📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

CHÚ MÈO… CẢNH!

2 trả lời, 1.552 lượt xem — Trang 1 / 1
CHÚ MÈO… CẢNH!
 
          Nhà lắm chuột quá! Trước kia chúng còn tránh ban ngày, chỉ hoành hoành về đêm. Nay thì “moa-phú”, đêm ngày như nhau, cứ hở ra cái gì là lũ chuột chết tiệt lại ngoáy cái đuôi tởm lợm của nó vào ngay! Người ta bảo: “chó treo, mèo đậy”, chứ với giống chuột, các cách ấy chả nghĩa lý gì. Thùng gạo đậy kín hẳn hoi, mà còn bị chúng khoét cả nắp để chui vào ăn thoải mái; nồi thịt treo vào quang sắt, vẫn bị chúng leo lên, nậy vung, khoắng gần hết! Thế thì thử hỏi ai mà chả “điên” chứ? Không chỉ ăn, lũ khốn kiếp này còn bậy ra khắp nơi; vo gạo thổi cơm mà không chú ý nhặt đãi, có ngày ... lẫn cả phân chuột, là chuyện thường!
         Như vậy là đã dùng đủ cách “phòng ngừa” rồi, nhưng chuột vẫn ngang nhiên hoành hành. Buộc chủ nhà phải tỏ thái độ dứt khoát, nghĩa là quyết định phải vừa “phòng”, vừa “chống”; “phòng” là cần thiết và phải làm thường xuyên, nhưng “chống” mới là quyết định. Chống tích cực chính là phòng hiệu quả! Nhưng chống bằng cách nào? Bàn luận mãi, cuối cùng gia đình mới đi đến thống nhất: nuôi mèo. Bởi vì các cách khác, đều đã dùng qua, như bẫy lồng, bấy kẹp, thuốc diệt chuột của ta, thuốc diệt chuột của Tầu; đủ cả mọi biên pháp, biện pháp nào nghe quảng cáo cũng “kêu” nhưng tựu trung, đều chỉ có tác dụng “nhất thời”, rồi đâu lại vào đấy. Có cảm giác lũ chuột ngày càng rút được nhiều kinh nghiệm để “phòng chống” lại các biện pháp “phòng chống” chuột của con người! Hay cũng có thể nói, càng ngày, chuột ở cái nhà này, càng “nhờn” với mọi cạm bẫy mà người ta dành cho chúng! Ngay keo dính chuột, thời kỳ đầu, có đêm, một hộp keo “dính” được tới hai ba chú chuột, kể cả “chuột bố, chuột con”. Nhưng nay thì chỉ mất mồi toi, chứ chẳng dính được con nào nữa. Thế mới tức chứ! Lồng bắt chuột cũng vô tác dụng. Lần nọ, một con đã bị sập bẫy, chủ nhà thức dậy, nhìn rõ chú chuột kễnh đang lồng lộn ở trong lồng, thế là yên trí trở vào giường ngủ tiếp. Sáng ra, chỉ thấy lồng trống không! Thì ra, nó đã phá lồng sắt, chạy biến mất từ lúc nào rồi! Người ta nói: “Mèo già hoá cáo”, chứ tôi đồ rằng, chuột sổ lồng mới dễ thành cáo, bởi vì từ ngày đó, cái bẫy lồng, chả lần nào bắt được chuột nữa! Ngay cái bẫy sáng kiến của anh nông dân Trần Quang Thiều – “giáo sư” diệt chuột vùng đồng bằng trung du Bắc bộ (theo VietNamNet 05:47’ 20/03/2005), thấy quảng cáo vừa rẻ, không mất mồi, mà lại hiệu quả cao, nên mua về một lúc năm cái liền. Nhưng cũng chỉ hai ba con mắc bẫy, sau đó bẫy vẫn bẫy, mà chuột thì vẫn... vô tư hoành hành! Thế có nản không chứ?!.
               Chú mèo được bắt về nuôi từ hai tháng tuổi. Đó là giống mèo tam thể, xinh đáo để! Ngày đầu, chú xa mẹ, lạ nhà nên cứ “meo, meo” suốt. Chú bé, làm gì đã bắt được chuột, nhưng từ ngày có chú, có tiếng kêu “meo, meo”, nhà bặt hẳn giống chuột. Chắc nó “sợ bóng sợ vía” nhà mèo! Mọi người mừng lắm. Ít ngày sau, chú mèo con  quen dần môi trường sống mới, bắt đầu tập trèo, tập nhẩy, tập vờn chuột, trông hay đáo để! Ai cũng bảo: chú mèo này lớn lên là “hay chuột” lắm đấy! Cả nhà kỳ vọng vào chú trong công việc trừ khử lũ chuột hôi thối. Mọi thành viên trong gia đình đều chăm chút cho chú mèo con. Luôn luôn cho chú ăn khi con cá, con tôm, khi miếng thịt, miếng mỡ. Có hôm người này cho ăn, người kia lại cho ăn. Bởi vì trông chú ăn, thích lắm. Mà cũng còn bởi trong lòng, ai cũng muốn chú mau lớn, khoẻ mạnh để đủ sức vồ chuột. Chú mèo lớn trông thấy. Bây giờ đã ra giáng một “tiểu hổ” rồi! Niềm hy vọng bấy lâu mọi người trông chờ, nay hẳn là sắp thành hiện thực!
               Nhưng quái lạ! Sau một số ngày yên ổn không còn nạn chuột gậm nhấm, đục khoét, lục lọi thức ăn; bỗng mấy hôm nay lũ chuột lại quay trở lại. Dấu hiệu là phân chuột có ở khắp nơi, rồi nải chuối trên ban thờ cũng bị khoét một hai quả, xoong nồi bị lục tung cả vung!.. Thôi chết, đúng là chuột đã trở lại nhà! Thế con mèo đâu? Niềm hy vọng tràn trề bấy nay chả đi đâu cả, chú vẫn nằm đấy, béo tròn, vểnh bộ ria mét vừa dài vừa cong một cách rất “khuê các” nhìn mọi người, trong lúc ai cũng đang như muốn điên lên vì tức! Thôi đúng rồi, đây chính cống là một chú mèo.. lười! Có ai đó từng nói “Mèo trắng, mèo đen, thế nào cũng được, miễn là bắt được chuột”. Đây lại là mèo tam thể, chỉ có mẽ đẹp thôi, còn lười biếng quá! Nó chỉ thích biểu diễn trò vờn chuột cho các cô cậu con chủ nhà xem, chứ không biết rình bắt chuột thật. Mà các cô cậu chủ thích cái trò ấy của mèo lắm, mèo rất biết thế mà!
 
