Diễn Đàn » Dịch Sách truyện cho Thư viện Online

Công chúa cầu thân-truyện quay về quá khứ của TQ

257 trả lời, 577.842 lượt xem — Trang 5 / 9
Hì, có vẻ như em đọc nhều romance novels quá nên thấy mấy đoạn hot đó bình thường, cái đó là tuỳ nhận định của mọi người thôi mà ss. Sorry ss SBC nhìu nhìu vì đã nói ss khắt khe quá, ss đừng giận nhé. Dù sao thì so với mấy đoạn hot trong romance novels thì cái đoạn hot được thêm vào này còn "hiền" chán [sm=4_1_6.gif]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-11 15:23:23hayngungay>
Thông báo:

Vì một số lý do cá nhân hayngungay không thể tiếp tục dịch truyện và xin rút ra khỏi dự án này.  Mình rất mong các bạn biết tiếng Trung và hứng thú với dự án này thay mình dịch các chương sau 30,33,36,39,42,45,48,51, ngoại truyện về Thừa Đức ở hiện tại.

Chân thành xin lỗi mọi người vì rút lui giữa chừng.

Mong sớm nhận được hồi âm của các bạn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-11 19:03:14aralia>
hayngungay oi, bạn có giận j tụi mình ko vậy? Nếu là lí do cá nhân thì mình đâu thể ý kiến j, nhg nếu bạn giận hay phật ý tụi mình chuyện j thì cứ nói ra, mọi ng sẽ cùng trao đổi mà. Vắng bạn mọi ng sẽ buồn lắm đó. Mong bạn suy nghĩ lại.
Mình rất phục tinh thần trách nhiệm của bạn, đi lùng mua cả quyển sách để đối chiếu lại. Cám ơn bạn đã bỏ công sức.
Đăng nhập để trả lời
0
Choáng , thì ra đây là cái đoạn hot mà mọi người đang bàn luận đây sao ? Ủa mà sao trong link ebook sis hayngungay gửi cho Bbc thì ko có nó ? Sis hayngungay ơi ,sis đừng buồn nữa ,chuyện này đâu phải lỗi của sis đâu , là lỗi của nhà xuất bản mà , chắc có lẽ họ đã cắt bớt đoạn này trước khi in thành sách ? Bbc nghĩ là vì mọi người quá nhiệt tình xem cái truyện này nên không bỏ qua bất cứ chi tiết nào của truyện thôi , sis ơi , sis đừng buồn nữa nha , hay để Bbc rót cho sis ly trà ... gừng để sis uống hạ hỏa hen . Hihi. To tuntun & papayaga : hihi , ko phải Bbc dịch nhanh đâu , vì mình có cả tuần trước để dịch lận , nhưng vì phải đợi sis hayngungay đăng chương của sis ấy lên , nên mình đã ko đăng lên liền . Đang dự định dịch tiếp chương kế tiếp, lại nghe sis hayngungay muốn rút lui , mình buồn quá đi , không còn tâm trạng gì nữa , hic .
Đăng nhập để trả lời
0
phải đó, tin này như sét đánh ấy, chưa j là có ss ko còn tâm trạng dịch rồi.
nếu ss có chuyện j ko vừa lòng cứ nói ra đi, để mọi ng biết mà rút kinh nghiệm.
Mọi ng kêu gọi ss hayngungay đổi ý đi
Đăng nhập để trả lời
0
Trời, đừng có vậy chứ, hayngungay, thương bọn này với, truyện đang hay quá mừ. Các sis ơi, đừng làm cho cơn khát của bọn ta không có cách giải tỏa chứ, bọn này không giục nữa [X(][X(][X(], từ từ thưởng thức nhưng các sis đừng đem con bỏ chợ nhé [:(][:(][:(], năn nỉ, năn nỉ *cười lấy lòng nè*[;)][;)][;)]

Cơ mà sis BBC, ta thấy cách xưng hô của Thừa Đức ca ca không ổn, ca ca là người quá khứ , xài "ta và nàng" hay hơn là "anh và em", nghe vậy nó thập phần hợp cảnh và hay hơn nhiều a. *ý kiến riêng thôi a*
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-12 06:33:33hayngungay>
Mọi người thân,

Việc hayngungay rút lui khỏi dự án là lý do cá nhân chứ không phải giận gì các bạn đâu. Mình rất cám ơn mọi người đã gửi tin hỏi thăm nhưng đối với chuyện cảnh hot kia mình không để ý gì cả, bài viết than thở khi đi mua truyện chỉ là lúc đi về mình mệt quá với ghét cái đứa tự tiện viết thêm nếm vào làm mình tưởng bở chứ không có ý giận dỗi ai cả. Làm mọi người hiểu lầm rồi.

Rất hi vọng được sự quan tâm và giúp đỡ của những bạn biết tiếng Trung tham gia dịch tiếp hộ hayngungay.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hayngungay

Mọi người thân,

Việc hayngungay rút lui khỏi dự án là lý do cá nhân chứ không phải giận gì các bạn đâu. Mình rất cám ơn mọi người đã gửi tin hỏi thăm nhưng đối với chuyện cảnh hot kia mình không để ý gì cả, bài viết than thở khi đi mua truyện chỉ là lúc đi về mình mệt quá với ghét cái đứa tự tiện viết thêm nếm vào làm mình tưởng bở chứ không có ý giận dỗi ai cả. Làm mọi người hiểu lầm rồi.

Rất hi vọng được sự quan tâm và giúp đỡ của những bạn biết tiếng Trung tham gia dịch tiếp hộ hayngungay.


Hjk,dù thế nào thì cũng thật buồn vì bạn là người đầu tiên mang CCCT đến cho mọi người,hơn nữa đã được hơn nửa đường rồi mà dừng lại đúng là đau lòng quá TT^TT.

@BBC:kjss có thể có 1 góp ý nho nhỏ không?Kjss thấy cách xưng hô "anh" "em "của Sở Dương với Thừa Đức khá ổn,tại dù sao thì SD là người hiện đại.Nhưng Thừa Đức cũng "anh em" nốt thấy sao sao ý.Kjss thích cách xưng hô trước đây hơn"ta ta nàng nàng" cũng tình cảm thắm thiết lắm.Hơn nữa cũng hợp với tính cách kiêu ngạo của Thừa Đức nữa.Nên có thể giữ cách xưng hô trước không?Ý kiến nhỏ thui,ko đc cũng ko sao ^^~
Đăng nhập để trả lời
0
chap 27 mình đọc ban đầu là thuộc của bên jjxc nên mình thấy rất bình thường không có vấn đề gì, còn cái đoạn thêm vào kia, thú thực là mình không thấy hứng thú lắm, có lẽ sau khi được chỉnh sửa thì cho ra bản in phù hợp nhất với độc giả nên quyết định bỏ chỗ đó. đọc truyện mà cứ thấy chăm chăm vào mấy cảnh hot ấy thì bộ truyện cũng thấy bớt hay mất một phần. đọc chap này mình thấy tâm đắc đoạn thừa đức cao thủ cướp lại sở dương trong tay cung việt chỉ bằng 3 tờ giấy vẽ tranh mới cả lời truyền đạt của phụng thiện. ha ha có lẽ một thể loại thư tình mới xuất hiện từ đó [:D]  trách sao sở dương nhà ta tin người quá mới có thế đã đem đầu chui vô hang cọp chi [;)] thật lòng rùi nên khổ đó[;)]
Đăng nhập để trả lời
0
@ devil_kis & lunvodich : được chứ , được chứ , mình cám ơn các bạn đã góp ý sửa sai cho mình , vốn định cho hai người xưng anh anh em em cho nó. ...tình cảm , hihi , nhưng đúng là ko hợp tình hợp lẽ , mình xin nhận khuyết điểm này .
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hayngungay

Mọi người thân,

Việc hayngungay rút lui khỏi dự án là lý do cá nhân chứ không phải giận gì các bạn đâu. Mình rất cám ơn mọi người đã gửi tin hỏi thăm nhưng đối với chuyện cảnh hot kia mình không để ý gì cả, bài viết than thở khi đi mua truyện chỉ là lúc đi về mình mệt quá với ghét cái đứa tự tiện viết thêm nếm vào làm mình tưởng bở chứ không có ý giận dỗi ai cả. Làm mọi người hiểu lầm rồi.

Rất hi vọng được sự quan tâm và giúp đỡ của những bạn biết tiếng Trung tham gia dịch tiếp hộ hayngungay.


