Hôm ấy tôi đuổi bọn Tố Nhi ra chỗ khác, một mình ngồi trước thư án xem sách. Vốn là định xem kinh thư để nhận biết mặt chữ, tiếc là tôi lại phát hiện ra rằng hiệu quả ru ngủ của Kinh thư còn ghê gớm hơn cả sách tiếng Anh, xem được chưa mấy phút, cơn buồn ngủ đã kéo đến, nhìn quanh quẩn thấy Vãn Nguyệt dù gì cũng không có ở đây, liền đặt sách sang một bên, bò lên trên bàn bắt đầu ngủ gục.
Dường như lại trở về trường mình khi xưa, thầy đang đứng trên bục giảng giảng bài thao thao bất tuyệt, tôi ngồi bên dưới lấy sách che mặt, ngủ rất ngon lành. Thầy đang giảng hăng hái thì đột ngột đi xuống, thẳng đến chỗ tôi ngồi, “Phùng Trần Sở Dương! Còn ngủ nữa à! Ban nãy tôi giảng cái gì?” Thầy giận dữ.
Tôi giật mình đến nỗi tỉnh ngay dậy, vội vã ngồi thẳng người, thấy trước mặt là thư án cũ kỹ, không kìm được cười bò lăn bò càng, rõ ràng là đang nằm mơ, thầy cô ở đâu ra chứ? Lại thấy trên sách vẫn còn ẩm ướt dinh dính, không ngăn được rùng mình, chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, lòng thầm nghĩ cũng may đã đuổi bọn Tố Nhi đi rồi, nếu không để chúng thấy cảnh tôi ngủ mà nước dãi chảy đầm đìa thế này thì không ổn, vừa cảm thấy tự đắc vì mình sáng suốt biết trước mọi việc, vừa vội lấy tay áo chùi nước bọt trên sách đi.
Đang mải miết làm, khóe mắt tôi đột nhiên lướt qua một vệt màu vàng sáng, tôi băn khoăn quay đầu lại, đột ngột cứng đơ người.
Hoàng đế toàn thân vận long bào màu vàng đang đứng ở bên cạnh, vẻ mặt cao thâm dò xét nhìn tôi.
Thấy Hoàng đế thoáng chau mày, thoắt nhiên cơn buồn ngủ của tôi đã bị ném xa đến ngoài mười vạn tám ngàn dặm, thoáng chốc tỉnh hẳn, “phịch” một tiếng nhảy từ ghế xuống, muốn quỳ xuống hành lễ, nhưng cúi đầu xuống lại nhìn thấy mình đang mặc đạo bào màu xám, mới sực nhớ ra mình đang được xem như là một người tu hành, nếu hành lễ thì có hơi không hợp lắm, vội vã chắp hai tay lại muốn niệm câu “a di đà Phật”, nhưng lại chợt nhớ ra hình như không đúng, tôi là nữ đạo sĩ mà, có phải ni cô đâu, hành lễ kiểu này cũng không ổn, lúc này mới cuống quýt nắm tay lại, khom người một lát, cung kính “Tham kiến Hoàng thượng.”
Hoàng đế lướt mắt qua tôi, tự ngồi xuống ghế, sau đó mới thờ ơ bảo: “Miễn lễ, ngồi xuống đi.”
Ngồi xuống đối diện Hoàng đế, trong lòng mất tự tin hẳn, không hiểu vì sao ông hoàng đế này lại chuyển đến chỗ tôi, hơn nữa cũng chẳng mang thị vệ theo.
Hoàng đế dường như nhìn thấu tôi đang nghĩ gì, bèn nói: “Trẫm đi ngang đây, thấy hoa mai trong vườn ngươi nở sớm, bèn vào đây thôi.” Nói xong liền nhìn về phía thư án của tôi với vẻ xuất thần.
Tôi nhìn theo ánh mắt của Hoàng đế, mấy cành hoa mai cắm trong bình đặt trên thư án đang nở rộ, lại nhìn gương mặt Hoàng đế như đang trầm tư gì đó, trong lòng kinh ngạc, Hoàng đế chắc không chê tôi làm hư hại hoa cỏ đấy chứ? Nhớ đến những đóa hoa mai này đúng là hôm qua tôi ngắt được ở trong vườn, mấy nhánh này mọc ngay đầu cành nên không phí sức lắm. Trước kia tôi thấy những cành hoa mai này trong công viên, thì nói gì cũng không dám hái, nếu ngắt hoa cỏ bừa bãi thì phải cần tố chất cá nhân, nhưng cổ đại thì không vấn đề, bởi vậy tôi mới hứng chí dẫn bọn Tố Nhi đi hái hoa, đặt ghế rồi trèo lên ngắt mấy nhánh hoa mai xuống.