            Mèo lười, tội trước tiên là tại chủ chứ không phải tại... mèo! Mèo trắng, mèo đen hay mèo tam thể cũng thế thôi. Chăm sóc nó quá, lúc nào cũng cho ăn, nó không kịp đói bữa này, đã được ăn bữa khác, thức ăn tự đến với nó, nên nó không có khái niệm phải kiếm tìm. Thức ăn của chủ thừa thãi, mèo nghĩ vậy, vì có bao giờ mèo bị bỏ đói đâu? Thế thì việc gì phải gây sự với lũ chuột hôi hám ấy cơ chứ? “Mi không động đến ta, thì ta cũng không động đến mi!”. Mèo “lý luận” thế -người có “lý luận” của người, thì mèo cũng có “lý luận” của mèo chứ? Dần dà, mèo trở thành mèo cảnh lúc nào không hay.
          Và thế là, dần dần, chú mèo lười đã trở thành CHÚ MÈO CẢNH lúc nào không hay!.. ■
THT
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Trần Huy Thuận

Chú mèo...cảnh đã được mang vào thư viện

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvn0nmn4ntn31n343tq83a3q3m3237nvn

Chúc bạn Trần Huy Thuận luôn vui

Thân ái
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
Xin cám ơn!
Trần Huy Thuận
THT
Đăng nhập để trả lời
0