Vậy mong sớm đc gặp lại hayngungay nha, có lẽ trong 1 dự án truyện khác [sm=4_1_6.gif]. Rất cám ơn ss đã giới thiệu CCCT cho mọi ng. Chúc ss mọi sự tốt đẹp
Đăng nhập để trả lời
0
BBC có chuyện muốn thông báo với mọi người , trước tiên mong mọi người tha lỗi cho sự đường đột của Bbc . Chuyện là Bbc cũng muốn rút khỏi dự án này , thật ra trình độ tiếng Trung của Bbc thật dở tệ , vừa đọc sách vừa phải dò từ điển thì mới tạm tạm hiểu , vả lại Bbc cũng ko có kinh nghiệm dịch truyện (nào giờ chỉ đọc thôi ) . Mới dịch có 2 chương mà Bbc đã toát cả mồ hôi nóng , mồ hôi lạnh rồi ( hic , mong các sis đừng cười) . Lúc đầu chỉ định thử sức mình dịch thử vài chương , nhưng nữa đường ss hayngungay lại rút lui , Bbc thật sự không có chút tự tin nào để đi tiếp quảng đường còn lại . mong các ss thứ lỗi cho Bbc , và Bbc cũng biết là trong đây cũng có nhiều cao thủ tiếng Trung , Bbc rất hy vọng các ss hãy tham gia tiếp ứng với sis Yuuri , để mọi người có thể thưởng thức được một tác phẩm hay như thế này . Một lần nữa rất xin lỗi các ss . [:(]
Đăng nhập để trả lời
0
Thật lòng mà nói là tớ buồn thiu khi nghe tin hai bạn muốn rút khỏi dự án, tớ cũng lo lo chuyện này từ mấy bận trước rồi :"( và quả thực tớ thấy có lý do để mà lo lắng, cũng rất thông cảm cho các bạn nữa.
Chúc các bạn học tập tốt nha! Mong khi rảnh hơn các bạn sẽ quay lại dự án hoặc hy vọng được gặp các bạn trong dự án khác.
Tớ cũng có một nguyện vọng khác, đấy là các bạn đọc truyện mong hãy tôn trọng người dịch tác phẩm, để dịch truyện tốn rất nhiều thời gian và công sức, phải có tâm huyết và hứng thú mới làm được. Tớ không biết vì sao ở các tác phẩm TA được dịch trên mạng, tuy rất nhiều bạn biết nội dung nhưng rất tôn trọng người dịch, không spoil, cũng không kì kèo, kiên trì chờ đợi tác phẩm từng ngày + comment động viên rất tích cực.
Tớ rất thích tác phẩm này và thực sự có nguyện vọng đọc hết tác phẩm, dưới dạng tác phẩm văn học thực sự chứ không phải chỉ vừa cố đọc những chữ viết lộn xộn không ngữ pháp, không ngữ nghĩa vừa đoán nội dung. Tớ cũng rất mong đợi được đọc tiếp nên hy vọng có bạn nào có hứng thú sẽ giúp dịch tiếp. Tớ không biết tiếng Trung, cũng không quen ai biết nếu không chắc cũng tìm đủ mọi cách rồi. Các tác phẩm tiếng Trung vui vui như này chỉ có thể kì vọng đọc được ở đây, còn lại toàn các tác phẩm đọc rầu lòng muốn xỉu +_+ toàn chuyện éo le ngang trái hay tình duyên dang dở, nợ nần. Nếu ko có cơ hội đọc tiếp truyện này nữa thì coi như là không có duyên vậy.
(hu hu... viết xong mà muốn khóc quá...)
Đăng nhập để trả lời
0
Sẽ không bỏ đâu mọi người ơi chỉ là tiến độ sẽ chậm lại so với lúc 3 người dịch thôi.
P/s banhbaochieu: bạn mà rút lui nữa là Yuu chít chắc, 1 mình Yuu sao ôm nổi 2 truyện...hichic thân này ví xẻ làm hai [:(]
Ngày mai sẽ có gió của ngày mai thổi!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: yuurishibuya

Sẽ không bỏ đâu mọi người ơi chỉ là tiến độ sẽ chậm lại so với lúc 3 người dịch thôi.
P/s banhbaochieu: bạn mà rút lui nữa là Yuu chít chắc, 1 mình Yuu sao ôm nổi 2 truyện...hichic thân này ví xẻ làm hai [:(]


Yuu cùng Kjss sang dụ dỗ Den đi,hình như Den đang liêu xiêu rùi đoá &gt;"&lt;

Chap của Yuu tuần này chưa thấy đâu T^T
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: banhbaochieu

BBC có chuyện muốn thông báo với mọi người , trước tiên mong mọi người tha lỗi cho sự đường đột của Bbc . Chuyện là Bbc cũng muốn rút khỏi dự án này , thật ra trình độ tiếng Trung của Bbc thật dở tệ , vừa đọc sách vừa phải dò từ điển thì mới tạm tạm hiểu , vả lại Bbc cũng ko có kinh nghiệm dịch truyện (nào giờ chỉ đọc thôi ) . Mới dịch có 2 chương mà Bbc đã toát cả mồ hôi nóng , mồ hôi lạnh rồi ( hic , mong các sis đừng cười) . Lúc đầu chỉ định thử sức mình dịch thử vài chương , nhưng nữa đường ss hayngungay lại rút lui , Bbc thật sự không có chút tự tin nào để đi tiếp quảng đường còn lại . mong các ss thứ lỗi cho Bbc , và Bbc cũng biết là trong đây cũng có nhiều cao thủ tiếng Trung , Bbc rất hy vọng các ss hãy tham gia tiếp ứng với sis Yuuri , để mọi người có thể thưởng thức được một tác phẩm hay như thế này . Một lần nữa rất xin lỗi các ss . [:(]

sao thế bbc? mình thấy bạn dịch hay mà, với lại càng dịch thì càng lên tay chứ sao. hey, buồn quá [sm=2.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-14 03:02:59Yoozi>
Huhu sao dzậy [sm=17.gif]. Mình mới ốm xong[sm=bed.gif], lên đọc thấy 2 chap luôn, thik ghê![sm=1005.gif]. Thấy có thêm BBC mừng quá trời mà giờ lại thiếu mất 2 bạn rùi. Còn 1 mình Yuu chắc vất vả lắm. Ước chi mình biết tiếng trung để mình đỡ 1 tay.

Còn cái đoạn hot kia lúc đầu nghe nói mình cũng tò mò + háo hức dữ lắm! Nhưng khi Kiss đăng lên thì mình hoàn toàn đồng ý với SBC. Thấy nó sao ấy. Mất hình tượng Thừa Đức ca quá! "Cái gì mà "không đau đâu không đau đâu" nghe như mấy thằng đểu dụ trẻ con ấy. Theo ý kiến cá nhân của mình thì chắc do độc giả thêm vào, vì nó có vẻ trắng trợn quá, không phù hợp với sở thích "trêu ngươi" bạn đọc của tác giả Chanh Tươi[sm=blinking.gif]. Mình cũng giống như cái tên Sở Dương kia, tuy chưa thực hành nhưng cũng có đọc qua mấy thể loại sách kiểu như Rừng Na-uy của Murakami bình thường nên cũng không phải loại "ngây thơ" lắm đâu. Nhưng thấy cái đoạn ấy không phù hợp với truyện này, thấy phản cảm sao ấy. Tất nhiên đây là ý kiến cá nhân mình thôi :)

Còn 2 bạn BBC và HNN, mình tiếc ghê ấy [sm=26.gif]. Nghĩ lại đi mấy bạn ơi [sm=z_helpsmilie.gif]. Hayngungay chắc là bất đắc dĩ vì lý do cá nhân nào đó, nhưng khi nào có time, mong bạn quay lại với tụi mình, một vài chương thôi cũng được [sm=z_drunk.gif]. Còn BBC thì mình thấy bạn dịch rất được mà. Đọc liền mạch với 2 bạn kia chứ không hề thua kém. Chap bạn dịch cũng khiến tụi mình cười khoái chí mà[sm=21.gif], đâu có thể gọi là không hay? Ở lại với tụi mình đi mà, luyện tay nghề lun, hihi ^^

Còn Yuuri nữa chứ ^^. Cố lên Yuuri [sm=beerchug.gif]. Đừng bỏ đi nốt à nhen! Mình lăn ra đây khóc ngập lụt cho coi [sm=17.gif]. Mình thik giọng văn rất teeny của cả 3 bạn[sm=10_point.gif] (dù mình mãn teen rùi nhưng ham bon chen[sm=ex7.gif]). Sớm quay về cùng nhau nhen!^^ [sm=z_gathering.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
Tình hình hỗn loạn ghê.

@BBC:Sao lại tự ti đến thế cơ chứ?Ngoài vụ góp ý về cách xưng hô ra thì bạn dịch ổn mà.Với người chưa có kinh nghiệm thì đúng là quá tốt rồi.Kjss thấy bản dịch của bạn ổn so với những chap của hayngungay và Yuuri.Hơn nữa đây không phải là động lực để bạn nâng cao trình của mình hay sao?Cố lên nào BBC,Kjss ủng hộ bạn mà.

Theo như Kjss biết thì Yuu đã thuyết phục được Dennis Q (gọi là Den nhé) bên 2T và thuvien-ebook tham gia dịch cùng nên BBC cứ lấy lại tinh thần đi nhé ^^~,các bạn đang theo dõi truyện CCCT cũng yên tâm phần nào đi nhé ^^~

Nhanh nhanh xua đi không khí u ám để đón chờ chap mới nào ^^~
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-15 00:33:41banhbaochieu>
Nếu mọi người đã nói như vậy , mình cũng không có lý do gì để rút lui nữa . Mình sẽ cố gắng tiếp tục sự nghiệp dịch truyện , mong mọi người ủng hộ .[:)]
P/S : Mình rất cám ơn các bạn đã gửi những tin nhắn động viên,khuyến khích mình. Và cả những lời động viên trên diễn đàn nữa. Xin lỗi vừa rồi đã làm các bạn giật mình. Mình sẽ cố gắng trao dồi hơn nữa, nếu trong quá trình dịch thuật ,có điều gì sai ,mong các bạn thẳng tay phê phán ,để mình rút kinh nghiệm hơn nữa.Nha .[:)]
To Kiss: hihi ,không phải mình buồn về việc dịch "anh, em"đó đâu, bạn đừng hiểu lầm, mình không phải là loại người hở chút là tự ái như bạn nghĩ đâu, da mặt mình cũng thuộc loại dày lắm, chuyện nhỏ xíu như con kiến đó ko làm khó mình đâu [:D] ,chỉ là vì vừa rồi có chút hoảng , lại thêm vài lí do cá nhân nữa, nên mới định bỏ của chạy lấy người,hihi, nhưng lại chạy ko thoát .[sm=ex8.gif].
Đăng nhập để trả lời
0
ôi mừng quá sau cơn mưa trời lại sáng[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Hey, chào mừng quay trở lại BBC. Làm mình hết hồn tưởng vì cái ý kiến nho nhỏ của minh. Giờ thì yên tâm rồi, ráng lên bạn nhé, kiểu gì thì mặt trời cũng mọc mà [:D][:D][:D]

Hoan hô Den, hoan hô Yuu, hoan hô BBC !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-19 07:26:25aralia>
cái này post giùm ss Yuuri

Chương 29.
Người dịch: Yuuri.