Hoàng đế ngắm hoa mai đến xuất thần, bỗng nhiên cười nói: “Trước đây mẫu thân của ngươi cũng từng thay trẫm ngắt hoa mai, có điều nàng không có thân thủ tốt như ngươi, lúc nào cũng ngắt bừa mấy nhánh thấp để lừa trẫm.” Ánh mắt của ông chuyển sang tôi, đến nỗi trong lòng tôi cứ rùng mình liên tục.
“Đã quen với nơi này chưa?” Hoàng đế hỏi.
Tôi vội cười khan một tiếng, đáp: “Quen, quen lắm.”
Hoàng đế cười hờ hững, rồi hỏi: “Chắc ngươi hận trẫm lắm?”
“Hử?” Tôi nhất thời không hiểu Hoàng đế sao lại hỏi câu này, tôi có thể nói oán hận không? Cho tôi mượn thêm mấy lá gan tôi cũng chẳng dám nói.
“Chuyện của ngươi và Thừa Đức, trẫm đã biết từ lâu rồi.” Hoàng đế khẽ nói.
Tôi thoáng chốc không biết nên trả lời thế nào, vốn định há mồm ra nói dối, nhưng lúc này lại không dám. Hoàng đế nhìn tôi rồi thở một hơi dài, nói: “Ngươi và mẫu thân ngươi cũng có nét giống, nhưng lại có rất nhiều điều khác nhau.”
Mẫu thân của tôi? Chắc ông đang ám chỉ Nam Tĩnh chăng, tôi thầm nghĩ, khác nhau chứ, nếu giống mới lạ đó.
“Trẫm cứ nghĩ mãi không ra, tính khí của mẫu thân ngươi sao lại vào thâm cung của Châu quốc chứ.” Hoàng đế khẽ nói, nhãn thần có phần mơ màng, như đang hỏi tôi, cũng như đang lẩm bẩm với mình, “Trong cung này, không phải là nơi các người nên ở lại.”
Hoàng đế thấy tôi cứ im lặng mãi thì liếc qua một cái, thần sắc mơ màng trong đôi đồng tử vụt mất, đột ngột hỏi: “Ngươi rất hiểu Thừa Đức?”
Tôi gật đầu, lại lắc lắc đầu, nói thực, tôi chỉ quen thuộc với tình yêu của Thừa Đức, nhưng với cuộc sống khác của anh, chúng tôi không hề giao thoa, có thể xem là tôi hiểu anh ư?
Hoàng đế cười cười, nói: “Nó rất giống ta thuở nhỏ, luôn suy tính quá nhiều, đến cả người bên cạnh mình cũng không chịu bỏ qua, cho dù là người mình yêu, mà đứa trẻ như ngươi, hà hà.” Hoàng đế vừa cười vừa lắc đầu.
“Ý của Người là Thừa Đức cũng đang suy tính đến tôi ư?” Tôi hỏi, quên bẵng thân phận người trước mặt mình.
Hoàng đế không trả lời, tôi có phần nghi ngờ ông đang cố ý đến để tìm cách ly gián. Tôi không tin tình cảm của Thừa Đức với mình đều nằm trong tính toán, đặc biệt là sau chúng tôi đã cùng kinh qua bao nhiêu chuyện trước đây.
Hoàng đế nhìn tôi, phát ra một tiếng thở dài trầm ngâm, sau đó cười nói: “Ngươi tưởng những chuyện các ngươi cố che giấu ta thì ta thật sự không biết gì sao?”
Trong lòng tôi sững sờ, không biết Hoàng đế đang ám chỉ gì, là chuyện tư tình tôi và Thừa Đức luôn che giấu, hay là chuyện tôi mạo nhận là con gái của Nam Tĩnh?
“Thừa Đức đã sớm biết những chuyện này không qua mắt được ta, vả lại nó cũng chẳng có ý giấu giếm, có một số chuyện là nó cố ý làm để ta thấy.” Hoàng đế nói, “Giống như hai người các ngươi cùng đeo một sợi dây giống nhau, ngươi tưởng một đứa tinh anh như Thừa Đức lại để lộ sơ hở rõ ràng như thế trước mặt ta sao?”
