tái tê  ùa về mặn đắng bờ môi vì có gì đó vừa tan chảy vào.
 
             Em không nghĩ khi yêu người ta lại dễ dàng quên đến thế, dễ dàng quên đi tất cả, từ bỏ, hắt hủi... Em muốn nghe một lời anh nói hay chỉ là hơi thở qua điện thoại thôi cũng được nhưng anh đã không nghe điện thoại mặc dù em gọi đi gọi lại nhiều lần. Em tự hiểu đó là cách anh từ bỏ em tốt nhất, cách chia tay không một lời nói im lặng, âm thầm trối bỏ đi em, em ngốc thật cứ gọi cho anh làm chi, tin anh làm chi. Xin anh lần cuối cùng hãy thay số điện thoại khác anh nhé đừng để cho tình yêu nỗi nhớ và ý nghĩ của em vô tình nhớ tới anh để rồi cầm điện thoại bấm số gọi đi, xin anh nhé!!!


"Nếu không cần em trong tình yêu trong cuộc sống này nữa hãy nói một lời đi anh, hãy nói lời chia tay thẳng thắn, hãy nhìn vào sự thật cho dù nó có phũ phàng đến đâu đi nữa, để cho khi chúng ta có xa nhau mọi thứ cũng trở nên đẹp và lưu lại một chút gì đó chứ không phải tan nhanh như bọt biển, như vậy anh mới là người cao thượng trong mắt em, trong mắt người mà anh đang yêu, trong mắt mọi người" Mặc dù em chẳng là ai, chẳng là gì cả. Hiểu không anh? ''Nhắn người con gái đến với anh, nếu ngày hôm nay tôi là người ra đi thì bạn hãy nghĩ đi và chuẩn bị tâm lý bởi chắc chắn một ngày nào đó bạn cũng sẽ giốn như tôi rơi vào hoàn cảnh như vậy, bởi định lý thì luôn luôn lập lại mà. Tiếc thưởng cho bạn và cũng tiếc thương cho tôi, người ta từ bỏ được tôi rồi họ cũng sẽ từ bỏ được bạn mà thôi..."
 
o0o 
 
           Anh xa! Đây cũng là lần cuối cùng em còn dành chút tình cảm xót lại để viết lên những dòng chữ này, rất chân thật trọn vẹn gửi đến anh. Có lẽ sẽ chẳng có bài thơ hay lá thư nào viết về anh, sẽ chẳng còn vần thơ nào nhắc đến tên anh, lá thư tình nào gửi cho anh kèm theo những câu hỏi nữa, sẽ chẳng còn em quấy dầy đến cuộc sống của anh nữa, em hứa từ phút này sẽ không làm phiền anh. Từ nay mình mãi mãi là hai kẻ xa lạ chắc hẳn anh vui nhiều lắm, còn em vui làm sao được khi bị phụ tình chứ phải không anh?
 
          Em luôn có nghĩa cả cao đẹp sau tình yêu không phải là kẻ thù mà sau tình yêu chúng ta còn tình bạn nhưng nếu anh không muốn thì thôi coi như mình chưa từng quen biết nhau. Em muốn nói một lời này cho dù vẫn biết là nói ra cũng chẳng để làm gì thậm trí là quá muộn bởi em đã được đặt vào vị trí của một kẻ bị bỏ rơi ''Níu giữ hay lưu luyến làm chi một người muốn rời xa em chứ THÔI CHÚNG TA ĐÀNH CHIA TAY''
 
           Em xin lỗi anh một vạn lần nếu em có làm điều gì sai, em nhớ một câu anh nói: hãy bỏ qua cho nhau những gì có thể là gì! Và lời cuối xin gửi tới anh " EM XIN LỖI VỀ TẤT CẢ " 
 
         Đêm nay sẽ là một đêm cuối cùng em còn đặt bàn tay lên tường. Có lẽ  từ mai mọi thứ sẽ cố quên đi. 
          "Chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu".