Tỉnh lại lần nữa phát hiện mình nằm trong một cái lều vải cũ nát, áo giáp mềm trên người cũng không có, chỉ mặc bộ quần áo cũ rách màu nâu. Vai trái bị băng vải dày giống như gói đồ, nhận ra mùi thuốc xộc vào mũi, bên trên vẫn âm ỉ máu, hễ cử động, đau như kim châm muối xát. Tôi đang ở đâu đây? Chẳng lẽ bị bắt rồi? Người Tây La Minh sẽ đối xử với tù binh thế nào đây? Không biết có ký qua《Hiệp định Geneve》chưa. Thừa Đức thế nào rồi? Thế Thiên Tương đã đưa tin tức về rồi sao? Không biết bọn họ có phòng bị hay không.

Tôi đang nghĩ ngợi lung tung, thì có người chui vào lều vải. Là người phụ nữ khoảng 40 tuổi đổ lại, và cách trang điểm có hơi giống Đại Liên Na, cũng là trên đầu đội cái mũ nhỏ màu đen, tóc tai bù xù, chỉ là chẳng qua tóc chị ta có hơi khô vàng, với lại trên cái mũ cũng không có cẩn viền. Nhìn thấy tôi tỉnh lại, trên khuôn mặt đen thui của người phụ nữ đó lộ vẻ vui mừng, bò đến bên cạnh tôi, hai tay chắp trước ngực nhỏ giọng niệm: “Đa tạ thần linh phù hộ, đã giữ linh hồn của cô lại Cách Đại Nhi.”

Hả? có thể nghe hiểu! May mà chị ta không sổ một tràng như chim hót, nếu không chắc tôi không biết tìm chỗ nào mà khóc.

“Chị có thể cho tôi biết là tôi đang ở đâu không?” tôi hỏi.

“Đây là thảo nguyên Cách Đại Nhi nơi Thần linh đã ban cho chúng tôi.” Chị ta nói một cách thành kính.

Oạch, nói thế thà không nói còn hơn, có khác gì trả lời đây là Trái Đất chứ không phải Sao Hỏa đâu.

“Chị là tộc người Hách Liên?”

Chẳng lẽ tôi được tộc người Hách Liên cứu? Thừa Đức bọn họ tìm lâu như vậy mà tìm không được tộc người Hách Liên, chẳng lẽ bị tôi gặp được sao? Vận mệnh của tôi lúc này là tốt hay là xấu đây?

“Chị cứu tôi?” tôi hỏi, hỏi xong thì hối hận, không phải hỏi thừa sao? Không phải chị ta cứu tôi, thì tôi làm sao nằm trong lều của chị ta được? Xem ra chỉ số IQ của tôi cũng cần phải được nâng cao á.

“Chúng tôi biết cô đến giúp người Ngõa Lặc của chúng tôi, Mẹ Ô Vân dùng rất nhiều thảo dược mới chữa khỏi vết thương của cô. Thần linh phù hộ, mũi tên mới không tổn thương đến phần xương. Mẹ Ô Vân nói chỉ mấy ngày thôi thì cô sẽ hồi phục! thần linh phù hộ.” chị ta lại chắp hai tay nói.

Chị ta nói một hơi ba bốn lần như thế, tôi chỉ nghe được đại khái, lần đầu, tôi không chết là do có sự phù hộ của thần linh của bọn họ; lần thứ hai, tôi không chết là phải đa tạ cái người được gọi là Mẹ Ô Vân; lần thứ ba, e rằng phải cảm ơn sự chăm sóc của người phụ nữ trước mặt này. “Cách Nhĩ Thái, mau đến nhóm lửa!” bên ngoài là giọng của một người phụ nữ giọng ồm ồm gọi to.

“Vâng! Đến liền!” người phụ nữ trong lều trả lời to. Do lều rất thấp, chị ta phải bò ra ngoài, bò đến cửa, quay đầu lại nhìn tôi, “Kiên cường lên! Hoa Bất Thoát! Đi ra đón ánh mặt trời đi, Thần linh sẽ ban cho cô khỏe mạnh trở lại.”

Nhìn thấy nụ cười chân thật trên khuôn mặt của chị ta, lòng tôi cũng thấy ấm áp hẳn lên, dường như tràn trề sinh lực. “Vâng!” tôi gật đầu, chút khó khăn này chẳng làm khó được tôi đâu, tôi phải mau khỏe lại, sau đó đi tìm Thừa Đức!

Nhưng mà, đợi đã, chị ta vừa gọi tôi là gì nhỉ? Hoa Bất Thoát?

“Đợi đã!” tôi vội kêu lên, Cách Nhĩ Thái dừng lại quay đầu nhìn tôi.

“Chị vừa gọi tôi là gì vậy?” tôi chột dạ hỏi.

“Hoa Bất Thoát!” chị ta trả lời, vẻ mặt quan tâm.

“Hoa Bất Thoát?” tôi không dám tin vào tai mình, đây là…… tên mới của tôi ư?

“Ừ, tôi đặt tên cho cô, ở tộc Hách Liên chúng tôi nó có nghĩa là con chim con đáng yêu, cô chính là con chim con gãy cánh mà chúng tôi cứu được, rồi sẽ có một ngày, cô vẫn sẽ tung cánh bay giữa bầu trời xanh!” chị ta nói một cách tự hào.

Hoa Bất Thoát ư? Con chim nhỏ ư? Vừa tỉnh lại, thì tôi đã thành người chim rồi? (^^)

Cách Nhĩ Thái cười cười, bò ra ngoài lều vải. Nụ cười của chị ta đã cảm hóa tôi, tôi cố nhịn cơn đau ở bả vai, cũng bò ra ngoài lều vải, tôi phải mau khỏe lại, chỉ có như vậy thì tôi mới có sức mà đi tìm Thừa Đức!

Bò ra khỏi lều vải, tôi nhìn thấy một tốp phụ nữ tộc Hách Liên, bọn họ đang nấu nồi lẩu mấy mươi người ăn, hơi nóng trong nồi, cộng với khói dày đặc từ dưới nồi bốc lên làm mắt tôi cay xè, tôi nhìn hồi lâu, mới tìm được Cách Nhĩ Thái, chị ta đang bỏ thêm củi vào.

“Cách Nhĩ Thái!” tôi gọi, dùng tay giữ vai phải của mình đi về phía chị ta.
“Xuỵt……” chị ta ra hiệu, nhìn ra xa. tôi hơi khó hiểu, nhìn theo chị ta, mém té xỉu, cách chỗ này không xa là kỵ binh của người Tây La Minh. Nhìn lại xung quanh, thì thấy toàn người bọn tôi, được lắm, rõ ràng bị người ta giam ở bên trong còn gì.

Cách Nhĩ Thái vội kéo tôi ngồi xổm xuống bên cạnh cái nồi, lấy tro đen trong đống lửa, trộn lẫn với đất, bôi lên mặt tôi, “Hoa Bất Thoát, da cô quá trắng, sẽ bị người Tây La Minh chọn.” bôi xong khuôn mặt tôi, thuận tay còn chà lên tóc tôi, làm cho tóc tôi vừa dơ vừa rối, sau đó chị ta nhìn nhìn tôi, gật đầu vẻ hài lòng, rồi nói: “Thế này thì tốt rồi!”

“Các người cũng là tù binh à? Bị bọn Tây La Minh bắt đến hả?” tôi khẽ hỏi.

Cách Nhĩ Thái lắc đầu, nói: “Chúng tôi không phải tù binh, chúng tôi chỉ là bị bọn Tây La Minh hung ác giam giữ thân xác, linh hồn của chúng tôi vẫn còn ở trên thảo nguyên Cách Đại Nhi, nhận được sự phù hộ của Thần linh!”

Oạch, cảm giác là bà chị này hơi có vấn đề, còn không chịu là tù binh, vậy thì thế nào mới chịu? Tiêu rồi tiêu rồi, vốn cho rằng chỉ là ở trong bộ lạc của người Hách Liên, nghỉ ngơi khỏe thì có thể đi tìm đồng đội, vừa vặn lúc này, tính cả buổi vẫn là bị bọn Tây La Minh bao vây ở đây.

“Đúng rồi, các người là người hôm đó bị bọn Tây La Minh truy đuổi ở phía trước, phải không?” tôi hỏi.
Lần này Cách Nhĩ Thái cũng chịu gật đầu, khẽ giọng nói: “Đúng, chúng tôi lúc đầu không biết tại sao bọn họ làm như vậy, sau đó mới biết bọn họ là vì mê muội người Ngõa Lặc các cô.”