Chẳng lẽ là Thừa Đức cố ý để lộ sơ hở trước mặt Hoàng đế, cố ý để ông biết được giữa chúng tôi đã sớm có tư tình rồi hay sao? Nhưng tại sao anh phải làm thế? Dụ dỗ Mẫu phi, tội danh này đối với anh có tác dụng gì? Tôi chỉ thấy trong lòng từng đợt lạnh buốt cứ dâng lên mãi.
“Những lời Người nói tôi không hiểu.” Tôi khẽ trả lời, không muốn để mình nghĩ ngợi nhiều hơn nữa. Giữa Hoàng đế và Thừa Đức, tôi thà chọn tin tưởng Thừa Đức, tôi không tin tình cảm anh dành cho mình lại có tính toán trong đó, tôi không tin diễn xuất của anh lại có thể cao siêu đến mức độ như vậy.
Hoàng đế nhè nhẹ lắc đầu, thở dài bảo: “Có vài việc sớm muộn gì cũng phải đối diện với nó.” Nói rồi đứng dậy chầm chậm bước ra ngoài, lúc gần đến cửa lại dừng bước, quay người lại nói nhỏ, “Trong lòng nó, ngươi chung quy cũng chẳng là quan trọng nhất. Nó tưởng rằng như vậy có thể đánh lừa những người như Thừa Hiền, thậm chí cả trẫm, nhưng lại quên rằng phụ hoàng của nó cũng từ ghế hoàng tử mà ngồi lên được ngai vàng, tâm tư đó của nó sao ta lại chưa từng có chứ. Ta… đã từng phụ mẫu thân ngươi, nên không muốn nhìn thấy ngươi đi vào con đường của mẹ ngươi nữa, phàm chuyện nào có thể nhìn thấu được thì sẽ tốt hơn.”
Hoàng đế quay người bỏ đi, chỉ còn lại tôi ngồi trong phòng, theo lễ nghĩa thì tôi phải đưa ông ra cửa, nhưng tôi chỉ thấy sức lực của mình như bị rút cạn, đứng dậy cũng không nổi nữa.
Thừa Đức, thật sự như Hoàng đế đã nói sao? Thừa Đức, anh thật sự tính toán cả với em ư?
Sở Dương ơi Sở Dương, rốt cuộc mày nên tin ai đây?
Ngồi thẫn thờ một lúc mới hoàn hồn lại, trong lòng trống rỗng cực độ, chỉ thấy tất cả đều mờ mịt, rất nhiều việc càng nghĩ càng khó hiểu, cố lắc đầu cật lực, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện lại là “tẩu vi thượng” (chạy là hay nhất)!
Đà điểu, kiếp trước của tôi đích thực là một con đà điểu, tôi thầm mắng mình. Bây giờ tuyệt đối không phải lúc để chạy! Tôi nghĩ ngợi, lại ngồi xuống trước bàn viết, cầm bút lên vạch một đường thẳng lên giấy, bên trái bắt đầu viết những điều tốt đẹp Thừa Đức đối với tôi: chiều chuộng tôi, nghe lời tôi, trên thảo nguyên thì bất chấp nguy hiểm xâm nhập vào đất địch để cứu tôi…
Chỉ một thoáng mà đã viết được một nửa, sau đó bắt đầu viết những điều không tốt ở phía bên phải, cầm bút lên lại không sao đặt xuống, rốt cuộc anh đối với tôi có gì không tốt? Tại sao những gì tôi nghĩ được đều là những điều tốt đẹp của anh?
Tôi tức giận ném cây bút sang bên, đứng phắt dậy, chửi: “Bà nó chứ, lão hồ ly tự nhiên lại đến đây nói với ta những thứ này, lão tính toán gì đây?”
Vừa rảo quanh phòng hai vòng liền nghe thấy bên ngoãi Vãn Nguyệt gọi: “Công chúa, Hạ Lan quý phi đã đến.”
Hạ Lan quý phi? Mẹ của Thừa Đức? Hôm nay sao thế nhỉ, Hiên Nhã Các này cả nửa tháng chẳng thấy ai đến, lần này hay thật, lão Hoàng đế lẫn quý phi nương nương lần lượt kẻ trước người sau viếng thăm. Vị quý phi nương nương chắc không bị hoa mai trong vườn dẫn đến đấy chứ? Tôi thầm nghĩ, căm ghét nhìn mấy cành hoa “môi” (trong tiếng hoa, hoa “mai” và chữ “môi” – có nghĩa là độc – phát âm giống nhau), nếu là thật, bà đây tức lên sẽ cho chặt đẹp hết, sang năm trồng tất tật hoa đào!
