CHUYỆN XƯA
À ơi tiếng võng ban trưa
Thủa xưa giấc ngủ thơ chưa đủ tròn
Cái thời bé tí cỏn con
Lon cho anh dắt lối mòn vườn cau
Ngoại già têm miếng trầu nao
Thương ta từ thuở mới chào đời ra
Nhà anh cách một vườn cà
Nhà em cách giậu hồng hoa sắc trời
Rồi ngày hai đứa hai nơi
Anh lên tỉnh học, em rời phố xưa
À ơi tiếng võng ban trưa
Quê nhà ngoại vẫn đung đưa ru hời...
Lớn lên anh đã thành người
Vang danh lập nghiệp trùng khơi vẫy vùng
Chân em đi khắp tận cùng
Học hành chăm chỉ tiến cùng thời gian.
Bao năm gặp lại ngỡ ngàng
Em xinh em đẹp bao chàng theo sau
Nhìn em má thắm môi đào
Cho anh ngơ ngẩn dạt dào buồn ơi.
Bây giờ em đã có nơi
Chim bay mỏi cánh tung trời về đây
Mộng tình ai được đắp xây
Chỉ anh mơ mộng thêm vây nỗi sầu.
Trách xưa anh chẳng qua cầu
Đón em cùng bước bên lầu nguyệt xây
Bây giờ buồn ngắm gió mây
Nhìn em má ửng hay hay bên người...
Duyên xưa ta chẳng nên đôi
Thôi thì xin hẹn một lời kiếp sau
Nhìn em chân bước vội mau
Sắc hồng má thắm... lòng sao anh buồn !!!
Hà Ngân Hà
BUỒN KHÔNG GÌ BẰNG.
À ơi...
Ai ru câu sáo sang sông
Cho thương với nhớ chất chồng trời xưa
Tưởng như hoa thắm bốn mùa
Ai hay một chốc vườn thưa sắc màu...
Trách thời gian vội qua mau
Mộng đầu mới chớm đã sầu cơn mơ
Nào đâu ai biết hững hờ
Phải vì duyên bạc nên tơ chẳng vàng...
Từ ngày em bước sang ngang
Người quen cùng với xóm làng vội quên
Lối mòn như sợi chỉ bền
Bước chân nặng trĩu buồn đêm chán ngày.
À ơi...
Mẹ ru giấc ngủ nồng say
Sao con không ngủ tới ngày lớn khôn
Từ khi biết tủi biết hờn
Lời ru của mẹ tròn hơn bao giờ.
Chòng chành một góc thuyền mơ
Không mẹ chèo lái bến bờ ngả nghiêng
Em đi đem mất chữ duyên
Để quên kỉ niệm trên thuyền tuổi thơ...
Hôm nay cho tới bao giờ
Cho tôi quên lãng tuổi mơ sắc hồng
Ai sinh ra thói vợ chồng
Biết không lẻ bóng... Buồn không gì bằng...
MINH TUẤN
Cám ơn bạn HÀ NGÂN HÀ...Đã ghé thăm MT nhé.chúc bạn vui