“Thế sao đó thì thế nào? Bọn Tây La Minh thắng rồi sao?” tôi vội hỏi.

“Không biết nữa, hình như là thắng, nhưng hình như cũng không thắng.”

“Cuối cùng là thắng hay là không thắng?” tôi có hơi sốt ruột, nói chuyện với chị ta thật phí sức, cũng không biết bọn Thừa Đức bây giờ thế nào.”

“Người của các cô đa số đều sống ở đây, chỉ là bị người Tây La Minh giết một phần.” chị ta nói, suy nghĩ, rồi lại nói, “Người Tây La Minh nói chiến tranh vẫn chưa kết thúc, lần sau các cô sẽ không có vận may như thế nữa đâu!”

Tôi thở dài, căm hận nói: “Cũng tại công chúa giả kia!”

Khuôn mặt Cách Nhĩ Thái nghiêm túc nhìn tôi, đột nhiên nói: “Công chúa Đại Liên Na là thật đó.”

Thật sao? Là thật sao giúp kẻ địch đối phó với người trong tộc của mình chứ? Tôi có hơi không dám tin.

“Thật đó, cô ta là công chúa Đại Liên Na của chúng tôi, chỉ là linh hồn của cô ấy bị ác quỷ lấy đi.” Cách Nhĩ Thái lại nói. Tôi lại phải thất vọng, thì ra là thế! Thật hy vọng Thần linh của bọn họ có thể mang thân xác của Đại Liên Na đi.

“Còn không mau làm việc!” sau lưng vang lên giọng nghiêm khắc, tiếp đó là Cách Nhĩ Thái bị đạp một cái từ phía sau, té nắm sấp trên đất.

Đằng sau là một gã đàn ông khỏe mạnh cao to đứng ở đó, người Tây La Minh! Tôi hung hăng trừng mắt gã Tây La Minh đạp Cách Nhĩ Thái, Phùng Trần Sở Dương tôi có khi nào chịu thiệt thòi thế này? Tôi trước giờ luôn đứng ở thế thượng phong! Cách Nhĩ Thái vội kéo tôi quỳ xuống, hạ mình nói: “Đại nhân, chúng tôi biết sai rồi.”

Gã Tây La Minh đó mắng té tát xong bỏ đi, tôi hơi căm phẫn, nhìn Cách Nhĩ Thái vẻ không hiểu, vừa nãy chị ta vẫn còn là một người kiêu hãnh như thế, sao chớp mắt cái đã thành ra thế này?

“Hoa bất thoát, cô hãy nhớ, chỉ có sống, Thần linh mới có thể giải cứu cho chúng ta! Dũng sĩ của chúng ta mới có thể cứu chúng ta! Bọn họ mong muốn nhìn thấy là những người phụ nữ khỏe mạnh, mà không phải trở thành những người phụ nữ chết đi!” Cách Nhĩ Thái nói từng chữ từng câu.

“Tôi hiểu rồi!” tôi khẽ giọng nói, nhưng vẫn cảm thấy ấm ức, nhìn thịt dê nấu trong nồi, hỏi, “Cho bọn Tây La Minh ăn hả?”

Cách Nhĩ Thái gật đầu, tôi nhìn xung quanh không có bọn Tây La Minh, liền đứng dậy đến bên trong nhổ nước miếng vào trong nồi. Thật hối hận không đem mấy cái bình của chị Hồ cho, bằng không nhất định sẽ bỏ vào thức ăn của bọn chúng! Cách Nhĩ Thái thấy tôi hành động giống đứa con nít như vậy, thì cười, sau đó cũng nhìn xung quanh, cũng rất nhanh đứng dậy chạy lại nhổ nước miếng vào trong nồi, hai người chúng tôi nhìn nhau mà cười.

Sau đó mấy ngày, tôi lại quen biết với mấy người phụ nữ tộc Hách Liên, theo như Cách Nhĩ Thái nói, Mẹ Ô Vân còn có cô con gái nhỏ Ô Nhật Na Giai, một tiểu cô nương đáng yêu. Nhờ thảo dược của Mẹ Ô Vân, và sự chăm sóc chu đáo của Cách Nhĩ Thái, vết thương trên bả vai tôi đã khỏi được bảy tám phần, miệng vết thương đã khép lại, cử động cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Tôi len lén quan sát xung quanh bọn Tây La Minh, ở đây chủ yếu là kỵ binh của bọn chúng, nếu muốn thoát ra khỏi đây, e rằng có hơi khó khăn, nhưng cũng không phải là chuyện không thể, chỉ cần tìm cơ hội tốt. Chỉ cần vết thương khỏi nhanh, tôi sẽ nghĩ cách trốn ra ngoài, đối với việc chạy trốn này, tôi có lòng tin vào bản thân mình.

Trời vừa nhá nhem, tôi như thường lệ cùng Cách Nhĩ Thái nấu thức ăn cho bọn Tây La Minh, vừa bỏ thịt dê vào nồi, thì nhìn thấy có mười mấy kỵ binh phóng ngựa xông vào, mặt Cách Nhĩ Thái biến sắc, liền nói với tôi: “Mau trốn vào trong lều!”

Tôi cũng không kịp hỏi kỹ, vội vàng chạy vào trong lều, phía sau Cách Nhĩ Thái đã bị một kỵ binh tóm lấy, nhìn chị ta một cái, “Đàn bà xấu xí! Không cần!” tiện tay ném xuống đất. Tôi mới chạy có hai bước, thì cảm thấy chân đã rời khỏi mặt đất, gã vừa ném Cách Nhĩ Thái xuống đất tóm lấy vai tôi xách lên ngựa, nhìn nhìn khuôn mặt tôi, rồi dùng tay áo chùi chùi, cười với một gã kỵ binh khác: “Đàn bà đẹp, cần.” nói xong thì ném tôi qua tên kỵ binh kia, tôi chỉ cảm thấy mình giống như bay, sau đó thì rớt lên ngựa của gã kia, được rồi, cái tên này của tôi được đặt chẳng hợp chút nào, lại còn phải làm con chim con nữa chứ.

Tiếp theo là một đứa con gái bị ném qua, gã kỵ binh này lại giơ tay đón lấy, chất lên người tôi, sau đó lại một đứa con gái bị chất lên, tôi chỉ cảm thấy mình sắp bị đè chết, gã kỵ binh kia mới quay về.

Lúc rớt xuống đất, đã ở trước lều lớn của bọn Tây La Minh. Đếm được mười mấy gã Tây La Minh đang ngồi xung quanh đống lửa, cười nói ồn ào, mùi thịt nướng từng đợt rời rạc theo gió bay trong không khí, còn có tiếng cười ồn ào mạnh mẽ của bọn Tây La Minh.

Mấy gã kỵ sỹ Tây La Minh tiếp theo sau đó cũng ném bọn con gái trên ngựa của mình vào trong đám người đó, hơn mười mấy người con gái tộc Hách Liên bị bắt nằm cuộn tròn bên cạnh đống lửa, khẽ giọng khóc thút thít.

“Mông ca, sao lại chọn mấy mọn hàng này đến?” một gã đàn ông cao to vạm vỡ khuôn mặt râu quai nón đi đến phía trước bọn tôi, thò tay tóm lấy hai người con gái Hách Liên nhìn nhìn, cười mắng tên bắt kỵ sỹ Tây La Minh vừa bắt chúng tôi.

“Mấy đứa này hả? cũng không tệ, gần đây không bắt được cừu con mới nào, các ngươi lại muốn ăn tươi, đành phải đi bắt mấy đứa Hách Liên xấu xí, được mấy đứa này cũng không tệ!” cái gã được gọi là Mông ca phàn nàn.

“Vương, ngài qua chọn trước một đứa chứ?” gã râu quai nón quay đầu gọi to tên đàn ông đang đứng trước lều lớn.

Gã đàn ông kia vẫn không trả lời, người bên cạnh hắn cười rồi nói: “Ê Râu, ngươi chọn trước đi, Vương của chúng ta có Đại Liên Na công chúa xinh đẹp vậy, không thèm mấy đứa này đâu!”

Gã râu quai nón xấu hổ cười ha ha lên hai tiếng, sau đó lại gọi: “Vương, khi nào thì cho chúng tôi nếm thử mùi vị của công chúa đây?”

Tôi náu mình trong đám người Hách Liên, nghe bọn họ nói như thế, thì giật mình, không ngờ rằng gặp được Tây La Minh vương ở đây, càng không ngờ rằng Đại Liên Na công chúa đó là người của Tây La Minh vương, càng không ngờ hơn là bọn người Tây La Minh lại nói chuyện láo xược như vậy, muốn người con gái của chủ chứ?

“Lúc nào cũng được.” gã đàn ông kia cười nói.

Tôi mém té xỉu, đây là vua của Tây La Minh sao? Để cho cấp dưới cùng hưởng thụ người con gái của mình ư? Bọn chúng thật không xứng làm người, Cách Nhĩ Thái đã nói đúng, bọn chúng là quỹ dữ.

Người con gái bên cạnh khẽ khóc thút thít, nỗi buồn của bọn họ cũng ảnh hưởng đến tôi, tuy tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng răng vẫn lập cập như đánh điện báo.

Có chết cũng không thể bị hủy hoại trong tay bọn này! Phùng Trần Sở Dương, bình tĩnh, bình tĩnh, kiên cường, kiên cường, nhất định phải nghĩ cách, không có chuyện gì mà không được.