Trong lòng thầm lẩm bẩm, vội vã bước ra cửa, nhìn thấy quý phi nương nương đang bước vào cổng viện, sau lưng còn có hai người, một là tiểu cung nữ vận cung trang, người khác ăn vận như thiếu niên chừng hơn mười tuổi. Tôi nhìn kỹ, chợt ngẩn ra, thiếu niên ấy rõ ràng chính là Diệp Phàm đã mặc lại trang phục nam giới! Hơn nửa năm rồi không gặp, dáng người cậu đã cao hơn nhiều, nhưng ngũ quan vẫn không có gì thay đổi.
Chỉ hỏi qua loa Thừa Đức về an nguy của Diệp Phàm, nhưng chưa từng nghĩ cậu ấy lại theo bên cạnh Hạ Lan quý phi!
Diệp Phàm theo sau Hạ Lan quý phi, vẻ mặt điềm nhiên, như vốn không quen biết tôi, tôi vừa nhìn thấy vậy cũng không dám nhận cậu. Tôi cố đè nén xúc động trong lòng, trên mặt cũng tỏ ra dửng dưng, kiến lễ với Hạ Lan quý phi rồi mời bà vào chính đường. Vãn Nguyệt đã thắp một nén hương đưa đến, Hạ Lan quý phi đón lấy, cắm lên lư hương rồi mới quay người lại.
Tay tôi giữ phất trần, cúi đầu làm bổn phận đạo sĩ, định dùng bất biến ứng vạn biến, liền nghe thấy Hạ Lan quý phi hừ mũi một tiếng lạnh lẽo. Tôi vừa nghe đã biết, xong, vị này đến đây chắc chắn là để kiếm chuyện rồi.
“Các ngươi lui xuống trước đi, ta nói chuyện với Chân Nhân, bàn luận kinh văn.” Hạ Lan quý phi lãnh đạm nói.
Cung nữ và Diệp Phàm theo bà vội cúi người lui ra. Vãn Nguyệt nhìn nhìn tôi, trên mặt thấp thoáng nét lo âu, tôi cười ra hiệu cho cô nàng biết không sao, rồi để cô cũng lui ra.
Hạ Lan quý phi đưa đôi mắt phượng mang nét đe dọa nhìn lướt qua tôi trước, rồi mới lạnh lùng bảo: “Minh nhân không ám chỉ, có một số điều ta muốn nói thẳng cho ngươi biết.”
Tôi “ừ” một tiếng, không tiếp lời, nhìn Hạ Lan quý phi sắc mặt nghiêm túc, đột ngột cảm thấy tình cảnh này có phần quen mắt, chẳng phải là đoạn kinh điển trong các phim tình cảm sướt mướt hay sao? Bà mẹ ác độc chia rẽ đôi uyên ương thường thường đều mở đầu bằng câu này, sau đó tiếp theo sẽ là “cô đừng si tình mù quáng nữa, X gia chúng tôi tuyệt đối không thể để hạng con dâu như cô bước vào cửa, cô ra giá đi, bao nhiêu cô mới chịu buông tha?” Rồi bà mẹ độc ác bắt đầu quăng ngân phiếu vào cô con dâu đáng thương, tiếp đó cô gái nghèo nhưng chí không nghèo này sẽ từ chối tiền bạc, sẽ khóc lóc kể lể trước, sau đó xách hành lý bỏ đi, đa số là trong bụng còn có mang theo một thứ gì đó! (còn thứ gì nữa trong bụng đây =.=)
Nghĩ đến đây, thậm chí tôi còn bắt đầu nghĩ bà già độc ác này sẽ dùng bao nhiêu tiền bạc để ném vào tôi đây? Nếu bà ta làm thế thật thì tôi có cần không nhỉ?
Cần! Không cần thì bảo không cần, cần thì cũng nói cần đi! Có tiền rồi dễ làm việc, cùng lắm phủi tay rồi trở mặt là được!
Hạ Lan quý phi thấy tôi có vẻ lơ đãng thì không kìm được nộ khí, lạnh lùng nói: “Tại sao không hỏi ta muốn nói gì?”