     Đêm nay trống vắng một mình
Không anh lòng tựa lục bình chơi vơi
         Tình ta giờ mãi xa rồi!!!...
Chúc anh hạnh phúc bên người anh yêu.

Em một thời đã xa!
09/04/2010
Sanit Petersburg đêm cô đơn rơi lệ ai có thể chia sẻ cùng tôi...?
 
 



Chào Chuông gió ngày trở về,  nhabe xin chia sẻ với Khánh Ngọc...theo nb tình yêu không còn đẹp là do lỗi cả hai KN à...mất tình yêu dĩ nhiên chúng ta sẽ buồn...nhưng nb giống  KN chỉ giữ lại những gì đẹp...ít ra chúng ta đã yêu...đã có một thời gian hạnh phúc...hạnh phúc có kéo dài hay ngắn cũng là hạnh phúc...cũng đáng quý...
Đăng nhập để trả lời
0
Có đôi lúc cô đơn trên chiếu bịnh.
Nghĩ đau lòng cho kiếp nhân sinh,
Tìm ở đâu chút giây phút an bình,
Cho tôi biết đời vẫn còn hạnh phúc.
TÂMNHI




Có đôi lúc cô đơn buồn không nói
Cứ nhủ lòng thôi hãy cố quên đi
Người đâu biết khi người đến rồi đi
Con tim ta buồn đau thương da diết.

HKBT

@  Làm quen với TâmNhi nha!

Cám ơn bạn HKBT đã viếng thăm mà TN chậm tiếp đón, in thứ lỗi.
Xin hoạ cùng bạn vài dòng thơ nhé! Hân hạnh được bạn ghé thăm. Chúc bạn luôn vui, khoẻ và hạnh phúc! Mong được làm bạn cùng nhau nhé!

Con tim đã ngậm ngùi dãy chết,
Khi trần gian hai đứa chẳng sánh đôi,
Người ra đi là tan nát cả rồi,
Ôi! Cay đắng dày vò trên thân phận.
Tâm Nhi.
Đăng nhập để trả lời
0



Cám ơn bạn HKBT đã viếng thăm mà TN chậm tiếp đón, in thứ lỗi.
Xin hoạ cùng bạn vài dòng thơ nhé! Hân hạnh được bạn ghé thăm. Chúc bạn luôn vui, khoẻ và hạnh phúc! Mong được làm bạn cùng nhau nhé!

Con tim đã ngậm ngùi dãy chết,
Khi trần gian hai đứa chẳng sánh đôi,
Người ra đi là tan nát cả rồi,
Ôi! Cay đắng dày vò trên thân phận.
Tâm Nhi.
[/size][/font][/color][/align]




Khi bờ môi đã ngậm ngùi cay đắng
Tình như không, tình đã hóa bạc lòng
Người ra đi, còn gì nhớ để mong
Nghe ray rứt một đêm buồn không ngủ!

HKBT

HKBT rất vui được kết bạn cùng TâmNhi. Mong rằng sẽ được bạn thường xuyên ghé thăm!
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0
TÔI ĐÃ NGHĨ




Tôi từng nghĩ tình yêu là cao cả
Khi con tim biết rung động hoan ca
Ngày em đến con tim bừng trỗi dậy
Phút đầu tiên tình say đắm thiết tha!

Tôi từng nghĩ không ai ngoài em cả
Là tình yêu là hạnh phúc tôi cần
Là đêm tối mịt mờ không trăng
Em là cả ngàn vì sao lấp lánh.

Tôi từng nghĩ em là hoa xinh thắm
Trong vườn yêu tôi say đắm nuông chiều
Chỉ tiếc rằng em có quá nhiều điều
Mà tôi chưa thể cho em nhiều đến thế.

Và tôi đã nghĩ hạnh phúc là chi!
Một khi tình đến rồi vụt đi
Để con tim trong ngục tù đen tối
Tháng năm qua héo hắt khối tình si.

HKBT
HKBT138@

Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Đăng nhập để trả lời
0