Gã râu quai nón đó đẩy dạt mấy đứa con gái Hách Liên tiến vào bên trong tìm, tôi muốn núp ở phía sau để không bị lộ, nhưng vẫn chưa động đậy gì, tay của gã râu quai nón đã thò tới, hắn một tay nhấc tôi lên, một tay vén mái tóc rối bù của tôi ra khỏi mặt, nhìn nhìn, cười lớn nói: “Con cừu con nõn nà này là của tôi!”

Mông ca cũng qua kéo tôi lại, nói với gã râu quai nón với vẻ không vui: “Đứa này là của ta, ngươi chọn đứa khác đi!”

Tên râu quai nón tức giận: “Dựa vào cái gì mà nói nó của ngươi?”

“Cô ta là do ta tìm được!” Mông ca cũng nổi nóng mắt gằn đỏ, tức giận nói.

Hai gã đó lôi kéo tôi trước đám đông, tranh giành đến nổi đỏ mặt tía tai, không ai muốn buông tay. Vết thương trên bả vai tôi vẫn chưa khỏi hẳn, bị hai cái gã to khỏe như vượn người này kéo, đau đến chảy nước mắt.

Gã Tây La Minh bên cạnh cười chế giễu tựa như gã râu quai nón và Mông ca đang làm trò hề, càng có nhiều người xúm lại đùa bỡn.

Khuôn mặt cả hai đều không nén được tức giận, cùng lúc buông tôi ra, rút trong thắt lưng ra thanh đao cong, tư thế sẵn sàng liều mạng. Đánh đi, đánh đi, chết đi một người thì ít bớt một người, tôi nói thầm, sau đó len lén bò vào trong đám con gái Hách Liên. Mới bò không được hai bước, thì bị hai người bọn họ phát hiện, lại mỗi gã một tay kéo tôi lại, kéo mạnh đến nỗi tôi suýt chút bị xé ra làm hai.

“Buông tay!” tôi tức xịt khói, thở phì phì đạp hai gã mỗi gã một đạp, hai người bọn họ không ngờ một con cừu con đang chờ làm thịt như tôi sẽ có phản ứng như vậy, nhất thời đần mặt ra, ngoan ngoãn buông tay ra.

Lập tức, tất cả mọi người đều im lặng, ánh mắt chĩa vào tôi không giống nhau, giống mũi tên vậy. Đặc biệt là ánh mắt của gã đàn ông đối diện, nhìn đến nỗi tôi sợ khiếp vía, tôi hơi hối hận, muốn cười ruồi hai tiếng, nhưng mở miệng lại không ra tiếng.

“Hai anh hãy thương lượng trước đi, nếu không được thì mới đọ kiếm, tôi thích người đàn ông khỏe mạnh.” tôi đột nhiên cười nói.

Có tiếng huýt sáo nổi lên trong đám đông, có người bắt đầu hưởng ứng, có người bắt đầu thấy náo nhiệt, càng có người dùng ánh mắt u ám nhìn tôi.

“Chẳng có tiến bộ! Hai người các ngươi còn là dũng sĩ Tây La Minh của ta sao? Vương phủ của chúng ta thiếu gì các cô gái khỏe mạnh, xinh đẹp, sau khi trở về ta sẽ cho hai người hai đứa!” gã đàn ông được gọi là Vương nói, ánh mắt lạnh lẽo âm u nhìn tôi một cái, nói tiếp: “Đứa con gái này trả lại cho Râu, Mông ca ngươi chọn đứa khác đi!”

Mông ca có hơi không phục, nhưng lại không dám nói gì, vẻ mặt ấm ức. Gã râu quai nón vẻ mặt đắc ý kéo tôi lại, tôi vội né cánh tay hắn, la to: “Khoan đã!”

Mọi người đều sửng sờ.

Đầu óc tôi căng thẳng, nghĩ làm sao mới có thể thoát khỏi số phận trước mắt.

“Anh là dũng sĩ Tây La Minh?” tôi trầm giọng hỏi.

Râu quai nón nhìn nhìn tôi, kiêu ngạo gật đầu, nói: “Tôi là dũng sĩ dũng cảm nhất của Tây La Minh, không tin cô có thể hỏi Nặc Đốn Vương!” nói xong quay đầu nhìn gã đàn ông vừa nói lúc nãy một cái.

Norton Vương? Tôi còn Kaspersky (1) cơ! (oạch…^^)

“Thế thì tốt, tôi là con gái dũng cảm nhất Hách Liên, tôi muốn khiêu chiến với anh, nếu anh thắng tôi, tôi cam lòng làm nô lệ của anh, nếu anh thua, anh……” phải thổi phồng mình lên rồi hẳn nói.

“Ta không thể thua!” râu quai nón kiêu căng ngắt lời tôi.

Tôi cười khẩy, vậy thì không chắc, nếu anh thua, anh phải thả tôi đi!”

Râu quai nón cười coi thường, gật đầu nói: “Được thôi, ta hứa với ngươi.”

“Anh không được, tôi phải có sự bảo đảm của Nặc Đốn Vương của các anh!” tôi chỉ gã đàn ông đối diện.

Nhất thời mọi người đều ngẩn ra, đều nhìn theo cánh tay tôi chỉ gã đàn ông được gọi là Nặc Đốn Vương, gã đàn ông đó lại nhìn tôi bằng ánh mắt u ám.

Khuôn mặt gã râu quai nón kìm nén đến đỏ lên, tức giận nói: “Ngươi không tin lời hứa của ta sao? Người Tây La Minh chúng tôi đều nhất nhất trọng chữ tín, Thần linh có thể làm chứng!”

Thần linh? Ông ta quá bận rộn rồi, tôi nói thầm, vừa phải quan tâm người Hách Liên, vừa phải làm chứng cho bọn Tây La Minh các người, ông ta bận thế đến có kịp không? Hơn nữa ông ta bây giờ e rằng vẫn còn ở chỗ Tây Vương Mẫu họp thần tiên ấy chứ, đâu có rãnh mà lo mấy chuyện vớ vẩn ở đây!”

“Tôi không phải không tin anh, tôi chỉ là không quá tin Nặc Đốn Vương của các anh!” tôi cười khẩy, “Cho nên tôi cần phải có sự chấp thuận của ông ta!”

Mọi người đều chờ đợi câu trả lời của Nặc Đốn Vương.

“Ta đồng ý, nếu cô thắng Râu, cô được thả.” Nặc Đốn Vương nói.

Tiếp sau đó mọi người lại sôi nổi lên, đều chờ đợi xem náo nhiệt, gã râu quai nón vứt thanh đao ở thắt lưng hắn xuống đất, cười gằn.

“Đợi đã!” tôi vội la to.

“Lại làm sao nữa?” gã râu quai nón hỏi, vẻ mặt đã hơi không còn nhẫn nại nữa.

Nói thật, trong lòng tôi rất sợ, khiêu chiến với hắn chỉ là lời nói ứng phó nhất thời, chứ tường tôi thế này, không bằng một nửa của hắn, hắn giơ tay ra là đã hơn thắt lưng của tôi, đánh, tôi chắc chắn không thể thắng nổi hắn.

“Anh đói sao?” tôi đột nhiên hỏi.

Râu quai nón ngớ người, sau đó lắc đầu, “Không đói, ngươi ở đâu mà nói nhảm nhiều như vậy, rốt cuộc đánh hay không đánh? Không đánh thì đến làm người phụ nữ của ta.”

Lời của gã râu quai nón làm cho đám đông cười một trận.

“Anh không đói, tôi lại đói, bây giờ đánh, rất không công bằng. Sức anh căn bản không mạnh bằng tôi, nhưng vì tôi đói đến không còn sức, nên anh mới có thể mạnh hơn tôi một tí ti.” Tôi giơ tay ra, nói so với đầu ngón tay út, “Như vậy đối với tôi không công bằng, đến Thần linh cũng không chấp nhận được.”

Râu quai nón bị tôi nói đến choáng váng, tuy lúc nghe tôi nói tôi mạnh hơn hắn thì khuôn mặt vẻ không tin, nhưng vừa nghe tôi nói Thần linh sẽ không không chấp nhận được, cũng hơi bối rối, lấy tay gãi gãi đầu, hỏi: “Vậy thì làm thế nào?”

“Làm thế nào? Đương nhiên là phải đợi tôi ăn no rồi mới đọ sức!” tôi nói.

Vừa nói dứt lời, lại làm cho mọi người cười vang, bọn chúng đều cho rằng tôi sợ, nói muốn đấu với râu quai nón, chẳng qua là nói để giữ thể diện.

“Các ngươi rốt cuộc có đấu hay không? Râu, nếu ngươi không dám thì để cho ta!” Mông ca ở bên cạnh nói.

“Xéo!” râu quai nón chửi Mông ca, sau đó quay đầu nói với tôi, “Vậy cô ăn nhanh đi! ăn xong rồi đấu!” nói xong thì dùng tay xách tôi đến ngồi bên đống lửa, cầm một con dao nhét vào tay tôi, chỉ thịt dê đang nướng trên lửa nói, “Mau ăn đi!”