“Chẳng phải bà nói muốn luận kinh văn với tôi sao?” Tôi ra vẻ ngây thơ hỏi.
“Ngươi!” Hạ Lan quý phi tức đến nỗi sắc mặt đỏ bừng, cố nhịn rồi cười lạnh, “Cứ giả ngây thì cũng chẳng phải cách hay!”
“Không phải giả, người ta ngây ngô cũng chẳng do tự nguyện, ai khiến cô ta phải ngây ngô, bà nói có phải không?” Tôi cười khẽ đáp.
Hạ Lan quý phi ngẩn ra, lạnh lùng nhìn tôi rồi đột nhiên cười, nói: “Ngươi hóa ra cũng có chút thú vị.”
“Cuộc sống đã quá vô vị rồi, không thể để mình có chút thú vị được ư?” Tôi dửng dưng đáp.
Hạ Lan quý phi lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, chuẩn bị binh đến thì tướng cản, nước vào thì đất ngăn, cả đời tôi dũng cảm nhất chính là đấu khẩu với người ta! Lão thái thái Hạ Lan à, bà cứ cố gắng hết sức đi! Tôi nhủ thầm.
Hạ Lan quý phi nhếch nhếch môi, lộ ra nụ cười xinh đẹp mà cao quý, khẽ nói: “Thừa Đức thích ngươi.”
“Ừ.” Tôi cũng cười cười, đáp, “Tôi biết.”
“Nó rất thích ngươi, đã có thể nói là yêu ngươi được rồi.” Hạ Lan quý phi chậm rãi nói, giọng mềm mượt dễ nghe.
“Tôi biết, nếu anh ấy không yêu tôi, tôi sẽ không vì anh mà trở vào cái lồng giam này.” Tôi khẽ khàng trả lời.
Thừa Đức có mưu tính gì với tôi không, tôi không rõ, nhưng tôi lại tin tưởng tình cảm của anh, tin rằng anh cũng yêu tôi. Đây chẳng phải là sự tín nhiệm Thừa Đức, mà là sự tín nhiệm với chính bản thân tôi, tin tưởng vào cảm giác của mình.
Hạ Lan quý phi lại cười, giọng nói mang hơi hướm yêu chiều đứa con mình: “Nhưng ngươi lại chỉ là chướng ngại trên con đường lý tưởng của nó.”
Tôi cười lạnh một tiếng, quả nhiên là thế, tiếp theo chắc là sẽ khuyên tôi nên từ bỏ chứ gì?
Hạ Lan lão thái thái à, quả thật xin lỗi nhé, người bà gặp phải chẳng là nàng công chúa bé bỏng yếu đuối, bị bà già ác độc hành hạ vùi dập rồi cứ thế mà ôm một bụng uất ức bỏ đi, để lại nam chính phải tìm kiếm mình khắp thế giới, chúng tôi không học theo họ, chỉ cần Thừa Đức yêu tôi, tôi… bà nó chứ… sẽ không thể bỏ cuộc!
Hạ Lan quý phi đảo mắt về phía tôi, thấy tôi không mở miệng nói gì thì bỗng lên tiếng: “Hoàng thượng thích ngươi.”
Tôi đang tự khích lệ mình đợi xem bà ta chia uyên rẽ thúy thế nào, ai ngờ bà lại quẳng cho tôi câu này, thoáng chốc nghệch ra, há hốc mồm, ngơ ngẩn không nói được gì.
Giống như một quả bóng bay, đã được thổi to đến cực hạn, đang đợi người nào đó đến đạp một phát cho nổ tét ra, không ngờ lại bị người ta đứng sau chích cho một mũi kim, lần này hay lắm rồi, muốn nổ cũng không nổ được, chỉ có thể mở to mắt nhìn nó từ từ xì hơi.
“Hả?” Tôi há hốc mồm ra rất lâu, cuối cùng “hả” một tiếng, “Bà… đang đùa tôi đấy à?”
Hạ Lan quý phi lặng lẽ nhìn phản ứng của tôi, biểu cảm trên mặt không hề thay đổi.
“Ta nói hoàng thượng thích ngươi, cho nên mới không để tâm đến chuyện ngươi trước kia, mới để ngươi làm nữ đạo sĩ gì đó.” Hạ Lan quý phi thờ ơ bảo.
Tôi chỉ thấy những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay có phần kỳ lạ quá thể, liền nghĩ đến một câu nói đã bị nhai đến mòn vẹt: Không phải tôi không hiểu, chỉ là thế giới này thay đổi quá nhanh. Sau đó mới phát hiện, những quý nhân trong hoàng cung này đều là những cao thủ trong lĩnh vực giáng sét, Hoàng đế vừa giáng một cú sấm sét xong bỏ đi, vị Hạ Lan quý phi này đã nối gót đến giáng thêm một đòn kinh thiên động địa nữa.
Tôi vô thức ngẩng đầu lên nhìn ra bên ngoài, bầu trời đã có tuyết rơi hơi ảm đạm, lòng nghĩ chẳng lẽ do tôi cứ mặc mãi bộ đồ tích điện đó sao? Chứ khi không cứ phải chịu bị sét đánh thế này? Ông trời ơi ông trời, thà để ông đánh một đòn cho tôi chết quách đi cho xong.
“Nếu ngươi thật lòng yêu thương Thừa Đức, ngươi nên làm điều gì đó cho nó.” Hạ Lan quý phi nhẹ giọng nói, “Vì lý tưởng của nó, mà làm những chuyện mà ngươi có thể làm.”
“Chẳng hạn?” Tôi hỏi.
Hạ Lan quý phi cười khẽ, khóe mắt xuất hiện lờ mờ nếp nhăn, tôi mới nhận ra, Hạ Lan quý phi dung nhan mỹ miều cao quý cũng đã là một phụ nữ U40 rồi, tuy bà đẹp nhưng đã chẳng còn tươi trẻ nữa.
“Hoàng thượng thích ngươi, nên Thừa Đức không thể thích ngươi, phụ tử cùng tranh giành một người con gái, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ.”
“Chuyện này hình như không do tôi quyết định được.” Tôi đáp, “Tôi có thể làm gì cho Thừa Đức đây?”
Hạ Lan quý phi nhìn thẳng vào mắt tôi, cuồng nhiệt trong ánh mắt thoáng lướt qua, cố nén giọng đáp: “Ngươi có thể tranh giành sự sủng ái cho nó! Nếu ngươi có thể khiến Hoàng thượng vui lòng, đồng nghĩa với việc giúp nó có được vị thế vững chắc bên cạnh Hoàng thượng.”
Lần này đến lượt tôi lặng lẽ nhìn bà quý phi nương nương được sinh trong phú quý, lớn lên trong nhung lụa trước mặt mình, nhìn ánh sáng cuồng nhiệt thoáng qua trên mặt bà, quả nhiên, chuyện bà ta có thể nghĩ đến cũng chỉ là thủ đoạn thường dùng của đám phụ nữ hậu cung, tranh sủng? Buồn cười.
“Thừa Đức thật lòng yêu tôi sao?” Tôi khẽ khàng hỏi.
Hạ Lan quý phi như chẳng ngờ tôi lại hỏi câu này, ngẩn ra một lúc rồi trả lời: “Phải, nó yêu ngươi, vậy nên…”
“Vậy nên tôi không thể làm thế.” Tôi lắc đầu, điềm đạm nói. Khoan nói đến chuyện tôi đã mạo nhận là con rơi của Hoàng đế, ông vốn chẳng thể sủng hạnh tôi hơn, cho dù tôi chẳng phải, thì chỉ cần Thừa Đức yêu tôi, là tôi đã không thể ngốc nghếch đi làm những chuyện này. Nếu anh đã yêu tôi, anh càng không mong muốn tôi làm thế; nếu anh không yêu tôi, tôi càng không làm những chuyện này cho anh, bộ tôi đần chắc?
Khóe môi tôi thấp thoáng nụ cười nhìn Hạ Lan quý phi, thấy thần thái trên mặt bà ta phút chốc tan biến, sắc mặt lạnh hẳn xuống, đến cuối cùng phát ra một tiếng hừ lạnh trong cổ họng, rồi quay người phất tay áo đi mất.
“Thật ngại quá, không tiễn đi xa được nhé.” Tôi cười, nói với theo sau lưng bà ta.