“Ờ!” tôi đáp, nắm chặt con dao trong tay, bây giờ lén cho hắn một dao? Không được, cho dù đâm trúng, bọn họ cũng không bỏ qua cho tôi, e rằng sẽ gây họa cho tôi, vậy phải làm sao đây? Cũng không thể cứ ăn mãi, rồi cũng ăn xong thôi, phải nghĩ cách thắng gã Râu này. Gã Râu này, nhìn rất hung ác, có lẽ chỉ hung ác bên ngoài thôi, chứ bụng lại thật thà, tôi nói đói thì hắn để cho tôi ăn.

Bọn Tây La Minh bên cạnh đều dùng ánh mắt quái gỡ nhìn tôi, giống như chưa bao giờ nhìn thấy người Hách Liên như tôi vậy, chỉ có vẻ mặt gã Nặc Đốn Vương thản nhiên uống rượu, khóe miệng còn treo nụ cười hơi lạnh lùng.

“Sao hả? Không khát sao? Hay là muốn con gái?” Nặc Đốn Vương cười, “Đi chọn đứa con gái các ngươi muốn đi, như vậy mới náo nhiệt.”

----------------------------------------------------------------------

Chú thích:
(1) - Norton: âm hán việt là Nặc Đốn nên Sở Dương nghe ra là Norton phần mềm diệt virus của Symantec, và nói mình còn là Kaspersky (cũng là phần mềm diệt virus) ý ví mình cũng không kém cạnh gì.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-30 04:05:00banhbaochieu>
Chương 34
Người dịch :Banhbaochieu

Gặp lại Thừa Đức, đã là buổi chiều ngày hôm sau.
Thừa Đức tiến vào, lúc tôi còn xoay mặt nhìn ở bên trong, nghe đằng sau lưng có tiếng người bước tới, chính là có chút không dám quay đầu lại nhìn, sợ là không phải hắn,sợ lúc nhìn thấy hắn không cầm lòng được rơi lệ, sợ.....
Người bước tới sau lưng,ngồi xuống, đôi tay ôm choàng lấy tôi từ đằng sau,tôi nhìn đến Thừa Đức có vẻ mệt mỏi, tuy thế ánh mắt ánh lên nét tinh anh.
Anh ta nhìn tôi,đôi mắt hoa đào kia mở lớn đang nhìn tôi, ánh mắt sáng rực niềm vui,cuối cùng mỉm lên một nụ cười.
Tôi nhìn anh ta,muốn nói,nhưng không có cách nào mở miệng được,mắt cũng đẫm lệ từ khi nào , nhìn thấy Thừa Đức có chút mơ hồ, vội vội vàng vàng đưa tay lên lau nước mắt.
Thừa Đức cúi đầu cọ cọ trán vào trán tôi, bàn tay nhẹ nhẹ vuốt tóc tôi, nén giọng thở dài một hơi.
Nghe được âm thanh thở dài của hắn,sự uất ức những ngày vừa qua bùng lên trong lòng, rốt cuộc không cầm cự được, sự kiên cường giả tạo hoàn toàn rơi xuống, tôi vòng tay ôm lấy cổ hắn,úp mặt lên vai anh ta, khóc lớn lên.
Thừa Đức chỉ im lặng ,nhẹ nhàng vuốt tóc tôi,vuốt lưng tôi,ôm lấy đầu tôi .
Một lúc lâu sau, tôi mới ngừng khóc, vẫn lẳng lặng tựa đầu vào vai hắn,không muốn nhúc nhích.
"Vinh nhi," hắn lên tiếng, tôi ngừng nghẹn ngào, ngẩng đầu nhìn anh ấy, chờ đợi anh ấy mở miệng.
Anh ấy nhìn tôi,ánh mắt dịu dàng,rồi ngọt ngào nói:
" Nàng nên đi tắm đi , cả người đều bốc mùi hôi."
Tôi khụt khịt mũi,túm một lọn tóc chính mình ngửi ngửi, sau đó đưa mũi ngửi ngửi cổ hắn,ngạc nhiên nhìn hắn ,nói:
" Không có , người em không bốc mùi hôi, là do mũi của anh có vấn đề mà."
"Cái gì?" Anh ta nhíu nhíu mày ,trong ánh mắt không dấu được ý cười.
Tôi bật cười,cố ý làm ra vẻ ngượng ngùng,thấp giọng nói:
" Có thể là lúc nãy nhìn thấy anh, xúc động quá ,nên không cẩn thận ...xì hơi một cái....Nhằm lúc anh há mồm to để thở , cho nên...."
Thừa Đức cười to , làm ra bộ dáng tức giận hung ác,đẩy tôi té ngã trên giường, xỉ lên trán tôi cười nói:
" Xú nha đầu,còn dám chọc ghẹo ta?"
Tôi lăn qua lăn lại cười sằng sặc, cố tránh né ma trảo của Thừa Đức,:
" Em sai rồi, là không phải em xì , là anh xì ,hahaha,tha cho em ."
"Nói, chịu thua chưa?
"Chịu thua ,chịu thua rồi,hahha" Tôi cười đến nỗi không thở nổi,cho dù cố trốn tránh, cũng không cách nào thoát được bàn tay Thừa Đức,"Em sai rồi, ha haha, tha cho em đi."
Thừa Đức nhìn tôi cười cợt, rồi đột nhiên ngừng lại, lẳng lặng nhìn tôi,trên mặt đã không còn ý cười cợt nữa,không ngôn từ, ánh mắt cũng nói lên tất cả,sau đó ôm chầm lấy tôi, siết chặt, tôi cơ hồ không thể thở nổi.
Không khí lập tức trầm xuống yên tĩnh, tôi không muốn động đậy , nằm yên trong vòng tay anh ấy, cảm nhận độ ấm toát ra từ trên người Thừa Đức, cảm nhận được tim anh ta đập gấp gáp điên cuồng trong lồng ngực.
"Vinh nhi,trước giờ ta đã có nói ta yêu nàng chưa? Thừa Đức nhẹ giọng nói:" Nếu chưa,bây giờ ta sẽ nói ,ta yêu nàng,ta thật sự yêu nàng , mặc kệ sau này có như thế nào,ta chỉ yêu có mình nàng ,chỉ một mình nàng mà thôi."
Nước mắt tôi lại tuôn trào, trong lòng nhói đau,người đàn ông này, làm sao tôi có thể lìa xa, bây giờ cùng nhau ở một chỗ, càng không nỡ rời xa được.
Hai người nằm ôm nhau cả nửa ngày trời,rồi Thừa Đức mới dần buông tôi ra,nhìn thấy đôi mắt tôi ửng đỏ ,cười nói:
"Sao tự nhiên yếu đuối như vậy? Trước kia cỡ nào cũng không thấy nàng rơi lệ mà,nhưng như vậy cũng vui, hay là nàng khóc thêm vài chập nữa đi."
Tôi trợn trắng mắt lên, thầm nghĩ không cần anh ta trêu chọc tôi,nhớ ngày nào Phùng trần sở dương tôi đường đường cũng là một "Hiệp nữ" ,xông pha giang hồ, cũng đã tham gia võ lâm đại hội ,chuyện gì mà tôi chưa biết chứ,không phải Thừa Đức nhà ngươi cũng đã bị tôi đưa đến kỹ viện một lần sao ? Chỉ là ngươi làm bộ làm tịch không nhớ chuyện này thôi.
"Cười cái gì? Nhìn gian xảo thế?" Thừa Đức nhìn tôi, nghi hoặc hỏi.
Anh ta vừa mở miệng hỏi, tôi đã không nhịn được cười phá ra,còn nhớ thêm lần đó trên mặt hắn đầy dấu son phấn của các cô nương ,tôi lại té ra cười bò trên giường.
Thừa Đức thấy tôi kỳ cục như vậy , không nói không rằng chỉ ngồi nhìn.Lúc này , ngoài lều có người thông báo là đem nước tắm tới, Thừa Đức bảo bọn họ khuân vào,rồi mới quay đầu lại nhìn tôi cười cười.
Tôi vừa nhìn thấy cái thùng nước tắm lớn này, nhớ lại trước đó vài ngày làm trâu ngựa ở chỗ Nặc Đốn vương , hiện tại nhìn tới Thừa Đức cũng không có ý tốt, không khỏi đề cao cảnh giác ,vẻ mặt dè chừng hỏi:
" Gì chứ?"
"Nàng nói đi?" Thừa Đức cười xấu xa nói.
Tôi nhìn anh ta,rồi quay lại nhìn thùng nước,:
"Anh phải tắm rửa?" Hỏi xong lập tức thấy mình ngu,mở miệng nói toàn lời nhảm nhí như vậy, nước đó không để tắm chẳng lẽ để uống sao.
Thừa Đức cười:
" Đúng phân nửa."
Rồi bước tới bế tôi lên.
"Cả người nàng đều hôi thối, lại đây,để ta tắm cho ."
"Không được, không được," Tôi hoảng hốt la to,"Anh đi ra ngoài đi, em tự mình tắm được."
"Sợ cái gì? Cũng không phải chưa thấy qua." Thừa Đức cười nham nhở, đôi tay cũng nham nhở không kém,phút chốc đã lột tôi trần như nhộng, rồi quẳng tôi vào thùng,tôi mắc cỡ quá, ngụp xuống nước,thấy Thừa Đức đang đứng trước mặt cũng đang thoát y , lòng càng hoảng ,vội la:
"Không được, không được, thùng này nhỏ lắm, đợi em tắm xong rồi anh hãy tắm."
Thừa Đức chớp mắt cười xấu xa, không để ý tới lời tôi nói, chính mình tự lột quần áo trên người.
"Người em dơ dáy lắm! Cả nữa tháng rồi không tắm rửa gì! Một hồi nước tắm đen ngòm thì đứng trách em bẩn" Tôi mở giọng hăm dọa.
Thừa Đức cũng không nói năng gì, chỉ nhíu nhíu mày, trên người quần áo càng ít đi.
"Thôi! Anh đừng....." tôi còn chưa nói hết câu,Thừa Đức đã đưa tay vọc vọc nước,rồi nhảy ùm vào thùng ,nước văng tung toé lên mặt tôi.
"Đồ...." tôi tức muốn hộc máu, đưa tay vuốt nước trên mặt,rồi trợn mắt,Thừa Đức vẻ mặt quái quỷ đã kề sát tôi,làm tôi nín khe,vội quay người đi, đưa lưng hướng về hắn.
"Lưng trước nhé? Thừa Đức khẽ cười nói.
"Hả?" Tôi ngẩn người ra đần độn nhìn hắn.
Thừa Đức nở một nụ cười mê ly,làm tôi trong chốc lát bị bị hớp mất hồn ,thấy tôi như thế, hắn cười hài lòng nói :
"Thì là phải kỳ cọ toàn thân,theo ta đã lâu rồi mà không tiến bộ tí nào."
Tôi nổi giận, quên mất tình cảnh hiện tại ,xoay người lao phía hắn phùng mang trợn mắt, vừa đến nữa đường, nhìn thấy hắn cười cười giang rộng cánh tay chờ đón, mới phát hiện mình bị trúng kế, cũng đã không còn kịp, theo quán tính, cả người tôi đổ ập tới trong vòng tay của hắn ta.
Thừa Đừc vòng tay ôm chặt ,càng cảm nhận được thân thể tráng kiện của hắn , tôi cứng đờ người, cũng không dám nhúc nhích cử động.
" Xú nha đầu," Thừa Đức nhẹ giọng nói," Hôm nay ta mệt nhoài cả người, không có chút khí lực,cho dù có ý xấu thì cũng không có cách nào,nàng không cần phải đề phòng ta như vậy."
"Thật?" tôi ngẩng đầu,nhìn thẳng vào mắt Thừa Đức.
"Thật." Anh ta hầm giọng nói.
"Thật sự không làm được chuyện xấu?"
Thừa Đức nhẹ nhàng cười ,gật gật đầu.
Lần này tôi vui vẻ,liếc qua bộ dáng Thừa Đức lười biếng ngồi dựa vào thành thùng nước, hơi nước nóng làm mặt mày anh ta hồng hào, lòng tôi lại rung động, đặt tay lên ngực anh ta vuốt ve. Phùng trần sở dương tôi từ trước đến nay không ưa cứng rắn, phương châm của tôi là :địch tiến ta lui, địch lui ta phá.
"Vinh nhi, nàng làm gì? Thừa Đức có vẻ kinh hãi hỏi, chụp lấy cánh tay không an phận của tôi.
"Hê hê, anh nói đi." Tôi cười hì hì nói,mặt áp sát tới khuôn mặt tuấn tú của hắn.
Thừa Đức bắt đắc dĩ cười,nhẹ giọng nói:
"Đừng thừa nước đục thả câu."
Không thừa nước đục thả câu? Thế chẳng phải...thiệt thòi cho Thừa Đức sao? Tôi hí hửng nhìn anh ta cười cười,không thèm để ý đến sự kháng cự của anh ta .Đưa tay nâng càm anh ta lên,nói:
"Cưng,cười với đại gia một cái nào."
Thừa Đức nhìn tôi cười quyến rũ một cái, lập tức tôi cảm giác hồn phách chính mình đều muốn bay ra ngoài, vội trấn tính lại,đưa tay sờ soạng ngực anh ta,trêu đùa:
"Lại đây, để đại gia thơm một cái nào!" Nói xong thì hôn phớt lên môi anh ta một cái, rồi nhìn đến thấy anh ta bảnh quá, không cầm lòng hôn thêm một cái nữa,
Tục ngữ nói đúng,đừng được đằng chân lân đằng đầu, đạo lý này ai cũng hiểu được,chính là vì tôi tham lam thấy được rồi làm tới.
Vô tình ngước mắt lên nhìn, thấy đôi mắt Thừa Đức loé lên tinh quang,bản năng muốn lùi lại, cũng là quá trễ,Thừa Đức đã giữ chặt gáy tôi,hung hăng ngấu nghiến hôn tôi....
Xem tình hình này, hình như là tôi luôn luôn dụ dỗ hắn,hắn ta rõ ràng đã nói là mệt mỏi,thế mà ,rõ ràng là hắn cố tình giăng sẵn bẫy cho tôi lọt vào . Thật là có muốn khóc cũng không ra tiếng được.
Trong lúc mơ mơ màng màng bị hắn hôn, tôi đột nhiên phát hiện chân lý :"Vô tình mắc lỗi thì không sao, nếu cố tình làm bậy thì sẽ không có đường lui.",,trong tình cảnh này cái câu:"lời nói đàn ông nếu có thể tin,thì heo cũng biết bay." hoàn toàn đúng. Tôi chính mình cảm nhận được một câu:"Nếu lời nói Thừa Đức có thể tin,thì cái ngày người biến thành lợn cũng không xa."