Hạ Lan quý phi tức giận đùng đùng bước ra khỏi cửa, tiểu cung nữ và Diệp Phàm đang đứng đợi vội vã bám sát theo sau, không ngờ vừa đến cổng viện thì nghe Diệp Phàm “úi da” lên một tiếng, bàn chân vẹo hẳn sang bên ngồi thụp xuống, Hạ Lan quý phi làm mặt lạnh ngừng lại, quay sang trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm vội cúi thấp đầu, nói nhỏ: “Không cẩn thận chân lại đạp phải cục đá này, bị trẹo chân rồi.” Nói xong lấy tay xoa xoa mắt cá chân, lẩm bẩm nói: “Ai biết được dưới chân lại có cái thứ này đâu, không đề phòng kịp.”
“Đúng là đồ vô dụng.” Hạ Lan quý phi thấp giọng mắng một câu, quay đầu lại tức giận nhìn tôi một cái rồi xoay người bỏ đi.
Diệp Phàm vội đứng dậy, liếc nhanh tôi một cái rồi cũng theo sau bà già kia ra khỏi cổng.
Thấy Diệp Phàm và mấy người đã đi khỏi, tôi vội chạy lúp xúp ra chỗ Diệp Phàm vừa bị ngã ban nãy, cẩn thận dò tìm khắp nơi. Diệp Phàm biết võ, không thể bị một hòn đá nhỏ làm sái chân được, hơn nữa ánh mắt cậu ta nhìn tôi trước khi đi, hình như cũng có ý nào đó.
Mặt đất trống trải, ngoài cục đất nhỏ bị Diệp Phàm đạp phải ra, chẳng còn gì khác.
Cái cậu Diệp Phàm này, rốt cuộc là có ý gì? Tôi có phần mơ hồ không rõ.
“Công chúa, người đang tìm gì thế?” Vãn Nguyện từ phía sau bước đến hỏi, “Thần giúp người tìm?”
“Không cần, không cần.” Tôi vội huơ huơ tay, đứng thẳng dậy đi vào trong nhà, hôm nay đuối quá, tốt nhất là nên ngoan ngoãn nằm co trên giường, đỡ phải chịu thêm một trận sấm sét từ trên trời giáng xuống nữa, tôi lẩm bẩm.
Nằm trên giường cả một buổi tối, cũng chịu không rõ nổi mối quan hệ lằng nhằng phức tạp ở đây, Diệp Phàm tốt thế sao lại ở cạnh Hạ Lan quý phi? Tóm lại là không thể có chuyện Hạ Lan quý phi thấy cậu ta đáng thương nên mới giữ lại được. Hạ Lan quý phi hôm nay cũng có phần kỳ quặc, không giống ngày thường, nghĩ ra được ý nghĩ bốc mùi thế này, sao chẳng giống mẹ ruột của Thừa Đức gì cả.
Cuối cùng lại kết luận, hoàng cung này không phải nơi người ta nên ở, thời gian lâu dài thì người bình thường cỡ nào cũng đều biến thái hết.
Cho nên, tôi phải nghĩ cách ra ngoài, tốt nhất là quang minh chính đại mà đi, không biết “niệm kinh chân nhân” như tôi có thể ra ngoài niệm kinh không? Đạo sĩ chẳng phải là cũng có loại du phương đạo nhân (tức là đạo sĩ lang thang í ^_^) đó sao? Tôi nghĩ.
Để Vãn Nguyệt mang thư đến cho Thừa Đức, bắt anh tối nay đến thăm tôi, bàn bạc một chút về vấn đề của mình, thấy Vãn Nguyệt đi rồi, trong đầu tôi lướt qua lời Hoàng đế nói, Thừa Đức đang tính toán gì với tôi? Anh có thể làm thế không? Tôi có gì tốt để anh phải tính toán đâu? Người, anh đã tính được rồi, còn có thể tính đến thứ gì khác nữa?
Ban ngày cứ lờ đờ mất tinh thần mãi, trong đầu cứ lóe lên những chuyện hôm qua, và còn ánh mắt Diệp Phàm trước khi đi, chung quy cậu ta muốn nói gì với tôi? Tôi có nên liên lạc với cậu ta không?
Haizzz, đầu óc mình đúng là không đủ xài, có phần ngưỡng mộ những “cô nàng gián” (ý chỉ sức sống dẻo dai như cỏ dại), tại sao mới chớp mắt một cái đã có chủ ý, trong hậu cung chơi trò âm mưu tính kế đến mức gọi là “đắc tâm ứng thủ”, sao đến phiên tôi thì tôi lại trở thành một cô nàng èo uột vô dụng thế này?
--- HẾT CHƯƠNG 41 ---