Ngày đại chiến xảy ra đó, chủ lực Vương hoàn toàn bị đánh bại, chỉ còn không tới một vạn binh hộ tống Vương chạy trốn sâu trong thảo nguyên ,Thừa Đức đã ra lệnh thuộc hạ cầm đầu kỵ binh tinh nhuệ đuổi theo, tuy thế nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, Thừa Đức chỉ là làm dáng thế thôi, mục đích chính vẫn là "Thừa nước đục thả câu",kiếm chác chút lợi ích. Trận đánh này tuy mang tiếng là thắng lợi , nhưng vẫn là không thể hoàn toàn tiêu diệt thế lực Vương,đó là điều quá khó khăn . Bởi vì năm trước Ngõa lặc cùng Đại Chu đã đánh nhau một trận. tuy rằng thắng nhưng cũng hao tổn nhiều nguyên khí ,hơn nữa phía Đông còn có nước Cao Ly lăm le dòm ngó , vả lại Thừa Đức cũng đã có chủ ý riếng, cho nên việc thắng lợi này cũng đủ để tạo thêm uy danh cho Ngõa Lặc.
Bọn Tây La Minh rời đi, người bộ tộc Hách Liên mới bắt đầu dẫn người thân,và đàn gia cầm ,từ chỗ trốn đi ra. Sau khi tiếp nhận lại lãnh thổ, Hách Liên Vương bèn phái sứ thần đến cảm tạ , luôn tiện tiến cống lễ vật cho Thừa Đức-là đóa hoa xinh đẹp mĩ miều của thảo nguyên-công chúa Đại Liên Na.
Lần này tôi tức giận đến mức không thể thở nổi-mém chút đi chầu ông bà tổ tiên, lại là Đại Liên Na , nàng ta không phải ở cùng với Vương đó sao ? Nàng không phải vừa mới bị hư thai đó sao? Sức khoẻ đã như thế ,ít nhất cũng phải nghỉ ngơi vài ngày chứ , luât lao động chẳng phải đã qui định phụ nữ có quyền đó sao , như thế nào Đại Liên Na mang nội thương như thế mà đến đây làm vật cống như thế ? Tôi ngất,thật sự là ngất trên cành quất.
"Vinh nhi, nàng ngồi xuống đi ,đừng đi tới đi lui như thế." Thừa Đức nói.
Tôi thở hồng hộc,đi tới đi lui hai ba vòng,giận dữ nói :
" Bọn họ sao lại vô liêm sỉ như thế? Đại Liên Na lần trước hại chúng ta thê thảm như vậy , ông vua già đó không biết sao ? Tại sao lại còn tiến cống cô ta ,lại còn nói rõ là hiến tặng cho anh nữa chứ ? Ông ta tưởng anh thiếu đàn bà chắc ? Hay nghĩ con gái ông ấy là tiên nữ hạ phàm sao ?"
Thừa Đức cười cười:
" Đây là thủ đoạn thường tình giao bang giữa hai nước, nữ nhân trong hoàng gia đều là những con cờ để dùng vào chuyện đó mà."
Tôi ngẩn người khờ khạo ra, nữ nhân trong hoàng gia, chính là dùng để làm tặng phẩm trong những cuộc chiến tranh sao ?
Thừa Đức thấy tôi lặng người như vậy , đoán là tôi đang nghĩ tới hoàn cảnh của bản thân mình,sợ tôi nghĩ nhiều, vội vàng nói :
"Đương nhiên nàng khác với bọn họ , Vinh nhi , không được suy nghĩ lung tung."
"Em đương nhiên khác xa với nàng ta ." Tôi nói :" Em không có nghĩ lung tung đâu , chỉ là thấy kinh thường nàng ta ."
"Ta biết." Thừa Đức nhẹ nhàng nói.
"Vậy anh còn muốn giữ lại nàng ta ?"
Thừa Đức im lặng gật gật đầu,nhìn tôi lẳng lặng nói :
" Hách Liên Vương đã gửi thư cho lão gia tử, nói muốn đem Đại Liên Na tặng cho ta, cho hai nước kết thông gia trở thành người một nhà,lão gia tử có vẻ đã ưng thuận,còn muốn ta dẫn nàng ấy về Phồn Đô,chỉ sợ chiếu thư kia vài ngày nữa sẽ tới."
Tôi như người mất hồn, cả một lúc lâu sau mới có thể nói tiếp:
"Vậy sao ? Anh cũng đồng ý ?"
"Vinh như, nàng cũng là sinh ra trong hoàng thất , nàng cũng biết, có một số chuyện chúng ta không tự chủ được." Thừa Đức thở dài nói :" Ta nghĩ lão gia tử làm vậy là vì cái thảo nguyên rộng lớn này,có Đại Liên Na trong tay, như là đã có thảo nguyên này trong tay vậy ."
"Hách Liên Vương không còn đứa con nào khác sao ?
"Còn một, đang ở Phồn Đô, nhưng có lẽ cũng không còn sống được bao lâu nữa." Thừa Đức lạnh lùng nói.
Lòng tôi kinh hãi, hiểu được âm mưu thâm độc của lão hoàng đế, chỉ cần trừ khử đứa con này của Hách Liên Vương, như vậy Đại Liên Na trở thành người thừa kế thảo nguyên , nếu Đại Liên Na gả cho Thừa Đức,như vậy thảo nguyên này chẳng khác nào của hồi môn sẽ lọt vào tay lão hoàng đế.
"Hách Liên Vương là tên ngốc?" Tôi hỏi.
Thừa Đức cười lạnh một tiếng ,nói :
" Hắn không phải là không biết , chỉ là không còn sự lựa chọn nào khác"
Nhìn nụ cười lạnh lẽo đầy sát khí của Thừa Đức, tôi đột nhiên cảm thấy xa lạ, đứng như trời trồng ở đó, nói không ra lời . Thừa Đức thấy tôi như vậy, lập tức lấy lại dáng vẻ tươi cười,nói :
" Vinh nhi, nàng oán trách ta sao ?"
"Trách anh?" Tôi lắc lắc đầu, cười nói:" Em biết anh không thích nàng ta."
Thừa Đức nhìn tôi cười cười,kéo tôi ôm vào lòng,thấp giọng nói:
"Thế mới đúng là Vinh nhi của ta, ta biết là nàng khác xa với những nữ nhân phàm tục chỉ biết ghen bóng ghen gió."
Tôi liếc anh ta một cái,nói:
" Đừng có mà nịnh em , em không ghen tuông,bởi vì bản thân em chính là cái hũ dấm chua ,em không oán trách anh ,bởi vì em biết anh không thích Đại Liên Na, cũng bởi vì biết , anh không ngoan ngoãn nghe lời lão gia tử đâu."
Thừa Đức cọ cọ càm vào trán tôi,thởi dài nói:
"Vẫn là Vinh nhi hiểu ta nhất,"anh ta dừng một chút,rồi nói tiếp:"Đừng nói là Hách Liên vương tử thân thể suy nhược,ngay cả công chúa yếu đuối này,dọc đường đi vì không chịu nổi mệt nhọc sinh bệnh mà chết,lão gia tử cũng không thế trách ta được, nàng nói có phải không?"
Thừa Đức trong giọng nói để lộ sát khí lạnh lẽo , làm tôi cũng không khỏi rùng mình một cái, Thừa Đức cảm nhận được phản ứng của tôi, ôm ghì lấy tôi chặt hơn.
"Anh không cần tới thảo nguyên này?"
Thừa Đức nở nụ cười:
" Cần tới! Nhưng không cần phải thông qua một nữ nhân , chuyện trong nhà đã đủ loạn rồi,chuyện thảo nguyên từ từ tính sau, ta cũng không muốn lão Đại ở nhà tác oai tác quái ,mà ta lại muốn dẫn nàng cùng con chăn dê chăn ngựa trên thảo nguyên này."
"Con? Ở đâu ra đứa con chứ?" Tôi ngạc nhiên nói.
Thừa Đức cười cười, ôn tồn nói:
"Thì là con của chúng ta,mặc dù hiện tại chưa có, nhưng sau thì cũng phải có thôi,ta phải tính toán lâu dài cho các ngươi chứ!"
Nghe Thừa Đức nói như thế, tôi cảm thấy trong lòng nhói đau,không biết nên trả lời thế nào, căn bản chủ nhân thân thể này đã chết từ lâu,tôi,chẳng qua dựa vào phép thuật của Đinh tiểu tiên bám linh hồn mình vào cái thể xác này, tuy rằng có thể đi có thể đứng,vẫn tỏa ra nhiệt,nhưng căn bản là từ lâu linh hồn của cái thân thể này đã đi chầu Diêm Vương , cái thân thể này, làm sao có thể hoài thai ra đứa con được chứ !
Vốn là không định ở lâu nơi này,chỉ vì không khống chế được tình cảm của mình, làm cho bản thân càng lún càng sâu, tôi phải làm gì bây giờ?
Thừa Đức thấy tôi trầm ngâm không nói,nghĩ là tôi đang lo lắng mọi sự về sau,bèn cười nói :
" Nha đầu khờ, đừng nghĩ nhiều như vậy, có ta ở đây,còn sợ ta không lo nổi cho nàng sao?"
Tôi gượng cười không nói gì,anh ta đâu biết trong lòng tôi đang bấn loạn phân vân chuyện đi hay ở .
Đi, trở về với thế giới quen thuộc của tôi, có người thân, có bạn bè,có môi trường mà tôi đã sớm thích ứng, có lẽ cuộc sống tôi sẽ được nổi bật ,nhưng ít ra cũng có một cuộc sống thoải mái.
Ở lại, tôi chỉ có một mình Thừa Đức, mà anh ta thì, đâu chỉ có một mình tôi ?
Anh ta thua, tôi có thể đi theo anh ta chịu cực chịu khổ,cho dù có chết,tôi cũng không sợ ,nhưng nếu như anh ta thắng ? Trở thành hoàng đế ,thì còn có thể yêu mình tôi ,sủng ái mình tôi không?
Mặc kệ là tôi có muốn hay không, thân phận tôi cũng đã là Công Chúa Cầu Thân mà Chu quốc đưa tới, là Quí phi của hoàng đế Ngõa lặc, là Thừa Đức......
Tôi lắc lắc mạnh đầu, đều là muốn lắc cho những ý nghĩa kia văng ra hết, không được suy nghĩ nữa, không thì điên mất.Mặc là công chúa hay không công chúa, hoàng phi hay không hoàng phi, dù sao cũng không định ở ,nghĩ nhiều như vậy để làm gì ? Thôi thì cứ sáng nay có rượu sáng nay say thì tốt hơn.
Nghĩ vậy nên trong lòng thấy thư giãn hơn một chút, quay lại thấy khuôn mặt anh tuấn của Thừa Đức, thầm nghĩ thằng nhãi này được sinh ra ở hoàng gia, lớn lên được bộ vó ưu nhìn như vậy, khẳng định là đã có không ít tình nhân rồi, tôi chắc chắn không phải là mối tình đầu của hắn,cho dù sau này cô nãi nãi tôi có phủi mông bỏ của chạy lấy người, cũng không làm thương tổn nhiều đến hắn đâu,ngược lại một chút thương tổn này còn có thể giúp hắn trưởng thành hơn .
Gánh nặng trong lòng được bỏ xuống,người lập tức thấy nhẹ hẫng,ánh mắt nhìn Thừa Đức cũng trở nên khác liền .
Thừa Đức thấy thần sắc tôi đột nhiên sáng sủa hẳn ra, nét mặt có chút đề phòng, hỏi:
" Nàng lại muốn gì đây?"
Tôi nhìn hắn cười hề hề ,rồi luôn tiện kiễng chân hôn Thừa Đức một cái ,cười nói:
" Không có gì , tại thấy anh bảnh trai quá,em phấn khởi."
Nhìn bộ vó lưu manh vô lại của tôi lúc này, Thừa Đức cũng đành bó tay, bất đắc dĩ lắc lắc đầu cười cười.




(Phù ,xong phần BBC rồi,bây giờ các sis kéo áo Yuuri và Den nhé.)^_^
Đăng nhập để trả lời
0
cho minh hoi, truyen nay co tat ca bao nhieu chap vay
Đăng nhập để trả lời
0
Mấy bạn ơi cho mình hỏi, mình thường hay chép truyện vào wattpad để xem trên điện thoại. Sau sự cố bản quyền lần trước mình có pm hỏi nhưng không ai trả lời, mình nghĩ chỉ cần để nguồn vào thì sẽ không sao nhưng hình như vẫn không ổn. Nên không biết ý mấy bạn sao. Tại vì thường mình up lên mà chưa có thời gian đọc thì chưa del được. Nên mình hỏi lun mấy bạn, mình có thể post truyện lên wattpad được không? Hay là bây giờ mình chuyển sang post dạng cá nhân?
Đăng nhập để trả lời
0
ui truyen nay hay wa, mong cho chap moi[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Sao mai ma chua co chap moi vay [:(]
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn bạn đã hỏi ý kiến mình trước, những chap mình dịch thì bạn cứ tự nhiên . Còn những chap của Yuuri và Den thì bạn cứ pm hỏi các sis ấy nha . ^_^
Đăng nhập để trả lời
0
Oaoa,bao giờ mọi người mới post tiếp đây?!cố lắm mới chen chân vô được trang nì.Mọi người ui,dịch nhanh nhanh nha,đừng làm tim em đau vì.... mừng hụt mỗi lần lên.... mà.... chả thấy truyện đâu!!!!!!!!!!
Đăng nhập để trả lời
0
@banhbaochieu: Ừa, cảm ơn bạn nhiều nha
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»